Home
  • Register
  • Login
Trang 1/11 123 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 101
  1. #1
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default [Hệ liệt] Tích Vũ: Vì em mà sống

    Lời giới thiệu:

    Trong quãng đời học trò, có thể có bạn đọc nào đó cũng đã từng cảm mến cô giáo của mình. Một mối tình thơ mộng, ngây ngô và để lại nhiều luyến tiếc.

    Nhân đây, fafilm kiêm biên dịch viên Bảo Bảo sẽ giới thiệu với forum mình một tác phẩm nằm trong hệ liệt Tích Vũ của tác giả Tử Tiện: 《 Vì em mà sống 》

    Rum Pum Pum Pum ~ Hãy đọc và cảm nhận (comment nhiều nhiều càng tốt ) nhé ^_^

    Vì em mà sống



    Tác giả: Tử Tiện

    Dịch giả: QT + GGTr

    Biên dịch: Bảo Bảo

    Permission: (link)

    Thể loại: bách hợp, tình hữu độc chung, hiện đại, sư sinh luyến

    Hệ liệt: Tích Vũ - Giai đoạn cao trung

    Nhân vật chính: Hà Vũ, Thẩm Hi | Nhân vật phụ: Lý Bình, Lữ Viễn Văn

    ***

    Văn án


    Không thích chỗ đông người, quá ồn ào, quá ầm ĩ, quá phù phiếm, khiến tôi không nghe rõ tiếng vọng dưới đáy lòng của em.

    Không thích chỗ ít người, quá vắng lặng, quá tịch mịch, quá lạnh lẽo, khiến tôi chỉ thấy em cúi đầu ưu thương.

    Không thích khuya tối, đêm dài người tĩnh, quá yên ả, quá trống trải, khiến tôi không nhìn thấy nét mặt đau buồn của em.

    Không thích ban ngày, người đi người đến, quá đầu cơ, quá mong manh, khiến tôi lạc bóng em giữa đoàn người.

    Vũ nhi, tôi chỉ thích một mình em.

    Cho dù chỉ là một giấc mộng, tôi cũng hy vọng mãi mãi không bao giờ thức.


    thay đổi nội dung bởi: Tiểu Bảo, 21-07-14 lúc 21:20

  2. Có 6 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  3. #2
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 1 - Lần đầu gặp nhau

    Chương 1 - Lần đầu gặp nhau








    Tác giả nói suy nghĩ của mình:

    Ngồi trước bàn học, nhìn chằm chằm màn hình máy tính cho tới trưa, nhìn con trỏ trong word, ở khoảng trống dừng lại nhấp nháy.

    Trước kia từng có ý tưởng đem chuyện xưa của tôi và Vũ viết ra.

    Luôn chần chừ bởi năng lực biểu đạt của tôi quá tệ, không đúng, phải là tệ không gì sánh bằng, liệu có thể đem tình yêu của chúng tôi hồi ấy tả lại rõ ràng mạch lạc hay không.

    Lo rằng những gì bộc lộ trong câu chữ sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng tôi.

    Sợ rằng bạn thân bạn tốt của chúng tôi sẽ đột nhiên nghi ngờ quan hệ của chúng tôi.

    Nhưng tất cả lo lắng, cuối cùng bị một nụ cười của Vũ hòa tan hết.

    Tôi đoán tôi bước vào cuộc đời này bởi vì lý do duy nhất, đó là nàng, vợ của tôi, Vũ.


    ***


    Tên của tôi là Thẩm Hi, về phần tại sao tên là Hi, tôi cũng không biết. Mãi không hiểu được chữ này có hàm nghĩa gì, là "hi vọng" ư? Hay là chữ "tích" đồng âm trong "trân tích"? Tôi nghĩ chắc không phải cái nghĩa thứ hai.

    Tôi luôn là một kẻ cô đơn, bởi vì không ai để ý tôi, quan tâm tôi, lúc còn nhỏ, tôi đã biết ba có một gia đình. Rồi sau này, mẹ cũng có một gia đình, chỉ còn lại một mình tôi, ở trên đời này hình như tôi là đứa dư thừa. Đối với một sự thực không tranh giành như thế, tôi lựa chọn cam chịu, lựa chọn suy đồi hờ hững, lựa chọn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề.

    Nhưng tất cả những thịnh nộ thô bạo, cuối cùng ở một cái đêm khuya khoắt yên tĩnh nào đó trong tháng ba, ngừng lại. Tôi đã chịu một vết thương vỡ nát, tâm hồn yếu ớt này sẽ không nhận thêm nổi bất cứ nỗi đau nào nữa, rốt cuộc bị chọc một nhát dao thật sâu cuối cùng. Một lần ngoài ý muốn lơ đãng lang thang trên đường, để tôi gặp được người mà tôi quan tâm nhất, tôi nhìn thấy nụ cười dịu dàng trên gương mặt bà, đó là vẻ mặt hạnh phúc nhất mà tôi chưa bao giờ gặp qua.

    Tôi nghĩ có lẽ sự biến mất của tôi sẽ giúp bà hạnh phúc hơn một chút nhỉ? Có thể điều đó giúp nàng khỏi phải vướng bận nữa, đồng thời bớt đi cái ràng buộc trong lòng. Bởi vì cuối cùng tôi đã biết, vẻ u buồn sương khói trên mặt bà ngày ấy, là do tôi ban cho.

    Nếu trước kia, tôi dùng vũ lực để trốn tránh lời thoại của thế giới, như vậy tôi của một khắc kia, chính là cách ruồng rẫy đời mình. Tự sát, là bi hùng, là bất lực, cũng là đáng thương hại, là hèn nhát.

    Dùng con dao Thụy Sĩ cứa cổ tay, vọng tưởng chấm dứt sinh mạng, giống như một kẻ nhu nhược thoát ly khỏi nhân thế, vậy mà không thể thành công. Một mình một người nằm trên giường lâu thật lâu, khóc thật lâu, nghĩ cũng thật lâu. Tôi nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, cũng rất nhiều chuyện không thông suốt, hoặc là không muốn nghĩ thêm nữa.

    Bất luận là tôi nghĩ thông, hay là không thông, cuộc sống vẫn tiếp tục như cũ. Thế giới sẽ không vì bạn mà thay đổi, địa cầu cũng không vì thiếu ai đó mà ngừng quay. Không thể phủ nhận, tôi thay đổi, tôi nghĩ có lẽ bởi vì quanh quẩn dưới quỷ môn quan một lần, bây giờ trở về quan điểm có chút biến hóa.

    Trở lại nhà trường, tôi đã mất đi cái hung hăng kiêu ngạo ngày xưa, chỉ muốn bình thản vượt qua quãng đời còn lại, nhưng người không chiều mình, chẳng qua nhờ vậy mà tôi may mắn được gặp Vũ, vợ của tôi.

    Nếu tình yêu chỉ như phút ban đầu, thế thì tôi muốn lúc ấy chúng ta sẽ mãi mãi không đồng thời xuất hiện, bởi vì lần gặp mặt đầu tiên, nàng chỉ thấy được mình mẩy nhếch nhác của tôi.

    Đây là ngày đầu tiên vào cao trung, thật không ngờ chính vì thời sơ trung mấy đứa, cả trai lẫn gái, đều bị tôi dùng nắm đấm dạy dỗ, bây giờ đứng dàn hàng trước mặt tôi, nghiến răng nghiến lợi tuyên bố phải lấy lại mặt mũi của mình, thiệt hại mà tôi cấp sẽ được trả lại gấp đôi.

    Nếu không cần thiết, tôi thật sự không muốn tiếp tục sinh sự đánh nhau. Nếu lần này không đánh trả, có thể đổi lấy sự dửng dưng sau này, như vậy cho dù có bị đánh, tôi cũng lĩnh hết. Nhìn mấy đứa đằng trước, cả bọn đều gườm tôi như cái đinh trong mắt, tôi mỉm cười:

    "Vậy hãy lấy lại thể diện của các cậu đi! Tôi sẽ đứng ở đây cho các cậu đánh, tuyệt đối không hoàn trả, đến khi các cậu lấy lại thể diện mới thôi!"

    "Tốt, có gan thì mày đừng chạy..."

    "Được thôi, có gan cậu cũng đừng trốn..."

    "Buồn cười! Tao trốn sao? Trốn thì đã sao?" Đột nhiên cảm thấy bọn này là đồ chết nhát, đông như vậy lại kề cà không dám tiến lên, không dám tiến lên một bước vì "mặt mũi" của mình.

    Nhún vai, dang một tay, lại nói:

    "Hôm nay tôi sẽ đứng ở chỗ này cho các cậu đánh no, từ nay về sau, chúng ta sẽ không còn oán thù, không can hệ gì nữa. Thế nào?"

    "..." Tụi nó liếc nhau, cuối cùng vọt lên. Tôi phỏng chừng tụi nó coi tôi thành cái bao cát bằng thịt mà đánh, hả giận chưa? Có đúng là thù hận lớn như vậy chăng?

    Bọn này thấy tôi thật sự không đánh trả, chẳng những không dừng tay, ngược lại còn táo tợn hơn, xúm lại ra sức đánh tôi. Một đá tống vào ngực tôi, nhất thời hụt hơi, hít thở cũng khó khăn. Ngẩng đầu liếc nhanh một cái, thấy rõ cú đạp này là do Trương Hổ ban tặng, khóe miệng bứt xé một nụ cười tự cho là khinh thường, tôi mở miệng nói với nó:

    "Sao? Thằng ranh con, mày dùng ít lực như vậy, đang mát xa cho bố mày đấy à?"

    Phát hiện nhất thời dùng võ mồm cũng thật sảng khoái, chơi bao giờ cũng không biết chán. Thích thú. Không tùy tiện ra tay đánh người, là lời hứa của tôi, nhưng tôi không hứa sẽ không dùng miệng mắng chửi người khác.

    "Mẹ nó, xem bố đánh chết mày..." Trương Hổ thở hổn hển, nó đạp thêm mấy cước lên lưng tôi.

    "Mấy em đang làm gì đó?"

    Tôi cúi đầu, nghe được cách đó không xa có tiếng người vọng lại, thanh âm không phải quá lớn, nhưng tỏ rõ sự nghiêm khắc, nghe không giống tiếng của học sinh, chắc là một vị giáo viên gặp chuyện bất bình.

    Đoán chừng bè lũ của Trương Hổ đánh đã mệt rồi, không muốn dây dưa thêm nữa, tụi nó nhìn thoáng qua chỗ phát ra tiếng nói, nắm mái tóc chưa tới 1 inch của tôi:

    "Đừng để tao gặp lại mày, gặp một lần, đánh một lần." Hung hăng đẩy đầu tôi, sau đó có đứa đạp tôi một cái, rồi hậm hực chạy mất.

    Đôi khi, người ta lại muốn được một tấc, lấn một thước. Tôi với theo mấy cái bóng chuồn đi, lớn tiếng quát:

    "Tao nói rồi, từ nay về sau chúng ta không can hệ nữa. Lần sau tìm tao làm phiền, đừng trách tao không khách khí." Dồn hết sức làm cho ngữ điệu trở nên đông cứng, tôi muốn để bọn nó biết tôi không nói giỡn.

    Chỉnh lại cái áo nhăn nhúm, phủi phủi bụi bặm trên quần. Về vị giáo viên rút đao tương trợ cách đó không xa, tôi chọn cách làm như không thấy, xoay người chuẩn bị về lớp.

    Từ trước đến nay tôi không có thiện cảm với giáo viên, tất cả đều là những kẻ tiểu nhân xu nịnh, bất chấp đúng sai. Học sinh giỏi nói gì cũng đúng. Học sinh kém nói gì cũng sai. Không biết từ khi nào thành tích trở thành tiêu chuẩn phán xét học trò tốt xấu của giáo viên.

    "Bạn học, chờ một chút." Nghe tiếng nói, tôi quay đầu lại, không hiểu cô giáo này tại sao phải gọi tôi? Nàng ta muốn gì đây? Chẳng lẽ nhìn thấy tôi bị đánh xong còn ở trong này mắng mỏ tôi?

    Đánh giá từ trên xuống dưới, cô giáo trước mặt tôi ăn mặc rất có khí chất, áo chemise dài tay màu lam nhạt, vạt áo bỏ vào váy ngắn màu đen, một đôi giày da trơn đen. Quả nhiên có kiểu cách của giáo viên, ở trong bụng tôi mỉa mai vài câu. Ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, tóc dài xõa vai, khuôn mặt rất nhu hòa, và đang dùng biểu cảm thân thiện nhìn tôi, ánh mắt của nàng làm tôi thoáng ngơ ngẩn, nhớ tới người kia.

    "Em có ổn không?" Nghe nàng hỏi như vậy, trong lời nói mang theo vài phần ân cần.

    Vốn định trả lời những thứ đại loại như, ờ, cũng tạm. Hoặc là nói, cám ơn. Nhưng tôi không mở miệng được, với tư tưởng bài trừ giáo viên ăn sâu bén rễ, khiến tôi chọn đường vòng, xoa xoa người, lách khỏi nàng, túm túm ba lô, đi mất.

    Mỗi lần nhắc tới cảnh tượng lần đầu gặp nhau, Vũ lại cười ha ha không ngừng, bảo:

    "Còn túm túm gì chứ? Lúc ấy, cô chỉ tưởng em bị người ta đánh tới choáng váng, ngay cả nói cũng nói không ra." Tôi cứng họng, mướt mồ hôi.


    --------------------------------------------------

    Chú thích:

    Chữ "hi" trong "hi vọng" và chữ "tích" trong "trân tích" đều phát âm là xī. "Tích" đứng riêng nghĩa là luyến tiếc, "trân tích" nghĩa là quý trọng. Tên của A Hi nghĩa là "hi vọng"


    thay đổi nội dung bởi: Tiểu Bảo, 08-09-13 lúc 23:19

  4. Có 2 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  5. #3
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 2 - Thì ra là cô giáo Hà

    Chương 2 - Thì ra là cô giáo Hà








    Cao I (3), đó là lớp của tôi, vừa vào cổng trường, liếc liếc danh sách lớp. Đối với chuyện mình ở lớp nào, hoặc học ở trường nào, hay quốc gia nào, thậm chí ở tinh cầu nào, mấy cái đó tôi không trông nom. Mọi người đều quan tâm đến người hoặc vật mà mình ưa thích, còn tôi, lại không có người hoặc vật nào đáng để lưu tâm.

    Tôi từ sơ II chuyển trường tới đây, rồi học suốt từ sơ trung cho tới cao trung, ở trường này cũng đã 2 năm. Đối với ngôi trường này, tôi không có gì quyến luyến, vẫn là mái ngói đó, đám người đó, không hề thay đổi. Cái duy nhất thay đổi, chính là vết sẹo mới khắc trên cổ tay của tôi, vết tích lưu lại của hành động rời khỏi nhân thế, và cũng là vết tích trọn đời đánh dấu sự hèn nhát của tôi.

    Khi bước vào lớp, đã có rất nhiều học sinh đến rồi, còn sót lại vài chỗ trống. Phần lớn là tân sinh không quen biết, hẳn là từ trường khác thi vào. Hàng đầu tiên gần cửa sổ, tôi nhìn thấy Lý Bình, bạn gái tiền nhiệm của tôi. Bạn gái? Có lẽ đúng, tôi không biết nên xưng hô với nhỏ thế nào, tục ngữ đều nói: “vật họp theo loài, người phân theo đàn”. Từ sơ II chuyển tới đây đánh nhau sinh sự, thời gian dài, vài nhân vật đau đầu trong trường, cuối cùng gom lại một chỗ.

    Về Lý Bình, tôi không có gì để bàn, nhỏ đã cứu mạng tôi, kéo tôi lại từ tay tử thần. Ba tháng trước, tôi cắt cổ tay tự sát, là nhỏ đã đưa tôi tới bệnh viện. Tuy rằng cuối cùng nhỏ đã vứt bỏ mối tình đồng tính của tôi, bắt đầu lượn quanh mấy thằng con trai. Nhỏ đã cứu mạng tôi, nhưng lại tổn thương trái tim của tôi, đối với một kẻ như vậy, tôi thật sự không biết có gì để nói, chẳng qua tôi nghĩ, tôi cần phải biết ơn nhỏ.

    Đi tới hàng cuối cùng gần cửa ra vào, ngồi xuống. Vị trí của tôi, cách chỗ của Bình một lớp, là khoảng cách xa nhất, khoảng cách vừa khéo, đủ hợp ý tôi.

    “Chào các em, cô là chủ nhiệm của lớp cao I (3), kiêm giáo viên Ngữ văn từ lớp 1 đến lớp 4, cô họ Hà. Cô sẽ theo suốt các em đến kỳ thi đại học, cao đẳng, hay nói cách khác, ba năm kế tiếp, chúng ta phải cùng nhau học tập, cùng nhau phấn đấu…” Giọng nói này, rất quen tai, ngẩng đầu, hộc máu, lại là cái cô gặp chuyện bất bình kia. Điều này làm tôi chợt nghĩ tới đoạn quảng cáo của tiết mục nào đó trên TV: “Thiên hạ rộng lớn, không thiếu điều lạ”. Hôm nay xem như tôi được mở mang, quỷ dị gặp nhau, hết lần này tới lần khác. Bấy giờ tôi chỉ muốn tan học nhanh một chút, mau chóng về nhà, đốt cây nhang, cầu nguyện 3 năm này bình an vô sự.

    “Trong vòng 3 ngày, nhà trường sẽ thống nhất thời gian, sắp xếp bài kiểm tra khảo sát chất lượng đầu năm. Các em không cần khẩn trương, bài kiểm tra này, chỉ là giúp các thầy cô tìm hiểu mức học lực và chiều sâu của các em, sau đó sẽ dạy theo trình độ…”

    Dạy theo trình độ? Kiểm tra khảo sát? Hừ, những lời này, tôi nghe sao mà chói tai, tư tưởng chống đối lại tác quái.

    Tôi không thích giáo viên, không biết bạn có cùng ý kiến hay không, hoặc là bạn không đánh nhau mỗi ngày, gây chuyện thị phi, chưa hề bị thầy cô chỉ vào mũi mắng chửi bằng ngôn từ chua ngoa, không có những ngày không đến trường, được người ta ngấm ngầm hi vọng mình mãi mãi biến mất, đừng bao giờ quay lại đây khiến hắn rước thêm phiền phức. Nhưng, tôi đã từng trải, do đó, tôi ghét giáo viên.

    “Hả…”

    “Không phải chứ, mới khai giảng liền kiểm tra à…”

    “Lại sắp bị ăn đòn rồi…”

    “Còn để cho người ta sống hay không…”

    Cô giáo Hà, vừa nói xong liền gây nên tiếng rên rỉ oán thán của học sinh, có mấy đứa vỗ bàn, bày tỏ bất mãn. Vài đứa khác không phản loạn như tôi, nhưng cũng không thích bài thi.

    Tôi ôm vẻ mặt xem kịch vui, nhìn cô giáo Hà, tôi muốn xem xem nàng sẽ xoa dịu bất mãn của học trò ra sao, làm cách nào để đám ồn ào kia yên ổn trở lại.

    Nàng, không nói gì hết, chỉ dùng ánh mắt cưng chiều nhìn mọi người, giống như cách người mẹ nhìn đứa con ngang bướng, mỉm cười, bất đắc dĩ, nhưng trong ánh mắt lại đong đầy thần sắc yêu thương. Ánh mắt của nàng, vừa quen thuộc, vừa xa lạ, chúng khiến tôi nhớ tới một người.

    “Cô ơi, cô bao nhiêu tuổi rồi? Đã kết hôn chưa ạ? Có bạn trai chưa? Nhìn cô trẻ quá à.” Không biết thằng đần nào phát ngôn, tức thì cả lớp yên tĩnh lại, cùng nhau đợi câu trả lời.

    “…” Cô giáo Hà kinh ngạc, tôi đoán nàng sẽ không ngờ học trò bây giờ to gan như vậy. Nét sửng sốt nhoáng qua, sau đó lại là nụ cười dịu dàng mang theo sự cưng chìu, cười mà không đáp.

    “Nói đi, nói đi, nói một xíu thôi.”

    “Đúng đó, đúng đó, tụi em là học trò của cô, chung quy phải biết quan tâm các mặt của cô.” Đứa bới câu này, cố ý đem từ “các mặt” nói thiệt vang. Chẳng lẽ muốn cường điệu tác dụng?

    “Cô 27 tuổi, 22 tuổi tốt nghiệp, cô về dạy Ngữ văn ở trường cao trung FX, vì lý do cá nhân, năm nay chuyển công tác đến đây. Còn những vấn đề cần quan tâm khác, ha ha, không thể trả lời.” Lại bày ra nét mặt dịu dàng, cười thật ngọt ngào, đôi mắt trong như nước, tóc dài xõa vai, thật đẹp.

    “Thời gian tiếp theo, mọi người từng bước tiến lên trước bục giảng, tự giới thiệu vài nét của bản thân, để các bạn khác biết về mình một chút.” Giọng của nàng rất êm, ánh mắt cũng xuyên thấu sự nhu hòa.

    Một đám bạn học lên bục báo tên, giới thiệu gia cảnh nhà mình, sở thích của mình, còn tôi, tôi lại không biết có gì để nói.

    Đến lượt tôi, tôi chỉ ở trên bục nói câu:

    “Tôi là Thẩm Hi, cám ơn.”

    Rồi hướng về chỗ ngồi, lại bị nàng gọi lại, hỏi:

    “Thẩm Hi? Là chữ “hi” nào? “Hi” của hi vọng? Hay “tiếc” của thương tiếc?

    Nghe câu hỏi của nàng, tôi sững người, đúng rồi, vấn đề này, tôi đã từng tự hỏi mình mấy lần. Rốt cuộc tại sao lại đặt tôi tên “Hi”? Tôi là hi vọng sao? Vậy tại sao tôi không nhìn thấy bóng dáng của hi vọng? Là đồng âm của thương tiếc sao? Vậy với tôi, sao các người không ai thương tiếc?

    Cúi đầu trầm mặc hồi lâu, một lần nữa tiến lên trước bục giảng, cầm lấy viên phấn viết xuống bảng chữ “hi”, xoay mặt nói với nàng:

    “Là chữ “hi” này.”


    Tác giả nói suy nghĩ của mình:

    Có điểm lực bất tòng tâm, viết không ra cảm giác mà tôi mong muốn.

    Không biết làm như thế nào mới có thể tả Vũ đẹp hơn một chút.



  6. #4
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 3 - Bị văng tát

    Chương 3 - Bị văng tát








    Trong phòng học có phần ỏm tỏi, cô giáo Hà cùng tụi học sinh hi hi ha ha, tiếng trêu đùa khua vào màng nhĩ của tôi. Ghé mặt lên bàn chờ vào tiết, chuẩn xác mà nói, là chờ giấc ngủ, bước vào cõi mộng. Chiều nào sau khi học xong tôi cũng phải ra ngoài làm thuê, kiếm vài đồng chi trả cho phí sinh hoạt. Mỗi buổi tối cơ hồ ngủ không tới 3 tiếng, chỉ còn cách lợi dụng thời gian đi học bồi bổ giấc ngủ.

    Hôm nay thực đặc biệt, tự dưng tôi mất ngủ. Dưới ánh mặt trời cuối thu rực rỡ ấm áp hết sức, tự dưng, tự dưng tôi lại mất ngủ.

    Được rồi, vậy thì không ngủ nữa, tôi không quá hứng thú với chuyện ngủ. Lời này không có hai nghĩa đâu, mọi người đừng nghĩ lung tung. Có câu: “Học sinh không ngủ gật, không chết thì hôn mê”. Đời là bể khổ, đại đa số thời gian đều được tiêu xài cho giấc ngủ, không đúng sao. Huống hồ bên kia thế giới, không phải ngủ là tới được à. Do đó cần phải lập tức quý trọng cuộc sống. Đoạn thoại này, là tôi mới đúc kết gần đây, 3 tháng trước, tôi không hề nghĩ như vậy.

    Nhìn nụ cười của cô giáo Hà, đẹp quá, nụ cười thản nhiên, hai má lún đồng tiền, mái tóc thẳng mượt, ánh mắt dịu dàng, làm cho người ta có một cảm giác đáng tin cậy. Tôi không thể không cảm thán, cô nàng này bộ dạng thật tốt.

    Chớp mắt đã tới giờ tự học, thời gian trôi thật nhanh. Lại thấy Lý Bình cùng mấy tên tùy tùng hướng về chỗ tôi, không biết nhỏ muốn gì nữa.

    “Hey, đây không phải là Hi sao, nghe nói sáng hôm nay cậu bị Trương Hổ đánh? Sao không chống trả? Cậu giỏi đánh đấm lắm mà?” Tôi nghe nhỏ nói bằng giọng đắc ý và ngông cuồng. Không hiểu nhỏ làm sao nữa? Trở nên kiêu ngạo kịch liệt? Có lẽ hồi trước tôi cũng như nhỏ, nhưng lúc này tâm tình bất đồng mới mò thấy trong lời nhỏ cắm đầy mũi gai.

    Lùa lùa tóc.

    “Bố vui lòng được người ta đánh, cậu ấm ức à?”

    Tôi tức giận buột miệng, không muốn nói thêm gì với nhỏ.

    Khi nằm trên giường bệnh, tôi đã từng nghĩ về quan hệ của tôi và Lý Bình, rốt cuộc nó được xem là cái gì? Nhỏ là bạn gái của tôi, nhưng mà ngay cả tại sao chúng tôi cùng một chỗ cũng không nghĩ ra. Chúng tôi từng cùng nhau ăn cơm, cùng nhau chơi đùa, thậm chí cùng nhau ở. Hồi sống cùng nhỏ, tình cảm có hơn mức tình bạn, nhưng không phải tình yêu. Mọi người thường nói, không muốn lẻ loi vì tịch mịch, thì sẽ tùy tiện tìm người khác cùng mình chung một chỗ, ba cái này có thật sao?

    Tôi nói rồi, Lý Bình tuy rằng đã cứu mạng tôi, nhưng lại tổn thương trái tim của tôi. Tôi mới vừa cắt cổ tay chưa tới hai ngày, nhỏ đã đá tôi, theo thằng khác. Người bình thường, cho dù chỉ là hữu nghị, cũng sẽ không quăng bạn mình giữa chợ như vậy. Muốn tôi ôn hòa nhã nhặn nói chuyện với nhỏ, tôi làm không được.

    “Tch… tch…” Nhỏ chắt lưỡi, “Xem ra lúc trước tôi quyết định không sai. Cậu chỉ là một kẻ khiếp nhược, cậu chỉ là đồ cặn bã.” Tôi nghe được âm sắc the thé của nhỏ, giống như nhỏ đang rất rất căm phẫn. Phát hiện qua 3 tháng không gặp, càng ngày tôi càng không thể lý giải nhỏ, hệt như nhỏ là người chưa từng xuất hiện trong cuộc đời tôi.

    “Ha ha, đại gia tôi khoái làm cặn bã thì tôi làm cặn bã. Tôi khoái làm kẻ khiếp nhược thì tôi làm kẻ khiếp nhược. Mắc mớ gì đến cậu?” Tôi dùng giọng điệu tự cho là du côn nói với nhỏ, trong đầu tưởng tượng đến thằng cha xã hội đen trên TV, miệng ngậm mẩu xì gà, rung rung đùi.

    “Hơn nữa, với loại hàng như cậu, đại gia tôi chỉ muốn chơi đùa một chút, cậu quyết định lúc trước? A, quyết định thì vẫn để cậu. Tốc độ ngủ với đàn ông còn nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng, phá kỷ lục guiness luôn rồi.” Cố tình nói mấy từ rất khó nghe, vô cùng khó nghe, bởi vì tôi hận nhỏ. Nhưng lòng tôi thì rất đau, rất đau.

    “Bốp…”

    Nhỏ không chút khách khí tặng tôi một bạt tai, còn gì nhan sắc nữa. Bạt tai này của nhỏ, đánh chỗ nào không đánh, lại đáng trúng xương mũi. Cái mũi ê ẩm, trong hốc mắt cũng có hơi nước. Hất đầu, lấy lại tinh thần, xả miệng:

    “Chà, mấy tháng không gặp, cáu kỉnh của mèo con tăng trưởng ghê nhỉ. Tôi sợ quá, sợ chết mất.”

    “Hi, tôi từng nói cậu là một đứa khiếp nhược. Về sau, mỗi một ngày, tôi sẽ cho cậu thấy hối hận vì những lời hôm nay.” Nhỏ lạnh lùng ném lại những lời này, rồi bỏ đi cùng với bọn lâu la.

    Nhìn bóng nhỏ và đám người hầu, ầy, không biết nói sao nữa, bởi vì tôi nghĩ tới Từ Hi thái hậu. Mỗi khi vào triều bà ta đều có một đám tụm trước bó sau. Cục diện vừa rồi, Lý Bình cũng đồng dạng với Từ Hi.

    Hối hận? Không, tôi sẽ không hối hận. 3 tháng này suy nghĩ rất nhiều thứ, trong đó có một điểm, chính là, làm người làm việc phải nhìn về phía trước. Hối hận cũng vô dụng, bởi vì không có thuốc chữa hối hận, cho dù có cũng không tới phiên bạn uống.

    Một buổi sáng không nghe giảng, sau khi Lý Bình cùng đám thái giám, không, phải là cung nữ, của nhỏ bỏ đi, tôi lấy ra một tá tạp chí công nghệ ngồi nghiền ngẫm, không biết từ khi nào tôi đột nhiên có hứng thú với máy tính, phục sát đất đội ngũ hacker. Cuối cùng muốn học nhiều kiến thức tin học một chút, làm hacker. Chí hướng thiệt vĩ đại, đường còn rất dài, từ từ sẽ đến, đi bước nào học bước nấy, cho dù không được lành nghề như hacker chuyên nghiệp, ít nhất cũng không phải con mù vi tính.

    Sau cơm trưa, tôi thích đến sân thể dục ngồi một lát. Duy lúc này, sân thể dục mới không có ai, chỉ có tôi, an tĩnh, một mình.

    3 ngày kế tiếp, không cần tôi nói, bạn cũng biết, bài kiểm tra, đúng vậy, bài kiểm tra.

    Tôi có thể khẳng định, ba vị thầy cô dạy Toán, Lý, Hóa sẽ đặc biệt đắc ý vì có được đứa học trò như tôi, bởi vì phỏng chừng lại là điểm tối đa. Giáo viên dạy Anh có thể tìm tôi uống trà, cũng có thể không, để xem tâm tình của ổng đã. Còn giáo viên dạy Văn, tuyệt đối sẽ tìm tôi nói chuyện, về điểm này, tôi chắc mẩm.



  7. #5
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 4 - Lúc ấy nhất định rất đau, phải không?

    Chương 4 - Lúc ấy nhất định rất đau, phải không?








    Tôi đoán không lầm, ba vị thầy cô dạy Toán, Lý, Hóa ở trên lớp đem tôi bốc lên trời. Tôi đỡ không nổi, tâng cao quá, tới khi rớt xuống sẽ tan xương nát thịt. Tôi còn nghĩ, được tâng, khi rớt xuống, chưa tính ngã chết, chỉ sợ sống dở chết dở, biến cuộc sống thành cái kiểu không thể tự gánh vác, ngày đó sẽ ra làm sao. Ngó vẻ mặt và động tác khoa trương của giáo viên ban tự nhiên, thưởng thức nước miếng của các vị ấy bay tứ tung cho màn diễn xuất chuyên nghiệp, đúng là ca tụng không dứt mà.

    Kỳ thi bự bự bé bé kết thúc ở ngày thứ tư. Thứ sáu sẽ công bố kết quả. Thật là người mừng, người lo!

    Kết quả vừa lòi ra, nhân sinh trăm trạng thái.

    Đứa thi tốt, nhè ra điệu bộ ông cả, cả bố nó cũng nhìn không ưa. Bọn nó chẳng qua chỉ chăm chỉ hơn người khác một chút, dùng nhiều thời gian học hơn người khác một chút, không đáng để xách mé những kẻ yếu trí hơn. Cụ đây thành tích cũng tốt, thuần túy là bởi vì, cụ tự mình hiểu mình, biết mình là con chim non ngu dốt, bay không kịp nên phải bay trước, thế thôi.

    Về phần những đứa thi kém, cụ cũng không nhiều lời làm gì. Học trò, học sinh, người dựa vào việc học mà sống, học không tốt, giống như khi đánh nhau, nắm tay không đủ cứng, khí lực không đủ lớn, chỉ còn cảnh chịu ăn đòn. Trần trụi mà nói: lạc hậu sẽ bị đánh. Đạo lý kia cũng thế. Hồi còn sơ trung, tôi cũng từng lạc hậu, cũng từng hưởng cái tư vị lạc hậu bị đánh. Hồi đó, trong danh sách đánh nhau, luôn luôn có tên tôi, trong bảng xếp hạng cũng có tên của tôi, chẳng qua là đếm ngược.

    Thời ấy, thật chẳng đẹp đẽ gì. Đứa khác kiếm bạn lôi thôi, bạn phải đánh trả. Thầy cô tìm bạn rầy rà, bạn phải giương cao cổ, làm ra dáng dấp tôi-không-cần-ai-lo. Cảm giác cứ như toàn thế giới đang làm khó dễ bạn. Một chữ thôi, phiền.

    Thỉnh thoảng tôi cảm thấy giáo viên còn quá đáng hơn học sinh, chí ít tôi đã từng nghe những câu nhức tai nhất, những ngôn từ nhục mạ này đều xuất ra từ giáo viên. Học sinh không có chuyện gì làm, ngứa tay thì người giáo huấn. Giáo viên thì sao? Trả đũa? Tôi không ngu ngốc, tôi biết hậu quả sau khi trả đòn. Phải biết rằng, bạn là một học sinh kém, bất luận bạn có lý do thần thánh nào, ra tay đánh giáo viên thì hãy chờ hình phạt vĩnh viễn của bạn, bắt buộc thôi học.

    Tôi không sợ bị đuổi, nhưng tôi không muốn bị đuổi, tôi muốn học tốt hơn bất cứ ai, mạnh mẽ hơn bất kỳ người nào. Thế giới này chính là như vậy, thắng làm vua, thua làm giặc. Khi hiểu được đạo lý đó, tôi nguyện ý chủ động học tập, chủ động tốn thời gian trên sách vở. Thành tích dần dần có chuyển biến tốt đẹp. Kiến thức của sơ trung cũng không nhiều lắm, nghiêm túc chăm chỉ, thành tích tự nhiên sẽ tốt lên.

    Nói tóm lại, tôi từ thứ bậc đếm ngược, từ từ tiến lên top đầu. Nhưng tôi không viết văn, có lẽ vì tôi không muốn làm cho người khác xuyên qua những hàng chữ có thể nhìn thấu thế giới nội tâm của tôi! Tôi cảm thấy lời văn không giả được, cảm xúc có thể thẩm thấu trong từng nét chữ, tình cảm trong lòng sẽ bộc lộ ra. Tôi không muốn viết, càng không dám viết. Tật xấu không viết văn của tôi cũng nổi danh ở sơ trung.

    Dù là thế, trên bảng xếp hạng, top 50 cũng có tên của tôi, mặc dù không cao lắm, nhưng có thể nghe được đôi câu châm chọc sứt sẹo từ vài thầy cô. Sau khi thành tích dần dần cải tiến, thái độ của thầy cô cũng thay đổi, tuy rằng lâu lâu rảnh chân, tôi đi làm chủ xị ẩu đả.

    Cho nên, tôi cảm thấy giáo viên là hạng dối trá, nói như vậy, không sai chứ? Nếu Vũ mà nhìn thấy tôi viết đoạn này, không biết nét mặt sẽ ra sao? Hô hô.

    Tôi úp mặt xuống bàn, mí mắt càng ngày càng trĩu.

    Bị ai đó lay tỉnh, nhất thời nổi khùng, điên lắm à nghen. Đừng nói tính cụ không tốt, bạn đang phè phỡn mơ thấy vũ nữ thoát y, bị người ta đánh thức? Bạn vui không? Chỗ nào đâu, đừng giả bộ với cụ.

    Ngẩng phắt đầu, muốn nổi cáu, thì nhìn thấy chủ nhiệm, cô giáo Hà. Cái câu: “Là con súc vật nào không mắt không mũi phá giấc của đại gia hả?” nghẹn thít lại. May mắn cái miệng hớt chậm, chắc là vừa tỉnh ngủ, thần kinh điều khiển miệng chưa kịp phản ứng. Trong bụng cảm thán một câu, hiểm thật, hiểm thật.

    “Thẩm Hi, em đến văn phòng của cô một lát.” Giọng hòa nhã.

    “Dạ.” Nhìn quanh bốn phía, lớp lác đác, người đâu? Mọi người chạy đi đâu hết rồi? Chắc là tôi ngủ quên, vừa ngủ một giấc đã tới giữa trưa.

    Gật gật đầu, nối đuôi dáng người thướt tha nọ, ra khỏi lớp. Dọc đường, tôi tận lực làm giống như vợ bé, cúi đầu, im thin thít, bước theo từng bước nhỏ. Tôi biết chuyện nàng tìm tôi là gì, hy vọng hình tượng thiếu nữ thanh thuần này sẽ bị mắng ít đi hai câu. A-men, thượng đế phù hộ.

    Trong phòng làm việc, chỉ có chúng tôi, các thầy cô khác chắc đã đi dùng cơm hoặc là ở canteen buôn chuyện phiếm. Cô nàng này cũng ghìm được cơn giận lắm, nàng không nói lời nào, chỉ cầm cái ly duy nhất rót nước cho tôi, rồi ngồi xuống, nhìn tôi cười.

    Tôi thiệt bực mình, thần kinh cười của cô nàng dám có vấn đề, hoặc là bị người ta điểm huyệt cười, suốt ngày góc miệng cứ nhếch nhếch, tuy rằng cười lên xinh vật vã.

    “Thẩm Hi, có chuyện gì muốn nói với cô không?”

    “Không có, nói cái gì?” Nuốt nước miếng, nguy hiểm thật, mém nữa tôi đã nói, không có, muốn cụ phải nói cái gì?

    “Thật sao? Thật sự không có? Không có gì muốn nói với cô? Bài văn của em, tại sao một chữ cũng không viết?”

    “Không có, không có gì hay để nói.” Tôi nhíu lông mày, tư tưởng chống đối giáo viên lại nổi lên.

    “Giáo viên dạy Anh nói, bài luận tiếng Anh em cũng không viết. Tại sao không muốn viết?”

    “Mất hứng, nhiều chữ lắm, viết quá mệt. Huống hồ cho dù em không viết, điểm tổng cũng không kém đi bao nhiêu. Không tin cô xem bảng xếp hạng đi, ít nhất cũng nằm trong top 50 đó. Nếu cô lo điểm Văn trung bình, vậy cũng đành chịu. Không viết chính là không viết, em lười lắm, không muốn viết.” Tôi dùng giọng điệu không kiên nhẫn nói, hy vọng có thể kết thúc cuộc trò chuyện, để mọi việc dừng lại ở đây.

    “Không phải cô lo thứ hạng của em, càng không lo điểm Văn bình quân của lớp. Cô cảm thấy những tổn thương và áp lực mà em gánh vác không thuộc về độ tuổi của em. Cô cảm thấy trong ánh mắt em có cất giấu một tia ưu sầu.”

    “Ha ha, cô biết xem tướng à? Già đầu như vậy, chưa ai nói rằng em ưu sầu cả! Thật sự là ngoảnh lại trước người xưa vắng vẻ, trông về sau quạnh quẽ người sau. Chà, có lẽ sau này cũng sẽ có người nói như vậy. Nhưng lúc này, em phải ngẫm hay trời đất dài lâu, mình ta rơi lệ giọt sầu chứa chan.” Lời của nàng bị tôi ngắt giữa. Tôi lớn tiếng cười, không muốn để nàng tiếp tục, cảm giác nàng đang chạm đến thương thế của tôi.

    “Còn nữa, ngày đầu tiên gặp em, em bị người ta đánh, đúng không? Những người đó tại sao muốn đánh em?” Tôi nhìn thấy biểu cảm thân thiện của nàng, nhiều năm qua, nét mặt thật thật giả giả, tôi thấy nhiều lắm, cũng đã biết phân biệt. Cái gì gọi là hư tình giả ý, cái gì gọi là chân tình thực ý, tôi biết hết. Lúc này, chắc chắn nàng thật sự quan tâm tôi.

    “Cô ơi cô, cô định viết cuốn “mười vạn câu hỏi tại sao” à?” Tôi cảm kích sự ân cần của nàng, nhưng không muốn cùng nàng giải thích, hơn nữa bảo tôi giải thích cái gì? Chẳng lẽ bắt tôi nói, dạ, đúng ạ, em đáng kiếp, ngày trước đánh người ta, bây giờ bị người ta đánh? Hay là nói, ờ, cái thằng đánh em có nhỏ bồ là bạn gái tiền nhiệm của em. Lòng nó không phục nên tìm người chỉnh em?

    “Được rồi, Thẩm Hi, cô không ép em. Cô biết em nói em lười, không muốn viết đều là lấy cớ. Có lẽ đến khi nguyện lòng nói với cô, em sẽ tự nhiên mở lời, nhỉ?! Em sẽ, đúng không? Sẽ mở lời nói thật với cô?”

    “Dạ, sẽ.” Tôi vốn định nói, sẽ không, mãi mãi không có khả năng. Nhưng nhìn ánh mắt chờ đợi của nàng, nhìn vẻ mặt trìu mến khiến tôi ngỡ mình là một bảo bối, tôi đã thỏa hiệp. “Có lẽ có một ngày, em sẽ nói rõ tất cả.”

    “Lúc ấy nhất định rất đau, phải không?”

    “Cái gì? Bị đánh sao? Không đâu. Không có cảm giác, giống như là bị vài con trùng đớp mấy miếng ấy mà.”

    “Không, cô không phải nói cái này.” Nàng ngừng lại một chút, nhìn tôi rất lâu, thở dài, đưa tay xoa đầu tôi, cuối cùng không tiếp tục chủ đề đó nữa, chỉ mỉm cười nói: “Thôi, không có gì, em về lớp đi. Có chuyện gì, hãy đến tìm cô.”



    Tác giả nói suy nghĩ của mình:

    Cho đến hôm nay hồi tưởng lại, nghĩ đến câu hỏi kia của Vũ: “Lúc ấy nhất định rất đau, phải không?” Tôi mới thông suốt, chắc là nàng nhìn thấy vết dao trên cổ tay tôi. Cổ tay khâu sáu mũi, vết sẹo đến bây giờ vẫn còn rõ ràng. Nàng thấy được, nhưng không hỏi tiếp, nhất định là không muốn tổn thương tôi, không muốn khiến tôi một lần nữa nhớ lại những ký ức đau khổ.

    Tôi hiểu tấm lòng ấy, nàng luôn ở bên cạnh an ủi tôi, không khước từ tôi bất cứ điều gì.



    -----------------------------------

    Chú thích:

    Câu in đậm được trích từ bản dịch của bài thơ Bài ca lên đài U Châu - Trần Tử Ngang.



  8. #6
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 5 - Giấc mộng xé nát

    Chương 5 - Giấc mộng xé nát








    Tôi vốn không thích người khác xoa đầu tôi, cảm giác cứ là lạ, giống như kiểu bạn sờ lông con chó con mèo nhà bạn ấy. Nhưng tôi không bài xích nàng làm như vậy, vì cái cảm giác quan tâm của nàng. Trở về lớp, úp mặt xuống bàn, cười, tiếp tục chiêm bao.

    Bị tiếng ồn trong phòng làm tỉnh, tâm tình siêu buồn bực. Đều nói, người mới tỉnh ngủ tính tình không tốt, bởi vì gan không tốt, chắc lần sau đi khám thử xem.

    “Này nha, đại thiếu gia của chúng ta rốt cuộc tỉnh rồi! Nào, để tao đọc cho tụi bây nghe lần nữa.” Một đứa tùy tùng của Lý Bình, dưới khóe miệng có một nốt ruồi khổng lồ, nghĩ tới trên mạng có một câu, mặt mũi xấu xí không phải bạn sai, ra đường dọa người mới là sai lầm của bạn. Không thể không cảm thán, Lý Bình đúng là lương thiện tới cảnh giới đắc đạo. Đổi lại là tôi, người hầu xấu như vậy, tôi tuyệt đối không cần. Nói như thế nào, hoa hồng cũng phải tìm lá ngon làm nền.

    “Được đấy, đọc lại đi, mùi mẫn vào.” Một nhỏ khác, mặt mày nham hiểm, nói. Bộ dạng không tệ, nhưng ánh mắt không giấu được tâm cơ, đè nén quá mức, tức ngực.

    “Đọc đi, mau đọc đi.”

    “Hi, bất luận cuộc sống sau này có bao nhiêu gian khổ, xin đừng buông bỏ. Bởi vì chúng ta phải tin rằng mình luôn có một tình yêu chân chính. Em có một người như vậy. Hi, ta yêu em. Hãy nhớ ở bất kỳ nơi nào trên thế giới, thần linh đều tồn tại cùng em.”

    Tôi sắp điên rồi, nhỏ đó đang cầm quyển 《Kinh Thánh》 của tôi. Quyển sách ấy có ý nghĩa đặc biệt với tôi, là người đó đã đưa cho tôi, người đã làm tôi tổn thương sâu nhất, nhưng tôi lại thủy chung khao khát tình yêu của bà.

    Bấy giờ, Lý Bình cùng đám người hầu đang dùng ánh mắt trêu tức nhìn tôi. Lần này chúng đã đi quá trớn, không biết chúng lấy quyển sách ở đâu ra, nhưng chúng đã thành công, trái tim tôi như bị châm kim. Sợ chúng làm hỏng sách, trên trang tên sách có lời nhắn nhủ, tôi sợ chúng sẽ phá hủy.

    “Trả lại cho tôi.” Tôi nổi giận, đem cái bàn đẩy thật xa, lao tới trước mặt “nốt ruồi to”, cuốn sách nằm trong tay nó. Mắt thấy sắp bị cướp, “nốt ruồi to” quăng cuốn sách cho “ả nham hiểm”. Tôi vội vàng đuổi tới chỗ “ả nham hiểm”. “Ả nham hiểm” cũng học “nốt ruồi to”, thảy sách cho người hầu.

    Tôi ở trong vòng vây của bốn đứa người hầu, đảo qua đảo lại, tôi phải thừa nhận, tôi thật sự rất bất lực. Tôi sợ hãi cuốn sách sẽ bị phá hỏng, rất sợ hãi ngay cả chút hồi ức tốt đẹp cuối cùng cũng tiêu tan.

    Không ở trong trầm lặng mà diệt vong, thì ở trong trầm lặng mà bạo phát. Tôi bùng nổ, tóm chặt đứa người hầu gần nhất, hành hung, không đếm xỉa, chỉ biết hành hung. Mặc xác mấy bạn học khác can ngăn, đám hầu kia cũng mượn cơ hội bắt đầu đánh tôi, nhưng không có cách nào ngăn lại quả đấm của tôi, ai kéo tôi, tôi đấm kẻ đó. Đem con hầu kia đánh gục xuống bàn, chỉ còn lí rí kêu đau. Cơn giận của tôi đã lên hết nấc, giữ chặt con hầu thứ hai, tiếp tục một cuộc hành hung. Tôi nghĩ tôi đã điên mất rồi, kế tiếp là đứa thứ ba.

    Con hầu thứ tư hoảng hốt, trong tay túm chặt cuốn 《Kinh Thánh》, quay mặt về phía tôi, bước thụt lùi, lùi tới chỗ Lý Bình, tìm trợ giúp.

    “Mày, mày đừng tới đây. Nếu không tao xé.” Giọng ả run rẩy, ả đang sợ. Tôi cũng sợ, song, cơn phẫn nộ đã lấn át.

    “Mày dám, mày thử xem. Trả lại cho tao, có nghe không!” Tôi điên cuồng hét lên, dấn về trước.

    “Đừng tới đây, tiếp tục tới, tao xé thiệt đó.” Ả thét.

    “Trả lại cho tao.” Tôi lại tiến lên, tôi không tin ả dám xé.

    “Xẹt…” Tôi ngây dại. Tôi thấy ả thật sự xé. Tim đau khủng khiếp, đau thâm cùng. Giống như trong ký ức mất đi thứ gì đó, thứ gì đó đẹp nhất đã vỗ cánh bay xa.

    Đôi mắt nhìn trân trân vào quyển 《Kinh Thánh》, mọi người đều nhìn chằm chằm ả. Cả phòng học lặng ngắt, Lý Bình trừng lớn hai mắt, tôi nghĩ nhỏ cũng trăm triệu không ngờ con hầu của mình thật sự đã xé quyển 《Kinh Thánh》. Bất luận muốn hay không muốn, ả đã xé thật rồi, xé nát giấc mộng của tôi.

    Chờ tôi ý thức lại, bước chân đã xông lên, đoạt lấy quyển sách. Ả kia gào rú, dùng móng tay dài thật dài đối phó tôi, vừa cào vừa cấu. Không để ý, cúi đầu nhìn, quyển sách ấy, trang tên sách đã bị xé thành hai nửa, sách bị ả bấu nhăn nhúm, lồng ngực xoắn chặt, cảm giác có vật gì tắc trong cổ họng, hít thở khó khăn.

    Lửa giận đau rát công tâm, tôi đem ả dồn tới góc tường. Ả vẫn rít như cũ, giống như tiếng giết heo, ngập lớp, thậm chí cả khối.

    “Tại sao? Tại sao? Tại sao nhất định phải tới trêu chọc tôi? Tại sao nhất định phải đem giấc mộng của tôi xé nát? Tại sao? Tôi làm gì đắc tội các người? Hả?” Tôi điên tiết hét vào mặt ả, tiếng rống vang vọng khắp phòng.

    “Cô ơi, cứu mạng…” Ả nhìn ra cửa, nỗi kinh hoàng nổi rõ trong mắt.

    “Bành…” Tôi đấm một quyền vào vách tường, sát lỗ tai của ả.

    “Á…” Ả ôm đầu thét, thét chói tai.

    “Bành… bành… bành…” Lại một quyền tiếp nối một quyền dộng vào vách tường, ả đã sợ tới nhũn chân, quỳ mọp xuống đất.

    “Thẩm Hi, Thẩm Hi…” Cô giáo Hà chạy tới, muốn kéo tay tôi lại, nhưng nàng kéo không được. Tôi dùng khí lực quá lớn, lớn đến nỗi mỗi lần đấm vào vách tường, xương tay cũng sắp nứt vì đau. Đau, đau lắm, trái tim, mỗi lúc một đau.

    “Chát…” Nàng cho tôi một cái tát.

    Cái tát này đem tôi đánh tỉnh, tôi hồi thần, nhìn nàng, nàng đang lo lắng nhìn tôi. Tức thì cảm thấy tủi thân kinh khủng, ôm chặt nàng, khóc bi thảm, giống như muốn đem tất cả uất ức, toàn bộ hóa thành nước mắt. Tôi rất ít khóc, rất ít khóc trước mặt người khác. Nhưng lúc này, tôi phóng túng mình, ở trong lớp, làm trò trước mặt mọi người, khóc.

    Khóc, không chỉ bởi họ đã xé nát hồi ức đẹp nhất của tôi, mà còn khóc vì thứ tôi muốn, lại mãi mãi không có, đó là tình thương.



  9. #7
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 6 - Lời nhắn trên quyển 《 Kinh Thánh 》

    Chương 6 - Lời nhắn trên quyển 《 Kinh Thánh 》








    Nàng cho tôi mượn bờ vai, cho tôi dựa vào mà khóc, trút hết uất ức trong lòng.

    Nàng vuốt đầu tôi, khẽ giọng ở bên tai tôi, không ngừng lặp lại câu nói: “Không sao, không sao, tất cả không sao nữa rồi.”

    Dần dần, tôi khóc đủ, ngẩng đầu, phát hiện áo của nàng bị tôi làm ướt một mảng lớn. Quẫn bách. Xấu hổ. Nhưng vẫn còn thương tâm. Chỉ bất động khóc. Khóc mệt lử.

    Cô giáo Hà thấy cảm xúc của tôi dịu đi chút chút, liền xoay người nói với các bạn trong lớp:

    “Sắp đến tiết. Mọi người chuẩn bị vào học. Lý Bình, XX, …, các em xuống văn phòng.”

    Lại xoa đầu tôi, nói:

    “Thẩm Hi, đi rửa mặt trước, em xem em sắp khóc thành mèo mướp luôn kìa. Rửa mặt xong, xuống văn phòng của cô.” Nàng lấy tay lau nước mắt còn đọng lại trên mặt tôi, ánh mắt dịu dàng của nàng cho tôi chút mùi vị hạnh phúc.

    Vào nhà vệ sinh rửa mặt, cảm thấy chưa thỏa nghiền, đem đầu nhúng dưới vòi nước, hất tóc lên. Nước lạnh quét xuống, lệ lại chảy ra, hòa vào dòng nước trên hai gò má, không tách rời. Khóc đã, lần này thật sự khóc đã rồi, lắc lắc đầu, hít hít mũi, khóc xong thoải mái hơn nhiều.

    ***


    “Hừm, tụi nó đánh nhau, liên can gì em? Dựa vào cái gì phải gặp ba mẹ em?” Lúc đến văn phòng, vừa vặn nghe được tiếng càu nhàu của Lý Bình.

    “Cô à, cô cũng thấy đó, là nhỏ đánh tụi em mà. Cô xem thương tích trên người em đi, cô xem đi.” Tôi nhớ rõ giọng nói của “nốt ruồi to”.

    “Nếu các em không trêu chọc bạn ấy, sao bạn ấy lại ra tay đánh các em? Chuyện này, là các em không đúng. Nếu dễ dàng bỏ qua, khó đảm bảo sẽ không có lần hai, lần ba. Làm sai thì phải gánh hậu quả. Ngày mai sẽ mời ba mẹ các em đến trường một chuyến.” Giọng của cô giáo Hà.

    “Dựa vào cái gì chứ?” Giọng bướng bỉnh của Lý Bình.

    “Cô ơi, cho tụi em một cơ hội đi. Cô xem, em đã bị nhỏ đánh thành như vầy, cũng biết sai rồi. Cho tụi em một cơ hội nữa thôi.” Đây là giọng của “ả nham hiểm”, rõ là đứa khá khôn ngoan.

    “Cô ơi, tụi em biết sai rồi. Cho tụi em một cơ hội đi. Sau này sẽ không như vậy nữa.”

    "Thật đó, thật biết sai rồi.”

    “Cho tụi em cơ hội đi.” Cả đám bắt chước giọng điệu của “ả nham hiểm”, cầu tình. Lý Bình từ đầu đến cuối vẫn không nói một lời, tôi biết tính bướng bỉnh của nhỏ, từ khi quen nhỏ tới giờ, không bao giờ thấy nhỏ cúi đầu nhận sai, một lần cũng chưa từng.

    “Cái này…” Cô giáo Hà hiển nhiên bị dao động. Thôi thì, để tụi nhỏ nói với ba mẹ chẳng qua chỉ là một trận đánh lỡ tay. “Vậy được rồi, lần này tạm thời bỏ qua, nhưng phải nhớ kỹ, không có cơ hội lần sau. XX, vết thương của em không sao chứ? Cần đến bệnh viện không?”

    “Dạ. Không sao. Không sao hết.” Nghe “nốt ruồi to” nói thế. Không sao? Tôi không tin, tôi ra đòn rất nặng, dám chừng nhức tận mấy tuần.

    “Được rồi, các em về lớp đi. Trên đường không được làm ồn, để các bạn khác còn học.”

    “Dạ. Biết rồi ạ. Cảm ơn cô.” Lại là giọng của “ả nham hiểm”, nhỏ này đúng là giỏi làm bộ làm tịch.

    Cả đám ra ngoài. Lý Bình đi tuốt đằng trước, thấy tôi ở cạnh cửa. Lúc tạt ngang, nhỏ nói với tôi một câu:

    “Thẩm Hi, tôi nói rồi, cậu sẽ hối hận. Đây chỉ là màn mở đầu. Hừ…”

    Phải không? Đây chỉ là màn mở đầu? Cậu còn muốn tổn thương tôi thế nào? Hồi ức tốt đẹp duy nhất của tôi đã bị cậu phá hủy. Cậu còn có thể làm tôi đau sao? Làm cách nào? Cậu còn có thể làm cách nào?

    Đối mặt với bóng lưng nghênh ngang của tụi nó, tôi nói:

    “Làm cho bão táp tới mãnh liệt một chút.”

    Thanh âm không lớn, nhưng Lý Bình ngừng chân lại, tôi biết nhỏ nghe thấy.

    Văn phòng của cô giáo Hà, hôm nay đã là lần thứ hai đến chỗ này. Trước kia tôi luôn phản cảm với phòng giáo viên, nhưng bây giờ có chút bất đồng, bất đồng chỗ nào, tôi không biết, nói mơ hồ lắm.

    “Cô ơi.” Tôi thấy nàng hơi hơi nhíu mày, bộ dạng đăm chiêu, bèn thấp giọng gọi một tiếng.

    “Thẩm Hi, mau vào đi.” Nàng cười, ngồi trong phòng vẫy vẫy tay, ý bảo tôi đi vào, cười, cười ngọt ngào.

    “Em xem em, cô bảo em rửa mặt, chứ không bảo em gội đầu.” Nàng đưa một chiếc khăn màu lam nhạt cho tôi. “Nè, lau đi. Vào thu rồi, đừng để bị cảm lạnh.”

    Ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn làm việc của nàng, cầm cái khăn mặt, ngẩn nửa ngày, không dám lau.

    “Đồ ngốc, nghĩ gì vậy? Mau lau đi! Chẳng lẽ muốn cô lau giúp em?” Nàng cười, trong ánh mắt ngập tràn yêu thương.

    “Ơ. Không, không, tự em lau.” Chần chừ nửa ngày, cầm chiếc khăn lau qua quýt hai cái. Khăn thơm quá, có hương khí nhàn nhạt của nàng, là một mùi hương thoang thoảng, ngọt ngào, rất tự nhiên.

    “Thẩm Hi, hôm nay tại sao muốn đánh nhau?” Nàng thấy tôi lau đầu xong, liền mở miệng hỏi.

    “…” Tôi cúi đầu không đáp, cầm khăn mặt của nàng, không ngừng gấp gấp.

    “Thẩm Hi, là vì quyển sách này mà đánh nhau sao?” Nàng đẩy quyển 《Kinh Thánh》 đến trước mặt tôi.

    Tôi vừa nhìn thấy trang sách bị xé thành hai nửa, mũi cay xè, thiếu chút nữa lại bật khóc. Nhịn một lát, nói:

    “Không phải họ đã nói nguyên nhân rồi sao?”

    Nàng nhìn tôi hồi lâu, thở dài:

    “Thẩm Hi, cô cảm thấy em có quá nhiều tâm sự.” Nói xong, không nhắc chuyện nữa.

    Chúng tôi không ai nói lời nào. Tôi cúi đầu, nhìn quyển 《Kinh Thánh》 bị xé hư. Nàng nhìn tôi.

    “Quyển 《Kinh Thánh》 này, là của mẹ tặng em. Mỗi một chữ nhắn nhủ trên đó, em rất quý. Bởi vì mẹ nói với em: Hi, mẹ yêu con. Đây là chữ yêu duy nhất mà đời này em được nghe thấy, em muốn đem tình thương của mẹ cất giữ dưới đáy lòng. Tiếc là, sách, bị xé hư. Mộng, tan vỡ.” Trong lòng buốt lắm, tôi cố hết sức kéo một nụ cười, tôi nghĩ nụ cười này chắc là rất khó coi.



  10. #8
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 7 - Không cho phép tùy tiện thương tổn chính mình

    Chương 7 - Không cho phép tùy tiện thương tổn chính mình








    Tôi tưởng nàng sẽ hỏi tôi về ba mẹ, ví như hỏi, mẹ em đâu? Ba em đâu? Chẳng lẽ bọn họ không thương em sao? Vân vân… Nhưng nàng không hỏi, chỉ ở một bên im lặng lắng nghe, nghe tôi nói hết những lời kia. Tôi nói tôi quý quyển 《Kinh Thánh》 này bởi vì nó là do mẹ tôi tặng, tôi quý lời nhắn trên trang tên sách. Nói xong, tôi không nhắc nữa, chỉ cười với nàng. Nàng cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Nguyên bản đôi mắt luôn mang theo ý cười, bấy giờ lập lòe ánh nước.

    “Bị xé hư, chúng ta có thể dán lại mà.” Nàng lấy trong ngăn kéo ra một cuộn băng keo, ra hiệu với tôi.

    “Không cần đâu, phá hủy chính là phá hủy. Ngay cả hồi ức tốt đẹp cuối cùng cũng đã tiêu tan.” Tôi khoát tay, giọng nói vẫn còn chút thương cảm.

    “Thật như vậy sao? Thẩm Hi, em đang lừa mình dối người, cái em quan tâm không phải quyển 《Kinh Thánh》 này, mà là mẹ của em. Em cũng biết ký ức về mẹ sẽ không vì sách bị xé hư mà biến mất. Tựa như lời em nói, muốn đem tình thương của mẹ cất dưới đáy lòng, đồng dạng, em cũng muốn đem tổn thương của mình chôn dưới đáy lòng. Hôm nay em ra tay đánh người, là vì trong lòng em có đau có xót, là bởi vì các bạn đọc lời nhắn trước mặt mọi người đã thức tỉnh nỗi đau đớn dưới đáy lòng của em. Không phải sao?”

    “…” Tôi ngẩng đầu đối mặt với nàng. Nàng nhìn thẳng vào hai mắt của tôi, khiến tôi có ảo giác ánh mắt ấy có thể xuyên thấu vào linh hồn mình.

    “Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều quá, nào, cùng nhau dán nó nha.” Nàng dùng ánh mắt dò hỏi.

    “…” Không nói nên lời, càng không biết phải nói cái gì. Chỉ có thể nói, tiếng tơ lặng lẽ bấy giờ càng hay. Chỉ là bình thản ở bên nàng, cùng nhau đem chỗ bị xé hư dán lại như mới.

    “Quyển 《Kinh Thánh》 này là bản tiếng Anh?” Dán đến một nửa, nàng đột nhiên mở miệng hỏi.

    “Dạ. Đúng. Năm em 8 tuổi theo ba sang Anh, mẹ đã tặng nó cho em. Lúc đi, không biết nói một câu tiếng Anh, lại càng không biết mặt chữ tiếng Anh. Ở Anh ngây 4 năm, trong khoảng thời gian dài, nói chuyện cũng lưu loát, sách dần dần có thể đọc hiểu. Ế, chẳng lẽ giáo viên dạy Anh không nói thành tích tiếng Anh của em rất tốt ư? Ở Anh 4 năm, cho dù là con ngốc cũng có thể biết ăn biết nói.” Tôi ngóc đầu lên, đắc ý nhìn cô giáo Hà. Nàng phì cười, cười hơn nửa ngày, nói:

    “Thẩm Hi, cô phát hiện em đúng là dạng tiểu nhân. Em nhìn vẻ mặt đắc chí của em vừa rồi, chân tướng một đại gian thần.”

    “Gian thần? Cô bảo em giống gian thần? Em ngược lại, là tấm lòng sắc son, trung thành vì nước, toàn tâm toàn ý vì nhân dân phục vụ, không quản máu chảy, đầu rơi…” Tôi giả bộ tội nghiệp, làm mặt trái khổ qua kêu gọi sự thông cảm.

    “Em ấy hả? Y chang bọn Hán gian, còn trung thành vì nước cái gì?” Nàng dùng sức nhéo mặt tôi, hơi đau một chút, nhưng trong lòng vô cùng phấn chấn. Nàng đang cười, tôi cũng cười, cảm giác tán gẫu cùng nàng thật thoải mái, không có phiền muộn hay âu sầu, lâu lắm rồi chưa được cười vui vẻ như vậy.

    “Cuối cùng đã dán xong, thế nào? Tâm trạng khá hơn chưa?” Nàng thân thiện hỏi.

    “Khá hơn rồi, cô nói đúng, kỳ thật, cái em quan tâm không phải quyển 《Kinh Thánh》 này, khóc cũng không phải vì quyển sách bị người ta phá hỏng. Chuyện hôm nay chính là mồi dẫn lửa, em chỉ mượn tình thế để phát tiết những tồn đọng gay gắt nhiều năm qua.” Tôi nói rất nghiêm túc, thấy nàng đang ở đó lắng nghe, còn nói thêm: “Cô giáo Hà, hôm nay thật sự cảm ơn cô.”

    Nàng cười, lại cười, nụ cười rất ngọt, rất rất đẹp, một cô gái hiền hòa như nước.

    “Vừa rồi tát em một cái, đau không? Không phải cô cố ý…”

    “Dạ. Em biết, em biết cô muốn tốt cho em. Không sao, không đau.” Tôi chặn lời nàng.

    “Tay em không sao chứ? Hồi nãy đỏ rần, bây giờ sưng lên rồi nè.” Nàng cầm tay phải của tôi kéo đến trước mặt, cau mày nói.

    “Ầy, không sao mà, đau tí xíu, nhằm nhò gì? Em vừa xem lại, không tổn thương đến xương, hai bữa nữa là khỏi liền. Bề ngoài sưng dọa người thôi, thật ra không đau.” Cười trả lời.

    “Bộp…” Ót của tôi bị nàng đập một cái, nàng chuyển sang vẻ nghiêm túc:

    “Thẩm Hi, hứa với cô, không cho phép tùy tiện thương tổn chính mình, biết chưa?”

    Tôi cảm thấy ngón tay của nàng lướt nhẹ qua vết dao trên cổ tay tôi. Không cho phép tùy tiện thương tổn chính mình, trong lòng lặng lẽ ghi nhớ, nhớ thật kỹ lời dặn của nàng.

    “Dạ. Được, em hứa với cô.” Tôi nói. Ngẩng đầu bắt gặp đôi mắt của nàng, trong ánh mắt vừa có vui mừng, vừa có xúc động, còn có rất nhiều yêu thương. Nhìn đôi mắt trong veo của nàng, tim tôi đột nhiên đập gia tốc, tôi nghĩ chắc tôi bệnh rồi.

    “Tiết Toán đã trôi hơn phân nửa, mau về học đi!” Nàng nói với tôi.

    “Thôi, để hết tiết rồi về. Giờ về sẽ ảnh hưởng các bạn khác, huống hồ cho dù trở về, em cũng đâu có nghe giảng.” Bày ra bộ dạng cà lơ phất phơ, tự nhận là vẻ mặt thổ phỉ.

    “Không nghe giảng? Vậy em làm gì?” Vẻ mặt giật mình của nàng, trong mắt tôi, lại vô cùng đáng yêu.

    “Ngủ ạ! Em buồn ngủ lắm. Tối không ngủ đủ giấc, nên ban ngày em ngủ bổ sung. Em đi học có nguyên tắc: môn Sinh, môn Địa, môn Chính trị, không học, thuộc loại những môn tất phải cúp. Môn Âm nhạc, môn Thể dục, chắc chắn học, thuộc loại những môn bắt buộc. Đồng hồ sinh học của em còn có nguyên tắc: môn Anh nhất định phải ngủ; môn Toán, môn Lý, môn Hóa là những môn có thể chọn ngủ; môn Ngữ văn là môn nhất định không ngủ.” Tôi tạo dáng cụ già, nề nếp nói.

    Tôi cho nàng biết buổi tối tôi ngủ không đủ, nhưng không cho nàng biết buổi tối tôi phải đi làm thuê. Nhắc tới chuyện làm thuê sẽ đề cập đến ba mẹ, tôi không muốn bất cứ ai đề cập đến họ, Vũ nói không sai, tôi muốn đem đau thương của mình chôn vùi xuống đáy lòng.

    “Trời, môn Ngữ văn là môn nhất định không ngủ. Cô là giáo viên dạy Văn, có phải nên cảm ơn em không? Thẩm Hi đại lão gia?” Nhìn ra nàng đang ráng nhịn cười mà còn bày đặt làm mặt nghiêm túc.

    “Cũng không cần cảm ơn. Chủ yếu là, tiết học của cô quá sinh động, không có không khí buồn ngủ, em ngủ không được.” Tôi trộm nhìn nàng, vẫn là nét mặt nén cười, cô nàng thiệt là dễ thương. Tiếp theo lại giả vờ đứng đắn nói: “Còn nữa, những môn em ngủ là những môn em có thể lấy điểm cao, thầy cô muốn phê bình em, em cũng không lo. Nhưng môn Văn thì khác, chẳng những em không thi được điểm tối đa, mà còn mãi mãi không đạt tiêu chuẩn.”

    “Thẩm Hi đại lão gia, em còn biết là môn Văn của em không đạt tiêu chuẩn ha? Cô cũng bực lắm chứ, mở miệng một cái, nào là môn nhất định phải cúp, môn có thể chọn cúp, môn nhất định phải ngủ, môn có thể chọn ngủ, mặt mũi còn đắc ý thế kia.” Nàng lườm nguýt tôi, rồi nói: “Thẩm Hi, kỳ thật suy nghĩ của em rất tinh tế, nếu viết văn nhất định sẽ lấy được điểm cao. Cô đã xem tỉ mỉ bài thi Văn của em, phần lý giải của em cao điểm nhất lớp, không, phải nói là, cao nhất cả Cao I. Đáng tiếc phần viết văn…” Nàng không nói tiếp nữa, chỉ nhìn tôi.

    “Đinh rinh rinh…” Tiếng chuông hết giờ học vang lên.

    “Ha ha, cô ơi, em đã nói là em lười lắm. Cái kia, hết giờ học rồi, em về trước nha.” Đứng dậy tẩu thoát, lòng e sợ, luôn có loại cảm giác, cảm giác nếu ngồi lâu thêm chốc nữa, nàng có thể nhìn thấu tâm tư của tôi.


    ----------------------------------

    Câu in đậm được trích trong bản dịch bài Gảy đàn Tỳ - Bạch Cư Dị.



  11. #9
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 8 - Thích nàng?

    Chương 8 - Thích nàng?








    Vừa vào lớp, liền liếc qua chỗ Lý Bình ở gần cửa sổ, nhỏ đang trợn mắt nhìn tôi. Trừng nhau vài giây, tôi lại nhận được cái khinh thị của nhỏ. Hình như người đụng chạm trước là nhỏ mà? Sao tự dưng trắng mắt lườm tôi? Công lý ở đâu hỡi trời?

    Bất chấp sự khinh thường của Lý Bình và đám người hầu, xoải bước trở về chỗ ngồi. Ổn định xong, chà, tâm tình sáng sủa hết sức, vuốt vuốt quyển 《Kinh Thánh》 trong tay, cười tủm tỉm.

    “Thẩm Hi, Thẩm Hi…” Lớp phó môn Văn, Lữ Viễn Văn, ngồi bàn trước quay đầu lại nói chuyện với tôi. Xin thanh minh trước, là một bạn nữ, nhìn cái tên còn tưởng là nam sinh phải không.

    Từ khai giảng tới giờ, tôi gần như chưa từng chủ động bắt chuyện. Lữ Viễn Văn thì ngược lại, rảnh rỗi liền quay xuống huyên thuyên hai câu trời nam đất bắc với tôi. Tôi không ghét, có thể vì Lữ Viễn Văn cũng là một tomboy thẳng tính, nhỏ khiến tôi có cảm giác gần gũi.

    Căn cứ lời nhỏ, cái tên này chỉ do bất đắc dĩ. Lúc mẹ nhỏ mang thai nhỏ, bà đến bệnh viện siêu âm, bác sĩ khẳng định đó là con trai, làm cả nhà nhỏ mừng húm. Quần áo, giày dép, bỉm lót đều chuẩn bị đâu vào đấy, tên cũng được hai bên nội ngoại bàn bạc luôn. Ai dè sau chín tháng mười ngày thì sinh ra một bé gái, chuyện này làm ông nội của nhỏ tức gần chết, nhưng ông lão kiên quyết không chịu đổi tên cho nhỏ, nói rằng con gái cũng phải nuôi như con trai, phải xuất sắc hơn cả con trai.

    “Ê, Thẩm Hi…” A Văn đẩy tôi một cái.

    “A? Hả?” Tôi du hồn tỉnh lại.

    “Thẩm Hi, tôi nói, cậu làm gì mà cười như con ngố thế?” A Văn cười giễu nói.

    “Ngố? Văn à, cậu gặp qua đứa nào ngố mà xinh trai thế này chưa?” Tôi tự đắc nói.

    “Hi này, không phải tôi nói, vừa rồi cậu thật sự quá tàn khốc, tôi sùng bái cậu.” A Văn đặt hai tay trước ngực, vẻ mặt mê ly.

    “Đừng, cậu đừng sùng bái tôi, cái chính là, đừng…làm…tôi…mắc…ói.” Tôi làm như sắp mửa tới nơi.

    Hai đứa ngồi cười một lát, tôi bỗng nghĩ tới vài chuyện, bèn nói với nhỏ:

    “A Văn này, cậu có thể giúp tôi lấy lịch dạy của cô giáo Hà không? Tôi muốn biết hôm nào nàng có tiết, hôm nào không có.”

    “Ớ, tôi nói, Hi, không phải cậu đang tia cô đấy chứ?” A Văn vẫn còn trưng bộ mặt mê ly, chỉ có giọng nói là hơi đàng hoàng một chút.

    “Xí, tôi muốn cúp tiết, cúp cũng phải có trình độ. Giáo viên sắp lên đứng lớp, không thể qua lớp khác tuần tra, cúp đi. Đồ con heo, cậu đang nghĩ cái quái gì vậy?” Tôi biện bạch, đỏ mặt.

    “Biết rồi, biết rồi, lát nữa tuồn cho. Tôi chỉ hỏi tí thôi, cậu kích động quá làm gì?” A Văn lầu bầu đi ra ngoài, bỏ lại mình tôi. Đúng rồi! Tôi kích động chi vậy?

    Mấy tiết sau, tôi không tập trung. Học cũng học không được, ngủ cũng ngủ không xong. Trong đầu toàn là hình bóng của cô giáo Hà, cùng câu hỏi của A Văn: “Không phải cậu đang tia cô đấy chứ?” Chẳng lẽ tôi thật sự thích nàng? Thích? Hay không thích? Nếu thích nàng, đó là yêu sao? Nếu không phải yêu, vậy nó là cái gì?

    Ôi, phiền quá đi mất. Tôi thích nàng sao? Nhưng mà tôi là con gái, nàng cũng là con gái, tôi có thể thích nàng sao? Mặc dù Lý Bình là bạn gái tiền nhiệm của tôi, nhưng tôi rất rõ ràng, tôi không yêu nhỏ. Ở cùng Lý Bình, chỉ vì tôi hiu quạnh, cũng có thể vì hai chúng tôi đều thấy cô đơn.

    Hồi còn sơ trung, ngoài số ít biết quan hệ của chúng tôi, những người khác đều nghĩ rằng tôi và Lý Bình là bạn bè thân thiết. Ở nhà, nhỏ thường ôm eo tôi, thân mật gọi tôi một tiếng: ông xã. Nhưng trong mắt tôi, tất cả đều giống như trò đồ hàng của trẻ con, chẳng qua những ngày Lý Bình ở bên tôi giúp tôi cảm thấy đời mình không đến nỗi trơ trọi.

    Bởi cô đơn mà đến với nhau, là phóng túng, không chịu trách nhiệm, nhưng cũng là bồng bột của tuổi trẻ, chắc chắn ai cũng sẽ trải qua. Chỉ là, trên con đường này, có vài người càng chạy càng xa, có vài người thì dừng lại, rồi từ chối bước thêm bước nữa.

    “Hi, lại nghĩ ngợi gì đấy? Đó, lịch dạy mà cậu muốn.” A Văn đem mảnh giấy đập lên bàn tôi, “Thế nào? Thần tốc chưa? Chỉ cần hai tiết đã thu thập được. Đó là vì Lữ Viễn Văn tôi vẻ ngoài phong lưu phóng khoáng, chạy tới lớp 1, 2, 4 tìm tụi con gái cắm hoa si, tụi nó liền ngoan ngoãn cống nạp hết thời khóa biểu. Không phải cô giáo Hà dạy từ lớp 1 tới lớp 4 ư. Tự cậu xem đi.”

    “Ờ, A Văn à, sao tôi có cảm giác, cậu xin tờ lịch này mà như thể đang kinh doanh nhan sắc? Tìm đại vài người hỏi han không được sao? Đâu nhất thiết phải tìm gái cây si?” Tôi nhìn nhỏ rẻ mạt, được của hời mà còn khoe mẻ, tôi hay nói thế.

    “Hừ, tôi làm vì ai hả? Hi, đúng là không thể đối quá tốt với cậu, cậu là phường Hán gian hại nước hại dân…” A Văn nói kháy.

    Mạch suy nghĩ của tôi dừng lại tại mấy chữ “phường Hán gian”, tôi nhớ ban nãy cô giáo Hà nhéo mặt tôi, cũng cười mắng tôi là “vẻ mặt Hán gian”. Vui vẻ cất tờ giấy vào túi áo, tôi mỉm cười, cười đến đặc biệt hạnh phúc. A Văn cũng cười, nhỏ cho là tôi cười vì câu nói của nhỏ, nhưng không phải, đó là vì tôi vừa nhớ đến cô giáo Hà. Tôi đoán, tôi thích nàng, vậy là tôi yêu nàng sao? Tôi có khả năng yêu nàng sao?

    “Hi, tôi cảm thấy gần đây cậu vui vẻ hơn rất nhiều.” A Văn bất chợt ứa một câu, suýt nữa quẳng tôi vào hố mìn.

    “Ê, sao nói thế? Mới nãy không thấy tôi khóc bù lu bù loa trước mặt cả lớp à?” Tôi giả nai, sợ nhỏ thình lình lại nhả ra câu gì nữa.

    “Cậu có thể khóc, chứng tỏ cậu nguyện ý đem cảm nhận trong lòng trút hết ra! Từ hồi khai giảng cậu vẫn luôn lạnh lùng, đã ít nói còn kiệm lời. Cậu nhìn sự thay đổi của mình đi, bây giờ cười nhiều hơn rồi, vậy có phải tốt không.” Nhỏ nói câu này không mìn nổ như câu hồi nãy, song, lại khiến tôi phải suy ngẫm. Tôi thay đổi? Vui vẻ hơn? Là điều gì đã khiến tôi thay đổi? Là cô giáo Hà ư? Là Vũ?



  12. #10
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 9 - Làm thuê, Sư phụ, Đại Lực

    Chương 9 - Làm thuê, Sư phụ, Đại Lực








    Sau buổi tan trường, về nhà, lót dạ chút chút, rửa mặt qua loa, rồi ra ngoài, đến xưởng xe của sư phụ.

    Trong xưởng, tôi giúp sư phụ sửa đầu máy. Ông sư phụ này là người tôi không thể không đề cập tới. 3 tháng trước, tôi chọn cách tự tử, thoát ly thế giới, tuy rằng kết cuộc thất bại, nhưng lúc nằm trên giường bệnh đã suy nghĩ rất nhiều. Trong muôn vàn suy nghĩ, có một cái, chính là phải tự lực cánh sinh, tay làm hàm nhai, không dùng chi phiếu mỗi tháng của ba mẹ để trả phí sinh hoạt, không đụng tới tiền của họ, dù chỉ là một xu.

    Tuy có ý nghĩ như vậy, lại dầm dề tìm không thấy việc làm. Kỳ thật, rất nhiều nơi nhận thợ vị thành niên, nhưng không ai chịu nhận tôi. Trách tôi ngày trước sống quá kiêu căng, mấy cái tiệm đó, tiệm nào cũng từng bị tôi phá. Họ còn dám yên bụng nhận tôi? Mãi đến khi sư phụ thu tôi, cho tôi học sửa máy xe, tôi mới xem như chính thức có khả năng độc lập về kinh tế. Mặc dù mỗi ngày mặt mày đều vấy mỡ, hết sức vất vả, nhưng trong lòng vẫn cảm kích vô cùng.

    "Sư phụ, tại sao lúc ấy ông bằng lòng nhận con?"

    "Cốp..." Sư phụ dùng bàn tay dính dầu máy của ổng gõ lên đầu tôi, "Con ranh này, sao? Không muốn ông nhận bây?"

    "Sư phụ, ông đừng nói nhận con. Cảm giác như là bị ông rước làm vợ lẻ ấy!"

    "Bây hả? Vợ lẻ? Không biết sau này có đứa nào nhìn trúng bây đây. Chờ bây có đối tượng, nhất định phải báo cho ông biết. Nghe chưa, nhóc?" Sư phụ khua tay vào vai tôi.

    "Báo ông biết làm gì? Ông tính giúp con kiểm định sao? Con xem vừa mắt là được rồi, ông khỏi lao tâm. Hơn nữa, trên lý thuyết, con không tin chuyện tình cảm, con cảm thấy một người yêu một người, vì đối phương mà khóc, vì đối phương mà cười, là vụ khó tin. Vả lại bộ dạng con thế này, chắc không ai dám phải lòng đâu. Ha ha, sư phụ, thật ra bây giờ con một mình cũng tốt..."

    "Ranh con, nói bớt chút đi, miệng mồm lia thia, còn mấy cái xe chưa sửa đấy! Lề mề là cả đám tối khỏi ngủ." Sư phụ dùng cái khăn ngậy mỡ quẩy lưng tôi một cái, ngăn tôi tiếp tục ham muốn thao thao bất tuyệt.

    Tôi ngất, ổng là người khơi mào chủ đề người yêu để tôi lia thia phát biểu quan điểm cơ mà!

    Cho nên chúng ta phải nhớ kỹ hai cái: một, sư phụ luôn luôn đúng. Hai, khi sư phụ sai, mời tham khảo điều thứ nhất.

    Thời gian làm trong xưởng xe bao giờ cũng vui. Nơi này sẽ không ai hỏi bạn sinh ra ở đâu, địa vị thân phận của bạn như thế nào. Đa số người đến đây đều từng nếm qua cơm tù, không tìm được việc làm, nhưng lại muốn thay hồn đổi xác. Sư phụ đã cho họ cơ hội để họ có thể bắt đầu lại từ đầu.

    Dịp may hiếm thấy, mọi người đều rất quý trọng, bất luận trước kia ngoài đời có hỗn tạp hung tàn thế nào, thì bây giờ ở chỗ này ra sức làm công. Cuộc sống ở đây rất sạch sẽ, tuy rằng ai trong chúng tôi cũng dính cặn nhớt đầy người. Vào làm nơi này, tôi cũng dần dần khống chế mình, không còn xúc động muốn dùng nắm đấm nói chuyện nữa. Với tôi mà nói, đây xem như là một chỗ lánh nạn đi!

    "Ê, Hi, muốn giúp một tay không? Sư phụ, ông đừng bắt nó làm nữa. Ông xem con nhỏ sắp quắt quéo thành xương khô rồi." Là tiếng nói của Đại Lực, người chưa tới, âm đã tới. Giọng đặc biệt to, cách thật xa đã có thể nghe tiếng hắn oang oang.

    Sư phụ kể, hồi xưa Đại Lực cũng là một kẻ hồ đồ. Thời trẻ, cảm thấy trong xã hội hỗn loạn làm lưu manh là chuyện rất ngầu. Sau này có bạn gái, bên người có vướng bận, tâm cũng định xuống, muốn tìm công việc, sống tốt bổn phận làm người, kiếm tiền nuôi gia đình, nuôi vợ, tương lai sinh một đàn con béo ú. Ai ngờ chuyện Đại Lực là lưu manh bị ba mẹ của bạn gái biết. Ba mẹ nhà gái nào dám đồng ý chuyện của họ, hai ông bà đem cô gái nhốt trong nhà. Nhưng tình đang nồng, ý đang mật, làm sao nói chấm là dứt? Đại Lực dẫn bạn gái bỏ trốn, ba mẹ nhà gái bắt gặp con mình trốn theo trai, liền báo cảnh sát.

    Khi cảnh sát tìm được bọn họ, hai người cũng sắp cùng đường. Đại Lực không có bằng cấp, biết bản thân chỉ có cái xác, dựa vào sức lao động của mình, căn bản không đủ cho cuộc sống hai người. Có lẽ bọn họ vẫn còn yêu nhau, nhưng cái họ mất là dũng khí tiếp tục tình yêu của mình. Tình yêu có thể không có, nhưng bánh mì nhất định phải có. Cô gái theo ba mẹ về nhà, Đại Lực bị tống vào ngục giam, với tội danh dụ dỗ trẻ vị thành niên. Lúc này Đại Lực mới biết, cô gái mà hắn yêu chưa đầy 18 tuổi.

    "Hi, mau nghỉ một lát đi. Không thì để anh giúp mày? Nhìn mày mỏng dính hà." Đại Lực lại lên tiếng.

    "Đại Lực, anh lép bép cái gì đấy? Tôi được gọi là mi nhon, anh có hiểu không?" Tôi đứng lên, quay đầu ra cửa gào với Đại Lực.

    "Ban đêm đi ở ngoài đường, chúng ta đều đặc biệt yên tâm, mày biết tại sao không?" Đại Lực nghiêm trang hỏi, câu đầu không mắc câu sau, khiến tôi chẳng mò ra chút gì.

    "Hả? Cái gì cùng cái gì?" Tôi hỏi.

    "Mày nói xem, mày có biết tại sao chúng ta đều yên tâm không?" Hắn ngẩng cao đầu, mỗi lần thấy bản mặt này là tôi biết mình bị hắn đùa.

    "Hừ, anh bớt bớt đi. Lại muốn quan trọng hóa cái quỷ gì, giỡn mặt tôi hả?" Tôi cảnh giác nói, trên tay còn cầm cờ lê, quơ quơ trước mặt hắn, ý bảo: "Nếu anh dám giỡn mặt tôi, tôi nện chết anh."

    "Sư phụ, Hi muốn đánh người. Con sợ." Đại Lực làm bộ như bị tôi dọa, bắt chước mấy nhỏ nữ sinh sợ sệt, trốn sau lưng sư phụ, tiếp tục nói: "Hi, mày biết không? Mi nhon là từ hình dung con gái, còn mày, có miếng nào giống con gái đâu?"

    "Anh! Sư phụ, ông quản hay không quản ảnh? Đại Lực, anh có gan thì đừng né, đi ra, anh ra đây cho tôi. Xác cao một mét tám mà núp núp như đàn bà, anh không sợ thiên hạ chê cười hả?" Tôi vờ giận dữ, rống.

    "Không, không sợ. Sư phụ chỉ là ô chắn gió thôi. Anh mày không ra là không ra, cho mày tức chết. Ha ha ha..."

    "Hừ, anh bảo sư phụ làm ô chắn gió? Ô chắn gió..." Tôi phụt cười, Đại Lực cũng cười, các anh em khác cũng bật cười, tiếng cười vang vọng trong không gian chưa tới ba mươi mét vuông. Loại cảm giác này, như là người một nhà, đùa giỡn, đấu võ mồm, nhưng vẫn bận lòng quan tâm nhau.

    Sư phụ cũng cười, song, tới khi cười đủ liền cốc vào đầu chúng tôi.

    "Cười cái gì mà cười? Làm việc..."

    "Dạ..." Tôi và Đại Lực đồng thanh đáp, liếc nhau, làm việc.

    Cá tính của tôi và Đại Lực khá giống nhau, mỗi lần gặp mặt, nhất định sẽ cãi cọ, vậy mà bữa nào vắng mặt, lại nhớ thói quen đấu võ mồm. Tôi nghĩ tôi và Đại Lực kiếp trước là oan gia, có một đời thù hận, cho nên gặp nhau nhất định phải xáp lá cà, kiếp này là bạn bè, cho nên không gặp thì nhớ. Người ta thường nói: con người là thể tổng hợp của mâu thuẫn, đây cũng là một đạo lý, phải không?



Trang 1/11 123 ... cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •