Home
  • Register
  • Login

Xem Kết Quả Phiếu: Bạn thích couple nào trong truyện?

Số người bỏ phiếu
13. You may not vote on this poll
  • Mạc Kỳ - Viên Truy Thương

    10 76.92%
  • Mạc Kỳ - Viên Thanh Linh

    0 0%
  • Viên Thanh Linh - Triệu Ngọc Nhã

    0 0%
  • Triệu Ngọc Nhã - Dương Thiệu Cơ

    4 30.77%
  • Mạc Kỳ - Dương Thiệu Cơ

    1 7.69%
  • Viên Thanh Linh - Dương Thiệu Cơ

    2 15.38%
Multiple Choice Poll.
Trang 3/11 đầuđầu 12345 ... cuốicuối
kết quả từ 21 tới 30 trên 106
  1. #21
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    )))) Chứng tỏ là hoàng đạo rất đúng nhá )))))

  2. Có 1 thành viên thích bài viết của LiLith:


  3. #22
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Chương 10: Sao có thể nhẫn tâm như vậy?





    “Thả hồn theo mây gió đã đủ chưa?” Kim Hoa nhìn Mạc Kỳ, rồi thở dài một tiếng. Sau khi biết chuyện Viên Truy Thương đã có bạn trai, Kim Hoa luôn cảm thấy lo lắng cho đứa bạn thân. Đối với nó, Mạc Kỳ là BFF, là đứa bạn quan trọng nhất thời đại học. Dẫu biết ngày này kiểu gì cũng đến, nhưng quả nhiên, Mạc Kỳ bị chấn động không ít.

    Thấy Mạc Kỳ vẫn im lặng, Kim Hoa lại nói tiếp, “Mình đang nghĩ không biết nếu Viên Truy Thương biết Lâm Đạt kém mình tới 3 tuổi, liệu có thích hắn không đây?”

    “Thật không hiểu nổi.” Tần Vũ từ phía sau đi lên, ngồi xuống bên cạnh Kim Hoa, tỏ vẻ bất mãn. “Cậu nói xem, Trần Kiệt dù là mặt nào cũng đều hơn thằng nhãi 17 tuổi đó, vì cớ gì Viên đại công chúa lại đi chọn hắn?”

    “Viên Truy Thương, cậu ấy trong chuyện tình cảm rất tùy hứng,” Mạc Kỳ cười, “Chỉ cần là làm cậu ấy rung động, thì dù là ai, dù là người thế nào chắc cũng không ảnh hưởng.”
    Không khí lại rơi vào trầm mặc.

    “Nếu có gặp Truy Thương, các cậu đừng nói Lâm Đạt 17 tuổi.”

    “Biết rồi biết rồi.” Kim Hoa thở hắt ra. Thực tình là ngốc hết biết. Khi không thành bà mối cho người mình yêu và em trai chị dâu mình, còn phải nói dối che giấu này nọ, mệt muốn chết, không hiểu kiếp trước Mạc Kỳ có thiếu nợ gì Viên Truy Thương không mà kiếp này bị hành dữ vậy.

    “Phải rồi, quên mất.” Tần Vũ vỗ tay lên trán, “Tuần sau là sinh nhật mình, hai người tới nha.”

    “Nhất định rồi,” Kim Hoa cười tươi, “Tổ chức ở đâu?”

    “Party tại nhà a.”

    “Trời ơi, tiệc sinh nhật của Tần đại thiếu gia, dám chắc là hoành tráng muốn chết, không biết có bao nhiêu em gái xinh đẹp đây?” Kim Hoa giở giọng mỉa mai. “Bọn này tới liệu có gặp được thiếu gia vài phút không?”

    “Gửi lời mời tới Viên Truy Thương và em gái giúp mình nha”, Tần Vũ lơ luôn Kim Hoa.

    “Được.”


    _____________________


    Vừa về đến nhà, bỗng nhiên bắt gặp nụ cười tươi tắn của Lý Miên.

    “Tiểu Kỳ về rồi hả con, Truy Thương đang chờ trong phòng đấy. Hôm nay sẽ ăn cơm ở đây.”

    “Dạ?”

    Ngẩn người một lúc, rồi nhìn lên giá để giày, thấy đôi giày quen thuộc, Mạc Kỳ mới hoàn tâm trí, chạy một mạch lên lầu.

    Quả nhiên, nàng đang nằm đó.

    Hình như đã ngủ mất.

    Mạc Kỳ nở nụ cười, nhẹ nhàng đặt cặp lên bàn, tiến lại gần giường ngủ. Cô ngồi xuống bên cạnh giường, ngắm nhìn khuôn mặt Viên Truy Thương.

    Vài sợi tóc xòa xuống mặt, lông mày hơi nhíu, Viên Truy Thương từ từ mở mắt. Mạc Kỳ giật mình, ngay lập tức ngồi lên giường.

    “Cậu tới lúc nào?”

    “Mình mới qua thôi.”

    “Sao không nhắn cho mình?”

    “Muốn cậu bất ngờ mà.”

    Mạc Kỳ bóp mũi Viên Truy Thương, rồi tiến lại tủ đồ, lấy quần áo để thay.

    “Tiểu Kỳ, mình đau đầu.”

    “Ngủ ngày sẽ đau”, Mạc Kỳ lạnh lùng nói, nhưng lại đặt quần áo xuống, trở lại giường, đưa tay sờ trán Viên Truy Thương.

    “Mình đau lắm lắm luôn”, Viên Truy Thương giở giọng ăn vạ. Mạc Kỳ đưa tay xoa xoa huyệt thái dương của nàng, thật cẩn thận khéo léo. Hơi cúi người, tóc dài rủ xuống trên mặt và ngực Viên Truy Thương, khiến nàng đang nhắm mắt bỗng mở ra, đôi mắt trong veo nhìn thẳng Mạc Kỳ. Mạc Kỳ cảm giác được mình bị nhìn, cũng không nói gì, chỉ tập trung xoa xoa thái dương.

    “Tóc Tiểu Kỳ đẹp thật đấy”, Viên Truy Thương đưa tay vuốt vuốt tóc Mạc Kỳ, “Cả lông mày cũng đẹp, mắt mũi miệng cũng không chê được”, rồi dùng cả hai bàn tay ôm lấy mặt cô, tươi cười nói.

    Những hành động này của Viên Truy Thương, Mạc Kỳ đã rất quen thuộc, nhưng vẫn không khỏi tim bị nhảy dựng. Dù vậy vẫn thật thản nhiên, sắc mặt không đổi.

    “Cậu nằm yên.”

    “Tiểu Kỳ, cậu không chịu nói rõ chuyện hôm trước, mình sẽ không chịu yên”, Viên Truy Thương nắm lấy vạt áo Mạc Kỳ giật giật.

    “Chuyện hôm trước?”

    “Cái hôm ở nhà mình. Cậu nói đã tìm thấy người cậu yêu từ lâu, nhưng đã mất rồi ấy. Mình muốn biết người đó là ai?”

    “Cậu không quen biết.”

    “Mình không tin có người nào cậu quen mà mình lại không biết”, Viên Truy Thương tự tin khẳng định.

    A...

    Đúng là như vậy.

    Đã thân tới mức, cuộc sống của cả hai giống như hòa làm một. Mạc Kỳ cười tự giễu.
    “Từ hồi tiểu học lận, cậu không quen đâu.”

    “Tiểu học?” Viên Truy Thương bật cười khanh khách, “Cậu biết yêu từ hồi tiểu học? Đến giờ chưa quên?”

    “Đã nói cậu nằm im.” Mạc Kỳ đặt tay lên vai ấn nàng xuống, lại tiếp tục xoa bóp đầu cho nàng.

    “Lát nữa Lâm Đạt về tới, mình phải đi sửa soạn chút đã.”

    Mạc Kỳ ngẩn người.

    Lâm Đạt?

    Lại là hắn?

    Vì hắn, nên Viên Truy Thương mới tới, lại còn ăn cơm tại đây, hết thảy là vì hắn.

    Trong lòng dâng lên cảm giác đau đớn, toàn thân bất động một lúc rất lâu, mắt chằm chằm nhìn xuống.

    “Tiểu Kỳ?”

    “Vậy cậu đi sửa soạn đi. Bớt đau chưa?”

    “Rồi a”, Viên Truy Thương ngồi dậy, ôm cổ Mạc Kỳ một cái, rồi mỉm cười cầm túi xách bước vào nhà tắm.

    Không lâu sau, Mạc Kiến Trung cùng Lâm Tiểu Du, dẫn theo Lâm Đạt về đến. Trong lúc ăn cơm, Mạc Kỳ chỉ cúi gằm mặt, cố gắng không nhìn Viên Truy Thương cùng Lâm Đạt. Ngay khi ăn uống dọn dẹp xong, Mạc Kỳ ngay lập tức trở về phòng.

    Lại không ngờ, Viên Truy Thương cùng Lâm Đạt cũng theo vào.

    “Hai đứa cứ tự nhiên như ở nhà mình đi”, Lâm Tiểu Du đẩy cả hai vào phòng, cười vô tư, “Lâu lâu mới gặp nhau được một lần.” Giọng cô đầy sủng nịch, quả thực ngay từ những lần đầu tiếp xúc với Viên Truy Thương, Lâm Tiểu Du đã vô cùng thích nàng. Xinh đẹp, lễ phép, tế nhị, gia đình lại giàu có. Thế nên bằng mọi cách, cô phải gán ghép cho được Viên Truy Thương với Lâm Đạt, tuy rằng Lâm Đạt kém nàng 3 tuổi, nhưng cao ráo và trưởng thành cũng không thua kém gì.

    Mạc Kỳ cảm giác như thân thể mình cứng đờ, chỉ ngồi im lặng, cắm mặt vào máy tính.

    Đằng sau lưng vang lên những tiếng thì thầm mà cô không muốn nghe, chỉ muốn bịt tai lại, hoặc chạy ngay ra khỏi căn phòng này.

    Đến khi trong phòng im ắng, cô không nhịn được quay lại nhìn, thì một cảnh tượng đập vào mắt khiến trong lòng một trận run rẩy, Mạc Kỳ đứng lên, lặng lẽ mở cửa bước ra.

    Cuối cùng cũng khóc được.

    Nước mắt chảy dài, cô bước vào nhà tắm, khóa cửa lại, bắt đầu cúi mặt xuống khóc.

    Tại sao?

    Đó là phòng của mình, tại sao cậu nhẫn tâm như thế.

    Cứ cho là đã bao lâu không gặp hắn, cứ cho là tình yêu hai người đang ngọt ngào hạnh phúc, cứ cho là cậu chẳng để ý đến cảm giác của mình, thì vẫn là quá nhẫn tâm không phải sao.

    Chỉ muốn hét lên thật to. Chỉ muốn chạy đến đẩy hắn ra, kéo cậu lại ôm thật chặt. Nói rằng cậu là của mình. Nói rằng cậu không được phép hôn ai ngoài mình.

    Nhưng không có tư cách, không có can đảm. Thứ duy nhất bây giờ mình có thể làm là từ bỏ, không phải sao.




  4. Có 4 thành viên thích bài viết của LiLith:


  5. #23
    Tham gia ngày
    Aug 2013
    Đến từ
    Tp.Hcm
    Tuổi
    30
    Bài gởi
    169
    Được thích 254 lần trên tổng số 70 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Truyện ngày càng hay :3 Cố lên nhé chị ủng hộ

    If our love is tragedy
    Why are you my remedy
    If our love is insanity
    Why are you my clarity

  6. Có 1 thành viên thích bài viết của Alan Awake:


  7. #24
    Tham gia ngày
    May 2010
    Đến từ
    Where I will always wait for you
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    574
    Được thích 126 lần trên tổng số 91 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Tên kia sao dám hôn Truy Thương của Mạc Kỳ hả
    Này thì hôn này, này thì hôn này

  8. Có 1 thành viên thích bài viết của thao25:


  9. #25
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Chương 11: Lạnh lùng một chút





    “Dạo này thấy cậu có vẻ ít đi chung với Viên đại công chúa nhỉ?” Kim Hoa đặt một hộp sữa, một cái bánh mỳ lên bàn. Canteen hôm nay hơi vắng, Tần Vũ cũng không đi học. Hắn đang bận rộn chuẩn bị cho cái bữa tiệc sinh nhật hoành tráng tại gia kia.

    Mạc Kỳ không nói gì, chỉ cười buồn.

    “Thế nào? Quyết định từ bỏ chưa?”

    “Nói dễ, làm mới khó.”

    “Mình nghĩ cậu nên ít gặp cậu ta lại, rồi chăm đi chơi với người khác, rồi sẽ thích người khác, sẽ quên được thôi.”

    “Nghĩ kĩ thì, mình cũng chăm đi chơi với cậu lắm, hai đứa lại hợp nhau, biết mọi thứ về nhau nữa, sao mình không có tí cảm xúc nào với cậu nhỉ?” Mạc Kỳ nói với giọng trêu chọc.

    “Chỉ trách mình không đủ xinh đẹp, không đủ cuốn hút, cũng không có 10 năm kỉ niệm như người ta”, Kim Hoa lấy gương ra soi soi, vuốt vuốt mái tóc, “Sánh được với Viên Truy Thương trong thành phố này chắc cũng không có mấy người, đáng tiếc, cậu chọn yêu người quá hoàn hảo đi, mặc dù cậu cũng tính là không thua kém gì.”

    “Thực ra, mình không nghĩ nhiều đến thế. Chỉ cần là trái tim rung động.”

    “Đấy, đẹp trai anh tuấn si tình hiền lành dịu dàng thế kia mà còn chả rung động, tiếc thế chứ. Phải mình là xong rồi.” Kim Hoa hất mặt về phía sau lưng Mạc Kỳ. Cô quay lại, thở dài nhìn Triệu Lãnh Tuấn đang tiến đến gần.

    Không phải ngày nào cậu ta cũng chờ ở canteen này đấy chứ...

    “Chào hai cậu. Ủa, hôm nay sao không thấy Tần Vũ?”

    “Cúp học rồi. Tuần sau sinh nhật hắn, nghe đâu lần này làm hoành tráng lắm.”

    “Haha, cũng phải. Tần đại thiếu gia mà. Chắc tiệc sẽ đông con gái lắm.” Triệu Lãnh Tuấn cười cười.

    “Cậu cũng đi chứ?” Mạc Kỳ hỏi.

    “Ừm, sẽ đi, mình cũng muốn được thấy Mạc Kỳ mặc đầm.”

    Kim Hoa và Mạc Kỳ cùng bật cười. Triệu Lãnh Tuấn ngượng ngùng gãi đầu gãi tai.

    “À, mình cũng muốn đưa em gái mình đi. Nó học cùng lớp với em gái Viên Truy Thương đó.”

    “Viên Thanh Linh?”

    “Ừm.”

    Cứ nhắc tới cái tên đó, là Mạc Kỳ cười khổ sở, muốn toát mồ hôi hột.

    “Được a, vậy rủ em gái cậu đi chung, mình cũng sẽ nói với Viên Thanh Linh, để hai đứa cùng đi.”

    Viên Truy Thương cũng sẽ đến, không biết cậu ấy sẽ mặc đồ như thế nào.

    Mạc Kỳ thở dài, đã tự nhủ sẽ không nghĩ đến nữa, nhưng hễ chuyện gì cũng liên quan đến, làm sao mà bỏ ra khỏi tâm trí được đây.

    Đang ngẩn người, tiếng chuông điện thoại vang lên.

    “Tiểu Kỳ?”

    Nghe được giọng Viên Truy Thương phía bên kia, trái tim Mạc Kỳ như siết lại. Đã lâu ngày không nghe giọng nàng.

    “Mình đây.”

    “Hôm nay cậu có thời gian rảnh chứ?”

    “Mình...”

    “Đừng nói với mình là cậu lại bận.” Viên Truy Thương đổi giọng buồn bực, “Mình sẽ đến nhà cậu chờ. Mình có chuyện muốn nói.”

    Mạc Kỳ bất đắc dĩ đành phải đồng ý.

    “Nhìn cái mặt thế kia, chắc lại người ta gọi rồi.” Chờ cho Triệu Lãnh Tuấn đi lấy thêm đồ uống, Kim Hoa thở dài nhìn Mạc Kỳ.

    “Cậu ấy nói muốn gặp mình.”

    “Không phải lại kể lể chuyện tình cảm ngọt ngào đấy chứ?” Kim Hoa khinh thường nói.

    “Có lẽ.”

    “Vậy mặc kệ đi. Cậu làm bà mai một lần rồi, giờ còn muốn làm chuyên viên tư vấn tình yêu nữa sao?”

    “Mình phải về.”

    “Cậu!!...”

    Gương mặt Mạc Kỳ thất thần, không biểu lộ chút bi thương hay đau đớn khổ sở, nhưng vẫn khiến Kim Hoa nhìn mà thấy đau lòng. Rốt cuộc mấy người này bị sao đây? Yêu đương quan trọng thế sao, tới mức hành hạ bản thân như vậy, nó thở dài.

    Về tới nhà, đã thấy đôi giày quen thuộc trên giá, Mạc Kỳ lặng lẽ đi lên lầu, mở cửa phòng, đã thấy Viên Truy Thương ngồi trên giường, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.

    “Cậu về rồi?” Thấy Mạc Kỳ, nàng nở nụ cười. “Mệt không? Mình pha nước cam cho cậu rồi đây”, nói rồi chỉ vào cốc nước trên bàn.

    “Cảm ơn cậu.”

    Mạc Kỳ tiến đến cầm cốc nước lên uống, liếc mắt thấy sắc mặt Viên Truy Thương lạnh băng, liền hỏi, “Có chuyện gì sao?”

    “Mấy ngày nay cậu bận gì vậy?”

    “Mình... giúp Tần Vũ chuẩn bị một số thứ cho bữa tiệc sinh nhật.”

    “Sinh nhật Tần Vũ?”

    “Đúng vậy, cậu cũng đến nhé, Tần Vũ gửi lời mời.”

    “Được, vậy chúng mình cùng đi chung.”

    “Mình... sẽ đi với Kim Hoa”, Mạc Kỳ nói khẽ, tránh ánh mắt của Viên Truy Thương. “Cậu đi cùng với Viên Thanh Linh nhé, nghe nói em gái Triệu Lãnh Tuấn học cùng lớp với con bé, hắn muốn đưa cả hai đi chung cho vui.”

    “Cậu nói gì vậy?” Viên Truy Thương cảm thấy ngẩn người, nàng khẽ cau mày, “Vậy thì tất cả đi chung đi?”

    “Mình và Kim Hoa sẽ tới sớm hơn, để giúp Tần Vũ một số việc. Cậu... vẫn là nên đi sau với Thanh Linh đi.”

    “Tiểu Kỳ, mấy ngày nay, có phải cậu giận gì mình không?”

    “Không đâu, cậu đừng nghĩ nhiều.”

    “Nếu vậy, vì cớ gì mình cảm thấy gặp được Tiểu Kỳ lại khó khăn như vậy, đi chơi chung càng khó, cảm giác như Tiểu Kỳ ngày càng xa cách.”

    Mạc Kỳ mím môi, lưng vẫn quay về phía Viên Truy Thương.

    “Tại sao mọi người đều như vậy, rốt cuộc mình đã làm sai chuyện gì đây. Cả Lâm Đạt, hắn cũng giận dỗi.”

    Cuối cùng, cũng lại là hắn, mọi câu chuyện đều dẫn về hắn.

    “Hắn giận dỗi?”

    “Phải, mình cảm thấy hắn thật trẻ con”, Viên Truy Thương thở dài. Mấy hôm Lâm Đạt ở lại Bắc Kinh, Viên Truy Thương và hắn cùng đi mua đồ. Viên Truy Thương có thói quen hễ đi mua đồ là lại hăm hở chọn đồ cho Mạc Kỳ, hết quần lại áo. Chưa kể mở miệng là nhắc Mạc Kỳ, chuyện gì cũng đem Mạc Kỳ vào được. Còn không ngừng hỏi tại sao mấy ngày nay Mạc Kỳ không qua nhà nàng chơi. Lâm Đạt thấy thế liền khó chịu. Vẫn biết là bạn thân, nhưng không cần tới mức đi chung với người yêu cũng cứ nhắc liên tục thế đi.

    Nghe xong chuyện, Mạc Kỳ cảm giác mặt mình nóng lên.

    “Cậu cũng thật là, đi với hắn thì phải chọn mua đồ cho hắn chứ.”

    “Nhưng con trai mà hẹp hòi vậy, mình không thích tí nào.”

    “Vậy rốt cuộc cậu thích gì ở hắn?” Mạc Kỳ nhịn không được liền hỏi.

    “A, cái này...”

    Chính bản thân nàng cũng chưa biết đi.

    Viên Truy Thương mọi thứ đều hoàn hảo, duy chỉ có chuyện tình cảm, thực sự là chả có chút hiểu biết nào.

    “Vậy, Tiểu Kỳ, ngày mai mình và cậu đi chọn mua đồ mặc trong tiệc sinh nhật Tần Vũ, được không?” Viên Truy Thương chuyển đề tài.

    “Ngày mai... Mình bận.”

    Viên Truy Thương cau mày, chưa kịp mở miệng nói tiếp, thì Mạc Kỳ tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh nàng, nở nụ cười.

    “Không bằng ngay bây giờ cùng đi đi.”

    Viên Truy Thương cười tươi, vòng tay ôm cổ Mạc Kỳ, thở nhẹ nhõm. Rốt cuộc Mạc Kỳ vẫn là Mạc Kỳ, là bạn thân nhất của nàng, là người duy nhất sẽ không rời bỏ nàng. Không chán ghét nàng. Không trách cứ nàng mỗi khi nàng tùy hứng ăn vạ. Không bắt ép nàng phải làm thế này thế kia. Ở bên Mạc Kỳ mới thoải mái nhất. Nếu có thể, nàng muốn ở bên Mạc Kỳ mãi như vậy.




  10. Có 5 thành viên thích bài viết của LiLith:


  11. #26
    Tham gia ngày
    May 2010
    Đến từ
    Where I will always wait for you
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    574
    Được thích 126 lần trên tổng số 91 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Trông hai chị chap này tình củm quá
    Hi vọng những chap sau hai chị cũng sẽ vui vẻ, hạnh phúc như vậy

  12. #27
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Chương 12: Tiệc sinh nhật Tần đại thiếu gia (1)





    Cơ ngơi gia đình Tần Vũ, không phải ai cũng có cơ hội chiêm ngưỡng tỉ mỉ bên trong như thế này.

    Đây thực sự là một tòa biệt thự quá sang trọng, quá rộng lớn, với khuôn viên, hồ bơi, khu thư viện, hoàn toàn không thiếu một thứ gì, giống như một khu nghỉ dưỡng cao cấp. Mạc Kỳ và Kim Hoa tới từ sớm, chứng kiến khách mời lần lượt kéo đến. Quan hệ của Tần Vũ rất rộng, huống hồ buổi tiệc sinh nhật này, ngay cả những người không liên quan nhiều tới hắn mà liên quan tới ba mẹ hắn, cũng tới. Mạc Kỳ nghe nói Tần Vũ mất mẹ từ nhỏ. Người mẹ mới này là do ba hắn mới cưới, cũng đã có một con gái riêng đang học lớp 12 rất xinh đẹp và ngoan ngoãn. Đó là lời Tần Vũ nói, còn thật lòng Mạc Kỳ không tin những người có quan hệ thân thiết với Tần Vũ lại “hiền lành ngoan ngoãn”.

    Trời sẩm tối, khách mời đến thật đông. Từng bàn tiệc ngoài trời chật kín khách, phía trong sảnh là những khách mời quan trọng, thường là họ hàng gia đình và bạn bè thân thiết của Tần Vũ. Mạc Kỳ hôm nay mặc một bộ váy màu vani hôm qua Viên Truy Thương lựa cho cô, tóc dài một bên vén qua tai, một bên buông thả tự nhiên. Cô trang điểm nhẹ, đi một đôi giày cao gót, vóc dáng Mạc Kỳ hơi gầy một chút.

    “A, Mạc Kỳ, tuy rằng thế nhưng phải công nhận, dường như Viên đại công chúa rất am hiểu cái gì hợp với Mạc Kỳ, cái gì không hợp. Đúng là tình cảm 10 năm bồi đắp.” Kim Hoa cười cười.

    Mạc Kỳ chỉ liếc một cái, không nói gì liền hướng ra phía cổng, tìm kiếm trong số khách mời đang tiến vào sảnh kia một bóng dáng quen thuộc. Lẽ ra giờ này đã phải đến rồi, cô nhíu mày lo lắng.

    Nhưng ngay khi Viên Truy Thương vừa xuất hiện, Mạc Kỳ liền nhận ra nàng.

    Dẫu có ở giữa một đám đông như thế nào, chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra. Giống như ở trong mắt cô, chỉ có nàng một người.

    Viên Truy Thương mặc một bộ đầm màu xanh ngọc, khoác túi xách, trông trưởng thành hơn thường ngày rất nhiều. Vừa nhìn thấy Mạc Kỳ, nàng lập tức tươi cười tiến đến, khoác lấy tay cô.

    “Thanh Linh đâu?”

    “Đi với bạn rồi. Em gái của Triệu Lãnh Tuấn.” Vì trong sảnh khá ồn ào, nên mỗi khi nói, Viên Truy Thương đều ghé sát vào tai Mạc Kỳ. Không ngờ chỉ động tác nhỏ như vậy cũng đủ làm mặt Mạc Kỳ nóng lên, tim bỗng đập nhanh hơn.

    “À, hôm nay Triệu Lãnh Tuấn bảnh lắm nhé”, Viên Truy Thương cười đầy ẩn ý, “Chắc tính quyến rũ Tiểu Kỳ của mình đây.”

    Mạc Kỳ cười khổ, chỉ muốn nói Viên Truy Thương đừng mở miệng ra là ‘Tiểu Kỳ của mình Tiểu Kỳ của mình’ như vậy, khiến cho cô cảm thấy vừa ngượng ngùng lại vừa đau lòng.


    ________________


    “Hóa ra anh trai cậu học chung trường với chị hai”, Viên Thanh Linh cảm thấy như đêm nay là lần đầu tiên mình thực sự đuợc nhìn ngắm Triệu Ngọc Nhã với toàn bộ vẻ xinh đẹp của nàng. Vẫn một bộ váy màu làm nhạt thanh thanh nhã nhã, vóc người mảnh khảnh không cao không thấp, mái tóc dài đen tuyền buông thả tới ngang lưng. Trông nàng hoàn toàn khác với Viên Thanh Linh, cô mặc một bộ váy màu hồng, thoạt nhìn có chút sặc sỡ.

    “Ừm.” Triệu Ngọc Nhã lần đầu tiên được tới một bữa tiệc lớn đến như vậy. Lúc này cả hai đang đứng bên ngoài, nhưng cũng cảm thấy ngộp thở bởi lượng khách quá lớn. Bàn tiệc được bày vô cùng sang trọng và đẹp mắt, từng ly rượu pha lê được xếp hình kim tự tháp, mỗi bàn đều có ánh nến lung linh mờ ảo.

    “Vào trong thôi, tiệc cũng sắp bắt đầu.” Viên Thanh Linh giơ tay, tính khoác tay Triệu Ngọc Nhã, nhưng dù thế nào cũng cảm thấy không được tự nhiên, lại rút tay về.

    Triệu Ngọc Nhã đi theo Viên Thanh Linh tiến vào đại sảnh. Nơi này quá đông người, nàng bắt đầu cảm thấy chóng mặt. Vốn dĩ Triệu Ngọc Nhã thân thể rất yếu, rất hay bị choáng khi tới những nơi quá đông người. Nàng cau mày, cố gắng điều hòa hơi thở.

    Phía trên kia, Tần Vũ cầm lấy một chiếc micro, bắt đầu lên tiếng. “Xin chào tất cả các vị khách mời. Rất cảm ơn mọi người đã đến đây tham dự bữa tiệc nhỏ mừng sinh nhật của tôi.”

    Vâng, bữa tiệc nhỏ.

    “Xin mọi người cứ tự nhiên ăn uống, vui chơi như ở nhà mình.”

    “Ngoài ra, bây giờ tôi cũng muốn giới thiệu một người con gái mà hiện tại đang là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi.”

    HẢ???

    Mạc Kỳ, Viên Truy Thương và Kim Hoa, tất cả khách mời đều trợn tròn mắt, ồ lên một tiếng.
    Không phải chứ? Tần Vũ hắn cũng có người quan trọng nhất sao? Không phải đối với hắn, con gái dù đẹp đến mức nào cũng chỉ như nhau, không có quá nhiều giá trị sao. Mạc Kỳ quay sang nhìn Kim Hoa, thấy mặt con bạn tái mét, rõ ràng là đang sốc toàn tập.

    Tần Vũ quay người, hướng về phía cửa bên, như chờ đợi một ai đó bước ra. Mọi con mắt đều đổ dồn về phía đó.

    Một thân ảnh nhỏ nhắn, mặc bộ đầm đỏ sặc sỡ chói mắt, trang điểm đậm, vô cùng câu hồn, đôi mắt hơi xếch đầy sắc sảo, bước ra tiến về phía Tần Vũ. Dương Thiệu Cơ nở nụ cười rồi cúi chào toàn bộ khách mời, trong khi ở bên dưới, tất cả mọi người vẫn còn đang sững sờ bàng hoàng. Tiếng thì thầm xôn xao vang lên, tiếng huýt sáo, hò reo liền nối tiếp ngay sau đó.

    Mà người bất ngờ nhất lúc này, sững sờ nhất lúc này, không ai khác là Viên Thanh Linh cùng Triệu Ngọc Nhã.

    “Kia là... Dương Thiệu Cơ?” Viên Thanh Linh dường như chưa tin nổi vào mắt mình, cần người bên cạnh xác định lại.

    “Dường như là vậy.” Triệu Ngọc Nhã vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong nội tâm nàng chính là đang loạn.
    Vì cớ gì, lại là Dương Thiệu Cơ? Triệu Ngọc Nhã nhìn chăm chú lên phía trên, nhìn kĩ từng ánh mắt, từng cử chỉ. Phải rồi, chính là Dương Thiệu Cơ không ai khác. Vẻ mặt câu hồn kia, hôm nay trang điểm thật đậm lại thêm vài phần mị hoặc. Vẫn biết Dương Thiệu Cơ rất đẹp. Nhưng thường ngày tới trường đều rất thân thiết gần gũi, cười rất nhiều. Hôm nay cô đứng trên đó, giống như một người khác, sắc mặt không hề cười, chỉ hơi cong khóe miệng. Không hiểu sao Triệu Ngọc Nhã cảm thấy, Dương Thiệu Cơ như vậy còn đẹp hơn gấp ngàn lần.

    “Nói vậy... Cô bé đó là bạn gái của Tần Vũ?”

    “Không đâu.”

    Từ phía sau, một thanh âm trầm thấp vang lên. Mạc Kỳ quay lại, thì thấy một chàng trai cầm trên tay ly rượu vang đỏ, mỉm cười nhìn tụi nó.

    Trần Kiệt.

    Hắn cúi người chào cả bọn, rồi hơi ngẩn người nhìn Truy Thương, sắc mặt rõ ràng là đã bị hút hồn.
    “Đó là em gái của Tần Vũ”, cuối cùng lấy lại bình tĩnh, hắn rời mắt khỏi Viên Truy Thương, hất mặt lên phía trên nơi Tần Vũ đang đứng, nói.

    “À, ra vậy.”

    Tần Vũ cũng thật thích nói đùa. Hôm nay nhất định trong số các mỹ nhân đứng ở đại sảnh này có nhiều người thất vọng muốn chết đi. Mạc Kỳ bật cười.

    “Nhưng em gái Tần Vũ đẹp thật đấy”, Viên Truy Thương không ngừng cảm thán.

    “Ai da, đẹp tới muốn đau mắt.” Kim Hoa thở hắt ra. Cái vẻ đẹp mị hoặc đó rõ ràng là không làm cho nó thích. Mới 18 tuổi đã lả lơi câu hồn như thế, giới trẻ ngày nay rốt cuộc bị làm sao vậy.

    Ngay sau đó, tiếng nhạc vang lên, tiệc khiêu vũ chính thức bắt đầu. Tần Vũ liền cầm tay Dương Thiệu Cơ lên hôn, sau đó cả hai cùng bắt đầu khiêu vũ.

    Viên Thanh Linh cùng Triệu Ngọc Nhã đứng ở dưới chỉ biết ngây ngốc nhìn.

    Trong đầu Triệu Ngọc Nhã bỗng nhớ lại hình ảnh Dương Thiệu Cơ thường ngày cười đến yêu nghiệt, cầm sách cầm vở chạy tới hỏi bài nàng. So với người mặc bộ đầm đỏ đang khiêu vũ cùng Tần đại thiếu gia trên kia, giống như không phải một người.

    Tiếng nhạc lại làm cho đầu óc nàng thêm choáng váng, nhưng vẫn cố gắng đứng vững.

    Khiêu vũ xong, Tần Vũ bắt đầu đem rượu xuống từng bàn, uống với khách mời. Còn Dương Thiệu Cơ đã sớm biến mất sau cánh cửa.

    Triệu Lãnh Tuấn rất nhanh liền mời Mạc Kỳ nhảy một điệu, Mạc Kỳ cũng không ngần ngại đồng ý. Đối với nàng, Triệu Lãnh Tuấn giống như một người bạn học tốt.

    Vô tình để lại Viên Truy Thương và Trần Kiệt ngồi cạnh nhau.

    “Uống một ly với mình nhé.”

    “Được.”

    Trần Kiệt nhìn ngắm Viên Truy Thương một lượt, trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng uất ức. Hắn không hiểu vì cớ gì, nàng lại chọn yêu một thằng nhãi 17 tuổi, chẳng có tiền đồ, ngoài cái vẻ đẹp trai trắng trẻo theo như lời miêu tả của Tần Vũ, thì chẳng có gì để đem so với hắn cả.

    “Chuyện cậu và Lâm Đạt ra sao rồi?”

    “Hơ?” Viên Truy Thương ngạc nhiên, “Cậu cũng biết Lâm Đạt?”

    “Mình nghe kể thôi.”

    “À”, nàng cười trừ, trong lòng vẫn còn không thoải mái vì chuyện cãi nhau ngày hôm trước. “Coi là tiến triển tốt đẹp đi.”

    “Lâm Đạt hắn ở trường chắc là rất nhiều nữ sinh trẻ đẹp theo đuổi”, Trần Kiệt nở nụ cười ẩn ý. “Không hiểu sao lại có sở thích yêu các chị gái đại học đây?”

    “Hả?” Viên Truy Thương dĩ nhiên không hiểu hắn nói gì.

    “Mặc dù cậu trông bề ngoài so với hắn cũng không tính là già hơn, nhưng hơn kém nhau 3 tuổi, có lẽ trong tư duy và suy nghĩ còn khoảng cách lớn lắm.”

    “Khoan đã”, Viên Truy Thương cắt lời hắn. “Cậu đang nói về ai vậy?”

    “Lâm Đạt a.” Trần Kiệt nhíu mày, “Không phải hắn kém cậu 3 tuổi sao?”

    “Đâu phải vậy... Hắn bằng tuổi mình mà.”

    Trần Kiệt đứng hình một lúc, rốt cuộc hiểu chuyện gì xảy ra. Viên Truy Thương không hề biết Lâm Đạt mới 17 tuổi, nàng vẫn đinh ninh hắn bằng tuổi mình. Trần Kiệt cười phá lên.

    “Thằng nhóc này, cũng láu cá thật. Dám khai gian tuổi để tán gái.” Hắn cười đến xấu xa.

    Viên Truy Thương mặt mày tối sầm lại.

    Khai gian tuổi?

    “Cậu nói... Lâm Đạt là 17 tuổi?”

    “Phải. Cái này mình có thể dám chắc.” Không phải sau khi biết chuyện Viên Truy Thương có bạn trai, hắn đã vội vàng đi điều tra ngay mọi thông tin về tình địch đó sao.

    Viên Truy Thương cảm thấy choáng váng đầu óc. Nàng hướng mắt nhìn Mạc Kỳ vẫn đang khiêu vũ cùng Triệu Lãnh Tuấn, lẩm bẩm, “Tiểu Kỳ... Tiểu Kỳ sẽ không lừa mình đâu, phải không?”

    Nhưng sớm trong lòng đã biết rõ đáp án. Mà đáp án này, làm cho Viên Truy Thương bàng hoàng, cảm giác đau nhói trong lồng ngực tới không thở nổi.


    ___________________



    Viên Thanh Linh rất muốn mở lời, mời Triệu Ngọc Nhã cùng khiêu vũ với mình, nhưng lại thấy hai đứa con gái khiêu vũ với nhau cũng hơi kì quặc. Cô bèn ngó nghiêng xem chung quanh có cặp đôi nào như vậy đang khiêu vũ không, nếu có, mình mời nàng cũng không quá kì quái.

    Rốt cuộc thấy được có vài cặp, trong lòng lại thêm tự tin, liền quay sang nhìn Triệu Ngọc Nhã.

    Nàng thật sự đẹp quá.

    Vẻ đẹp thanh nhã này, có lẽ chỉ có một người là nàng đẹp nhất.

    “Nhã Nhã.”

    “Ừm?” Triệu Ngọc Nhã quay sang, hơi nghiêng đầu nhìn Viên Thanh Linh.

    “Mình... chúng mình...” Ôi, khí chất tiểu công chúa đi đâu hết vậy không biết.

    Triệu Ngọc Nhã thất thần nhìn về phía trước mặt, một người đang tiến lại gần về phía các nàng, mặt vô biểu tình, chỉ thấy thân ảnh màu đỏ sặc sỡ chói mắt.

    “Thiệu Cơ...”

    Viên Thanh Linh cau mày quay lại nhìn, quả nhiên thấy Dương Thiệu Cơ đang đứng đằng sau.

    “Đi với mình.” Dương Thiệu Cơ cúi người cầm lấy tay Triệu Ngọc Nhã, sắc mặt vẫn băng lãnh không đổi.

    Này này, tay của nàng không phải để cô tùy tiện cầm nắm đâu nha.

    “Khoan đã, cậu tính đưa cậu ấy đi đâu chứ?” Viên Thanh Linh vội giữ lại.

    “Cậu buông.”

    Viên Thanh Linh hơi giật mình, người này giống như cô không hề quen biết.

    “Thiệu Cơ, mình... ở đây được rồi...”

    “Đi với mình”, Dương Thiệu Cơ vẫn không buông, một mực kéo Triệu Ngọc Nhã về phía cô. “Mình kiếm chỗ để cậu nằm nghỉ.”

    “Mình không sao.”

    Lúc này, Viên Thanh Linh mới nhìn đến sắc mặt Triệu Ngọc Nhã. Cô giật mình thấy sắc mặt nàng tái xanh, không chút máu. Vì cái gì không hề để ý tới?

    Viên Thanh Linh bất động đứng nhìn Dương Thiệu Cơ cầm tay Triệu Ngọc Nhã kéo đi.

    Vì cái gì, rõ ràng là ở tít tận trên kia, cũng không hề bước về phía này tới một lần, lại có thể nhìn ra được Nhã Nhã đang mệt mỏi đây?

    Vì Dương Thiệu Cơ luôn luôn không ngừng để mắt tới nàng sao?





  13. Có 4 thành viên thích bài viết của LiLith:


  14. #28
    Tham gia ngày
    May 2010
    Đến từ
    Where I will always wait for you
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    574
    Được thích 126 lần trên tổng số 91 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Chuyện tình của 2 chị có tiến triển rồi hí hí

  15. Có 1 thành viên thích bài viết của thao25:


  16. #29
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Chị thấy chúng nó làm quái có tiến triển gì nhỉ

    Chương 13: Tiệc sinh nhật Tần đại thiếu gia (2)





    Triệu Ngọc Nhã không biết nói gì, chỉ đành để mặc Dương Thiệu Cơ cầm tay kéo đi. Tới khi ra khỏi đại sảnh, nàng thấy mình đang bước dọc hành lang, sau đó lên lầu. Kiến trúc tòa nhà này có chút hơi hướng phương Tây cổ, rất sang trọng và độc đáo. Tới khi Dương Thiệu Cơ dừng lại trước một căn phòng, lấy chìa khóa mở cửa, Triệu Ngọc Nhã thở dốc, nhìn chăm chăm vào phía bên trong.

    Một căn phòng lộng lẫy.

    “Đây là…”

    “Phòng riêng của mình.” Dương Thiệu Cơ không cần nghe hết cũng biết Triệu Ngọc Nhã muốn hỏi gì. Cô bước lại gần tủ, mở ngăn kéo ra, lấy một vài vỉ thuốc, sau đó tách từng viên ra, rót một ly nước.

    “Uống đi, sau đó nằm nghỉ một lát.”

    Triệu Ngọc Nhã ngoan ngoãn làm theo, vốn dĩ thường ngày đã không có khả năng phản kháng Dương Thiệu Cơ, lúc này lại càng không. Nhìn Triệu Ngọc Nhã uống thuốc, nội tâm của Dương Thiệu Cơ lại rối loạn. Cô thở dài, liền bỏ vào phòng tắm, bắt đầu tẩy trang.

    Vì cái gì, cứ phải chăm sóc cho nàng. Cứ phải để ý nàng.

    Rõ ràng nếu người này chịu thương tổn, Viên Thanh Linh sẽ vô cùng đau lòng, đến lúc đó mình phải hả hê mới đúng.

    Nhưng cái thân thể yếu đuối bệnh trạng kia, liệu chịu được bao nhiêu thương tổn đây.

    “Thiệu Cơ, cậu… quan hệ thế nào với Tần gia vậy?” Triệu Ngọc Nhã không nhịn được tò mò hỏi. Lúc nãy ngoài đại sảnh, Tần Vũ tuyên bố Dương Thiệu Cơ là người con gái quan trọng nhất của hắn, vậy hẳn là người yêu đi? Nhưng giờ Dương Thiệu Cơ lại nói đây là phòng riêng của mình, mọi chuyện rốt cuộc là thế nào.

    “Mẹ mình mới tái giá”, Dương Thiệu Cơ đáp, “Đối tượng là ba của Tần Vũ.”

    Triệu Ngọc Nhã lúc này mới hiểu ra, Dương Thiệu Cơ là em gái của Tần Vũ.

    Dương Thiệu Cơ tẩy trang xong, liền bước ra ngoài, đứng tựa vào tường, mắt chăm chăm nhìn về phía Triệu Ngọc Nhã, đánh giá nàng. Hôm nay Triệu Ngọc Nhã xinh đẹp, không thể phủ nhận, mặc dù thường ngày nàng cũng vốn đã xinh đẹp rồi.

    Triệu Ngọc Nhã cảm nhận được ánh nhìn của cô, chỉ biết ngồi trên giường cúi gằm mặt.

    “Tiểu Nhã.”

    “Ừm?”

    “Mặt cậu vẫn còn tái xanh lắm”, Dương Thiệu Cơ thở dài, liền tiến đến gần Triệu Ngọc Nhã, ấn nàng nằm xuống giường. “Hôm nay cứ ở đây đi. Tiệc tùng phải tới thâu đêm, Triệu Lãnh Tuấn cũng sẽ say. Sáng mai mình nhờ người đưa cậu về.”

    “Như vậy… thật là phiền.”

    Cậu mà đi ra đó, chóng mặt choáng váng ngã ở đấy thì mới là phiền cho mình.” Dương Thiệu Cơ mở tủ, lấy ra một bộ đồ ngủ, rồi đưa cho Triệu Ngọc Nhã. “Mình sẽ gọi điện nói với Triệu Lãnh Tuấn để anh ta không cần lo lắng.”

    Triệu Ngọc Nhã nhất thời chỉ biết nghe theo. Nàng cũng quá mệt mỏi, chỉ muốn nằm nghỉ. Cũng cảm thấy buồn ngủ, có lẽ là do tác dụng của thuốc. Thế nên, cuối cùng lại ngoan ngoãn đem quần áo vào phòng tắm, để lại Dương Thiệu Cơ đứng nhìn theo dáng vẻ bối rối của nàng, không nhịn được mỉm cười.



    _____________



    Viên Truy Thương chờ Mạc Kỳ nhảy xong với Triệu Lãnh Tuấn, lập tức tiến đến kéo tay cô, “Mình muốn nói chuyện với cậu một chút.”

    Ở bên nhau suốt mười năm, sắc mặt Viên Truy Thương khi tức giận như thế nào, Mạc Kỳ nhất định là hiểu rõ. Lúc này, nàng chính là đang tức giận. Nhưng vì lí do gì, cô lại không thể hiểu. Chỉ biết đi theo nàng ra tới bên ngoài, nơi vắng bóng khách và bớt ồn ào hơn một chút.

    “Truy Thương?” Viên Truy Thương quay lưng về phía Mạc Kỳ, nên cô không thể nhìn rõ biểu tình của nàng, chỉ biết nàng đang rất giận dữ.

    “Vì cớ gì lại nói dối mình.” Giọng Viên Truy Thương vang lên, có chút run rẩy.

    “Mình nói dối cậu?”, Mạc Kỳ tỏ vẻ khó hiểu hỏi, “Cậu nói rõ hơn được không?”

    “Lâm Đạt bao nhiêu tuổi?”

    “Chuyện này…”

    Thì ra là chuyện này.

    Mạc Kỳ biết, sẽ chẳng giấu được lâu, trước sau gì Viên Truy Thương cũng sẽ biết. Cô nở nụ cười lạnh.

    “Mười bảy.”

    “Cậu…” Viên Truy Thương nhíu mày, nhìn thẳng Mạc Kỳ. “Tại sao lừa dối mình? Tại sao chứ?”

    “Xin lỗi cậu. Nhưng chuyện này, không phải cậu nên đi hỏi Lâm Đạt sao?” Mạc Kỳ mặt lạnh nhìn nàng, “Mình cũng chỉ giữ bí mật cho hắn thôi. Lí do vì sao cũng quá rõ, hắn muốn làm người yêu cậu, nên không thể nói hắn mười bảy tuổi được. Hơn nữa, mình nghĩ…”

    Mạc Kỳ nuốt xuống, chậm rãi khó nhọc nói ra từng từ.

    “Mình nghĩ, nếu như cậu thật sự yêu hắn, thì khoảng cách ba tuổi cũng không là gì cả. Một lời nói dối cũng không là gì cả. Cậu vẫn là nên bỏ qua cho hắn.”

    Ai biết được khi nói ra những lời này, trong lòng Mạc Kỳ có bao đau đớn khổ sở.

    Viên Truy Thương tròn mắt nhìn Mạc Kỳ, nàng mím môi, tiến lại gần.

    “Mình không nhắc đến hắn. Vì sao hắn nói dối mình, mình nên làm thế nào với hắn, mình không hề hỏi cậu chuyện đó. Nhưng cậu, tại sao lại nói dối mình? Vì giữ bí mật cho hắn? Vì hắn là em trai của chị dâu cậu, nên cậu liền nói dối mình? Mạc Kỳ, cậu cũng biết, mình không chịu nổi cậu đối xử với mình như vậy. Mình luôn nghĩ cậu là người bạn tốt nhất, sẽ không bao giờ lừa dối. Mình luôn nghĩ cậu coi trọng mình.”

    “Vì cậu thích hắn không phải sao?”

    Mạc Kỳ buồn bã nói, “Vì lúc đó cậu rất thích hắn, nên mình muốn cậu và hắn thành một cặp. Mình muốn cậu hạnh phúc.”

    “Mình không cần thứ hạnh phúc dối trá. Tiểu Kỳ…” Giọng Viên Truy Thương dịu xuống, “Hứa với mình, không được nói dối mình nữa. Mình chỉ có cậu là người hết mực tin tưởng, mình không chịu được nếu như là cậu…” Nói rồi ôm lấy Mạc Kỳ, vùi mặt xuống vai cô.

    “Mình biết rồi.” Mạc Kỳ thì thầm khe khẽ.

    Tiếng nhạc từ phía đại sảnh vang vọng đến, là một bản classic dịu dàng. Ánh trăng buồn bã hắt xuống, Mạc Kỳ ngước đầu nhìn, đêm nay trăng không tròn.

    Trong bóng tối xen lẫn thứ ánh sáng mờ ảo, tiếng thở dài của Viên Truy Thương khẽ vang lên, tiếng tim đập của Mạc Kỳ lại ngày càng rõ, ngoài ra dường như cô không còn nghe thấy âm thanh gì khác.

    Có thể cậu nghĩ mình không phải bạn tốt, vì người nhà mà lừa dối bạn thân nhất của mình. Có thể người nhà mình lại nghĩ rằng, mình là đứa em ngoan và hiểu chuyện.

    Giá như mình có thể nói cho cậu biết, hết thảy những gì mình làm, đều không phải vì tình bạn, tình thân hay gì khác. Mà đều vì tình yêu vô vọng mình dành cho cậu. Có thể cậu sẽ ghét mình, có thể mối quan hệ giữa chúng ta sẽ xấu đi. Nhưng cậu biết không, mối quan hệ giữa mình và cậu ra sao cũng được. Thứ duy nhất mình quan tâm là bản thân cậu kia.

    Chỉ cần cậu hạnh phúc, dù cậu có ghét mình cũng được.

    Nhưng, vì cớ gì, mình vẫn cứ cảm thấy đau đớn đến không thở nổi đây?

    Tại sao mình không thể là người trực tiếp đem hạnh phúc đến cho cậu đây?



    _____________________



    Mới ngoảnh mặt đi một lát, quay lại đã thấy Triệu Ngọc Nhã nằm ngủ im lìm. Xem ra cũng không tới mức lạ giường không ngủ được. Cũng có thể là do tác dụng phụ của thuốc. Dương Thiệu Cơ nằm lên giường, chống cằm lặng lẽ nhìn nàng.

    Ánh đèn ngủ mờ cũng đủ soi sáng khuôn mặt nhỏ nhắn của Triệu Ngọc Nhã, nước da trắng tới mức thiếu sức sống, đôi môi màu hồng nhạt. Từng lọn tóc đen tuyền phủ qua vai, ngực, mắt nàng nhắm nghiền.

    Bất chợt, lông mày nàng khẽ nhíu, sau đó mở miệng thở dốc. Dương Thiệu Cơ nghĩ Triệu Ngọc Nhã gặp ác mộng, liền đưa tay vuốt vuốt vai và lưng nàng. Quả nhiên Triệu Ngọc Nhã đang nửa tỉnh nửa mê, run rẩy liên hồi.

    “Lạnh…” Nàng khẽ nói, mắt vẫn nhắm lại.

    Lạnh? Rõ ràng đã đắp chăn, thời tiết cũng không hề lạnh. Dương Thiệu Cơ đưa tay sờ lên trán nàng, liền thu tay về.

    Sốt rồi.

    Người này, sao có thể yếu ớt đến vậy chứ.

    Dương Thiệu Cơ chần chừ một lúc, rồi đưa tay kéo Triệu Ngọc Nhã lại, ôm lấy nàng.





  17. Có 3 thành viên thích bài viết của LiLith:


  18. #30
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Chương 14: Cái ôm ấm áp giữa màn đêm lạnh lẽo đau đớn





    Sau khi biết chuyện Lâm Đạt nói dối, Viên Truy Thương không tức giận, mà thật bình tĩnh.

    Người ngoài có thể nghĩ, nàng không quá để tâm chuyện đó, hẳn là đã tha thứ cho Lâm Đạt. Nhưng Mạc Kỳ hiểu Viên Truy Thương hơn ai hết. Nàng mỗi khi làm lớn chuyện lên, thì chính là ăn vạ, còn nếu thực sự tức giận hay đau khổ, sẽ làm như không có gì.

    Dẫu sao cũng là chuyện riêng của hai người bọn họ. Nghĩ vậy, Mạc Kỳ không hỏi gì nhiều.

    Nhưng vài ngày sau đó, Viên Truy Thương lại gọi điện thoại cho Mạc Kỳ.

    “Đi Giang Nam với mình.”

    “Hả?”

    “Mình cần gặp Lâm Đạt. Mình muốn tới nhà hắn. Nhưng nếu mình đi một mình sẽ rất kì quặc. Nếu đi cùng cậu sẽ tốt hơn.”

    “Cậu tới đó làm gì?”

    “Mình có chuyện cần nói với hắn.”

    Chuyện gì mà không thể nói qua tin nhắn hay điện thoại đây. Mạc Kỳ cười lạnh, có lẽ Truy Thương tức giận, muốn hắn trực tiếp dỗ dành. Mình thực sự không muốn đi cùng với cậu tới đó. Mình không muốn nhìn hai người làm lành, rồi lại âu yếm ngọt ngào bên nhau. Mình cũng không muốn trở thành cầu nối để hai người đến với nhau nữa. Mình quá mệt mỏi rồi.

    Nhưng mình còn có lựa chọn nào khác đây.

    “Nhất định phải đi?”

    “Nhất định”, giọng nàng quả quyết.

    “Được… Vậy ngay ngày mai, cậu xếp hành lí rồi qua nhà mình, chúng mình cùng đi.”



    _____________



    Hôm sau, cả hai cùng ra bến xe thật sớm.

    Đường đến Giang Nam khá xa, thời tiết nắng ráo, nhưng lại quá nhiều nơi đang sửa đường, xe chạy rồi lại ngưng, chạy rồi lại ngưng.

    Viên Truy Thương mắt nhắm nghiền, chân mày nhíu lại, đầu tựa lên vai Mạc Kỳ. Bên ngoài cảnh vật mải miết trôi đi, ánh nắng dịu dàng hắt qua cửa kính. Mạc Kỳ chỉ ngồi lặng im để nàng dựa, không dám nhúc nhích một chút, sợ rằng sẽ khiến nàng tỉnh giấc.

    Đã dễ bị say xe, mệt mỏi như vậy, sao phải cố đi đây. Lâm Đạt mới là người phải xuống tìm nàng không phải sao? Hắn là người gây ra lỗi, làm nàng tức giận không phải sao? Mạc Kỳ một chút cũng không hiểu.

    Khi đến nơi, Viên Truy Thương mỏi mệt ngồi xuống ghế đá bên đường, ôm đầu nhăn nhó. Mạc Kỳ đau xót nhìn nàng, chỉ biết lấy tay vuốt vuốt lưng, mà Viên Truy Thương khi nhìn đến biểu cảm lo lắng của Mạc Kỳ, liền ngước mắt lên cười hì hì, tỏ vẻ ‘mình không sao đâu’.

    Đến khi tìm được nhà của Lâm Đạt, cũng là nhà của bên thông gia với nhà Mạc Kỳ, cô liền ấn chuông. Cũng may mắn là lúc này, Lâm Tiểu Du và Mạc Kiến Trung đang ở đây, nếu không, Mạc Kỳ lo lắng Viên Truy Thương sẽ cảm thấy rất ngại khi đối mặt với ba mẹ của Lâm Đạt.

    Dù rằng, sau bao lần tiếp xúc, nhìn thế nào cũng thấy rõ là cả nhà họ Lâm đều yêu quý nàng, tới mức chỉ hận không thể lập tức rước nàng về làm dâu.

    Cánh cửa mở ra, Lâm Đạt tròn mắt nhìn hai người, không giấu được vẻ ngạc nhiên tột độ. Sắc mặt hắn lại có chút sợ sệt, có chút ngại ngùng, Mạc Kỳ cũng không hiểu tại sao. Cô nhìn sang Viên Truy Thương, nàng vẫn giữ thái độ thật bình tĩnh, khiến Mạc Kỳ cũng toát một trận mồ hôi hột.

    Đang giận. Là đang giận đó.

    Lâm Đạt vội vàng mở cửa cho cả hai người vào. Hắn rót hai cốc nước, khẩn trương đưa cho Mạc Kỳ và Viên Truy Thương.

    “Có bị say xe không?”

    “Truy Thương bị một chút.” Mạc Kỳ đáp.

    “A… Vậy, lên trên lầu nằm nghỉ một chút. Anh chị cũng đang ở trên đó.”

    “Được.” Thấy Viên Truy Thương không có vẻ gì là muốn nói chuyện, Mạc Kỳ lại đáp thay nàng, rồi thu dọn hành lí đem lên trên.

    “Ai da, xem ai nè”, Lâm Tiểu Du vừa nhìn thấy Viên Truy Thương, liền mặt mày rạng rỡ, hướng Mạc Kiến Trung đang ngồi ôm máy tính trong phòng hô to. Bà chị dâu này vẫn là cố tình chẳng để mình vào trong mắt, Mạc Kỳ lẩm bẩm.

    “Tiểu Kỳ, Truy Thương”, Mạc Kiến Trung ngạc nhiên nhìn hai người. “Sao lại đột xuất thế này?”

    “Xin lỗi mọi người, vì tới mà không báo trước”, Viên Truy Thương cúi đầu.

    “Ôi, đâu có sao đâu, Lâm Đạt hẳn là mừng rỡ muốn chết đi”, Lâm Tiểu Du vỗ vỗ vai Lâm Đạt. Hắn cười gượng gạo, rồi đem hành lí đi thu xếp.

    “Truy Thương chắc là đang mệt lắm, Đạt Đạt đưa con bé vào phòng nằm nghỉ đi. Tối nay còn có sức đi chơi chứ.”

    Viên Truy Thương không nói gì, Lâm Đạt liền dẫn nàng vào phòng hắn.

    “Tiểu Kỳ, nhà tắm ở bên kia”, Mạc Kiến Trung nói, “Nếu muốn rửa mặt có thể qua đó.”

    “Vâng.”

    Mạc Kỳ đi ngang qua phòng Lâm Đạt, nghe thấy tiếng nói của cả hai trong đó, hai người đó hẳn là đang làm lành đi?

    Cô cúi mặt xuống, táp nước lạnh lên mặt. Giang Nam hôm nay tiết trời thật lạnh. Mạc Kỳ run rẩy, nhắm mắt lại.

    Mạc Kỳ, mày đúng là một bà mai mát tay quá đi. Còn hết lòng như vậy, cô cười tự giễu.

    Đến lúc rửa mặt thay đồ xong, lại đi qua phòng Lâm Đạt, lần này cánh cửa hơi hé, Mạc Kỳ không nhịn được liền liếc vào, thấy cả Viên Truy Thương và Lâm Đạt đều đang ngồi cạnh nhau trên giường, sắc mặt có vẻ căng thẳng. Nhưng điều duy nhất cô để ý là, cả hai ngồi tựa thành giường, đắp chung một cái chăn. Chắc là đã làm lành rồi.

    Hẳn là, Truy Thương yêu hắn rất nhiều.

    Mạc Kỳ bước từng bước nặng nhọc vào phòng Mạc Kiến Trung và Lâm Tiểu Du, môi mím chặt, hốc mắt nóng lên.

    Không thích nơi này, không thích nhà họ Lâm, không thích Lâm Tiểu Du, không thích Lâm Đạt, không thích nhìn nàng ở bên cạnh hắn. Vậy mà, vì cái gì vẫn chịu đựng tất cả để đưa nàng đến.

    Vì yêu nàng, chỉ cần nàng vui, chỉ cần nàng mong muốn, thì sẽ không ngần ngại đáp ứng.

    Tình yêu là vậy không phải sao?

    Nhưng tình yêu cũng thật mâu thuẫn, khi thì rộng lượng vị tha, khi lại dục vọng chiếm hữu. Có những lúc Mạc Kỳ chỉ cần Viên Truy Thương cười vui vẻ, nàng bên người khác mình cũng sẽ chúc phúc cho nàng, nhưng có lúc, lại chẳng cam tâm, lại chỉ muốn nàng thuộc về mình.

    Buổi tối, tất cả cùng đi chơi, Mạc Kỳ hoàn toàn không có tâm trạng. Nhìn Viên Truy Thương vui vẻ bên hắn và người nhà mình, Mạc Kỳ có cảm giác đau xót không nói thành lời.

    Buổi đi chơi, cũng vì thế mà trôi tuột qua thật nhanh, chẳng để lại chút gì, ngoài cái giá buốt lạnh lẽo của màn đêm.

    Sau khi đi chơi về, cả hai cùng thay đồ đi ngủ. Vì không có nhiều phòng trống, nên cả Viên Truy Thương, Mạc Kỳ, Lâm Tiểu Du cùng em gái của Lâm Tiểu Du ngủ chung một giường. Mạc Kỳ nằm ngoài cùng, bên cạnh Viên Truy Thương, quay lưng về phía nàng.

    Mặc dù là ngủ bốn người chung một chiếc giường, nhưng giường khá rộng, nên không cảm thấy thiếu không gian.

    Thế nhưng, giường rộng, chăn lại không.

    Lâm Tiểu Du cùng em gái ở phía bên kia trong lúc ngủ luôn không ngừng kéo kéo, khiến Mạc Kỳ gần như không có chăn. Đêm lại ngày càng lạnh. Cô thở dài, chỉ nằm im không nhúc nhích, bắt đầu nghĩ ngợi những chuyện xảy ra.

    Cả ba người còn lại đều đã ngủ, chỉ riêng Mạc Kỳ không thể nào ngủ được. Hơi thở đều đặn của Viên Truy Thương, mang theo chút ấm áp, nhè nhẹ phả vào sau gáy Mạc Kỳ. Lại thêm cái lạnh khiến cô không tài nào chợp mắt.

    Bất chợt, Viên Truy Thương từ đằng sau kéo kéo chăn phủ lên người Mạc Kỳ. Nàng giật giật chăn từ phía bên kia, tới khi phủ hết toàn bộ người cô mới chịu buông, rồi vòng tay ôm lấy cô, lại tiếp tục ngủ.

    “Truy Thương?” Mạc Kỳ hỏi với giọng thật khẽ.

    A, là nửa tỉnh nửa mê sao.

    Mạc Kỳ bật cười, ngay cả lúc ngủ cũng biết quan tâm như vậy. Cô nắm lấy bàn tay Viên Truy Thương đang vòng qua eo mình. Tay nàng thật ấm.

    Một chút cảm giác hạnh phúc len lỏi vào lồng ngực, nhưng ngay lập tức lại cảm nhận nỗi đau đớn chua xót không nói nên lời, đây không phải là nhà của người yêu nàng sao.

    Nơi mà chúng ta đang ôm nhau ngủ?

    Bỗng cảm thấy lạnh, Mạc Kỳ cúi mặt, dụi mặt vào trong chăn. Nhưng ngay cả khi đã trùm chăn kín mặt, kí ức của vài năm trước lại hiện về, lời nói của Viên Truy Thương ngày hôm ấy lại vang lên, trái tim Mạc Kỳ lại đau đớn như kẻ sắp chết.

    “Bây giờ cậu là người quan trọng nhất của mình.”

    “Mình yêu cậu nhiều hơn tất cả những người kia cộng lại.”




  19. Có 5 thành viên thích bài viết của LiLith:


Trang 3/11 đầuđầu 12345 ... cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •