Home
  • Register
  • Login
Trang 1/2 12 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 13
  1. #1
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Xuân phong bất giải cấm dương hoa

    Xuân Phong Bất Giải Cấm Dương Hoa
    春风不解禁扬花


    Tác giả: Hành Chu Lục Thủy Tiền - 行舟绿水前
    Thể loại: Bách hợp, tiểu ngược, HE
    Độ dài: 12 chương (hoàn)
    Tình Trạng Edit: Vì nó ngắn chắc sẽ xong trong vài tuần tới.
    Editor: GoSnow
    Beta: Mộ Dung Tử Vân

    Lời của Editor: Đầu tiên xin chân thành cảm ơn uploader đã phát hiện ra bộ này, tuy nó không dài nhưng có những cảm xúc rất thật, và mình đặt biệt thích tác giả này cũng như giọng văn của chị ấy. Nội dung câu chuyện như một bản nhạc, có tiết tấu chậm rãi hoài niệm, có tiết tấu nhanh như hi vọng, và cũng có lúc giằn xé hối tiếc của tâm hồn ~ Mình sẽ cố hết sức để dịch bộ này một cách thơ văn nhất có thể, mặc dù editor là kẻ dốt văn~



    Là tài sản của Editor, làm ơn đừng click nếu bạn đã đọc thông báo này!





    Lời dẫn:
    Phóng viên Tiểu Thu đã viết qua vô số tin tức, báo cáo, nhưng mỗi lần như vậy nàng đều có một lời dạo đầu thế này: "Một buổi chiều đông ấm áp, nữ giáo sư mười tám tuổi Liễu Nhứ tinh tế lay động thân ảnh, chậm rãi đi đến." chỉ một khoảnh khắc hình ảnh đã dừng lại trong khối óc của đứa trẻ Tiểu Thu, thiếu nữ Tiểu Thu, sinh viên Tiểu Thu, phóng viên Tiểu Thu. Mỗi khi thanh âm rầm rĩ huyên náo của ban ngày dần dừng lại, Tiểu Thu dứng dưới bầu trời sao, nhìn ngắm bầu trời đêm mênh mông thầm bí, những lúc đó nàng đều hiểu đến một thứ nhân gian gọi là "Vĩnh Hằng".


    Chương 1

    Mẹ của Tiểu Thu mất lúc nàng lên bốn tuổi.
    Cô bé bốn tuổi ngây thơ nhìn ngắm người người ra ra vào vào nhà bà ngoại, cơ hồ Tiểu Thu đều đã gặp qua hay cả những người nàng chưa từng gặp đều đứng lại nhìn bà ngoại bế nàng thêm vài lần với ánh mắt quan tâm, nhưng đến sau này khi nàng nhận thức mọi thứ xung quanh, Tiểu Thu lúc ấy mới nhớ lại, những ánh mắt kia hoàn toàn là sự thương hại.

    Bà ngoại ôm Tiểu Thu nức nở, nước mắt từng dòng rơi xuống ướt tóc cô bé, cũng thấm đến cô nàng. Ba ba nàng vốn là quân nhân cũng mất đi uy vũ ngày xưa, tóc tai rối bời, mặt xanh ngắt, ngồi trên băng ghế hút thuốc, dưới chân ông tàn thuốc cũng đã rơi đầy, xung quanh từng người tiến đến ân cần thăm hỏi ông cũng không hề nâng mắt nhìn ai. Tiểu Thu bị những hình ảnh trước mắt dọa sợ, thân mình cũng run lẩy bẩy. Nàng ngưỡng mặt lên nhìn bà ngoại : "Lão lão, con sợ ~ Tiểu Thu muốn đi tìm mẹ ~..."

    Cha nàng bước đến ôm nàng vào ngực, giọng nói nặng nề: "Tiểu Thu à, mẹ con đi rồi."
    Đôi mắt to của nàng tràn ngập hoang mang: "Mẹ đi đâu thế cha?"
    Cha dụi cằm vào đầu tiểu thu: "Mẹ con đi một nơi rất xa. Nơi đó chúng ta đều sẽ đến, đến tìm mẹ con."
    Tiểu Thu càng, sợ hãi dùng hai tay nhỏ bé che mắt nức nở: "Mẹ sẽ không về nữa? ~ Mẹ không cần Tiểu Thu nữa rồi?~~"

    "Oa" một tiếng, tất cả người lớn đều giật mình nhìn lại, Tiểu Thu tê tâm liệt phế khóc, nàng phải khóc cho đầm đìa thống khoái, từ lúc bốn tuổi thì tuổi thơ của nàng đã chính thức dừng lại.

    To be continue...

    thay đổi nội dung bởi: GoSnow, 13-02-14 lúc 21:57

  2. Có 1 thành viên thích bài viết của GoSnow:


  3. #2
    Tham gia ngày
    Aug 2010
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    443
    Được thích 360 lần trên tổng số 158 bài viết

    Default Ðề: Xuân phong bất giải cấm dương hoa

    Bạn cho font chữ to hơn chút nhé ^^

    Chà chương 1 ngắn quá nhỉ, chưa có xuất hiện nhiều nhân vật. Mong chờ các chương tiếp theo

  4. Có 1 thành viên thích bài viết của LiLith:


  5. #3
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Xuân phong bất giải cấm dương hoa

    Edit: GoSnow
    Chương 2

    Mẹ đi rồi, không lâu sau ba ba cũng trở về quân đội. Trước khi đi cha nàng đem Tiểu Thu phó thác cho ông bà ngoại. Tiểu Thu lúc này cũng đã ổn hơn, cùng đám bạn nhỏ trong thôn chạy dưới ruộng chơi đùa, tát cá dưới suối, bắt châu chấu. Chỉ không giống như ngày xưa là mỗi khi chiều về Tiểu Thu tạm biệt các bạn về nhà, sau đó một mình nằm trên đống rơm, si ngốc nhìn mây trắng bay trên bầu trời: Đám mây kia có hình con ngựa, nó có chở mình đi tìm mẹ không nhỉ? Đám mây bên kia lại như con gà trống hay gáy mỗi sáng ở nhà bà ngoại, nó hay đánh thức mình làm mình phải tạm biệt mẹ trong mơ...

    Một buổi chiều đầu đông, thái dương khá ấm áp. Tiểu Thu đang cùng bọn trẻ trong thôn chơi nhảy tường ở môt bờ tường bỏ hoang. Bọn nhỏ từng đứa đều nhảy qua, Tiểu Thu nhát gan bám trên tường không dám nhảy xuống. Nàng hướng xa xa nhìn đến, bất ngờ thấy thôn cùng một nữ tử đi đến. Nữ giáo sư mười tám tuổi tinh tế lay động thân ảnh, chậm rãi đi đến, nàng đi vào tầm mắt Tiểu Thu, cũng đã đi vào sinh mệnh của nàng.

    Thôn trưởng quát bọn nhỏ: "Các nha đầu tiểu tử nghe đây, đay là lão sư mới chuyển tới thôn mình - Liễu lão sư. Nhớ về nhà nói cho cha mẹ các con biết trường học sẽ lên lớp thở lại, đừng cứ lo chơi mãi, đứa nhỏ nào từ bảy tuổi trở lên ngày mai đều phải đi học, biết chưa hả!!"
    Thôn trưởng nhìn đến Tiểu Thu còn bám trên đầu tường: "A, Tiểu Thu, con so với bọn trẻ này còn nghịch hơn, nằm úp trên kia làm cài gì?"
    Bọn nhỏ đều nhao lên: " Nàng nhát gan không dám nhảy xuống!"
    Thôn trưởng quay đầu nói với Liểu Nhứ: "Đây là con của Lưu lão sư, haizz.... đáng tiếc nàng... " câu nói tiếp theo dần nhỏ xuống.
    Tiểu Thu nhìn hai người lớn nói đang nói bỗng trầm xuống, mẹ đã bỏ nàng ba năm, mỗi khi có người nhắc tới mẹ trên mặt họ đều luôn như trời đầy mây. Tiểu Thu trẹn mặt cũng trầm xuống, trong mắt ẩn ẩn xuất hiện một tầng âm ấm.
    Chỉ thấy Liểu Nhứ từ từ đi tới chỗ Tiểu Thu, ngửa mặt giơ lên hai tay trước mặt cô bé. Tiểu Thu nhìn thấy một đôi mắt cong cong như vần trăng cười với mình. Không đợi nàng phản ứng, người đó đã ôm nàng vào trong lòng. Trong nháy mắt, Tiểu Thu ngửi thấy một mùi hương thơm ngát loan vào mũi, không hiểu sao trái tim nàng nhảy loạn lên, khuôn mặt nhỏ thoáng cái đã đỏ hồng.

    Liểu Nhứ buông Tiểu Nhu xuống đất, vuốt bím tóc nàng nói: "Ngày mai đến trường đi thôi. Cùng các bạn nhỏ học chung nha, lão sư chờ các em."

    Liễu Nhứ cùng trưởng thôn đi rồi, Tiểu Thu vẫn còn ngây ngốc đứng ở nơi đó. Rất nhiều năm sau, trước mắt Tiểu Thu vẫn còn phản phất hình bóng của nàng: áo bông hoa văn bó sát người nàng, tóc được buộc cẩn thận dài đến lưng. Tư thế bước đi mềm mại tựa cành liễu trong gió, nói không nên lời sự nhẹ nhàng lúc đó, quá đẹp.

    To be continue...
    p/s:Truyện này ko dài đâu, chưa tới 2h mình đã edit xong 2 chương, mà nó chỉ có 12ch thôi, ko có nhiều nhân vật lắm.
    Mình chỉ thấy lời văn tác giả viết hay nên edit thôi, có một cái hố bự cuối cùng, ai biết thì giữ bí mật giúp mình nhé~~
    thay đổi nội dung bởi: GoSnow, 11-02-14 lúc 18:41

  6. #4
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Xuân phong bất giải cấm dương hoa

    Edit: GoSnow
    Chương 3


    Ngày hôm đó Tiểu Thu không có nằm trên đống rơm đầu thôn nhìn những đám mây như mọi ngày, nàng chạy về nhà thiệt nhanh, quấn quít lấy bà ngoại đòi túi sách, nàng muốn đi học.

    Bà ngoại thở dài nói với ông ngoại "Ông nói xem ba ba của Tiểu Thu này, đã đi ba năm cũng không trở lại thăm con, chuyện học của Tiểu Thu trong thôn mình có phải bị trì hoãn nữa không đây?"
    Ông ngoại không cho là đúng: "Cha của nàng là trụ cột trong nhà, sao có thể nói về là về? Tháng này không phải có lương hưu sao? Phải học, trước hết lấy lương chi cho Tiểu Thu đi học, chờ cha nàng trở về mới quyết định tiếp."

    Đầu óc của Tiểu Thu lúc nào cũng tràn đầy hình ảnh đôi bàn tay của người đó hướng về mình, tất cả hương thơm nàng ngửi thấy đều như là mùi thơm trên người cô ấy: "Bà ngoại, con muốn đi tắm, con muốn dùng xà bông thơm tắm nữa!"
    Bà ngoại lắp bắp kinh hãi: " Con bé này, trời bây giờ trở lạnh rồi, tắm cái gì mà tắm!?"
    Nhưng bà ngoại không lay chuyển được Tiểu Thu, thở dài đi vào phòng bếp nấu nước ấm cho cháu.

    Mới tắm xong liền lập tức chui vào chăn, không lâu sau Tiểu Thu nghe thấy giọng trưởng thôn chào hỏi: "Tam Gia Gia, Liễu lão sư đến tìm ông."
    Trong lòng Tiểu Thu lập tức 'thình thịch', ngồi bật dậy, phát hiện mình còn chưa mặt đồ ngủ, lại 'phốc' một cái chui vào chăn lần nữa. Nàng giả ngủ, nhưng mắt lâu lâu vẫn lén nhìn người đang đến.

    Ánh sáng bên ngoài giúp Tiểu Thu thấy được bóng dáng mềm mại của Liễu Nhứ. Bà ngoại cùng ông ngoại luống cuống tay chân tiếp khách. Liễu Nhứ ngồi bên cạnh chăn của Tiểu Thu nói: "Còn sớm mà đã ngủ rồi sao?"
    Bà ngoại nói: "Con bé này giống hệt mẹ nó trước đây, nghe đến đi học liền vui mừng muốn chết."

    Vì thế Tiểu Thu lại nghe người lớn nhắc đến mẹ nàng, lại nghe thấy thanh âm nức nở nghẹn ngào của bà ngoại, tiếng thở dài của ông ngoại. Thì ra, Liễu lão sư đến đây là để nhận tư liệu về trường học của mẹ nàng để lại. Trước đây người dạy học trong thôn này chỉ có một mình mẹ nàng, sau khi mẹ nàng mất mọi công việc trong trường đều ngừng lại, vài năm qua đi, đến hôm nay Liểu lão sư vừa mới tốt nghiệp sư phạm liền được chuyển đến tiếp quản công việc này, bắt đầu dạy học trở lại.

    Tiểu Thu nằm trong chăn, một đôi mắt to tròn như nhìn xuyên qua lớp vải, nhìn hình ảnh Liểu Nhứ mờ mờ trước mặt không dám rời đi một chút, nàng đem những lời Liễu Nhứ từng câu từng chữ tham lam nuốt vào bụng, tinh tế thưởng thức, trái tim bé nhỏ đập càng lúc nhanh hơn. Lúc đó Tiểu Thu mới bảy tuổi cũng là lần đầu tiên nàng cảm thấy thích thứ gì đó đến không thể diễn tả hết bằng lời.

    Trưởng thôn cùng Liễu Như đi về. Ông ngoại lắc đầu nói: "Cô gái họ Liễu này bạc mệnh!"

    Bà ngoại nhíu mày trừng ông ngoại: " Ông nói bừa cái gì? Ấy là người có tri thức hiểu lễ nghĩa lại tốt bụng."

    Ông ngoại từng đọc qua vài cuốn sách cổ, chậm rãi nói: "Bà nhìn thân thể của Liểu lão sư đi, rất yếu ớt, lông mày mảnh dài, miệng anh đào nhỏ, là hồng nhan bạc mệnh a~ Tên cũng không tốt, Liễu Nhứ [Hoa liễu: hạt của cây liễu có tơ, có thể bay theo gió] , không có điểm tựa, tùy theo gió mà bay, tại làm sao lại đặt cho nàng cái tên kì quái như vậy chứ?"

    Bà ngoại không quan tâm chồng mình nói nhảm: "Tên của Tiểu Thu không phải do ông đặt sao? Làm hại con bé còn nhỏ đã mất mẹ."
    Hai ông bà nói chuyện Tiểu Thu cũng không nghe thấy, nàng đã sớm tiến vào mộng đẹp, trong mộng, Liễu Nhứ chậm rãi tình tế đi về hướng nàng, ôm chặt nàng. Tiểu Thu còn thấy được trên bầu trời có thiệt nhiều đám mây lớn trắng tinh, nàng cũng Liểu Nhứ cưỡi trên một đám mây hình con ngựa rong rủi trên bầu trời, đại mã hí vang, Tiểu Thu khúc khích cười ra tiếng.

    Nàng gọi là Tiểu Thu là do ông ngoại đặt cho. Hạn hán thiên tai sau ba năm mới chấm dứt, hoa trái phá lệ mà sinh trưởng tươi tốt, mọi người được mùa cũng được no bụng, ai ai cũng vui vẻ hạnh phúc, lúc đó Tiểu Thu được sinh ra. Mới làm cha lần đầu tiên ba ba nàng gấp gáp từ quân đội trở về, đắc ý vui sướng: " Đứa nhỏ này gọi là Phong Thu (mùa thu hoạch) đi." Mẹ nàng lúc đó còn nói "Kêu Xuân Vũ đi, năm nay chúng ta lại mưa thuận gió hòa."

    Ông ngoại lắc đầu: "Sai hết sai hết! Không thể gọi Phong Thu, tên đó rất tổn hại có biết không? Cũng không thể gọi nàng Xuân Vũ, tên này là vì người ta làm quần áo xuất giá. Năm nay chúng ta được mùa tươi tốt, gọi nàng là Tiểu Thu đi, con gái nhỏ có thể thu hoạch một chút cũng hay."

    Ông ngoại nói một câu đã định. Sau khi lớn lên cuộc đời sự nghiệp của Phong viên Tiểu Thu cũng có chút thu hoạch, là trong giớ truyền thông cũng được chút danh tiếng thường gọi là "Danh Ký". Nhưng Tiểu Thu thấy thế nào mình cũng chỉ giống một chiếc lá vàng rơi rụng cuối mùa thu, phiêu linh, kết cục cũng không đến được cái chiều đông ấm áp đó.

    To be continue...
    thay đổi nội dung bởi: GoSnow, 11-02-14 lúc 18:45

  7. #5
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Xuân phong bất giải cấm dương hoa

    Chương 4


    Tiểu Thu mộng mị nói mê một cách ngọt ngào, đêm đó, hoa tuyết lén lút từ trên trời bay xuống, bao trùm cả thôn dã yên tĩnh. Tiểu Thu đến bây giờ vẫn còn cảm ơn trận đại tuyết ngày đó làm cho nàng có thể đến gần Liễu Nhứ một cách nhanh nhất.

    Vẫn là một buổi sáng sớm, Tiểu Thu lăn từ chăn xuống đất, giật mình tỉnh ngủ, dụi dụi mắt hỏi bà ngoại "Bà ngoại ơi, trời sáng rồi này, con muốn đến trường."

    Bà ngoại một phen nhéo má Tiểu Thu "Con bé này, tuyết bắt đầu rơi rồi, thấy bên ngoài cửa sổ đọng tuyết không? Hôm nay lạnh lắm, chúng ta không đi."

    Tiểu Thu đứng trước bếp lò muốn bốc một cái bánh chẻo treo trên đó nhưng nàng với không tới bà ngoại đứng một bên đành phải nhón chân lấy nó xuống bắt đầu nướng cùng nấu cơm.
    Uống một bát cháo ngô, Tiểu Thư than thở nói: "Bà ngoại, ba ba của con mỗi tháng đều gởi tiền lương cho ngoại, ngoại cũng không cho con ăn bánh bao*."
    [*nguyên văn là Bạch diện mô: là loại bánh bao không nhân được làm từ bột mì, có thể hấp hoặc chiên]

    Bà ngoại dùng vạt áo lau đi khói than trên mặt, nói với nàng: "Ai, cháu à, nông dân vốn khổ cực, khi nào cha con đến đây mang con về thành phố, lúc đó con mỗi ngày đều được ăn bánh bao."
    Tiểu Thu trái tim nhéo một cái, trước mắt như xuất hiện một đôi tay ôm lấy mình, còn có đôi mắt biết cười như ánh trăng kia: "Bà ngoại, con không đi nữa, con chỉ muốn uống cháo hạt ngô!"

    Tiểu Thu mới lên bảy lần đầu tiên đi trong thời tiết lạnh thấu xương như thế, chân lõm vào lớp tuyết dày lần mò từ từ đường đi đến trường.
    Trường tiểu học là nơi nàng rất quen thuột, bất quá đã là chuyện trước lúc nàng bốn tuổi đi bên cạnh mẹ nàng đến nơi bà ấy dạy. Ở đó có một phòng kí túc mà Tiểu Thu cùng mẹ đã ở đó nghỉ ngơi, gọi là trường chứ thực ra chỉ có hai phòng học, một phòng là lớp một và hai, phòng còn lại là lớp ba, bốn, lúc nàng chưa đi học, lâu lâu mẹ lại dẫn nàng đến trường tiểu học ở trên tỉnh. Tiểu Thu đã từng len lén học cùng với học sinh tiểu học ở trường đó, từ từ cũng dần biết một chút chữ, cũng đôi lúc ngồi trước mặt bọn nhóc tiểu học mà rung đùi đắc ý đọc mấy câu thơ nàng thuộc lòng: "Bạch dương điến thượng lô hoa phiêu" (Gió đưa hoa lau lên trời biển)

    Đi vào trường tiểu học, trong viện trống rỗng không có ai, nhưng lớp tuyết đọng đã được quét sạch sẽ. Tiểu Thu mơ hồ nhớ lại khung cảnh lúc nàng cùng mẹ nghịch tuyết trong sân, trái tim cũng theo đó treo giữa không trung.
    Liễu Nhứ từ trong phòng đi ra: "Ha, học sinh đầu tiên của cô đến rồi!" nàng một phem ôm lấy Tiểu Thu, cầm lấy đôi tay lạnh lẽnh của cô bé "Hôm nay tuyết rơi lớn như vậy, cô còn tưởng rằng không ai đến đây nữa chứ, lạnh lắm đúng không? Mau, mau vào trong phòng sưởi ấm nào."

    Trong phòng, than trong lò sưởi cháy hồng, hệt như hơi ấm của mùa xuân, trái tim đang lạc lõng của Tiểu Thu mới từ từ ấm lại.
    Liễu Nhứ lấy ra sách giáo khoa: "Đến đây, Tiêu Thu lão sư hôm nay sẽ dạy cho một học sinh. Hôm nay chúng at học bài đầu tiên: Mao Chủ Tịch* vạn tuế. Em hãy nhớ kỹ năm chữ này."
    (* Mao Trạch Đông: Chủ tịch đảng nhân dân trung hoa... các bạn có thể tra thêm trên Google)

    Tiểu Thu khanh khách cười vui vẻ: "lão sư, mấy chữ này em biết hết rồi nha."
    Liễu Nhứ mở to mắt nhìn: "Em biết hết rồi sao? Ai dạy em thế?"
    "Là mẹ" Tiểu Thu rũ xuống đôi mắt: "Mẹ đi rồi, em thường đọc lại mấy cuốn sách mẹ để lại, trong từng trang đều còn lưu lại hương vị của mẹ."
    Liễu Nhử đôi mắt đỏ lên, gắt gao ôm lấy Tiểu Thu, nàng vốn định nói "Đứa trẻ đáng thương", nhưng phát ra miệng lại là câu "Cô bé thật thông minh"
    Nghe được Liễu Nhứ khích lệ, rúc vào trong ngực nàng, trái tim Tiểu Thu đập 'thình thịch' 'thình thịch' , nói: "Lão sư, em còn thuộc cả thơ Đường nữa"
    Liễu Nhứ kinh ngạc: "Cũng là mẹ dạy em à?"
    "Ân, để em đọc một chút cho cô nghe, E hèm ~~ khúc cảnh hướng thiên ca, bạch mao phù lục thủy, hồng chưởng bát thanh ba."

    Nhìn Tiểu Thu ngẩn cổ đọc thơ rất giống một chú thỏ con nha, Liễu Nhử nở nụ cười: "Đến, lão sư nói cho em biết. Đọc thơ Đường phải chú trọng hàm súc, không thể cứ ngẩn cổ mà đọc."
    "Lảo sư, hàm súc là cái gì?"
    "Hàm súc là dễ nghe hiểu, làm cho người nghe thích thú"
    Tiểu Thu thốt ra: "Lão sư, bước đi của chị xinh đẹp như thế phải gọi là hàm súc rồi, đẹp cực kì, em rất thích."
    Liễu Nhứ hai má đỏ bừng: "Tiểu nha đầu, trong đầu em nghĩ cái gì vậy?"

    Liễu Nhứ mở ra chiếc thùng gỗ đặt ở góc tường, Tiểu Thu ngẩn cổ nhìn vào trong đó: "Nha, lão sư, cô có chị có nhiều sách quá đi."
    Liễu Nhứ 'suỵt' một tiếng: "Nhỏ giọng một chút, bao nhiêu đây là chị khó khăn lắm mới giữ lại được nếu không cũng đã bị làm thành giấy cũ đem đi đốt hết rồi đấy!"

    Liễu Nhứ lấy ra một cuốn 《Đường thi tăm bách thủ*》: "Tiểu Thu, hôm nay lão sư sẽ giảng thơ đường cho em nghe chịu không?"
    (*: Ba trăm bài thơ đường)

    "Lão sư, chị cũng thích thơ Đường sao?"

    "Thích, cực kỳ thích. Nếu không phải thích làm giáo viên thì chị đã khi vào khoa Bắc đại trung văn* rồi. Tiểu Thu, chờ khi nào em lớn hãy thay lão sư thi vào đại học đó được không?"

    "Em không muốn học đại học, em chỉ muốn ở cùng một chỗ với lão sư"

    "Không, Tiểu Thu là một chú chim én tự do, tương lai đôi cánh của em sẽ trưởng thành, liền bay cho thật cao, bay ra bầu trời rộng lớn."
    Ấm nước nấu trên bếp đã sôi 'o..e...o...e' bốc cả hơi nước, lan tỏa toàn bộ căn phòng. Trong thôn vẫn yên tĩnh như cũ, đồng ruộng ngủ say trong tuyết, chỉ có một ngôi trường có một lão sư đang say sưa giảng bài, nhịp điệu dọc diễn cảm, tiếp lời nàng là giọng của Tiểu Thu non nớt ngâm nga: "Thiên sơn điểu phi tuyệt (Chim bay khỏi Thiên Sơn)
    vạn kính nhân tung diệt, (đường mòn in vạn bước)
    cô chu thoa lạp ông, (một ngư ông trên thuyền )
    độc điếu hàn giang tuyết." (trên sông băng câu cá)

    Rất nhiều năm sau này, Tiểu Thu mỗi khi nhớ lại kỷ niệm này còn cảm thấy bất khả tư nghị. Tại một thôn trang nhỏ, cũng ở đó nàng từ từ lớn lên, nàng không nghĩ đến bài học đầu tiên Liễu Nhứ dạy cho nàng lại là thơ đường.

    Mãi cho đến giữa trưa, vẫn không có học sinh nào đến trường, ở cái vùng quê "Đọc sách cũng vô ích" này ai lại để cho con mình phải đi đến trường dưới thời tiết lạnh thế này? Điều đó là Tiểu Thu cao hứng muốn chết. Cho tới trưa, nàng đã đọc được năm bài thơ, Liễu Nhứ cũng hưng phấn dị thường. Nhìn Liễu Nhứ ánh mắt loan thành vầng trăng vui cười, nghe Liễu Nhứ thanh âm dễ nghe, lại nghe nàng giảng bài có cái hiểu cái không, Tiểu Thu mơ mơ hồ hồ nhấm nháp thứ gì đó gọi là " Hàm Súc".

    Khép lại sách, Liễu Nhứ nói: "Hôm nay lão sư thưởng cho em ăn mì sợi."
    Bát mì sợi trắng tinh hầm hập bưng lên bàn, trong bụng Tiểu Thu không thua kém cũng kêu 'ót ót', nhưng nàng lo lắng không dám ăn: "Lão sư, em lấy đồ ăn của chị vậy ngày mai chị ăn cái gì?"

    Liễu Nhứ nở nụ cười: "Tiểu Thu thật là một đứa trẻ biết quan tâm người khác. Em yên tâm ăn đi, lão sư không đói."
    Tiểu Thu giống hệt một con sói đang đói ăn không kiên nể, đột nhiên nàng phát hiện trong bát có một cái trứng luộc , nàng gấp trứng để vào trong bát Liễu Nhứ.

    Liễu Nhứ nhìn gương mặt gầy yếu của Tiểu Thu, trong lòng đau xót: "Tiểu Thu, em thật là một đứa trẻ thiện lương."

    "Lão sư, cái gì gọi là "Thiện lương"?"

    "Thiện lương, là lúc nào cũng nghĩ đến người khác trước bản thân mình."

    Tiểu Thu trên mặt tràn đầy kêu ngạo: "Tiểu Thu rất là thiện lương nha, lúc nào em cũng nghĩ đến lão sư!"

    Liễu Nhứ lập tức ngơ ngẩn, ngơ ngác mà nhìn đứa trẻ tinh nghịch trước mắt.

    To be continue....


    thay đổi nội dung bởi: GoSnow, 12-02-14 lúc 22:45

  8. #6
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Xuân phong bất giải cấm dương hoa

    Chương 5

    Liễu Nhứ:
    "Đông ly bả tửu hoàng hôn hậu,
    hữu ám hương doanh tụ.
    Mạc đạo bất tiêu hồn?"
    (Đông ly nâng chén hoàng hôn phủ
    Tay áo hương trầm ủ
    Đừng bảo chẳng tiêu hồn


    Tiểu Thu:
    "Liêm quyển tây phong,
    nhân bỉ hoàng hoa sấu." *
    (Rèm cuốn tây phong
    Người đọ hoa vàng võ)
    (*: Trích trong bài thơ 'Túy Hoa Âm' của Lý Thanh Chiếu)


    Hai cô trò cùng nhau cười.

    Liễu Nhứ thích Tiểu Thu, thích đứa nhỏ lúc nào cũng tràn đầy linh tính. Ở trong cái thế giới đang lớn dần của cô bé trước mặt nàng, mỗi ngày đều là "Tạo Phản" "Cách Mạng", càng ngày nàng càng thích đọc sách, càng không hiểu nổi là vì yêu thích thơ ca hay thích người bên cạnh nàng mỗi khi cùng nhau đọc sách. Sự xuất hiện của Tiểu Thu đã mở ra trái tim từ lâu đã khép lại của nàng, trên người đứa trẻ này nàng có thể thấy được hình ảnh của chính mình.

    Mà với Tiểu Thu cảm giác bên cạnh Liễu Nhứ đến không muốn xa rời khiến cô bé cứ thành thành thật thật bám ở bên cạnh. Liễu Nhứ giảng bài cho học sinh duy nhất của nàng, Tiểu Thu trở thành học sinh đầu tiên của Liễu Nhứ. Đến trưa Tiểu Thu không quay về nhà bà ngoại, ở lại phòng kí túc của Liễu Nhứ. Lão sư muốn nấu nước, học trò chạy đi lấy ấm, Liễu Nhứ muốn nấu cơm, Tiểu Thu chạy đi nhóm lò. Cơm nước ăn xong hai người cùng nằm trên giường của Liễu Nhứ, quá no rồi không muốn động đậy nữa!

    "Lão sư, 'thân vô thải phong song phi dực,
    tâm hữu linh tê nhất điểm thông '*,
    (Thân nào cánh phượng bay muôn sắc
    Tâm sẵn sừng tê điểm cảm thông *) từ 'Linh Tê' có nghĩa là gì vậy ạ?"
    (*: Trích trong bài Vô đề nhị thủ (I) kỳ 1 - Tạc dạ tinh thần tạc dạ phong của Lý Thương Ẩn)


    "Cổ nhân của chúng ta cho rằng, của bò tót là loài thú có thần thông được tôn sùng thành linh thú, trên chiếc sừng tê của nó có có một hoa văn màu trắng tương truyền có thể tương thông với vạn vật trong vũ trụ, cho nên ngườ ta dùng nó để so sánh với tâm ý tương thông."

    "Lão sư, con bò tót có hình dáng gì thế?"

    "Chờ Tiểu Thu trưởng thành rồi đi lên thành phố học tập là có thể nhìn thấy bò tót."
    "Bò phải làm việc ngoài đồng chứ? Tại sao lại chạy vào thành phố?"

    "Làm việc ngoài đồng là con bò không phải gọi là bò tót, ha ha ha"
    "Ở đây không gọi là con bò, mọi người chỉ kêu Lão Hoàng Dương* thôi"
    (*Lão hoàng dương= con bò già)
    Hai người lại cười thành một đoàn.

    Bà ngoại ở nhà cảm thấy lo lắng, liền làm một chút bánh chẻo cùng bánh bao mang đến trường cho Liễu Nhứ cùng cháu mình. Liễu Nhứ torng lòng không đành lòng: "lão lão, bột mì trong nhà của mọi người còn không nhiều, ngài nên để dành ăn tết mới phải. Tiểu thu rất ngoan lại thông minh, tôi cũng đang muốn kết bạn với cô bé."

    Thoáng cái đã đến gần Tết, trường học cũng bắt đầu nghỉ đông. Tiểu Thu giơ mắt nhìn Liễu Nhứ đang thu dọn đô đạc chuẩn bị về nhà. Tiểu Thu cũng biết mình không thể có lí do gì ngăn cản Liễu Nhứ đi về ăn tết. Nàng biết, Liễu Nhứ đã nhiều năm sống xa cha mẹ, mẫu thân bởi vì có bệnh nên cũng chỉ có thể sinh một đứa con.

    Tiểu Thu mang theo mấy cái bánh táo bà ngoại đã hấp chính, bánh được gói trong một lớp vải trắng mỏng ẩm vì hơi nóng, nàng để bánh trong cái rổ xe đạp, một mình đạp tới chổ Liễu Nhứ. Liễu Nhứ nhìn thấy đứa trẻ này lúc nào cũng quan tâm đến mình cảm thấy trong lòng có gì đó chua xót. Nàng nâng gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu Thu nói: "Có muốn đi tới nhà chị chơi không?"

    Ngay lập tức ánh mắt của Tiểu Thu sáng lên, trên mặt càng sinh động: "Muốn muốn, rất là muốn!"
    "Vậy chịu khó một chút ở nhà cùng ông bà đón năm mới nhé, đầu năm chị sẽ tới đón em."
    "Lão sư, ngoéo tay!"
    Một lớn một nhỏ chạm cái trán vào nhau: "Ngoéo tay, một trăm năm cũng không thất hứa!"

    Liễu Nhứ dùng xe đạp chở Tiểu Thu ra khỏi thôn một đoạn khá xa, Tiểu Thu còn lưu luyến. Liễu Nhứ ôm Tiểu Thu từ trên xe đặt xuống đất, thổi mạnh vào cái mũi của nàng: "Đừng tiễn nữa, rất giống mấy cặp tình nhân trong phim ay đưa tiễn người yêu đó. Mau trở về nhà đi, đừng để bà ngoại sốt ruột."

    Tiểu Thu ngửa mặt nhìn chằm chằm Liễu Nhứ : "Lão sư, chờ em trưởng thành gả cho chị được chứ!? Chúng ta sẽ không cần phải rời khỏi nhau!"
    Liễu Nhứ sửng sốt, chợt cười ha hả: "Em còn nhỏ, trong đầu toàn là mấy ý nghĩ cổ quái. Được, chờ chị biến thành nam nhân nhất định sẽ cưới em."
    Tiểu Thu gấp gáp: "Chị không cần phải là nam nhân, chị là nữ nhân em cũng gả cho chị!"
    Liễu Nhứ nhìn gương mặt non nớt của Tiểu Thu rất chăm chú, liền đùa nàng: "Trên đời làm gì có hai nữ nhân kết hôn chứ? Chúng ta kết hôn rồi thì làm sao có con nha?"
    Tiểu Thu hầm hừ: "Chúng ta không cần có con, chỉ hai người bên cạnh nhau thôi, chị mỗi ngày đều dạy em đọc thơ!"

    Liễu Nhứ không cười nữa, ngồi xuống ôm Tiểu Thu: "Tiểu Thu, tương lai còn rất xa rất xa, rất nhiều chuyện cần chờ em trưởng thành mới có thể quyết định. Hứa với chị, bây giờ chỉ cần học cho thật tốt, lão sư chỉ thích những đứa trẻ thích học tập."
    Tiểu Thu miễn cưỡng "Dạ" một tiếng. "Lão sư, chị phải đi, em cũng có một thủ thơ muốn đọc cho chị."
    Liễu Nhứ cao hứng hỏi: "Em đọc thơ của tác giả nào đây?"

    Têểu Thu lại trở nên hoạt bát: "Của Lý Thương Ẩn, em rất thích, thơ của ông ấy có loại cảm giác hay đến không nói nên lời."
    Liễu Nhứ nói: "Chị cũng rất thích. Nhớ có bài 'xuân tàm đáo tử ti phương tẫn, chá cự thành hôi lệ thủy kiền ’ không?" Chị đã nói cho em, em còn nói giống như mẹ em đã giảng ấy."

    "Bài thơ này là của mẹ dạy cho em
    'Quân vấn quy kỳ vị hữu kỳ,
    ba sơn dạ vũ trướng thu trì,
    hà đương cộng tiễn tây song chúc,
    khước thoại ba sơn dạ vũ thì' ."*
    (Bạn hỏi ngày về, vẫn chần chừ
    Ba Sơn mưa tối ngập hồ thu
    Bao giờ song tây cùng khêu nến
    Núi nọ mưa đêm chuyện lu bù.)
    (*: Bài thơ 'Dạ Vũ Ký Bắc' của Lý Thương Ẩn)


    Liễu Nhứ tiếp tục: "Hà đương cộng tiễn tây song chúc, khước thoại chính nguyệt sơ nhị thì." (Hẹn gặp vào ngày thứ hai đầu tiên của Tháng Giêng )

    Tiểu Thu 'ha hả' nở nụ cười.

    To be continue...








  9. #7
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Xuân phong bất giải cấm dương hoa

    Chương 6


    Liễu Nhứ đi dược một ngày, Tiểu Thu liền bắt đầu sốt cao.

    Mơ mơ màng màng nghe bên tai giọng bà ngoại lo lắng: "Đứa nhỏ này, nói bệnh liền bệnh? Cũng đã sắp đến năm mới, hiazz." Bà ngoại lấy khăn lạnh đắp lên trán cho Tiểu Thu.

    "Năm mới" trong lòng Tiểu Thu run lên, lập tức nhớ đến ngày tết năm nàng bốn tuổi, mẹ đan cho nàng một cái mũ len, lại thêm một cái khăn quàng cổ bằng len mềm mại, tất cả đều màu đỏ quấn trên cổ nàng, ánh lên gương mặt Tiểu Thu hồng hồng. Nàng lẩm bẩm nói: "Mẹ ơi, mẹ..."

    Bà ngoại thở dài: " Đứa nhỏ này lại nhớ mẹ."
    Ông ngoại ngồi trên ghế thái sư*, hút một tẩu thuốc : "Ba ba của nó gởi thư tới, tổng bộ phải thay binh, không có cánh nào mang theo nó, xem ra Tiểu Thu là phải cùng chúng ta sống qua những ngày không cha không mẹ rồi."

    Sáng sớm mùng một, Tiểu Thu cuối cùng cũng hết sốt, năm ngày nằm bệnh khiến nàng đói bụng, la hét đòi bà ngoại cho ăn. Bà ngoại bưng cho nàng mấy cái bánh chẻo cúng giao thừa, Tiểu Thu lang thôn hổ yết ăn. Bà ngoại đau lòng mà nói: "Ăn từ từ, khéo nghẹn"

    Tiểu Thu trong miệng còn cắn bánh chẻo, hàm hồ nói: "Con muốn ăn thật là no, ngày mai Lão sư sẽ đến đón con"
    Bà ngoại nói: :Trời còn quá lạnh, lại phải đường xa, Liễu lão sư tám phần sẽ không đến."

    Tiểu Thu bất mãn với Bà ngoại: "Không có khả năng, chúng con đã nghéo tay rồi"

    Bà ngoại cười lắc đầu: "Một đứa trẻ lớn xác cộng với một đứa trẻ nít, hai người các con không biết làm được cái gì?"

    Ngày mồng hai, Liễu Nhứ đúng hẹn đến đón Tiểu Thu. Chúc tết hai ông bà xong liền mang theo Tiểu Thu lên đường. Nhà của Liễu Nhứ nằm trong một thôn nhỏ cách sông đào cổ ba mươi cây số. Nếu mùa xuân đã đến, thôn trang liền mang trên mình màu đỏ của hồng hạch cùng màu trắng của hoa hải đường, thôn này đời đời có truyền thống trồng cây ăn quả. Cha của Liễu Nhứ cũng là một giáo sư, 57 năm công tác trong chính phủ, nhưng lại bị khai trừ rồi kể từ đó ông trở về an dưỡng tại quê hương. Bởi vì là người có trình độ, nên ông đem khu đất trồng hàng trăm cây ăn quả của mình trở nên tươi tốt, trái từ vườn nhà ông so với người khác phải to hơn, mùi vị lại ngọt hơn, hàng năm đều bán được giá tốt. Tuy rằng tri kỷ của ông nhiều năm ốm đau trên trưởng, nhưng ông lại không muốn khiến con gái lo lắng, nên cố gắng tạo lập một tương lai đầy đủ cho con.

    Cha của Liễu Nhứ đã sớm đứng chờ trước cửa. Nhìn thấy Liễu Nhứ và tIểu Thu, gương mặt vui vẻ chào đón: " ha hả, sáng sớm đã có chim khách* kêu ở trong vườn rồi, nguyên lai là tiểu tài nữ đến chơi."
    *Chim khách: Loài chim mang tin báo có người từ phương xa đến, mang điềm lành theo quan niệm dân gian.

    Tiểu Thu thẹn thùng núp phía sau Liễu Nhứ , nàng kỳ quái nhìn một nông dân tại soa lại đeo kính, vì thế đánh bạo hỏi: "Con không phải tài nữ, người mới là tài tử, người đeo kính đều là người có học vấn cao."

    Một câu này khiến cho cả hai cha con Liễu Nhứ bật cười. Ba người cói cười vào cử. Liễu mẫu từ trong chăn vươn tay nắm lấy tay Tiểu Thu: "Nha đầu này rất tuấn tú, ánh mắt còn biết nói, trách không được Nhứ nhi suốt ngày cứ nhắc mãi."

    Liểu phụ lấy ra hạnh nhân mình chính tay làm, còn có mức đào, Tiểu Thu nhìn đến đầy một bàn toàn là món lạ, ngượng ngùng không đám động tay. Liễu Nhứ một bên thấy thế che miệng cười: "Hảo một tiểu thục nữ, sức mạnh tranh thức ăn với chị đi đâu mất rồi, hửm?"

    Tiểu Thu giật mình bị kể tội, nhanh nhanh lấy tay che miệng Liễu Nhứ, trong phòng tiếng cười giòn tan, tràn ngập sức sống.

    Đến tối đi ngủ mới là lúc Liễu Nhứ phát hiện có vấn đề, hai cái chăn của nàng đã để ở trường học, còn lại một cái nàng mang về cũng đã dùng cho mình, Liễu Nhứ hỏi Tiểu Thu: " Tiểu Thu, đêm nay cùng chị ngũ chung chăn được không?"

    Tiểu Thu đang lật xem ảnh của Liểu Nhứ, không ngẩn đầu chỉ thuận miệng đáp: "Được thôi"

    Lúc tiến vào chăn Tiểu Thu liền hối hận, từ khi mẹ mất nàng đã phải tập ngủ một mình, bà ngoại dù có ôm nàng cũng mặc kệ, bời vì trên người bà không có hương vị của mẹ. Bây giờ, nằm trong chăn với Liễu Nhứ, ngửi mùi hương trên cơ thể nàng, nhớ tới một bữa chiều đầu đông ấm áp đó, Liễu Nhứ vươn hai tay ra với nàng. Tiểu Thu mở to mắt, không dám cử động, thẳng đến cơn buồn ngủ kéo tới, mới bắt đầu ở trên giường mơ màng xoay trở, dưới thân cũng bắt đầu giống như có kim châm.

    Liễu Nhứ một phen ôm Tiểu Thu, nhẹ nhàng mà vỗ sau lưng nàng: "Ngoan, mau ngủ đi, ngày mai chị sẽ đưa em đi chơi sông đào"
    Ở trong vòng tay của Liễu Nhứ, Tiểu Thu mang những bất an chậm rãi lắng xuống.

    Tiểu Thu nhìn thấy mẹ cưỡi mây bay tới nàng. Tiểu Thu khóc lên: Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ở đâu vậy? Tại sao không về với con, con nhớ mẹ, mẹ biết không?"

    Tiểu Thu vươn tay muốn chạm được mẹ, lại chỉ bắt được một đám mây, rất mềm, lại thơm, tại sao nó lại cùng mùi hương trên người lão sư là giống nhau nhỉ? Nàng xoa xoa, nhu nhu, đám mây tuyết trắng bỗng hóa thành bầu vú của mẹ. Trước đây, Tiểu Thu mỗi khi đi ngủ đều làm nũng với mẹ, thích nhất là vòi tay vào trong áo mẹ chạm đến hai khỏa mềm mại no tròn mà sờ sờ. Mẹ luôn kéo tay nàng ra nói: "Đã bốn tuổi, đừng đòi bú nữa, biết không?" Nhưng hôm nay mẹ nàng có chút lạ, không đánh tay của nàng? À, nhất định là đã nhiều năm không thăm mình nên bây giờ áy náy đây!? Tiểu Thu đem hai tay nắm thật chắc vú của mẹ, trên mặt rỗ lên hạnh phúc mỉm cười.

    Sáng sớm tỉnh lại, Tiểu Thu phát hiện hai tay mình đặt trên hai vú trắng nõn mềm mại của Liễu Nhứ. Nàng nghẩn đầu nhìn Liễu Nhứ, nghên đón nàng là một đôi mắt đen láy sâu thẳm, trong đó tràn đầy yêu thương cùng thương tiếc. Tiểu Thu vợi vàng rút tay về, đầu dụi vào ngực Liễu Nhứ không dám ngẩn lên.

    Liễu Nhứ lấy tay vuốt đầu tóc hỗn độn của Tiểu Thu, thanh âm run run: "Tiểu Thu, nhớ mẹ sao?"

    "Oa" một tiếng, giống như tìm được một chỗ dựa, Tiểu Thu khóc lớn lên, trong tim chất chứa khổ niệm, ủy khuất, hi vọng đều trút xuống trên người cô gái Liễu Nhứ mười tám tuổi.

    To be continue...

    p/s: Tiểu Snow thông báo trước, chương sau có 1% ngược nhé ~~~~!!!!

  10. #8
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Xuân phong bất giải cấm dương hoa

    Chương 7


    Rất nhiều năm sau, Tiểu Thu nhớ lại chuyện xảy ra vào đêm đó, trong lòng đều là cảm kích thật sâu. Một cô gái mười tám tuổi, đang đứng ở thời kỳ thanh xuân của cuộc đời, con người ở tuổi này thường mang lòng tự đại mà không chịu lắng nghe, tự cho là đúng, không cần cảm nhận cái gì là đúng, đó là căn bệnh chung của bất cứ ai khi ở tuổi này. Liễu Nhứ ở tuổi mười tám không lạnh không nóng, không kiêu không ngạo, thông hiểu người khác lại tôn trọng chính mình. Nếu buổi sáng ngày hôm đó, Tiểu Thu nghên nhận được là một cái tát hoặc bị mắng là "Tiểu lưu manh". Tiểu Thu không dám tưởng tượng, nếu như thế sẽ khiến cho tâm hồn nàng thậm chí là cuộc dời nàng mang đến tổn thương cùng thay đổi lớn như thế nào?

    Ngày hôm sau, Liễu Nhứ mang Tiểu Thu đi xem sông đào. Ở trên bờ đê trên sông đào, Liễu Nhứ giảng cho Tiểu Thu về lịch sử biến cố sủa sông đào này. Tiểu Thu vẫn cứ buồn, không dám giương mắt nhìn Liễu Nhứ. Liễu Nhứ thu hết vào trong mắt, lại đau ở trong lòng. Đối với Liễu Nhứ mà nói, nếu ngày xưa nàng thích đứa trẻ này là vì linh khí trên người nàng, nhưng sau khi đêm qua trôi đi, càng thêm nhiều là yêu thương, thương tiếc như một ngườ mẹ. Suốt một đêm, Liễu Nhứ cơ hồ không chợp mắt. Khi tay của Tiểu Thu trên người nàng chạy loạn, nàng cảm thấy kinh ngạc, đến khi tay Tiểu Thu chạm dược tới vú của nàng, nàng cảm thấy một tia xấu hổ. Liễu Nhứ là cô cái mười tám tuổi, cơ thể lần đầu tiên phát dục đã làm nơi đó nhạy cảm và phát triển hơn, lúc đôi tay nhỏ kia cơ hồ bắt đầu xoa nắn, đau đớn truyền khắp toàn thân nàng. Lúc Tiểu Thu hàm hồ trong mộng bật ra "mẹ ơi" , nước mắt Liễu Nhứ cũng chảy xuống, nàng theo bản năng mà ôm chặc Tiểu Thu, đem vú dẫy đà của mình áp sát vào trên mặt Tiểu Thu.

    Buổi tối hôm sau, Tiểu Thu chui vào chăm, lại quay lưng không đối diện với Liễu Nhứ. Liễu Nhứ lật qua Tiểu Thu, Tiểu Thu nhìn đến Liễu Nhứ chậm rãi mở ra nút thắt nội y, hai khỏa vú sôi nổi nhảy ra. Liễu Nhứ kéo tay Tiểu Thu úp trên vú của mình. Tiểu Thu run rẩy hô "Lão sư ", liền ngượn ngùng mà khóc lên. Liễu Nhứ dùng sức ôm lấy bé: "Tiểu Thu không khóc, Tiểu Thu là một đứa trẻ tốt, lão sư đau Tiểu Thu, lão sư yêu Tiểu Thu." Nói xong, nước mắt đã như suối tuôn trào.

    Tiểu Thu ở nhà Liễu Nhứ đến tận mười sáu tháng giêng,đó cũng là ngày khai giản. Ngắn ngủn chỉ hơn mười ngày, Tiểu Thu đắm chìm trong tình yêu của Liễu Nhứ. Nếu như nói, mẹ nàng mất rồi, Tiểu Thu là một con cá mất đuôi, một tiểu hắc mã cứ tiếp tục chạy trên con ngườ không mục tiêu, bây giờ, Liễu Như mở ra vòng tay tiếp nhận nàng, giúp nàng một lần nữa cảm thấy cuộc sống còn ấm áp và thực sống.

    Quay về trường học, Liễu Nhứ càng thâm cẩn thận chăm sóc cho tâm hồn bé nhỏ của Tiểu Thu. Đồng thời, dừa vào khả năng của nàng, từ thiên văn đến địa lý, từ lịch sử đến văn học đầu cố gắng truyền tải hết cho Tiểu Thu, nàng hy vọng dứa trẻ này lúc trưởng thành có thể vững vàng bay trên dôi cánh của mình, nhận ra trên thế giới này những điều phong phú mới mẻ. Trong nhật kí của nàng viết: Ở trong nghịch cảnh mà tìm kiếm hạnh phúc chính là kẻ phản loạn, tôi cùng Tiểu Thu đều là kẻ phản nghịch, tuy rằng Tiểu Thu còn là một dứa trẻ. Tôi vẫn khát vọng cùng một người tạo nên quan hệ, nó không thuộc về loại quan hệ của thế tục, nó chỉ liên quan linh hồn, liên quan đến ngôn ngữ, liên quan đến nguồn sáng bất diệt trong tâm hồn, người này dĩ nhiên là Tiểu Thu, một đứa trẻ nhỏ tuổi đây là chuyện cỡ nào kỳ diệu. Trên thế giới này, mọi người thường hay lấy những mối quan hệ không thể giải thích rõ ràng gọi là 'Duyên', có lẽ, đây chính là 'Duyên' của tôi với Tiểu Thu.

    Đông đi xuân đến, đảo mắt lại là chồi xanh nảy mầm, con đường mòn trong thôn lát đát vài đọng tuyết nhỏ chưa kịp tan, sinh khí lại trỗi dậy mạnh mẽ. Buổi chiều sau giờ học Tiểu Thu cùng Liễu Nhứ chậm rãi đi bộ trong thôn. Tiểu Thu bắt được một con châu chấu, nàng nhìn nó tự đặt ra một đồng thoại, Liễu Nhứ nhẹ nhàng cầm lấy một bông hoa dại cũng có thể nói thành vần thơ, hai người như đang mơ màng tại thế ngoại đào nguyên.

    Hoa liễu phát tán trong gió, Tiểu Thu giơ tay chộp lấy : "Lão sư, em nắm lấy chị rồi!"

    Liễu Nhứ nở nụ cười: "Chị đã sớm bị tiểu nha đầu em nắm trong tay rồi."

    Thổi bay hoa liễu trong bàn tay, Tiểu Thu hỏi: "Lão sư, tại sao tên chị là Liễu Nhứ?"

    Liễu Nhứ nói: "Tống đại từ nhân Ấn Thù viết trong 《 Đạp Sa Hành》 miêu tả cảnh cuối xuân, trong đó có một câu là 'Xuân phong bất giải cấm dương hoa, loạn phát hành nhân diện. (Gió xuân loạn đưa cành hoa liễu, hoa liễu loạn bay trước khách xa.), câu thơ đó là nói về cành hoa liễu, chị sinh ra đúng lúc mùa hoa rụng, cha liền đặt cho chị tên này. Hoa liễu chính là nguồn gốc của cây liễu, bay tới chỗ nào, chỉ cần có bùn dất, có nước mưa, liền có thể cắm rễ sinh trưởng.

    Tiểu Thu ngơ ngác nghe, đến lúc Liễu Nhứ vỗ nàng một chút: "Đang nghĩ gì thế?"
    Tiểu Thu nhái lại giọng Liễu Nhứ, đổi giọng gọi: "Nhứ nhi, Nhứ nhi"

    Liễu Nhứ làm ra vẻ dỗi : "Hảo, ngươi cái tiểu trẻ ranh, dám gọi ra nhũ danh của ta, xem ta không nhéo miệng nhà ngươi!"

    Một người muốn nhéo, một kẻ lại trốn, hoan thanh tiếu ngữ tràn ngập trong cánh đồng.

    Một buổi sáng đầu tuần, Tiểu Thu như cũ đến trường tìm Liễu Nhứ. Trong sân trường im ắm, đi đến trước cửa phòng Liễu Nhứ, Tiểu Thu loán thoáng nghe được giọng của một nam nhân từ trong phòng truyền ra, Tiểu Thu kỳ quái, do dự đứng trước cửa không biết nên làm thế nào, Liễu Nhứ đi ra rót nước phát hiện nàng đứng đó. Liễu Như cao hứng hô: "Tiểu Thu, mau vào đi, sao lại cứ đứng đó?"

    Tiểu Thu bị Liễu Nhứ kéo vào phòng, nhìn đến người đàn ông kia chính là một kế toán trong thôn, chỉ thấy hắn tóc vuốt bóng mượt, mặc quần áo màu trắng, bắt chéo chân ngồi bên giường Liễu Nhứ, ánh mắt hắn như bị đóng đinh vẫn cứ dính sát vào người Liễu Nhứ. Tiểu Thu hoàn toàn cảm thấy khó chịu , tức giận nói với Liễu Nhứ: "Lão sư, bà ngoại tôi gọi chị bữa trưa đến ăn bánh hẹ."

    Nhìn bộ dáng Tiểu Thu tức giận, quay đầu nhìn lại tên kế toán đang cười, Liễu Như nhất thời khó trả lời.

    Thôn kế toán thấy thế, vội nói: "Liễu lão sư, cô đi ăn cơm, ngày khác chúng ta lại tán gẫu."

    Hắn vừa đi, Tiểu Thu liền hướng về Liễu Nhứ reo lên: " Lão sư, chị đừng qua lại với hắn, hắn không phải người tốt!!"
    Tơ liễu khó hiểu: "Em làm sao vậy, Tiểu Thu?"

    "Chị không phải là người trong thôn nên không biết, nghe ông ngoại nói, hắn mâu thuẫn với trưởng thôn còn đi đánh trưởng thôn, ra tay rất ngoan, trưởng thôn bị đánh gãy ba cái xương sường, nên vì thế hắn được lên làm kế toán trong thôn."

    Tơ liễu nhẹ nhàng thở ra: "À, chuyện này hắn cũng nói qua với chị, chỉ là vài năm trước tuổi trẻ cuồng nhiệt, không phải ở tuổi đó mọi người cũng rất bốc đồng sao? Chị cảm thấy người này cũng rất thẳng thắn thành khẩn."
    Tiểu Thu tức giận kêu lên: "Cái đó không phải gọi là thẳng thắn, mọi người trong thôn đều mắng hắn sau lưng là kẻ giả dối nham hiểm. Trong nhà hắn đối với mọi người xung quanh rất đáng ghét, anh em ba người ai cũng không cưới được vợ!"

    Liễu Nhứ nói: "Anh em hắn ba người cưới không được vợ, có thể là do mục tiêu quá cao, đòi hỏi phải có xuất thân cùng tri thức, ở đây là phú nông, bây giờ thay thổi cách nghĩ là ổn rồi, cũng sẽ tìm được."
    Liễu Nhứ thấy Tiểu Thu vẫn cứ tức giận, liền dỗ nàng: " hảo hảo, được rồi, Tiểu Thu nói rất đúng."
    Rốt cuộc ai đó cũng chỉ là một đứa trẻ, Tiểu Thu được Liễu Nhứ dỗ dành, nín khóc mỉm cười.

    To be continue...
    thay đổi nội dung bởi: GoSnow, 01-03-14 lúc 20:29

  11. #9
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Xuân phong bất giải cấm dương hoa

    Chương 8


    Tiểu Thu vĩnh viễn quên không được, lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất mình trốn học.

    Đó là một ngày đầu thu, trong sân nhà nàng có một cây táo đỏ đã già đến độ sai quả. Giữa trưa, ông ngoại hái một rỗ táo sắp chín kêu Tiểu Thu mang đến cho Liễu Nhứ. Ăn xong cơm trưa, Tiểu Thu lau sạch miệng, liền khẩn cấp mang theo rỗ táo đỏ chạy đi tặng lão sư thân yêu.

    Tiểu Thu kích động đẩy cửa phòng Liễu Nhứ là lúc nàng thấy trong phòng một cảnh tượng, thôn kế toán ở trong phòng, nhưng lại kèm chặt hai tay Liểu Nhứ, Liễu Nhứ ra sức giẳn co, mặt trướng đến phát đỏ.

    Tiểu Thu bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ rồi, nàng bất giác buông thõng chiếc rỗ táo, quả táo bị nặng nề mà rơi xuống nền đất. Tiểu Thu bất chấp đôi chân không muốn cử động, ép buộc nó phải bỏ chạy, Liễu Nhứ nhân cơ hội thoát ra vòng kềm của thôn kế toán đuổi theo: "Tiểu Thu, Tiểu Thu, em trở lại!" Tiểu Thu đã sớm như một con thỏ hoản sợ, khẩn cấp thoát đi không để lại một chút nhân ảnh.

    Tiết học buổi chiều, Liễu Nhứ phát hiện Tiểu Thu còn không tới, trong lòng bắt đầu bất an. Sau tiết thứ nhất, nàng nhờ một học sinh đến nhà Tiểu Thu xem, đứa nhỏ trở về nói Tiểu Thu không ở nhà. Liễu Nhứ trong đầu 'ong ong', bất giác sau ót cũng có một tần mõng mồ hôi. Nàng ở cùng Tiểu Thu đã gần một năm, nàng rất hiểu đứa trẻ này thoạt nhìn yếu đuối nhưng nội tâm lại vô cùng mạnh mẽ . Liễu Nhứ hối hận: 'Có lẽ, Tiểu Thu thấy mình bị thôn kế toán khi dễ, đã khắc sâu tổn thương vào lòng em rồi.'

    Liễu Nhứ vội vàng viết lên bản bài tập cho các học sinh làm, tự mình đi ra khỏi trường, trên đường đi tìm Tiểu Thu. Ở đầu thôn, vài lão nhân nói cho Liễu Nhứ họ thấy Tiểu Thu đi về hướng tây nam. Liễu Nhứ liền đi về hướng tây nam, lại hỏi một người chăn dê, lão hán nói hắn thấy Tiểu Thu đến Sa Hà Lâm rồi. Liễu Nhứ liền hiểu: 'Tiểu Thu là đi đến một của mẹ rồi!'. Sa Hà Lâm cách thôn khoảng năm dặm* là khu mộ của thôn, rộng khoảng trăm mẫu, ở đó trồng rất nhiều cây dương, cây hòe rất to và tươi tốt, rập rạp, khi gió thổi đến nơi đó phát ra âm thanh rất âm trầm, người nhát gan dù cho là ban ngày cũng không dám tiến vào một mình. Liễu Nhứ nước mắt lập tức rơi xuống: "Tiểu Thu, Tiểu Thu, là chị không tốt, em chỉ là một đứa trẻ, phải chạy xa như thế chắc rất mệt phải không? Ở cánh rừng toàn là mộ, em đang sợ phải không?"
    (*1 dặm = 500m)

    Lúc này Tiểu Thu đang nằm trước mộ của mẹ nàng, gió mùa thu đã dần lạnh rồi, nàng co ro tấm thân nhỏ bé ngẩn mặt nhìn thiên không xanh lam, có vài đám mây trắng chậm rãi trôi đi. Hàng năm đến tiết thanh minh* bà ngoại đều dẫn nàng đến lmột lần, chào mẹ một cái rồi đi. Tiểu Thu bây giờ đang suy nghĩ: 'Mình có thể ở cùng mẹ thêm một lúc rồi!'
    (*Tiết thanh minh: vào các ngày mồng 4, 5, 6 tháng 4, là ngày người còn sống đi thăm mộ người đã khuất.)

    'Mẹ ơi! Tiểu Thu nói chuyện với mẹ này, mẹ có nghe được không? Mẹ đi rồi, ba ba không về, bây giờ lão sư cũng không thích Tiểu Thu. Mẹ, là mây trắng đem mẹ đưa đi sao? Tầng mây rất cao nhưng con muốn leo lên đó để tìm mẹ, nhưng Tiểu Thu lại quá nhỏ, Tiểu Thu chưa thể với tới nó được, mẹ ơi, con rất nhớ mẹ!'

    Chờ đến khi Liễu Nhứ chạy tới nơi, Tiểu Thu đã ngủ say trước mộ rồi. Gương mặt con bé bám đầy bụi dất, còn có, một hàng ngước mắt chưa khô. Liểu Nhứ thấy tim mình co thắt lại, đau đớn từ trong tâm tràn ra toàn thân. Nàng rón ra rón rén đi qua, cởi ra áo khoát của mình đắp cho cô bé, còn mình cũng ngồi xuống đất, nhẹ nhàng nắm lấy tay Tiểu Thu.

    Lại trong mơ, Tiểu Thu thấy một đóa mây trắng bay về phía mình, nhẹ nhàng bao trùm lấy mình, thật là ấm áp quá! giống lúc nàng dược mẹ cùng lão sư ôm lấy, khóe miệng cũng mỉm cười.

    Không biết qua bao lâu, Tiểu Thu mở mắt, chào đón nàng là đôi mắt quen thuộc của người đó, tràn ngập ấm áp tươi cười và tràn đầy là yêu thương.

    "Lão sư!" Tiểu Thu dụi đầu vào ngực Liễu Nhứ: " Chị còn muốn Tiểu Thu không? Chị có còn thích Tiểu Thu không?"

    Liễu Nhứ hai mắt đẫm lệ mông lung nhẹ vỗ vào lưng Tiểu Thu: "Có chứ, là chị không tốt, tha thứ cho chị dược không? Lão sư yêu em, trên thế giới này người duy nhất lão sư yêu chỉ có Tiểu Thu!"

    Tiểu Thu không nói gì, nàng càng dụi đầu nằm trong lòng Liễu Nhứ.

    Liễu Nhứ thở một hơi, giả bộ tức giận: "Em càng ngày càng to gan, dám trốn học?"

    Tiểu Thu nhõng nhẽo: "Tiểu Thu muốn đi thăm mẹ ~"

    Liễu Nhứ phất hiện giọng mình đang run run, cứng rắn nói: "Có nhớ chị dạy em đọc qua một thủ thơ: 'Sinh đương tác nhân kiệt, tử diệc vi quỷ hùng'* em muốn gặp mẹ, nếu mẹ hỏi em: Tiểu Thu, con học được cái gì? Học được bản lĩnh gì? Em sẽ trả lời thế nào đây?"
    (Sinh ra là người tài, chết cũng phải oanh liệt.)

    Tiểu Thu cuối đầu nói: "Lão sư, em sai rồi, sau này sẽ không... không trốn học nữa."

    Ngày dần dần tối, Liễu Nhứ cõng Tiểu Thu từng bước từng bước trở về nhà. Liễu Nhứ vừa đi vừa nói chuyện: "Em nhìn kìa! Bầu trời có thật nhiều sao, Tiểu Thu, nhìn kỹ xem, có sao mờ có sao sáng, kì thật mỗi người chúng ta đều là một ngôi sao trên bầu trời, chị hi vọng sau này Tiểu Thu trưởng thành sẽ là một vì sao sáng nhất, mẹ ở trên trời nhìn thấy nhất định sẽ rất hạnh phúc!"
    Tiểu Thu áp mặt vào vai Liễu Nhứ, trong lòng ấm áp: "Lão sư, em hiểu rồi, em sẽ chăm học, sẽ không làm mẹ thất vọng, không làm... chị thất vọng."

    Liễu Nhứ đưa Tiểu Thu về đến nhà nàng, nghe thấy bên trong truyền đến tiếng cười nói, Liễu Nhứ nói: "Nhà em có khách, chị về trước đây."

    Tiểu Thu nắm lấy góc áo không cho nàng đi: "Chị còn chưa ăn cơm mà, chúng ta cùng nhau vào ăn cơm đi."
    Bà ngoại nghe ngoài sân có tiếng người liền đi ra nhìn xem, thấy hai người một lớn một nhỏ giằng co, liền nói: "Tiểu Thu, ở chỗ Liễu lão sư chơi trễn thế này mới chịu về, làm phiền lão sư rồi, mau, hai người mau vào đi, cha của Tiểu Thu đã trở lại."
    Tiểu Thu theo bản năng ôm chặc thắt lưng Liễu Nhứ, hai người đứng sững tại chỗ.

    To be continue...


  12. #10
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Xuân phong bất giải cấm dương hoa

    Chương 9


    Tòa nhà hai mươi bốn tầng - Công ty Tin Báo .

    Tiểu Thu đứng trong văn phòng ở tầng hai mươi, nàng đứng trước một cửa sổ lớn bằng thủy tinh, im lặng mà nhìn không gian bên ngoài.

    Hai mươi năm, chỉ cần là lúc nghỉ ngơi, nàng đều nhìn lên thiên không tìm bóng dáng những đám mây trắng, những đám mây mỏng manh mơ hồ nhưng lại khiến tâm hồn đang lưu lạc của nàng từ từ tìm lại cân bằng. Bây giờ, nhìn bầu trời ở thành thị này, trong mắt lại vẫn hiện ra những đám mây từ cố hương xưa kia lần lượt trôi về trong tim nàng.

    Nàng phải biệt ly với Liễu Nhứ là chuyện sẽ xảy ra, Tiểu Thu ngày xưa đều vĩnh viễn không thể mãi mãi dừng lại nơi thôn nhỏ hẽo lánh ấy. Ngay lúc đó, Tiểu Thu cũng chỉ là một đứa trẻ tám tuổi có thể làm để đấu tranh chỉ có khóc và nháo. Nhưng ngược lại nàng khiến ba ba càng thêm áy náy và thêm quyết tâm phải dẫn nàng đi. Huống chi lúc đó Liễu Nhứ cũng cố gắng tươi cười mà khuyên nàng: "Chị nói rồi, em là một chú chim én tự do, đi đi, thế giới bên ngoài so với ở bên cạnh chị lại càng thú vị hơn." Tất cả mọi chuyện đều đã trở thành kết cục đã định.

    Thế giới bên ngoài thật sự giống như Liễu Nhứ nói, rất thú vị. Tiểu Thu theo ba mình ngồi ô tô nửa ngày, hai ngày ngồi trên xe lửa đến vùng đất mới, giống như thời gian đã đảo ngược rồi. Sự yên ắng của vùng quê đã không còn, ở đây chỉ có thể là thanh âm huyên náo sinh động của thành thị; cây dương, cây táo ở quê cũ biến thành những cây chuối với những tàu lá to lớn xanh um bên trong quân đội, những cây bưởi với trái to như bóng cao su to lớn nặng trĩu, còn nữa, ba ba nàng còn buộc nàng gọi một người phụ nữ khác là mẹ.

    Mẹ kế đối với nàng cũng rất tốt, không thiếu ăn không thiếu mặc, không đánh cũng không mắng nàng bao giờ. Tiểu Thu cũng thật biết điều ép mình gọi nàng bằng mẹ, trong tâm lại vẫn không thể nào gần gũi, đặc biệt sau khi nàng có thêm em trai và em gái, Tiểu Thu phát hiện ánh mắt của mẹ kế nhìn họ khác hẳn như khi bà ấy nhìn nàng, lúc nào nàng cũng nhớ đến cái buổi chiều đầu đông kia, Liễu Nhứ giơ lên vòng tay trong khi ánh mắt lại rất từ ái cùng yêu thương, trái tim lại sẽ run động không yên.

    Khi nàng thi vào trường cao đẳng, Tiểu Thu bất chấp ba mình khuyên can, ghi vào hồ sơ đều là những trường đại học ở phương bắc. Lúc nàng đặt bút vào hồ sơ điền tên trường, trước mắt nàng đều là hình ảnh một người chậm rãi hướng về phía mình mà đi tới.

    Từ đại học cho đến ngày hôm nay đã qua mười năm, trong khoảng thời gian đó Tiểu Thu đã hai lần trở về quê cũ, một lần là lúc ông ngoại mất, lần thứ hai là lúc bà ngoại ra đi, tận sâu trong tìm nàng lúc nào cũng hi vọng có thể tìm được Liễu Nhứ. Lúc trờ lại quê cũ, Tiểu Thu như điên loạn tìm kiếm Liễu Nhứ, trường tiểu học ngày xưa đã sớm được dời lên trung tâm rồi, phòng học ngày đó cũng dần bị thời gian khoát lên mình những mảng rêu xanh hòa quyện vào mái ngói đỏ đã bạc màu, chúng nó từ lâu đã dược dùng làm văn phòng của hội ủy trong thôn. Tiểu Thư tìm được một bạn học cũ, người ta nói cho nàng bộ giáo dục đã điều những giáo viên khác thế chỗ cho Liễu Nhứ từ lâu, cũng có rất nhiều giáo viên đi đến cùng khác dạy. Tiểu Thu thậm chí còn đạp xe đến tận nhà Liễu Nhứ, khu vườn trước kia còn tràn ngập những tiếng vui đùa giờ đây đã đổ nát thê lương, người đi vườn trống. Tiểu Thu được vài người quen nói cho nàng biết, sau ba năm nàng rời đi, Liễu Nhứ được gả cho thôn kế toán, sau lại nàng bị bệnh nặng, về nhà tịnh dưỡng rồi, từ đó trở đi không có ai biết tin gì của nàng nữa.

    Trước một ngày trở về thành phố, Tiểu Thu đặc biệt đến thăm mộ mẹ nàng. Tại khu rừng của Sa Hà Lâm vẫn như cũ xanh um tươi tốt, một mình nàng ngồi thật lâu, thậm chí nằm trên đất nhắm mắt một hồi. Nàng ảo tưởng khi mình mờ mắt ra lại có thể nhìn đến cặp mắt đen láy quen thuộc của người đó, có thể lại một lần nhìn vào đôi mắt đó mà khiến trái tim mình loạn nhịp.

    Liễu Nhứ tưa hồ đã biến mất mãi mãi, điều đó đã khiến cho Tiểu Thu trong lòng tạo thành một vết thương thật sâu. Ở nơi thành thị bôn ba đã khiến Tiểu Thu bây giờ có được một sự nghiệp vững chắc, những khi tinh thần lao lực quá độ, lại càng nhớ tới Liễu Nhứ, nàng biết, hoa liễu dù có bay đi đâu cũng đã vĩnh viễn cắm rễ trong tim nàng rồi, thời gian như mây bay, nhưng phân tranh trong cuộc sống đều không thể chạm đến nơi trái tim nàng được.

    Quản lí bộ phóng viên đi đến: "Tiểu Thu, có một cuộc phỏng vấn cần danh tác* của cô thực hiện ." (* tựa như bút danh)
    Suy nghĩ của Tiểu Thu tạm thời dời đi trở lại sự thật, nàng cười nói: " Quản lí, danh tác thì không dám, thế ngài nói cần phải phóng phấn cái gì?"

    Quản lí nói: "Sắp đến ngày nhà giáo, Tỉnh ủy thông báo phải đưa ra một giáo sư làm đại diện, yêu cầu chúng ta phỏng vấn một nữ giáo sư."

    Tiểu Thu nhíu mày, đối với loại phỏng vấn théo tình hình này khiến nàng rất phản cảm: 'Tại sao phải chờ tới ngày nhà giáo mới nhớ tới những giáo viên chứ? Thế còn bình thường thì sao? Nhiều giáo viên ở nông thôn bị khất nợ tiền lương, vì sao không vì bọn họ mà nói lên đây? Chẳng lẽ lại cứ làm như 'Đốt đuốc thành tro mới bắt đầu nuối tiếc' sao?'

    Tuy vậy Tiểu Thu vẫn uyển chuyển cười nói: "Quản lí, ngài đổi người khác đi, tôi bây giò còn mấy ngàn bản thảo phải viết đây."

    Quản lí mặt đầy tươi cười: " Tiểu Thu, tôi biết cô không thích đưa tin theo yêu cầu, nhưng tôi lo lắng mãi còn chưa tìm ra ngườ thích hợp. Một là đến ngày nhà giáo còn phải từ chúng ta đưa ra văn báo đến cấp trên còn lại phải điều chỉnh theo yêu cầu, nếu người khác làm tôi liền rất lo lắng; hai là nữ giáo sư này có cuộc đời rất cảm động, bất hư bất giả*, mắc phải bệnh ung thư mà vẫn còn cố gắng làm việc, cô có thể đào sâu vào nó; còn thứ ba, nữ giáo sư này ngày xưa cũng từng dạy ở quê cũ củ cô, cô có thể cầm tài liệu này về nhà từ từ xem, tôi biết về chuyện của cô ở quê cũ mà."

    " Quê" Tiểu Thu tâm vừa động, vội hỏi: "Nữ giáo sư này tên gì?"

    Chủ nhiệm đưa cho nàng một tập tư liệu: "Đây là tài liệu về nữ giáo sư đó từ xưa đến nay, trước tiên cô cứ từ từ đọc đi đã."

    Tiểu Thu vội vàng tiếp nhận tài liệu, chỉ thấy mặt trên viết rõ: "Liễu Nhứ, nữ, ba mươi chín tuổi •••••• "

    "Trời ơi!" Một cỗ khí lạnh bao vây lấy trái tim Tiểu Thu, thoán chốc nàng cảm thấy thiên toàn địa chuyển* ••••••
    (*Trời đất run chuyển)

    To be continue...

Trang 1/2 12 cuốicuối

Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •