Home
  • Register
  • Login
Trang 1/31 123 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 308

Ðề tài: The necklace

  1. #1
    Tham gia ngày
    Dec 2008
    Bài gởi
    2,673
    Được thích 4,061 lần trên tổng số 972 bài viết

    57 The necklace

    Title: The necklace
    Author: Gin
    Cat/Genre: shoujo-ai, hơi fantasy 1 tí
    Rating: 13+ (Không có cảnh Hay nào cả, nhưng vì ngôn ngữ hơi ... một chút để phù hợp với tính cách nhân vật )
    Long fic... Finished ( 15 chaps )




    Chapter 1: Happy birthday to you




    - Các em nhìn hình tôi vẽ. Đây là đường tròn x² + y² + 4x + 9y = 0, ở đây hệ số c = 0 nên ta có...

    - Giảng gì mà chán thế!

    Tôi nói to, tiếng nói chuyện xì xào xung quanh tôi ngưng bặt, cả lớp quay ra nhìn tôi. Ông thầy cũng ngừng giảng và nhìn vào tôi, dường như đôi mắt đang nhìn tôi một cách chăm chú kia vừa ánh lên sự vui mừng hân hoan.

    - Mời em lên góc lớp đứng.

    Tôi xé chừng 5 trang giấy vở của thằng ngồi cạnh, vo lại, bỏ vào túi áo và ngoan ngoãn đi lên góc lớp, khi đi lên còn kịp nghe tiếng nó làu bàu chửi ở đằng sau. Khi tôi đứng trên góc lớp, thầy tiếp tục giảng bài, nhưng lớp tôi không nói chuyện nữa, bọn nó biết tôi sắp làm gì. Mấy đứa con gái cười rúc rích, vài thằng ngồi gần chỗ tôi đang đứng thúc giục "Nhanh lên, nhanh lên!"

    - Bây giờ tôi sẽ thử áp dụng công thức bán kính này vào...

    Thầy quay xuống, một cục giấy rơi lộp bộp dưới chân, bất giác thầy sờ lên đầu, có lẽ sợ cục giấy đó dính cái gì không sạch sẽ. Thầy quay ra nhìn tôi, nhưng tôi đang cười với mấy thằng bàn đầu.

    - Em kia, đứng ở góc lớp thì không được cười đùa.

    - Em thưa thầy, vậy ngồi ở dưới thì được cười đùa ạ? - Thằng béo ngồi bàn đầu giơ tay hỏi.

    - Ngồi dưới cũng không được cười đùa. Tôi áp dụng công thức tính bán kính này vào bài toán mẫu, ta sẽ thấy rõ, hệ số a và d... Đủ rồi đấy!

    Câu "đủ rồi" là thầy nói sau khi dưới chân thầy đã có đến 4 cục giấy. Thầy đi đến chỗ tôi, mỉm cười:

    - Em muốn tôi đưa ra hội đồng kỉ luật phải không?

    - Vì em chê thầy giảng chán à? - Tôi hỏi.

    - Vì cái đống kia kìa! - Thầy nói, tay chỉ vào đống giấy trên bục giảng. - Cô giỏi thật, đã bị phạt đứng trên góc lớp rồi còn dám trêu tôi.

    - Em không ném, thầy có bằng chứng không?

    - Vậy đây là cái gì? - Thầy hỏi, sau khi lôi ra một cục giấy trong túi áo tôi.

    - Em nói không ném là không ném. Trong túi em có giấy là vì em thích để giấy trong túi, có được không? Thầy không có bằng chứng tử tế hơn thì đừng kết tội em!

    - Dạ thưa thầy, em làm chứng bạn ấy không ném đâu ạ. - Thằng béo ban nãy nói.

    - Im miệng! Tí nữa tôi sẽ hỏi tội cậu. Còn cô này, tôi nói cho cô biết, tôi cũng chẳng cần lí do, tôi là thầy giáo, thích phạt ai thì phạt!

    Thầy lại nhếch mép cười, có vẻ rất sung sướng vì sắp phạt được tôi, chưa từng thấy một thằng nào làm giáo viên lại có nụ cười bệnh hoạn đến như thế. Thầy quay xuống nhìn cả lớp rồi hỏi:

    - Lớp trưởng đâu?

    Một con bé đứng dậy, thầy dường như rất hài lòng vì trông nó có vẻ là ngoan ngoãn nhất lớp. Thực ra thì đứa có cái vẻ bề ngoài hiền thục nhất là tôi, nhưng tôi đang đứng ở trên này rồi.

    - Cô này tên gì? - Thầy nói, và chỉ vào mặt tôi.

    - Dạ em không biết.

    Con bé nói, cái giọng "không biết" của nó làm tôi phì cười.

    - Cô là lớp trưởng mà không biết các bạn trong lớp tên gì à?

    - Thì đã làm sao? Mà thầy có cái sơ đồ lớp thì nhìn vào cho xong còn hỏi làm khỉ gì! - Nó the thé đáp trả.

    - Cả cô cũng đứng đấy!

    Thầy hình như định gọi thằng tóc tím ngồi bên cạnh con lớp trưởng, nhưng rồi lại chuyển qua thằng khác khi thấy nó đang phì phèo điếu thuốc.

    - Em kia, cô đứng ở góc lớp này tên gì?

    - Con kia là lớp trưởng còn không biết thì làm sao em biết được! Sao thầy hỏi ngu thế?

    - Giỏi lắm! Được rồi, tôi sẽ cho các anh các chị biết thế nào là lễ độ.

    - Dạ em thưa thầy, cho em hỏi, thầy định làm gì bọn em ạ? - Thằng béo lại hỏi. Thằng này tên là Eddie, béo ục ịch, nhưng khá là nhanh nhảu và khôn lỏi.

    - Ngu thế! Mày bị người ta đánh mà không đánh lại được thì mày làm gì? - Tôi nói.

    - Mách mẹ!

    Thằng bị tôi xé vở ban nãy gào to, thằng này tên là Gonzales, cao to, đẹp trai, gái theo đuổi nhiều, nó là đứa chơi thân nhất với tôi. Lớp tôi cười ầm sau câu "mách mẹ" của nó, còn thầy chỉ biết đứng chết trân một chỗ mà lẩm bẩm "Bọn mất dạy.". Đây không phải lần đầu tiên, trong trường này chẳng còn ai lạ gì lớp tôi nữa, thông thường thì các thầy cô vào lớp tôi để soạn giáo án cho tiết học của lớp khác, hoặc là đọc báo, hoặc là làm một cái gì đó, miễn là không phải giảng bài, bởi nếu giảng bài thì lớp tôi sẽ có phản ứng ngay lập tức. Thầy này chỉ là dạy thay một buổi nên không biết điều đó, lúc này vẫn đang đứng một chỗ mà lúng túng không biết phải làm gì, trông thật tội nghiệp.

    - Em thưa thầy!

    Một đứa con gái tóc xoăn xoăn màu nâu đứng ngoài cửa lớp gọi, thầy chạy ra với nó ngay lập tức, chắc thầy phải cảm ơn nó nhiều lắm.

    - Em đợi đó, thầy lấy sổ cho.

    Thầy trở lại vào lớp lấy sổ, con bé kia vào theo, bọn con trai lớp tôi thấy thế liền đập bàn đập ghế, huýt gió ầm ĩ. Đứa vừa vào lớp tôi là Ginny, học trên bọn tôi một lớp, là hoa khôi của trường, là chủ tịch hội học sinh và giữ một đống chức vụ gì đó trong trường nữa. Nó là đứa hớt lẻo, thích nhúng mũi vào việc của người khác, đã nhiều lần nó gọi cảnh sát đến phá hỏng việc của chúng tôi, cũng vì nó mà lớp tôi có một thằng phải đi trại cải tạo, rồi cũng sẽ có ngày tôi cho nó một trận.

    - Anh yêu em! - Con trai lớp tôi đồng thanh.

    Ginny không để tâm vì đã quá quen với trò đùa này, ngày nào nó đến đây lấy sổ điểm danh bọn con trai lớp tôi cũng làm thế.

    - Cô Lavender, không, tất cả các anh các chị về viết kiểm điểm rồi mai nộp cho tôi! - Thầy nói, sau khi vừa nghía được tên tôi trên sơ đồ lớp.

    - Thầy hiền quá bọn nó hư đấy, phải cho bọn này dọn vệ sinh chúng nó mới sợ.

    Ginny nói, cười tít mắt với thầy, tôi thề nếu lớp tôi phải dọn vệ sinh thì tôi sẽ cho nó ăn đòn ngay tại đây, nhưng thầy chỉ lắc đầu ngán ngẩm. Trước khi đi khỏi lớp, Ginny dừng lại trước mặt tôi và nói:

    - Hình như cô bé này ngày nào cũng đứng ở đây.

    - Lấy được sổ rồi thì đi ra đi! - Tôi nói.

    Chẳng hiểu những lời tôi nói có cái gì mà cô ta cũng cười, rồi sẽ có lúc cô ta phải biết cách cư xử lễ phép hơn.

    Hôm qua thằng Gonzales không chịu đèo tôi về để có thời gian đi mua quà cho tôi, tôi thừa biết, tôi cũng biết rằng bọn ở lớp sẽ ăn uống, đập phá một trận vào ngày hôm nay, một ngày đặc biệt. Tôi cảm thấy mình cao hơn một chút, tóc dài hơn một chút, xinh đẹp hơn một chút, và chững chạc hơn, dù vậy, vẫn có cái gì đó khiến tôi cảm thấy không hoàn toàn vui vẻ. Mỗi lần đến sinh nhật, tôi lại cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh. Đến một lúc nào đó, tôi sẽ tốt nghiệp, sẽ phải vào đại học, lớp tôi sẽ chia tay nhau, và tôi không muốn điều ấy. Tất cả những đứa ở lớp tôi đều thích nói leo trong giờ học như thằng Eddie, hay cãi giáo viên như con lớp trưởng Miley, mất dạy như thằng Gonzales và luôn có tinh thần đánh nhau như tôi, đấy là lí do khiến tôi cảm thấy thích đi học, khi phải chia tay lớp này đến lớp khác, liệu tôi có còn gặp được một lớp nào giống như thế? Có lẽ sau ngày đó, tôi sẽ không đi học nữa.

    - Happy birthday!

    Một đống dây nhợ bắn vào mặt tôi khi tôi vừa mới bước tới cửa. Bàn ghế ở trong lớp đã bị chúng nó dồn sát vào nhau để bày bánh kẹo, dưới đất thì toàn là rác.

    - Bọn mày làm cái gì mà bày ra trông như ổ lợn rừng thế! - Tôi nói.

    - Chúc mừng sinh nhật con lợn rừng Michelle.

    Từ đằng sau, một cánh tay ôm lấy tôi, hơn thế nữa, cho dù tóc tôi rất dài và luôn buông xoã, tôi vẫn cảm nhận được một hơi thở, đủ rõ để biết là có đứa sắp hôn vào gáy tôi, tôi quay lại và tát bốp vào nó. Bị tát đau nhưng thằng Gonzales vẫn cười ha hả, nó còn đi học muộn hơn cả tôi. Gonzales đưa tôi một hộp nhỏ, còn con Miley thì đưa tôi một cái túi to tướng.

    - Tao đi thu lượm quà của chúng nó hộ mày đấy, chúc mừng sinh nhật!

    - Mày có lấy bớt của tao hộp nào không đấy? - Tôi vừa nói vừa lục túi quần của nó.

    - Mẹ cái con bẩn tính.

    Nó đánh mấy cái vào tay tôi rồi đi xuống dưới ngồi với thằng tóc tím. Thằng này tên là John, lạnh lùng ít nói, là hotboy của trường, nó với con Miley là một đôi. Hôm nay không thấy bà cô dạy sinh vật đâu, chỉ có quyển sổ điểm danh vất trên bàn, có lẽ vì rút kinh nghiệm năm ngoái bị bọn tôi bôi kem bánh lên mặt. Như thường lệ, cô nàng hay thọc gậy bánh xe Ginny lại vào lớp lấy sổ điểm danh, bọn con trai lớp tôi lại trêu ghẹo và cô ta không để ý.

    - Lại muốn đưa bọn này đi dọn vệ sinh à?

    Tôi vừa đi theo Ginny vừa hỏi, sau khi cô ta đòi gặp riêng tôi. Câu hỏi của tôi làm cô ta phì cười.

    - Tất nhiên rồi! Nhưng không phải bây giờ.

    - Vậy bây giờ có cái việc quái gì?

    Ginny quay lại nhìn tôi, không hiểu vì cái quái gì mà tự nhiên tôi lại quay đi chỗ khác.

    - Chúc mừng sinh nhật em, Michelle.

    Ginny mỉm cười, và đưa cho tôi một cái hộp. "Là mấy quyển vở rẻ tiền à?", tôi thật sự rất muốn nói thế với cô ta, nhưng không hiểu sao tôi lại không thể.

    - Cái này... cho tôi? Làm sao chị biết ngày sinh nhật của tôi?

    - Chị là chủ tịch hội học sinh, cái gì mà chẳng biết!

    Trong ánh nắng, những lọn tóc xoăn của cô ta ánh lên màu đỏ nhàn nhạt, mái tóc ấy thật sự rất hợp với cô ta, người có một khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to và đen láy, đôi môi mềm mại, hồng một cách dịu dàng, khuôn mặt và mái tóc ấy xinh xắn như búp bê, và càng xinh xắn hơn nữa, khi đôi môi kia đang nở một nụ cười. Cô ta rất xinh đẹp, tôi biết, cả trường này biết điều ấy, nhưng giờ đây tôi mới nghiệm ra thêm một điều, cô ta thỉnh thoảng cũng thật đáng yêu.

    - Cảm ơn.

    Tôi nói, mặt cúi gằm xuống. Tôi sẽ vui mừng biết bao nếu như cô ta không nhìn cái mặt tôi lúc này, tôi có cảm giác trông nó phải ngu ngốc lắm.

    - Chị phải đi lấy sổ của mấy lớp khác nữa. Chào em, tiệc tùng xong thì nhớ dọn dẹp lớp cho sạch sẽ nhé!

    Hôm nay là một ngày tốt lành đối với Ginny, cô ta không bị tôi chửi rủa, nhưng lại không phải là một ngày tốt lành với tôi, chắc chắn không dưới mười đứa nguyền rủa tôi ra đường bị xe đâm chết, vì hôm nay tôi bắt chúng nó phải dọn dẹp cho xong mới được đi về.

    End chap 1.
    To be continue...
    thay đổi nội dung bởi: Gin, 08-09-10 lúc 11:54


  2. #2
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: The necklace - Chiếc vòng

    :inet-46: nói thật đây là lần đầu tiên tớ reply cho 1 fic nên có gì mong bạn Gin bỏ qua.
    Cảm nghĩ của tớ khi đọc truyện này: khá hay và tạo cho tớ được cảm giác muốn đọc chap tiếp theo. Còn góp ý nì: đoạn đầu có lặp từ 'tôi' hơi nhiều, chỗ "tiếng nói chuyện xì xào xung quanh tôi ngưng bặt" cậu có thể thay bằng "tiếng nói chuyện xì xào trong lớp bỗng im bặt"... Rồi đoạn cuối, cậu tả Michelle nghĩ Ginny đầy thiện cảm và đáng yêu thì nó hơi không hợp lí lắm, vì thường các bạn "quậy" không ưa mấy bé "nghiêm túc" :inet-56:. Nhưng đây chắc là ẩn ý của bạn Gin :inet-37:

  3. #3
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    Lover's heart.
    Bài gởi
    410
    Được thích 7 lần trên tổng số 4 bài viết

    Default Ðề: The necklace - Chiếc vòng

    òa, 1 fic dễ thương nhỉ :inet-05:
    Tớ có cảm giác là cô chủ tịch với bạn hs cá biệt này sẽ làm nên chuyện đây
    Tác giả Gin rất chăm chút cho fic, chứng tỏ thấy qua là bạn ko sai 1 lỗi chính tả nào :inet-47:
    Anyway, câu từ bạn vẫn chưa dc hay, thay đổi 1 chút như ss Kazuki nói thì sẽ hay hơn.
    Về phần, xưng hô thì ko ý kiến. Nghe thấy là bik ghét nhau rồi
    Bố cục rõ ràng, nhưg bạn có nên cách dòng ra không ^^ Nhìn nó hơi bị ngộp. Mỗi lần chuyển cảnh thì tác giả enter xuống dòng thì nó sẽ trông rõ ràng hơn. Whatever, chỉ là ý kiến cá nhân của tớ. Ko cần care làm gì ( bản tính cẩn thận quá từ lâu nó thế )
    Fic tốt ! Cố gắng phát huy :inet-05:
    thay đổi nội dung bởi: yinchan, 13-01-09 lúc 23:01
    I don't give a damn !!!!

  4. #4
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    Moonlight Land and Dream World
    Bài gởi
    429
    Được thích 261 lần trên tổng số 40 bài viết

    Default Ðề: The necklace - Chiếc vòng

    Uhm..hm...Rep cho Gin này ^^
    Fic đọc khá ngộ, rất thích tác phong của các bạn lớp này Rất là bật nhờn với GV :inet-57:
    Thêm 1 câu chuyện nữa có mặt Chủ tịch hội học sinh ^^" Có vẻ như kha khá các nhân vật trong shoujo ai đều có ít nhất 1 người nổi bật, k fải là Kaichou thì cũng là 1 sao sáng nào đó :inet-56: Tuy nhiên fic của Gin có điểm khác là ng còn lại là 1 thành phần khá bất hảo ^^" Chấm phá đây :inet-05:
    Gin chú ý ngắt đoạn rõ ràng hơn nhé. Nhất là cái khúc chuyển ngày nên enter 2 lần cho rõ ràng. Còn lại thì cùng ý kiến với Kazuki (thực ra là đọc lúc đêm nên có tí mỏi mắt :inet-56: Có lẽ đợi chap 2 rồi com tiếp :inet-04

  5. #5
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    Yurivn
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    361
    Được thích 17 lần trên tổng số 16 bài viết

    Default Ðề: The necklace - Chiếc vòng

    @Bị ép phải rep :inet-35:
    Cảm nhận là văn phong thì ko lạ, nhưng nội dung khá ổn. Đọc xong chap 1 rất mong được đọc chap 2 như anh trai mình nói :inet-48:
    Chỉ là cái từ "Cái quái gì" nó hơi bị nhiều và có phần làm nó hơi nặng nề
    @Xong nhiệm vụ nha.....Người đẹp :inet-36:

  6. #6
    Tham gia ngày
    Dec 2008
    Bài gởi
    2,673
    Được thích 4,061 lần trên tổng số 972 bài viết

    Default Ðề: The necklace - Chiếc vòng

    Còn góp ý nì: đoạn đầu có lặp từ 'tôi' hơi nhiều, chỗ "tiếng nói chuyện xì xào xung quanh tôi ngưng bặt" cậu có thể thay bằng "tiếng nói chuyện xì xào trong lớp bỗng im bặt"... Rồi đoạn cuối, cậu tả Michelle nghĩ Ginny đầy thiện cảm và đáng yêu thì nó hơi không hợp lí lắm, vì thường các bạn "quậy" không ưa mấy bé "nghiêm túc" . Nhưng đây chắc là ẩn ý của bạn Gin
    Cảm ơn góp ý của Kazuki. Về đoạn đầu Gin cũng nghĩ vậy , có lẽ phải tìm câu nào đó thích hợp hơn để thay thế vào - -" Về phần ý nghĩ, Gin không muốn miêu tả bằng cách "trái tim tôi bắt đầu rung động" hay là "tự nhiên tôi có cảm giác lạ"... nên... nói thế nào nhỉ, trong giây phút bị rung động tự nhiên nhìn ra bao nhiêu cái đẹp của người ta thôi ^^ Không cao siêu đến mức độ "ẩn ý" đâu
    P/s: Phần "quậy" với "nghiêm túc" thì cũng xin nói trước, Ginny cũng là một con cáo già gian ác đấy, không phải là cừu non dễ thương đâu
    Đã edit lại về vấn đề "cách dòng" , hình như là trông dễ nhìn hơn thật
    @yuna: bị ép phải rep thì đúng rồi, nhưng không cần phải nói ra thế đâu
    Thanks all for cmt (kể cả người bị ép buộc hehe)
    thay đổi nội dung bởi: Gin, 14-01-09 lúc 00:10

  7. #7
    Tham gia ngày
    Dec 2008
    Đến từ
    Alhazred
    Bài gởi
    593
    Được thích 384 lần trên tổng số 114 bài viết

    Default Ðề: The necklace - Chiếc vòng

    chừng nào có chap 2 vậy Gin
    This World Stinks.

  8. #8
    Tham gia ngày
    Dec 2008
    Bài gởi
    2,673
    Được thích 4,061 lần trên tổng số 972 bài viết

    Default Ðề: The necklace - Chiếc vòng

    chừng nào có chap 2 vậy Gin .
    Khi nào viết xong thì sẽ có . Mỗi chap dài ngắn khác nhau nên cũng không ấn định trước được thời gian hoàn thành , chap 2 khá ngắn nên có lẽ đến tối nay là xong
    thay đổi nội dung bởi: Gin, 15-01-09 lúc 11:22

  9. #9
    Tham gia ngày
    Dec 2008
    Bài gởi
    2,673
    Được thích 4,061 lần trên tổng số 972 bài viết

    Default Ðề: The necklace - Chiếc vòng

    Chapter 2: Cô gái tốt bụng



    Tôi trở về nhà lúc 11 giờ đêm, vừa mới tới nhà là lao vào đống chăn gối trên giường liền, sao mà chúng êm ái quá. Tôi vừa phải đi hát hai trận liền, một với cả lớp, một với bọn gần nhà, nên bây giờ trong người chẳng còn sức lực nữa. Ngày hôm nay vui thật, nhưng mệt quá, mệt nhất là phải nghe thằng Gonzales rống vào cái micro, y hệt như tiếng bò kêu, loa trong phòng karaoke lại vặn to hết cỡ, đến cái thể loại tai điếc đặc như thằng Eddie còn không chịu nổi nữa là tai tôi. Nể hôm nay sinh nhật tôi nên nó hát cũng ít thôi, vì thế mà tôi mừng rỡ đi hát tiếp trận thứ 2, nhưng tôi đâu ngờ vẫn còn một con bò nữa, và kết cục là nằm rũ rượi trên giường như thế này đây. Tôi cố nhích vào trong một chút để chắc chắn không bị rơi khỏi giường lúc đang ngủ, đèn phòng vẫn còn đang bật, đống quà vất trên bàn vẫn chưa mở hộp nào, thôi kệ, ngày mai có đứa nào hỏi thì trả lời “Đẹp lắm, tao thích lắm.”, thế là xong. Hình như cửa ngoài tôi quên chưa khoá, nhưng thôi cũng kệ nốt, nếu có thằng nào vào đây để ăn cướp, tôi sẽ cho nó biết tay ngay.

    Ginny cứ nhìn tôi mãi khi cô ta vào lấy sổ điểm danh ngày hôm nay. Nếu không phải con Miley kể như thế thì tôi cũng chẳng hay biết, hôm nay tôi ngủ suốt cả 5 tiết học.

    - Mày chắc được chủ tịch hội học sinh quan tâm đặc biệt rồi. – Nó nói.

    - Ờ thế à!

    Nhà tôi khá gần trường nên thông thường là tôi đi bộ, thỉnh thoảng thằng Gonzales không bận đú đởn với mấy con người yêu thì nó đèo tôi về, nhưng hiếm lắm. Mấy hôm trước nó dở chứng, tự nhiên “thích sống cô đơn” nên tôi có hẳn 1 tuần được đưa đi đón về, nhưng rồi đến ngày sinh nhật tôi thì đâu lại vào đấy, cuối cùng hôm nay tôi đi bộ về nhà. Khi về đến nơi tôi sẽ mở chỗ quà sinh nhật mà hôm qua tôi đã vứt một xó vì lười, nhiều đứa lớp tôi đã tỏ vẻ nghi ngờ khi gặp đứa nào tôi giở bài “Đẹp lắm, tao thích lắm” mà tôi vừa nghĩ ra đêm qua.

    - Xin lỗi! Tại em không để ý! Em không cố ý đâu! Chị tha cho em! Em xin lỗi chị!

    Mải nghĩ linh tinh nên tôi va phải một đứa đi trên đường, con bé này cũng mặc đồng phục trường tôi.

    - Xin lỗi một câu là đủ rồi, đâu cần phải như thế? – Tôi ngạc nhiên.

    - Chị là Lavender ở lớp 11 A16 phải không? – Con bé mở tròn mắt nhìn tôi.

    - Ừ!

    - Chị không đánh em sao?

    - Đánh? Đánh vì cái gì?

    Tôi cười phá lên. Bây giờ ở trường chẳng có ai dám gây sự với tôi, nên đúng là dạo này tôi rất muốn đánh một đứa nào đó cho đỡ buồn bực, nhưng tôi đâu có khốn nạn đến mức bạ ai cũng đánh, tôi chỉ đánh những đứa nào làm tôi ngứa mắt quá thôi.

    Con bé vừa đụng vào tôi tên là Jennifer, nhưng nó thích tôi gọi là Jenny hơn, và tôi cũng bảo nó gọi tôi là Michelle. Jenny rất hay bị bắt nạt, nhìn qua là biết, chân tay đầy những vết bầm tím do bị đánh đòn, ngay cả trên mặt cũng đanh dính một miếng băng to tướng. Nó có mái tóc màu đen giống như tôi, nhưng rất ngắn chứ không dài tới tận hông, nó cắt ngắn cũng có lí, nếu tóc dài như tôi mà bị giật thì đau lắm. Jenny kể với tôi là nó thường xuyên bị gây sự kiểu như “Mày nhìn đểu tao đấy à?” “Dạ không ạ! Em đâu có dám.” “Thế tức là tao không có cái gì đáng để mày nhìn chứ gì?” hoặc là “Thấy tao đi cái xe này đẹp không?” “Dạ đẹp lắm ạ!” “Bố mày ghét nhất mấy đứa nịnh nọt.”. Thằng đi xe đẹp mà Jenny kể hình như là thằng duy nhất trong trường tôi dùng ô tô đi học, nó cứ leo lên xe đẹp của nó là bấm còi ầm ĩ để cả trường phải thấy cái xe Benz của nó, năm ngoái tôi đã cho nó một trận, nếu biết ngoài việc khoe xe nó còn tởm đến thế thì lần đó tôi đã phải cho nó què tay mới chừa.

    - Mấy đứa ấy đều sợ Lavender lớp 11 A16 nên lúc đụng phải chị, em tưởng em chết chắc rồi.

    - Bọn lớp em bảo là Lavender lớp 11 A16 ghê gớm lắm đừng nên dây vào, nhưng em thấy chị vừa xinh, vừa hiền, lại còn tốt bụng nữa!

    Giá kể lúc nãy đụng phải tôi nó quên không xin lỗi một câu thì chắc nó cũng chẳng có cơ hội để nói những lời ấy. Ôi! “Hiền dịu”! “Tốt bụng”! Những từ đó không biết với người khác thì tác động thế nào, chứ với tôi thì nó dội đúng vào tim!

    - Muốn không bị bắt nạt nữa thì phải cho bọn nó một trận bọn nó mới sợ, em càng vâng lời, chúng nó càng lấn tới.

    Tôi chỉ cho Jenny làm thế nào để không bị bắt nạt, đồng thời cũng khua chân khua tay vài cái để minh hoạ cho nó thấy khi đánh nhau thì phải đánh thế nào, con bé chăm chú lắng nghe, đôi mắt nhìn tôi tỏ vẻ ngưỡng mộ lắm. Đôi lúc nói chuyện với người chẳng biết một tí gì về mình cũng vui thật.

    - Có cái gì đáng cười à? - Tôi phát cáu khi thằng Gonzales cứ cười suốt quãng đường từ nhà tôi tới công viên.

    - Lại còn hỏi à? Vừa xinh, vừa hiền, vừa tốt bụng, ôi cười chết mất thôi! Ui da! Con chó!

    - Nó nói đúng mà! – Tôi nói, sau khi đạp cho thằng này một cú vào chân.

    - Đúng cái đéo gì?

    - Xinh! – Tôi chớp chớp mắt.

    - Được mỗi cái mặt mà đanh đá như mày có vứt ra đường cũng đéo thằng nào thèm!

    - Thèm nhỏ dãi cũng chẳng được.

    Bọn tôi đến công viên vì Miley gọi điện, có đứa gây sự.

    - Thế có chuyện gì? – Gonzales hỏi.

    - Tao với John đang ngồi nói chuyện ở đây, tự nhiên mấy thằng gay này ở đâu chui ra bảo bọn tao chiếm ghế đá của chúng nó.

    - Ăn nói cho cẩn thận! Mày bảo ai là gay?

    - Anh định đưa Miley đi chỗ khác, nhưng mấy thằng này thích đánh nhau, còn bảo gọi thêm 2 người nữa cho cân xứng. – John nói.

    - Tao với con Michelle lâu lắm rồi chưa đánh nhau, đang ngứa ngáy đây! – Gonzales bẻ tay.

    - Cái gì? Michelle?

    Cái thằng có vẻ là đại ca của bọn kia thốt lên, nó bước sang phải mấy bước để nhìn cho rõ mặt con tóc dài đang đứng sau lưng thằng Gonzales. Vẻ mặt nó tỏ ra hốt hoảng khi nhận ra đứng sau Gonzales là Michelle Lavender - người mà nó không hề mong đợi. Rất ít người ở trong trường không biết đến tôi, dù chẳng ai nể phục những gì tôi đã làm, nhưng nổi tiếng thì vẫn cứ là nổi tiếng. Tôi cũng thấy mặt thằng này trông rất quen, nhưng không thể nhớ ra nó là ai.

    - Bọn mày… bọn mày là… 11 A16?

    - Toàn các đại ca A16 đây! Từ từ đã chú em. – Gonzales nắm được tóc thằng đại ca, khi nó định bỏ chạy.

    - Dừng lại!

    Gonzales ngạc nhiên quay ra nhìn tôi. Không hiểu sao lúc ấy trong đầu tôi cứ văng vẳng rõ ràng từng tiếng nói của Jenny, "hiền dịu", "tốt bụng".

    - Mày có 2 lựa chọn, một là quỳ xuống xin lỗi bọn tao, hai là là đánh, mày thích cái nào? - Tôi đến gần thằng bị nắm tóc và hỏi.

    - Con điên này lắm chuyện thế, đập cho nó một trận là xong, hỏi làm đéo gì cho mệt! – Gonzales làu bàu.

    - Xin lỗi!

    Đại ca quỳ xuống trước mặt tôi, bọn đàn em đứng đằng sau lúng túng một hồi rồi cũng quỳ xuống theo.

    - Xin lỗi hai đứa kia chứ không phải xin lỗi con này! – Gonzales quát vào mặt nó.

    - Thôi! – Miley cười phá lên – Nó nói thế là biết sợ rồi, tha cho nó đi.

    John rủ cả bọn về nhà uống nước, nhà anh ta mở một quán cà phê. Gonzales thích lắm, nhưng tôi từ chối, đến đó thế nào cũng phải nghe nó hát, với lại đống quà sinh nhật vẫn chưa mở.

    - Chìa khoá đây, mày lái cái xe Benz của tao ra đây đón tao!

    Cái từ “Benz” làm tôi chợt nhớ ra một chuyện, bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao cái mặt chàng đại ca kia trông lại quen đến thế!

    - Đứng lại đã đại ca!

    Nó giật mình, cả người run lên bần bật, nhưng cũng ngoan ngoãn đứng lại chờ tôi đến gần, ba đứa bạn nhìn theo tôi ngạc nhiên. Tôi túm lấy ngực áo của nó, tiến lại gần hơn nữa…

    - Mày thấy tao có xinh không?

    - Dạ có! Chị là hotgirl ở trường mà! - Đại ca nói, nó làm cả tôi cũng bị run theo.

    - Ờ… tao cũng biết thế. - Tôi cười - Nhưng tao ghét nhất là mấy đứa nịnh nọt! Gonzales!

    - Dạ!

    Gonzales chạy tới chỗ tôi, thằng này cứ mở mồm ra là chửi tôi, nhưng những lúc cần thiết thì cũng lễ phép lắm.

    - Bẻ gãy tay phải của nó đi!

    Cả Gonzales và đại ca trợn tròn mắt nhìn tôi.

    - Nhưng… lúc nãy mày nói là tha cho nó cơ mà?

    - Lúc nãy tao muốn tha, nhưng bây giờ tao thích đánh! – Tôi nói – Còn mấy thằng kia đứng yên ở đấy, cẩn thận đại ca của chúng mày gãy nốt cả chân đấy!

    Tội nghiệp cho các đàn em chết nhát, chỉ biết nhắm tịt mắt vào mà nghe tiếng thét của đại ca. Gonzales có chiêu bẻ gãy tay một cách từ từ, cái cách bẻ tay từ từ so với bẻ cho gẫy ngay lập tức, có lẽ giống như bị chặt đầu so với bị dao cứa vào cổ dần dần cho đến khi đầu lìa ra... Tay bị gãy theo kiểu này thật đau đớn, nhưng xứng đáng với nó lắm, xứng đáng với những gì nó đã làm với Jenny.

    “Chúc mày ngày càng xinh đẹp hơn, bản lĩnh hơn, mãi mãi là một thủ lĩnh tốt nhé! P/s: tao không phải là Gonzales”, “Đồ ngu” – tôi cười thầm, trong những tấm thiệp chúc mừng sinh nhật thì tôi thích nhất cái này, tuy nhiên, quà của nó lại là quyển sách “Học làm người”, không biết có phải có ý đồ chửi đểu không. Không phải chỉ riêng thằng Gonzales, hầu như quà của đứa nào cũng thế, có đứa tặng cho cái bật lửa, không biết để làm gì, rồi có đứa tặng cho thuốc giải rượu, thậm chí chúng nó còn tặng cả bao thuốc lá, thuốc khử mùi hôi chân, trong khi tôi không biết hút thuốc và cũng đi dép cao gót chứ chẳng đi giày bao giờ, thế mà chiều nay ở lớp, đứa nào hỏi tôi cũng nói là “Đẹp lắm, tao thích lắm!"! Món quà ý nghĩa nhất có lẽ là một con dao với tấm thiệp “Chúc mừng sinh nhật. Hãy chú ý tự bảo vệ mình!” nhưng không ghi tên ở dưới. Chợt tôi để ý thấy một cái hộp hình chữ nhật mỏng mỏng màu hồng, đã rơi ra khỏi cái túi ni lon và đang ở dưới chân bàn, hình như đó là món quà Ginny đã tặng tôi. “Mấy quyển vở rẻ tiền”, tôi cố gắng nhét cái ý nghĩ đó vào đầu. Quà của Ginny là một chiếc dây chuyền bạc, mặt dây là một viên ngọc màu xanh da trời, giống như màu mắt của tôi. Trông nó khá đơn giản, nhưng đẹp, phải nói là thật sự rất đẹp.

    Tôi tháo sợi dây chuyền cũ của mình rồi vứt sang một bên, không hiểu sao tay tôi bỗng dưng ngập ngừng khi chuẩn bị cài sợi dây này vào, tôi cảm thấy có cái gì đó… nhưng rồi cuối cùng sợi dây cũng đã nằm yên trên cổ tôi. Tôi ngắm mình trong gương, sợi dây chuyền Ginny tặng đúng là hợp với tôi lắm, nhưng tôi vẫn có cái cảm giác gì đó, dường như ở một nơi nào đó, vào thời điểm này, có kẻ đang cười sung sướng vì biết tôi đã đeo sợi dây này.

    End chap 2.
    To be continue...
    thay đổi nội dung bởi: Gin, 17-04-09 lúc 22:16

  10. Có 8 thành viên thích bài viết của Gin:


  11. #10
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    Trên cây
    Bài gởi
    930
    Được thích 92 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: The necklace - Chiếc vòng

    cho hỏi cái rating NO ?! lờ seo :inet-58: .Chậc ... nghĩ mãi vẫn ko hiểu là cao wa' hay thấp wa'
    "YulSic-Đẹp một cách hoàn toàn nhảm nhí và khó hiểu"
    http://i29.tinypic.com/20h0ger.jpg

Trang 1/31 123 ... cuốicuối

Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •