Home
  • Register
  • Login
Trang 3/11 đầuđầu 12345 ... cuốicuối
kết quả từ 21 tới 30 trên 101
  1. #21
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 20 - Nói thẳng ra bí mật của tôi

    Chương 20 - Nói thẳng ra bí mật của tôi









    "Chị... đã ngủ chưa?" Lâu thật lâu, lâu đến nỗi tôi không phân biệt được sự an tĩnh đó rốt cuộc là mệt mỏi hay là giữ im lặng, nhưng cuối cùng tôi đã mở miệng.

    "..."

    Không trả lời, đang ngủ sao? Hay không muốn nói chuyện? Là bị câu hỏi lỗ mãng vừa rồi của tôi làm tổn thương?

    "Chị, chị biết không? Lúc nhỏ, em rất hâm mộ những ai có ba. Trước 8 tuổi, em chưa từng gặp ba, thậm chí cũng không biết tên ông là gì. Nhìn các bạn có ba mẹ bên cạnh ân cần thăm hỏi, còn em lại không có, cảm giác này lấp đầy tuổi thơ của em. Khi còn bé, mẹ em đau bệnh liên miên, sau đó bà nhập viện. Mỗi khi bệnh của bà khá hơn một chút, bà sẽ không ăn không uống, ngồi trước cây dương cầm, đàn một ngày, sau đó tiếp tục ngã bệnh, rồi lại nằm viện. Thời thơ ấu, ấn tượng sâu nhất của em chắc là giường bệnh và mùi thuốc sát trùng đặc trưng." Tôi không biết nàng đang ngủ hay đang lẳng lặng nghe. Cổ họng nghèn nghẹn, tạm dừng một chút.

    "Năm 8 tuổi, ba em xuất hiện. Ông ấy nói mẹ bị bệnh, không thể chăm sóc cho em, muốn mang em sang Anh. Ngoài bản 《 Kinh Thánh 》 kia, em không còn nhận được lời nhắn nào khác. Tới Anh rồi, em mới biết ba đã có vợ con. Vợ của ông ấy không thích em, thường đánh mắng em những lúc ông không ở nhà. Càng lớn em càng cảm thấy những gì mẹ làm không đáng, người đàn bà kia tâm địa độc ác, vậy mà ba còn thích bà ta, còn mẹ thì sao? Mẹ em là gì? Em là cái gì?" Cảm xúc vượt khỏi tầm kiểm soát, mấy câu cuối trở nên mơ hồ, tôi cuộn chặt nắm tay cố kiềm chế nước mắt lưng chừng trên khóe mi.

    Vũ không ngủ, bởi vì tôi cảm giác được nàng nhẹ nhàng đem thân thể run rẩy của tôi ôm vào lòng. Nước mắt cuối cùng không nhịn được, đua nhau trượt theo mái tóc. Nàng không nói gì hết, chỉ im lặng ôm tôi.

    "Em thay đổi, biến thành con nhím càng ngày càng hận đời. Đánh nhau sinh sự, có lẽ là kỳ vọng cái đau thể xác có thể che giấu bất mãn trong lòng. Năm 12 tuổi, ba chịu hết nổi mỗi ngày phải giúp em thu dọn tàn cục. Ông ấy mua một căn nhà trong thành phố này, đẩy em về, mỗi tháng gửi chi phiếu để em tự sinh tự diệt." Nghẹn ngào nói không ra tiếng, lại ngừng lời, cố gắng chế ngự cảm xúc.

    Hồi lâu, thở dài một cái, tiếp tục: "Ông ấy sắp xếp cho em một trường sơ trung, nhưng được một năm thì bị bắt buộc thôi học. Nhà trường nói quản không nổi em. Em là dạng gì? Là thứ gì? Đã đánh nhau còn học kém? Sau này chuyển tới trường mình, lại tiếp tục sinh sự đánh nhau, nhưng em khôn ra, đem thành tích bảo đảm ở top 50, cứ như thế là không có lệnh cưỡng chế đuổi học. Em muốn đến trường hay không, là một chuyện, trường học muốn em hay không, là một chuyện khác."

    Nàng vẫn không lên tiếng, nhưng ôm tôi chặt hơn, cho tôi hơi ấm và sự đồng cảm.

    "Đáng nhẽ em cứ như vậy, dùng tiền ba cấp, bạc nhược sống qua ngày. Nhưng thế giới này quá nhỏ. 2 năm sau, ở trên đường, em gặp lại mẹ. Bà cười rạng rỡ lắm. Em chưa từng thấy bà cười đẹp như vậy. Bên cạnh bà là một người đàn ông, hai người dắt theo một bé gái, trông rất hạnh phúc. Hạnh phúc ấy là cái mà em hằng khao khát, nhưng mãi mãi không bao giờ có được." Miệng đắng chát, tôi nghĩ nước mắt cả đời mình cũng bị tôi đổ hết rồi.

    "Em có cảm giác bị lừa. Mẹ từng nói: "Hi, mẹ yêu con." Nhưng nếu bà yêu em, tại sao đã lâu như vậy mà chưa từng đến thăm em? Thậm chí ngay cả một cuộc điện thoại, một phong thư cũng không có? Chẳng lẽ trong trí nhớ của bà, em không hề tồn tại? Khi đó em mới phát hiện, thì ra em là người dư thừa. Bọn họ đều đã có gia đình, còn em chỉ là một đứa trẻ không ai để ý. Em nghĩ sự biến mất của em có lẽ sẽ giúp ba mẹ từ đây sống thanh thản hơn."

    "Chị biết không? Khi em lấy dao cắt cổ tay, nhìn máu phun ra tung tóe, một khắc đó, em thực sự giải thoát. Cảm nhận sinh mạng từng chút từng chút mất đi, em tuyệt vọng nghĩ nếu bọn họ không thương em, tại sao phải sinh ra em? Nếu sinh ra em, tại sao không thương yêu em? Em đã làm sai cái gì?" Cười khổ một cái, "Khi sinh mạng sắp tận, em lại hối hận, em hối hận đã buông bỏ mạng sống quá dễ dàng, lúc ấy, nỗi sợ hãi chiếm lĩnh hết đầu óc của em. Sau đó, là Lý Bình đã cứu em, đưa em đến bệnh viện. Cho nên bây giờ chuyện nhỏ quá đáng với em, em cũng không trách cứ, vì em nợ nhỏ một mạng."

    "Hi..." Vũ khẽ gọi.

    "Dạ?" Tôi nấc, thấp giọng đáp.

    "Em luôn khiến cho người ta đau lòng..." Tiếng Vũ nghẹn ngào, thương xót.

    "..."

    "..."

    Hai người lại rơi vào yên lặng.

    "Chị, thật có lỗi, nói với chị nhiều như vậy, không dọa chị chứ?" Khóc đủ, tôi cười, vẫn ở trong lòng nàng, cảm thụ nhiệt độ cơ thể của nàng. Nàng không nói gì, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, lại ôm tôi chặt hơn.

    Khẽ thở dài, đưa tay ôm nàng, nói:

    "Cám ơn chị, cám ơn chị đã nghe em nói. Khuya rồi, mình ngủ nhé. Chị ơi, có chị ở bên, thật tốt!"

    Cả hai không nói chuyện nữa.

    Một đêm không ngủ, có lẽ là nhớ lại nhiều chuyện không vui trước kia, tôi chỉ lặng lẽ nằm đó, nghe tiếng hô hấp nhẹ nhàng của nàng. Đêm ấy nàng ngủ không ngon lắm, thỉnh thoảng trong hơi thở thì thầm vài tiếng. Không biết là nàng buồn cho tôi hay là vì trên đời này có nhiều người đáng thương mà thấp giọng thở dài?

    Không hiểu vì sao, tôi đã sẵn lòng biểu hiện bộ mặt chân thật nhất của mình trước mặt nàng. Tôi không sao biết được suy nghĩ của nàng khi tôi đem cái yếu ớt nhất, tự ti nhất, bất lực nhất của mình bày ra trước mặt nàng, nhưng tôi tình nguyện tin rằng nàng thương tiếc tôi, đau lòng tôi. Tôi luôn hi vọng trên thế giới này có một người có thể cho tôi sức mạnh bước tiếp những lúc tôi ngã lòng; cho tôi dũng khí đứng lên những lúc tôi tuyệt vọng; và vào những lúc tôi hỏi đời mà thì thầm bên tai tôi câu nói: "Wǒ ài nǐ".


    thay đổi nội dung bởi: Tiểu Bảo, 29-01-14 lúc 00:58

  2. Có 1 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  3. #22
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 21 - Điểm tâm

    Chương 21 - Điểm tâm








    Người ta nói con người có hai tâm nhĩ, một chứa hạnh phúc, một đựng bi thương. Bạn không thể cười quá lớn tiếng, vì bi thương sẽ bị đánh thức kề vách hạnh phúc. Dẫu vậy tôi vẫn sẽ cười lớn tiếng, và ứng với cách nói ấy, không ngừng đánh thức bi thương. Vũ nói không sai, mặt ngoài vui vẻ của tôi chỉ là diễn xuất lừa gạt mọi người, nhưng không lừa được nỗi vui buồn cư ngụ trong tim.

    Trời chưa sáng, tôi nhẹ nhàng rời giường thay quần áo. Nhìn thoáng qua, vẫn là đôi mày hơi nhíu lại cùng nét mặt buồn buồn của nàng. Cẩn thận đắp chăn cho nàng. Trong nhà tắm hoàn thành chuỗi động tác đánh răng rửa mặt bằng tiếng vang nhỏ nhất. Cầm trong tay cây bàn chải đã dùng qua, do dự, bàn chải này là tối qua Vũ đưa. Bàn chải chỉ dùng qua hai lần, vứt thì tiếc, hay mang về? Có thể để lại đây không? Nàng có vứt không? Thở dài, ra khỏi nhà. Trước khi đi, để lại tờ giấy trên bàn ăn cùng bàn chải đánh răng của tôi bên cạnh bàn chải đánh răng của Vũ.

    Tảng sáng cuối thu hơi rét, rùng mình một cái, vô thức chạy một đoạn. Xưởng của sư phụ có vài cái xe dùng được, nên tôi ít khi đi xe buýt. Hôm qua, lúc Vũ dẫn tôi lên xe buýt, chú ý nhìn xuống bảng tuyến, phát hiện nhà tôi ở trước nhà Vũ hai trạm, cách nhau thật gần.

    Bất tri bất giác đã chạy tới nhà. Thay quần áo xong, nhìn trời, hãy còn sớm. Thời gian dư dả, chi bằng mua điểm tâm cho nàng, cùng nhau ăn sáng! Đợi tôi mua đồ ăn rồi tới cửa nhà Vũ, nhìn đồng hồ, đoán chừng hẳn là Vũ đã rời giường. Gõ cửa.

    Cô nàng ra mở cửa, nhìn tôi cười, nói: "Hi, sao dậy sớm thế?"

    "Dạ, về nhà thay đồ. Phát hiện còn nhiều thời gian liền mua chút điểm tâm. Không biết chị thích ăn gì?! Em mua nhiều lắm, chị chọn món mình thích, sau đó em sẽ giải quyết chiến trường." Tôi đùa, tựa như người tối qua ôm nàng khóc không phải là tôi.

    "Giải quyết chiến trường? Em cảm thấy em có thể ăn được nhiều như vậy sao?" Nàng càm ràm chỉ vào gói đồ ăn to đùng, lúc này mới để ý, hình như tôi mua hơi nhiều.

    "Thì có nhiều một tí, mau ăn thôi!" Tôi ngẩng đầu cười với nàng, lại thấy nàng xoay người muốn chạy. Không thích ăn sao? Không có món nào thích ăn sao? Hay là mua nhiều quá làm nàng không vui?

    "Ai nha, mua cũng mua rồi! Chẳng lẽ mang trả? Mau ăn đi, không thì nguội mất." Tôi sốt sắng kéo nàng lại, nhấn xuống ghế, đem đống đồ ăn đùn trước mặt nàng.

    Rõ ràng cảm nhận được nàng vẫn còn kháng cự muốn đứng dậy, vội ấn nàng xuống, hối:

    "Ăn đi, mau ăn đi. Đúng là mua hơi nhiều, tại em không biết chị thích ăn gì thôi!"

    "Trời, đứa nhỏ này, thật là! Đừng ấn chị mà!" Giọng của nàng cũng có chút nóng nảy.

    "..." Tôi buông tay, trong lòng bất an, nôn nóng, và hơn hết là sự mất mát.

    "Chị còn chưa đánh răng, em giục giục cái gì?" Nàng lấy ngón tay chọc chọc vào trán tôi, phì cười. Ngẩng đầu đối diện ánh mắt tràn đầy trìu mến của nàng.

    Tôi luôn cho rằng ăn cơm chỉ để lấp đầy bụng, thường xuyên ăn mấy thứ lặt sẽ ảnh hưởng đến hệ tiêu hóa. Chưa từng biết một chút điểm tâm cũng có thể ăn đến ấm áp như vậy. Phút chốc, tôi bàng hoàng cảm thấy hạnh phúc giống như một cái xúc tu tình cờ chạm đến.

    Ăn xong điểm tâm liền cùng Vũ ra ngoài, lên xe buýt. Khách trên xe không đông lắm, tôi ngồi cạnh Vũ, hỏi:

    "Chị, chị không biết là làm giáo viên rất vất vả sao?"

    "Khá tốt, có việc nào không khổ cực đâu? Mỗi người đều có mộng tưởng, đúng không? Chị thích làm giáo viên, từ bé chị đã thích công việc này." Nàng nhìn tôi, cười: "Hi thích làm gì? Sau này định học ngành nào?"

    "Em? Em thích máy tính, thích lập trình, say này muốn làm lập trình viên!" Tôi cười cười, nói thêm: "Kỳ thật cũng không chắc, thực tế và lý tưởng chung quy có khoảng cách. Điều em có thể làm chính là cố hết sức bước tới lý tưởng."

    "Máy tính á? Chị là đứa mù vi tính." Nàng cười cười, tự giễu, "Cầm con chuột trong tay, cảm giác không được tự nhiên, thiệt tình là không biết dùng."

    "Mù vi tính? Không thể nào? Trước đây mọi người đều nói: "học giỏi Toán Lý Hóa, đi được khắp thiên hạ", bây giờ lời này phải sửa thành: "học giỏi tiếng Anh, vi tính, đi khắp cả thế giới"." Tôi cười, nhìn nàng, "Chị, không thì khi nào rảnh em dạy chị nha?"

    "Ừa, được đó." Nàng vui vẻ nói. Không biết trên thế giới này, thật sự có thượng đế, thần linh hay thiên sứ không? Trong mắt tôi, nàng chính là thiên sứ của nhân gian.

    Xuống xe, đi về phía trường học. Từ đằng xa đã thấy A Văn, nhỏ đang đứng trước cổng vẫy chúng tôi.

    "Chào cô!" A Văn giơ tay chào Vũ, đồng thời tiến lên cắp cổ tôi:

    "Hi, xú tiểu tử, đi theo tôi!" Nói xong, xách cổ tôi khỏi Vũ. Bị A Văn cắp cổ, thất tha thất thểu thật xa, vừa thoát khỏi trói buộc của nhỏ liền quay lại nhìn nhìn Vũ, nàng đang nhìn tôi cười.

    "Nhìn cái gì đấy?" A Văn kí đầu tôi, đau, xoay lại trừng nhỏ, nhỏ lại cười như con ngốc, hồi sau mới mở miệng hỏi:

    "Hi, cậu đi cùng cô?"

    "Cái này, A Văn, hôm qua tôi ở nhà Vũ!" Tôi liếc A Văn, kể tình hình thực tế.

    "Cái gì? Không thể nào? Hai người? Hai người không có làm... làm cái gì chứ?" A Văn cả kinh lắp bắp, nói năng lộn xộn.

    "Bốp..." Tôi vỗ lên lưng nhỏ một cái, tức giận nói: "Cái gì? A Văn, trong óc cậu chứa cái quái gì vậy? Chỉ là trời tối quá, đành ở lại nhà nàng."

    "À." A Văn ậm ừ một câu rồi không nói gì nữa. Sự im lặng của A Văn khiến tôi cảm nhận được trong lòng nhỏ cũng có bí mật. Có lẽ có một ngày, nhỏ sẽ giống như tôi của tối qua, kể hết bí mật của mình với một người nào đó. Nhưng trước khi nhỏ quyết định thẳng thắn bày tỏ, chỉ có thể đem bí mật chôn giấu dưới đáy lòng, một mình canh giữ.



  4. Có 2 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  5. #23
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 22 - Trương Hổ gây sự

    Chương 22 - Trương Hổ gây sự









    Tác giả nói suy nghĩ của mình:

    Khoảng thời gian này công ty bề bộn nhiều việc, cơ hồ mỗi ngày cần phải tăng ca, mỗi lần về đến nhà đều hơn 10 giờ.

    Vũ nha đầu ngốc này, mỗi ngày đều chờ tôi tới khuya, giúp tôi hâm đồ ăn, sau đó an tĩnh ngồi một bên nhìn tôi ăn.

    Công việc của nàng cũng rất vất vả, hết giảng bài trên lớp, về đến nhà còn muốn chăm sóc tôi, tôi cứ như đứa trẻ mãi không lớn.

    Vũ, em luôn làm tôi xúc động, còn tôi chỉ có thể cho em một thứ, lời hứa hẹn muốn làm nhưng không thể.


    ***


    Dọc đường, A Văn không nói gì thêm, nhỏ chỉ lặng lẽ cùng tôi vào lớp. Tôi biết trong lòng nhỏ có bí mật, nhưng không biết bí mật nhỏ chôn giấu là gì. Có lẽ nó giống như chiếc hộp Pandora, bên trong chứa thứ khiến người ta tò mò, tuy nhiên nếu thật sự mở ra, cái chiếm được lại là sự thất vọng, thậm chí là sự sợ hãi. A Văn là bạn tốt của tôi, tôi biết nếu nhỏ muốn kể với tôi, nhỏ tự nhiên sẽ mở miệng nói. Nếu nhỏ không muốn nói, việc gì tôi phải ép?

    Bước vào lớp, liếc nhìn Lý Bình phía đối diện, nhỏ đang căm phẫn trừng tôi. Tôi không hiểu, rốt cuộc tôi đã nói sai cái gì? Hay làm sai điều gì? Giữa tôi và nhỏ rốt cuộc có thâm thù đại hận gì đến nỗi cần so đo lâu như thế?

    Lắc lắc đầu, về chỗ ngồi, nằm bò lên bàn, nhớ lại cuộc nói chuyện tối qua. Trải qua chuyện đó, trái tim không ngủ yên của tôi giống như tìm được bờ bến. Cảm giác Vũ có thể hiểu được nỗi khổ trong lòng tôi, nàng muốn dẫn tôi ra khỏi vùng đất mù hơi khói, hướng về một ngày mai tươi sáng. Tôi mừng vì tối qua tôi đã có can đảm thẳng thắn kể với nàng tất cả, để nàng có thể lý giải tôi, hiểu tôi hơn. Nhưng cũng tiếc vì nàng không nói cho tôi biết suy nghĩ trong lòng. Tôi muốn biết tình tiết câu chuyện của họ, tôi muốn biết nàng còn yêu gã đó hay không, tôi muốn biết rất nhiều thứ, vậy mà nàng chỉ lấy im lặng làm câu trả lời.

    Có lẽ tối qua không ngủ, vừa úp xuống bàn, trong chốc lát, cơn buồn ngủ đã kéo mắt tôi tìm Chu Công.

    "Hi, Hi..." Tôi bị A Văn lay tỉnh, nhìn đồng hồ, thoắt cái đã ngủ qua hai tiết.

    "Sao vậy?" Tôi ngẩng đầu hỏi, bình thường A Văn không đánh thức tôi. Nhỏ gọi tôi dậy ắt là có chuyện.

    "Có phiền toái..." A Văn hất mặt ra cửa. Theo cái nhìn của nhỏ, tôi trông thấy bộ mặt côn đồ của Trương Hổ và đồng bọn ngay ngưỡng cửa.

    "Nó tìm Lý Bình chứ gì!" Tôi lầu bầu, lại nhoài ra bàn, càm ràm A Văn: "A Văn, cậu ăn no không có việc gì làm à? Chuyện rách mướp như vậy cũng đánh thức tôi?!" Lại thấy A Văn quay sang nghiêm túc liếc tôi, ý bảo tôi đừng ngủ nữa.

    "Thẩm Hi, đã lâu không gặp! Không phải tao đã nói, đừng để tao gặp lại mày sao? Bằng không gặp một lần đánh một lần?" Trương Hổ phát ra âm thanh lủng cồng chiêng.

    "Buồn cười! Tao cũng đã nói, từ nay về sau nước sông không phạm nước giếng, còn sinh sự nữa thì đừng trách tao." Tôi nói xong, tựa vào lưng ghế, lạnh lùng nhìn đám người của Trương Hổ.

    "Thẩm Hi, mày có nhớ lầm không? Lần trước rõ ràng mày đã nói: "Tôi sẽ đứng ở đây cho các người đánh, đánh đủ, từ nay về sau chúng ta không ai thiếu nhau, không ai dính dáng." Đúng không?" Trương Hổ đắc ý nói, cười châm biếm: "Chỉ là, lần trước bọn tao chưa đánh đủ! Mày nói phải làm sao bây giờ?"

    "Phải không? Trương Hổ, tao cũng không hiểu, chúng ta rốt cuộc có thù hận gì mà hết lần này tới lần khác mày làm phiền tao? Tao nói rất rõ ràng, tao không muốn đánh nhau nữa, bất luận lần trước mày có đánh đủ hay chưa, có hả giận hay không, đó là vấn đề của mày, không liên can tới tao." Tôi thản nhiên nói, giống như mọi chuyện không dính gì với mình. Tôi chỉ đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, bị đám người tẻ nhạt tranh chấp nhàm chán, dây dưa nhàm chán làm mệt mỏi.

    "HỪ, THẨM HI, MÀY RA ĐÂY CHO TAO. MÀY VỚI TAO RA ĐÂY NÓI!" Trương Hổ tức giận la oang oác. Còn tôi coi như ngây thơ không biết.

    "Chúng ta không có gì để nói, nếu mày muốn đánh nhau, vậy thì vào đây mà đánh! Vẫn là câu kia, tao sẽ không đánh trả, tao cho mày đánh, đánh tới khi mày đủ hả giận mới thôi." Tôi mỉm cười nhìn Trương Hổ thở phì phò. Tôi từng thấy người ta phẫn nộ, nhưng chưa từng thấy có ai vừa phẫn nộ, vừa nôn nóng, bất an. Lạ nhỉ, tôi chỉ thản nhiên nói, thản nhiên cười. Động tác thản nhiên không ngờ có thể cải biến tâm trạng của Trương Hổ lớn như thế. Có lẽ đôi khi đối xử lạnh nhạt là cách bảo vệ bản thân tốt nhất.

    Trong ngoài phòng học đầy nhóc người, học sinh lớp khác nghe nói Trương Hổ tới đây kiếm chuyện liền bu quanh cửa trông ngóng. Tôi nghĩ lúc này chắc là Trương Hổ đã tiến thoái lưỡng nan, nếu nó tiến lên đánh tôi, tôi nói tôi sẽ không đánh trả, như vậy chẳng khác nào nó diễn hề trước mặt người khác, đánh nhau chỉ vì bị người ta cười. Nó kiếm cớ nói lần trước đánh không đủ, muốn đánh tiếp, bây giờ lỡ không đánh rồi chuồn, như vậy mặt mũi của nó sẽ mất sạch bách. Có lẽ giờ phút này Trương Hổ cũng hối hận đã tới chỗ này sinh sự chăng?

    "Làm sao? Làm sao? Làm cái gì mà vây kín mít trong này thế hả?" Nghe giọng nói phát ra, học sinh của các lớp khác tản ra, chừa lối đi. Kẻ ầm ĩ vừa rồi là chủ nhiệm của Trương Hổ, Hoàng lão đầu lớp 6. Nghe A Văn nói Hoàng lão đầu cũng dạy Ngữ văn, đồng thời là trưởng bộ môn, tóm lại là một quan chức nho nhỏ. Mặc dù là trưởng bộ môn, nhưng điểm bình quân của những lớp lão dạy mãi mãi không bao giờ cao như lớp Vũ dạy. Tôi nghĩ đối với năng lực nghiệp vụ ấy, Hoàng lão đầu nhất định sẽ đố kỵ với Vũ.

    "Trương Hổ, em ở trong này làm cái gì?" Lại là giọng của Hoàng lão đầu, giọng vang như pháo đốp, ô nhiễm tiếng ồn.

    "Trong lớp này có đứa muốn tìm em lôi thôi. Em buộc lòng phải đến đây!" Trương Hổ lưu manh nói, biến tôi thành đứa "muốn tìm em lôi thôi".

    "Thật sao? Có chuyện như vầy sao? XX, em gọi chủ nhiệm của lớp này tới cho tôi!" Hoàng lão đầu chỉ một đứa trong bọn Trương Hổ, đắc chí ra lệnh. Tôi nghĩ lão già này chắc chắn muốn nhân cơ hội phê bình Vũ một trận. Bộ mặt tiểu nhân của lão làm tôi bốc khói, thái độ làm người mặc dù không nhất định có thể thiết diện vô tư, nhưng cũng không được làm chuyện bỉ ổi khắp nơi, nếu không thì lấy cái gì để dạy học sinh?

    "Cô Tiểu Hà, cô có biết quản học trò hay không? Cô nhìn đám loạn lạc của lớp cô đi..." Hoàng lão đầu chỉa vào tôi, quát lên: "Đó, chính là nó, ban ngày ban mặt muốn kiếm chuyện với học trò lớp tôi. Cô nói..."

    "Chủ nhiệm Hoàng, tôi tin Thẩm Hi, tôi tin em ấy không phải loại người thầy nói." Cũng dùng giọng thản nhiên, Vũ ngắt lời lão. Nhìn nhau một cái, tôi thấy được sự tín nhiệm trăm phần trăm trong mắt nàng. Cám ơn em, Vũ, cám ơn em đã tin tưởng tôi.

    "Cô giáo Hà, cô mà cũng tin nó sao? Cô không dò la coi Thẩm Hi là loại người gì sao? Chúa sinh sự đánh nhau đó, loại nào không có nó? Nó hung hãn và nguy hiểm hơn bất kỳ ai." Trương Hổ ngạo mạn nói, "Em đoán mỗi đứa trong lớp này đều từng bị nó cho ăn đấm, đúng không?" Nhìn bộ mặt đắc ý của Trương Hổ, tôi rất muốn nói cho nó biết, nó sai rồi, từ khi tôi lên trung học, thật sự đã không còn đánh nhau.

    "TRƯƠNG HỔ, MÀY NÓI ĐỦ CHƯA! UỔNG CHO MÀY ĐƯỜNG ĐƯỜNG LÀ NAM NHI BẢY THƯỚC! TRỢN MẮT NÓI DỐI MÀ KHÔNG BIẾT NHỤC!" A Văn nổi giận, một người không muốn liên quan tới lưu manh như A Văn lại đột nhiên rống vào mặt Trương Hổ. Dịu đi một chút, A Văn liền xoay người nói với Vũ: "Thưa cô, là Trương Hổ đến lớp chúng ta kiếm chuyện. Hi căn bản không muốn đánh nhau, là tụi nó muốn tìm cớ ẩu đả."

    "Ôi chao, mày mỗi ngày ở chung với Thẩm Hi, đương nhiên là cùng một duộc rồi! Lớp này còn ai có thể chứng minh tao tới gây chuyện không? Hả?" Trương Hổ mở to hai mắt, nhìn quét các bạn trong lớp.

    "..." Cả lớp yên tĩnh, không ai lên tiếng.

    "Tôi có thể làm chứng." Nam sinh tên A Lượng đứng lên, nhìn tôi một cái, kiên định nói.

    "Tôi cũng có thể." Nam sinh bên cạnh A Lượng cũng đứng lên.

    "Tôi cũng có thể chứng minh..."

    "Tôi nữa..." Cả lớp lục tục, lần lượt đứng lên. Tôi ảo tưởng rằng sẽ có một bạn đứng lên nói một câu công bằng cho tôi. Thật không ngờ có nhiều bạn đứng lên, giúp đỡ tôi như thế.

    Trương Hổ tắt đài, đám tùy tùng tắt đài, Hoàng lão đầu cũng tắt luôn. Chờ Hoàng lão đầu lấy lại tinh thần, lão liền mắng mỏ Trương Hổ và lôi tụi nó ra khỏi lớp. Màn kịch khôi hài này vốn nhàm chán kinh khủng, vậy mà nó lại khiến tôi cảm động vô cùng. Tôi không biết mình có đức hạnh gì có thể được các bạn ủng hộ và tin tưởng như vậy, quan trọng nhất là các bạn có thể đứng dậy trước cường thế.

    "Cám ơn..." Tôi cúi đầu giống kiểu Hán gian bên Nhật trước mặt mọi người. Thoáng nhìn Vũ ngoài cửa, thâm tình nói: "Cám ơn..."

    "Cảm ơn gì nha? Hi, cậu phải tin rằng, cậu mãi mãi không phải một mình!" A Văn vò vò đầu tôi, cười nói.

    "Ừ. Cám ơn." Tôi cũng cười.

    "Ha ha... Thấy chưa? Tôi đã nói nhỏ sẽ mắc lừa mà! Mấy cậu còn không tin!" Cả lớp cười vang. A Văn hoa chân múa tay, nước miếng văng tứ tung. Tôi không biết bọn họ đang cười cái gì. Nhìn ra cửa, Vũ cũng đang cười, cười gì nhỉ?

    "Hi, cậu phải tin rằng, cậu mãi mãi không phải một mình! Cậu mãi mãi không phải một mình!" Lần này A Văn cường điệu bốn chữ "không phải một mình", thành ra phát hiện câu này một lời hai nghĩa. Lắc đầu cười khổ, có vẻ lại bị chọc ghẹo nữa rồi.


  6. Có 2 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  7. #24
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 23 - Vũ... kết hôn?

    Chương 23 - Vũ... kết hôn?








    Tôi luôn cho rằng tôi sẽ cô quạnh cả đời, thế mà trong lúc tôi rời bỏ thế giới nho nhỏ của mình, ngẩng đầu nhìn quanh mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Thì ra bạn bè vẫn ở bên tôi, chỉ là trước nay tôi dốc sức đẩy họ ra, phòng thủ cái tự ti của mình. Tôi muốn cảm ơn họ, càng cảm kích Vũ hơn, người đã giúp tôi sáng mắt. Vũ, nếu đời này đã định chỉ có thể trông vọng từ xa, tôi nguyện bảo hộ em, cũng hy vọng em có được những thứ hoàn mỹ nhất.

    Giờ nghỉ trưa, A Văn đòi đi tản bộ, nhỏ kéo tôi ra sân thể dục. Đến đó, tôi cũng không khách khí. Tôi nằm xuống sân, nhìn mây trời, nhớ tới bài văn tôi viết cho Vũ:

    "Nếu, tôi là ánh nắng

    Sưởi ấm thế gian, thắp sáng lòng người, không còn sợ hãi.

    Vậy thì, tôi chỉ nguyện tỏa sáng vì em

    Soi hào quang ban lành hạnh phúc

    Mà không phải cho em gương mặt u buồn, đâm vào mắt tôi..."


    Hy vọng những lời này không chỉ biểu đạt sự sảng khoái nhất thời trong lòng, mà thật sự có thể trở thành lời hứa hẹn nói được làm được.

    Tôi không có bờ vai rộng, không thể cho nàng cái ôm kiên cường, mạnh mẽ. Tôi chưa có suy nghĩ chín chắn, chưa thể cho nàng những lời khuyên mang tính kiến thiết. Tôi chưa có thu nhập ổn định, chưa thể cho nàng đầy đủ vật chất. Thứ tôi có chỉ là thời gian. Trăm năm sau yên bình nhắm mắt, cái tôi có thể cho nàng trước khi tan biến chính là sự bảo hộ hết mình. Tôi sẽ dùng cả đời để chứng minh lời hứa của mình. Cuộc đời này tôi chỉ yêu một mình nàng, không, phải là đời đời kiếp kiếp chỉ yêu một mình nàng.

    "Hi, cậu đang nghĩ gì thế?" A Văn nằm cạnh tôi, ngắm mây trôi, khẽ hỏi.

    "Nghĩ đến tương lai, đến cuộc sống sau này." Tôi thản nhiên đáp, ngừng một chút, nói thêm: "Nghĩ về Vũ..."

    "Vậy ư? Hi, cậu yêu cô ấy sao? Yêu cô ấy lắm sao?" A Văn hỏi bằng giọng đều đều, giống như tất cả tình cảm đã trôi theo đám mây bay về phương xa.

    "Ừ, phải. Yêu, rất yêu, yêu lắm. Tôi nghĩ chắc đời này tôi sẽ không yêu ai khác!" Tôi mỉm cười, nghiêng mặt nhìn nhỏ. Nhỏ vẫn ngắm mây bay, không đáp lại cái nhìn của tôi như thường ngày.

    "Thật sự rất yêu rất yêu sao? Yêu đến mức không có cô ấy là không được sao?" A Văn vẫn hỏi đều đều.

    "Quả thật rất rất yêu, nhưng không phải không có nàng là không được." Ngoài miệng nói vậy, nhưng lòng tôi lại dâng nỗi buồn, nỗi buồn lăn tăn không thể vơi đi. Tôi tiếp tục nói: "Nhiều lúc, tôi huyễn hoặc có thể cùng nàng chung một chỗ, tôi yêu nàng, nàng yêu tôi. Nhưng tôi biết cuối cùng chỉ là giấc mộng. Tôi hi vọng nàng có thể hạnh phúc, bất luận hạnh phúc ấy là của ai cho. Nàng nhất định phải hạnh phúc, phải hạnh phúc hơn tôi. Tôi sẽ ở đằng xa bảo hộ nàng, khi nàng khó khăn tôi sẽ xuất hiện, khi nàng hạnh phúc tôi lại rút lui. Cuộc đời này, bảo hộ nàng có lẽ chính là cái tôi có thể làm được!"

    "Hi..." A Văn giật giật khóe miệng, nhưng không nói thêm câu nào. Thấy A Văn muốn nói lại thôi, tôi biết lòng nhỏ có nỗi khổ, chỉ không biết khổ vì đâu.

    Phát hiện số lần A Văn trầm mặc ngày càng nhiều, thời gian im lặng cũng càng lâu, tôi thật nhớ A Văn hoạt bát không tim không phổi của trước kia. Không biết nhỏ bị làm sao? Vì cái gì trở nên trầm lắng, không còn nụ cười thoải mái yêu đời. Tôi nghĩ có lẽ có một ngày, nhỏ sẽ kể với tôi?! Nhỏ sẽ? Ừ, tôi tin, nhỏ sẽ.

    "Hi, cậu biết không? Hôm nọ tôi nhìn thấy bạn trai của cô Hà cầu hôn cô ấy!" A Văn nhìn không trung, giọng nhỏ không còn giữ được bình tĩnh, mà ngược lại, có một tia run rẩy, tựa như phải dùng khí lực rất lớn mới có thể khống chế cảm xúc.

    "Thật ư? Vậy Vũ có đồng ý không?" Đột nhiên cảm thấy câu hỏi của mình thật hèn mọn, hỏi cũng như không. Vũ đồng ý thì sao? Không đồng ý thì sao? Tới thủy tới chung, tôi chưa từng nói với Vũ một chữ yêu. Tới thủy tới chung, Vũ cũng chưa từng biết trong lòng tôi chất chứa tình cảm. Tôi vừa muốn khóc, vừa muốn cười. Khóc, khóc vì đoán được tình yêu là thứ tôi không thể có. Cười, cười vì tạo hóa trêu ngươi để tôi gặp Vũ lại không thể yêu.

    "Ba ngày trước, ở chỗ lần đầu tiên tôi dẫn cậu đi, thì nhìn thấy... Tôi nhìn thấy gã đó quỳ trên mặt đất, cầm nhẫn trong tay."

    "..." Tôi im lặng. Kết hôn? Rốt cuộc Vũ cũng có một ngày lấy chồng sinh con. Nàng là thiên sứ chơi đùa trên thiên đàng, còn tôi, chỉ có thể ở dưới này ngẩng đầu nhìn bóng nàng xa xa. Nàng cười, tôi cười. Nàng khóc, tôi khóc.

    "Hình như cô ấy cân nhắc, vì tôi thấy cô ấy không tiếp nhận chiếc nhẫn, gã đó cũng không biểu lộ nét mặt thất vọng, chỉ đứng lên gật đầu."

    Cuối cùng, cuộc trò chuyện giờ nghỉ trưa kéo dài trong yên lặng. Khi tình cảm nhuốm màu ưu thương, hạnh phúc có vẻ thật xa vời...

    Buổi tối tới xưởng xe, vốn tưởng rằng Đại Lực sẽ xáp lại, hô to gọi nhỏ, hỏi tôi đêm qua ở nhà Vũ diễn ra chuyện gì. Nhưng hắn không làm. Đại Lực rầu rĩ như lần gặp lại chị Nhã, ngồi hút thuốc một mình trong góc, hết điếu này đến điếu khác. Lòng tôi vốn đã phiền muộn, bây giờ lại nhìn thấy vẻ mặt chán nản của Đại Lực, bỗng dưng mất sinh khí. Tôi tới cạnh Đại Lực, ngồi phịch xuống đất, dựa lưng vào góc sofa.

    "Hi, Hi à, Nhã khóc, thằng đó chia tay Nhã, Nhã khóc. Thì ra cổ thiệt lòng yêu nó. Kỳ thật, những gì thằng đó có thể cho Nhã, anh cũng có thể cho. Anh yêu Nhã hơn thằng đó mà..." Đại Lực nhả mạnh hai vòng khói, bóp nát tàn thuốc, đôi mắt sắc lên, mang theo sự căm phẫn cực đại, hắn xoay mặt nói với tôi: "Mày biết khi chia tay thằng đó nói gì không? Nó nói, nó chia tay bởi vì Nhã không phải xử nữ." Đại Lực nghiến răng, tôi có thể cảm thấy mối hận và nỗi đau hằn lên trong lòng hắn.

    "Đại Lực, anh còn yêu chị Nhã không?" Tôi biết tim hắn đau, biết rất rõ.

    "..." Đại Lực cúi đầu, không trả lời.

    "Nếu anh yêu chị ấy thì hãy chữa lành vết thương của chị ấy! Nếu hồi trước hai người không đủ dũng khí yêu nhau, vậy bây giờ lấy hết dũng khí cho nhau một cơ hội cũng chưa muộn..." Tôi mỉm cười, nhìn Đại Lực, nói tiếp: "Đại Lực, thật ra, chị Nhã vẫn yêu anh như xưa, chỉ là chị ấy không biết thôi. Anh có biết ngày tôi giả làm bạn gái của anh, khi anh và gã kia ra ngoài hút thuốc, chị ấy đã hỏi tôi câu gì không?"

    "..." Đại Lực vẫn không nói được một lời, ngơ ngác ngồi trên sofa, hung hăng hút thuốc.

    "Chị Nhã hỏi: "Thẩm Hi, hiện tại Đại Lực sống hạnh phúc không?". Tôi trả lời: "Không, ảnh không hạnh phúc. Có lẽ bề ngoài ảnh làm bộ vui vẻ, nhưng ảnh không hạnh phúc, cũng không sung sướng. Chị chính là hạnh phúc của ảnh, khi chị buồn, ảnh cũng buồn. Khi chị vui, ảnh nhất định sẽ vui theo. Ảnh sẽ tủi thân tự hỏi tại sao người chọc chị vui không phải mình?"." Tôi thoáng nhìn Đại Lực. Hắn đã ngừng hút thuốc và cúi đầu ngồi nghe.

    "Đại Lực, anh không biết khi chị Nhã nghe tôi nói xong, chị ấy đã khóc. Không ai bởi vì vài câu người ngoài nói trắng mà khóc bất lực như thế. Tôi có thể cảm nhận được tình ý của chị ấy đối với anh. Cho dù qua nhiều năm, trái tim chị ấy thủy chung vẫn lưu lại hình bóng của anh. Kể cả gã đàn ông kia cũng không thể lay đổ vị trí đó. Kỳ thật, hai người thật tình yêu nhau, tại sao không lấy dũng khí dắt tay đối phương? Chẳng lẽ đợi đến già mới thở dài tiếc nuối người yêu cũ?"

    "Dũng khí? Hi à, mày nói nghe dễ quá! Mày có dám nói với Vũ mày yêu cổ không? Mày dám không?"


    thay đổi nội dung bởi: Tiểu Bảo, 22-09-13 lúc 22:24

  8. Có 2 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  9. #25
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 24 - Chị ơi, đã ngủ chưa?

    Chương 24 - Chị ơi, đã ngủ chưa?








    Đại Lực bùng nổ. Hắn hận mình, hận mình không đủ can đảm đến bên chị Nhã, nói với chị ấy: "Nhã, anh yêu em. Nếu em còn yêu anh, chúng ta hãy cho nhau một cơ hội đi!" Tôi biết những lời này là hắn rống cho bản thân nghe, nhưng tôi vẫn bị tiếng gào khàn đục đó làm ngơ ngẩn.

    "..." Tôi không trả lời Đại Lực, vì tôi trả lời không được.

    Đột nhiên nhớ Vũ quá, rất muốn gọi cho nàng. Ra khỏi xưởng xe, lấy di động bấm số của Vũ, tôi muốn nghe giọng nói của nàng. Bây giờ đã mười giờ hơn, tôi biết gọi cho người khác trễ như thế thật không tốt, nhưng Vũ không phải "người khác". Tôi chỉ muốn nghe giọng nàng, nghe giọng nói có thể làm cho tim tôi bình yên.

    "A lô? Hi đấy ư?" Là giọng Vũ, giọng nói mang chút mệt mỏi. Dạy cả ngày chắc mệt lắm. Bắt đầu hối hận, tự trách mình đã tùy tiện quấy nhiễu nàng.

    "Dạ, là em. Chị... đã ngủ chưa?" Tôi hỏi, trong đầu chợt nhớ tối qua tôi cũng hỏi một câu tương tự, và sau đó đem tất cả cảm xúc lắng đọng bấy lâu bộc lộ ra.

    "Chưa đâu! Giờ đang soạn bài. Còn em? Đang ở xưởng sửa xe à?" Vũ thở ra một hơi, cười hỏi, giọng nói vẫn tràn ngập mệt mỏi.

    "Dạ, phải." Tôi trả lời nhạt thết. Cảm thấy mình thật buồn cười, vừa rồi liều lĩnh gọi điện chỉ vì muốn nghe giọng Vũ. Nhưng tới khi bấm xong, nghe giọng Vũ xong, tôi lại không biết nói gì hết.

    "Hi, em làm sao vậy?" Vũ dò hỏi, "Dường như có chuyện không vui?"

    "Em nhớ chị." Nghe câu hỏi của nàng, tôi bỗng dưng muốn khóc.

    Cảm giác hôm qua và hôm nay, hai ngày này, tôi giống như từ thiên đàng rơi xuống địa ngục. Hôm qua tâm sự, cười đùa với Vũ, sự đồng cảm khiến tôi sinh ảo giác chúng tôi có thể làm bạn đến già. Vậy mà hôm nay, tôi lại biết tin gã đàn ông kia hướng Vũ cầu hôn. Hắn chọn Vũ là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời hắn, một quyết định đủ để hắn hạnh phúc cả đời.

    Có lẽ Đại Lực sẽ giận tôi hạ thấp chị Nhã, nhưng đối với tôi, Vũ là cô gái đẹp nhất, tốt bụng nhất và dịu dàng nhất. Tôi muốn trân quý Vũ, vì tôi biết trên thế giới này không hề có Vũ thứ hai.

    "Nhớ chị?" Vũ cười. Nghe tiếng nàng duỗi lưng, sau đó uể oải nói: "Hừ, tiểu quỷ này, sao chị có cảm giác câu "em nhớ chị" phát ra không được tự nhiên nha?"

    "Ơ? Phải không? Vậy đổi lại chị nói: "chị nhớ em", để em nghe xem có tự nhiên không?" Tôi cố ý pha trò, chọc ghẹo nàng.

    "..." Nàng không nói, chắc là phát hiện lời này có gì mờ ám.

    "Chị... em đến tìm chị, được không? Có tiện không?" Tôi điềm đạm hỏi, nghĩ rằng nàng sẽ từ chối, vì bây giờ thật sự đã khuya. Thế mà trong lòng lại mong chờ nàng nói câu đồng ý.

    "Hi, trễ rồi." Vũ nhẹ nhàng đáp.

    "..." Sững sờ hồi lâu, rốt cuộc trả lời đầu dây bên kia: "Ừm, vậy ngủ sớm một chút."

    Cúp máy, thở dài thườn thượt. Không biết từ khi nào hỉ nộ ái ố của tôi bắt đầu liên quan đến Vũ. Đêm hôm khuya khoắt còn gọi cho Vũ, quấy rầy nàng nghỉ ngơi, cư nhiên, tôi còn muốn tới tìm nàng. Tôi quá tham lam, tham lam ở bên nàng, chia sẻ với nàng mọi buồn vui, tham lam muốn hiểu nàng, muốn biết hết tất cả phương diện của nàng. Lúc nào cũng nhắc mình chỉ có thể nhìn nàng, bảo hộ nàng từ xa, rốt cuộc lại luôn khắc chế không được muốn tiếp cận nàng.

    Một tin nhắn ngắt ngang suy nghĩ của tôi. Mở ra xem, là của Vũ.

    "Hi, giờ khá khuya. Nếu muốn đến, nhớ chú ý an toàn."

    Mắt đã ươn ướt, dùng ngón tay run rẩy đánh một chữ, phản hồi:

    "Dạ."

    Không biết tại sao mình muốn khóc, thật không ngờ nàng sẽ gửi tin nhắn này.

    Chạy bạt mạng về hướng nhà Vũ, trên đường gọi cho sư phụ, báo tối nay không tới xưởng xe. Lại bị sư phụ nhồi một câu:

    "Hắc, ranh con, mới có vợ liền quên béng sư phụ." Hình như sư phụ biết tôi thích Vũ, ở đầu dây bên kia còn rầm rộ than oán: "Ranh con, bây đừng vội đắc chí. Tất cả máy móc ngày mai là bây sửa, nghe chưa?!"

    Cuối cùng đã chạy đến nơi. Thở hổn hển. Dọc đường không ngừng lại, cười méo xệch, đã vậy còn phải nghe sư phụ cằn nhằn.

    "Hi. Đứng ngoài cửa làm gì? Sao mặt mày đầy mồ hôi thế, chạy tới đây sao?" Đoán chừng Vũ nghe thấy tiếng động của tôi nên đi ra mở cửa.

    "Dạ, trời hơi lạnh nên chạy bộ tới. Dù sao cũng không xa lắm." Tôi nhe răng cười. Vũ, gặp được em, tốt quá. Tuy ngày ngày nhìn thấy em, nhưng lúc này lại cảm thấy giống như cách một đời, lâu lắm rồi mới cùng hội ngộ. Cho dù em ở trước mắt tôi, tôi vẫn nhớ đến đau lòng.

    "Cười cái gì mà cười?" Vũ lườm nguýt tôi, trong mắt lại mang theo ý cười, bảo: "Chi đây? Chị có lực hấp dẫn lớn như vậy sao? Trễ thế này còn gắng gượng muốn tới, đúng là đồ con nít."

    Trước kia, tôi đã phát giác, Vũ đối đãi tôi như con nít. Thôi kệ, kiểu nào cũng chiều, chỉ cần nàng vui, tôi cũng vui. Chỉ cần tôi có khả năng mang nụ cười đến bên nàng, vậy là đủ rồi. Chuyện tình cảm không có công bằng. Người bạn yêu không yêu bạn, người bạn không yêu lại cam lòng đợi bạn yêu. Người khổ vì tình rất nhiều, không chỉ riêng tôi. Tôi thà đem tình cảm dành cho Vũ chôn dưới đáy lòng, còn hơn khiến tình cảm đó mang đến cho Vũ bao nhiêu phiền phức.

    "Nghĩ gì đó?" Vũ gõ đầu, xách tai tôi: "Biết mấy giờ chưa? Mau đánh răng rửa mặt đi..."

    Xoa cái lỗ tai bị kéo đau, lầu bầu vào phòng tắm. Đập vào mắt chính là bàn chải của tôi bên cạnh bàn chải của Vũ. Lần trước cố ý để bàn chải lại nơi này, cứ ngỡ Vũ sẽ đem vứt, nhưng nàng không có. Tôi cười khúc khích, nhìn hai bàn chải sóng đôi, si mê.

    "Thẩm Hi, đang làm gì đấy? Còn không mau đánh răng!" Vũ ở trong phòng ngủ thét tôi, hình như nàng giận. Thò đầu ngó nàng, lại thấy nàng đang cười xấu xa. Hóa ra là giả vờ tức tối.

    Tắt đèn, nằm bên Vũ, vẫn là hai người một chăn. Trong lòng lấp đầy hương vị ngọt ngào. Không cần biết ngày mai như thế nào, ít nhất bây giờ Vũ đang ở cạnh tôi, cho tôi chạm đến thiên đường hạnh phúc. Toét miệng, không cười ra tiếng.

    "Hi, em cười cái gì?" Vũ kề tai hỏi. Hết hồn. Tối lửa tắt đèn, tôi cũng không cười ra tiếng, sao nàng biết tôi đang cười?

    "Em, em cười hồi nào?" Tôi chột dạ, chối phắt.

    "Hừ, em dám nói vừa rồi em không cười?" Vũ nắm tai tôi, nhéo. Đau oai oái. Không biết cô nàng ốm nhách này làm sao mạnh dữ vậy? Ra tay cũng thiệt hung hãn!

    Xoa xoa lỗ tai, muốn dẫu miệng đánh trả, lại cảm thấy nàng khan khác. Lập tức im lặng, chờ nàng mở lời.

    "Hi, tối qua em nói em muốn biết chuyện giữa chị và anh ta. Bây giờ em còn muốn biết không?" Bình đạm hỏi. Đôi mắt quen dần bóng tối, tôi có thể nương theo ánh sáng qua song cửa nhìn thấy nét mặt thương cảm của Vũ đối diện trần nhà.

    "Chị muốn nói sao?" Tim đập mạnh. Tôi thừa nhận, hôm qua tôi muốn biết, rất muốn biết. Nhưng lúc này, tôi lại đánh mất khát vọng muốn biết của mình. Bất luận xuất phát từ nguyên nhân nào, gã đó cũng đã cầu hôn Vũ. Hiển nhiên tôi không cần lo gã đó chân đứng hai thuyền, đùa giỡn tình cảm của Vũ nữa. Đúng thế ư? Không thể phủ nhận, lòng tôi luôn âm ỷ lo lắng! Lo lắng gã đó sẽ không đối tốt với Vũ, không thật lòng với Vũ.



  10. Có 1 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  11. #26
    Tham gia ngày
    Jun 2013
    Đến từ
    Musou
    Tuổi
    22
    Bài gởi
    389
    Được thích 1,353 lần trên tổng số 160 bài viết

    Default Ðề: [Bách hợp tiểu thuyết] Vì em mà sống

    bạn ơi, truyện này còn đến chap 69, bạn có định tiếp tục edit và post nữa không vậy?

  12. #27
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Ðề: [Bách hợp tiểu thuyết] Vì em mà sống

    Chương 25 - Đi con đường nào








    Vũ không trả lời, thở dài, chậm rãi nói về quá khứ của mình:

    "Thuở nhỏ, chị không có nhiều bạn, phần lớn thời gian đều ở nhà một mình, học thơ Đường thơ Tống. Mới đầu chỉ để giết thời gian, rồi dần dần say mê, chị đã ước có một ngày trở thành giáo viên dạy Văn như ba mẹ chị."

    "Ồ? Họ đều là giáo viên dạy Văn à?" Tôi kinh ngạc, bất giác chen lời Vũ.

    "Phải, hai người đều là giáo viên. Ba chị dạy hệ đại học, mẹ chị dạy hệ trung học." Vũ giải thích một chút, nói tiếp: "Luôn lấy mục tiêu là ngành văn học của trường đại học sư phạm TI, nhưng đến khi điền vào ô nguyện vọng, chị lại viết là học viện pháp luật Bắc Kinh. Em biết tại sao không?"

    "Vì người kia cũng học trường đó..." Tôi nhẹ nhàng trả lời. Tiếng nói quá nhỏ khiến Vũ không rõ tôi đoán ra đáp án hay là đã biết được thông tin của gã đàn ông đó từ trước.

    "Phải." Vũ tạm dừng rồi tiếp tục nói: "Anh ta lớn hơn chị bốn tuổi, học trên chị ba năm. Cả hai học cùng trường, chị ở sơ trung, còn anh ta ở cao trung. Lần đầu gặp nhau, anh ta vẫn là một cậu học trò nghèo, khoác áo bành tô cũ, ánh mắt bộc lộ sự quật cường, thu hút tâm hồn non nớt của chị."

    "Sau đó, trường tổ chức hội nghị giao lưu học sinh, ở nơi ấy chị gặp lại anh ta. Anh ta phụ trách buổi họp, thần thái hào hứng trên sân khấu kia đã khiến chị say mê. Và rồi, tình yêu mộng mơ đã khiến chị luôn tìm cớ xuất hiện bên cạnh anh ta." Vũ mỉm cười, có vẻ Vũ đang hoài niệm mối tình hồn nhiên năm xưa.

    "Ngày ấy rất đơn thuần, rất đẹp. Mãi đến khi anh ta đỗ đại học, xa quê hương đến thành phố Bắc Kinh xa xôi, chị mới giật mình phát hiện, thì ra mọi thứ sẽ đi theo anh ta, tất cả chấm dứt."

    "Thời gian trôi như dòng nước, tình yêu ngây thơ đơn thuần..." Tôi khẽ nói.

    "..." Vũ không đáp, nhưng cảm giác nàng khẽ gật đầu, cười khổ, nói tiếp: "Thật đáng tiếc. Chị không xuất sắc như anh ta, không đỗ vào ngôi trường đó, xem ra không có duyên phận. Hạ xuống nguyện vọng hai, đó là ngôi trường mà chị đã ao ước từ lâu, nhưng khi nhận được giấy báo trúng tuyển, chị lại không có một tia hưng phấn, chỉ có khóc."

    "Vốn tưởng rằng anh ta sẽ biến mất, nào ngờ anh ta lại xuất hiện trước mặt chị, hỏi chị có đồng ý làm bạn gái của anh ta không? Hỏi chị có đồng ý cho anh ta một cơ hội hay không?" Vũ lại cười, bảo: "Chị làm sao mà không đồng ý? Bao nhiêu năm ái mộ, rốt cục có kết quả. Những năm thời đại học là khoảng thời gian vui sướng nhất của chị. Chị ở trường mình, anh ta ở Bắc Kinh, hai người đón xe lửa tới tới lui lui, tuy vất vả nhưng không biết chán."

    "Chỉ là, cuối cùng anh ta lấy người khác..." Vũ ảm đạm nói, thanh âm chứa đựng một nỗi đau không thể tiêu tan. Tôi nhích lại gần nàng, với hi vọng có thể dùng nhiệt độ cơ thể của tôi sưởi ấm cho trái tim buốt giá của nàng.

    "Sau này thì sao?" Tôi hỏi.

    "Từ khi anh ta lấy người khác, chị không sang Bắc Kinh nữa, anh ta cũng không còn đến tìm chị. Cho đến nửa năm sau, anh ta lại xuất hiện trước mặt chị, lúc đó anh ta đã trở nên giàu có, không còn là cậu học trò nghèo của ngày xưa. Anh ta nói anh ta đã ly hôn, còn hỏi chị có bằng lòng cho anh ta một cơ hội nữa không? Bởi vì anh ta phát hiện anh ta vẫn còn yêu chị!" Vũ lãnh đạm nói: "Có lẽ lòng tự trọng của chị bị quấy phá, rõ ràng bản thân hận anh ta như thế, nhưng không hề có biện pháp từ chối. Gật đầu đồng ý xong, hai người lại một lần nữa bắt đầu."

    "Chị à, chị đem tuổi xuân đẹp nhất trong đời cho hắn, hắn nhất định sẽ quý trọng chị." Ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng lại như trộn lẫn ngọt, chua, cay, mặn, đắng, đến nỗi không còn chút tư vị. Chân tình của Vũ mang đến sự đắng chát cho tôi, tôi cũng chỉ có thể lẳng lặng nhấm nháp trong lòng.

    "Nhưng, Hi à, chị dần dần phát hiện, thì ra chị không biết gì về anh ta, một chút cũng không biết. Hoa của bây giờ xa lạ lắm, so với trước kia quả thực giống như tách thành hai người." Tôi nghe thấy giọng Vũ có một tia bất ổn, thì ra nàng cũng có cảm giác thiếu an toàn.

    "Một hôm ở trường chị nhận được cuộc gọi của một cô gái xa lạ. Cô ấy nói với chị, cô ấy là bạn gái của Hoa, và bảo chị đừng dây dưa với anh ta nữa. Chị biết Hoa đã thay đổi, chị đã sớm biết anh ta còn có người khác, chỉ là trong lòng chị vẫn bảo tồn một tia ảo tưởng, không muốn thừa nhận mà thôi." Vũ thở dài, "Ngày đó em thấy chị ngồi khóc trên lầu sáu, em có biết vì sao chị đau lòng không? Chị đau lòng không phải vì sự phản bội của Hoa, mà là vì khi chị nhận được cuộc gọi, nghe xong cô gái đó nói, cư nhiên chị lại bình tĩnh. Sự bình tĩnh ấy không hề giống với những sự bình tĩnh từng xuất hiện cho tới bây giờ."

    "Thương cảm? Lưu luyến? Phải không?" Tôi giúp nàng bổ sung.

    "..." Nàng gật đầu. Hai người đều lâm vào trầm tư, không lên tiếng.

    "Hi... em có thể giữ bí mật cho chị không?" Vũ quay sang nhìn tôi, giọng nói có phần bất an.

    "Đương nhiên." Tôi gật mạnh, còn nói: "Bất luận kẻ nào cũng không thể biết được chuyện của chúng ta, bất luận kẻ nào." Tôi nhấn mạnh bốn chữ "bất luận kẻ nào", đúng, bất luận kẻ nào.

    "Hi, chị, chị..." Vũ muốn nói lại thôi, đấu tranh hồi lâu, "Chị không xứng làm giáo viên, chị không xứng làm gương dạy người khác", Giọng Vũ tắc nghẹn trong tự trách, "Chị, chị mang thai. Anh ta đã biết, anh ta nói muốn cưới chị, nhưng chị thấy không ổn, chị thấy bất an."

    Khi nghe nàng nói nàng mang thai, tôi đã tưởng tôi bật khóc, nhưng không có. Tôi cực kỳ bình tĩnh nghe nàng nói, nghe sự bất an âm ỷ trong lòng nàng, rồi âm thầm vì cô gái nhỏ bé bên cạnh mà đau lòng. Nàng nhất định đang gánh chịu áp lực tinh thần rất lớn, hơn nữa còn có sự tự trách. Cảm giác đôi vai nàng run rẩy, nương ánh trăng thấy được đôi mắt rưng rưng của nàng, nàng khóc không thành tiếng, bất lực, ẩn nhẫn. Đưa tay vòng quanh nàng, ôm chặt nàng, tôi nghĩ bây giờ cái nàng cần hẳn cũng chỉ là một cái ôm đơn giản thôi, phải không?

    "... Chị.... tính thế nào?" Tôi nhẹ nhàng hỏi người trong lòng.

    Nàng khẽ lắc đầu, hỏi: "Hi ơi, em nói, lúc nhỏ, em rất hâm mộ những bạn có ba mẹ bên cạnh, ân cần hỏi han. Phải không?"

    Tôi thất thần, Vũ ơi Vũ, sao lại ra nông nỗi này? Vũ ơi, tôi nên bắt em làm cái gì? Rốt cuộc tôi phải bắt em làm cái gì đây? Tôi không phải con ngốc, em hỏi tôi như vậy, chính là đang hỏi: "Hi ơi, em nói, chị có nên cho đứa bé một gia đình hay không? Khi em còn nhỏ, em có khao khát một gia đình hay không?" Khi còn nhỏ, tôi có khao khát, tôi ước mình có một gia đình, có ba mẹ yêu thương tôi. Nếu tôi trả lời như thế, Vũ sẽ lựa chọn gả cho tên đó sao? Là tôi tự tay mặc áo cưới cho người mình yêu, chắp tay nhường nàng cho kẻ khác? Nếu tôi không trả lời như vậy, Vũ sẽ vùi lấp trong bứt rứt bao lâu?

    Chợt cảm thấy đời bất lực quá. Vũ, một cô gái dịu dàng tốt bụng như vậy, lại phải nếm trải vết thương lòng đắng cay.

    "Phải. Em muốn có một gia đình, một gia đình có mẹ có ba." Tôi chuyển mình nhìn sườn mặt của nàng, chầm chậm đáp. Đây là cái mà người ta gọi là lòng đau như cắt sao?

    "Vậy ư?" Nàng yếu ớt hỏi. Cũng không phải thật sự muốn hỏi tôi đúng hay không. Có lẽ nàng xem câu trả lời của tôi là một sự lựa chọn, nàng đang suy nghĩ kết cục phải đi con đường nào!


    thay đổi nội dung bởi: Tiểu Bảo, 18-05-14 lúc 01:06

  13. Có 2 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  14. #28
    Tham gia ngày
    Jun 2013
    Đến từ
    Musou
    Tuổi
    22
    Bài gởi
    389
    Được thích 1,353 lần trên tổng số 160 bài viết

    Default Ðề: [Bách hợp tiểu thuyết] Vì em mà sống

    cảm ơn bạn đã edit tiếp, cảm ơn bạn rất nhiều. Bạn edit thực sự hay lắm. Mình rất mong chờ chap tới!

  15. #29
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 26 - Hi, hát một bài cho chị nghe

    Chương 26 - Hi, hát một bài cho chị nghe







    Tôi đã ôm nàng như thế, không chút tạp niệm dư thừa, thầm mong cho nàng hơi ấm, cho nàng một bến đỗ tạm thời xoa dịu nỗi lòng bất an. Vũ, tôi chỉ hi vọng em có thể hạnh phúc, không, phải nói là cả hai, em và đứa bé trong bụng, tôi hi vọng cả hai đều có thể hạnh phúc.

    Lòng nhen nhóm, lưỡng lự có nên cảm thụ sự hiện hữu của bảo bối một chút hay không? Đắn đo cả buổi, quyết định, chầm chậm di động bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng Vũ. Cảm nhận nàng run rẩy, tôi nói nhỏ bên tai nàng:

    "Chị, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, vì đứa bé, chị nhất định phải kiên cường. Hồi nhỏ, em sợ nhất là nhìn thấy khuôn mặt suy sụp của mẹ trước cây dương cầm, bà đàn suốt một ngày một đêm. Bây giờ em đã biết, thật ra chỉ vì bà quá yếu đuối mà thôi. Chị sẽ mạnh mẽ hơn bà ấy mà, phải không?"

    "Quỷ con." Nàng khẽ nhéo bàn tay đặt trên bụng mình, "Hi, chị xin lỗi, em còn quá nhỏ. Lẽ ra chị không nên đem những chuyện này nói cho em biết, không nên để em cùng chịu đựng. Nhưng không còn ai có thể nghe chị nói. Có thai trước khi cưới, chị thật sự không biết phải mở miệng nói với người ta như thế nào..."

    "..." Tôi không lên tiếng, không biết nên nói điều gì mới có thể an ủi nàng. Nàng luôn vì người khác suy nghĩ thái quá, với bản thân lại thiếu cân nhắc.

    "Hi, hát một bài cho chị nghe đi?" Nàng cười, bảo: "Ngày kỷ niệm thành lập trường lần trước, em hát không tồi nha! Chị nghe mà khóc luôn đó!"

    "Bộ hay lắm sao? Hì hì..." Tôi đắc ý, "Chậc, cũng không thể tùy tiện hát nha! Em là nhân vật cấp siêu sao, sao có thể tùy tiện hát? Hôm nay siêu sao diễn..."

    "Ây chà, nhéo người làm như thế nào nhỉ?" Lời chưa nói hết, đã bị Vũ ngắt nhéo không thương tiếc. Vội rụt tay xoa xoa, kêu gào thảm thiết.

    "Hừ, chị có nhéo người đâu? Không phải em là chó con à?" Vũ đắc ý. Càng ngày càng phát hiện, tâm tình nàng thường tốt khi tôi kêu gào thảm thương.

    "Hứ, chó con thì chó con." Tôi bắt chước giọng điệu của nàng, réo ầm lên. Sau đó giọng lại chuyển về tông tội nghiệp, nói: "Vậy bây giờ, chó con sẽ hát cho chị và cục cưng trong bụng nghe!"

    "Ừ, mau hát đi..." Nàng hả hê, cười ngốc, thuận tiện vỗ vỗ cánh tay tôi.

    Định thần, đột nhiên nghĩ tới ca khúc 《 Hỏi 》 của Trần Thục Hoa, khẽ cất giọng:


    Hỏi (link) - Trần Thục Hoa

    "Ai khiến bạn rung động?

    Ai khiến bạn đau lòng?

    Ai khiến bạn đột nhiên muốn ôm cô ấy vào lòng?

    Ai lại quan tâm giấc mộng của bạn?

    Ai nói tâm tư của bạn anh ta sẽ biết?

    Ai làm bạn cảm động?

    Nếu người con gái luôn đợi đến đêm khuya, không hối hận trả giá thanh xuân,

    Anh ta sẽ thật lòng với bạn chăng?

    Người con gái mãi mãi không cần hỏi nhiều

    Cô ấy mãi mãi khờ dại vì người mình yêu

    ...

    Chỉ là người con gái dễ thâm tình,

    Luôn khổ vì tình, càng lún càng sâu.

    Nhưng người con gái yêu tâm hồn của anh ta,

    Cô ấy có thể hiến dâng cả đời vì người cô ấy yêu.

    ..."



    Hát hết một đoạn, đột nhiên phát hiện bài hát này không hợp lúc, thầm tự trách, không hát nữa.

    "Ơ? Ai cho em ngừng lại?" Vũ lại hạ thủ cánh tay của tôi.

    "A? Ừm!" Tôi làm bộ oan ức, thấp giọng hồi đáp. Đáp xong, tôi nhe răng cười, nàng cũng cười theo.

    Tối hôm ấy, tôi không nhớ mình đã hát đi hát lại ca khúc 《 Hỏi 》 bao nhiêu lần. Tôi chỉ nhớ Vũ ở trong lòng tôi cùng tôi ngâm nga, chỉ nhớ trong tiếng hát của tôi, nàng đã ngủ thiếp đi. Đêm đó nàng ngủ rất ngon, không cau mày, không thều thào, trằn trọc bất an, không có tiếng thở dài thương cảm, chỉ có tiếng hít thở đều đều, thi thoảng còn nhếch khóe miệng, không biết nàng mơ thấy gì? Mơ thấy ai? Chắc là một giấc mộng đẹp rồi!

    Haizz... Thật ra rất đơn giản, nàng vui, nên tôi cũng vui, tôi muốn cho nàng sự yên bình ấm áp. Rất nhiều người đều cho rằng cuộc đời là một ván cược, có thua có thắng. Nhưng tôi không muốn đem cuộc đời của nàng biến thành trò đen đỏ thấp kém đó, bởi vì tôi không muốn mạo hiểm đổ thua. Đổ thua không phải là điều tôi muốn. Vũ, tôi sẵn sàng trả giá những gì tôi có vì em, cho dù tôi có trắng tay cũng tuyệt đối không chùn bước.

    Trời chưa sáng, đã rón rén đứng dậy rửa mặt, nhẹ nhàng mở cửa ra ngoài. Về nhà tắm rửa thay đồ, lại vội vàng ra ngoài. Vì thời tiết dần chuyển lạnh, mua điểm tâm xong, sợ đi quá chậm sẽ nguội mất, liền ba chân bốn cẳng chạy tới nhà Vũ. Đến khi chạy đến nơi, mới phát hiện toàn thân đầy mồ hôi, cười khổ một tiếng, tắm rửa ban nãy coi như đi toong.

    Gõ cửa, không ai ra mở, gõ mạnh vài cái mới nghe tiếng Vũ vọng ra, hỏi:

    "Có phải là Hi không? Chờ một chút."

    Tới khi nàng mở cửa, thì thấy nàng vẫn còn mặc áo ngủ. Chưa sửa soạn sao? Nếu còn chưa sửa soạn, cả hai sẽ bị muộn mất! Đem bữa sáng quơ quơ trước mặt nàng, cười nói:

    "Em giao bữa sáng."

    Nàng cười với tôi, lấy tay vuốt vuốt mái tóc dài có chút hỗn độn, bảo:

    "May mà em gõ cửa làm chị thức giấc. Tối qua quên đặt báo thức, loáng cái ngủ thẳng tới giờ này. Chị đi đánh răng rửa mặt đây, em ăn trước đi!" Nói xong liền gấp rút ù vào nhà tắm.

    "Sao em không ăn trước đi?" Nàng rửa mặt xong, bước ra, thấy tôi ngồi ngây ngốc, ngẩn người ngó bữa sáng trên bàn liền đưa tay huơ huơ trước mặt tôi.

    "Hơ hơ. Chị ăn trước, em thu dọn chiến trường." Tôi la liếm, nói: "Không dám tranh với thủ trưởng..."

    "Nhóc con." Nàng vươn tay kéo tai tôi, "Hừ, em sẽ quét dọn chiến trường." Nàng lại đắc ý, cười khanh khách.

    "Chị, cục cưng tương lai chắc chắn sẽ cởi mở giống chị. Hi vọng là một tiểu cô nương." Tôi nhìn nàng, ngắm vẻ mặt vui sướng của nàng.

    "Oh? Vì sao hi vọng là tiểu cô nương?" Nàng nhìn tôi.

    "Con nít chơi vui lắm. Hồi chị còn nhỏ không phải cũng như vậy sao?" Tôi nhìn nàng, cười nghịch ngợm, nói: "Xem bộ dạng con bé thế nào là biết hồi nhỏ chị ra sao!"

    "Hừ, không ngờ em có ý đồ, đứa nhỏ chỉ để lấy ra ‘chơi’ thôi đấy hả?" Nàng trừng mắt liếc tôi một cái, cúi đầu ăn bữa sáng, không thèm nói chuyện với tôi nữa.

    Vũ, với tôi mà nói, đứa bé không phải dùng để chơi. Tôi không thích con nít, nhưng tôi thích con của em, giống như tôi thích em. Tôi thích tất cả những gì liên quan đến em. Chỉ vì đứa bé kia trong người chảy một nửa là dòng máu của em.



    @snowberry_2411: cảm ơn ấy nhiều nhé


  16. Có 1 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  17. #30
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 27 - Chiếc nhẫn trên ngón áp út

    Chương 27 - Chiếc nhẫn trên ngón áp út









    Mấy ngày tiếp theo, tôi không ngủ lại nhà Vũ nữa, chỉ là mỗi hôm, đúng 10 giờ, tôi sẽ gửi cho nàng một tin nhắn, giục nàng mau đi ngủ. Có lẽ sẽ có một ngày, ngay cả một mẩu tin tôi cũng không còn gửi cho nàng, điều ấy không có nghĩa tôi không còn thương nàng. Tôi biết lòng nàng đã quyết định, tôi chỉ còn đợi chờ cái ngày trên ngón áp út của nàng đeo chiếc nhẫn bạc, đến lúc đó, tôi sẽ không gửi tin nhắn cho nàng nữa. Không phù hợp.

    Cuối cùng, chiếc nhẫn đã xuất hiện. Tôi nhìn nàng, mang theo sự chúc phúc tràn đầy chân thành, mỉm cười.

    Như thường lệ, sau bữa trưa, A Văn kéo tôi đến sân thể dục, nhỏ nói muốn chạy vài vòng. Còn tôi thì nằm trên bãi cỏ, nhìn đám mây giăng trên bầu trời, nghĩ đến lời hứa trong lòng của tôi dành cho Vũ. Lạ lùng là, Vũ kết hôn, nhưng tôi không thấy thương tâm, không khóc, thậm chí không có một chút đau lòng, chỉ bình thản tiếp nhận sự thật. Tôi nghĩ hẳn là nàng sẽ hạnh phúc. Trước kia tôi đã nói, tôi hi vọng, tôi chỉ hi vọng Vũ có thể hạnh phúc, cho dù hạnh phúc ấy không phải của tôi cho nàng.

    Tôi chăm đọc sách hơn bình thường, bắt đầu dùng nhiều thời gian học bài và làm công ở xưởng sửa xe hơn. Rất ít ngủ. Chỉ đến khi chịu hết nổi mới ghé lên bàn chợp mắt một lát. Đương nhiên tôi vẫn cúp tiết như cũ, chạy đến dãy lầu đối diện, lặng lẽ ngồi dưới sàn đá ngắm Vũ đứng lớp. Nàng mang thai, trở nên hết sức dịu dàng, ánh mắt nhìn học trò có thêm chút gì đó. Đó là gì nhỉ? Là tình thương của mẹ ư?

    Tiết Vũ dạy, tôi vẫn là nhân vật “hot” nhất lớp. Tôi đem toàn lực biến không khí phòng học sinh động hẳn lên, nhìn mọi người vui cười trêu ghẹo, rồi lại an tĩnh, tập trung vào bài giảng. Ngẩng đầu nhìn Vũ, ánh mắt nàng nhìn tôi vẫn là sự trìu mến ấy. Tôi cũng đáp lại nàng bằng bộ mặt quỷ xảo trá. Trong phim truyền hình thường chiếu phân đoạn người mình yêu làm vợ người khác, nhân vật nam chính phần lớn là cam chịu, rồi trở nên điên khùng. Bây giờ nghĩ lại, tình tiết đó thấy không chân thực. Nếu bạn yêu cô ấy, như vậy bạn tuyệt đối sẽ không đành lòng để cô ấy chứng kiến nỗi đau của mình. Bạn muốn cô ấy vui vẻ, chỉ khi cô ấy vui vẻ, bạn mới thấy thanh thản, vui mừng, cho dù niềm vui của bạn pha lẫn vị đắng chát.

    Có đợt buổi tối ở xưởng xe, đang sửa máy, không hiểu sao đột nhiên nhớ Vũ da diết, nhớ đến khắc chế không được, tôi liền chạy đến trước nhà Vũ, ngồi dưới lầu, ngẩng đầu nhìn lên căn phòng không có ánh sáng. Vũ lập gia đình, chắc là đã dọn đi ở cùng gã đó rồi. Nàng nói nhà này là nàng thuê, có lẽ đã rút hợp đồng. Vậy tôi ngồi nơi này thì làm được gì đây? Nhớ nàng thì gọi cho nàng một cú? Cầm điện thoại trong tay, lần lựa, rốt cuộc không ấn xuống dãy số quen thuộc kia.

    Đã lâu rồi Lý Bình không tìm tôi gây phiền phức nữa. Tôi đoán chuyện Trương Hổ tới gây sự lần trước có lẽ liên quan với nhỏ! Các bạn khác trong lớp, tôi đã gần như quen hết. Lúc tan học không có gì làm, thi thoảng tôi cũng nhập bọn hữu nghị một phen. Nhưng tôi vẫn cảm thấy thiếu thiếu chút gì đó? Thiếu những khi cùng Vũ chung một chỗ, nụ cười cất lên tự đáy lòng. Thiếu những khi cùng Vũ chung một chỗ, giấc ngủ yên ổn không chứa phiền muộn. Thiếu những khi cùng Vũ chung một chỗ, cuộc nói chuyện thì thầm vương lệ rơi.

    Thời gian trôi thật nhanh, thoắt cái đã sắp thi cuối học kỳ. Kỳ thi cận kề làm cho cả lớp lo âu, giống như gặp phải đại dịch đau đầu. Trải qua mấy vòng ôn tập củng cố kiến thức của thầy cô, kỳ thi cuối kỳ đã đến. Chỗ ngồi xếp dựa theo thứ tự a, b, c. Lần thi trước tôi mang số 52 trong toàn trường, được sắp ở phòng số 1, bàn cuối lớp, gần cửa sổ. Vị trí này đẹp lắm, vì vừa ngẩng đầu là có thể nhìn thấy nguyên tảng mây to.

    Môn thi đầu tiên là Ngữ văn. Cẩn thận làm xong phần nền móng cơ sở, đến phần viết văn, đọc lướt đề bài.

    [ Cơ hội ]


    Với dạng đề này, Vũ dạy phải viết theo hướng tích cực, có chí tiến thủ, phải thể hiện được tinh thần phấn chấn của thanh niên đương đại, trong bài làm không được thể hiện một tia cảm xúc tiêu cực. Đây là định hướng để làm bài thi, không thể lái khác đi.

    Đã sớm nghĩ xong xuôi, lần này làm bài bất luận thế nào cũng phải viết, thế thì, viết thôi! Cầm bút lên, tôi định viết:

    “Nếu kiếp trước ngoái đầu nhìn lại trăm ngàn lần chỉ để đổi lấy kiếp này gặp thoáng qua, vậy kiếp này sau khi gặp thoáng qua, nhất định tôi sẽ lần theo mùi hương của em, tìm lại em, quyết không buông tay.

    Nếu kiếp trước cầu nguyện ngàn vạn lần chỉ để đổi lấy kiếp này đối diện cười với nhau, vậy kiếp này sau khi đối diện cười với nhau, tôi nhất định sẽ ghi nhớ đôi mắt của em, tìm lại em, không rời không bỏ.......”


    Dạng câu tu từ này, tôi có thể viết rất nhiều, rất nhiều, 800 từ hẳn không thành vấn đề. Nhưng tôi biết, kiểu viết này Vũ sẽ không thích. Nàng thích người mạnh mẽ, có chí hướng. Nàng thích người có thể mang tiếng cười nói đến cho mọi người. Nàng thích người thẳng thắn, vô tư. Cho nên, tôi sẽ không viết lời văn như vậy, tôi sẽ làm theo mẫu người Vũ thích. Tĩnh tâm suy nghĩ lại, viết:

    “Ngẩng đầu nhìn đám mây trên không trung, nàng bồng bềnh, phiêu đãng, không cố định, thích ứng mọi tình cảnh. Tuy nàng biết cuối cùng có một ngày mình sẽ biến thành hơi nước tiêu thất ở phàm trần, nhưng nàng không vì thế mà dừng bước. Bởi vì nàng biết mình có một cơ hội, cho dù là cơ hội một phần vạn, được hóa thành mưa rơi xuống nhân gian tưới mát trăm họ, hòa mình vào lòng đại dương bao la......

    ......

    Tôi là một trong những đám mây đó, tôi quý trọng cơ hội một phần vạn trước mắt, mỗi một ngày nỗ lực cho một khoảnh khắc quý giá, vì tôi tin, trời cao biển rộng ở ngày mai. Tôi tin cái đẹp của đời chỉ đơn thuần tùy thuộc vào sắc màu rực rỡ của nó.

    ......”


    Viết xong, ngẩng đầu nhìn đám mây ngoài cửa sổ, khẽ thở dài. Vũ ơi, Vũ, làm thế nào đây?

    Đến khi thu tầm mắt cúi đầu xem lại bài, thoáng nhìn Vũ đứng ở phòng tuần tra trường thi, nàng đã mang thai 8 tháng. Chúng tôi thi xong có lẽ nàng cũng sắp sinh. Xa xa, tôi cười với nàng, nàng thấy tôi, cũng nhìn tôi mỉm cười. Rất nhiều thời điểm, phát hiện cả hai không cần nhiều lời, chỉ cần liếc nhau, tôi đã biết, nàng thật sự vui vẻ, dù chỉ vỏn vẹn là một nụ cười đáp lễ. Có thể khẳng định, lúc ấy nàng hạnh phúc dạt dào.



  18. Có 2 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


Trang 3/11 đầuđầu 12345 ... cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •