Home
  • Register
  • Login

Xem Kết Quả Phiếu: Bạn thích couple nào trong truyện?

Số người bỏ phiếu
13. You may not vote on this poll
  • Mạc Kỳ - Viên Truy Thương

    10 76.92%
  • Mạc Kỳ - Viên Thanh Linh

    0 0%
  • Viên Thanh Linh - Triệu Ngọc Nhã

    0 0%
  • Triệu Ngọc Nhã - Dương Thiệu Cơ

    4 30.77%
  • Mạc Kỳ - Dương Thiệu Cơ

    1 7.69%
  • Viên Thanh Linh - Dương Thiệu Cơ

    2 15.38%
Multiple Choice Poll.
Trang 2/11 đầuđầu 1234 ... cuốicuối
kết quả từ 11 tới 20 trên 106
  1. #11
    Tham gia ngày
    May 2010
    Đến từ
    Where I will always wait for you
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    574
    Được thích 126 lần trên tổng số 91 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Thì đành rằng là vậy, nhưng em không cam tâm
    Chán quá , em đi chết đây

  2. #12
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    28
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Chương 5: Này, cậu cong hay thẳng?





    “Hôm nay thầy trả bài kiểm tra lần trước.”

    Lớp trưởng hăm hở chạy lên cầm lấy xấp bài, rồi đem xuống phát cho từng người.

    “Điểm cao nhất lớp lần này vẫn là Triệu Ngọc Nhã.”

    Bên dưới vang lên tiếng trầm trồ, bàn tán xôn xao. Viên Thanh Linh quay sang cầm cánh tay Triệu Ngọc Nhã giật giật, gương mặt vui vẻ nói, “Nhã Nhã, cậu lại đứng nhất rồi”.

    Triệu Ngọc Nhã cười gượng, không nói gì. Từ phía sau lưng, Dương Thiệu Cơ nhìn chăm chú bóng lưng mảnh khảnh, vóc dáng thanh nhã của Triệu Ngọc Nhã, chân mày hơi nhíu lại.

    Chờ đến tiết ra chơi, Dương Thiệu Cơ lại cầm sách, giả bộ lên ngồi hỏi bài Ngọc Nhã. Tiết nào cũng như tiết nào, mà Triệu Ngọc Nhã cũng chẳng hề thay đổi thái độ, lần nào cũng chỉ cầm cây viết chì, viết vài dòng chữ rồi đưa lại cho Dương Thiệu Cơ. Cứ như vậy suốt gần một tuần. Dương Thiệu Cơ ngầm đánh giá Triệu Ngọc Nhã, xem ra đúng là tiểu thư nhà quyền quý cả đời không tiếp xúc với ai, nên mới có thái độ ứng xử kì quặc như vậy. Một người dẻo mỏ khéo ăn nói, khéo đối nhân xử thế như Dương Thiệu Cơ vừa mới chuyển đến một tuần đã dành được cảm tình của rất nhiều người, cả nam sinh lẫn nữ sinh. Còn Triệu Ngọc Nhã đây học chung lớp đến cả ba năm, lại thường xuyên đứng nhất lớp nhất khối về thành tích học tập, thế mà nhiều người trong lớp còn chả để ý đến sự tồn tại của nàng.

    Về phần Viên Thanh Linh, càng lúc sự khó chịu trong lòng cô đối với Dương Thiệu Cơ càng tăng.

    Cũng chỉ vì tiết nào cũng chen lên hỏi bài Triệu Ngọc Nhã, khiến cho cô chẳng có bao nhiêu thời gian để nói chuyện cùng nàng. Viên Thanh Linh đối với Triệu Ngọc Nhã luôn có một cảm tình đặc biệt. Lúc nào cũng muốn ở cạnh, mỗi khi có người tới gần liền khó chịu, mỗi khi thấy nàng mệt mỏi ho khan trong lòng lại dâng lên một trận chua xót. Luôn để ý tới nàng, muốn làm nàng vui cười, vì nụ cười của nàng rất đẹp.

    Chưa kể, Viên Thanh Linh luôn cảm thấy, Dương Thiệu Cơ không giống như những gì cô thể hiện ra bên ngoài.

    Triệu Ngọc Nhã lại là một người, tâm tư có chút đơn thuần.

    Nàng vốn dĩ không quan tâm đến người khác đối xử với mình thế nào. Cũng không để ý tới ý tứ người khác. Triệu Ngọc Nhã đến trường vì nàng phải đến. Học vì nàng phải học. Và nói chuyện với bạn bè cũng vì người khác bắt chuyện với nàng. Thế nên, Viên Thanh Linh tốt hay Dương Thiệu Cơ tốt, đối với nàng cũng chẳng quan trọng. Hoàn toàn không để ý tới.

    “Này, Thiệu Cơ”, vài nữ sinh ngồi cạnh vỗ vai Dương Thiệu Cơ, “Cậu vì cớ gì cứ phải đi làm thân với Triệu Ngọc Nhã. Đồng ý là có chút nhan sắc, học cũng giỏi. Nhưng tính tình kiêu ngạo như vậy.”

    Viên Thanh Linh nghe loáng thoáng mấy lời đó, cảm thấy tức giận. Cô quay xuống ném cho mấy nữ sinh kia một ánh nhìn sắc lẹm.

    “Bị gì vậy a, lườm nguýt gì chứ. Bộ có họ hàng với cậu ta hay sao.” Tiếng thì thầm lại vang lên.
    “Không khéo là bị đồng tính ấy chứ.”

    “Đúng đấy, lúc nào cũng dính như sam, động đến chút thì nổi đóa.”

    “Này!!” Viên Thanh Linh kiềm chế không được, liền quay xuống chỉ thẳng vào mặt mấy nữ sinh kia. “Các người hết chuyện để nói à! Rảnh rỗi thì lo học đi, kẻo óc bã đậu như mấy người thi trượt đại học rồi lại ở nhà bám váy ba mẹ.”

    “Thôi nào”, Dương Thiệu Cơ lúc này mới lên tiếng, “Đều là người trong cùng một lớp, có gì mà phải to tiếng với nhau”.

    Viên Thanh Linh lườm nguýt thêm vài cái, rồi hậm hực quay lên. Còn giả bộ can ngăn, chờ đấy Dương Thiệu Cơ, rồi bản công chúa sẽ lật tẩy cái bộ mặt hồ ly của cô.

    “Đừng quan tâm loại người đó Thiệu Cơ, tính tình thì dữ dằn bốc đồng, ngoài đám nam sinh mê gái và đám nữ sinh xu nịnh ra, làm gì có ai ưa được cô ta!”

    “Cũng không nên nói vậy, dù sao cũng là mình đụng tới người ta trước”, Dương Thiệu Cơ cười nhạt. Bỗng cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình, cô quay lên thì thấy ánh mắt lạnh băng của Triệu Ngọc Nhã, hoàn toàn không rõ là đang biểu lộ cảm xúc gì, chỉ thấy chân mày hơi cong lên. Dương Thiệu Cơ nở nụ cười, lấy tay khua khua tỏ ý muốn bắt chuyện, nhưng Triệu Ngọc Nhã ngay lập tức lại quay lên.

    “Đó”, nữ sinh bên cạnh tên Vân Như lại nói, “Mình nói có sai đâu, đúng là vô duyên vô ý vô tứ hết chỗ nói.”

    “Thôi nào...”

    Viên Thanh Linh cầm cây bút, ấn chặt, gãy luôn cả ngòi bút. Cơn giận khiến cô run rẩy, chỉ muốn quay xuống đánh cho đám nữ sinh kia một trận. Nhưng nghĩ lại, như thế thật mất mặt, mất hình tượng công chúa tiểu thư khuê các. Cô bắt đầu nghĩ đến chuyện thuê người dằn mặt đám đó. Đụng vào ai chứ đụng vào Viên Thanh Linh này, mấy người hẳn là chán sống lắm rồi đi.

    “Này, mình cho cậu mượn.”

    Thanh âm nhỏ nhẹ bên cạnh vang lên, Viên Thanh Linh quay sang nhìn, thì thấy Triệu Ngọc Nhã đưa một cây bút chì còn mới, có hình chú vịt.

    Viên Thanh Linh bật cười, mười tám tuổi rồi mà dùng mấy cái đồ này à? Nhìn thế nào cũng thấy không hợp với bản mặt băng lãnh của nàng. Viên Thanh Linh trong lòng bất giác cảm thấy như có dòng điện chạy qua, đầu ngón tay đều tê dại. Mà Triệu Ngọc Nhã lại nghiêng nghiêng đầu, tỏ ý muốn hỏi, “cậu có dùng nó không?”.

    Viên Thanh Linh cầm lấy chiếc bút chì bấm hình con vịt từ tay Triệu Ngọc Nhã, nở một nụ cười.
    Ngoài kia, ánh nắng chiếu qua cửa sổ, nhuộm bàn học của hai người trong một màu vàng mật ong óng ánh, tươi sáng ngọt ngào.


    ____________


    “Mạc Kỳ à, cô đại tiểu thư nhà họ Viên kia rốt cuộc thích mẫu con trai thế nào?”

    “Ai biết.” Mạc Kỳ đáp gọn lỏn trước bộ mặt nhăn nhó của Tần Vũ.

    “Ông vô duyên vừa thôi”, Kim Hoa huých tay cậu bạn, “Mai mối cái gì mà mai mối, nhân duyên trời định, với lại người ta là đại tiểu thư cành vàng lá ngọc, không có cửa cho mấy ông đâu.”

    “Cô nói vậy cũng nghe được, bạn bè tôi cũng toàn thiếu gia nhà giàu tiền đè chết người, đẹp trai sáng sủa có thua ai đâu, cùng lắm thua tôi chút thôi, có gì mà không với tới được Viên Truy Thương chứ!”
    Mạc Kỳ đưa mắt nhìn ra ngoài sân trường rực nắng, tâm hồn lại treo ngược cành cây.

    “Trần Kiệt liên lạc với cậu ta, chỉ thấy trả lời mấy tin nhắn đầu, sau lại toàn thấy bận này nọ, rồi thì câu chuyện đi vào ngõ cụt, tóm lại là chẳng đi đến đâu.”

    Mạc Kỳ và Kim Hoa nghe thế liền bật cười.

    “Cậu nên mặc xác đám bạn đó đi, quan tâm làm gì cho mệt, không cưa đổ được con gái là do bản thân yếu kém, có giúp cũng vô ích thôi. Cơ hội thì đã tạo rồi.”

    Tần Vũ lại thở dài.

    “Mà rốt cuộc ông có ăn tiền của người ta không mà nhiệt tình thế?”

    “Đừng có nói nhảm! Bạn bè nối khố của tôi đấy.”

    “Ối chà, Mạc Kỳ, hàng của cậu đến kìa.” Kim Hoa chỉ trỏ phía sau lưng Mạc Kỳ, cô quay lại nhìn thì thấy Triệu Lãnh Tuấn đang đi đến, tay bưng một khay đồ ăn đồ uống.

    “Ôi chao, cái canteen bé bỏng quá, ngày nào cũng gặp”, Kim Hoa thốt lên.

    “Chào Mạc Kỳ, Kim Hoa, Tần Vũ.” Hắn nở một nụ cười.

    “Chào cậu, Lãnh Tuấn.”

    Triệu Lãnh Tuấn học ở khoa khác so với Mạc Kỳ, Kim Hoa và Tần Vũ. Hắn là một kẻ chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ si tình. Theo đuổi Mạc Kỳ cũng được gần hai năm, cùng thời điểm với Tần Vũ, nhưng trong khi cậu thiếu gia kia sớm đã bỏ của chạy lấy người, thì Triệu Lãnh Tuấn vẫn rất kiên trì theo đuổi. Mỗi ngày đều tới canteen chờ gặp hội Mạc Kỳ đến ăn trưa. Hắn là kiểu người ôn nhu hòa nhã, biết tế nhị, nên tuyệt đối không đeo bám quá riết tránh gây phản cảm, mà chỉ âm thầm quan tâm. Mỗi tuần gặp được vài lần, mỗi lần gặp lại chỉ cùng ngồi uống cốc nước rồi đi. Đối với hạng người thay người yêu như thay áo như Tần Vũ, Triệu Lãnh Tuấn đúng là mẫu nam sinh ngu ngốc, chẳng có tiền đồ.

    Trong mắt Mạc Kỳ, sự đeo bám theo đuổi của nam sinh, dẫu có là đại thiếu gia bảnh trai nhiều tiền như Tần Vũ, hay ôn nhu dịu dàng như Triệu Lãnh Tuấn, cũng như có như không.

    Thế giới của cô, chỉ có nàng một người.

    Tình yêu đó, là khắc cốt ghi tâm, là thấu tận xương tủy, là ám ảnh triền miên, là nhớ là thương là mong ngóng là đau khổ là dằn vặt là tuyệt vọng, mà nàng lại hoàn toàn không hay biết.

    Chờ Tần Vũ và Triệu Lãnh Tuấn rời khỏi, Kim Hoa mới thở dài nhìn Mạc Kỳ.

    “Này, cậu có nghĩ cậu là cong không?”

    “Yêu nàng, dĩ nhiên sẽ cong.”

    “Ý mình là, lỡ như cậu chỉ cong vì một mình Viên Truy Thương thôi”, Kim Hoa chống cằm, “Nếu không phải là nàng, cậu cũng không để ý tới người con gái nào khác đúng không? Cậu vẫn có cảm tình với nam sinh?”

    Mạc Kỳ lại chẳng thể trả lời.

    “Mạc Kỳ, gia đình cậu khó như vậy, nếu như cậu vẫn có thể có cảm tình với nam sinh, chi bằng cố gắng quên Viên Truy Thương đi, rồi quen một nam sinh để cưới.”

    “Mình cũng không quan trọng là con gái hay con trai”, Mạc Kỳ lên tiếng, “Quan trọng là yêu ai, yêu người như thế nào. Chứ không phải yêu người giới tính gì. Nhưng thực ra, cậu nói mình mới nghĩ đến. Hình như từ nhỏ mình đã có cảm tình với con gái hơn.”

    “Vậy là cong rồi”, Kim Hoa thở hắt ra, “Khổ thiệt. Thời này bẻ thẳng thành cong còn khả thi, chứ bẻ cong thành thẳng thì vô vọng nha, mình thấy thương Triệu Lãnh Tuấn quá.”

    Mạc Kỳ bật cười, hơi cúi mặt xuống uống nốt ly nước cam. Nước cam là món đồ uống Viên Truy Thương hay uống, cũng hay pha cho Mạc Kỳ uống. Dần dần Mạc Kỳ có thói quen đi đâu cũng uống nước cam. Có rất nhiều thứ như thế cứ từ từ ngấm dần vào từng thói quen của cô. Từ nhãn hiệu son môi Viên Truy Thương dùng, từ kiểu dáng áo ưa thích. Viên Truy Thương mỗi khi đi shopping, thấy thích đồ gì cũng liền mua hai cái, hoặc hai cái cùng kiểu dáng chỉ khác màu. Đã có lúc Kim Hoa nói, hai người nhìn thế nào cũng thấy là một cặp. Vậy mà Viên Truy Thương lại quá vô tư, tới vô tâm.

    Viên Truy Thương, một cách vô tình, đã áp đặt biết bao nhiêu sở thích cùng thói quen của nàng lên cuộc sống của Mạc Kỳ.

    Những lúc cả hai cùng ngủ chung, Viên Truy Thương nhìn Mạc Kỳ đi ra từ phòng tắm, mái tóc ướt rủ xuống, mặc bộ đồ ngủ, hai chân thon dài, cầm khăn bông lau khô tóc, nàng lại ôm Mạc Kỳ, tựa đầu lên vai cô và nói, “Tiểu Kỳ của mình thật xinh đẹp, mình mà là con trai chắc sẽ yêu cậu suốt đời suốt kiếp.”

    Viên Truy Thương,

    Câu này cậu nói suốt đời suốt kiếp, thực ra lại là mình suốt đời suốt kiếp ngu ngốc yêu cậu

    Cậu đều nói mình rất đẹp, nhưng vẻ đẹp của mình, nếu như không thể làm cho cậu thích, cũng liền vô nghĩa.

    Còn nụ cười dịu dàng của cậu, lại như mê dược, giam cầm mình dưới tận đáy sâu địa ngục, không thể vãn hồi.




  3. Có 4 thành viên thích bài viết của LiLith:


  4. #13
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    28
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Chương 6: Kia là ai?






    “Ba mẹ, con nhất định sẽ cưới Tiểu Du.”

    Mạc Tiêu Minh đang đọc báo, mắt vẫn chăm chăm nhìn vào tờ báo không thèm để ý đến Mạc Kiến Trung. Lý Miên thở dài, nhẹ giọng nói, “Kiến Trung, con đừng mù quáng như thế.”

    “Con không mù quáng! Cô ấy là người duy nhất cuộc đời này con sẽ cưới!”

    Mạc Kỳ linh tính tối hôm nay nhất định nhà sẽ đại loạn. Cô cầm ly nước, đứng tránh sang hẳn một bên, dựa tường nhìn.

    “Mạc Kiến Trung.”

    Mạc Tiêu Minh nhìn chằm chằm vào con trai, ánh mắt vô cùng nghiêm nghị.

    “Ba.”

    Mạc Tiêu Minh đứng dậy, thả tờ báo xuống dưới mặt bàn, chậm rãi nói, “Chuyện này, ba mẹ không thể đồng ý với con được.”

    “Ba!!”

    “Gia đình mình không câu nệ tài sản hay gia thế, miễn đó là một cô gái tốt. Nhưng Kiến Trung, từ lúc con dắt cô gái đó về đây, ba mẹ chưa nhìn ra một điểm nào tốt. Con gái như vậy sau này nhất định sẽ làm khổ đời con, sẽ bắt nạt con.”

    “Khổ sở con sẽ tự chịu, ba mẹ đừng có can thiệp vào!”

    “Kiến Trung!”, Lý Miên giận dữ quát, “Sao con có thể nói chuyện với ba bằng giọng lưỡi xấc xược như vậy?”

    “Ba, mẹ! Hôm nay nếu như ba mẹ không đồng ý hôn sự này, con cũng không còn cách nào khác ngoài bỏ nhà đi!”

    “MÀY!!”

    Mạc Tiêu Minh ho sặc sụa, giận không thể nói nổi lời nào.

    “Mày đi đi! Nhà này không có đứa con như mày!” Hắn chỉ thẳng vào mặt Mạc Kiến Trung.

    “Được! Đi thì đi!”, Mạc Kiến Trung cầm ly nước trên bàn, ném thẳng xuống sàn nhà. Một tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên, mảnh vỡ bắn ra tứ phía. Hắn giận dữ bỏ lên trên lầu, vơ đại một mớ quần áo, rồi hùng hổ đi về phía cửa. Mạc Kỳ đứng đó, liền kéo cánh tay hắn lại.

    Mạc Kiến Trung quay sang nhìn em gái, mím chặt môi. Mắt hắn đỏ lên, tưởng chừng như nước mắt sắp chảy.

    “Nghĩ kĩ chưa?”, Mạc Kỳ nhìn thẳng hắn.

    Mạc Kiến Trung cắn môi, liền gật đầu, rồi bước ra khỏi nhà.


    _________________



    “Bỏ đi??”

    Viên Truy Thương hoảng hốt kêu lên.

    “Ừm.”

    “Xem ra lần này anh Kiến Trung rất quyết tâm rồi”, nàng thở dài, lấy tay nắm lấy bàn tay Mạc Kỳ.
    “Mình cũng thấy vậy. Lần này đúng là không bên nào chịu bên nào. Nhà mình loạn đến nơi rồi.”

    Viên Truy Thương âm thầm nhìn Mạc Kỳ, rồi nghiêng người, đưa mặt lại thật gần, quan sát nét mặt của cô.

    “Gì vậy?”

    “Tiểu Kỳ có vẻ rất thản nhiên a.”

    “Dẫu sao cũng là chuyện mình không làm gì được.”

    Viên Truy Thương cười khẽ, lấy tay còn lại vuốt lên má Mạc Kỳ, nói với giọng thật nhẹ.

    “Người khác có thể thấy vậy, còn mình đương nhiên nhìn ra Tiểu Kỳ của mình có bao nhiêu lo lắng, bao nhiêu buồn bã.” Nàng thở dài, “Cậu còn không muốn nói cho mình sao, coi mình là ai chứ.”

    “Mình thực sự không sao.”

    “Mình ôm cậu nhé.”

    “Để làm gì vậy?” Nói xong, Mạc Kỳ lại âm thầm tự chửi thề.

    “Mỗi khi mình buồn hay khóc, Tiểu Kỳ vẫn thường ôm mình. Mình cũng muốn đối xử với Tiểu Kỳ dịu dàng như thế. Nhưng Tiểu Kỳ chẳng khóc bao giờ, khi buồn cũng ít khi thể hiện ra. Có điều, cậu không qua mắt được mình đâu”, nàng nói với vẻ đắc ý.

    “Mình nghe nói cậu ghét ôm.”

    “Hồi nào vậy?”, Viên Truy Thương nghiêng đầu.

    “Là hồi cấp 2...” Mạc Kỳ lại nhớ tới những ngày của quá khứ, “Cậu là lớp trưởng, nên khi một bạn học trong lớp mệt cần được đưa về, cô giáo liền phân phó cậu. Hôm đó sau khi đưa bạn đó về, cậu đã rên rỉ với mình, là bạn kia ngồi sau xe cứ ôm chặt lấy cậu, khiến cậu khó chịu. Cậu còn nói, không thích bị người khác ôm, thế nên...”

    “A, ra vậy.” Viên Truy Thương bật cười. “Nên mỗi lần ngủ chung, cậu chẳng thèm ôm mình.”

    Chuyện đó thì... cũng không hẳn là chỉ vì lí do đó...

    “Thực ra thì, Mạc Kỳ à.”

    “Ừm?”

    “Đúng là mình không thích ôm, nhưng hễ là cậu, thì mình không cảm thấy có gì khó chịu hết. Mình thậm chí rất muốn ôm cậu. Cho nên, đừng ngại gì cả, nhé.”

    Từng câu nói ngọt ngào như niệm chú vào trong đầu Mạc Kỳ. Cơ thể lâng lâng, trái tim đập rộn ràng, khuôn mặt lại nóng bừng lên. Viên Truy Thương mỉm cười, nghiêng người ôm lấy Mạc Kỳ vào trong ngực, lấy tay vuốt vuốt tấm lưng nhỏ nhắn.

    “Bất cứ lúc nào, xảy ra chuyện gì, chỉ cần Tiểu Kỳ muốn, cậu đều có thể đến đây với mình. Mình sẽ ở bên nói chuyện với cậu, nắm tay cậu, đưa cậu đi ăn, đi dạo, hát cho cậu nghe, đêm đến thì ôm cậu ngủ. Có được không?”

    Đáng buồn nhất là, người có thể gây ra cho bạn chừng ấy đau thương, thường lại là người duy nhất có thể xóa đi mọi đau thương của bạn.

    Chỉ cần là nhìn thấy nàng cười, chỉ cần nghe một vài câu nói của nàng, dù ít hay nhiều, dù ngọt ngào hay thờ ơ, cũng sẽ khiến mình từ đáy vực sâu của tuyệt vọng nhìn thấy ánh mặt trời.


    ______________



    Một tuần, hai tuần, Mạc Kiến Trung không trở về nhà. Nơi ở của hắn không ai được biết, có lẽ đã thuê một nhà trọ ở đâu đó. Đến tuần thứ 3, hắn bất thình lình dẫn Lâm Tiểu Du về nhà, thông báo cô đã mang thai đứa con của hắn.

    Cả nhà họ Mạc sửng sốt, Mạc Tiêu Minh nổi giận xông tới đánh Mạc Kiến Trung. Hắn chỉ im lặng chịu đòn, sau đó khóc lóc cầu xin cho hắn được cưới, vì đứa con, đứa cháu ngoại trong bụng Tiểu Du.

    Lý Miên và Mạc Tiêu Minh, cũng không còn cách nào, đành phải chấp thuận đám cưới này.

    “Ừm”, Mạc Kỳ áp ống nghe vài tai, “Cảm ơn cậu”.

    “Vậy mình sẽ tới sớm để phụ cậu. Hẹn gặp lại.”

    Mạc Kỳ mời một số bạn bè của mình đến dự đám cưới của Mạc Kiến Trung. Viên Truy Thương là người đến sớm nhất. Đám cưới tổ chức ở nhà hàng, sau đó sẽ rước dâu về nhà họ Mạc. Mạc Kỳ và Viên Truy Thương cùng phụ gia đình bày biện đồ đạc, dọn dẹp cũng như hướng dẫn khách mời. Đôi lúc, Mạc Kỳ quay sang mỉm cười nhìn Truy Thương, thấy nàng chăm chỉ làm việc, vài vệt mồ hôi trên trán, lại cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy càng lúc càng yêu nàng nhiều hơn.

    Xe rước cô dâu đến nơi, tất cả khách mời, gia đình họ hàng hai bên đều vỗ tay nhiệt liệt. Mạc Kiến Trung vui vẻ bước xuống, cầm tay Lâm Tiểu Du dắt vào trong nhà, cùng tiến hành một số nghi thức kết hôn.

    Cùng với cô dâu chú rể, em trai em gái của cô dâu cũng đi theo. Đây cũng là lần đầu tiên Mạc Kỳ trông thấy gia đình nhà họ Lâm. Bọn họ trông có vẻ giàu có, thái độ lại khá cao ngạo.

    “Tiểu Kỳ.”

    “Hở?”

    Viên Truy Thương chỉ tay về phía em trai của Tiểu Du, hắn đang mặc một bộ gile, bên trong là chiếc áo phông có hình con khỉ.

    “Kia là ai?”

    “À?” Mạc Kỳ nhìn theo hướng tay Viên Truy Thương chỉ. “Là em trai ruột của chị dâu.”

    “Ừm.” Viên Truy Thương cười khẽ, nhìn ngắm Lâm Đạt. “Mặc đồ đẹp ghê, mặt cũng đẹp.”




  5. Có 3 thành viên thích bài viết của LiLith:


  6. #14
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    28
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Ôi bạn nào vote cái Dương Thiệu Cơ - Viên Thanh Linh sao troll quá vậy


    Chương 7: Tiểu công chúa đã yêu






    Viên Thanh Linh ngồi nhà một mình, cầm chiếc bút chì bấm hình con vịt, hết nâng lên lại đặt xuống, nhìn ngắm mãi không biết mệt.

    Nụ cười của Nhã Nhã lúc ấy, khiến cô đỏ mặt tía tai, tim đập liên hồi. Sống trên đời 18 năm nay, chưa bao giờ tiểu công chúa nhà họ Viên này thấy mình vô dụng đến thế, ngay cả lời nói ra cũng lắp bắp.

    Nghĩ kĩ lại thì, từ những ngày đầu gặp Triệu Ngọc Nhã, mình đã luôn cảm thấy kì lạ không phải sao? Luôn dõi mắt theo nàng, luôn cảm thấy khó chịu khi người khác bắt nạt hay nói xấu nàng. Những hôm nàng nghỉ học lại có cảm giác tưởng niệm. Tưởng niệm dáng người mảnh mai nhỏ nhắn, tưởng niệm giọng nói nhẹ nhàng vô lực, tưởng niệm gương mặt luôn nghiêm túc nhưng khi cười lại rất mê người. Tưởng niệm hết thảy.

    Viên Thanh Linh ngồi suy nghĩ một hồi, rốt cuộc dũng cảm tự thừa nhận, tình cảm cô dành cho Triệu Ngọc Nhã cũng không đơn thuần là tình bạn.

    Nhưng làm thế nào với tình cảm này đây? Dẫu đã ngồi cạnh nhau ba năm trong lớp học, Viên Thanh Linh vẫn không hiểu hết nàng, không biết phải làm sao mới thu hút được sự chú ý của nàng. Đã vậy còn là tình yêu giữa con gái với nhau, nàng có thể nào chấp nhận hay không đây? Kì thi đại học cũng không còn xa, có khi nào nên để nàng tập trung thi cử không đây? Rốt cuộc phải làm thế nào? Viên tiểu công chúa, ngươi thật vô dụng, vô dụng chết đi, cô thầm rủa.

    “Cô chủ.”

    Tiếng của quản gia vang lên kèm theo tiếng gõ cửa. Nhạc Thiệu làm quản gia của gia đình đã hơn hai mươi năm, từ lúc Viên Thanh Linh còn chưa lọt lòng. Hắn thương hai tiểu thư như thể là con ruột của mình, luôn nuông chiều dung túng. Nghe thấy thanh âm của Nhạc Thiệu, Viên Thanh Linh bất chợt nhớ tới một chuyện.

    “Nhạc quản gia, đúng lúc quá.”

    Nhạc Thiệu bước vào phòng, cúi gập người. “Cô chủ, hôm nay cô chủ có tới dự đám cưới của anh trai cô Mạc Kỳ không ạ?”

    Viên Thanh Linh ngẫm nghĩ một lúc, rồi gạt tay, “Khỏi đi, chị hai đi là được rồi.”

    “Vâng. Cô còn gì sai bảo?”

    “Là thế này. Có đám nữ sinh ở trường cháu không ưa. Có thể cho vài người đi dằn mặt bọn họ không?”

    “Dằn mặt?”

    “Đúng vậy, chỉ dọa thôi.”

    “Vâng, tôi đã hiểu. Cô chủ có thể mô tả chi tiết ngoại hình, tên tuổi, địa chỉ...”

    Khua tay múa chân thao thao bất tuyệt một hồi, chờ quản gia bỏ đi, Viên Thanh Linh nở một nụ cười xấu xa.


    _________________


    Buổi học ngày hôm sau trôi qua rất bình thường, chỉ có điều, Dương Thiệu Cơ bỗng nhiên cảm giác như lúc nào cũng có ánh mắt đang nhìn mình. Cô tự nhủ là do mình tưởng tượng, nhưng khi nhìn đến nụ cười tự mãn của Viên Thanh Linh, cười như bò nhà mới đẻ, lại thấy có chút không an tâm.

    Viên Thanh Linh, nữ sinh này luôn có thái độ thù ghét đối với cô, luôn nhìn cô bằng ánh mắt bất mãn, nhất là những lúc cô đến gần Triệu Ngọc Nhã hỏi bài. Dương Thiệu Cơ là người thông minh, trong lòng đã cảm thấy có điểm không bình thường, nhưng lại không dám tin chuyện hoang đường đó, nên nhiều lần nghi ngờ cũng đều tự gạt đi. Có lẽ cô ta tính tình công chúa đã quen, ngay đến bạn thân cũng chẳng muốn san sẻ cho người khác.

    Buổi học kết thúc, Dương Thiệu Cơ cất sách vào cặp, đeo lên vai rồi cùng với Vân Như và vài bạn học khác ra về. Nhà Dương Thiệu Cơ cũng khá gần trường, nên mỗi lần đều là đi bộ chung với bạn bè. Chỉ có điều, cũng không ai từng trông thấy nhà của Dương Thiệu Cơ, vì chỉ đến ngã ba là cô từ biệt cả nhóm.

    “Thiệu Cơ, nghe nói mẹ cậu mới tái giá, giờ cậu ở chung với dượng và anh con riêng của dượng phải không?”

    “À, ừm.”

    “Anh ta có bắt nạt cậu không?”

    “Không”, Dương Thiệu Cơ mỉm cười, lắc đầu. “Anh ấy rất nuông chiều mình.”

    “Woa, thật tò mò quá đi. Nhớ giới thiệu anh cậu với tụi mình nha.”

    “Được.”

    Quãng đường phía trước vắng vẻ hơn, cả nhóm 4 nữ sinh cùng vừa đi vừa nói chuyện, bỗng chốc từ phía trước, một đám thanh niên ra đứng chắn đường.

    “Các người...”

    Cả đám đứng lại, tất cả đều hoảng sợ khi thấy tên cầm đầu rút dao ra, tiến lại gần nở nụ cười vô lại.

    “Các người muốn gì?” Dương Thiệu Cơ mím môi, cau mày.

    “Muốn đùa giỡn với các cô em một chút.” Hắn đưa lưỡi dao lên miệng liếm liếm.

    Dương Thiệu Cơ đưa mắt nhìn xung quanh. Rõ ràng mọi hôm đều không có vắng vẻ đến như vậy, tại sao hôm nay lại không một bóng người. Đây không phải là một nhóm cướp bình thường.

    Mấy nữ sinh cùng nắm chặt tay nhau, run rẩy sợ hãi. Gã cầm đầu đi tới, nhìn Dương Thiệu Cơ một luợt, tỏ vẻ háo sắc.

    “Cô em trông được lắm, nếu thêm vài vết rạch trên mặt chắc là đẹp hơn nhiều.”

    Dương Thiệu Cơ không nói gì, chỉ cau mày suy tính gì đó.

    “Các chàng trai, lên làm nhiệm vụ đi nào.”

    Từ phía sau lưng hắn, khoảng chục tên mặt mũi du côn cùng xông lên, giữ lấy cả đám nữ sinh.

    “Dám giở trò du côn giữa đường, xem ra các ngươi không phải cướp bình thường.” Dương Thiệu Cơ lên tiếng.

    “Đừng nhiều lời.” Gã cầm đầu lấy dao đặt lên cổ Dương Thiệu Cơ, cười cợt nhả. Hắn đè cô vào tường, dùng tay giữ cằm cô. Tay còn lại cầm dao vuốt lên má Dương Thiệu Cơ.

    “Buông ra, nếu không muốn chết.”

    Tên cướp bật cười, “Chết? Cô em đùa đấy à?”

    “3, 2, 1”, Dương Thiệu Cơ nở nụ cười, “quay lại nhìn phía sau”.

    Vừa quay lại, hắn nhìn thấy phía trước có khoảng 20 tên mặc đồ đen đang đi đến. Còn người đi đầu tiên, gương mặt rất quen, tay cầm một khẩu súng.

    “Các người có hai lựa chọn, một là bắt bọn này làm con tin, hai là chạy.” Cô thì thầm nói với tên cướp, “Nhưng có lẽ phương án 1 không khả thi cho lắm, vì người ở kia là Tần đại thiếu gia Tần Vũ.”

    Vừa nghe hai tiếng Tần Vũ, cả đám cướp thất kinh nhìn nhau.

    “Chết tiệt! Mau rút!” Nói rồi co giò bỏ chạy.

    Tần Vũ đi đến, cũng không thèm truy đuổi bọn cướp, liền quay qua nhìn Dương Thiệu Cơ một lượt.

    “Em không sao chứ?”

    “Không”, cô thở phào, “cũng may anh đến kịp”.

    Ngay khi gặp cướp, Dương Thiệu Cơ liền lén bấm số ngay cho Tần Vũ, sau đó để lại điện thoại vào trong túi không tắt đi, khiến Tần Vũ nghe được một màn hăm dọa của bọn cướp. Dựa vào một số chức năng định vị GPS, hắn tìm được vị trí của cô chỉ trong vài phút.

    “Woa, hai người là...” Vân Như há hốc miệng, đây không phải là Tần đại thiếu gia, rất có thế lực trong thành phố này sao.

    “Đây là anh trai con dượng của mình.”

    Cả ba nữ sinh kia cùng hét lên kinh ngạc, sau đó tất cả ngồi xe của Tần Vũ trở về nhà, trên đường đi còn ra sức hỏi han, với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.

    Dương Thiệu Cơ chỉ nhìn ra ngoài cửa kính ô tô, sắc mặt tối lại. Cô nhờ ba nữ sinh giữ bí mật giùm chuyện gia thế của mình cũng như chuyện xảy ra ngày hôm nay. Vốn dĩ Dương Thiệu Cơ không muốn ai biết mình là em của Tần Vũ. Cô không thích trở thành tâm điểm sự chú ý ở trường, rất bất tiện và không thoải mái.

    “Tần Vũ, chuyện này anh giúp em điều tra kĩ xem đám cướp kia ở đâu ra.”

    “Được.”

    Khoảng chừng mấy ngày sau, Tần Vũ ngay lập tức có được thông tin của đám cướp. Bắt được vài tên, tra hỏi một hồi, mới hay bọn chúng được thuê chỉ để hăm dọa, không có ý định tổn hại người. Kết quả cuối cùng tìm được lại ra người nhà họ Viên, Tần Vũ không khỏi một phen thất kinh.

    “Chuyện này anh đừng làm lớn lên.”

    “Nhưng...”

    “Là do em có chút khúc mắc với Viên Thanh Linh, có lẽ cô ta chỉ muốn dọa thôi. Với lại cô ta nhất định không biết em là em gái của Tần Vũ.”

    “Thôi được, chuyện của em anh không xen vào. Nhưng nếu có gì, nhớ nói lại với anh.”

    “Cảm ơn anh.”

    Dương Thiệu Cơ nở nụ cười tươi, sau đó khi Tần Vũ ra khỏi phòng, liền mím chặt môi.

    Viên Thanh Linh, là cô đụng tới tôi trước. Đừng trách Dương Thiệu Cơ này không khách khí.



    thay đổi nội dung bởi: LiLith, 10-12-13 lúc 19:20

  7. Có 4 thành viên thích bài viết của LiLith:


  8. #15
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    17
    Được thích 2 lần trên tổng số 2 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    "cười như bò nhà mới đẻ"
    "hắn đưa lưỡi dao lên miệng liếm liếm
    Suýt sặc nước vì 2 câu này

  9. Có 1 thành viên thích bài viết của iland:


  10. #16
    Tham gia ngày
    May 2010
    Đến từ
    Where I will always wait for you
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    574
    Được thích 126 lần trên tổng số 91 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    "cười như bò nhà mới đẻ"
    "hắn đưa lưỡi dao lên miệng liếm liếm
    Thật nà bá đạo
    Sắp có Love triangle rồi

  11. Có 1 thành viên thích bài viết của thao25:


  12. #17
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    28
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Chương 8: Cách trả thù này, không phải rất ngọt ngào sao




    Mạc Kỳ ngồi trong phòng làm bài, bỗng nghe tiếng chuông điện thoại. Cô với tay cầm điện thoại lên, nhìn vào màn hình, thấy hiện hai chữ “Anh hai”, liền vội vàng bấm nghe.

    “Vâng?”

    “Tiểu Kỳ? Nếu Truy Thương có hỏi, nhớ nói Lâm Đạt bằng tuổi hai đứa nha.”

    “Hả?”, vừa nghe một tiếng “Truy Thương”, nội tâm Mạc Kỳ không tránh khỏi dao động. Vì cớ gì bỗng nhiên anh hai lại nhắc đến Truy Thương? Khoan, còn chuyện Lâm Đạt là sao?

    “Lâm Đạt hôm trước gặp Truy Thương ở lễ cưới, liền thích con bé ngay lập tức, giờ thằng nhóc đang lên kế hoạch cưa đổ người đẹp, coi bộ sắp thành công rồi”, giọng cười khanh khách của Kiến Trung vang lên, Mạc Kỳ cảm thấy quay cuồng đầu óc, còn có chút đau nhói.

    “Vậy... là nói dối nàng sao?”

    “Có sao đâu. Nhớ giữ kín đấy nhé!” Mạc Kỳ thậm chí còn nghe được cả tiếng cười của Lâm Tiểu Du và Lâm Đạt ở phía bên kia điện thoại.

    “Ừm.”

    Cô đặt điện thoại lên bàn, đứng thần thờ một lúc, cố sắp xếp lại mọi thứ trong đầu.

    Chuyện gì vừa diễn ra đây?

    Nhớ lại phản ứng của Truy Thương lúc ở lễ cưới khi gặp Lâm Đạt, nàng có bao nhiêu thích thú, bao nhiêu hào hứng.

    Tại sao lại không nghĩ tới, nàng đã có hứng thú với hắn.

    Mạc Kỳ cảm thấy mắt mình nóng lên, đầu đau nhói, cô ngồi xuống giường, mắt nhìn chằm chằm vào sàn nhà.

    Cảm giác như bên tai có một tiếng vỡ nhẹ, như tiếng bong bóng xà phòng vỡ tan.

    Như tiếng của một thứ gì đó rất quan trọng trong cuộc đời mình, đang biến mất.


    _______________



    Chờ tiếng chuông báo hiệu hết tiết vang lên, Dương Thiệu Cơ lại mặt dày cầm sách cầm vở lên chỗ bên cạnh Triệu Ngọc Nhã ngồi. Chẳng cần quan sát cũng thấy nét mặt của Viên Thanh Linh khó chịu không ít, mà điểm này lại làm Dương Thiệu Cơ vô cùng thích thú và hả hê.

    “Tiểu Nhã”, một tiếng ‘Tiểu Nhã’ phát ra từ miệng Dương Thiệu Cơ khiến cả Triệu Ngọc Nhã và Viên Thanh Linh không khỏi rùng mình. Triệu Ngọc Nhã hơi nhíu mày, bình thường không phải vẫn kêu Ngọc Nhã sao, mối quan hệ cũng không phải là quá gần gũi, bạn học này thật sự là hơi quá mức thân thiết đi.

    “Ừ?”

    Dương Thiệu Cơ, như thường lệ, lại đưa tập vở ra trước mặt Triệu Ngọc Nhã và chỉ chỉ, “bài này, có thể chỉ cách làm cho mình không?”, mặc dù thực tế chả có bài nào cô không biết làm.

    “Được”, Triệu Ngọc Nhã cầm chiếc bút chì lên, đang định viết vào trong đó công thức giải, thì bất chợt cảm nhận một bàn tay đặt nhẹ lên trên tay mình, làm nàng giật mình, đưa mắt sang nhìn Dương Thiệu Cơ với thái độ khó hiểu.

    “Không cần phải viết chi tiết ra đâu”, Dương Thiệu Cơ nở nụ cười yêu nghiệt, “như thế mình sẽ không tiến bộ được, cậu chỉ cần giảng qua cách làm cho mình thôi.”

    “A... Như thế...”

    Triệu Ngọc Nhã cảm thấy hơi ái ngại, hành động như vậy đối với nàng đã là quá mức thân mật, nhưng nhìn nét mặt của Dương Thiệu Cơ ở thật gần, mái tóc từng lọn uốn cong xòa xuống mặt bàn, tay vẫn gắt gao nắm lấy tay mình, Triệu Ngọc Nhã cảm thấy thật khó xử, bèn đồng ý thuận theo cô.

    “Vậy, trước hết là làm thế này...” Triệu Ngọc Nhã chỉ vào tập vở, không ai biết trong lòng nàng có bao nhiêu lúng túng.

    Khi mà Dương Thiệu Cơ hoàn toàn chẳng nhìn theo hướng tay nàng, chỉ một mực nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của nàng, với khóe miệng hơi cong thành một nụ cười, đôi mắt si mê say đắm, lại có chút dò xét tỉ mỉ.

    Viên Thanh Linh ngồi ngay bên cạnh, chứng kiến toàn bộ, liền nắm chặt tay, cắn môi dưới thật mạnh.

    Cảm giác này là sao?

    Cô nhắm mắt lại. Hơi thở dường như cũng không liền mạch nữa. Cô chỉ muốn xông đến đẩy ra Dương Thiệu Cơ, nói rằng chỗ ở bên cạnh Triệu Ngọc Nhã chỉ có một mình mình được ngồi, tay của nàng đến cả mình còn chưa được nắm, cũng không có can đảm nhìn ngắm nàng si mê như vậy. Dương Thiệu Cơ, cô là hồ ly đội lốt!

    Mà toàn bộ cử chỉ phản ứng của Viên Thanh Linh, cũng đều lọt vào trong mắt Dương Thiệu Cơ. Cô nở nụ cười, cầm sách vở trở về bàn học của mình, chống tay nhìn ra cửa sổ.

    Viên Thanh Linh, bí mật của cô tôi coi như đã nắm rõ. Giờ hãy chờ xem Dương Thiệu Cơ này trả lại món nợ ân tình của cô ra sao.

    Tan học, Dương Thiệu Cơ ngay lập tức chạy đến gần Triệu Ngọc Nhã, giúp nàng cất đồ vào cặp, rồi hướng nàng cười tươi, “Tiểu Nhã, hôm nay mình về chung với cậu.”

    Viên Thanh Linh trố mắt nhìn, ngay cả Triệu Ngọc Nhã cũng có cảm giác thụ sủng nhược kinh, toàn bộ thân thể cứng đờ, chỉ chăm chăm nhìn Dương Thiệu Cơ. Vốn dĩ Triệu Ngọc Nhã thường đi về một mình. Mặc dù Viên Thanh Linh là người duy nhất thân thiết với nàng tại lớp học này, thì cô cũng thường về bằng xe hơi do gia đình đưa đón. Triệu Ngọc Nhã không quen đi về chung với người khác, đúng hơn là nàng chẳng biết phải đối mặt với tình huống đó ra sao mới phải. Chuyện, chính là không có gì để nói. Mà cứ im lặng như vậy đi về cùng nhau cả quãng đường dài cũng rất là kì quặc.

    “Mình... nghĩ cậu vẫn về chung với hội Vân Như.”

    “Không sao, từ hôm nay mình về cùng cậu, được chứ?” Dương Thiệu Cơ đã sớm nói với hội Vân Như, rằng bản thân cảm thấy Triệu Ngọc Nhã chỉ là ngại ngùng trong giao tiếp, chứ không phải hạng người kênh kiệu, nên muốn giúp nàng kết bạn nhiều hơn. Vì thế, từ giờ sẽ quan tâm nàng nhiều hơn, đi học về cũng sẽ đi với nàng. Mà Triệu Ngọc Nhã ngại đông người, đi cùng cả hội e rằng nàng sẽ càng khó mở lời, nên từ giờ trở đi Dương Thiệu Cơ sẽ chỉ đi chung với một mình Triệu Ngọc Nhã, dù vậy, quan hệ của cô với hội của Vân Như vẫn rất tốt, Dương Thiệu Cơ đã quen khéo ăn khéo nói, nên chẳng làm mích lòng ai. Vân Như cũng chỉ nghĩ đơn thuần rằng Triệu Ngọc Nhã học giỏi như vậy, lại giúp Dương Thiệu Cơ nhiều, nên cô muốn tiếp xúc gần gũi hơn cũng chẳng trách được.

    Không ai, ngoài Viên Thanh Linh biết, bụng dạ Dương Thiệu Cơ đích thực là hồ ly.

    “Ừm, được...” Cũng chẳng có cách nào từ chối, Triệu Ngọc Nhã đành miễn cưỡng đồng ý.

    Thực tế thì đường về nhà hai người cùng chẳng cùng hướng, nhưng Triệu Ngọc Nhã vốn không biết được nhà Dương Thiệu Cơ ở đâu, ngay lúc này cũng chẳng muốn hỏi. Nàng còn đang tập trung suy nghĩ sẽ phải đối mặt ra sao với tình huống kì quặc sắp tới, khi mà nàng gần như chẳng biết gì cũng chẳng có gì để nói với Dương Thiệu Cơ cả.

    “Tiểu Nhã”, Dương Thiệu Cơ khoác tay Triệu Ngọc Nhã, cười mê hoặc, “Đi chỗ này với mình”.

    “Ơ?”

    Chưa kịp phản ứng gì, đã thấy Dương Thiệu Cơ vẫy taxi, lôi mình lên xe. Triệu Ngọc Nhã nghiêng đầu nhìn cô với ánh mắt đầy khó hiểu.

    “Tiểu Nhã có dùng điện thoại chứ?”

    “À, ừm, mình có, nhưng cũng ít khi dùng.”

    “Vậy tốt rồi.”

    Cũng không hiểu “tốt rồi” của Dương Thiệu Cơ là ý gì, Triệu Ngọc Nhã bèn thở dài, ngồi nhìn phố xá trôi đi qua cửa kính.

    “Đến nơi rồi.” Dương Thiệu Cơ đưa tiền cho tài xế taxi, mở cửa xe bước xuống, rồi chìa tay về phía Triệu Ngọc Nhã.

    Triệu Ngọc Nhã cảm thấy ngượng ngùng một lúc, rồi cũng đưa tay nắm lấy tay Dương Thiệu Cơ. Chủ yếu là người ta đã đưa tay cho mình nắm, mình lại không nắm thì chẳng phải rất bất lịch sự hay sao, mà Triệu Ngọc Nhã chính là loại người da mặt siêu mỏng.

    Bước xuống xe, nhìn thấy trước mặt nàng là một cửa tiệm đồ lưu niệm trang trí rất dễ thương và bắt mắt. Cả hai bước vào trong, Dương Thiệu Cơ ngay lập tức kéo nàng đến khu bày bán móc treo điện thoại.

    “Điện thoại của Tiểu Nhã có chỗ treo móc chứ?”

    “Ừm, mình nghĩ là có”, nói rồi lấy ra từ trong cặp một chiếc điện thoại nhỏ xinh xắn màu lam, cũng là màu Triệu Ngọc Nhã thích, vì nó nhã nhặn, hợp với tính cách của nàng.

    “Đây”, Dương Thiệu Cơ xem kĩ một lượt, rồi chọn một móc khóa hình cỏ bốn lá, “Cái này sẽ là bùa may mắn để Tiểu Nhã thi đỗ đại học X”, nói rồi nở một nụ cười tươi.

    “Cái này...” Triệu Ngọc Nhã nhìn trân trân vào chiếc móc khóa, “đẹp quá.”

    “Mình mua tặng cậu.”

    “A, không cần đâu, mình sẽ...”

    “Nếu cậu tự mua thì bùa sẽ hết linh đó.”

    Dường như trước người này, Triệu Ngọc Nhã hoàn toàn vô lực phản kháng, không thể từ chối bất cứ điều gì. Chỉ trách Dương Thiệu Cơ quá thông minh và khôn khéo. Triệu Ngọc Nhã bèn nhận lấy chiếc móc điện thoại từ trên tay Dương Thiệu Cơ, ngắm nhìn nó. Thật sự là rất đẹp. Dương Thiệu Cơ rất có mắt thẩm mỹ.

    Thanh toán xong, cả hai lại đón taxi. Vì nơi này khá xa, nên không thể đi bộ về được.

    “Tiểu Nhã, lấy điện thoại và móc treo ra đây, mình gắn vào cho.”

    Triệu Ngọc Nhã liền đưa ra chiếc móc và điện thoại, tròn mắt nhìn Dương Thiệu Cơ. Nàng chăm chú nhìn cô xỏ chiếc móc vào lỗ nhỏ trên điện thoại, vô cùng khéo léo và thuần thục. Móc xong, Dương Thiệu Cơ cầm lên, lắc nhẹ để chiếc móc đung đưa qua lại, một màu xanh lấp lánh vô cùng đẹp mắt. Cô nở nụ cười, lần này bớt đi một phần yêu nghiệt, thêm một phần dịu dàng.

    Triệu Ngọc Nhã đón lấy chiếc điện thoại. Rất muốn nói cảm ơn, nhưng mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng không thoát ra được, chỉ thấy thật ngại ngùng, cũng có cảm giác gì đó, giống như là vui vẻ.

    Thật sự đã cảm thấy vui vẻ.




  13. Có 5 thành viên thích bài viết của LiLith:


  14. #18
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    28
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Chương 9: Mình sẽ hạnh phúc







    Từ khi chơi thân với nhau hồi tiểu học tới giờ, mặc dù rất nhiều người theo đuổi, nhưng Viên Truy Thương chưa từng có bạn trai.

    Viên Truy Thương chính là cung Xử Nữ, bề ngoài tuy dễ thương hòa nhã nhưng bên trong lại cực kì tỉ mỉ khó tính, kén chọn. Nhưng hôm nay, nàng đã thực sự biết cảm giác thích một người rốt cục là như thế nào.

    Nhà họ Lâm ở Giang Nam, sau khi cưới Mạc Kiến Trung, Lâm Tiểu Du về Bắc Kinh sống với hắn ở một căn hộ riêng cách nhà họ Mạc khoảng chừng vài cây số. Biết người nhà mình không hợp với vợ mình, Mạc Kiến Trung đã sớm mua một căn hộ nhỏ, bằng toàn bộ tài sản hắn tích cóp được, cộng với số tiền lương ứng trước. Tình cờ lại thuận tiện cho Lâm Đạt thường xuyên xuống chơi.

    Kể từ ngày hôm đó, mỗi lần hắn xuống chơi, Viên Truy Thương đều có mặt.

    Có đôi lúc, Mạc Kỳ về nhà và trông thấy nàng đang ở nhà mình, hoàn toàn không được biết trước. Giống như người kia là xa lạ, không phải Viên Truy Thương nữa. Mỗi lần như thế, Mạc Kỳ đều cảm thấy tim đau nhói, vô cùng khó thở.

    “Mình đã chính thức hẹn hò với Lâm Đạt rồi.” Viên Truy Thương kéo tay áo Mạc Kỳ, nở nụ cười rạng rỡ. Cánh môi nàng cong lên, ánh mắt vẫn sáng ngời dịu dàng, “Bây giờ chỉ chờ Mạc Kỳ thôi đó.”

    A? Chờ điều gì đây.

    Chờ mình có người yêu, rồi cả bốn người sẽ cùng nhau đi chơi, cùng nhau đi leo núi, câu cá, nướng đồ ăn ngoài trời giữa kì nghỉ hè. Cậu sẽ vui vẻ nắm tay hắn, cười như thể mình không tồn tại, còn mình sẽ nhìn cậu với ánh mắt trống rỗng và trái tim nát vụn. Như thế phải không? Đó là điều cậu mơ ước?

    Một lần, khi cả hai cùng ngồi trong một căn phòng, giống như những ngày trước, chỉ khác là bây giờ mọi chú ý của Viên Truy Thương đều tập trung vào chiếc điện thoại với những tin nhắn mà ai cũng biết là từ đâu gửi đến. Mạc Kỳ đặt sách xuống bàn, chăm chú nhìn nàng, rồi nở một nụ cười.

    “Truy Thương, cậu thật sự yêu Lâm Đạt sao?”

    “Hở?” Dường như bị ngạc nhiên trước câu hỏi của Mạc Kỳ, Viên Truy Thương ngước mắt lên, nhíu mày suy nghĩ.

    “Đương nhiên thật sự.”

    “Ở bên hắn cậu có cảm giác gì?” Mạc Kỳ cảm giác tim mình đập rất nhanh, hễ là chuyện liên quan tới nàng, cô lại không thể thản nhiên được. “Có cảm thấy hồi hộp, hạnh phúc, có muốn ở bên hắn mãi không?”

    Viên Truy Thương gật gật đầu.

    Còn chờ đợi điều gì đây?

    Mạc Kỳ nở nụ cười tự giễu.

    “Tiểu Kỳ, cậu sao vậy?”

    “Không”, cô cảm giác như toàn thân mình run rẩy.

    Rất muốn hỏi nhiều câu nữa, chẳng hạn như quan hệ hai người đã tiến triển đến mức nào, chẳng hạn như hắn đã hôn nàng chưa, hay là nàng yêu hắn ở điểm nào. Nhưng dường như có gì đó ngăn lại, “Đừng hỏi nữa, đừng quan tâm đến, đừng cố tìm hiểu nữa, tim sẽ rất đau”.

    Khóe mắt mờ đi, đưa tay lên lại không thấy nước mắt.

    “Tiểu Kỳ, ngày mai Lâm Đạt sẽ trở về Giang Nam, mình sẽ buồn chết mất thôi.”

    “Tiểu Kỳ, hình như Lâm Đạt ở trường hắn có rất nhiều cô gái theo đuổi.”

    “Tiểu Kỳ, Tiểu Kỳ...”

    Ngừng lại đi.

    Mạc Kỳ đứng dậy, thu dọn sách vở. “Mình phải về rồi.”

    “Vẫn còn sớm”, Viên Truy Thương tùy hứng đứng lên, vòng tay ôm lấy cổ Mạc Kỳ, khuôn mặt hai người chỉ còn cách nhau chưa đến một gang tay, nàng nhẹ giọng nói, “ở lại ăn tối, mình sẽ làm món cậu thích.”

    Toàn thân cứng đờ, giống như đã chết lặng. Mạc Kỳ nín thở, cố gắng xua đi mùi hương ngọt ngào bay qua chóp mũi. Nhưng ngay cả hơi thở của nàng, cô cũng cảm thấy được. Cô nắm chặt tay, rồi vòng tay ôm lấy Viên Truy Thương.

    “Tiểu Kỳ?”

    “Như thế này... sẽ ổn phải không?”

    Viên Truy Thương khẽ nhíu mày, vẫn đứng yên để Mạc Kỳ ôm, trong lòng một chút cũng không hiểu gì. Nhưng phản ứng của Mạc Kỳ hơi lạ, khiến nàng có chút lo lắng.

    “Như thế này, cậu sẽ hạnh phúc phải không?” Những câu chữ rời rạc khó khăn nói ra khỏi miệng, tim dường như đã ngừng đập.

    Tuy không hiểu gì, nhưng bản năng của Viên Truy Thương là luôn đối xử dịu dàng với Mạc Kỳ, nàng đưa tay xoa nhẹ tấm lưng của cô, mỉm cười bối rối, “Mình không hiểu cậu có ý gì, nhưng đúng là mình đang rất hạnh phúc. Tiểu Kỳ thì sao?”

    Vòng tay gắt gao ôm chặt, Mạc Kỳ thì thầm khe khẽ.

    “Mình, sẽ hạnh phúc.”

    “Vậy tốt rồi”, Viên Truy Thương thở ra nhẹ nhõm. “Có lẽ cậu hơi sốt ruột, nhưng mình tin cậu sẽ tìm được người có thể làm cho cậu rung động ngay thôi. Giống như mình, biết bao lâu đến bây giờ cuối cùng đã tìm được.”

    Đã tìm được.

    Giống như cậu đang nói chuyện với một người khác.

    Người mà cậu biết, vốn dĩ không phải mình. Chỉ là một chiếc mặt nạ. Nhưng nếu như mình đeo chiếc mặt nạ này lên có thể khiến cậu hạnh phúc hơn, mình nguyện đeo nó cả đời.

    “Không”, Mạc Kỳ cuối cùng buông Viên Truy Thương ra, nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng, nở nụ cười buồn, “mình nghĩ mình đã tìm được người đó rồi. Tìm được từ rất lâu. Nhưng đã mất rồi.”

    “Tiểu Kỳ...”

    “Mình có việc phải về, hôm nay anh hai và chị dâu về nhà ăn cơm, mình phải có mặt.”

    “Ừm... Vậy để mình kêu quản gia đưa cậu về.”

    “Cảm ơn cậu.”

    Bất thình lình, tiếng chuông điện thoại của Viên Truy Thương vang lên. Nàng vội vàng chạy tới cầm chiếc điện thoại đặt trên giường, bấm nghe máy.

    “Đạt Đạt?”

    Giọng nói ngọt ngào đó, là dành cho hắn sao.

    Viên Truy Thương quay người qua nhìn, đã thấy Mạc Kỳ biến mất, không chờ cô gọi Nhạc Thiệu nữa.

    “Truy Thương?” Tiếng Lâm Đạt đầu dây bên kia vang lên.

    “À, không. Chờ chút, mình đi gọi quản gia đưa Mạc Kỳ về.”

    “Ừm.”

    Nàng chạy vội xuống dưới lầu, đã không còn thấy bóng dáng Mạc Kỳ đâu.

    “Tiểu Kỳ... Hôm nay rốt cuộc cậu làm sao vậy?”


    _____________________


    Mỗi ngày đều như mỗi ngày, Viên Thanh Linh trơ mắt nhìn Dương Thiệu Cơ chủ động tìm đến Triệu Ngọc Nhã. Cùng làm bài trong giờ ra chơi, cùng đi ăn, đi shopping, cùng về nhà. Thậm chí cô biết thừa, đường về nhà Dương Thiệu Cơ chắc chắn không cùng với Ngọc Nhã, nhưng cô ta lại cố tình. Rốt cuộc mục đích tiếp cận Triệu Ngọc Nhã của Dương Thiệu Cơ là gì, Viên Thanh Linh lại không hiểu.

    Nhưng chắc chắn không có gì tốt đẹp.

    Dẫu sao, chỉ cần Triệu Ngọc Nhã thấy vui, thì dù hơi chướng mắt Dương Thiệu Cơ, Viên Thanh Linh vẫn có thể bỏ qua.

    “Nhã Nhã, hôm nay tan học đi ăn với mình không?” Hiếm khi kiếm được cớ để Nhạc Thiệu khỏi tới trường đón, Viên Thanh Linh chủ động đề nghị Triệu Ngọc Nhã đi cùng cô. Những ngày qua, mỗi lần tan học đều thấy Triệu Ngọc Nhã về cùng với Dương Thiệu Cơ, Viên Thanh Linh thực sốt ruột khó chịu muốn chết, hôm nay không nhịn được phải can dự một phen.

    “Vậy... được, để mình nói lại với Thiệu Cơ, hôm nay không cần chờ mình về chung.”

    “Ừm.” Khóe miệng Viên Thanh Linh cong lên, trong lòng tràn ngập cảm giác đắc thắng. Cô nhìn thấy Triệu Ngọc Nhã nhẹ nhàng đi xuống bàn Dương Thiệu Cơ ngồi, nói nói gì đó. Dương Thiệu Cơ thật khẽ cau mày, đưa mắt nhìn về phía cô, rồi cười cười gật đầu.

    Tan học, Viên Thanh Linh lập tức kéo Triệu Ngọc Nhã tới quán kem.

    “Nhã Nhã, mấy hôm nay đều về chung với Dương Thiệu Cơ, cảm thấy cậu ta là người thế nào?” Viên Thanh Linh dò hỏi.

    “A, Thiệu Cơ?” Triệu Ngọc Nhã đặt thìa kem xuống, hơi liếc nhìn ra cửa sổ. “Bạn ấy rất tốt.”

    “Thật vậy?” Viên Thanh Linh nghiêng đầu. “So với mình có tốt hơn?”

    Triệu Ngọc Nhã ngẩn người một lúc, đôi mắt to tròn hướng Viên Thanh Linh nhìn chăm chú, sau đó liền bật cười. “Mình cũng không biết nói sao, đi cùng Thanh Linh mình luôn cảm thấy thoải mái, có thể nói ra những gì mình nghĩ, có lẽ chỉ có với Thanh Linh mình mới như vậy. Còn Thiệu Cơ...”

    “Cậu ấy thế nào?”

    “Cậu ấy giống như lúc nào cũng nhìn mình, ánh mắt rất kì quái. Đôi lúc cảm thấy cậu ấy thân thiết quá mức, đôi lúc lại như không phải thế... Tóm lại thì, mình cảm thấy rất căng thẳng.”

    Viên Thanh Linh nhịn không được cười thật tươi. Dương Thiệu Cơ, xem cô làm kẻ thứ 3 có bao nhiêu thất bại.

    Mà thực ra mình cũng chưa được tính là nữ chính đi. Còn chưa tỏ tình. Nhã Nhã chưa đồng ý. Sao có thể gọi cô ta là kẻ thứ 3. Huống hồ, chưa chắc cô ta thật sự có mục đích đó. Suy cho cùng con gái với con gái có thứ tình cảm đó, thời đại này tuy không tính là hoang đường nhưng vẫn là hi hữu. Có lẽ chỉ là cô ta cảm thấy làm thân với Nhã Nhã sẽ có lợi thôi.

    Nghĩ thế, Viên Thanh Linh không cười nữa, đem toàn bộ ánh mắt hướng về phía Triệu Ngọc Nhã.
    Trước mặt cô, Triệu Ngọc Nhã hơi cúi mặt nhìn xuống ly kem, cầm thìa xúc một miếng đưa lên miệng. Mái tóc đen tuyền dài che phủ bờ vai mảnh khảnh, làn da trắng nõn, lại có chút xanh khiến Viên Thanh Linh cau mày, trong lòng bỗng thấy chua xót.

    Phải nhanh chóng biến người này thành của mình, để còn chăm sóc nàng thật tốt.


    _________________


    “Anh hai, em về rồi.” Triệu Ngọc Nhã tháo giày, đặt lên giá, rồi ôm cặp tiến vào trong. Triệu Lãnh Tuấn vừa nhìn thấy nàng, liền cười cười hiền hòa.

    “Em về rồi à. Chút nữa ba mới về, chờ ba về cả nhà cùng ăn cơm.”

    “Vâng.” Nàng cúi người, rồi bước vào phòng, đóng cửa lại.

    Đi suốt một buổi, giờ cảm giác hơi chóng mặt, Triệu Ngọc Nhã liền lập tức thay đồ rồi vào phòng tắm. Thế nhưng vừa mới ngâm mình, lại có tiếng chuông tin nhắn vang lên.

    Triệu Ngọc Nhã không thường xuyên sử dụng điện thoại, gần như chẳng nhắn tin với ai. Nếu tin nhắn, nàng thường không để tâm, nghĩ bụng đó là tin quảng cáo hoặc tin nhắn tổng đài.

    Nhưng lần này lại có cảm giác gì đó không yên tâm. Rốt cuộc là cảm giác gì, khiến bản thân suốt từ chiều đến giờ cảm thấy bồn chồn. Kể cả lúc đi chung với Thanh Linh, hay lúc trở về nhà một mình.

    Đang nghĩ ngợi, bỗng một tiếng chuông vang lên, lần này là tiếng chuông gọi, khiến Triệu Ngọc Nhã vội vàng rời khỏi bồn, choàng khăn tắm qua người rồi chạy đến cầm điện thoại lên.

    Dương Thiệu Cơ.

    Bỗng nhiên có cảm giác toàn thân giật nảy.

    “Alo?”

    “Đã về chưa?”

    “Mình mới về.” Triệu Ngọc Nhã ngồi xuống giường, một tay cầm điện thoại, một tay lau lau tóc. “Có chuyện gì sao?...”

    “Không. Vì hôm nay không về cùng cậu, nên có chút lo lắng.”

    “A...” Triệu Ngọc Nhã nhất thời không biết nói gì.

    “Đi chơi với Viên Thanh Linh có vui không?”

    “Có a.”

    “Lúc về có đưa cậu về nhà?”

    “Không, tụi mình mỗi người tự đi taxi về.” Triệu Ngọc Nhã hơi nhíu mày, không hiểu rốt cuộc Dương Thiệu Cơ gọi điện hỏi những chuyện này để làm gì.

    “Ừm. Vậy không có gì, mình cúp máy đây.”

    “Được.”

    Tính ngắt máy, thì bên kia lại vang lên tiếng nói.

    “Ngày mai phải về chung với mình.”






  15. Có 4 thành viên thích bài viết của LiLith:


  16. #19
    Tham gia ngày
    May 2010
    Đến từ
    Where I will always wait for you
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    574
    Được thích 126 lần trên tổng số 91 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Tội nghiệp chị Mạc Kỳ quá
    Chị Mạc Kỳ yêu đơn phương chị Truy Thương, còn chị Truy Thương thì không những vô tình không nhận ra tình cảm của chị Mạc Kỳ đối với mình, mà chị Truy Thương còn vô tình cứa những nhát dao vào tim chị Mạc Kỳ
    Vote cho chuyện tình của 2 chị Mạc Kỳ x Truy Thương
    Hi vọng rằng chị Mạc Kỳ và chị Truy Thương sẽ đến đc với nhau
    Em là fan lớn của 2 chị đấy

  17. Có 1 thành viên thích bài viết của thao25:


  18. #20
    Tham gia ngày
    May 2010
    Đến từ
    Where I will always wait for you
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    574
    Được thích 126 lần trên tổng số 91 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Viên Thanh Linh
    DOB: 15.4.1992
    Sao ngày sinh của bạn này giống ngày sinh của mình quá vậy ta
    Mà tính cách cũng giống mình nữa

  19. Có 1 thành viên thích bài viết của thao25:


Trang 2/11 đầuđầu 1234 ... cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •