Home
  • Register
  • Login
Trang 17/17 đầuđầu ... 151617
kết quả từ 161 tới 170 trên 170
  1. #161
    Tham gia ngày
    May 2013
    Bài gởi
    16
    Được thích 7 lần trên tổng số 5 bài viết

    Default Trả lời: [KnM] Lời nguyền của tình yêu

    Đồng ý với Snow. Hehe... lần đầu thấy có người như Fu, đã tặng chap 22 bất ngờ mà còn xin lỗi nữa. Làm mình có cảm giác được chiều hư vậy. Vừa đòi là có quà + xoa đầu xin lỗi .

    Snow: chắc là năng lực của Himeko là mặt trời (ánh sáng) còn ma khí là bóng tối nên mới khắc chế được, còn Chikane là mặt trăng (bóng tối). Theo mình đoán năng lực của Senshou chắc là sự sống. Nghĩ đơn giản thì Chikane và Sénhou là chị em mừ, em sai thì chị phải ra mặt thôi. Cùng lý do, vì sinh đôi nên linh hồn tương đồng, có thể khiến một phần Senshou trong Chikane.

    Fu: lại làm phiền Fu với mớ câu hỏi. Tuần này đọc nhanh lại cả 22 chap mới ló ra nhiều thắc mắc .

    Cảm tưởng đầu tiên là: ôi, shipper muôn năm. Cái ý nghĩ của bạn Long chả khác gì mình. Mình ship là quyền của mình, các bạn có phải một cặp hay không cũng chẳng ảnh hưởng tới (trí tưởng bở của) mình. Và, Chikane có bạn bè thật là "tốt", không những ủng hộ, thích khuấy sóng gợi gió, lời khuyên khó đỡ "đã làm thì làm cho trót", còn "cổ vũ" như thế nào mà Chikane từ "mặt lạnh" biến thành "kẻ theo đuôi". Chậc!!!
    Phân đoạn thứ hai: không có gì để nói. Lãng mạn làm người ta phát ghen cho đời FA và ấm tới mức tan chảy cả tim mình.
    Cuối: có vẻ như lại có thêm rắc rối rồi. Theo như mấy người Thần Bộ nói thì mình đoán họ không biết tường tận sự việc mà chỉ nghĩ đơn giản là "chiến đấu" với Orochi. Căn bản họ không tin vào tư tế mà chỉ tin vào bản thân nên mới tiến hành thí nghiệm đó. Nếu tư tế sống, họ sẽ khiến 2 người thành công cụ để chiến đấu với Orochi chăng? Nếu thất bại, họ tự chiến đấu. Nói cho cùng, sức mạnh của mấy Orochi họ cũng đo được, hiểu được thì cần gì phải sợ? A, boss cuối còn chưa ra đâu. Đừng tự mãn vội các bạn Thần Bộ.

    Hiu hiu... tới phần mình thích nhất rồi.
    1. Fu nói 12 pháp sư bảo vệ đều trung thành với cả 3 người như nhau. Nhưng mà mình không nghĩ vậy nha. Họ đi theo từng tư tế riêng nên sẽ hơi thiên vị vị tư tế mà mình phục vụ chứ, như Makoto ở chap 21 ghét Chikane vì Chikane đối xử lạnh lùng với Himeko, như Hankyo hy sinh Senshou để giúp Chikane (chap 11). Oa, tới lúc cho trí tưởng tượng bay xa, có khi nào Miyako (pháp sư của Senshou) bày mưu tính kế gì đó giúp cho nguyện vọng của Senshou thành sự thực không? Trong Anime và manga, Miyako, sắc sảo, hiểu thấu lòng người..., có thể coi là quân sư quạt mo của Orochi. Vẫn khá ấn tượng với chị này .

    2. Thứ 2: một đạo cụ. Cuốn nhật ký. Chap 13, đoạn Makoto hồi tưởng, "Ngay cả nhật ký của anh cũng sẽ không tồn tại người tên Himeko , những gì anh viết sẽ bị xóa." Thế nào mà cuốn nhật ký vẫn còn tồn tại? Nếu nói Tetsuo trong lúc còn sống đã nhớ lại và viết quyển khác thì Makoto phải biết là sẽ gặp lại linh hồn Tetsuo chứ. Đằng này quyển nhật ký lại tồn tại trong đền được pháp sư Kazuki bảo quản. Và quan trọng là Thần Bộ muốn chiếm quyển nhật kí. Vậy cuốn nhật ký viết gì? Có bí ẩn gì trong đó không?

    Hic...tạm thời bị đứt mạch tưởng bở nên thôi .

    Mong chap tới của Fu. Cứ từ từ. Nếu Fu cảm thấy ăn năn hối lỗi thì cam kết hết fic này lại lập topic khác. Mình tự nguyện nhảy hố .

  2. Có 1 thành viên thích bài viết của blueskyrain:


  3. #162
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Đến từ
    YURI LAND
    Bài gởi
    90
    Được thích 80 lần trên tổng số 32 bài viết

    Default Trả lời: [KnM] Lời nguyền của tình yêu

    ối giời ời...ra rồi, ss Fu ra chap mới rồi
    wait for dzzzzzzzzzzzzú

  4. #163
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Bài gởi
    20
    Được thích 4 lần trên tổng số 4 bài viết

    Default Trả lời: [KnM] Lời nguyền của tình yêu

    Đọc công nhận rất mỏi mắt . Mà cũng công nhận là k uổng công đọc . Hay Hay

  5. #164
    Tham gia ngày
    Sep 2015
    Đến từ
    TP.HCM
    Tuổi
    24
    Bài gởi
    5
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Trả lời: [KnM] Lời nguyền của tình yêu

    Chào mọi người, mình là ma mới vừa gia nhập thành công cách đây vài giây, mình theo dõi LNCTY cũng gần đây thôi nhưng thật sự là mình rất thích và thực sự muốn chia sẻ vài cảm xúc với tác giả Fu, cách bộc lộ của mình hơi dài dòng mong bạn Fu kiên nhẫn

    Mình yêu bạn.
    Bạn ở đây là bạn Fu đó. Đúng rồi, là bạn đó. Mình yêu bạn.

    Phải thành thật với tác giả là trong rất nhiều fanfic tiếng việt mà mình từng đọc thì mình thích fanfic của bạn NHẤT

    Mình thích nhất là thể loại truyện có tính cân não 1 chút và truyện tình cảm lãng mạn. Mà bạn thì cho mình đọc luôn CẢ HAI thể loại cùng lúc Thiệt chứ bạn không biết mình hạnh phúc như thế nào đâu.

    Mình luôn khao khát 1 câu chuyện được nhìn nhận và hiểu từ phía nhiều người, nhiều nhân vật trong truyện chứ không chỉ có hai nhân vật chính không. Mình tin tưởng TUYỆT ĐỐI vào công lý và tình yêu thương. Trong tình yêu thương nhất định phải có tình gia đình và tình bạn. Mình thích thứ tình cảm mà bạn bỏ vào trong truyện của bạn. Nó chân thành, sâu sắc, hợp lẽ và gần gũi. Ở cuối chương 10 bạn có bonus thêm vài điều nho nhỏ làm mình rất cảm động và đồng tình cùng bạn.

    Mình ghét nhất là cảm giác cô đơn. Mình từng cho rằng mình là 1 người cô đơn nhất quả đất khi còn học THCS vì nhiều nguyên nhân, nhưng rồi mình nhận ra là thật ra không phải vậy. Thật ra có rất nhiều người yêu thương và quan tâm tới mình. Và kêu gọi sự giúp đỡ hay chia sẻ nỗi phiền muộn với người khác không phải là biểu hiện của sự yếu đuối mà là thể hiện của lòng can đảm và sự tin tưởng lẫn nhau. Can đảm thừa nhận sự khiếm khuyết của mình, tin tưởng để kêu gọi sự giúp đỡ từ người khác. Chi-chan của mình quá hoàn hảo, quá mạnh mẽ nhưng cũng quá yếu đuối và cô đơn. Phải chi mà Chi-chan có thể có được những người bạn, hoặc được gần gũi với cha mẹ hay người nhà thì tốt biết mấy.

    Hi-chan thì khổ sở đủ đường, không nhà không cửa không cha không mẹ. Hên mà còn được cái KTX cưu mang và vớt được Makoto-chan cơ mà lúc đó là mãi về sau rồi. Mình mà rơi vào hoàn cảnh của Himeko chắc đã theo gót anh Tsubasa ra giang hồ rồi gia nhập Orochi từ sớm chứ méo còn hiền lành như em nhỏ đâu Người tốt vẫn là người tốt dù có chuyện gì xảy ra đi nữa...đây thật sự không phải là điều dễ làm đâu, nó đòi hỏi 1 nội tâm mạnh mẽ lắm đó. Cái đám tông đồ của Orochi thật ra có đứa nào xấu đâu, toàn là dòng đời xô đẩy cả đó thôi. Thực ra mình thấy hoàn cảnh của Tsubasa và Himeko rất giống nhau, đều là những đứa trẻ bị tước đoạt yêu thương vì nạn bạo hành gia đình, trải nghiệm tuổi thơ trong sợ hãi và cô đơn. Haizzzz, truyện này thấy khổ sở nhất và dai dẳng nhất vẫn là Chi-chan, Hi-chan và Tsubasa.

    Souma sướng thấy mẹ (xin hãy rộng lượng bỏ qua câu chửi thề này của mình, mình cần cách bộc lộ cảm xúc thật mạnh mẽ). Ừ thì hồi nhỏ có bị cha bạo hành đấy nhưng mà vẫn được anh trai Tsubasa bảo vệ hết mực, anh Tsubasa đi rồi thì còn nhà của anh Kazuki trong đền nhận nuôi rồi cho ăn học thành tài. Lớn lên đẹp trai, học giỏi, năng thể thao... được người đời gán ghép với Miya-sama đã đành lại còn được ban tặng diễm phúc đóng vai hoàng tử cứu công túa với Hi-chan xuyên suốt 12 tập phim. Cái thằng...tông đồ của Orochi mà còn số hưởng hơn cả 2 main chính nữa, chưa kể cái tội làm nam chính trong phim yuri. Muốn trù dập nó lắm cơ mà vẫn phải công nhận tình cảm của nó dành cho Hi-chan cũng chân thành lắm, vững chắc, quyết tâm (dù phải đối đầu với anh trai), không ích kỉ (buông tay và ủng hộ Himeko đi tìm Chi-chan bằng cả tánh mạng). Dù là thằng này thiệt ra cũng rất ngáo ộp, cứ vô tình làm khổ sở hai main chính mãi nhưng mà với công lao và tình cảm tốt đẹp như vậy thì cũng đáng làm đối thủ của Chi-chan đó chứ (nói câu này ra ai muốn ném đá cũng hãy lượng tình mà ném nhẹ thôi).

    KnM nằm trong top các anime có cốt truyện lãng mạn, cảm động khiến mình quắn quéo nhất. Trong yuri thì nó đứng nhất, trong toàn thể tất cả các phim thì nó đồng hạng nhất với Hyouka (dạo gần này đang cân nhắc rất nhiều đến Hibike! Euphonium, mọi người xem thử anime này chưa? Gái đẹp xinh tươi hint bắn bể cả màn hình luôn đó.). Cứ những tưởng kịch bản của KnM đã quá tuyệt hảo rồi thì bạn Fu lại tung ra 1 fanfic khiến con tim mình phấn khích tột độ. Tất cả những nuối tiếc và ao ước của mình khi xem phim đều được bạn giải quyết đầu xuôi đuôi lọt, cả luôn cái vụ số phận của nữ pháp sư nữa. Rất cám ơn bạn đã tạo ra cái fanfic này, mình thích cốt truyện, tình cảm của các nhân vật, sự drama,huyền bí, tính tưởng tượng, sự thấu tình đạt lý, lời văn của bạn nữa.

    Nếu còn bất kì lời trăn trối nào thì đó là xin bạn hãy giữ gìn thân thể vàng ngọc của mình và viết tiếp tới cùng truyện này nhé. Mình biết mình đang yêu cầu bạn bỏ ra 1 lượng chất xám, tình cảm và thời gian nhất định để làm hài lòng ý muốn của mình. Cơ mà truyện này của bạn thật sự có 1 ý nghĩa nào đó đối với mình.

    Cám ơn bạn đã kiên nhẫn đọc hết mấy dòng dài lê thê này của mình và một lần nữa, rất cám ơn bạn đã viết fanfic này.

    Ps: nếu được, bạn có thể dành cho Oogami Souma một chút đất diễn trong truyện không? Nhân vật này ăn hành từ fan yuri hơi bị nhiều nhưng mà tên này cũng có ấn tượng khá mạnh trong lòng mình khi mình xem KnM. Hì hì, mình chỉ đòi hỏi vậy thôi chứ bạn cứ viết theo cốt truyện mà bạn thích nhất nhé.

  6. Có 1 thành viên thích bài viết của Nòng nọc:


  7. #165
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Bài gởi
    103
    Được thích 111 lần trên tổng số 38 bài viết

    Default Trả lời: [KnM] Lời nguyền của tình yêu

    Chương 23 : Tư tế mặt trăng

    ( Oda )

    Thần Bộ có tiền thân là Thần Kỳ Quan, một tổ chức chuyên lo việc tế lễ cho triều đình và Thiên Hoàng. Đây là nơi các đại gia tộc pháp sư và tư tế tập hợp, trong suốt lịch sử hơn 2000 năm, Thần Bộ không ngừng mở rộng quyền lực, tăng mạnh số lượng lẫn năng lực của các pháp sư và tư tế, thậm chí còn chi phối một số vấn đề chính trị.

    Vào thời Thiên Hoàng Meiji, những cải cách mạnh mẽ của ông nhằm thay đổi đất nước đã vấp phải sự ngăn cản quyết liệt của Thần Bộ, mà lúc này vẫn còn là Thần Kỳ Quan. Chính vì thế, Thiên Hoàng đã quyết định thành lập một lực lượng đối kháng lại Thần Kỳ Quan được gọi là Thiên Lực, tiền thân của Cục Pháp Thuật, với những thành viên đầu tiên là dòng họ Yukimura, học giả Saito Tetsuo và đền Ogami.

    Sau Chiến tranh thế giới thứ 2, Thần Đạo mất vị trí Quốc Giáo, Thần Kỳ Quan bị buộc giải tán, tuy nhiên nó chỉ đơn giản đổi tên là Thần Bộ và chuyển sang hoạt động bí mật, tách biệt với chính phủ, trở thành một thế lực ngầm vô cùng hùng mạnh.

    Trái ngược với Thần Bộ, Thiên Lực trở thành một bộ phận của chính phủ, đổi tên là Cục Pháp Thuật, tiếp tục mục đích là kiềm hãm việc bành trướng thế lực của Thần Bộ, đồng thời giải quyết các vụ án có liên quan đến pháp thuật.

    Tôi không ngừng nghĩ về lý do Thần Bộ và Cục quyết định tiến hành kiểm tra sinh tử đối với Chikane và Kurusugawa san. Việc hai người có thể sử dụng được phép thuật đã được chứng minh rồi, Kurusugawa san có thể dùng phép chữa trị, Chikane có thể tạo vòng kết giới. Nếu cần hai người phát triển khả năng chiến đấu thì cũng không cần chọn cách mạo hiểm như thế…

    Không phải ngẫu nhiên mà kiểm tra sinh tử lại có tỷ lệ thất bại lên đến 97% hay nói chính xác hơn là tỷ lệ người bị kiểm tra có thể sống sót chỉ có 3%. Những người bị kiểm tra đều bị Thần Bộ đánh giá là “mối đe dọa cần loại trừ”, bất kể họ có dùng được phép thuật hay không thì họ cũng đã bị phán tử hình mà không cần xét xử.

    Điều đó chứng minh Thần Bộ xem Chikane và Kurusugawa san không phải là hai tư tế mà là hai nguồn năng lực cực lớn không thể kiểm soát có thể đe dọa đến họ, lần kiểm tra này không phải là kiểm tra gì cả, đây chỉ đơn thuần là cách Thần Bộ dò xét năng lực của hai người đó tới đâu để tìm ra cách khống chế hoặc tiêu diệt họ.

    Cục không thể không hiểu ý định của Thần Bộ, theo cách Cục Pháp Thuật đối đầu với Thần Bộ thì phải chống lại lần kiểm tra này mới đúng… trừ phi họ cùng chung mục đích… Vậy mục đích của đền Ogami cho lần kiểm tra này là gì?

    Đền Ogami là một thế lực độc lập không chịu sự quản lý của bất kỳ cơ quan nào. Trong giới pháp thuật, đền Ogami có tiếng nói rất cao, rất được nể trọng, ngay cả Cục và Thần Bộ đều phải nhường một bậc, Chikane và Kurusugawa san có thể sống như bình thường chủ yếu là nhờ sự duy trì của đền Ogami.

    Thực lực và mục đích thật sự của đền Ogami đến nay vẫn là một bí ẩn, tư tế chính thức của đền Ogami hiện nay là Ogami Kazuki, người đã tạo kết giới bao phủ toàn ngôi làng, điều đáng sợ là kết giới này còn tác động lên nhận thức của mọi người để họ xem những đợt tấn công của Orochi là bình thường và không cho bất kỳ thông tin nào về Orochi lọt ra bên ngoài.

    3 thế lực hoàn toàn khác nhau lại cùng đồng ý tiến hành lần kiểm tra này… dù thế nào, tôi vẫn cho rằng mục đích của họ đều khác nhau.

    Tôi chỉ không ngờ chuyện này lại diễn ra quá nhanh, sáng nay chúng tôi được thông báo thì buổi tối đã bắt đầu rồi, Chikane sẽ bị kiểm tra trước, còn tôi chỉ có thể ở đền Ogami, trong một căn phòng đầy những thiết bị đo đạc phép thuật và bốn màn hình lớn với những góc quay khác nhau… cảm giác thật khó chịu…

    Để đảm bảo an toàn, ngoại trừ Ichinose san, Thần Bộ, Cục Pháp Thuật và đền Ogami đều cử thêm người giám sát. Thần Bộ có thần quan đứng đầu, ngài Ariwara, bà của tôi và cha của Izayoi san. Cục cử cục phó là cha của Fuzuchi san, chị gái của cậu ta cùng với hai anh trai của Megumi. Đền Ogami đến ba người, hai nam một nữ, cả ba đều đeo mặt nạ che khuất nửa trên khuôn mặt.

    Dưới sự hỗ trợ của 12 pháp sư, Fuzuchi san sẽ tạo ra một “kết giới hoàn hảo”, đây là không gian tách biệt, hoàn toàn chịu sự thao túng của người sáng tạo, chỉ người tạo kết giới mới có quyền cho phép ai vào hay ra, có thể triệt hạ sức mạnh của kẻ địch tới mức thấp nhất và với sự tiếp sức của 12 pháp sư, Fuzuchi san trong “kết giới hoàn hảo” sẽ có sức mạnh vô hạn gần như không thể đánh bại. Nhưng nhược điểm của nó cũng rất lớn, song song với việc phải vẽ những chú ngữ phức tạp quanh khu vực tạo kết giới có thể mất vài giờ đồng hồ thì việc duy trì kết giới cũng yêu cầu nguồn pháp lực cực cao, ngoài ra bản thân người lập kết giới cũng chịu ảnh hưởng rất nhiều, đôi lúc dẫn tới hôn mê vài ngày thậm chí mất mạng.

    Tôi thấy Fuzuchi san xuất hiện ở hoa viên, cậu ta đeo mặt nạ quỷ, tay cầm thanh kiếm, đó là một trong số bốn thanh kiếm bảo hộ của dòng họ Fuzuchi, tương truyền chúng được rèn từ thời cổ đại, là vật triệu tập sức mạnh của thần linh, có khả năng thanh tẩy linh hồn và tiêu diệt tà ma, ngay cả người bình thường nếu có chúng trong tay cũng có thể triệu tập các dòng khí pháp thuật phân tán xung quanh để sử dụng. Fuzuchi san đọc thần chú mở kết giới… Vòng lửa màu cam xoay tròn bao phủ trang viên của nhà Himemiya… Bài kiểm tra dành cho Chikane đã bắt đầu.

    Chikane đi từ nhà chính về phía Fuzuchi san, cô ấy mặc quần jean lửng cùng áo sơ mi màu vàng nhạt không tay, tóc buộc cao thành đuôi ngựa, tay phải cô ấy cầm khẩu súng phòng thân còn bên hông đeo một cái túi nhỏ. Mỗi bước của Chikane nhẹ nhàng và chậm rãi, gương mặt cô ấy bình tĩnh đến lạnh lùng, cô ấy đứng cách Fuzuchi san khoảng bốn mét, giơ khẩu súng bằng hai tay…

    "Ngươi là ai? Mục đích của ngươi là gì?" _ Chikane hỏi.

    "Giết tư tế mặt trăng…" _ Fuzuchi san đáp với giọng khàn khàn xa lạ, cậu ta nâng kiếm lên cao _ "giết tư tế mặt trời…" _ dứt lời, cậu ta chém thanh kiếm xuống.

    Vút… Bằng bằng… trong nháy mắt, tiếng súng nổ xen vào tiếng xé gió của kiếm khí, sau đó gây ra hai âm thanh khác biệt… Ting, ting… màn bảo vệ của Fuzuchi san chớp lên hai vòng sóng nhỏ… Xoẹt… vai phải của Chikane bị đánh trúng, máu đỏ tươi loang ra ngoài, chạy dọc theo cánh tay…

    Tôi siết chặt hai tay, cảm giác như trái tim của mình bị ai đó bóp nghẹt… Chikane…

    Gió rít mạnh, cuộn xoáy thành bốn cơn lốc nhỏ tập trung quanh Fuzuchi san, cây cối bị tước hết lá, mặt cỏ bị kéo căng, những viên đá cứ kéo lê trên mặt đất kêu lạo xạo rồi lại va phải nhau phát ra những tiếng lách tách…

    Bụng tôi quặn thắt… đó là thần chú tiêu diệt thuộc hàng mạnh nhất: phong tuyệt… một cơn lốc có thể đánh sập cả tòa nhà 20 tầng… Fuzuchi san hẳn là muốn dừng chuyện này sớm nhất có thể, nếu cứ dùng các câu thần chú tấn công để thăm dò khả năng của Chikane thì chỉ làm mất thời gian, cũng tạo ra những vết thương không cần thiết… trực tiếp dùng câu thần chú mạnh nhất sẽ khiến Chikane bị thương nặng nhưng là cách kết thúc nhanh nhất và tốt nhất… Dù hiểu điều đó, tôi vẫn không khống chế được chính mình…

    - Dừng _ tôi hét lớn _ Maezono san…

    - Đã quá muộn.

    Bốn cơn lốc dần có đường nét, như thể ép chặt lấy không khí và ngưng tụ lại … bốn con sói to gấp đôi sói thường lơ lửng giữa không trung… đột nhiên chúng phóng đi như tên rời cung…

    Trên màn hình chỉ thấy bốn vệt sáng trắng lao thẳng tới Chikane, cô ấy nhanh chóng nhảy sang bên phải… ngay khoảng khắc đó, bốn vệt sáng bỗng tự bẻ cong theo hướng Chikane, nuốt chửng cô ấy…

    - Chikane

    Ầmmmmm…Cơ thể Chikane bị nhấn sâu xuống đất, tiếng của cô ấy bị nhấn chìm… rắc rắc rắc rắc… đất dưới lưng cô ấy nát nhừ, vỡ vụn từng mảng… không khí trở nên lạnh ngắt, mọi người không thể phản ứng hay nói được lời nào…

    “Khụ…” _ tiếng ho thoát ra từ màn hình…

    - Không thể nào.

    - Thần linh ơi!

    - Chúa tôi, cô ta có phải người không vậy?

    Mọi người bị dọa cho sửng sốt… Fuzuchi san chắc chắn đã giới hạn sức mạnh của đòn tấn công, nhưng bị phong tuyệt đánh trực diện như vậy, lại trong “kết giới hoàn hảo” của kẻ địch thì cho dù có pháp lực mạnh tới đâu cũng phải gãy hết xương trên người chứ đừng nói có thể cử động…

    “Khụ, khụ” _ Chikane chống tay trái ra sau và từ từ ngồi dậy, vết thương trên vai phải đã nhuộm đỏ lưng áo, máu chảy bên khóe miệng nhỏ từng giọt ướt hết vạt áo phía trước… cô ấy ngẩng đầu, đôi mắt quyết đoán không hề dao động, đổi súng sang tay trái, đầu gối gập lên làm điểm tựa, bóp cò…

    Bằng …tiếng súng đanh ngọt xé tan bầu không khí bị đóng băng… Choang… màn bảo vệ của Fuzuchi san vỡ ra… tách… mặt nạ của cậu ta nứt bên góc, dòng máu đỏ chảy dài xuống dưới…

    Phát súng giúp chúng tôi hoàn hồn, còn vết thương của Fuzuchi san làm chúng tôi kinh hoàng… Không có màn bảo vệ, không có mặt nạ quỷ, đầu của Fuzuchi san sẽ bay mất một phần… không có “kết giới hoàn hảo”, cậu ta chắc chắn sẽ chết… Chikane rốt cuộc mạnh tới mức nào chứ?

    - Đủ rồi Maezono san _ tôi đối diện anh ta _ bài kiểm tra này đã đủ rồi.

    Tai nghe của anh ta vang vài tiếng nói… anh ta nhìn tôi…

    - Họ muốn tiếp tục _ Maezono san bình tĩnh đáp.

    “Aaaaa” _ Fuzuchi san chạy về phía Chikane, thần chú phong tuyệt có lẽ đã rút cạn pháp lực của cậu ta…

    Chikane vẫn giữ nguyên tư thế, bằng bằng bằng…

    Fuzuchi san đang chạy tới vỡ tung thành những tảng đá… hình nhân bằng đất…

    - Ở kia _ ai đó la lớn.

    Fuzuchi san bay từ phía trên định chém xuống Chikane… Cô ấy bật người, muốn lùi vài bước để tránh đường kiếm… đột nhiên người cô ấy khựng lại, bên dưới, mặt đất không biết khi nào đã lún thành một cái bẫy ngậm cứng bàn chân phải của cô ấy, Chikane nhanh chóng ngã người ra sau, thoát được đường kiếm có thể chẻ cô ấy làm đôi…

    Vừa chạm đất, tay phải Fuzuchi san liền vung ngược thanh kiếm từ dưới lên, mũi kiếm cắt dọc theo cánh tay trái Chikane, làm cô ấy buông lỏng khẩu súng… Fuzuchi san theo động tác đứng thẳng dậy… Mặc kệ khẩu súng rơi xuống, Chikane chống chân trái làm trụ, tay phải vươn tới nắm chặt cổ tay của Fuzuchi san, đồng thời tay trái thúc cùi chỏ nhắm thẳng yết hầu cậu ta…

    Fuzuchi san lập tức xòe bàn tay trái che cổ họng, những ngón tay co lại, hất mạnh cùi chỏ của Chikane qua một bên… Bên trái của Chikane bất ngờ bị đẩy mạnh ra phía sau làm bên phải theo quán tính hơi đổ phía trước, vai phải cô ấy liền hứng ngay một quyền bổ xuống từ Fuzuchi san… Chikane khẽ nghiêng người, chân trái đá vào bắp đùi của cậu ta làm hai người đều ngã về phía sau…

    Keng… Rầm... rầm… Kiếm của Fuzuchi san chạm đất cùng hai người…

    Cổ tay phải của Fuzuchi san trào máu, tôi nghĩ Chikane đã cố ý bấm sâu ngón cái vào lúc nắm cổ tay cậu ta… Fuzuchi san quấn chiếc khăn băng tạm vết thương…

    Cả người Chikane đầy máu, vai phải cô ấy đập vào mặt đất làm vết thương càng tệ hơn, huyết cứ chảy liên hồi, sắc mặt cô ấy trắng nhợt, thái dương không ngừng xuất mồ hôi…

    - Đủ rồi, dừng lại đi _ tôi muốn phát điên… cái cảm giác bất lực này sẽ khiến mình điên mất…

    - Ichinose san, đủ rồi đấy _ Maezono san nói vào micro.

    Tai nghe của anh ta ầm ĩ bởi tiếng cãi nhau, có vẻ như họ đang bất đồng ý kiến.

    - Maezono san, “khí” có vẻ lạ lắm…

    - Chuyện gì? _ anh ta nhíu mày

    - “Khí” trong kết giới lẫn bên ngoài đang tăng lên… _ người đàn ông trung niên giọng run run chỉ vào màn hình hiển thị nhiều màu sắc khác nhau _ “khí” đang dày lên quanh tiểu thư Himemiya… chúng đang chuyển động theo quỹ đạo vòng tròn… Tôi… tôi từng thấy… kiểu này rồi… Nó là… nó là… rồng… là… là… 12 con rồng…

    - Cái gì?

    “Gràoooo gràooooo….” _ những chiếc vảy xanh lấp lánh dưới ánh lửa, mấy thân hình dài khoảng 15m uốn lượn giữa không trung, tiếng gầm của chúng xuyên phá không gian, truyền vào đầu chúng tôi từng trận tê dại…

    Phịch… vài người ngồi bệt dưới đất, cơ thể vì sợ hãi mà run rẩy liên tục…

    Một người có thể tạo hình cho pháp thuật của mình đã nói lên pháp lực của người đó rất lớn… nhưng có thể tạo ra 12 con rồng trong tình trạng thương nặng… không thể là việc con người làm được…

    Chikane đứng lên, vết thương nơi vai phải đã ngừng chảy máu, còn tay trái chỉ còn một đường màu đỏ mờ mờ… 12 con rồng xanh bỗng phân ra bốn phía…

    Một con lao vút lên trời, phá tan vòng kết giới…

    “Khụ, khụ” _ Fuzuchi san ôm lấy ngực, ho ra mấy ngụm máu tươi.

    11 con rồng khác vây lấy từng người đang ẩn thân xung quanh, bắt họ hiện hình và đi về phía Chikane.

    “Nói cho tôi biết lý do của chuyện này, Fuzuchi san?” _ Chikane lạnh lùng nhìn người đối diện.

    “Tại sao cô biết là tôi?” _ cậu ta tháo mặt nạ, bình tĩnh hỏi lại.

    “Tôi chỉ vừa nhận ra đó là cậu”.

    “Khi nào?”

    “Lúc tôi ngã xuống đất… Trả lời câu hỏi của tôi” _ Chikane đanh giọng.

    “Đây là một bài kiểm tra dành cho cô”.

    “Vì sao?”

    “Để biết được cô mạnh tới đâu” _ Fuzuchi san nhếch mép.

    “Họ là ai?” _ Chikane quét mắt 11 người kia, bắt họ đứng cách hai người vài bước chân.

    “Những người giám sát của Thần Bộ, Cục Pháp Thuật và đền Ogami”.

    Ánh mắt Chikane dừng ở ba người đền Ogami, cô ấy cau mày…

    “Tôi biết ba người… nhưng tôi không thể nhớ ra ba người là ai”.

    “À…” _ chàng trai cao nhất châm lửa điếu thuốc _ “cô sẽ nhớ ra chúng tôi sớm thôi, Chikane sama”.

    “Chuyện này là do các người?”

    “Không phải chúng tôi” _ cô gái duy nhất trong nhóm thản nhiên trả lời, cô ta rút một tay từ túi áo khoác màu xám _ “là do ông ta” _ cô ta chỉ vào Ariwara sama _ “và ông ta” _ ngón tay chuyển sang vị cục phó.

    “Grào grào” _ hai con rồng bên cạnh Ariwara sama và cục phó tiến sát người họ.

    “Mục đích của các người là gì?” _ mắt Chikane khóa chặt hai người.

    Tại sao cô ấy dễ dàng tin lời ba người đó?... Tôi ngạc nhiên.

    “Chúng tôi muốn sức mạnh của tư tế thức tỉnh” _ Ariwara sama nhẹ nhàng đáp.

    “Cách làm đúng là khó chịu” _ cục phó tiếp lời _ “nhưng nó cần thiết” _ ông ta liếc con rồng sau lưng _ “và hiệu quả cũng rất cao”.

    “Sức mạnh của tư tế sao?... Các người cũng muốn làm như vậy với Himeko?” _ mắt Chikane trở nên lạnh hơn.

    “Chúng tôi sẽ cân nhắc lại chuyện đó” _ Ariwara sama thận trọng trả lời.

    “Nghĩa là nó vẫn có thể xảy ra”.

    “Nếu đó là việc chúng tôi phải làm” _ cục phó thẳng thắn.

    “Tôi không cho phép các người tổn thương Himeko”.

    “Grừ… grừ… ” _ những con rồng xao động mạnh mẽ.

    “Cô không thể bảo vệ tư tế mặt trời khỏi trách nhiệm của cô ấy” _ cục phó bắt đầu thủ thế, mấy người bên Thần Bộ và Cục đều sẵn sàng chiến đấu.

    “Tôi có thể” _ Chikane nhấn mạnh từng chữ.

    Chứng kiến cảnh Chikane toàn tâm bảo vệ cô gái khác, trái tim tôi thắt lại… Đau quá… ngực của mình đau quá… Tôi đặt tay lên ngực, muốn xoa dịu sự khổ sở trong lòng.

    Một câu nói bất chợt cắt ngang bầu không khí căng thẳng…

    “Himeko sama không phải kẻ yếu” _ chàng trai còn lại trong nhóm ba người đền Ogami che trước mặt Chikane, anh ta nhìn thẳng vào mắt cô gái đang tức giận _ “Việc xem cô ấy là người luôn cần được cô bảo vệ sẽ không công bằng với cô ấy… Học cách tin tưởng cô ấy, Chikane sama”.

    Sự im lặng dài bằng cả thế kỷ…

    Chikane di chuyển… khi cô ấy bước qua chàng trai, đi đến chỗ Ariwara sama và cục phó, mồ hôi chảy thành dòng trên mặt hai người đó, giống như có một áp lực khiến họ không thể cử động… Thần kinh của mọi người đều bị kéo căng như dây đàn… Chikane dừng cách họ hai bước…

    “Nếu có chuyện xấu xảy ra cho Himeko, tôi sẽ bắt các người trả giá gấp trăm lần” _ giọng cô ấy bình thản.

    Chỉ câu nói đơn giản nhưng ai cũng hiểu được đó không phải là lời đe dọa suông…

    Ariwara sama và cục phó nuốt khan… gật đầu… Chikane quay lưng, đi trở về tòa nhà, 12 con rồng cũng biến mất.

    Mọi người thở phào nhẹ nhõm, có người ngã xuống ghế, cũng có người nằm dài ra bàn, miệng lẩm bẩm...

    - Thật may quá.

    - Chết mất thôi.

    - Chân tôi nhũn hết cả rồi.

    Tôi rời khỏi phòng, cảm thấy trong lòng thật nặng nề, vô lực… Bước chậm theo đường mòn giữa rừng cây, tâm trạng tôi trống rỗng, tuyệt vọng… Tôi thấy mình cứ mãi chạy phía sau Chikane, cố gắng đuổi kịp bước chân cô ấy… Mỗi lần tôi cảm thấy bản thân đã gần cô ấy hơn một chút thì sự thật lại đánh tan đi ảo giác đó của tôi…

    Vì Chikane là công chúa của gia tộc Himemiya, tôi cũng nỗ lực để bản thân được gia tộc Oda chấp nhận… Cô ấy thông minh, cao quý và tài giỏi, tôi cũng cố gắng trở nên xinh đẹp, học thật nhiều để không thua bất cứ ai… Tôi đã tin sẽ có một ngày bản thân có thể đi đến bên cạnh cô ấy, có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy, có thể bảo vệ cô ấy… A… mình thật ngây thơ mà…

    Hôm nay tôi hiểu được… dù cho tôi có ở bên cạnh cô ấy thì cô ấy cũng không nhìn thấy tôi, không yêu tôi… cô ấy không cần sự bảo vệ của tôi… cô ấy ngoài tầm với của tôi…

    Tôi ngồi xuống mặt đất phủ đầy lá khô, ôm lấy hai chân và vùi mặt vào đầu gối… miệng tôi đắng chát, hai mắt bỏng rát vô cùng… chưa bao giờ tôi thấy mình ngu ngốc và đáng thương như lúc này…

    Gió đêm cứ thốc từng đợt qua tôi, cả bên ngoài lẫn bên trong đều thật lạnh lẽo… Chikane… Chikane… Chikane…

    Hiu… hiu… xào xạt…

    Meo… tiếng kêu khiến tôi giật mình… Dưới chân tôi, một chú mèo con màu đen đang cọ má nhè nhẹ vào gấu quần, tôi bế nó vào lòng, hơi ấm của nó làm tôi cười khổ… Nó là mèo con tôi tìm thấy, do nó sống quanh đền Ogami nên tôi đã lập liên kết linh hồn với nó, vì tránh bị phát hiện, liên kết này rất yếu, chỉ để tôi có thể thấy và cảm nhận những điều nó trải qua, những khi nó đi lang thang quanh đền, nó sẽ vô tình giúp tôi tìm nơi cất giữ quyển nhật ký của Satou…

    Tôi khẽ tác động vào đầu mèo con… Nó nhảy khỏi tay tôi… Tôi nhắm mắt, xuyên qua thân thể mèo con, cảm giác cơ thể căng lên, gió táp vào người khi chạy hết tốc lực… trèo lên ngọn cây cao nhất, phóng tầm mắt ra thật xa, giữa núi rừng thăm thẳm và trời đêm mênh mông, hình như những đau khổ trong lòng có thể tan đi… Mèo con nằm trên cành cây, hưởng thụ sự thích thú của riêng nó…

    Méo… Bất ngờ có đôi bàn tay nhấc bổng nó lên, một gương mặt đang nhíu mày nhìn nó… Ogami Souma?…

    - Souma, sao thế? _ là giọng của Saotome san.

    - Makoto, cậu thấy con mèo này thế nào?

    - Hử… nó có linh lực… xem ra rất yếu. Có vấn đề gì hả?

    Lưng tôi lành lạnh, sao họ có thể nhận ra?

    - Tớ chỉ cảm thấy có gì không đúng…

    - Cậu có nhạy cảm quá không? Tớ vẫn thường thấy nó.

    - Hừ… _ Ogami san đọc thần chú kiểm tra mèo con.

    Tôi cần bình tĩnh, một chút dao động cũng sẽ làm tôi bại lộ, phản liên kết có thể khiến tôi mất trí nhớ thậm chí điên loạn.

    - Thế nào?

    - Có lẽ là tớ quá nhạy cảm…

    - Không sao, trải qua chuyện vừa rồi, có chút ức chế là bình thường mà.

    - …

    - Thấy người mình muốn bảo vệ bị đánh thành như vậy, không buồn bực mới lạ… Tớ đã nghĩ cậu sẽ phản đối đấy.

    - Phản đối có ích gì _ Ogami san thở dài _ Bọn họ sẽ tìm cách khác thôi… Tớ cũng ngạc nhiên khi cậu đồng ý chuyện này.

    - Thì họ thực hiện dưới sự giám sát của chúng ta còn hơn để họ lén lút. Quan trọng là tớ muốn cười nhạo con nhỏ đó khi cô ta bị Himeko đánh bại… Mà _ Chát, Saotome san đánh mạnh vào vai Ogami san _ đừng nói chuyện này nữa, rất nhàm chán.

    - Đau, Makoto.

    - Nè, hồi nãy cách cậu ngăn Chikane rất ngầu đấy. Good job _ Saotome san giơ ngón cái.

    - Vì cái gì mỗi lần cậu khen, tớ đều thấy không có chuyện tốt _ Ogami san nhướng mày.

    - Rất quá đáng _ Saotome san trừng mắt.

    - Cậu thật không có chuyện muốn nói?

    - Đương nhiên có.

    - …

    - Ngồi xuống, ngồi xuống. Tớ có chuyện nghiêm túc cần hỏi cậu.

    - Phải không?

    - Souma, cậu thấy thái độ của tớ đối với tình yêu giữa hai người họ thế nào?... Tớ hỏi rất, rất nghiêm túc đấy.

    - Cậu phản đối trong vô thức.

    - Thực… thực hả?

    - Cậu luôn khuyên Himeko từ bỏ Chikane.

    - Quả nhiên… _ hai vai của Saotome san rũ xuống _ Cậu có nghĩ Himeko nhận ra không?

    - Cô ấy hẳn đã nhận ra ngay từ đầu.

    - Ôi… _ Saotome san che mặt, ngửa đầu lên trời, ngập ngừng hỏi _ Cậu có nghĩ tớ đã làm tổn thương cô ấy không?

    - Cậu có nghĩ cô ấy sẽ để chúng ta biết cô ấy bị tổn thương?

    - Không, sẽ không… A… tệ quá… Tại sao cậu không nói tớ biết chứ.

    - Tớ nên nói gì… cậu cũng đâu có sai…

    - Cũng phải nói cho tớ biết _ Saotome san hùng hổ ngắt lời chàng trai.

    - Được rồi… Tớ sai rồi.

    - Không có thành ý gì hết.

    - Tớ sẽ mời cậu ăn pizza.

    - Chưa đủ.

    - Thêm trà sữa nữa.

    - Rất tốt, tớ tha thứ cho cậu _ Saotome san thỏa mãn gật đầu.

    - Vâng, vâng.



    - Souma

    - Ừ?

    - Sao cậu nói như thế? Lúc ngăn cản Chikane ấy, thật ra cũng đâu cần thiết.

    - Tớ biết.

    - Cậu nghĩ chuyện Chikane cứ bảo vệ Himeko là không nên à?

    - Có lẽ đi… Tớ nghĩ Chikane nên đặt Himeko ngang hàng với cô ấy, cùng nhau vượt qua khó khăn chứ không phải một bên âm thầm trả giá. Nếu Chikane vì bảo vệ Himeko mà hi sinh chính mình thì chỉ càng làm Himeko thêm đau khổ.

    - Souma _ Saotome san ôm choàng lấy người bên cạnh.

    - Nguy hiểm Makoto _ cả hai lắc lư, xém chút rơi xuống đất.

    - Hôm nay tớ thấy cậu thật đáng yêu, thật tuyệt vời a.

    - Rồi, rồi, cám ơn lời khen.

    - Nào, vì sự tuyệt vời của cậu, tớ sẽ để cậu mời tớ hai cái pizza. Không cần cám ơn đâu.

    - Đừng đổ lỗi cho tớ khi cậu tăng cân.

    - Làm gì có chuyện đó _ Saotome san phản bác.

    Hai người chuẩn bị đứng dậy…

    Bùng… Đầu tôi có chút chấn động, ai đó đã mở một kết giới gần đây… là “kết giới hoàn hảo”… Chẳng lẽ là bài kiểm tra? Nhưng tôi không hề nhận được thông báo nào… nó phải diễn ra vào ngày mai kia mà…

    - Yukimura Megumi _ Saotome san nghiến răng, giận dữ nhấn từng âm.

    Làm ơn đừng là Megumi…

    ---------Hết chương 23--------(còn tiếp)

    Xi nhan trước là Himeko sẽ bị hành hạ thảm hơn
    Tự dưng viết chương này, Fu cứ tự hỏi : NẾU CHIKANE NGOẠI TÌNH, LIỆU HIMEKO CÓ THA THỨ KHÔNG?


    snowberry_2411 : lý do Chi để Hi cứu Hankyo đã được blueskyrain trả lời rồi nhé ( cám ơn blue ^^ ) Còn về mấy vấn đề phía sau thì Fu xin hẹn mấy chương tới trả lời nghe
    Chương sau sẽ diễn tả rõ hơn về suy nghĩ của Megumi nhé, nếu sau đó snowberry vẫn còn thắc mắc thì cứ hỏi tự nhiên nha, vô cùng hoan nghênh

    blueskyrain : cám ơn blue đã miêu tả đầy đủ tính chất của các bạn "tốt" ấy
    12 pháp sư bảo vệ trung thành với 3 tư tế nha, chỉ là ở bên cạnh ai nhiều hơn thì có tình cảm gắn bó hơn mà Mà vụ Miyako là không có đâu đó
    Nội dung của cuốn nhật ký sẽ được nói trong 3 chương sắp tới ( khoảng 25-27), cả việc Tetsuo có gặp lại Makoto hay không nữa
    Fu sẽ ra sức đào rất nhiều hố đó, blue đừng hối hận à

    Nòng nọc : rất cám ơn comment của bạn, Fu rất rất hạnh phúc khi biết truyện mình viết có ý nghĩa với bạn
    Đừng lo nha, Fu sẽ viết hết LNCTY , có cả một cái kết thật thỏa mãn luôn
    Hì hì, Fu cũng thích Souma lắm nên đương nhiên sẽ có đất diễn cho Sou chan rồi ( chắc không bị mọi người cho ăn hành đâu )

    Fu rất cám ơn mọi người đã theo dõi và cổ vũ cho LNCTY Cám ơn mọi người đã thông cảm cho khả năng viết vừa non, vừa hạn chế lại chậm chạp của Fu ( LNCTY đã kéo được 7 năm rồi, dễ sợ )

    Những comment của các bạn là động lực rất lớn cho Fu ( nhờ đó mà chương này mới giải quyết nhanh hơn, không là chắc qua năm quá ) Fu thích viết truyện, mỗi lần nhận được comment về truyện của mình Fu đều rất vui vẻ ( bất kể là cổ vũ hay ném đá ) vì như thế nghĩa là có người đã đọc truyện Fu viết Fu sẽ nỗ lực để ngày càng viết tốt hơn, hay hơn, đây là lời hứa cho chính mình và cho những bạn đọc giả của Fu ^^ Yêu các bạn nhất
    thay đổi nội dung bởi: furinvn, 25-01-17 lúc 14:09

  8. Có 1 thành viên thích bài viết của furinvn:


  9. #166
    Tham gia ngày
    Oct 2015
    Tuổi
    15
    Bài gởi
    1
    Được thích 0 lần trên tổng số 0 bài viết

    21 Trả lời: [KnM] Lời nguyền của tình yêu

    Mình mong có chap mới quá . Nếu được thì bạn cho cảnh H-scene nhé . Thanks nhìu nhé . Mình đợi dài cả cổ đấy

  10. #167
    Tham gia ngày
    May 2013
    Bài gởi
    16
    Được thích 7 lần trên tổng số 5 bài viết

    Default Trả lời: [KnM] Lời nguyền của tình yêu


    Hôm nay nghe tin có nhật thực ấy, điều đầu tiên mình nghĩ tới là cảnh hoành tráng Ep 01 Anime KnM. Từ nhật thực lại nhớ tới, vào cái ngày định mệnh ấy, là first kiss của 2 bạn trẻ.
    Kí ức ùa về thế là lò dò lên đây, nhớ Fu quá . Fu ơi cố lên!!! Đừng ngược Himeko của mình quá. Fu nha, Fu đang có âm mưu gì ?_?, bây giờ thì xung quanh 2 bạn trẻ lại là 3 cái tổ chức bự bự T_T. Yêu là chuyện của 2 người, cùng lắm thì ba mẹ hai bên thui, mấy bác định xen vào à? Và, Souma của chap này ngầu ghê luôn nha. Hơn cả Chikane luôn. Còn gì nữa không nhỉ? Tạm thời vậy thôi. Hôm khác có hứng sẽ lại lên hỏi xoáy Fu tiếp.

  11. #168
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Bài gởi
    103
    Được thích 111 lần trên tổng số 38 bài viết

    Default Trả lời: [KnM] Lời nguyền của tình yêu

    Cám ơn blueskyrain
    Fu có âm mưu gì đâu, chỉ là thời gian này bị việc thi cử khiến cho phát điên
    Cũng rất muốn viết nhưng tâm trí ko yên T.T

    Cũng tới đoạn hay rồi, qua 2 chương nữa thì nói đến nội dung cuốn nhất ký, Fu cảm thấy sắp tới Himeko còn bị ngược nữa chỉ là ko cần lo quá nha, Himeko khi bị đau khổ thì lại càng mạnh mẽ mà

    Tình yêu là chuyện 2 ng, chỉ tiếc Hi và Chi ko phải ng thường, kéo nhiều ng vào cho đông vui

  12. #169
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Bài gởi
    103
    Được thích 111 lần trên tổng số 38 bài viết

    Default Trả lời: [KnM] Lời nguyền của tình yêu

    Fu đã đội mồ sống dậy

    Chương 24 : Tư tế mặt trời

    (Oda)

    Tôi chạy vội về đền, từ xa đã thấy rất nhiều người tập trung trước chỗ ở của Kurusugawa san, mọi người đứng thành vài nhóm nhỏ thảo luận, gương mặt hiện lên sự lo lắng và sợ hãi.

    - Có chuyện gì vậy, Maezono san?_ tôi hỏi gấp.

    Anh ta quay nhìn tôi, ánh mắt nghi ngờ, có lẽ anh ta cho rằng tôi có liên quan đến chuyện này.

    - Tôi chỉ đang đi dạo trong rừng_ tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

    - Khoảng 5 phút trước, camera thu được hình ảnh Yukimura san tạo kết giới. Cô ta vừa vào phòng của Kurusugawa san, không ai biết chuyện gì trong đó_ anh ta chuyển cho tôi ipad, góc quay chính diện phòng Kurusugawa san.

    Vì thần chú “kết giới hoàn hảo” rất mất thời gian nên chúng tôi đã vẽ kết giới từ trước, camera cũng được kiểm tra để đảm bảo chúng hoạt động tốt. Có hai camera góc rộng được lắp thêm trước cửa phòng Kurusugawa san để có thể bao quát hết khu vực tiến hành kiểm tra. Tính thời gian từ lúc mở kết giới đến khi tôi chạy đến khoảng 3 phút. Nếu dựa theo pháp lực của Megumi, việc duy trì “kết giới hoàn hảo” chỉ có thể kéo dài từ 15-20 phút. Bài kiểm tra này kết thúc càng sớm bao nhiêu thì càng an toàn cho cả Megumi và Kurusugawa san, với tính cách của em ấy thì sẽ không lãng phí thời gian nói chuyện với Kurusugawa san. Megumi có thể nóng tính và bốc đồng nhưng sẽ không tùy hứng đến mức xem thường hậu quả như thế này… chuyện này nhất định có vấn đề.

    - Đây là hành động vô trách nhiệm_ Ogami Kazuki đứng cạnh Maezono san lên tiếng, giọng anh ta bình tĩnh lạ thường_ Tôi mong là cô gái đó đã sẵn sàng chấp nhận hậu quả từ việc này.

    - Thần Bộ và Cục Phép Thuật nữa chứ_ Saotome san bổ sung_ Đừng nghĩ có thể đổ hết mọi chuyện cho cô ta thì các người có thể thoát. Các người sẽ phải hối hận vì đã xem thường sức mạnh của tư tế_ tôi có thể cảm nhận được sự tức giận của cậu ta.

    Ầm…
    Tiếng nổ lớn vang lên từ phòng của Kurusugawa san, một bóng đen bị đánh bay ra phía ngoài, lực tác động làm cánh cửa phòng vỡ vụn thành những mảnh gỗ…

    Megumi bị bắn xa khoảng 5 mét, em nhẹ nhàng hạ người xuống đất để lấy lại cân bằng… Một camera khác hướng vào phòng… Tôi thấy Kurusugawa san ngồi trên mặt đất, tóc tai và quần áo có chút loạn, tay phải cậu ấy nắm chặt cổ áo còn gương mặt vẫn chưa hết bàng hoàng… Tôi có linh cảm xấu…

    - Yukimura Megumi_ tôi có thể nghe được tiếng rít qua kẽ răng của Saotome san.

    - Bình tĩnh Makoto, Souma_ cô giáo phòng y tế ngăn hai người đang định xông tới.

    - Đừng nóng vội_ Yukihito san đặt tay lên vai cả hai, anh ta liếc nhanh qua Maezono san và tôi, ánh mắt đầy ẩn ý.

    Tôi chầm chậm lùi lại phía cuối hàng, khuất khỏi tầm mắt mọi người. Đây là lúc thích hợp nhất cho việc tìm Nhật ký của Satou. Thật cẩn thận tôi điều khiển mèo đen đi vào trong đền. Dựa theo hình ảnh vệ tinh và các số liệu đo đạc, nghiên cứu của chúng tôi, đền Ogami có 6 phòng chứa bí mật. Tôi đặc biệt chú ý căn phòng nhỏ nằm phía Bắc, diện tích chừng 20 m2, nhiệt độ của nó thấp hơn các phòng kia, vì vậy tôi quyết định kiểm tra nơi đó trước. Mặt khác tôi vẫn tập trung quan sát từng động tĩnh trong màn hình…

    Đột nhiên sau lưng Kurusugawa san xuất hiện một cái bóng màu đỏ… Không chút chần chừ, người khổng lồ của Megumi đấm thẳng vào lưng cô gái tóc vàng. Trong chớp mắt, cơ thể Kurusugawa san biến thành mũi tên xẹt qua màn hình, toàn thân đập mạnh xuống mặt đất và lăn thành một đường dài mới có thể dừng lại.

    Thần kinh của ai cũng căng thẳng tột độ, họ lo lắng nhìn sang những người của đền Ogami… không khí yên ắng quá mức…

    Megumi bước tới gần Kurusugawa san. Cô gái tóc vàng vẫn không có động tĩnh nào. Môi nhếch lên, Megumi khinh thường ngồi xuống. Như chỉ chờ có thế, Kurusugawa san bất ngờ bật dậy, ném một nắm đất vào mắt Megumi và quay người chạy về hướng rừng cây.

    “Đừng hòng”_ Megumi hét lên, bàn tay phải mở rộng vung theo cô gái tóc vàng.

    Rắc… rắc… Mấy cái rễ cây đen xì trồi lên, trườn quanh Kurusugawa san như những con rắn đang vồ lấy con mồi…

    “A…”_ tiếng la bị kẹt lại khi hông và cổ họng của vị tư tế bị mấy cái rễ cây quấn lấy, cô ấy càng cố thoát ra thì chúng càng siết chặt hơn.

    Sự chú ý của tôi lại bị kéo đi khi mèo đen tìm được một khe hở trên trần nhà. Để phòng những trường hợp thế này, tôi đã buộc vào cổ mèo con một sợi dây đen nhỏ đi cùng chiếc camera hình cúc áo, cẩn thận tập trung tâm trí điều khiển sợi dây tạo thành một hình nhân với trung tâm là chiếc camera, tôi để hình nhân chui vào phòng. Mở điện thoại phần kết nối hình ảnh, tôi có thể nhận ra bản thân có chút kích động khi thấy lồng kính được đặt giữa phòng, bên trong nằm một quyển sách đã khá cũ. Bây giờ tôi chỉ cần kiên nhẫn chờ hình nhân chui vào lồng kính, mở sách và chụp lại từng trang trong đó.

    “Cô đúng là giỏi chạy trốn nhỉ”_ Megumi dừng trước mặt Kurusugawa san, giọng nói đầy châm chọc.

    “Thả tớ ra, Yukimura san.”

    “Ha, sao cô không thử dùng sức mạnh của tư tế một chút thử xem.”

    “Tại sao cậu lại làm chuyện này?”

    “Bởi vì tôi ghét cô”_ nét mặt Megumi trầm xuống, ánh mắt không hề che giấu cảm xúc, tay phải em ấy giơ cao, những ngón tay nhẹ nhàng xoay tròn.

    “Ư…”_ gương mặt cô gái tóc vàng tái dần đi, hai bàn tay cố giật cái rễ cây đang thắt lấy cổ họng trong vô vọng.

    Megumi, em định làm gì vậy?...


    - Đội phó, chúng ta…_ ai đó ngập ngừng hỏi.

    - Không ai được xen vào_ Ogami Kazuki đanh giọng.

    Chúng tôi kinh ngạc nhìn người đàn ông vừa lên tiếng, thái độ của anh ta làm mọi người không thể hiểu được… Sau này ngẫm lại, tôi nhận ra anh ta không cho bất cứ ai xen vào vì đơn giản chuyện đó không cần thiết… Anh ta không ngăn cản tư tế mặt trời sử dụng sức mạnh của cô ấy để giúp chúng tôi, những kẻ tự cho là đúng đã khinh thường quá khứ và lời dạy của tổ tiên, nhận ra khoảng cách giữa con người và thần linh.

    Vào lúc chúng tôi tin Kurusugawa san sẽ phải ngất xỉu thì giữa ngực của cô ấy sáng rực… Xèo… Rễ cây quấn quanh cổ họng và hông cô ấy tan thành bụi đen và biến mất trong không khí…

    “Khụ, khụ”

    Chỉ kịp hít chút không khí mỏng manh, hai chân chưa chạm đất, nắm đấm khổng lồ đã nhằm ngay bụng cô gái tóc vàng…

    “Tại sao loại như cô lại là tư tế?”

    Đùng… Cây tùng phía sau rung bần bật trước cú va quá mạnh của Kurusugawa san… Cành lá rơi rụng phủ xuống thân hình cô gái bất động phía dưới…

    “Khụ”_ chầm chậm ngồi dậy, mái tóc vàng che khuất khuôn mặt, vị tư tế mặt trời không đáp lời.

    Mái tóc rối dính vài chiếc lá khô, quần áo lấm lem bùn đất, cơ thể trầy xước và thương tích nhiều chỗ. Phải tựa lưng vào thân cây để đứng lên, nhưng đôi mắt màu tím vẫn trong suốt, không hận thù căm ghét hay sợ hãi lo âu, cô gái ấy lẳng lặng nhìn Megumi.

    “Đủ rồi, dừng lại đi Yukimura san”_ câu nói hàm chứa sự bao dung cho hành vi của đứa trẻ ngỗ nghịch.

    Nghe thế, Megumi giận tái mặt, em gầm nhẹ…

    “Tôi ghét nhất loại người không có chút nhận thức nào về trách nhiệm của mình như các người, cái loại ngu xuẩn chỉ biết có yêu đương nhảm nhí, không quan tâm đến những rắc rối mà chúng gây cho người khác… Tư tế mặt trăng và mặt trời… Các người biết có bao nhiêu cuộc sống phụ thuộc vào sự bảo vệ của các người hay không? Các người có hiểu địa vị đó tôn quý thế nào không? Các người bỗng dưng xuất hiện, thoải mái ngồi lên địa vị cao nhất rồi phủ định toàn bộ cố gắng của chúng tôi... Tại sao?... Tại sao một kẻ yếu đuối như cô lại được thần linh lựa chọn?”

    Megumi từ khi sinh ra đã gánh vác kì vọng của gia tộc Yukimura. Em kiêu căng, song cũng có tinh thần trách nhiệm rất cao, mỗi ngày em đều chăm chỉ luyện tập, kể cả khi bị bệnh cũng không bỏ buổi nào… Cách nuôi dạy của gia tộc và sự tự tin vào sức mạnh của mình làm em tự mãn. Megumi cho rằng không ai cùng tuổi có thể vượt qua em…

    Tư tế mặt trăng và mặt trời là truyền thuyết, là sự tồn tại ngang hàng với thần linh, tất cả chúng tôi đều kính ngưỡng họ… Chỉ là… khi truyền thuyết đứng trước mặt chúng tôi… Đó là hai người cần được bảo vệ, ưu tiên hàng đầu của họ là tình cảm chứ không phải nhiệm vụ… Chúng tôi vô cùng thất vọng, hình tượng trong lòng chúng tôi bị phá hủy cứ mỗi lần họ hành động theo cảm tính, bỏ qua trách nhiệm của họ và lời can ngăn của chúng tôi.

    “Tôi biết mình gây phiền toái cho mọi người”_ Kurusugawa san dựa người vào thân cây, đáp với giọng trầm buồn_ “Nhưng tôi cũng không muốn bản thân là tư tế mặt trời. Tôi cũng muốn hỏi tại sao là tôi? Tại sao người kia lại là Chikane chan? Tại sao lại là chúng tôi?”_ cô gái tóc vàng ngẩng đầu, ánh mắt đối diện Megumi, trong đó chất chứa tuyệt vọng cùng khổ đau.

    “Thì đã sao”_ Megumi nhăn mặt, hai chân mày cau lại đầy bực tức_ “Cho nên cô và Himemiya chạy trốn trách nhiệm theo kiểu đó hả?”

    “Không phải…”

    “Dối trá”_ Megumi chặn ngang, có vẻ đang mất dần kiên nhẫn_ “Các người không phải có năng lực rất lớn sao? Tại sao không dùng nó tiêu diệt sạch sẽ tụi Orochi đi, sau đó các người muốn làm gì chẳng được. Hãy tự dùng sức mạnh của các người, ai muốn mượn nó chứ.”

    Miệng Megumi mấp máy, âm thanh quá nhỏ nên tôi không nghe được, nhìn vào khẩu hình của em tôi nhận ra vài từ… Một câu thần chú về đất…

    “A”_ chỗ Kurusugawa san đứng bỗng dưng cuộn xoáy theo hình trôn ốc rồi lún dần, chân của cô gái tóc vàng từ từ chìm xuống.

    Vị tư tế ngẩng đầu, thấy được gương mặt đắc thắng cùng nụ cười khinh thường của Megumi, đôi mắt của cô ấy trở nên sâu hơn, nghiêm nghị hơn… Tôi chưa kịp định thần từ sự thay đổi của Kurusugawa san thì cô ấy bất ngờ lao về phía Megumi. Đất lún bên dưới giống như không có chút ảnh hưởng nào, tốc độ nhanh tới mức đáng sợ…

    Sốc trước tình huống không thể xảy ra, Megumi cứng đờ, cổ tay bị cầm chặt, cơ thể của em bỗng xoay tròn 180 độ rồi ngã úp mặt xuống đất, cánh tay bị khóa ra sau lưng. Kurusugawa san ngồi bên cạnh em, một tay đè lên vai, một cái khác ghì chặt tay Megumi.

    Chúng tôi choáng váng, không ai phản ứng, chuyện này cứ như là ảo giác vậy.

    - Cuối cùng_ tiếng của Saotome san vang khẽ. Những người của đền Ogami thở dài nhẹ nhõm, họ không hề có sự ngạc nhiên, như thể họ đã đoán được mọi chuyện… Cảm giác bất an trong tôi càng lúc càng rõ ràng…

    “Buông ra”_ Megumi thét lớn, cả người không ngừng giãy dụa.

    “Dừng lại đi Yukimura san”_ cô gái tóc vàng tăng mạnh lực ở hai tay.

    Tôi phóng to màn hình và cẩn thận quan sát… Người khổng lồ bất động... Không thể nào, thần bảo hộ của Megumi bị “định trụ”, đây là loại thần chú đơn giản nhưng để thực hiện nó thì hết sức phức tạp. Thần bảo hộ có hai loại, loại thứ nhất là do bản thân người đó tự tạo ra, loại thứ hai là do được ký ước mà thành. Để thực hiện “định trụ”, người dùng cần phải “cao” hơn thần bảo hộ rất nhiều, không chỉ là sức mạnh mà còn cả địa vị nữa. Người khổng lồ của Megumi là ma thần thượng cổ, được xếp vào cấp thần tối cao, hơn nữa ma thần rất ít chịu sự chi phối của các quy tắc, tính kiêu ngạo nên bất kể đứng trước thần có địa vị cao hơn họ cũng không chịu cúi đầu… Làm sao một người có thể… Chẳng lẽ tư tế mạnh đến mức cả thần thượng cổ cũng phải quy phục sao?… Tôi thấy tay mình bất giác run rẩy, cổ họng tôi khô khốc…

    Đột nhiên một dòng máu nhỏ chảy ra từ mũi của Megumi…

    Vút, vút, vút…


    Ba mũi tên đen kịt dài bằng ngọn lao bắn thẳng vào Kurusugawa san, chúng đi theo chiều ngang nên sẽ không thương tổn Megumi. Đó là “Quỷ Trực”, ma chú tấn công của họ Yukimura, tôi đã biết ai đang giúp đỡ Megumi…

    Cô gái tóc vàng bật người sang trái, nhẹ nhàng tránh thoát nguy hiểm… Ba mũi tên cắm vào đất, hóa thành lớp sương mù lượn vòng eo Kurusugawa san, rồi nhanh chóng đặc quánh giam cầm nửa người của vị tư tế.

    “Chết đi”_ gương mặt của Megumi trở nên dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu mang đầy oán giận.

    Phập… Một rễ cây theo chuyển động của tay Megumi đâm xuyên lồng ngực Kurusugawa san, máu phun từ lưng cô ấy ướt đẫm thân cây phía sau.

    Tôi che miệng, không thể tin Megumi có thể làm như thế… quá khủng khiếp… Bên cạnh tôi, sát khí ập đến… Sát khí từ những người của đền Ogami càng lúc càng nặng. Nó khiến sống lưng tôi lạnh ngắt còn chân thì mềm nhũn, ngay lúc này tôi không dám quay đầu… Họ muốn giết Megumi… Tôi có thể chắc chắn điều đó qua cảm giác của mình…

    “Mọi người cứ không ngừng nói là vì tốt cho chúng tôi, nhưng tại sao không ai hỏi chúng tôi muốn gì?”_ miệng vết thương của Kurusugawa san trở thành màu vàng nhạt và thu nhỏ lại, rễ cây trên ngực dần tan biến, người cô ấy bắt đầu hiện lên vầng sáng đỏ_ “Làm sao các người biết điều đó thật sự tốt cho chúng tôi khi các người không phải là chúng tôi. Tình cảm của chúng tôi do chúng tôi quyết định. Chúng tôi không phải con rối của các người.”

    Dứt lời, ánh sáng đỏ quanh người vị tư tế mặt trời lan rộng như những cơn sóng, cứ thế nhẹ nhàng giải trừ kết giới.

    - Khụ, khụ_ Megumi ôm ngực ho khan, trán thấm mồ hôi chảy dọc theo hai gò má, máu tràn ra từ miệng, mũi và tai của em. Là tác dụng phụ của “kết giới hoàn hảo”…

    - Megumi_ tôi chạy vội tới, đỡ lấy thân hình đang lung lay của em. Cả người em run không ngừng, gương mặt trắng xanh, đôi mắt kinh hoàng nhìn chằm chằm hai tay của mình_ Megumi, em làm sao vậy?

    - Megumi_ hai anh trai của Megumi cũng quỳ xuống cạnh tôi.

    - Tại… sao?_ tiếng em thì thào, cả người cứng ngắc như khúc gỗ_ Năng lực… phép thuật… đâu hết rồi…

    Tôi giật mình, bất giác quay nhìn Kurusugawa san…

    Hình ảnh đó khiến tôi không thốt nên lời… Vầng sáng đỏ ngưng tụ sau lưng cô gái tóc vàng không ngừng phình to, cặp cánh có chiều dài ít nhất là 10 mét bung mở, lộ ra chiếc cổ thon nhỏ, đầu của nó cọ nhẹ vào má cô gái bên dưới. Bộ lông của nó thuần sắc đỏ, một màu dịu nhẹ… không làm người ta chói mắt nhưng vẫn vô cùng rực rỡ. Những chiếc đuôi không chạm đất mà linh động tung bay trong gió… Một con phượng hoàng rất đẹp… Tôi cười khổ, ở trước mặt người tạo ra nó, tôi chỉ nhỏ bé như con kiến.

    - Himeko, cậu ổn chứ?_ Saotome san choàng cho cô gái tóc vàng áo khoác ngoài của mình.

    - Cô đã làm gì Megumi?_ Yukimura Takeshi, anh thứ hai của Megumi lo lắng hỏi.

    Saotome san híp mắt, liếc nhìn chúng tôi đầy bất mãn, những người thuộc đền Ogami cũng không hề che giấu sự tức giận trong mắt của họ.

    - Tôi chỉ tạm thời phong ấn pháp thuật của Yukimura san_ Kurusugawa san trả lời.

    - Cái gì?

    Chúng tôi bị chấn động. Tôi thấy nghẹt thở, như thể không khí trong phổi bị vét sạch vậy… Hai người này quả thật cao hơn chúng tôi quá nhiều…

    - Tạm thời?_ tôi lặp lại, miệng đắng ngắt.

    - Tôi chỉ muốn cậu ta bình tĩnh. Sáng mai cậu ta sẽ trở lại bình thường.

    Nghe thế, cơ thể của Megumi hơi thả lỏng. Em ngước nhìn Kurusugawa san, ánh mắt hòa lẫn nhiều thứ… có giận dữ, bất an, không cam lòng, sợ hãi, nể phục và… hổ thẹn…

    - Xin lỗi_ Megumi gục đầu, giọng run run.

    Vài giây im lặng trôi qua…

    - Ừ_ cô gái tóc vàng đáp nhẹ.

    - Himeko_ có vẻ Saotome san không muốn dễ dàng bỏ qua chuyện này.

    Vị tư tế lắc đầu, cô gái tóc nâu buồn bực nhưng cũng không nói thêm gì.

    - Tôi muốn gặp Chikane chan_ Kurusugawa san thở dài_ Xin lỗi, tôi cần phải đi_ cô gái tóc vàng quay người, đầu hơi thấp.

    Tôi ngạc nhiên khi cô ấy gọi thẳng tên Chikane… Người này thay đổi… tự tin và quyết đoán hơn…

    - Từ từ Himeko_ Saotome san đặt tay lên vai Kurusugawa san.

    - Mako chan?

    - Cậu định đi bộ hả?_ cô gái tóc nâu trừng mắt_ Để Souma chở cậu.

    Những người của đền Ogami sửng sốt…

    - Khụ, khụ_ Ogami Kazuki ho khẽ như muốn nhắc nhở…

    - Mặc kệ_ Saotome san bĩu môi_ Mau đi đi_ cô gái tóc nâu đẩy nhẹ Kurusugawa san về hướng Ogami Souma.

    - Tớ đưa cậu đi_ chàng trai trẻ mỉm cười.

    Thấy hai người rời đi, không ai trong chúng tôi dám ngăn cản hay tỏ thái độ gì, mọi người vẫn còn chưa thoát ra khỏi sự đả kích từ những điều xảy ra ngày hôm nay…



    Trở về phòng, tôi ngã ngồi trên ghế, ngẩng đầu, hai tay đan chéo che lấy đôi mắt, tinh thần mệt rã rời… Niềm tin của tôi đã sụp đổ, mục đích phấn đấu của tôi là thứ hoang đường và ngu ngốc.

    Cố gắng ngồi lên và mở laptop, tôi gửi hình ảnh những trang Nhật ký của Satou cho Ariwara sama.

    Tôi đã từng được đọc Nhật ký của Satou mà Thần Bộ lưu giữ và những tài liệu nghiên cứu khác của ông. Tôi từng thắc mắc là tại sao phần sau của bản nhật ký khá sơ sài, nó giống như một bản tóm lược cuộc chiến đã diễn ra. Kết quả cũng mơ hồ khi chỉ đề cập đến việc orochi bị tiêu diệt, không nói rõ pháp sư bảo vệ và orochi là ai, hay số phận sau đó của tư tế. Điểm này trái ngược với tính cẩn thận và chi tiết của ông.

    Xem lướt bản gốc, tôi biết nguyên nhân và cũng nhận ra bí mật đền Ogami muốn che giấu. Tên có thể là trùng hợp nhưng ngoại hình thì không, nhất là có đến 11 người ở hiện tại hoàn toàn khớp với những miêu tả trong quá khứ. Tôi có thể hình dung ai là orochi…

    Không thể nào, orochi thứ tám sao có thể là…

    xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx


    (Souma)

    Himeko đi bên cạnh tôi ra chỗ đỗ xe…

    - Cám ơn cậu, Ogami kun_ giọng cô ấy có phần áy náy.

    - Himeko, tại sao cậu không chờ ngày mai? Cậu cần nghỉ ngơi_ tôi thở dài.

    - Tớ không sao… Chỉ là lúc nãy, tớ cảm thấy Chikane chan rất mờ nhạt… Tớ lo lắng cậu ấy có chuyện gì.

    Là do kết giới…

    - Chuyện vừa rồi là một bài kiểm tra_ tôi giải thích_ Himemiya san trước cậu_ Tôi quay sang cô ấy_ Đừng lo, cậu ấy không sao… Cậu vẫn muốn đi phải không?

    Himeko gật đầu.

    - Xin lỗi, tớ biết là mình không nên_ Himeko rầu rĩ.

    - Himeko, nếu cậu hối hận thì đừng làm_ tôi dừng chân, nhìn vào mắt cô ấy_ Còn nếu cậu đã quyết ý thì đừng xin lỗi, nó vô nghĩa lắm.

    Himeko hé miệng, định nói xin lỗi theo thói quen, nhưng không có âm thanh nào phát ra. Cô ấy mím môi, ánh mắt đối diện tôi.

    - Tớ sẽ đến chỗ Chikane chan.

    Tôi cười.

    - Tớ đưa cậu đi.

    Tôi biết câu nói của tôi có chút tàn nhẫn với cô ấy… nhưng nó cần thiết. Khi tương lai cô ấy làm điều không nên làm, tôi mong gánh nặng tội lỗi mà cô ấy mang sẽ nhẹ đi một chút.



    Lúc trở thành pháp sư bảo vệ của Chikane sama, tôi 8 tuổi, anh Tsubasa 12 tuổi. Cha mẹ chúng tôi mất sớm nên anh trai luôn bảo vệ và chăm sóc tôi. Tôi lúc ấy rất gầy, hay bị mấy đứa trẻ trong làng bắt nạt, việc tôi thường làm nhất là trốn sau lưng anh tôi.

    Ban đầu tôi không thấy tính cách đó có vấn đề, nhưng lâu dần, tôi nhận ra sự vô dụng của bản thân. Bất cứ khi nào chúng tôi đối mặt với rắc rối thì tôi đều chỉ có thể trốn vào một góc an toàn. Tôi tự hỏi có phải Chikane sama chọn tôi vì tôi là em của anh Tsubasa.

    Chikane sama không trực tiếp trả lời mà hỏi ngược lại tôi : lý do pháp sư bảo vệ tồn tại?

    - Để bảo vệ các vị tư tế ạ.

    - Các pháp sư đúng ra rất mạnh_ người mỉm cười_ Nhưng chúng ta càng mạnh hơn, tại sao chúng ta cần những người yếu hơn bản thân bảo vệ chứ?

    Tôi gãi đầu, bối rối vì không trả lời được.

    - Souma_ người xoa nhẹ đầu tôi_ các pháp sư tồn tại là để chúng ta có thể sống giống như những con người, những người có tình cảm, có suy nghĩ của riêng mình. Souma, ta chọn em vì em biết quan tâm, lo lắng cho người khác, em có những điều đặc biệt của chính em, nên em chỉ cần là chính mình là đủ rồi.




    Tôi không ghét orochi hay hận Senshou sama. Sự thật là orochi đã thực hiện nguyện vọng của Chikane sama, dù thời gian 16 năm vô cùng ngắn ngủi, hai người ấy đã được sống cuộc sống của những người bình thường.

    ---------Hết chương 24--------(còn tiếp)
    Ít nhất thì Chi và Hi cũng phải có sức mạnh vô đối mới đủ bù lại việc chịu hành hạ chứ nhỉ

    Mọi người đọc thấy chỗ nào sai chính tả nhắc Fu nha >.<
    Fu lại lặn tiếp đây
    Cho Fu hỏi nhỏ : làm sao để up lên y chang như trong word, mấy chỗ in nghiêng, in đậm ấy?
    thay đổi nội dung bởi: furinvn, 25-01-17 lúc 14:30

  13. Có 1 thành viên thích bài viết của furinvn:


  14. #170
    Tham gia ngày
    Jun 2013
    Đến từ
    Musou
    Tuổi
    22
    Bài gởi
    389
    Được thích 1,359 lần trên tổng số 160 bài viết

    Default Trả lời: [KnM] Lời nguyền của tình yêu

    Fu ơi, em chỉ muốn nói là, em bắt đầu theo dõi fic của Fu khi em học lớp 12 :uongtra:
    Và sau hai năm rồi em vẫn đang ngóng trông ngày Fu cho hai con người đáng yêu ấy đoàn tụ :uongtra:
    Fu không biết em đã suýt rớt nước mắt (và rớt nhiều thứ khác chứ không riêng gì nước mắt) khi thấy chap 24 của Fu đâu Em hi vọng sẽ chờ được chap 25 trong một ngày nào đó đẹp trời
    Btw, Himeko của Fu thật sự rất tuyệt vời E còn tưởng chị ấy sẽ bị đánh cho tả tơi rơi rụng, đánh đến mức khóc thét cũng không khóc nổi thì mới tung chiêu trong vô thức chứ Không ngờ quả thật con giun xéo lắm cũng quoằn, Hi đã cho thấy sự trỗi dậy mạnh mẽ của một tâm hồn mạnh mẽ, không chịu kém cạnh Chikane nha

  15. Có 1 thành viên thích bài viết của snowberry_2411:


Trang 17/17 đầuđầu ... 151617

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •