Home
  • Register
  • Login

Xem Kết Quả Phiếu: Bạn thích couple nào trong truyện?

Số người bỏ phiếu
13. You may not vote on this poll
  • Mạc Kỳ - Viên Truy Thương

    10 76.92%
  • Mạc Kỳ - Viên Thanh Linh

    0 0%
  • Viên Thanh Linh - Triệu Ngọc Nhã

    0 0%
  • Triệu Ngọc Nhã - Dương Thiệu Cơ

    4 30.77%
  • Mạc Kỳ - Dương Thiệu Cơ

    1 7.69%
  • Viên Thanh Linh - Dương Thiệu Cơ

    2 15.38%
Multiple Choice Poll.
Trang 1/11 123 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 106
  1. #1
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Thanh Xuân Khi Nào Hết


    Thanh Xuân Khi Nào Hết







    Tên: Thanh Xuân Khi Nào Hết
    Tác giả: LiLith
    Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, ngược luyến tàn tâm, HE
    Rating: M
    Tình trạng: Ongoing




    Nhân vật chính

    Mạc Kỳ
    DOB: 10.7.1990

    Cung hoàng đạo: Cự Giải

    Chiều cao: 167cm

    Cân nặng: 48kg

    Màu sắc yêu thích: Trắng, vani

    Tóc: Dài thẳng, màu đen

    Mạc Kỳ là sinh viên năm hai đại học, đem lòng yêu bạn thân từ nhỏ của mình là Viên Truy Thương suốt hơn mười năm. Tính tình trầm ổn, không dễ biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài.
    Viên Truy Thương
    DOB: 5.9.1990

    Cung hoàng đạo: Xử Nữ

    Chiều cao: 165cm

    Cân nặng: 49

    Màu sắc yêu thích: Cam, xanh

    Tóc: Dài thẳng, nâu

    Bạn thân từ nhỏ của Mạc Kỳ, luôn quan tâm chăm sóc cô, hoàn toàn không biết tình cảm Mạc Kỳ dành cho mình. Viên Truy Thương yêu em trai của chị dâu Mạc Kỳ sau khi gặp hắn tại lễ cưới anh trai cô, không biết hắn kém mình tới 3 tuổi. Tính tình hiền hòa, luôn tỏ ra quan tâm người khác, chỉ nhõng nhẽo với một mình Mạc Kỳ. Nàng là người duy nhất ngoài người thân của Mạc Kỳ gọi cô một cách thân mật là "Tiểu Kỳ".
    Viên Thanh Linh
    DOB: 15.4.1992

    Cung hoàng đạo: Bạch Dương

    Chiều cao: 163cm

    Cân nặng: 48

    Màu sắc yêu thích: Vàng, đỏ

    Tóc: Dài thẳng, nâu vàng

    Viên Thanh Linh là em gái ruột của Viên Truy Thương, từ nhỏ đã rất yêu quý chị hai mình, và có thái độ khó chịu với Mạc Kỳ. Viên Truy Thương yêu thầm một bạn học cùng lớp cấp 3 là Triệu Ngọc Nhã. Cô là người vui vẻ, yêu ghét rõ rệt, mạnh mẽ và kiên quyết. Đặc biệt ghét Dương Thiệu Cơ.
    Triệu Ngọc Nhã
    DOB: 12.10.1992

    Cung hoàng đạo: Thiên Bình

    Chiều cao: 158cm

    Cân nặng: 44kg

    Màu sắc yêu thích: Lam

    Tóc: Dài thẳng, đen tuyền

    Triệu Ngọc Nhã là bạn học cùng lớp với Viên Thanh Linh, là một cô gái thân thể hơi mảnh khảnh yếu ớt, thường xuyên nghỉ học nhưng thành tích học tập rất cao. Triệu Ngọc Nhã rất ít nói, ngại giao tiếp. Nàng không hề để ý đến những người xung quanh nghĩ gì về mình.
    Dương Thiệu Cơ
    DOB: 11.11.1992

    Cung hoàng đạo: Thiên Yết

    Chiều cao: 160cm

    Cân nặng: 46kg

    Màu sắc yêu thích: Đỏ, tím, đen

    Tóc: Nâu, uốn lọn to

    Dương Thiệu Cơ là học sinh mới chuyển đến trong lớp của Viên Thanh Linh và Triệu Ngọc Nhã. Dương Thiệu Cơ là người rất thông minh, giỏi đoán biết tâm tư người khác, khá hai mặt và mâu thuẫn, luôn tỏ ra khéo léo thân thiện nhưng thực chất không hề hiền lành. Dương Thiệu Cơ nhà rất giàu, nhưng ngại rắc rối nên hầu như không nói cho ai biết gia thế của mình. Sau một lần bị Viên Thanh Linh dọa nạt, cô đem lòng thù ghét và tiếp cận Triệu Ngọc Nhã để chọc tức Viên Thanh Linh.
    Sơ đồ quan hệ nhân vật









    Index








    Chương 1: Thời khắc hạnh phúc nhất của cậu, sẽ là lúc mình đau đớn tột cùng





    “Mạc Kỳ!!! Cậu đi chết đi!!!”

    Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vừa dứt, giảng viên vừa ra khỏi lớp, Kim Hoa ré lên, từ đằng sau chạy đến lao vào cào cấu đứa bạn thân.

    “Mình còn yêu đời.”

    “Vậy để mình giết”, Kim Hoa xắn tay áo, “Không thể để loại người như cậu sống trên thế giới này được.”

    “Loại người gì?” Mạc Kỳ không để ý đến đứa bạn đang hăm dọa ngồi bên cạnh, cầm tập sách vở trên bàn nhét vào cặp.

    “Sao điểm cậu lúc nào cũng cao nhất lớp hả hả hả??” Kim Hoa cầm cổ áo Mạc Kỳ giật lên giật xuống.

    “Ai biết”, Mạc Kỳ hờ hững đáp, “Chắc do ăn ở. Hay là do cung hoàng đạo nhỉ?”

    “Cậu...” Kim Hoa chưa kịp mở miệng, thì Tần Vũ từ phía sau đi đến, cầm quyển sách đập nhẹ lên vai nó.

    “Hai tiểu thư à, lát có chầu kem đấy, đi nhá.”

    Tần Vũ là một playboy công tử con nhà giàu chính hiệu, quan hệ rộng, nhiều bạn gái. Hồi năm nhất trong một lần giao lưu giữa các lớp trong cùng một khoa, Tần Vũ nhìn thấy Mạc Kỳ liền yêu thích, nên tiếp cận bằng được. Nhưng sau đó, hắn nhận ra Mạc Kỳ dường như không bao giờ yêu hắn, đành chấp nhận làm bạn thân.

    “Chầu? Tần công tử Tần đại thiếu gia mời hay gì?” Mạc Kỳ cười hỏi.

    “Ây, lần này không. Là bạn của mình, hắn nói hắn để ý Kim Hoa đã lâu, muốn làm quen.” Tần Vũ huých nhẹ tay vào vai Kim Hoa. “Hốt gơ nhiều người theo đuổi, thích nhé.”

    “Thôi stop. Tôi biết thừa ông và đám bạn của ông. Chắc lại phải lòng Mạc Kỳ chứ gì.”

    “Lần này không phải mà.” Tần Vũ khua tay. “Có điều... Đúng là tôi đùa, không phải cô.” Nói xong liền toan chạy đi, nhưng vẫn bị dính một đá của Kim Hoa.

    “Mạc Kỳ à, gọi cho Đại tiểu thư đi chung được không?” Tần Vũ khổ sở nói.

    “Hả?” Mạc Kỳ ngớ người ra một lúc.

    “Thằng đó cứ năn nỉ bằng được, mình lỡ đồng ý rồi...”

    Kim Hoa ái ngại nhìn về phía Mạc Kỳ, rồi lại đá cho Tần Vũ vài cái.

    “Ông bị gì thế, vì một chầu kem à? Nhà ông thiếu tiền hay sao?” Kim Hoa mắng vào mặt Tần Vũ, “từ chối đi, kêu Đại tiểu thư của lòng hắn bận rồi.”

    “Kim Hoa”, Mạc Kỳ thở dài, “Chuyện này chúng ta sao có thể quyết thay người ta được.” Nói rồi, liền lấy điện thoại ra bấm số.

    “A, Tiểu Kỳ, hết tiết rồi?” Không lâu sau, thanh âm nhẹ nhàng từ đầu dây bên kia vang lên.

    “Ừm. Tan học muốn đi ăn kem không?”

    “Được chứ, quán nào?”

    “À”, Mạc Kỳ cười lạnh, “Là có người mời, mình cũng chưa rõ. Là bạn của Tần Vũ.”

    Nói xong vài câu, Mạc Kỳ cúp máy.

    “Đồng ý rồi.”

    Tần Vũ cười, thở phào trở về chỗ ngồi. Kim Hoa bên cạnh thì thở dài thượt một cái, không nhịn được quay xuống liếc xéo Tần Vũ.

    “Mạc Kỳ...”

    Kim Hoa cảm thấy Mạc Kỳ đúng là xui xẻo. Ai không thích, lại thích chính bạn thân từ nhỏ của mình. Là con gái, lại còn là nữ sinh nổi tiếng cả trường nhiều người theo đuổi. Đã vậy Viên Truy Thương còn chẳng hề có tí dấu hiệu thích con gái. Chẳng cần nghĩ cũng thấy là vô vọng. Đành rằng Mạc Kỳ cũng là nữ sinh xinh đẹp xuất sắc không thua gì, nhưng thẳng chính là thẳng, mà cả chục năm nay, Mạc Kỳ cũng chẳng có ý định bẻ cong Viên Truy Thương.

    “Mình nói cậu rồi, yêu đến vậy thì tấn công đi, bẻ cong người ta đi, cậu cũng chẳng thua kém gì ai, lại còn hiểu Viên Truy Thương đến chân tơ kẽ tóc”, Kim Hoa lại thở dài, “Còn nếu không thì quên người ta đi, tương tư gì cả chục năm trời, đau khổ vậy cũng chịu được sao.”

    Nhưng, trong lòng Mạc Kỳ, Viên Truy Thương chỉ là để cô yêu thương, quan tâm vậy thôi, yêu đến tôn thờ, yêu đến không dám chạm vào. Mỗi lần qua nhà nhau chơi, ngủ chung đều không dám ôm nàng, chỉ ngắm nhìn đến sáng. Viên Truy Thương tính tình hòa nhã, đối mọi người đều vui vẻ quan tâm, ai cũng yêu quý. Vì thế, Mạc Kỳ luôn có cảm giác, nàng sẽ không bao giờ thuộc về mình. Thế giới của nàng, sẽ không bao giờ chỉ có mình. Cô chỉ mong mình được là một người bạn quan trọng của Truy Thương, đủ để thiếu thì thấy nhớ, gần thì thấy vui. Nhưng mỗi lần thấy có một nam sinh theo đuổi Truy Thương, mỗi lần thấy Truy Thương kể lể về một nam diễn viên đẹp trai hay một hot boy nào đó trong trường với đôi mắt trong trẻo sáng ngời, Mạc Kỳ lại không khỏi đau đớn, khó chịu. Dù vậy, vẫn cứ tiếp tục yêu. Vô vọng.

    Tan học, cả đám kéo nhau ra cổng trường.

    “Tiểu Kỳ.”

    Giọng nói nhẹ nhàng từ phía sau vang lên. Mạc Kỳ quay lại thì thấy Viên Truy Thương đứng đằng sau, nở một nụ cười rạng rỡ xinh đẹp. Mái tóc dài thẳng buông thả đến ngang lưng, khuôn mặt hiền lành với nước da trắng ngần, trông nàng không khác nhân vật bước ra từ những bộ phim cung đình cổ xưa. Nụ cười dịu dàng hòa nhã của nàng luôn là thứ duy nhất có thể xoa dịu mọi buồn bã khổ sở của Mạc Kỳ, dù thực ra mọi khổ đau đó cũng đều là chính Truy Thương gây ra.

    “Chào Kim Hoa, Tần Vũ.”

    “A, Viên đại tiểu thư, để mình đỡ cậu lên xe”, Tần Vũ chạy tới giở giọng xun xoe nịnh nọt, liền bị Truy Thương lơ, nàng đi thẳng tới khoác tay Mạc Kỳ.

    “Chúng ta đang đợi ai đây?” Nàng nói thầm vào tai Mạc Kỳ, thanh âm nhỏ nhẹ dễ nghe khiến Mạc Kỳ bỗng cảm thấy căng thẳng.

    “Bạn trai tương lai của cậu.”

    Truy Thương im lặng, nhìn chằm chằm vào Mạc Kỳ, rồi cười. “Mình không thích đùa kiểu đó đâu.”

    “Xin lỗi.”

    Một chiếc xe ô tô màu đen dừng lại trước cổng trường. Cửa kính ô tô hạ xuống, một nam sinh ló mặt ra, tươi cười nhìn về phía cả đám đang đứng.

    “Hây, Tần Vũ.” Đang tươi cười, đảo mắt nhìn thấy nữ sinh tóc dài tới ngang lưng kia, gương mặt hắn thẫn ra, nhưng rất nhanh lại thu hồi vẻ tươi cười rạng rỡ, hướng mấy đứa chúng nó nói, “Các cậu lên xe đi.”

    Tần Vũ mở cửa xe. Lần lượt cả đám leo lên, Mạc Kỳ ngồi vào góc. Kim Hoa ái ngại kéo tay Truy Thương, “Viên đại tiểu thư, tới ngồi cạnh Mạc Kỳ đi”.

    “A, vậy sao được”, Tần Vũ ngăn lại, “Đại tiểu thư, đại công chúa, chỗ ngồi của cậu là ở trên kia”, nói rồi chỉ chỉ lên ghế cạnh lái. Viên Truy Thương miễn cưỡng ngồi xuống. Kim Hoa lại liếc xéo Tần Vũ, khiến hắn chẳng hiểu gì.

    Mạc Kỳ chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Vừa rồi, tuy chưa nhìn kĩ, nhưng nam sinh kia đúng là rất sáng sủa. Lại có xe riêng, chắc là con nhà giàu. Ánh mắt hắn ta nhìn Truy Thương thấy rõ sự si mê. Mạc Kỳ thở ra, liếc lên phía trên nơi Truy Thương đang ngồi. Nàng cùng nam sinh kia đang nói vài câu chuyện xã giao làm quen.

    “Tiểu Kỳ.”

    “Ừ?”

    “Đã xin phép ba mẹ chưa? Hai bác cho đi sao?”

    “Chưa xin phép.”

    “A, sao có thể vậy được”, Truy Thương cau mày nhìn xuống. “Mình sẽ gọi điện xin cho.”

    “Không sao. Mình sẽ tự gọi sau.”

    Cảm thấy thái độ của Mạc Kỳ hơi lạ, Viên Truy Thương quay lên, tay mân mê chiếc điện thoại. Mạc Kỳ thở dài.

    Lúc nào cũng vậy, Truy Thương luôn quan tâm Mạc Kỳ từng chút.

    Nhưng, lại một chút cũng không hiểu cô.

    Bây giờ cũng vậy, mười năm qua cũng vậy.

    Kể từ ngày đầu tiên hai đứa gặp nhau tại lớp học thêm Anh ngữ. Rồi phát hiện là nhà gần nhau, rồi phát hiện có rất nhiều thứ hợp nhau, rồi thân với nhau như hình với bóng.

    Mạc Kỳ còn nhớ, lần đầu tiên gặp, Truy Thương nở một nụ cười rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

    Một nụ cười mà nhiều năm về sau, Mạc Kỳ còn nhớ mãi không quên. Cả mùi hương thoảng qua mũi, hòa lẫn với mùi không khí của mùa thu, khiến người ta phải ghi nhớ mãi.

    Đầu óc Mạc Kỳ lại thơ thẩn trôi về những ngày cũ, lần đầu gặp nhau, lần đầu đến nhà nhau chơi, lần đầu ngủ chung, lần đầu trái tim cô đập loạn lên khi hai đứa chụm đầu giải chung một bài toán. Tất cả cứ ám ảnh lấy cô, không bao giờ mờ đi dù chỉ một chút. Viên Truy Thương của ngày hôm nay vẫn vậy, vẫn nụ cười dịu dàng thuần khiết, vẫn tính tình tiểu thư khuê các, vẫn quan tâm thầm lặng nhẹ nhàng khiến Mạc Kỳ lại càng không thể ngừng yêu nàng. Nhưng càng lúc, cô lại cảm thấy nàng càng xa. Cảm giác như nàng sắp rời xa mình. Ý nghĩ đó khiến Mạc Kỳ cảm thấy run rẩy sợ hãi tới toát mồ hôi. Một người lại một người nam sinh đẹp trai tốt bụng theo đuổi nàng, nỗi sợ hãi lại tăng thêm, trái tim lại càng tuyệt vọng. Dù Truy Thương chưa nhận lời một ai, nhưng cô hiểu, nàng chỉ là đang kén chọn. Nếu như tìm được một người ưng ý, sẽ không ngần ngại mà đồng ý quen với hắn.

    “Tớ đang chờ một người, không cần đẹp trai quá cũng không cần ga lăng hay nhà giàu, chỉ cần là làm tớ rung động. Một chàng trai có thể khiến tớ tim đập chân run.” Lời nói của Viên Truy Thương lại vang lên, trái tim Mạc Kỳ lại mệt mỏi như kẻ sắp chết.

    Xe dừng lại trước một nhà hàng sang trọng. Cả lũ cùng há hốc miệng.

    “Này này, không phải là đi ăn kem sao?”

    “Bây giờ cũng là giờ cơm, mình nghĩ chúng ta cùng ăn tối luôn sẽ rất vui.”

    “A, vậy phải gọi điện xin phép phụ huynh đã”, Kim Hoa hớn hở.

    Xuống xe, Mạc Kỳ mới lẳng lặng đánh giá chàng trai lạ kia. Gương mặt trắng trẻo, góc cạnh. Trông hắn có vẻ là mẫu con trai rất được hâm mộ.

    “Tiểu Kỳ.” Viên Truy Thương khoác tay Mạc Kỳ tiến vào trong. “Đã xin phép chưa?”

    “Đã nhắn tin.”

    “Ừm, vậy tốt rồi. Mấy giờ sẽ về?”

    “Muộn nhất tám giờ tối.”

    “Sớm vậy sao, vậy lúc nào cậu phải về, mình sẽ về cùng.”

    “Cậu phải ở lại với mọi người chứ”, Mạc Kỳ cười, “Cậu là nhân vật chính mà.”

    “Thôi, không có cậu mình không ở lại đâu. Mình thấy ngại.”

    “Vậy sau này có bạn trai, đi hẹn hò cậu cũng lôi mình đi hả?”

    “Có thể lắm chứ.”

    Viên Truy Thương cười thật tươi, còn Mạc Kỳ lại nở một nụ cười lạnh lẽo.

    Mạc Kỳ tự khinh bỉ chính mình, tại sao mỗi khi ở bên Viên Truy Thương lại ngu ngốc, yếu đuối như vậy. Giá như, cô có thể nói thẳng vào mặt nàng, mình không muốn thế. Mình không muốn cậu quen bạn trai. Cũng không muốn làm bạn thân của cậu. Ngay từ đầu, mình đã không muốn...

    “À, nãy giờ vẫn chưa giới thiệu”, nam sinh kia kéo ghế cho mọi người ngồi xuống, vừa nói vừa nhìn thẳng Viên Truy Thương. “Mình là Trần Kiệt, rất vui được làm quen mọi người.”

    “Tên thật là hay.” Kim Hoa tán thưởng.

    Viên Truy Thương lẳng lặng lau đũa bát, rồi đưa cho Mạc Kỳ. Nhìn thấy thế, Tần Vũ giở giọng chọc ghẹo, “Viên đại tiểu thư à, có người khác chờ mong được tiểu thư lau đũa bát cho kia, mà sao tiểu thư chỉ lau cho mình Mạc Kỳ vậy.”

    Nghe thế, Truy Thương sắc mặt có chút đỏ lên, cười trừ.

    “Là thói quen thôi”, Mạc Kỳ cầm lấy cái bát, đưa cho nàng. “Lau cho người ta đi đại tiểu thư.”

    “A, không cần đâu”, Trần Kiệt vội vàng tự lấy khăn lau bát cho hắn. “Mới gặp mặt lần đầu, Viên đại tiểu thư mà lau bát cho mình, chắc đêm nay mình mất ngủ tới sáng.”

    Cả bọn bật cười, Truy Thương tỏ vẻ ái ngại, hai má hơi hồng.

    Ăn uống xong xuôi, nhìn đồng hồ đã 7 rưỡi.

    “Còn sớm, chúng mình đi bar nhé.”

    “Mình phải về rồi.” Mạc Kỳ lên tiếng.

    “Mình cũng vậy.”

    “A? Viên tiểu thư mà về thì còn ai đi nữa? Tài xế bỏ tụi này lại mất.” Tần Vũ nài nỉ.

    “Tiểu Kỳ về thì mình cũng về.” Nở một nụ cười, Viên Truy Thương khoác túi xách lên, cáo biệt mọi người.

    “Vậy hai người về thế nào đây?” Trần Kiệt vội vàng nói, “Mình đưa hai cậu về.”

    “Không được”, Truy Thương quay lại nhìn, “Nhà Mạc Kỳ khó lắm, nếu phát hiện có ô tô đưa về sẽ có vấn đề lớn đấy. Tụi mình đi taxi về được rồi.”

    “Vậy thì...”

    Trần Kiệt mặt tiếc nuối, rồi nghĩ ra gì đó, liền đi đến đưa ra một mảnh giấy cho Viên Truy Thương. “Đây là thông tin liên lạc của mình, cậu... nếu cậu rảnh...”

    “Cảm ơn.”

    Cả hai cùng bắt taxi về nhà.

    Viên Truy Thương cầm mảnh giấy Trần Kiệt đưa, giơ giơ ra rồi nhìn Mạc Kỳ tươi cười.

    “Làm sao với nó đây?”

    “Sao hỏi mình?”

    “Vì mình cũng không biết làm gì, nên nghe theo lời Tiểu Kỳ là tốt nhất.”

    Nghe lời mình ư? Mình chỉ muốn cậu cầm tờ giấy đó ném ngay ra ngoài cửa sổ kia. Vậy có tốt không?

    “Cậu thích Trần Kiệt chứ?”

    “Thích thú gì đây, mới gặp nhau có một lần.”

    “Tình yêu sét đánh gặp một lần là biết thích hay không rồi.”

    “Vậy thì mình chưa thấy bị sét đánh.” Truy Thương cười cười. “Mình chỉ thấy, Tiểu Kỳ của mình hôm nay không thoải mái, rốt cuộc là bị sao vậy?” Nói xong, nàng đem tờ giấy nhét vào túi áo Mạc Kỳ, nghiêng người nhìn thẳng mặt cô. Gương mặt hai đứa bỗng nhiên ở thật gần nhau. Mặc dù cả chục năm nay Viên Truy Thương vẫn có cái thói quen như vậy khi nói chuyện với Mạc Kỳ, thì cô vẫn không thể không cảm thấy hồi hộp. Dù vậy, sắc mặt thản nhiên lạnh băng của Mạc Kỳ vẫn như thế không thay đổi.

    “Mình không có sao, cậu nghĩ nhiều.”

    Viên Truy Thương nhìn cô một lúc, rồi lại tựa người vào ghế.

    “Mạc Kỳ à, khi nào mình kiếm được bạn trai định mệnh của mình, cậu cũng tìm được người mà cậu ưng ý, chúng ta bốn người sẽ cùng nhau đi chơi, cùng đi du thuyền, đi leo núi... Mình thấy không còn gì hạnh phúc hơn được nữa!”

    Mạc Kỳ nở một nụ cười lạnh.

    Gió tạt vào mặt qua ô cửa kính. Cô nhắm mắt lại, nắm chặt tay.

    Thời khắc hạnh phúc nhất của cậu, sẽ là lúc mình đau đớn tột cùng.
    thay đổi nội dung bởi: LiLith, 12-12-13 lúc 19:33

  2. Có 9 thành viên thích bài viết của LiLith:


  3. #2
    Tham gia ngày
    May 2010
    Đến từ
    Where I will always wait for you
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    574
    Được thích 126 lần trên tổng số 91 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Giựt tem
    Đọc cái xem nào hí hí hí hí

  4. Có 1 thành viên thích bài viết của thao25:


  5. #3
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    nơi đã FA :))
    Bài gởi
    3,834
    Được thích 5,171 lần trên tổng số 1,189 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    chị Lờ mới post chap đầu mà đã có cái poll đầy đủ chi tiết thế kia

  6. #4
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    @em Tháo: thanks cưng

    @Cà: Cái poll chỉ mang tính chất lừa tình Có những cặp trong đấy không hề có hint đâu nhá



    Chương 2: Cô gái ấy, có vẻ như rất ngại giao tiếp bằng miệng thì phải?





    “Văn chương của Jay thật sáng, từng câu chữ như nhảy múa, như ánh nắng vàng nhạt chiếu qua kẽ lá. Quá đỗi dịu dàng và thuần khiết...”

    Viên Thanh Linh thở hắt ra vài cái, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Mấy câu giảng sến rện của giáo viên dạy Văn rất có tác dụng gây mê, làm cô ngáp ngắn ngáp dài suốt cả tiết. Cô bò ra bàn, mái tóc nâu vàng xõa xuống, hai mắt khép lại. Đang lim dim thì tiếng chuông báo hết tiết vang lên, chấm dứt luôn cơn buồn ngủ. Không có tiếng giảng viên thì cô lại chẳng thể nào ngủ được. Vươn vai đứng dậy, Viên Thanh Linh đưa mắt nhìn về phía cửa ra vào.

    “Hê, Nhã Nhã.”

    Ngay ngoài cửa, một cô gái khoác cặp chuẩn bị bước vào. Dáng người nhỏ gọn mảnh khảnh, mái tóc dài đen tuyền, đôi mắt trong suốt, làn da trắng ngần cùng đôi môi mỏng, Triệu Ngọc Nhã vô cùng xinh đẹp nhưng lại cho người ta cảm giác thiếu sức sống. Tính tình hiền lành nhưng xa cách, có thể nói là băng lãnh. Triệu Ngọc Nhã thân thể vốn không khỏe mạnh, nên rất thường xuyên nghỉ học. Bạn bè trong lớp có rất ít ấn tượng với nàng, tuy nhiên Viên Thanh Linh lại đặc biệt để ý. Ngay từ ngày đầu tiên nhìn thấy nàng, cô đã cảm thấy nàng rất khác so với đồng bạn. Một người vô cùng khó tiếp cận, vô cùng khó làm thân.

    “Thanh Linh, chào cậu.”

    “Sao vậy, bây giờ mới đến, lỡ mất tiết văn học thế giới vô cùng hấp dẫn của cô Trương rồi.” Viên Thanh Linh nhấn thật mạnh vào chữ “vô cùng hấp dẫn” với thái độ mỉa mai hết mức có thể.

    Hiện tại Viên Thanh Linh và Triệu Ngọc Nhã đều đang học lớp 12, đã là kì thứ hai của năm học. Viên Thanh Linh vốn thuộc dạng ăn chơi lông bông, tính tình công chúa khó chiều, nhưng học tập cũng không đến mức quá dở, khả năng đỗ vào trường tốt cũng không ít. Còn Viên Ngọc Nhã, đi học không nhiều, nhưng thành tích luôn đứng đầu khối, có thể nói là xuất sắc hiếm có.

    “Hôm nay hơi mệt, nên mình ngủ quá giờ một chút.”

    Thanh Linh hơi nhíu mày, rốt cuộc bạn học này bị sao vậy, ngày nào cũng mệt mỏi yếu ớt thiếu sinh khí. Đến lớp thì chẳng nói lời nào, hỏi gì đáp nấy. Mới đầu, cô cũng nghĩ là nàng bị “chảnh”. Nhưng sau vài lần tiếp xúc lại thấy dường như không phải vậy. Một lần tình cờ thấy Ngọc Nhã ngồi trước vườn hoa hướng dương sau trường, cười đến tuyệt mỹ. Một cô gái với nụ cười thuần khiết như thế, nhất định phải là một người dịu dàng, cô tin là vậy.

    “Cả lớp, nghiêm!”

    Bây giờ là tiết Toán của cô chủ nhiệm. Cũng là tiết duy nhất mà Thanh Linh không dám ngủ.

    Cô giáo bước lên bục giảng, gật đầu rồi nhìn ra phía cửa.

    “Em vào đi.”

    Cả lớp đồng thanh ồ lên vài tiếng, từ cửa một cô gái bước vào, tóc uốn từng lọn màu nâu, trang điểm sắc sảo, đôi mắt hơi xếch, nhìn thế nào cũng thấy thật xinh đẹp, nhưng là đẹp đến mức chói mắt, khiến cho những người ‘ta đây là số 1’ như Viên Thanh Linh nhìn có chút không ưa. Tất nhiên đối với nam sinh trong lớp, đây đúng là đại mỹ nhân, tiếng huýt sáo, tiếng hôn gió từ khắp mọi phía vang lên rần rần.

    “Mình là Dương Thiệu Cơ.”

    Học sinh mới chuyển trường đi đến bục giảng, cầm phấn viết ba chữ lên trên bảng, rồi cúi chào cả lớp với một thái độ rất lịch sự. Xem ra có vẻ là người dễ gần đáng mến, Thanh Linh thầm nghĩ, nhưng dù sao cô vẫn không ưa nổi cái mặt quá đỗi mê người kia.
    “Rất mong được các bạn giúp đỡ.”

    “Em ngồi bàn thứ tư, dãy bên phải nhé.”

    “Vâng.”

    Dương Thiệu Cơ cầm cặp đi xuống, không quên cúi chào các bạn học, rồi mới ngồi vào chỗ của mình. Chỗ của cô ở ngay bên dưới Ngọc Nhã và Thanh Linh. Viên Thanh Linh ngay lập tức quay xuống.

    “Bạn Dương Thiệu Cơ...”

    “Gọi mình là Thiệu Cơ được rồi”, Dương Thiệu Cơ nở một nụ cười tươi như hoa.

    “Ừm, Thiệu Cơ, mình là Thanh Linh, rất vui được quen bạn.”

    “Mình cũng vậy.”

    “Sao bạn lại chuyển trường đúng lúc này? Đang thời điểm quan trọng, sắp thi đại học đến nơi rồi.”

    “À, chuyện này...”

    “Viên Thanh Linh!” Tiếng quát từ phía bàn giáo viên vang lên, Thanh Linh giật mình quay lại, rồi ngồi ngay ngắn, thẳng lưng tỏ vẻ nghiêm túc.

    “Dạ, cô đừng quan tâm đến em, biết bao bạn học đang chờ cô giảng đấy ạ, lỡ mất một câu của cô là chúng em trượt đại học như chơi, nên cô hãy giảng tiếp đi ạ.”

    Cả lớp bò lăn ra cười.

    Dám nói với cô giáo chủ nhiệm cái giọng bỡn cợt như vậy, cũng chỉ có Viên Thanh Linh.
    Viên Thanh Linh là em gái ruột của Viên Truy Thương, kém nàng 2 tuổi. Mặc dù cùng là chị em, nhưng nếu như Viên Truy Thương ngọt ngào dịu dàng, thì Viên Thanh Linh chính là công chúa ngỗ nghịch khó bảo khó chiều. Tuy vậy, lại hết mực thần tượng chị hai mình, tới mức bất cứ ai đến gần Viên Truy Thương đều sẽ bị Viên Thanh Linh nhìn bằng ánh mắt soi mói khinh bỉ, chẳng hạn như là Mạc Kỳ.

    Cuối cùng giờ Toán kết thúc, Dương Thiệu Cơ lấy tay gõ nhẹ lên vai Thanh Linh, tươi cười nói, “Chúng ta nói chuyện tiếp được chứ?”

    Viên Thanh Linh quay xuống, khoanh tay trên bàn, hớn hở bắt đầu câu chuyện.

    “Vậy cậu nói đi, sao bỗng dưng chuyển tới đây?”

    “Trường học cũ của mình, chẳng hiểu sao bỗng dưng bốc cháy giữa nửa đêm. Cũng may lúc đó không có học sinh giáo viên nào còn ở lại trường. Giờ đang tạm thời đóng cửa. Học sinh được chuyển qua khu khác để tiếp tục học, nhưng cậu biết đấy”, Dương Thiệu Cơ cười khổ, “cơ sở vật chất không đảm bảo thì không thể dạy và học tốt được, nên mình quyết định chuyển trường.”

    “Oa, đúng thật là xui xẻo!”

    “Vụ này tớ có nghe trên báo đấy”, một vài nam nữ sinh xung quanh xúm vào nói chuyện về đề tài nóng nổi, cũng là để làm thân với cô bạn xinh đẹp mới chuyển đến. Viên Thanh Linh nhìn sang Triệu Ngọc Nhã, lại vẫn thấy nàng đang ngồi nhìn sách vở, không hề có chút quan tâm đến học sinh mới chuyển trường.

    “Năm nay bạn tính thi vào trường nào đây?” Một nam sinh hỏi Dương Thiệu Cơ.

    “A, là đại học X.”

    “Đại học X???”

    “Woa”

    Tiếng trầm trồ vang lên. “Trường điểm đó. Cả lớp này may ra chỉ có bạn Triệu Ngọc Nhã dám đăng ký thi.”

    Từ phía sau có vài người gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

    “Triệu Ngọc Nhã?”

    “Ừm. Là người ngồi gần Thanh Linh đại công chúa kìa.”

    “Đã bảo là cấm có gọi như thế!” Viên Thanh Linh cầm sách đập lên đầu nam sinh vừa phát biểu, “Đó là để gọi chị hai!”

    “Dạ dạ, thưa tiểu công chúa, có phải hay không bị siscom a?”

    Nói chưa dứt câu liền bị Viên Thanh Linh cầm sách đuổi đánh.

    Dương Thiệu Cơ nhìn chăm chăm về phía nữ sinh được gọi tên là Triệu Ngọc Nhã kia. Rõ ràng cả lớp nhắc đến nàng như vậy, ngồi ngay phía trên cũng không thể không nghe thấy, vì cái gì lại không quay lại chào hỏi cô một tiếng đâu? Người như vậy thường có hai kiểu, Dương Thiệu Cơ ngầm đánh giá, một là tiểu thư học giỏi nên chảnh, không thèm quan tâm đến người khác. Hai là mẫu người khép kín, khó khăn trong giao tiếp. Cô cầm tập vở, tiến lên ngồi bên cạnh Triệu Ngọc Nhã, cất lên thanh âm dịu dàng.

    “Bạn Triệu Ngọc Nhã.”

    Lúc này, Triệu Ngọc Nhã mới quay sang, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp đến mị hoặc đang nhìn thẳng mình cười thật tươi, nàng có chút ngạc nhiên.

    “Ừ?”

    “À, mình chỉ là có chút không hiểu bài học vừa rồi”, Dương Thiệu Cơ chìa tập vở ra, “Có thể chỉ mình cách làm không?”

    Nụ cười xinh đẹp kia có phần làm cho Triệu Ngọc Nhã ngây người, nàng cúi xuống nhìn theo ngón tay Dương Thiệu Cơ chỉ, lại phát hiện cô sơn một màu hồng trên móng tay kèm theo một số họa tiết rất đẹp. Mùi hương từ mái tóc nâu tỏa ra, bay qua mũi khiến Triệu Ngọc Nhã cau mày. Những người điệu đà lả lơi như vậy chính là không hợp với nàng. Triệu Ngọc Nhã nhìn qua bài tập, rồi lấy bút chì đen, viết một vài dòng chữ trên cuốn tập, rồi đưa lại cho Dương Thiệu Cơ.

    “Cách làm mình đã viết rõ, bạn đọc một lần sẽ hiểu.”

    “A, cảm ơn.”

    Dương Thiệu Cơ hơi ngạc nhiên, người này quả thực rất ngại giao tiếp bằng miệng a.

    Nhưng mà, không hiểu sao mọi động tác, cử chỉ, lời nói của nàng đều toát lên một vẻ rất tao nhã, rất quý tộc, không hề giống một nữ sinh chỉ mới 18 tuổi chút nào.

  7. Có 5 thành viên thích bài viết của LiLith:


  8. #5
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Chương 3: Mình yêu cậu nhiều hơn tất cả những người kia cộng lại





    “Tiểu Kỳ, cậu nghĩ mình là người thế nào?”

    Viên Truy Thương nằm sấp trên giường, hai tay chống lên gối. Mạc Kỳ ngồi tựa vào thành giường, cắn cắn bút, chăm chú giải bài tập.

    “Luôn tỏ ra hoàn hảo.”

    “Hê”, Truy Thương cau mày nhìn về phía bạn thân nhất của mình, “tỏ ra nghĩa là sao?”

    “Thì là nghĩa đen của từ tỏ ra đấy.”

    “Ý cậu là mình không hoàn hảo chứ gì”, Viên Truy Thương phồng má.

    “Người khác có thể thấy cậu hoàn hảo, nhưng mình thì không”, Mạc Kỳ quay lại, nhìn Viên Truy Thương, nở nụ cười chọc ghẹo. “Mình kể cậu nghe nhé, cậu hay khóc nhè, hay ăn vạ nhưng cứ luôn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt người khác, mở miệng là nói ‘cậu có thể dựa dẫm vào mình’ nhưng cuối cùng đều là ngược lại, tỏ ra quan tâm tất cả mọi người để chiếm được cảm tình nhưng thực tế lại rất vô tâm, tỏ ra dịu dàng nhưng hễ gặp chuyện không vừa ý thì nổi giận đùng đùng,...”

    “Thôi, stop stop”, Viên Truy Thương ấm ức úp mặt xuống gối. “Chỉ là trước mặt Tiểu Kỳ, mình mới bộc lộ ra mấy cái xấu đó thôi. Dẫu sao thì, mình đâu cần phải che giấu cậu.”

    “Tại sao?” Mạc Kỳ hỏi khẽ. Tại vì mình là bạn thân của cậu, nên sẽ không đem đi nói cho ai, tại vì mình không phải người cậu để ý đến, nên không cần thiết phải tỏ ra tốt đẹp trước mặt mình, tại vì...

    “Đương nhiên là vì, Tiểu Kỳ dù có biết hết mọi tính xấu của mình, cũng sẽ không bao giờ ghét bỏ mình”, Viên Truy Thương nhào qua ôm cổ Mạc Kỳ. “Sẽ không bao giờ rời xa mình, luôn đối tốt với mình.”

    “Cái đó chưa chắc đâu nhé. Sau này mình có bạn trai, cậu sẽ ra rìa.”

    “Cậu thật xấu xa! Uổng công mình ôm cậu!”

    “Có cái ôm cũng keo kiệt.”

    Viên Truy Thương cười hì hì, rồi bò xuống ngồi cạnh Mạc Kỳ, ngả đầu lên vai cô.
    “Sau này, mình sẽ yêu một người giống Tiểu Kỳ.” Thanh âm dịu dàng vang lên, đôi mắt sáng ngời, cánh môi khẽ cong lên, mùi hương ngọt ngào từ tóc lại bay qua chóp mũi Mạc Kỳ. Cô dừng lại mọi động tác, nín thở nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.

    “Một người không những có ngoại hình, còn có thông minh, giỏi giang, hiểu biết, có chính kiến và sở thích rõ ràng, lời nói có ảnh hưởng tới người khác, biết mọi thói hư tật xấu của mình nhưng vẫn đối tốt và ở bên cạnh mình, biết mình thích gì, cần gì, ghét gì. Một người có cái ôm thật ấm.”

    “Nếu lỡ không tìm được?”

    “Thì sẽ ở với Tiểu Kỳ đến hết đời vậy.”

    Viên Truy Thương rời khỏi vai Mạc Kỳ, tươi cười nhìn thẳng cô, vẫn là thói quen đưa mặt lại rất gần khi nói chuyện, khiến Mạc Kỳ không khỏi căng thẳng.

    “Một người giống mình, cậu sẽ không tìm được đâu, làm gì có con trai tốt như vậy.”
    Cả hai cười phá lên, bên ngoài tiếng giày nện xuống sàn nhà vang lên mỗi lúc một rõ ràng, “xoẹt” một tiếng, cánh cửa đẩy ra, Viên Thanh Linh mặt mày cau có chống nạnh đứng nhìn Mạc Kỳ.

    “Hô, chào khách quý.” Cô nhấn thật mạnh chữ cuối cùng. “Có phải nhà mất điện mất nước gì không, sang đây hoài vậy?”

    “Nhớ em nên sang”, Mạc Kỳ lại cúi mặt xuống mớ bài vở.

    “Cũng dẻo mỏ đấy, nhưng đừng có hòng nịnh nọt được tôi”, Thanh Linh ném cho Mạc Kỳ một cái nhìn đầy khó chịu, rồi chạy đến ôm lấy Viên Truy Thương.

    “Chị haiiiii”

    “Đi học mệt lắm không?”

    “Rất mệt a, chị hai pha nước cam cho em uống đi.”

    Viên Truy Thương bật cười, rồi vỗ vỗ vai Mạc Kỳ.

    “Mình xuống nhà chút. Cậu ở chơi với Thanh Linh nhé.”

    “Mình xuống cùng cậu.”

    “Này này này”, Viên Thanh Linh túm Mạc Kỳ lại, “Ai cho chị đi, sao cứ phải lẽo đẽo bám theo chị hai thế hả? Ở đây, tôi hỏi bài.”

    Mạc Kỳ rên rỉ vài tiếng, rồi đành ngồi xuống.

    “Này, hỏi thật nhé, chị có ý đồ gì mờ ám với chị hai tôi không đấy?” Viên Thanh Linh nhìn đầy dò xét.

    “Không phải hỏi bài sao?”

    “Bị cáo chỉ cần trả lời câu hỏi của bổn tọa.”

    Mạc Kỳ chắp tay, “Tiểu công chúa à, cho chị xin đi, cả chục năm nay bắt nạt chị còn chưa mệt sao?”

    “Ai bắt nạt chị! À không, cũng có bắt nạt, nhưng ai bảo chị cứ bám theo chị hai cơ!”
    “Bộ em bị siscom hả?”

    Viên Thanh Linh giơ chân đá cho Mạc Kỳ một cái đau điếng, rồi cầm gối ném thẳng vào mặt cô.

    “Đã nói là không! Hỏi nhiều thế!”

    “Vậy chị đây cũng trả lời cho em một lần thôi, cấm hỏi lại nhá, chị không có ý đồ gì hết.”
    “Thật chứ? Chị không có thích con gái đấy chứ?” Nếu không làm gì có chuyện một người thông minh, lại có chút, à không có khá nhiều xinh đẹp như chị, nhiều nam sinh theo về đến tận nhà như chị đến bây giờ vẫn chưa yêu ai, đã thế lại chẳng bao giờ thấy nhắc đến con trai. Còn nữa, ánh mắt chị nhìn chị hai, nhất định có gì đó không bình thường.

    “Tiểu công chúa à”, Mạc Kỳ than, “Nếu có thì chị cũng sẽ tránh xa hai chị em nhà này ra, thật đấy”.

    Viên Thanh Linh xì một cái, rồi lăn ra giường, Mạc Kỳ cười khổ sở, có chút cảm giác xấu hổ. Nói dối trắng trợn như vậy, cũng không biết ông trời có phạt không.

    “Nước cam xong rồi đây.” Viên Truy Thương bê một khay trên đó có 3 cốc nước cam màu vàng tươi, nhìn rất ngon mắt.

    “A, để mình giúp cậu.”

    “Cảm ơn... Oái!”

    Vấp chân phải cái gối Viên Thanh Linh ban nãy vừa ném, Viên Truy Thương ngã nhào, đè thẳng lên người Mạc Kỳ. Bao nhiêu nước cam ngon ngọt, Mạc Kỳ hứng đủ. Mạc Kỳ hoảng hốt, vội vàng ôm lấy Viên Truy Thương, để nàng tránh bị ngã xuống sàn.

    “Chị hai!!”

    “Ui da...” Viên Truy Thương kêu lên, rồi nhìn thấy áo Mạc Kỳ toàn nước và tép cam, vội vàng xé tờ giấy ăn, chà chà trên ngực cô.

    “Chết rồi, mình xin lỗi, áo của cậu...”

    Mạc Kỳ thẫn người ra, hai má liền đỏ lên.

    “Mình không sao đâu”, cô giữ tay Viên Truy Thương lại, cúi gằm mặt. “Mình có thể tự lau được mà”, giọng nói Mạc Kỳ cũng theo đó mà nhỏ đi.

    “Ừm. Mình lấy áo cho cậu thay nhé.”

    “Ừ.”

    Viên Truy Thương chạy ra phía tủ quần áo, lựa lựa trong mớ áo phông của mình một chiếc vừa với Mạc Kỳ. Vóc người của Mạc Kỳ và Viên Truy Thương là như nhau, đều cao và mảnh khảnh. Mạc Kỳ cao 1m67, hơn nàng chừng 2cm. Đồ của Truy Thương và Mạc Kỳ thường có kích cỡ giống nhau, cả hai vẫn thường mặc đồ của nhau.

    Mạc Kỳ ngồi tại chỗ, cúi mặt xuống, vẫn còn cảm thấy hơi ngượng, nhưng rất nhanh lấy lại gương mặt lạnh ít biểu lộ cảm xúc vốn có của mình. Thế nhưng, mọi thay đổi trên nét mặt của cô, đều bị Viên Thanh Linh nhìn ra hết.

    Cũng không biết từ lúc nào, Viên Thanh Linh đã luôn quan sát Mạc Kỳ.

    Từ khi còn nhỏ, Mạc Kỳ rất hay sang nhà cô chơi, mỗi lần sang đều bày trò chơi cho cả 3 người cùng chơi. Viên Thanh Linh thực chất không ghét Mạc Kỳ, nhưng cô luôn có cảm giác, người này hễ có mặt là thu hết sự chú ý của chị hai, khiến chị hai chẳng thèm để ý đến mình. Mình giống như là người thừa vậy. Còn hai người kia cực kỳ hòa hợp, đi đâu cũng có nhau như hình với bóng, sở thích sở ghét đều chung, nhìn thực ngứa mắt.
    “Đây, cậu mặc cái này.”

    Mạc Kỳ nhận lấy áo của Viên Truy Thương, rồi đứng lên đi thẳng vào phòng tắm. Tim vẫn còn đập hơi nhanh, Mạc Kỳ hít một cái thật sâu rồi thở ra. Cách này có thể điều hòa nhịp thở và nhịp tim một chút.

    Vốn dĩ ở bên Viên Truy Thương, những chuyện như thế này cứ thường xuyên xảy ra, lặp đi lặp lại, nó khiến Mạc Kỳ quá mệt mỏi.

    Không thể quen với cảm giác Viên Truy Thương ôm mình, chạm vào người mình, không thể quen với cách nàng đưa mặt lại thật gần, hương tóc ngọt ngào thoảng qua, ánh mắt nàng sáng ngời, giọng nói nàng rất đỗi dịu dàng. Dù có trải qua những chuyện như vậy hàng ngày, Mạc Kỳ cũng vẫn không thể quen được, không thể tránh tim đập loạn lên, không thể tránh mặt đỏ bừng, đôi tay run rẩy.

    Mình chỉ muốn ôm cậu thật chặt thôi.

    Mình chỉ muốn đặt lên đôi môi kia của cậu, một nụ hôn với tất cả tình yêu mình cất giấu hơn mười năm nay, mình muốn đan tay mình vào đôi tay mềm mại của cậu, mình muốn cho cậu biết mình yêu cậu đến nhường nào.

    Nhưng, nếu như thế, chúng mình sẽ không thể tươi cười vui vẻ bên nhau được nữa. Chúng mình sẽ không bao giờ có thể tự nhiên như trước, mình sẽ mãi mất đi cậu.
    Đó là điều mà, dù có chết mình cũng không muốn.

    Nhưng Viên Truy Thương, mình phải làm thế nào để cậu thuộc về mình đây?

    Mình khao khát được biến cậu trở thành người con gái của mình. Nhưng hễ ở trước mặt cậu mình lại vô dụng và yếu đuối, mình giống như một kẻ hèn nhát chỉ biết nói những lời trái với sự thật, chỉ biết trêu chọc cậu bằng những câu bông đùa đến vô duyên. Một câu “mình yêu cậu” lại chẳng bao giờ có thể nói.

    Mà cậu, lại rất thản nhiên, nói ra những câu thắp lên cho mình hi vọng.

    “Mạc Kỳ à, cậu là người quan trọng nhất đối với mình bây giờ đấy, biết không?”

    “Mình yêu cậu.”

    “Mình yêu cậu còn nhiều hơn tất cả những người kia cộng lại.”


    Để rồi giam cầm mình vĩnh viễn bằng nụ cười dịu dàng kia, vĩnh viễn không bao giờ có thể thoát ra.



  9. Có 5 thành viên thích bài viết của LiLith:


  10. #6
    Tham gia ngày
    May 2010
    Đến từ
    Where I will always wait for you
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    574
    Được thích 126 lần trên tổng số 91 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    hic hic cảm động quá,chấm nước mắt

  11. Có 2 thành viên thích bài viết của thao25:


  12. #7
    Tham gia ngày
    Jun 2013
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    1,296
    Được thích 961 lần trên tổng số 416 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Cảm giác khi xem 3 chương đầu này thật khó tả...và thấy thật là thích...Mạc Kỳ đúng là yêu Viên Truy Thương "đến tôn thờ,yêu đến không dám chạm vào " chậc...Mạc Kỳ ơi Mạc Kỳ ...thích Mạc Kỳ rồi ...mà cứ có nửa cảm giác là "không giống như những gì mình đọc và cảm nhận" thật là thích fic này a~~~~~ thanks chị LiLith nhiều nhiều lắm...mong chờ chương kế tiếp lắm lắm ...

    WARMER THAN HOPE,DEEPER THAN DESPAIR,IT'S LOVE
    I PROMISE.
    I'LL DEFINITELY SAVE YOU.
    NO MATTER HOW MANY TIMES I HAVE TO REPEAT ALL OF THIS.I'LL PROTECT YOU!

  13. Có 2 thành viên thích bài viết của Tiffany_Chikane:


  14. #8
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    @em Tháo: *lau lau xoa xoa*
    @Chi: Hí hí cảm ơn em :"D tính cách Mạc Kỳ như sinh ra để bị ngược



    Chương 4: Có bao người để yêu, vì cớ gì lại yêu nàng




    “Kiến Trung, con hãy quên con bé đó đi, ba mẹ không bao giờ chấp nhận đâu.”

    “Mẹ à...”

    Mạc Kiến Trung ngồi sầu não ôm mặt, cúi gằm xuống đầy vẻ bất mãn.

    “Con từ trước đến giờ đều nghe lời ba mẹ, chỉ riêng có chuyện này, hãy để con tự quyết định cuộc đời mình đi. Con đã là một thằng đàn ông rồi.”

    “Kiến Trung, ba mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi. Con nhìn đi, con bé đó có chỗ nào xứng với con đây?”
    Mạc Kiến Trung hơn Mạc Kỳ 6 tuổi, là một chàng trai cao ráo sáng sủa, có việc làm ổn định. Gia đình họ Mạc tuy không quá giàu có, nhưng cả hai người đều là giáo viên lâu năm, nên đều rất truyền thống, cổ hủ, không khỏi có chút giáo điều, cứng nhắc. Mạc Kiến Trung yêu một bạn học từ thời đại học là Tiểu Du, một cô gái gia đình khá giả, nhưng tính tình khá khó chiều, không ngoan ngoãn lễ phép, ngoại hình lại có chút thua kém so với Mạc Kiến Trung, vì thế không được sự ủng hộ của cả gia đình.

    Mạc Kỳ cầm lon nước quả, mặc một bộ đồ ngủ màu lam, bước xuống cầu thang.

    “Mẹ! Con lấy vợ chứ đâu phải mẹ lấy! Con cảm thấy xứng là được rồi!” Kiến Trung không kìm nén được giận dữ, đứng bật dậy quát to.

    “Kiến Trung!”, Lý Miên tròn mắt nhìn cậu con trai ngoan ngoãn đang to tiếng với mình. Từ nhỏ đến lớn, Kiến Trung đều rất ngoan ngoãn, rất nghe lời. Dù tố chất học hành không quá thông minh xuất sắc như em gái, nhưng chưa bao giờ làm Lý Miên và Mạc Tiêu Minh phải thất vọng. Lần này lại chỉ vì một đứa con gái không ra gì mà dám quát to với mẹ, khiến Lý Miên không khỏi bị sốc.

    “Con... Vì cái đứa con gái đó...”

    Mạc Kỳ bước xuống, đem lon nước đặt lên bàn.

    “Anh hai, về phòng đi.”

    Mạc Kiến Trung mím môi, liền đi thẳng lên lầu, vào phòng đóng cửa lại. Hắn thả mình xuống giường, cắn môi suy tính.

    “Mẹ”, Mạc Kỳ vẫn giữ thái độ chậm rãi, bình tĩnh, “Anh hai cũng đã 26 tuổi rồi, có thể tự quyết định cuộc đời mình. Ba mẹ đừng can thiệp quá sâu nữa. Nếu như sau này không hạnh phúc thì cũng là tự làm tự chịu.”

    “Tiểu Kỳ, nó là con trai mẹ, làm sao mẹ có thể để mặc nó khổ sở được!”

    Mạc Kỳ thở dài, không nói gì thêm, đi lên lầu.

    “Tiểu Kỳ, em nói anh phải làm sao đây? Ba mẹ nhất quyết không cho anh cưới...” Mạc Kiến Trung khổ sở nói, “Nếu như không cưới được Tiểu Du, thì dù là bất cứ ai anh cũng sẽ không cưới!”

    “Anh hai”, Mạc Kỳ ngồi xuống bên cạnh Mạc Kiến Trung, đưa cho hắn một ly nước. “Em cũng không thích Lâm Tiểu Du.”

    “Ngay cả em cũng...”

    Mạc Kỳ lắc đầu. “Nhưng em cảm thấy, chuyện yêu đương của một người, người khác không nên xen vào. Nếu anh đã quyết, thì sẽ không ai cản anh được. Dù sao cũng đã là một người đàn ông có công việc, có khả năng tự nuôi sống bản thân, cuộc đời anh là do anh quyết định. Chỉ có điều, sau này dù xảy ra bất cứ chuyện gì, cũng chỉ có thể tự trách mình.”


    ____________


    “Hai bác cũng thật là khó, anh Kiến Trung đã lớn như vậy, tự nhiên sẽ biết mình nên làm thế nào...” Viên Truy Thương mân mê ly nước cam, vừa nói vừa nhìn ra ngoài cửa kính. Hai người ngồi trong một quán nước vắng khách, ngay bàn gần cửa sổ, nhiều ánh nắng, có thể nhìn ra ngoài đường.

    Mạc Kỳ cười khổ, ngay đến anh Kiến Trung lấy vợ mà đã khó khăn như vậy, sau này nếu chuyện cô thích con gái mà ba mẹ biết được, không hiểu sẽ còn loạn đến mức nào.

    “Tiểu Kỳ, cậu nói xem, nếu là cậu, người mình yêu bị gia đình phản đối quyết liệt, cậu sẽ chọn bên nào?”

    Mạc Kỳ ngẫm nghĩ một lúc, rồi lên tiếng, “Vậy thì phải đặt ra một số trường hợp, thứ nhất, cậu chọn người yêu, hai người bỏ trốn, và sống một cuộc sống hạnh phúc nhưng không có gia đình bên cạnh. Thứ hai, cậu bỏ trốn, sống một cuộc sống không hạnh phúc và cũng không có gia đình bên cạnh. Thứ ba, cậu chọn gia đình, sau đó sống một cuộc sống không hạnh phúc, không quên được người kia. Thứ tư, cậu chọn gia đình và quên được người kia, yêu một người mới và sống hạnh phúc.” Mạc Kỳ chống cằm, “Cũng chỉ có bốn trường hợp đó, cậu thấy cái nào hạnh phúc nhất, cái nào tệ nhất? Đương nhiên không tính đến chuyện cậu được ba mẹ đồng ý, và chung sống với người yêu cùng gia đình hạnh phúc đến cuối đời đâu”, cô cười lém lỉnh.

    “Cậu làm mình loạn cả đầu, cũng không phải cậu không hiểu mình là người như thế nào mà.” Viên Truy Thương hơi bĩu môi.

    “Cậu sẽ chọn gia đình.”

    “Ừm, với mình thì, gia đình là quan trọng nhất. Với lại, mình chưa trải qua cảm giác yêu một cách sâu đậm đến thế, đến mức có thể từ bỏ và hi sinh nhiều thứ, nên cũng không thể hình dung được.”

    Hai người ngồi nói chuyện một hồi lâu, nắng từ cửa kính chiếu vào làm khuôn mặt Viên Truy Thương bừng sáng, nụ cười của nàng dịu dàng, mỗi một lời nàng nói đối với Mạc Kỳ cũng ngọt ngào như những viên kẹo đường. Mỗi lần nàng nghiêng đầu, dùng ánh mắt trong veo đó nhìn cô, trái tim cô lại đập liên hồi, trong lòng lại truyền đến cảm giác ngọt lịm xen lẫn đau đớn nhói buốt tận xương tủy.

    Có bao nhiêu người để yêu, bao nhiêu con đường để lựa chọn, cô lại chọn con đường đau đớn nhất, vô phương tự thoát.





  15. Có 6 thành viên thích bài viết của LiLith:


  16. #9
    Tham gia ngày
    May 2010
    Đến từ
    Where I will always wait for you
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    574
    Được thích 126 lần trên tổng số 91 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Sao lúc nào con gái yêu nhau cũng đều bị gia đình, xã hội ngăn cấm và phê phán hết vậy

  17. #10
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Thanh Xuân Khi Nào Hết

    Ơ thì sự thật mà em Tháo

    Viết kiểu 2 em hồn nhiên yêu nhau như đúng rồi như lẽ hiển nhiên cả xã hội chả ai kì thị thì chị chẳng viết được, thấy cứ điêu

  18. Có 3 thành viên thích bài viết của LiLith:


Trang 1/11 123 ... cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •