Home
  • Register
  • Login
Trang 2/2 đầuđầu 12
kết quả từ 11 tới 13 trên 13
  1. #11
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Xuân phong bất giải cấm dương hoa



    Chương 10

    Tiểu Thu từng vô số lần ảo tưởng qua tình cảnh lúc nàng gặp lại Liễu Nhứ, nhưng lại càng không thể nghĩ đến có ngày mình sẽ dùng thân phận một phóng viên để đối diện nàng, lại cũng là lúc Liễu Nhứ mang trong mình căn bệnh nan y.

    Đứng trong sân trường nơi Liễu Nhứ đang giản dạy, đáy lòng Tiểu Thu phát ra một tiếng thở dài: "Trời ạ, hai mươi năm, hai mươi năm rồi! Lão sư, em đến đây, nhưng chị có phải lại một lần nữa sắp rời khỏi em không?"

    Tiểu Thu dò hỏi trong trường rốt cuộc tìm được phòng học Liễu Nhứ đang dạy. Mỗi một bước chân tiến về phía phòng học, nhịp đập trái tim nàng lại gia tốc gấp đôi. Nàng giống như ngửi được hơi thở của Liễu Nhứ, hương vị vĩnh viễn nàng đều không thể nào quên.

    Nàng đứng lại trên hành lang bên ngoài lớp học, nghe bên trong truyền ra thanh âm của Liễu Nhứ, thanh âm quen thuộc đó xuyên qua năm tháng lại chạm được đến nàng, trong nháy mắt, Tiểu Thu cảm nhận được tim mình ngừng đập.
    "Các học sinh, mở sách ngữ văn ra trang 60, hôm nay chúng ta học tập thơ 《Vô đề 》của Lý Thương Ẩn. Các em đọc một lần theo tôi:

    Tương kiến thì nan biệt diệc nan,
    Đông phong vô lực bách hoa tàn.
    Xuân tàm đáo tử ty phương tận,
    Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can.
    Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải,
    Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn.
    Bồng Lai thử khứ vô đa lộ,
    Thanh điểu ân cần vị thám khan.

    (Gặp nhau, ly biệt, khó muôn trùng,
    Kiệt sức, hoa tàn oán gió Đông.
    Đến chết xuân tằm tơ đứt đoạn,
    Thành tro ngọn nến lệ vơi dòng.
    Gương soi buồn sớm đầu phơ bạc,
    Thơ hứng ngâm đêm trăng lạnh lùng.
    Đây đến Bồng Lai xa mấy đỗi,
    Cậy chim dẫn lối giúp ta cùng.)

    (Vô đề - Tương kiến thì nan biệt diệc nan (Gặp nhau đã khó ly biệt lại càng khó) Tác giả: Lý Thương Ẩn)


    Thời không đảo ngược, Tiểu Thu lại nhìn đến lúc nàng tám tuổi, Liễu Nhứ vuốt ve đầu mình nói: "Có thủ thơ này: Xuân tàm đáo tử ty phương tận,lạp cự thành hôi lệ thuỷ can' không? Đó chính là công việc nhà giáo mà mẹ em dành cả đời để xây dựng con người"

    Tiểu Thu rốt cuộc nhịn không được nước mắt, nàng trượt xuống hành lang khóc nấc, hai tay nắm chặt tóc mà khóc. Các học sinh đọc thơ ngày càng to, át cả tiếng khóc của nàng.

    Chuông tan học vang lên, Tiểu Thu bình ổn một chút tâm tình của mình, đứng lên đón Liễu Nhứ vừa bước ra phòng học.

    "Lão sư"

    Liễu Nhứ đứng lại , nàng đang suy nghĩ cô gái này so với mình cao hơn nửa cái đầu hình như mình từng quen biết, mặc trang phục của dân thành thị, trên mặt lộ ra vẻ mệt mỏi, chỉ có ánh mắt là quen thuộc như vậy, một đôi mắt biết nói.

    "Cô là Tiểu Thu?"

    Tiểu Thu ngơ ngác gật đầu, nhìn thẳng vào Liễu Nhứ. Nàng quả thực không thể tin vào mắt của mình 'nữ giáo sư mười tám tuổi Liễu Nhứ tinh tế lay động thân ảnh, chậm rãi đi đến' Lão sư, tại sao chị lại xuống sắc như vậy? Khóe mắt cùng cái trán xuất hiện những vết nhăn, tràn đầy sự tang thương của thời gian; lão sư, tại sao chị lại gầy như thế? Gầy đến nỗi gió thổi qua cũng có thể cuốn chị đi mất. Lão sư, thần thái tươi trẻ ngày xưa của chị đâu rồi, khuông mặt tươi tắn của chị đâu rồi?

    "Lão sư" Tiểu Thu thanh âm run rẩy "Chị còn nhớ rõ em chứ?"

    Liễu Nhứ đi đến, nắm tay Tiểu Thu "Lão sư làm sao quên được Tiểu Thu, đứa nhỏ dành thức ăn với chị, tiền đồ bây giờ đã mở rộng rồi"

    Tiểu Thu lại nhìn được đôi mắt cong cong như ánh trăng lưỡi liềm, nhìn lại ánh mắt quen thuộc đó. Hai mắt dần dần mông lung chực khóc ôm lấy thân thể gầy yêu của Liễu Nhứ: " Lão sư, em rất nhớ chị, lúc nào cũng nhớ!"

    Đôi mắt của Liễu Nhứ cũng đã ươn ướt, nhìn mấy học sinh hiếu kì đang tụm lại nhiều hơn, vỗ vỗ lưng Tiểu Thu: "Đừng khóc, Tiểu Thu, theo chị về nhà đi."

    Đi vào kí túc trong trường của Liễu Nhứ, Tiểu Thu ngây dại. Một ngôi hà một trệt hai gian, trong phòng lớp sơn trên tường loang lổ bác bác, gian ngoài chỉ chó một chiếc bàn tròn đan cơm cùng vài cái ghế gỗ. Buồng trong là phòng ngủ kiêm thư phòng, có một chiếc giường gỗ thô kệch, một cái giá sách đóng bằng ván gỗ giản dị, một chiếc bàn làm việc ba chân mà các giáo viên thường dùng.

    Tiểu Thu nhịn nước mắt không được dần rơi xuống.

    Liễu Nhứ vươn tay ra lau nước mắt cho Tiểu Thu: "Đã sắp đến ba mươi, còn như ngày xưa cứ thích khóc?"

    Tiểu Thu cầm tay Liễu Nhứ: Đây là một đôi tay sao? Gầy trơ cả xương, gân xanh lộ ra, không có một chút nở nan mềm mại.

    Tiểu Thu đem bàn tay đặt lên mặt mình, nức nở nói: "Lão sư, nói cho ta biết, mấy năm nay chị sống thế nào? Sống thế nào?"

    Liễu Nhứ ảm đạm cười: "Sống thế nào? Bây giờ không phải đã tới, cũng tới khi chị nhìn thấy Tiểu Thu của chị sao?"

    Liểu Nhứ rót một chén nước cho Tiểu Thu, sự bình tĩnh của Liễu Nhứ giúp Tiểu Thu càng dần điều chỉnh lại trái tim đang quay cuồng của mình an tĩnh.

    Liễu Nhứ hỏi: "Em lần này về thăm mộ ông bà hay là về phỏng vấn.?"

    Tiểu Thu mở to hai mắt nhìn: "Lão sư, làm sao chị biết em là phóng viên?"

    Liễu Như tươi sáng cười, xoay người vào trong lấy ra một cuốn tập thật dày, đặt trước mặt Tiểu Thu: "Học sinh của chị tiền đồ sáng lạng như vậy, như thế nào sẽ không biết?"

    Tiểu Thu nghi hoặc mở ra trang vở, nguyên lai, đây là một cuốn sách thu thập các bài báo, trong đó toàn là những bài viết của Tiểu Thu, thậm chí những tin ngắn cũng không thiếu.

    Liễu Nhứ nói: "Trong trường chị có đọc báo Tin Báo, lúc đó bắt đầu nhìn thấy tên của em, trong lòng liền loạn lên, chị nghĩ có lẽ đó là em, từ đó về sau liền lưu ý, sau đó đọc được bài văn viết về cố hương của em, đã chắc chắn. Hai tháng trước chị có lên thành phố nhận sách, còn đi qua tòa nhà Tin Báo, đứng dưới đó một hồi, tòa nhà thật sự rất cao nha."

    Tiểu Thu kích động đến mặt đỏ lên: "Thì ra chị sớm biết em làm ở Tin Báo, tại sao chị lại không tìm em? Chị để em tìm chị cực khổ như vậy, nghĩ đến mệt mỏi!"
    Liễu Nhứ buồn bả cười: "Em xem bây giờ chị như thế này, còn tìm em làm gì? Chỉ cần biết em sông tốt là đã yên tâm."

    Tiểu Thu ngồi xuống trước mặt Liễu Nhứ, đem đầu đặt lên hai chân của nàng: "Lão sư, làm sao chị biết em sống rất khá? Trong lòng em rất đau khổ. Từ khi phải rời khỏi chị, em chính là một đám mây trên bầu trời, bay giữa thiên không, tìm không thấy đường về nhà nữa."

    Liễu Nhứ vuốt ve Tiểu Thu: "Tiểu Thu, em vẫn chưa lập gia đình sao?"
    Tiểu Thu ngẩn đầu, nhìn vào đôi mắt nàng nhớ thương, thì thào thự nói: "Lập gia đình? Không ai có thể cho em cảm giác được về nhà, không ai nhìn em bằng ánh mắt như chị, không cái ôm nào có thể cho em ấm áp cùng kiên định như chị."

    Liễu Nhứ trong lòng như đánh vỡ, nàng nhớ tới Tiểu Thu đã ra đi khiến cho mình ngàn vạn lần nhung nhớ, tất cả vướng bận, ban đêm yên tĩnh, vuốt ve hai vú của mình, luôn nhớ tới đôi tay nhỏ bé ấy. Nàng nâng gương mặt tuổi trẻ của Tiểu Thu lên, hai mươi năm trước tất cả đều gào thét mà đến.

    To be continue...

  2. #12
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Xuân phong bất giải cấm dương hoa

    Chương 11



    Cánh cửa 'ầm' một tiếng bị người đạp văng ra, lắc lư đi vào là một nam nhân, hắn quát Liễu Nhứ: "Ngày đã tối muộn rồi còn chưa làm cơm nữa à?"

    Liễu Nhứ đứng lên: "Bây giờ tôi đi làm, trong nhà có khách."

    Cái người nam nhân đó nhìn Tiểu Thu một cái, lỗ mũi hừ ra tiếng.

    Tuy rằng hai mươi năm đã qua, Tiểu Thu vẫn như ngày xưa chỉ cần liếc nhìn một cái liền có thể nhớ ra hắn là thôn kế toán, một màn khắc sâu vào Tiểu Thu ngày xưa vẫn rõ ràng. Năm tháng vô địch, thôn kế toán của năm đó phong lưu phóng khoáng đã không còn tồn tại nữa, trên đầu chỉ còn vài sợi tóc thưa thớt, bụng to thoạt nhìn qua cũng biết vì uống bia quá độ mà thành.

    Thôn kế toán hoàn toàn không để ý Tiểu Thu ở đây, lại quất Liễu Nhứ: "Trong nhà có còn rượu hay không? Cho ta tiền, ta muốn mua rượu uống."

    Liễu Nhứ không nói câu nào đi vào trong phòng, một lúc sau lấy ra một tờ tiền, thôn kế toán vừa thấy liền nóng nảy: " Chỉ có bây nhiểu đây? Còn mua không được hai lít rượu, con mẹ nó, có bao nhiêu tiền đều dùng chữa bệnh cho mày hết rồi!!"

    Tiểu Thu thấy thế lấy ra một trăm tệ cho hắn: "Ông đi mua rượu rồi mua thêm một chút thức ăn trở về." Tiểu Thu gằng giọng:"lão sư có bệnh, sao có thể để nàng nấu cơm?"

    Thôn kế toán không chút khách khí giật lấy tiền: "Có thể đi dạy, tại sao lại không thể làm cơm?" Miệng hùng hổ quát vài câu rồi đi.

    Tiểu Thu xuay người, tức giận hỏi Liểu Nhứ: "Hắn tại sao lại có thể như vậy? Hắn tại sao lại thành ra nhứ thế?"

    Liễu Nhứ suy sụp ngồi trên ghế: "Đây là mệnh, đây là mệnh."

    Sau ba năm Tiểu Thu đi, Liễu Nhứ kết hôn.

    Liễu Nhứ đối với người đàn ông đầu tiên trong đời mình không hề có một chút gì gọi là hảo cảm cũng chẳng có gì phản cảm. Tiểu Thu đi rồi, thông kế toán thường đến trường học, miệng lưỡi ngọt ngào của hắn thỉnh thoảng mang đến tiếng cười, ít nhiều cũng giúp Liễu Nhứ vơi đi một chút tịch mịch khi không có Tiểu Thu. Sau đó, thôn kế toán cầu hôn với nàng, bị nàng từ chối. Liễu Nhứ rất kiên quyết, nàng còn muốn đi hoàn thành một giấc mơ to lớn của mình. Nhưng làm cho nàng trăm triệu lần không ngờ chính là, một đêm mưa gió bảo bùng, thôn kế toán phá cửa mà vào, cưỡng gian nàng, Cái đêm đó chính là vận mệnh của cuộc đời nàng.

    Thôn kế toán gởi thư nặc danh, nói Liễu Nhứ thông đồng với cán bộ cách mạng, thậm chí kinh động đến bộ trưởng giáo dục cũng vào cuộc điều tra vụ này, nhất thời trong thôn ồn ào huyên náo. Một bên, thôn kế toán đối với cha mẹ nàng hoa ngôn xảo ngữ , lừa bịp hai vị lão nhân. Liễu Nhứ nhớ tới những lời Tiểu Thu đã nói cho mình, hối hận vạn lần. Dưới sự thúc giục của cha mẹ, Liễu Nhứ thật bất đắc dĩ mà gả cho hắn. Liễu Nhứ tuổi trẻ đã quá ngây thơ, nghĩ đến chỉ cẩn gả cho nam nhân này thì có thể bình an mà sống. Nhưng thật ra lúc nàng bước vào cánh cửa hôn nhân này, tất cả vận mệnh đã bắt đầu.

    Hai năm kết hôn, một lần mang thai ngoài tử cung vì không thể để Liễu Nhứ chết trên bàn mổ, lại khiến cho nàng vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ. Thôn kế toán thấy thế, đem Liễu Nhứ trở về nhà mẹ đẻ, công nhiên cùng một quả phụ khác sống chung. Tiếp theo hai ngày ba ngày thường đến nhà đòi ly hôn. Mẹ của nàng không chịu nổi sự thật này thì bệnh tình phát nặng, không lâu sau cũng mất. Phụ thân nàng cũng bệnh không dậy nổi, hai năm sau cũng tạ thế.

    Sau khi cha mất, bốn giáo viên khác đến thay nàng, hồ sơ đã làm xong. Thôn kế toán cùng một đám bang phái đánh một đoàn hát trong thôn cũng bị thẩm tra. Thôn kế toán không nói chuyện ly hôn nữa, mà con người thiện lương như Liễu Nhứ không muốn chồng rời đi trong khốn quẫng. Liễu Nhứ quay về trường học, hăng hái cố gắng, rốt cuộc cũng đầu vào một học viện sư phạm. Sau khi tốt nghiệp trở về quê hương lại tiếp tục kiếp sống của nàng. Thôn kế toán cả ngày bơi bời làm sao có sức lực làm việc đồng án, liền đem đất bán đi, giống một hồn ma cứ đeo theo Liễu Nhứ dai dẳng. Hắn nói từ khi Liễu Nhứ đi đã bán toàn bộ trâu, dê trong nhà, lời ít tiền đều tiêu xài trong sòng bạc. Mỗi khi uống say trở về đều giương oai với Liễu Nhứ: "Mày đúng là sao chổi, từ khi lão tử cưới ngươi một ngày cũng sống không yên ổn, đánh mất công việc béo bở, không sinh được con. Bây giờ còn muốn trốn khỏi tay tao, mày có tiền lương, phải nuôi tao, nếu còn dám nói ly hôn tao sẽ giết mày!"

    Hôn nhân bất hạnh khiến Liễu Nhứ đem hết tâm tư cùng sức lực đặt lên học sinh của mình. Nàng dạy cho học trò mình tất cả đều là kiến thức tuyệt vời nhất, Liễu Nhứ được báo đáp lại bằng rất nhiều giấy khen cùng danh dự. Tên chồng thần kinh của nàng nhìn thấy nàng ở trong trường tỏa sáng, liền ở nhà đem nàng đánh đập tra tấn. Mãi cho đến đầu năm nay, một lần đi kiểm tra sức khỏe, vì nhiều năm áp lực khiến Liễu Nhứ mắc bệnh ung thu phổi.

    Liễu Nhứ đứt quãng tự thuật lại toàn bộ, thở dài một hơi: "Tiểu Thu, em không phải hỏi hai mươi năm nay chị trải qua thế nào sao? Đó chính là những chuyện đã xảy ra."

    Tiểu Thu đã khóc không thành tiến, nàng lắc lắc bả vai Liễu Nhứ: "Lão sư tại sao không ly hôn? Tại sao?"

    Liễu Nhứ cười khổ: "Nơi này không phải là thành phố, ở đây chị là một giáo sư có danh dự, nếu đem một người chồng nông dân từ bỏ, thì phải đối mặt với học sinh thế nào đây. Tâm đã chết, dù sao chị cũng chỉ sống được ít ngày."

    Tiểu Thu kích động: "Vì sao lại nói chỉ sống được ít ngày? Không phải giải phẫu rất thàn công sao?"

    Liễu Nhứ vội vã lắc đầu, che dấu nói: "Chỉ là tùy tiện nói tôi, cơ thể của mình chị biết, chống đỡ đến mười tám năm cũng không có vấn đề gì."

    Tiểu Thu tâm còn nghi vấn: "Chị nếu đã giải phẫu thì phải điều trị bằng hóa trị, tại sao lại tiếp tục đi làm.?"

    Liễu Nhứ cười khổ: " Vốn nên làm 5 lần hóa trị, chị làm hai lần coi như xong, không thể cứ liên lụy trường học phải gánh tiền điều trị, các giáo viên khác ba tháng không có lương, chị không thể để bệnh tình của mình gây thiệt hại cho trường học."
    Tiểu Thu trầm mặc hời lâu không nói gì.

    Liễu Nhứ đứng lên: "Xem ra hắn đêm nay không trở về, cầm tiền của em khẳng định lại chạy vào sòng bạc uống rượu đánh bạc, để chị nấu cơm cho em."
    Tiểu Thu ngăn lại Liễu Nhứ: "Lão sư, em không đói."

    "Ngốc, không đói thì cũng phải ăn thức ăn do chị nấu cho em chứ."

    Nhìn Liễu Nhứ ánh mắt kiên định, Tiểu Thu nhượng bộ, ra vẻ thoải mái: "Chúng ta cùng nhau là mì sợi đi, em rất thích chị làm nấu mì sợi."

    Liễu Nhứ cười, đi vào trong bếp bận rộn. Nhìn bóng lưng gầy yếu của Liễu Nhứ, Tiểu Thu âm thầm quyết định.

    To be continue...

  3. #13
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Xuân phong bất giải cấm dương hoa


    Chương 12 (Kết thúc)


    Đêm khuya, Liễu Nhứ cùng Tiểu Thu ngủ trên một giường.

    Trong bóng đêm, Tiểu Thu ngồi xuống nhẹ nhàng ôm chặt Liễu Nhứ, Liễu Nhứ nâng tay đặt trên eo người đối diện, ôm chặt nàng.

    Tựa như một giọt mưa mỏi mệt rơi xuống, hòa vào dòng sông rộng lớn, Tiểu Thu rúc vào ngực Liễu Nhứ, giống một tiểu miêu bị thương kiềm nén tiếng khóc, áp lực của nhớ thương suốt hai mươi năm vỡ òa thành nước mắt tràn ra.

    Liễu Nhứ nhẹ vỗ về hai mà Tiểu Thu, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

    Thời gian từng giây từng phút trôi đi, Tiểu Thu ngừng khóc, thở một hơi thật dài.

    "Lão sư, chị còn yêu Tiểu Thu không?"

    Liễu Nhứ trong bóng đêm 'Còn' một tiếng.

    Tiểu Thu vuốt ve thân thể gầy guộc của Liễu Nhứ, cảm giác mũi lại đau xót: "Vậy Tiểu Thu có một việc, chị có thể đồng ý chứ?"

    Liễu Nhứ vội vã ôm nàng thật chặt: "Ngốc, em có thể gặp lại chị, chính là chuyện cả đời này chị ước mơ, Tiểu Thu nói gì chị cũng đồng ý."

    Tiểu Thu rốt cuộc khống chế không được, rút ra cánh tay đem thân thể gầy yếu kia thật sâu ôm vào trong lòng, thanh âm kích động: "Lão sư, em muốn chị đi theo em."

    Trong bóng tối, Tiểu Thu cảm giác Liễu Nhứ trong lòng run run. Ngừng lại một chút, Liễu Nhứ cũng không nói chuyện.Tiểu Thu dùng môi cọ cọ lên trán nàng, diệu dàng hỏi: "Lão sư, chị đồng ý rồi?"

    Liễu Nhứ hít một hơi: "Tiểu Thu, tâm tư của em chị rất hiểu, nhưng chị giờ đây chỉ là một phế nhân*, đi với em thì làm được gì nữa?"
    (*Phế nhân: Người vô dụng, không có ích)

    Tiễu Thu lập tức quỳ xuống, trong đêm nhìn thật kỹ vào đôi mắt Liễu Nhứ: "Em muốn đưa chị lên thành phố chữa bệnh, bệnh của chị không thể cứ tiếp tục thế này. Em còn phải cùng chị đi Giang Nam nghe tiếng suối chảy, phải đi đến Tứ Xuyên cùng nhau thắp nến trong đêm mưa, còn phải cùng chị hứng lấy sương khói đại mạc cảm nhận phong tình •••••• "

    Liễu Nhứ đánh gãy Tiểu Thu, buồn bả nói: "Tiểu Thu, em làm chơ cho chị sao?"

    Tiểu Thu đặt đầu áp xuống ngực Liễu Nhứ, khóc lên: "Lão sư, những điều đó chị đã dạy cho em mà. Nhớ rõ trước đây chị từng nói, phải cùng nhau đi khắp thế giới ngắm nhìn những cảnh trong thơ mà."

    "Đừng nói nữa, Tiểu Thu, đừng nói nữa, cảnh còn người mất." Lần đầu tiên Liễu Nhứ ở trước mặt Tiểu Thu khóc lên.

    Tiểu Thu ôm chặt lấy nàng: "Lão sư, chị không thể cứ mãi sống thế này. Chị bây giờ thật làm cho em khổ sở, chị biết không? Tìm em rất đau, chị có biết không?"

    Đôi môi nàng nhẹ nhàng mút lấy nước mắt của người đó, lẩm bẩm: "Chị phải đi theo em, chị không đi em cũng không đi, Tiểu Thu sẽ mãi như trước đây, Liễu Nhứ ở đâu Tiểu Thu ở đó!"

    Sáng hôm sau, Tiểu Thu cùng Liễu Nhứ bị một trận đập cửa mà thức giấc, đè lại Liễu Nhứ đang muốn rời giường Tiểu Thu chính mình đi ra mở cửa.

    Thôn kế toán loạng choạng bước vào, nhìn thấy Tiểu Thu hai mắt liền tỏa sáng: "Ha, cô còn chưa đi a, tối hôm qua cô cho ta tiền giúp ta gỡ được một mớ to, đúng là thần tài của ta mà."

    Tiểu Thu nhíu mày chán ghét: "Ông ra đây, tôi có lời muốn nói với ông."

    Hai người đi ra ngoài sân, Tiểu Thu nhẹ nhàng đóng lại cửa phòng ngủ. Thôn kế toán ở ngoài đó ngáp tới ngáp lui, híp mắt nói: "Có lời gì mau nói, lão tử buồn ngủ chết mất."

    Tiểu Thu nói thẳng vào vấn đề: "Hôm tay tôi mang lão sư đi, nói một tiếng với ông."

    Hai mắt hắn mở ra: "Đi? Đi chỗ nào?"

    Tiểu Thu gằng từng tiếng, mang theo hận ý: "Đi lên thành phố chữa bệnh, tôi không thể để cô ấy chết trong tay ông!"

    Thôn kế toán bắt đầu lớn tiếng: "Không thể được, cô ta không thể đi!"

    Tiểu Thu trầm giọng quát lớn: " Ngươi nhỏ giọng một chút. Nói đi, tại sao không thể đi!?"

    Khí thế của Tiểu Thu trấn áp cả thôn kế toán, hắn nhỏ giọng từ từ nói: "Cô ta đi chữa bệnh, sẽ không có tiền lương, lão tử ăn cái gì mà sống?"

    Tiểu Thu nhìn chằm chằm người nam nhân này một lúc lâu, trong miệng nghiến răng mắng: "Ngươi thật vô sỉ!!"

    Liền xoay người vào nhà, lấy balo của mình. Từ trong đó lấy ra một cọc tiền: "Đây là một vạn*đồng, vốn là để cho lão sư, bây giờ tôi dùng nó mau lại tự do của nàng, đủ rồi chứ?"
    (*: một vạn = mười nghìn)

    Hai mắt hắn thấy tiền liền tỏa sáng: "Đủ, đủ, cô đem tiền này cho tôi, cô muốn mang cô ta đi đâu cũng không liên quan tới tôi."

    Tiểu Thu đem tiền ném vào mặt hắn: "Được, từ hôm nay trở đi ông tốt nhất đừng bám lấy nàng."

    Thôn kế toán bên lấy tiền, bên nói: "Lão tử cũng nói với cô trước, nếu cô ta chết lão tử cũng không phụ trách tiền đưa ma đâu."

    Tiểu Thu nhẹ nhàng thở ra, khinh bỉ nhìn tên đàn ông đáng khinh trước mặt: "Ông yên tâm, một lát nữa tôi lo liệu thủ tục ly hôn cho hai người, giữa ông và cô ấy không còn gì liên quan tới nhau nữa."

    Mặt trời dần đi lên, Tiểu Thu và Liễu Nhứ cùng nhau bước lên xe ô tô trở về thành phố. Xe dần lăn bánh, cố hương sau lưng cũng dần thu nhỏ lại, rất nhanh biến mất, nhìn Liễu Nhứ mệt mỏi dựa vào vai mình mà ngủ, Tiểu Thu như nhớ tới buổi chiều đầu đông ấm áp đó, lại thấy được Liễu Nhứ tinh tế đong đưa thân ảnh, từ từ hướng mình mà đi tới, không khỏi gắt gao mà ôm lấy nàng.

    The end.



    ----------------------------------------------------------------------------------------------
    Phụ chương: Đây là một cái kết khác mà tác giả đưa ra. Dưới đây là đoạn đối thoại của hai reader, mọi người có thể khó hiểu nhưng hãy chú ý tới câu trả lời của tác giả.


    Nick: Chyi
    Time: 2003-07-04 12:01:18

    Đầu voi đuôi chuột* (ý bạn này nói khúc đầu thì hay nhưng khúc sau thì không)

    Sau khi hai người gặp lại, hoàn toàn là tự sự, tâm lí miêu tả quá ít, quá đột ngột.

    Nick: Ngũ Nguyệt Nhạn Minh
    Time:2003-07-05 22:31:38
    [Trích nhận xét của Chyi]

    Vô cùng đồng ý!!!

    Một chút ý kháng cự cũng không có, Liễu Nhứ miêu tả quá hời hợt, không chân thực!
    Tác giả phải có lý do gì mới vội vàng hoàn tác đúng không? Làm ơn trả lời một chút đi!

    Chờ mong....

    Tác giả:Hành Chu Lục Thủy Tiền
    Time: 2003-07-06 22:58:30

    Câu chuyện vội vàng ngừng lại thật khiến cho mọi người thất vọng rồi, lúc này tôi thật có lời xin lỗi.

    Kết cấu của câu chuyện vốn là đặt trọng tâm lúc Tiểu Thu và Liễu Nhứ sau khi gặp lại, kết thúc chính là lúc Liễu Nhứ nằm trong lòng Tiểu Thu yên lặng ly khai nhân thế. Nhưng đây là món quà sinh nhật ta tặng cho một người bạn, kết thúc hoàn toàn là do bị tác động, nên thành ra cái dạng này.

    Bạn Chyi đánh giá tôi rất tán thành, thực hổ thẹn, câu chuyện này là một nét bút hỏng, sau này sẽ cố gắng nhiều hơn.

    Xin cảm ơn Tiểu Khản, Ngũ Nguyệt Nhạn Minh, Chyi, Y Hề Nhược Lam, Thượng Quan Phi Hoa, Mộc Quang, Tiểu Ngụ, Hồng Trần Ngừng Trôi, Tàn Canh, Ngũ Vị Tử Tố, Y Kiều, Linarry, 1015 đau khổ, Một Mảnh xanh thắm, kerry_baba đã duy trì và cổ vũ tôi.

    Trong nhịp điệu náo nhiệt của cuộc sống, luôn có lúc những thanh âm huyên náo đó hướng chúng ta làm phiền, trừ bỏ chính bản thân phải yên lặng chịu đựng, cũng đừng quên giữa lại cho mình một cái lỗ tai yên tĩnh. Lỗ tai bên đó là dành cho người ta yêu, tinh tế lắng nghe trái tim của nàng, một bản nhạc, nghe giai điệu của nó, dù buồn dù vui, đều là do chính tôi cảm nhận.

    Editor: Xin cảm ơn mọi người đã quan tâm theo dõi... Và hẹn các bạn ở một cái hố mới. Thanks!



    File PRC, PDF, DOC (Đã Edit, 1,39MB)
    http://www.mediafire.com/download/sr...6%A1ng+Hoa.rar
    thay đổi nội dung bởi: GoSnow, 02-03-14 lúc 16:07

Trang 2/2 đầuđầu 12

Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •