Home
  • Register
  • Login
Trang 1/2 12 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 15

Ðề tài: Lần đầu tiên

  1. #1
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Lần đầu tiên

    Lần Đâu Tiên - 第一次
    Tác Giả: Lý Đại Yểm - 李大奄

    Editor: GoSnow
    Tình trạng edit: Xong rồi nhé!~

    Genre: School, HE...
    Rating: 17+


    Tiết Tử:

    Tình bạn? Hi không biết, nhưng có lẽ đã vượt qua...

    Tình yêu? Nàng cũng không rõ, nhưng có vẻ chính là như thế...

    Bao nhiêu lần, Hâm dùng ngữ khí làm nũng khẩn câu Hi, Hi đều đáp ứng, chẳng sợ lúc những yêu cầu đó có chút quá phận.

    Bao nhiêu lần, lúc Hâm cùng bạn trai cãi nhau, Hi đều bên cạnh nàng, bất ly bất khí.

    Bao nhiêu lần, lúc Hâm tức giận, vô luận là lỗi của ai, Hi đều chủ động xin lỗi, liều mình nhận sai, chọc nàng vui vẻ.

    Bao nhiêu lần, khi Hâm có quyết định sai, Hi luốn là người giúp nàng thu dọn tàn cuộc, giúp nàng gánh vát hết tất cả trừng phạt.

    Rất nhiều rất nhiều lần, Hi trong mộng đều có Hâm.

    Rất nhiều rất nhiều lần, trong đầu Hi đều có bộ dáng của Hâm.

    Rất nhiều rất nhiều lần, Hi đều không tự chủ được mà gọi ra tên Hâm.

    Rất nhiều rất nhiều lần, Hi bởi vì Hâm cùng bạn trai thân thiết mà cảm thấy từng trận hờn ghen.

    Rất nhiều rất nhiều lần, Hi đều vì kẻ khác khi dễ Hâm mà đánh nhau dữ dội.

    Rất nhiều rất nhiều lần, Hi nhìn Hâm cười vui vẻ mà cũng ngây ngô cười.

    Hi biết, chính mình có lẽ đã yêu Hâm. Nhưng nàng biết, nàng không thể nói. Bởi vì một khi nói ra, chính là lúc, ngay cả làm một người bạn bình thường cung rất khó khăn.

    Vì thế, Hi chịu đựng trái tim rung động, Hi đi bên cạnh Hâm, Hâm cùng bạn trai của nàng mang đến cho nàng bao nhiêu nỗi đau, lẳng lặng yêu Hâm giống như từ xưa cho đến tận bây giờ. Hưởng thụ vị trí một người bạn mang đến cho nàng hạnh phúc cùng hi vọng, mặc cù hi vọng này nàng biết rồi cũng sẽ tan vỡ.

    Nhìn lén

    Mỗi ngày, Hi lẳng lặng ngồi chỗ thường ngày, bằng vào kinh nghiệm nhiều năm thử nghiệm, từ mặt kínhcủa chiếc đồng hồ trên tay phản xạ mà lén nhìn Hâm, vẫn là động lòng người như vậy đấy~

    Hình như, cô ấy đang nhìn mình thì phải? Do vì mặt kính phản xạ, Hi nhìn đoán không ra, nàng quay đầu lại, đột nhiên phát hiện Hâm chính là đang nhìn mình, mạc danh kì diệu mặt liền đỏ, sau đó vụng về vùi đầu vào làm bài tập. ..

    Nhìn sách bài tập. nhưng kỳ thật trong mắt đều là hình ảnh của Hâm... Vừa rồi, trong mắt nàng, vì sao có chứa chờ mong? Còn có chút đau lòng? Thật là khó hiểu...

    Mà lúc này Hâm đang nghĩ gì đây? Hi lén lút như vậy, nàng đã sớm phát hiện, nhớ lần đầu tiên Hi ngồi phía sau lưng mình... Hi... Trong lòng im lặng gọi tên, đột nhiên trái tim nàng lại đau....

    Kỳ thật, Hâm đối với bạn trai của mình cảm giác chẳng có gì là sâu sắc, chỉ đơn thuần như một cô gái cảm thấy người ta đẹp trai mà thôi, cũng chỉ là hùa theo người khác tập tành viết một bức "thư tình", không ngờ tới người khác đáp ứng....

    Mà thứ gọi là "Lời thương yêu" cũng không hề thú vị như nàng nghĩ, bởi vì những khi gây gỗ với 'bạn trai', lúc nào cũng đến chỗ của Hi, Hi sẽ lại dùng ngữ khí ôn nhu gấp mười lần dỗ dành mình, loại cảm nhận này, thật sự tốt lắm. Vì thế, Hâm lúc nào cũng muốn cùng 'bạn trai' gây gỗ, bởi vì nàng muốn, được Hi dỗ dành...


    Nhưng càng về sau, Hi lại thường tạo không gian cho mình và 'bạn trai' ở chung. Vô luận nàng đứng ở đằng xa, như thế bình tĩnh nhìn mình, lại không hề tiến lên chào hỏi. Vô luận nàng nhìn mình mà ngây ngô cười, cũng không tiến lên nói với mình một câu. Vô luận nàng lúc nào cũng lén nhìn mình bằng mặt kính đồng hồ, nàng cũng chỉ là trầm mặc...

    Sự yên lặng như, Hâm không thích, thập phần không hề thích!... Từ từ, sao lại cảm thấy đau lòng, có lẽ một lần nối tiếp một lần chờ mong thất bại... Tuy rằng vẫn là bạn, tuy rằng cũng có niềm vui, nhưng...
    thay đổi nội dung bởi: GoSnow, 16-05-14 lúc 19:19

  2. Có 3 thành viên thích bài viết của GoSnow:


  3. #2
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Lần đầu tiên

    Chương 1



    Còn nhớ rõ ngày đầu tiên khai giảng, hai người bọn họ không hề biết nhau, chẳng qua Hi có một người bạn là con gái của em ruột của anh họ của mẹ của Hâm [@o@ lạy thánh!], nên hai nàng vì thế mà quen biết. Mà lúc ấy hai người nhìn nhau chỉ có chung một suy nghĩ —— là một mỹ nữ, không hơn.
    Nhưng kì thực suy nghĩ của Hi không đơn giản như Hâm nghĩ. Mặc dù nàng biết mình là một mỹ nữ, nhưng lại không thích mấy anh đẹp trai mà chỉ thích mỹ nữ. Cho nên ấn tượng lần đầu tiền gặp Hâm cảm giác vô cùng tốt~~~

    Mỗi ngày, đều có ai đó nói với kẻ đó: "Tớ thích cậu, cậu, thích tớ không?". Những lúc đó kẻ đó đầu tiên là sửng sốt, sau đó lại cười một chút nói: "Xin lỗi, tớ có người yêu rồi." Ai đó vừa nghe, cơn tức lại tăng lên: Ai dám dành bạn trai với ta?! Vì thế cứ làm như thật bình tĩnh hỏi "Là ai?" Tên đó lại 'thành thật' trả lời: "Hi". Ai đó lúc ấy lửa giận xông thẳng lên đầu, hoàn toàn không làm rõ chuyện, liền cứ hướng về Hi mà mắng: "Tại sao cô lại có thể như vậy?! Cô biết rõ ràng tôi thích anh ấy vậy mà lại cướp anh ấy của tôi?! Tôi biết tôi không đẹp bằng cô nhưng tôi cho rằng tính cách của mình so với cô phải tốt hơn nhiều!!! Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì anh ấy chỉ thích cô mà không thích tôi?! Nhất định là cô câu quyến rũ hắn! Phải, nhất định là vậy! Không biết biết xấu hổ, đúng là kẻ không biết xấu hổ!!!! Còn nói là tỷ muội cái gì, tiếu lý tàn đao*, thật không biết xấu hổ!!!!"
    (* Miệng nói lời ngon ngọt nhưng trong lòng lại nghĩ xấu)

    Hi đầu tiên là vẻ mặt mờ mịch, sau đó hình như mới hiểu, kẻ đó không thích ai đó, mà thích mình, ai đó nói mình quyến rũ kẻ đó. Thực F***, hoang đường a, buồn cười a, nhưng trong lòng thật là đau quá, tỷ muội thân thiết bao lâu mà bây giờ không tiết lời mắng mình 'không biết xấu hổ' cũng bởi vì một kẻ nhất kiến chung tình mà thôi! Sáu năm tình bạn, nói bỏ liền bỏ. Tình bạn đối diện với tình yêu, luôn yết ớt như vậy...

    Lúc ấy xung quanh đều vây xem nhiều người, kẻ đó trông chờ chuyện tiếp theo xảy ra, nhìn cuộc vui. Tên đó còn cho rằng Hi là thầm thích hắn, cho nên chờ xem các nàng vì mình mà gây gỗ...

    Hi trầm mặc một lúc lâu, cố nén nước mắt : "Tôi không thích tên đó, cho tới bây giờ đều không hề thích qua, đương nhiên càng không có chuyện tôi quyến rũ hắn! Tôi có thể thề với trời, tôi chỉ thích con gái chứ không hề thích hắn, tôi quyến rũ con gái chứ không quyến rũ hắn!!!" Tất cả mọi người đều cảm thấy lúc Hi nói những lời này nàng không hề tức giận, nhưng bên trong thần thái lại hiện rõ sự chắc chắn, một cảm giác không hề giả. Hâm bắt đầu có một chút hiếu kỳ cô bé này, thưởng thức sự thú vị của nàng, bình tĩnh của nàng, chằng sợ nhìn thấy nước mắt nàng rơi...

    Ai đó bắt đầu tỉnh táo lại, đột nhiên, nàng ý thức được, trước mặt là người bạn quen biết sáu năm trời, nàng đối với cô ấy như vậy, vì thế nàng liều mạng lắc đầu, sau đó khóc rống lên: "Hi, thực xin lỗi, tớ sai lầm rồi, chúng ta còn thế thể làm bạn nữa không?" Hi cảm thất nàng thực buồn cười, lúc nàng chửi mình, sao không nghĩ đến chúng ta là bạn tốt? Hi chỉ lắc đầu nói: "Thực xin lỗi, tớ thực sự làm không được." Sau đó ngồi lại chỗ cũ, một khắc kia, nước mắt nhịn không được mà bạo phát, mà chúng nó, chỉ có Hâm mới tinh tế nhìn ra.

    Một hồi sau các học sinh tụm năm tụm bảy thảo luận chuyện lúc nãy, lúc này Hâm đi đến trước mặt Hi, dùng tay lau đi nước mắt trên mặt Hi, trong mắt giấu không được ôn nhu cùng đau lòng, Hi lúc đó ngơ ngác nhìn nàng, sau đó chậm rãi trầm mê trong đó —— nàng, thật sự đẹp quá! Liền nghĩ như vậy Hi không khỏi nở nụ cười, sau đó cầm tay Hâm, sau đó hôn trên tay nàng một cái. Hâm mặt nhất thời chuyển thành hồng, từ hồng chuyển thành đen, lập tức rút tay ra, nhỏ giọng nói "Đồ biến thái", sau đó đi rồi...

    Hi đột nhiên cười vui vẻ, bởi vì Hâm nói 'Đồ Biến Thái' tuyệt đối nghe thế nào cũng là ngọt ngào, rất thích nàng nha, Hi cứ nghĩ như vậy, đột nhiên cũng có chút suy nghĩ 'mình biến thái thật à?'

    Mà Hâm đối với hành vi của Hi là tuyệt không phản cảm, trong lòng còn cảm thấy một chút ngọt ngào, đột nhiên một ý nghĩ thần kỳ xuất hiện trong đầu —— "Tôi thích hi" ? Nhưng lập tức nàng dập tắt ngay suy nghĩ đó, không có khả năng tuyệt đối không khả năng, mình là con gái, làm sao có thể thích con gái! Vì thế, nàng kết luận mình là bị ảo giác, chỉ là bằng hữu mà thôi chứ không phải... người yêu...
    thay đổi nội dung bởi: GoSnow, 02-03-14 lúc 18:57

  4. Có 4 thành viên thích bài viết của GoSnow:


  5. #3
    Tham gia ngày
    Sep 2013
    Bài gởi
    106
    Được thích 11 lần trên tổng số 10 bài viết

    Default Ðề: Lần đầu tiên

    hay thiệt a~
    mau up chap ms đi bạn ơi

  6. #4
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Lần đầu tiên

    Chương 2


    Từ đó về sau hai người trở thành bạn tốt của nhau. Làm bạn thân, tự nhiên cũng sẽ có chút động tác thân mật, tỷ như tay nắm tay đi đường, khi gặp mặt lại ôm... Hâm thích nhất là ôm Hi từ phía sau, sau đó ngọt ngào chống cằm lên vai nàng [Hi cao 1,68m; Hâm cao 1,65m]. Mà lúc đó Hi cũng thích nhất nắm tay Hâm, nhưng mà lúc nào Hi cầm lấy Hâm cũng nhớ tới lần đó Hi hôm tay mình là moặt lại bắt đầu hồng. Mỗi lần Hi thấy như vậy, đều chỉ cười to: "Nắm cái tay thôi mà đã thẹn thung, cậu đúng là cây mắc cỡ* ~ ha ha ~" Hâm sẽ lại rút tay về, trừng Hi một cái rồi bước đi. Mỗi lần đều là như vậy, Hi đều sẽ không đuổi theo nàng vì Hi biết ai đó sẽ trở lại. Nhưng nàng lại không biết, Hâm cỡ nào hi vọng Hi sẽ giữ chặt tay mình, nắm thật chặt, cả đời cũng không cho buông ra. Đột nhiên, Hâm bị suy nghĩ của mình dọa sợ, chẳng lẽ, mình thực sự thích con gái sao?! Không thể tuyệt đối không thể! Mình cũng là con gái, không thể thích nữ sinh được!

    Vì thế, một lần đó, khi nàng trừng Hi một cái rồi bước đi, nàng không quay đầu lại, nàng liều mạng mà nói với mình: 'Tôi không thích con gái, tôi không thích Hi! Không được quay đầu lại, không được đi tìm nàng!' Nàng đối với mình cực lực ép buộc mới không quay trở lại tìm Hi. Mà Hi thì sao? Nàng thấy Hâm không quay đầu lại, vẫn bình thản đi đến chỗ ngồi của mình,không thèm ngẩn đầu nhìn Hi. Hi bắt đàu hoảng hốt, Hâm, Hâm làm sao vậy? Mà đến khi nàng vừa muốn đến hỏi Hâm, tiếng chuông vào học chết tiệt vang lên, Hi chỉ có thể trở về chỗ cũ, lẳng lặng nhìn chăm chú vào Hâm, chẳng quan tâm dù đó chỉ là bóng lưng nhưng đối với nàng vẫn cứ xinh đẹp như vậy...

    Cuối cùng cũng đến giờ tan học, Hi vẫn cứ thả hồn, một câu cũng không thể vào đầu, tràn đầy trong đó đều là một câu hỏi —— Hâm làm sao vậy? Tan học, nàng lập tức chạy đến chỗ Hâm, vừa đến khi chuẩn bị hỏi, Đột nhiên, Hâm vẻ mặt lạnh lùng nhìn nàng, Hi ngây dại, cái loại ánh mắt này như muốn nói —— tôi chán ghét cậu. Vẻ mặt lạnh lùng đó làm cho Hi đau lòng, thật sự đau quá đi thôi, trong lòng HI hô to: 'Làm ơn đừng nhìn mình như vậy, không cần, không cần!' Hi cảm thấy trong mắt mình dần đau xót, vội vàng chạy nhanh ra ngoài, nàng không muốn Hâm nhìn thấy mình rơi nước mắt, nhìn thấy mình yếu đuối... Hi lẳng lặng chống tay lên lang cang, suy nghĩ từ lúc các nàng quen biết đến hiện tại, nàng biết mình nhất định đã thích Hâm, chẳng quan tâm mình cũng là con gái như nàng mà thật sâu khẳng định chính là thích rồi, mình thích nàng, hơn nữa càng không hề hối hận, phải cố gắng quên những rào cản ấy đi mà thích. Nhưng còn Hâm? Hâm có phải cũng thích nàng hay không? Trước ngày hôm nay nàng vẫn cho là như vậy, mà cho đến lúc nàng nhìn thấy trong mắt Hâm tràn đầy sự chán ghét thì cũng là lúc nàng biết tất cả đều chỉ do một mình nàng tình nguyện ngây thơ hi vọng, tình yêu đơn phương a~ nguyên lai chỉ có như thế, đau lòng.......

    Kỳ thật, lúc tan học, Hâm cũng là đang đau đầu, nàng cũng như Hi cả một tiết đều chẳng quan tâm bài học, nàng luôn muốn suy nghĩ, chính mình đối với Hi, rốt cuộc là loại tình cảm gì? Là bạn tốt, hay là tình yêu? Lúc trước, nàng còn có dũng khí nói ra từ Bằng Hữu, nhưng lúc này, nàng không còn dũng khí để nói nữa. Rõ ràng đã thích, nhưng nàng lại không muốn thừa nhận rằng mình thích một người con gái. Cho nên khi Hi đến tìm nàng, nàng vẫn đang rất khó xử. Nhưng kỳ thật khi Hi chủ động đến tìm nàng, nàng đã thực vui vẻ, mà bởi vì tinh thần không tốt, Hi nhìn đến có lẽ đã hiểu lầm là ánh mắt chán ghét Hi, từ lúc đôi mắt Hi chực rơi lệ thì nàng đã biết. Kết quả là, Hâm càng thêm khó xử, Hi hiểu lầm nàng, chuyện này so với cái gì cũng là phiền não nhất...

    Đang lúc Hâm muốn đến chỗ Hi giải thích thì thứ đáng ghét gọi là chuông vào học ấy lại vang lên, nàng chỉ hậm hực ngồi về chỗ...

    Lại thêm một tiết hai người đều không chú ý tới bài giảng, Hi nghĩ Hâm ghét mình, mình phải làm cái gì đây? Hâm suy nghĩ phải làm sao giải thích hiểu lầm này? Một bên cố gắng nghĩ cách giải thích hiểu lầm, một bên lại đem hiểu lầm làm sâu thêm, một kẻ cố gắng truy duổi, một người càng chạy càng xa...

    Chuông tan học rốt cục lại vang lên, tiết thứ tư kết thúc buổi học chính khóa, Hi không may bị giáo bviên gọi lên văn phòng với lý do lơ đễnh trong giờ học, mặt khác Hâm được các bằng hữu mời đi dùng cơm trưa, nhưng nàng đều cự tuyệt, nàng nói: "Thật xin lỗi, tớ muốn chờ Hi"

    Hâm đứng trước cửa phòng giáo viên, càng không ngừng suy nghĩ phải giải thích thế nào với Hi mới có thể đạt dược hiểu quả tốt nhất. Đột nhiên Hi từ trong phòng bước ra nhìn đến Hâm thì sửng sốt, sau đó theo bản năng muốn chạy, Hâm lập tức kéo tay nàng lại nói: "Chớ đi, chớ đi, không cần đi, không cho cậu buông tay ra, không cho cậu để tớ một mình... Tớ không ghét cậu, tuyệt đối không hề chán ghét cậu, làm ơn đừng làm lơ tớ, đừng giận mà, không cần bỏ tay tớ ra, không cần, không cần..." Hâm lúc ấy trong đầu chẳng có gì, miệng nói ra như vậy, nàng thậm chí còn không biết mình đang nói điều gì, cũng không biết lúc đó đã vô tình bộc lộ điều nàng thích Hi. Hi cũng bất ngờ, sau đó thấy Hâm khóc, trong lòng không khỏi căng thẳng liền ôm chặt lấy Hâm. Không buông tay, cả đời đều không muốn buông tay...

    Từ đó về sau, quan hệ của hai người lại tăng thêm một bước, người ngoài nhìn vào giống như là người yêu. Mà Hi cũng xem Hâm là bạn gái mà đối đãi, nàng đang suy nghĩ không biết lúc nào thích hợp để thổ lộ, xác định quan hệ, bởi vì nàng cảm thấy Hâm cũng thích nàng. Chính là đã trải qua nhiều lần suy nghĩ như thế Hâm vẫn như cũ không dám tin mình đã yêu Hi, thích nàng thì Hâm Thừa nhận nhân nàng tuyệt đối sẽ không chấp nhận một người con gái có thể yêu người con gái khác, yêu Hi cung là một người con gái giống mình, cho nên, nàng tuyệt đối sẽ không nói mình yêu Hi, chẳng quan tâm bên ngoài nhìn vào đã khẳng định hai người là ngườ yêu, nàng cũng tuyệt đối không thừa nhận loại quan hệ đó. Kết quả là, có một ngày...

    "Hâm, tớ thích cậu, làm bạn gái của tớ đi!" Hi vui vẻ nắm lây tay Hâm mà nói. Hâm lúc đầu cũng có chút kinh ngạc, sau đó có một chút tức giận giãy tay ra, nói: "Hi, cậu nói nhảm cái gì vậy?! Chúng ta chỉ là bạn tốt, bạn tốt mà thôi, hảo tỷ muội!" Hi ngây dại 'Hảo tỷ muội, hảo tỷ muội?! Chỉ là thế thôi sao?

    " Vậy tại sao... tại sao cậu..."

    "Vô luận trước đây phát sinh qua chuyện gì, chúng ta cũng là là hảo tỷ muội, đúng không? Hảo tỷ muôi!"

    Hi đột nhiên cảm thấy thực đau lòng, đau quá, đau quá, nàng cẩn thận nhớ lại những chuyện đã qua đi, phát hiện chính mình không hề nghĩ Hâm là bằng hữu mà là một người yêu để che chở. Mà Hâm đối nàng, tất cả nàng đều cảm giác dược là Hâm thích mình, chỉ bằng lần đó trước cửa phòng giáo viên Hâm nói những lời đó, vậy, thôi. Vì thế, nàng quyết định cố gắng một lần cuối cùng: "Hâm, tớ yêu cậu, làm bạn gái của tớ được không?"
    Lúc này đây nàng cố chấp nói ra ba chữ 'Tớ yêu cậu', có đôi khi những từ này sẽ quyết định tất cả. Nhưng mà, lần này không phải vậy.

    Hâm phẫn nộ nhìn Hi sau đó một chữ một chữ nói cho Hi nghe " Nhưng! Tôi - không - yêu - cậu!!! Cho nên, không có hi vọng!" Sau đó quay người ly khai, còn lại một người. Hi nở nụ cười, cười chính mình ngốc, cười chính mình si, ngay cả người khác có thích mình hay không mình cũng không phân biệt nổi, liền to gan thổ lộ. Nhưng khi nàng cười nước mắt lại tràn ra, bởi vì, nàng thật sự yêu Hâm.

    Mà Hân nghĩ thế nào? Thật sự nàng đã vô cùng tức giận, nàng đã nói 'chúng ta chỉ là chị em tốt!', vậy mà Hi lại có thể nói 'Tớ yêu cậu'?! Nàng rốt cuộc có biết suy nghĩ mình cũng là con gái hay không? Nàng sao lại dám nói chúng ta có thể trở thành người yêu, các học sinh khác sẽ nhìn hai nàng thế nào đây?! Đồng tính luyến ái?! Nàng có nghĩ tới không chứ?! Còn dám nói ra những lời như vây, thật là! Sau này vĩnh viễn sẽ không bao giờ .... để ý tới cô ta nữa!!!!

  7. Có 4 thành viên thích bài viết của GoSnow:


  8. #5
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Lần đầu tiên

    Chương 3


    Ngày hôm sau, Hi đến trường rất trễ, cơ hồ là lúc chuông reo vào học nàng mới xuất hiện. Hâm rất muốn hỏi nàng lí do, nhưng lại vì đang dỗi mà không đi tìm Hi. Mà Hi đi trễ là vì đêm qua nàng bận lên mạng tìm hiểu có cách nào giải quyết vấn đề ngày hôm qua, nên làm cái gì đây? Nàng xem rất lâu, suy nghĩ cũng rất lâu, cuối cùng là quyết định theo đuổi Hâm, trừ phi Hâm có bạn trai, bằng không cũng sẽ không buông tay. Kết quả, Hi chủ động tìm Hâm, nhỏ giọng nói vào bên tai Hâm: "Tớ biết cậu không thích tớ, nhưng tớ sẽ theo đuối cậu, tớ tin có một ngày cậu cũng sẽ thích tớ. Trừ phi cậu có bạn trai, bằng không tớ vẫn sẽ theo đuổi cậu!"

    Sau đó nhìn thoáng qua Hâm, liền xoay người đi. Hâm ngơ ngác nhìn bóng lưng Hi, không có một chút cảm động mà thay vào đó nàng càng thêm phẫn nộ, nàng cảm giác đối với Hi bây giờ là tức giận, tại sao Hi lại có thể đứng trước mặt công chúng mà ngang nhiên thổ lộ?! Mặc dù là 'kề tai nói nhỏ', nhưng có các học sinh khác sẽ nhiều chuyện a~ Hơn nữa, nếu có người biết như vậy hậu quả thực không tưởng tượng nổi!!! Nếu lúc trước mình chỉ có một chút tức giận thì bây giờ mình thật sự tức giận!.

    Toàn bộ buổi sáng, Hi đều không đi tìm Hâm. Bởi vì trên mạng người ta nói khi đối mặt với người mình thích, nếu như mình không chủ động tấn công, nàng sẽ rầu rĩ không vui, thường xuyên liếc trộm người ta, chờ mong nàng có thể đáp lại mình, như vậy nếu mình đã nói hết trong lòng ra thì không có khả năn ai đó không cảm động... [cô ấy muốn 'động' rồi đó Hi à ]

    Vì thế Hi quyết định thử xem, nhưng kết quả lại ngược lại, cả một buổi sáng Hâm đều không thèm nhìn nàng, cả liếc một cái cũng không. Hi mười phần mười là khổ sở, thì ra, vẫn chỉ có mình mình tình nguyện. Nhưng nàng không biết cả buổi sáng hôm đó là Hâm giận nàng, kéo dài đến buổi trưa Hâm mới nguôi giận...

    Giữa trưa, Hâm nhiều chuyện nói nhảm với một đám nữ sinh, đột nhiên nhìn thấy một anh đẹp trai lớp trên đi ngang qua, các nữ sinh khác vẻ mặt say mê nhìn: "Đẹp trai quá đi!!!!" nhưng chỉ có mình Hâm là không lên tiếng "Hâm, cậu làm sao vậy... cậu sao vậy???" nữ sinh ngồi bên cạnh nàng khều khều Hâm đang ngẩn người, Hâm đột nhiên hồi thần hỏi:

    "Có gì sao?"

    "Bọn tớ định viết thư tình cho chàng đẹp trai đó, cậu nghĩ thế nào?..." Hâm nhớ tới bộ dáng của ba anh đẹp trai lúc nãy, nhưng trong đầu cũng chẳng đánh giá gì mà ngược lại hình ảnh của HI hiện lên, Hi tươi cười, chính mình cũng bất giác đang cười... "HÂM!" Một nữ sinh kêu to tên nàng, Hâm mới tìm lại ba hồn của mình, rồi nữ sinh khác đột nhiên hỏi: "Có phải cậu thích ai rồi không??? Bằng không soa lại ngẩn ra như thế. Nói mau! cậu đang nghĩ tới ai hả? Ai ??"

    Ai là ai, ai là Hi, nhưng mà, chuyện này nếu nói nàng thích ai thì chẳng có gì quan hệ cả?

    "Tớ đang nghĩ mình thích ai có liên quan gì nhau sao?"

    "Thế lúc nãy sao cậu lại cười? Nhìn mặt cậu hiện lên hai chữ ___ Hạnh Phúc. Cho nên cậu đang suy nghĩ tới một người khác, nói đi, cậu thích ai???"

    Hâm đột nhiên sững sờ, mình nghĩ tới Hi, chẳng phải là... Không thể! Tuyệt đối không có!!!!

    Hâm liều mạng lắc đầu, các nữ sinh bên cạnh đều bị nàng dọa hết hồn: "Cậu không có người thích, vậy thì..."

    "Được, tớ đồng ý với các cậu, viết thư tình cho anh đẹp trai đó !" Vì chứng minh mình còn chưa có người yêu, Hâm quyết định viết thư tình cho người con trai đó...

    Có một số việc rất khó nói, Hâm được người ta đồng ý, thế là nàng cũng có thứ người ta gọi là 'Bạn Trai'

    Sau bữa trưa, Hi cũng nghe đến chuyện này, đột nhiên nàng cảm giác chỉ có mình ngốc, người ta đã không thích mình, mình còn không biết xấu hổ quấn quít làm phiền người ta, kết quả người ta đã có bạn trai, mình cũng hết lí do rồi. Nhưng càng nhiều là đau khổ, thương tâm...

    Cuối cùng Hi quyết định đi đến chỗ Hâm, cố lấy dũng khí nói: "Thực xin lỗi, Hâm, trước kia đều là tớ sai rồi, hiểu lầm cảm tình của chúng ta. Vậy, chúng ta còn có thể làm bạn, được không?

    Hâm nghe Hi nói như vậy thì nở nụ cười, sau đó ôm chặt lấy Hi: "Được, chúng ta vẫn là bạn tốt nhất, bạn tốt nhất!!!"

    Hi cũng cười, lấy một cái thân phận bạn thân để tiếp tục yêu người ấy, yêu sâu đậm, đối với nàng thật tốt, che chở cho nàng, bảo hộ nàng, kỳ thật cũng rất tốt!

  9. Có 4 thành viên thích bài viết của GoSnow:


  10. #6
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Lần đầu tiên

    Chương 4: Bên nhau(1)
    (Mấy chương kia không có tên, tự nhiên chương này có tên mới lạ chứ..)

    Giửa trưa, Hi một mình ngồi ăn cơm, vừa ngẩn đầu liền thấy được Hâm đi cùng 'bạn trai' của nàng. Trái tim Hi rút lại, liền cúi đầu tiếp tục ăn cơm không muốn nhìn hai người bọn họ. Cho nên ai đó không nhìn thấy hai mắt Hi đỏ hồng...

    ....

    Hâm đột nhiên lớn tiếng lên: "Cậu theo vào để làm chi? Tôi không muốn gặp cậu, mau cút!!" Hi lần đầu tiên thấy Hâm nỗi giận như vậy, quay đầu lại thấy 'bạn trai' vẻ mặt quẫng bách đứng một chỗ, hắn không biết nói cái gì. Hai mắt Hâm đỏ bừng đánh sâu vào thị giác của Hi, nàng hít sâu một hơi đi về phía đó, nhẹ giọng dỗ dành Hâm: "Là sao vậy? Không khóc không khóc a~~ Ngoan nào, khóc sẽ không đẹp đâu ~~~" Được Hi ôn nhu an ủi, Hâm cảm thấy càng thêm khó chịu, nàng gắt gao ôm lấy Hi, không muốn nàng rời khỏi mình...

    Hi dùng ánh mắt ra hiệu 'bạn trai' của Hâm mau rời đi, cũng may hắn biết điều nên yên lặng rút khỏi...

    Tại sao Hâm lại khóc đây?

    Nguyên nhân là vì Hâm với 'bạn trai' nàng ăn trưa xong cùng nhau đi tản bộ, 'bạn trai' dẫn nàng tới một chỗ khuất yên tĩnh, thâm tình mà nhìn nàng, hắn có một gương mặt hấp dẫn, đôi mắt chan chứa tình cảm, ánh mắt đó cũng rất giống Hi, Hâm đột nhiên say mê, lúc nào Hi cũng nhìn nàng thâm tình như vậy... Sau đó 'bạn trai' nàng hôn nàng.

    Khi Hâm cảm giác được một mảng mềm mại thì lúc đó nàng mới thanh tĩnh, dùng hết sức đẩy hắn ra 'bốp' một cái tát vào mặt hắn, liền chạy khỏi đó. Vừa chạy nước mắt nàng vừa rơi như mưa, nàng cảm thấy thật là khó chịu, tê tâm liệt phế đau, giống như phản bội người khác, chính là trong tìm nàng hiện lên một cái tên ___ Hi?

    Hâm nói cho Hi nghe chuyện 'bạn trai' làm với nàng, nhưng nàng không nói ra cái cảm giác đau khổ đó. Hi nghe xong cũng không biết cảm giác rõ ràng là gì... nàng cảm thấy trong lòng buồn quá.... buồn quá.... người mình yêu bị người khác hôn, có thể không đau khổ sao?

    Cho nên Hi chỉ giả vờ nói rằng Hâm còn nhỏ, đối với chuyện này chưa từng tiếp xúc nên không quen mà thôi, nàng dỗ dành Hâm: "Không cần quá khó chịu, tớ sẽ đi giáo dục hắn, mắt cậu khóc sưng lên không xinh đâu ~~~"

    Hâm sửng sốt nói: "Cậu muốn giáo dục hắn, cậu chắc mình đánh lại hắn chứ?!"

    "Giáo dục bằng ngôn ngữ, hơn nữa hắn cũng không phải người xấu, chắc là sẽ chịu tiếp thu!!! ~~"

    Hâm nhìn Hi bằng ánh mắt phức tạp: Vậy đây là lí do cậu yên tâm đem tớ giao cho hắn sao?.

    Ngày hôm sau, nàng gặp 'bạn trai' của Hâm nói ra ý nghĩ của mình, hắn nghe xong vô cùng cảm tạ. Sau đó liền mua mấy món Hâm thích nhất giao cho nàng, nàng giúp hắn đưa nó cho Hâm. Hi cười cười, kì thực trong lòng nàng tràn đầy chua sót: Tớ cũng chưa có cơ hội chính mình mua cho cậu những món này, nhìn cậu ngọt ngào mà ăn...

    Buổi sáng Hâm đến trường trong tâm trạng bất an, bởi vì đêm qua nàng lên mạng tìm hiểu nguyên nhân sự khó chịu, trên đó nói: 'Bởi vì nươời hôn bạn không phải là người bạn yêu. Tựa như bị kẻ xấu xxx* , có đôi khi không chỉ vì trinh tiết hay đau đớn, càng nhiều là bạn cảm thấy mình đang phản bội người mình yêu.'

    Nàng vì đáp án đó mà khiếp sợ, người nàng phản bội, người đó là ai? Trong đầu nàng lập tức liên hệ tới một hình ảnh ___ Hi.

    Mà chuyện này cũng làm nàng mất ngủ cả đêm, nàng không biết phải làm sao bây giờ, tuy rằng trước đây đã có cảm giác, nhưng bây giờ cảm giác này càng thêm mãnh liệt...

    Nhưng khi nàng nhìn thấy Hi cầm trên tay những món ăn vặt mà nàng thích mang đến chỗ mình, nàng cảm giác tất cả đều rất ngọt ngào, phiền não biến thành hư không. Hi đến bên cạnh nàng, nhẹ cười một chút, đem những thứ đó giao cho nàng, sau đó lại nói: " Hắn đưa cho cậu." Ham sửng sốt, nàng còn tưởng rằng là Hi...

    Sau đó cứng ngắt bật ra một chữ: "Uhm". Cảm giác hạnh phúc lúc nãy cũng biến thành mây khói...

  11. Có 4 thành viên thích bài viết của GoSnow:


  12. #7
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Lần đầu tiên

    Chương 5: Bên nhau (2)


    Hâm nhìn bóng đáng Hi rời đi, cảm thấy thực là khó chịu, cho đến khi bóng nàng khuất xa khỏi tầm mắt Hâm mới trở về hiện thực.

    Nàng gặp 'bạn trai', nhìn hắn một cách lạnh lùng nói: "Chúng ta chia tay đi, chúng ta không thích hợp với nhau. Tôi không thể cho cậu điều cậu muốn đâu."

    'bạn trai' nàng ngạc nhiên, thật lâu sau hắn mới cười nói: "Tớ tôn trọng quyết định của cậu!". Sau đó liền rời đi, nói hắn cam lòng là giả, nhưng thực ra hắn cũng sớm cảm thấy Hâm không thích hắn, chỉ là người như Hâm vậy, càng khiến hắn cảm thấy rất hấp dẫn, con người, đều là như vậy, không chiếm được mới là điều tốt nhất...

    Chẳng biết tại sao, sau khi chia tay ngược lại giúp Hâm thấy thoải mái, nhưng nàng không muốn một mình ăn cơm, cho nên liền trở lại phòng học, một người ngơ ngác ngồi ở đó. Bởi vì cô độc mà khó tránh khỏi tịch mịch...

    Hi mang cơm vào lớp, nhìn Hâm ngồi ột mình, bầu không khí toàn là mất mác, không đau lòng là giả, nhưng là ai làm Hâm buồn như vậy? Hi đi qua, vươn tay cầm lấy tay Hâm, thật lạnh, chúng cần sưởi ấm, Hi cầm thật chặt, muốn cho nàng âm ấp...

    Hâm hưởng thụ sự ấm áp của Hi, một dòng nước ấm chảy tràn trong tim, cái mũi đau xót, liền cứ thế mà khóc, không hiểu được tại sao nàng khóc, có lẽ là bởi vì Hi, cái ôm của Hi cho nàng an tâm, ôn nhu của Hi cho nàng an ủi...

    Hâm nói: "Tớ với hắn đã chia tay." Hi nghe xong có chút khổ sở, thì ra là như thế mới khiến Hâm mất mác, chỉ là vì hắn thôi. Nhưng nàng vẫn là ngồi xổm xuống lau khô lệ của Hâm, thực chân thành mà nói: "Mặc kệ chuyện gì xảy ra, tớ đều ở bên cạnh cậu!" Hâm không trả lời, nhưng trong lòng tràn đầy hạnh phúc.

    Hi hỏi: "Ăn cơm chưa?"

    "Chưa".

    Sau đó Hi cầm phầm ăn của mình đặt trên bàn Hâm nói: "Ăn đi, tớ vẫn chưa đói." Sau đó liền đi khỏi.

    Hâm nhìn hộp cơm trên bàn lại muốn khóc, tại vì sao Hi luốn tốt với mình như vậy, đã khiến mình không thể không yêu Hi...

    Hi đeo tai nghe, bắt đầu đi vòng khắp sân thể dục, trong lòng thường phải tích lủy càng nhiều buồn bực, không biết phải phát tiết thế nào, cũng chỉ có cách này. Nàng muốn... khóc quá.... tại vì sao lại cứ tra tấn nàng như vậy? Nàng thật quá mệt rồi...

    Hâm dùng cơm xong liền ra khỏi phòng học, dựa vào lang can, nhìn thấy Hi thất thần một mình đi lòng vòng dưới sân thể dục, một vòng rồi lại một vòng. Hi là sao vậy? Có tâm sự gì không thể nói mới mình sao?

    Có chút khó hiểu, lại nghĩ đến rất lâu trước đây nhưng lời mà Hi nói, chẳng lẻ chính là mình sao? Là mình làm Hi phiền não như thế sao? Là vì Hi còn yêu mình sao? Nghĩ nghĩ, Hâm đột nhiên vui vẻ, nếu mình có thể nói yêu với tên 'bạn trai' củ đó, thì tại sao lại không thể nói với nàng? Bởi vì đánh giá của kẻ khác sao? Nhưng tại sao mình lại quan tâm những điều đó chứ? Con gái với con gái có gì không thể nào?!

    Hâm nghĩ chính mình hẳn là cần dũng cảm thêm một chút, dám đối mặt với tình yêu, cùng Hi bên nhau...

    Sau khi tan học Hi phải ở lại trực nhất, hơn nữa nàng phụ trách đổ rác, tất cả mọi người đều làm xong hết rồi, đến lúc Hi cũng mang thùng rác đi đổ.

    Rồi khi trở lại thì chỉ còn một mình Hâm, Hi nhìn nàng, cười cười: "Đi thôi, về nhà"

    Hâm ngẩn đầu nhìn nàng, Hi đi qua, cười chọc nàng: "Cậu sao nữa vậy? Mùa xuân tới rồi à? Trong mắt đều là tình ~~" Hâm cười lại càng thêm vui, đứng lên, nghiêng người về phía trước, tựa vào vai Hi dịu dàng nói:

    "Hi, tớ suy nghĩ rất lâu rồi, cảm thấy tớ hẳn nên thành thực một chút, dũng cảm một chút. Cho nên, chúng ta quen nhau đi."

    Sau khi nói xong chính Hâm lại muốn khóc, không ngờ khi nói ra tình yêu của mình cảm giác lại xúc động như vậy.

    Hi cũng khóc, điều này có thể xem như tu thành chánh quả không? Nàng ôm chặt lấy Hâm, sẽ không buông tay nữa!

  13. Có 4 thành viên thích bài viết của GoSnow:


  14. #8
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Lần đầu tiên

    Chương 6: Cố gắng


    Mặc dù Hâm đã quyết định quen Hi, nhưng Hi lại cảm thấy vô cùng hoài nghi, bởi vì nàng không biết Hâm lần này có thực sự thích nàng hay không, cũng bởi vỉ một số nguyên nhân khiến Hi không khỏi nghĩ như thế, tóm lại tất cả xảy ra quá nhanh khiến Hi không thể nào phân định nổi....

    Buổi sáng, Hi cố tình đến trường rất sớm, bởi vì nàng thích cái không khí lúc này, nó đem lại sự tỉnh táo của ngày mới, tuổi trẻ cùng ngây thơ vui vẻ, còn nhiều thứ cảm nhận phong phú khác khiến cho Hi quyến luyến. Nhưng mà Hâm cũng là người đến sớm, điều này khiến Hi ngoài ý muốn, Hi tò mò: "Sao cậu đến sớm vậy?"

    Hâm nhìn nàng, thật lâu sau cũng không trả lời. Hi còn tưởng rằng Hâm tâm trạng không tốt, cảm thấy mất mặt xấu hổ, muốn rời đi, chỉ nghe người phía sau nói hai từ "—— Nhớ cậu" ... hồn nàng cũng liền trở lại, ngốc nghếch quay người nhìn Hâm, Hâm cũng nhìn nàng, hơn nữa mặt Hâm còn có chút đỏ đỏ ~~ là thẹn thùng sao?!

    Hi tâm hoa nộ phóng, một bước nhảy dựng lên chạy tới bên cạnh Hâm, hỏi hâm: "Tớ không phải đang nằm mơ chứ????"

    "Cậu tự cắn mình một cái thì biết."

    "Tớ cắn cậu mới đúng ~"

    "Cậu dám!!!!"

    "Sao tớ lại không dám!?"

    Nói xong Hi lập tức chạm môi vào môi Hâm, đôi môi bấy lâu nay nàng vẫn thèm khát.

    Đây là nụ hôn đầu tiên của Hi, đương nhiên nàng không có kinh nghiệm, chỉ biết môt động tác 'ma sát' vào môi ai kia.

    Hâm thực kinh ngạc, nàng không ngờ gan Hi lớn quá, tuy rằng lúc này là buổi sáng hơn nữa trong lớp cũng không có ai, nhưng dù sao đây cũng là trường học, bị người khác thấy thì không tốt. Nhưng Hâm vẫn không đẩy ra Hi, loại cảm giác này nàng thực sự rất thích...

    Hai người cứ như vậy ma sát đôi môi thật lâu mới buông nhau ra, kì thực cũng không là gì (chỉ có hôn một cái mà thôi....) nhưng hai người đều mặt đỏ tai hồng, kịch liệt thở gấp, giống như vừa trải qua 'chuyện ấy'...

    Thật lâu sau, Hi điều hoa nhịp thở trở lại, hỏi: "Thích không?"

    Mặt Hâm càng đỏ hơn, cậu ấy hỏi kiểu đó thì muốn người ta trả lời kiểu gì, cái đó cũng... quá... cho nên chỉ giận dỗi liếc Hi, Hi cười cười, không biết lại nghĩ tới chuyện gì, đột nhiên phát ra một câu: "Đáng tiếc, không phải là nụ hôn đầu tiên ." Hiểu không thấu của nàng suy nghĩ, Hâm nhìn Hi, Hi nhìn ngoài cửa sổ. Hâm bỗng cảm thấy vô cùng khổ sở, ý Hi là cái gì, là ghét bỏ mình sao?

    Nàng cố nén nước mắt, run rẩy nói: "Mặc kệ ý cậu là gì, cũng không quan tâm cậu có tin mình hay không, mình chỉ muốn nói, lúc này đây cùng cậu hôn mới là nụ hôn đầu tiên của mình, vô luận cái gì cũng là lần đầu tiên, yêu cậu củng là người đầu tiên."

    Hi xoay đầu nhìn nàng, có chút kinh ngạc: "Cậu là nói, cậu không yêu hắn?"

    "Ngay cả thích cũng chưa từng nghĩ qua thì làm sao nói yêu nói thương được!" Nói xong, nước mắt của Hâm lại rơi xuống, 'Vậy còn cậu? Còn yêu tớ sao?' Hi nhìn thấu một chút manh mối, tự chửi miệng mình nói bừa, đau lòng đi lau nước mắt tên mặt Hâm, sau đó dời xuống, lại hôn lên môi của nàng. Song lần này, Hi muốn tham lam hơn nữa, nàng vươn đầu lưỡi miết nhẹ lên môi Hâm, tiến sâu thêm một chút, Hâm khẽ há miệng ra, đầu lưỡi của Hi ngay lập tức tiến vào mà tìm kiếm đầu lưỡi của Hâm. Hâm chẳng những không cảm thấy khó chịu mà ngược lại nàng còn đang bận hưởng thụ, nàng vươn đầu lưỡi nhiệt tình quấn lấy của Hi, hai người ôm càng chặt hơn tựa hồ muốn đem lẫn nhau tiến vào cơ thể mình.

    Không biết bao lâu, hai người mới tách ra, đều cùng nhau cười, mũi cũng không rảnh rỗi mà tiếp khí vào buồng phổi đã cạn kiệt...

    -o0o-

    Tiểu Snow: Còn một chương cuối cùng~~ Tí nữa post xong rồi đi ngủ luôn~~

  15. Có 2 thành viên thích bài viết của GoSnow:


  16. #9
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Đến từ
    California và từng sống ở HCMc
    Bài gởi
    136
    Được thích 83 lần trên tổng số 42 bài viết

    Default Ðề: Lần đầu tiên


    Chương 7: XX-X


    Một lần đó, trong nhà Hâm không có ai, nàng cảm thấy quá là nhàm chán đi. Liền gọi Hi đến nhà cùng xem phim. Hi tới nhà nàng, vừa bước vào Hi liền ôm lấy ngực... tim nàng nhảy kịch liệt quá a~~ Tuy vậy hai mắt vẫn cứ không sợ chết...

    Hâm mặc là áo ngủ, hai 'con thỏ' trắng , to quá, nhưng Hâm lại không có mặt đồ lót, thành ra hai con thỏ rất là loạn động đậy trước mắt Hi, nàng nhìn xong không khỏi nuốt một cái, nàng muốn cắn quá...

    Các nàng chọn một bộ phim tình cảm, mở phim, nhảy lên giường Hâm nằm xem, nội dung phim không có gì gọi là mới mẻ, Hâm dựa vào vai Hi vừa xem vừa ngáp. Ngay đến lúc hai kẻ trên giường này đã sắp đón Chu Công* nhập mộng đẹp thì cũng là lúc 'lửa tình' bốc lên....

    (*Chu Công: khi nhắc tới ông ta thì đồng nghĩa với đi ngủ, còn sự tích thế nào thì Snow làm biến ghi quá)

    Hai cô bé ngây thơ 'vô tình' nhìn tới cảnh nam nữ diễn viên trên màn hình bắt đầu hôn nhau, sau đó người nam bắt đầu cởi áo người nữ, một mảnh...hai mảnh... từ từ cho tới sạch sẽ. Sau đó lại dời nụ hôn từ trên môi đi xuống.... một đường thẳng...

    Hai người xem đến mặt đỏ tai hồng, cuối cùng còn nghe nữ diễn viên 'mất hồn' rên rỉ....

    [hide]Hi rốt cuộc nhịn không nổi, mạnh mẽ đè Hâm xuống giường, hôn lên môi nàng, đầu lưỡi cững hấp tấp đi vào, Hâm dường như đã cố nén quá lâu mà thật nhiệt tình đáp lại.

    Tay của Hi bắt đầu luồn vào cơ thể Hâm, vuốt ve bụng mềm mại của nàng, từ từ mò mẫm đi lên chạm tới hai con thỏ 'hồn nhiên' lúc nãy, Hi không dừng tay một chút nào, nhanh chóng đem quần áo Hâm ném xuống giường, sau đó cũng vội vã cởi sạch vướng bận trên người mình ném xuống, chỉ còn lại một cái bra.

    Nàng chống thân thể nằm trên người Hâm, nhìn xuống người dưới thân, Hâm hai mắt mông lung là lệ, trên mặt còn có chút đỏ ửng, bộ ngực phát dục thật quá nhạy cảm, hai nhũ hoa trên đó đã sẵng sàng nở rộ, sâu xuống phía dưới còn có một nụ hoa đang run rẩy còn ẩn tàng bên dưới quần nhỏ, lúc này cảm giác chờ mong khiến Hâm bức bối....

    "Có thể chứ?" Hi nhẹ nhàng hỏi.

    "Ân" Hâm gật đầu, Hi nở nụ cười, nàng vươn tay đem chiếc quần lót cuối cùng trên người Hâm kéo xuống, cởi nó ra, nhìn một khu rừng non rậm rạp, còn đang tỏa ra mùi thơm ngát của trinh nữ, nàng liền khẩn cấp muốn nhấm nháp nó. Hi chống người cao lên, bắt đầu động tác hôn một đường dọc xuống.

    "A..." Hâm thân kêu một tiếng, cả người run lên. Hi dùng miệng gặm vành tai nàng nói: "Cưng ngoan, khồng cần sợ, ta sẽ cho em thực thoải mái, vì ngày này, ta đã luyện tập rất nhiều ~~~" Vừa nói, tay HI liền sờ xuống đùi Hâm, chậm rãi vuốt lên trên, cảm thụ được người dưới thân từng chút từng chút run rẩy, cố ý ve vuốt ở đùi mà không chịu tiến lên, Hi cuối người xuống, dùng hai ngón tay vạch ra rừng rậm, nhìn sâu vào đóa hoa đã đỏ lên, nhẹ nhàng thổi một hơi.

    "Ân~" Hâm nhỏ giọng kháng nghị... Hi không đùa nàng nữa, hướng về nó, dùng lưỡi khiêu khích cấm địa của Hâm còn không quên cắn cắn, Hâm kêu lên "A~", giọng nàng tràn đầy quyến rũ. Lưỡi của Hi bắt đầu đâm sâu vào, cảm giác được hai vách thị càng ngày càng co rút, vì thế nàng đem hết toàn lực đâm vào, liền nghe người phía dưới ngâm lên: "Ân...A~~~" Hi bắt đầu ở trong đó khuấy động, hai phiến mềm mại ma sát nhau, nhưng cũng vì ma sát mà đem đến khoái cảm vô hạn...

    Hi nhìn Hâm nằm dưới thân mình nở rộ, mật hoa như suối trào ra, Hi vội hút lấy, biết đã dần cạn kiệt, còn không quên hút thêm hai cái, đưa đến Hâm thêm một trận rên rỉ... [/hide]

    Sau đó hai người liền nặng nề ngủ, kì thực Hi không phải là chưa muốn Hâm, mà bởi vì các nàng còn chưa đủ tuổi, đợi trái cây chính sau đó mới ngắt lấy, quả còn non chưa thể ăn, đạo lý này nàng cũng hiểu.

    Hoàn.


    p/s: Xong rồi, cuối cùng cũng xong rồi, ba ngày trước đào thì hôm nay cắm biển... Snow rốt cuộc đi ngủ đc rồi, thức cả một đêm cặm cụi...
    Đánh xong dòng cuối cùng Snow rút ra được nhiều kinh nghiệm từ bộ này:
    1. Đối với người yêu phải chân thành có thế nàng mới để mình 'cưỡi'
    2. Tìm hiểu tâm lí trên internet rất có lợi a~
    3. To gan giống Hi thì mới tiến tới chương 7~
    4. Cuối cùng, phải đi thực hành thiệt là nhuần nhuyễn thôi~~~~



    Và món quà nho nhỏ cho những bạn thích đọc ebook
    thay đổi nội dung bởi: GoSnow, 16-05-14 lúc 19:14

  17. Có 4 thành viên thích bài viết của GoSnow:


  18. #10
    Tham gia ngày
    Sep 2013
    Bài gởi
    106
    Được thích 11 lần trên tổng số 10 bài viết

    Default Ðề: Lần đầu tiên

    ôi máu của tôi
    truyện hay thiệt anhưng chưa đề cập gì đến sự phản đối của xã hội hay hai bên gia đình nhỉ

  19. Có 2 thành viên thích bài viết của Lily_99:


Trang 1/2 12 cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •