Home
  • Register
  • Login
Trang 6/7 đầuđầu ... 4567 cuốicuối
kết quả từ 51 tới 60 trên 64
  1. #51
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Bài gởi
    396
    Được thích 84 lần trên tổng số 56 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy

    khổ thân mấy nhân vật trong chuyện. nghĩ đi nghĩ lại sao khổ thân thế. Truyện hơi buồn. *cười *

  2. #52
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    tren nui khi~ moi xuong ^^
    Bài gởi
    204
    Được thích 163 lần trên tổng số 37 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy

    :inet-52::inet-09: càng về sau truyện càg bùn nên chuẩn bị khăn giấy để đề phòg :inet-09::inet-21:

  3. #53
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    tren nui khi~ moi xuong ^^
    Bài gởi
    204
    Được thích 163 lần trên tổng số 37 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy

    32.Sinh Con

    Tiếng trẻ khóc xé cõi lòng mẫu tử,
    Nợ duyên cuộc đời từ tiền kiếp mang theo.
    Mai rùa rùa phải cõng theo,
    Vì chưng nghiệp chướng quá nhiều đa đoan.



    Nghêu đi, Hợi bỗng trở thành người hoá dại. Thím Biện sáng hôm ấy phát giác ra là đôi dép của Nghêu không thấy nằm ở ngoài bậu cửa, chạy đôn chạy đáo quánh nhà, rồi chạy cả ra đồng, hỏi thăm người này, hỏi thăm người kia, nhưng chẳng ai bảo là đã nhìn thấy Nghêu ở đâu.

    -Sao mà con tôi nông nổi, sao mà con tôi cạn nghĩ thế không biết. Khổ ơi là khổ cho cái thân tôi.

    Đúng là sống ở đời khổ thật. Chẳng có cái khổ nào giống cái khổ nào. Có những cái khổ dính thành chùm, lôi kéo rất nhiều người vào một mớ bòng bong, càng gỡ càng rối, càng sốt ruột, càng mất hết kiên nhẫn.

    -Mẹ tưởng mày nói thế rồi nghĩ lại. Có ai ngờ mày chẳng hề suy nghĩ cho cặn kẽ ngọn nguồn. Ở đâu cũng chẳng bằng ở nhà, sao con tôi dại dột đến thế, hả con ơi. Nghêu ơi là Nghêu!

    Người ta nhìn thấy thím Biện mặt mũi lem luốc, nước mắt chảy ròng ròng, cứ như thể trong nhà đang có người sắp chết hay là đã có người chết rồi. Thím Thoan biết tin, liền an ủi:

    -Con Nghêu là đứa cứng rắn. Rồi nó không làm sao đâu. Chỉ có con Hợi nhà em, vụng tay vung chân, ra đường mới đáng ngại. Chị đừng hành hạ mình như thế nữa.

    Thím Biện nhìn người đàn bà hàng xóm. Thím mún kể cho thím Thoan biết về những gì thím đã nghe thấy và nhìn thấy. Thím muốn nói cho mẹ của con dâu biết rằng chị chồng của nó ra đi cũng chỉ vì hai đứa nó đã trót yêu thương nhau từ lâu. Thật là đau đớn, vì thím biết mình không thể nói ra được. Vào cái tuổi của thím, thím biết rõ là có nhiều chuyện người ta rất muốn nói nhưng không nên nói ra, không thể nói ra, và nhất định cứ phải đào sâu chôn chặt trong lòng.

    Theo linh tính của một người đang yêu, Hợi có cảm giác bất an là Nghêu đã bỏ đi. Khi Hợi gượng bước xuống giường thì nghe chồng bảo:

    -Chị Nghêu bỏ nhà đi rồi.

    Hợi té ngửa. Chồng phải vội đỡ lấy vợ. Hợi bàng hoàng tê tái. Cô nhớ ngay đến cái đêm giữa dòng sông Lạch khi cô thức giấc và nghĩ là Nghêu đã chết trước, bỏ cô đi mà không hề đợi cô theo cùng.

    Hợi bật thành tiếng khóc nhưng không có nước mắt. Miệng Hợi há hôc1 ra, ngỡ ngàng tột độ, cô không ngờ là Nghêu có thể tàn nhẫn như thế. Cô không thể tin được Nghêu có thể giũ bỏ mọi chuyện, bước ra đi gần như là tuyệt tình. Làm sao mà con người ta có thể vô tâm vô tình đến như thế. Bỏ đi mà không hề nói một câu từ tạ. Hợi vụn vỡ vì đau đớn. Cô chưa bao giờ nghĩ là sẽ có ngày cô phải đối diện với tình cảnh chua xót thảm thương như thế này.

    -Đi lâu chưa? - Hợi thảng thốt hỏi chồng.

    Ốc cũng bực. Có lẽ anh chàng thương chị gái. Tệ thật cái chị Nghêu, giữa lúc nhà đang bấn việc như thế, vợ anh thì bị ốm. Mẹ anh thì bấn, nhà lại có con lợn sề sắp cắn ổ. Bao nhiêu là việc phải làm. Ốc thực ra không thao vát gì lắm. Anh chỉ biết đan lưới đánh chim và buộc lồng bẩy thỏ, bán được đồng nào hay đồng nấy. Còn việc trong nhà thì anh chả mấy khi động tay vào. Nay thất chị bỏ nhà ra đi, chỉ nói với mẹ vài câu, không cho anh biết, Ốc quay ra bực bội gay gắt:

    -Đi mà không há mồm nói với ai một câu. Người ác như thế mà không biết thế nào là làm khổ cho người khác.

    Hợi xây xẩm mặt mày. Cô cảm thấy nhờn nhợn muốn ói. Một cảm giác thiếu sinh khí,mệt mỏi rả rời, toàn thân mủn ải. Cô vịn tay vào vai chồng, đôi mắt tê dại:

    -Thế đã tìm khắp cả chưa?

    Chồng Hợi nghiến răng nói:

    -Tôi và mẹ, cả mẹ của nhà cũng đổ đi tìm, nhưng chẳng thấy chị ấy ở đâu cả. Người gì mà ác. Chỉ làm khổ người khác!

    Thì ra hôm ấy Hợi xây xẩm mặt mày một phần là vì cái tin Nghêu bỏ đi quá bất ngờ, khiên cho cô bàng hoàng chết điếng. Nhưng còn một nguyên nhân khác khiến cô chóng mặt, Hợi đã có chửa.

    -Nhà có làm sao không? Sao mặt mũi nhà tái đi như thế này?

    Ốc vội dìu vợ vào nhà trong. Hợi đôi chân không còn cảm giác. Cô biết rằng Nghêu ra đi đã lấy đi cả tâm hồn của cô. Hợi cực thân cho hoàn cảnh rã rượi của mình. Ngoài kia ở đời biết bao nhiêu là cạm bẫy chông gai. Thân gái côi cút một mình, làm sao mà Nghêu có thể xoay xở được. Mái ấm gia đình là nơi con người ta quây quần đoàn tụ. Chỉ có nhưng con người bạc mệnh mới phải sống một cuộc đời trôi sông lạc chợ.

    Hợi nghĩ:

    Cũng chỉ vì tôi mà người ta phải đau khổ bẽ bàng như thế. Tại sao Nghêu ra đi mà không nói với em một tiếng. Tại sao Nghêu có thể ăn ở độc đoán ích kỷ với em như thế. Tại sao Nghêu không nghĩ là nếu Nghêu nói, em sẽ cùng Nghêu bỏ trốn chung. Chỉ có như thế em mới an tâm, em mới có thể lo lắng chăm sóc cho Nghêu được. Trời cao đất dày ơi, sao mà Nghêu lại tàn nhẫn với em như thế. Tại sao Nghêu bao giờ cũng bỏ rơi em một mình tan tác như thế này. Tại sao Nghêu không bao giờ nghĩ đến thân phận của em. Nghêu ơi là Nghêu ơi!

    Nghêu ra đi, Hợi xuống dốc rất nhanh, xuống dốc không phanh, nỗi đau gần như tan tác cả cõi lòng, đánh quỵ tâm tư vốn đã có quá nhiều lổ thủng của Hợi. Cô bỏ cả ăn uống, mặc cho bà mẹ chồng và Ốc gần như ngày nào cũng phải năn nỉ, phải vật nài, nhưng Hợi làm gì còn tâm trí để ăn uống. Thở còn khó huống gì nói đến chuyện ăn với uống.

    Thấy con dâu xuống dốc nhanh quá, thím Biện cho người đi tìm thấy thuốc. Đên lúc ấy người ta mới biết là vợ Ốc đã có chửa. Người thấy thuốc quả là có con mắt tinh đời, chỉ thăm mạch, nghe qua vài câu chuyện, cuối cùng ông đã hiểu được tám phần câu chuyện của người đàn bàn đang có chửa. Cuối cùng ông ta nói:

    -Đôi khi làm con người, chúng ta phải cố gắng sống vì niềm hy vọng của người khác. Tôi biết, xác cô ở đây nhưng hồn cô ở một nơi rất xa xôi. Nhưng cô phải nghỉ đến đứa trẻ. Là người làng Cối, tôi biết mẹ cô ngày xưa cũng từng rất đau khổ vì mang thai cô. Ở đời, nhân duyên là điều chúng ta khó tránh.Nếu cô yêu một người, hãy cố sống vì người ấy. Và lại đứa trẻ trong bụng cô thật đáng thương lắm. Gẫm ra nó chẳng có tội tình gì…

    Hợi tâm trạng khổ đau cực độ, song nghe lời khuyên của người thấy thuốc nên đã có chút vỡ vạc, thành ra có đôi phần sở ngộ. Cuối cùng cô đã cố gắng nuốt xuống những bát cháo đỗ xanh mà mẹ chồng cô đã nấu. Ốc cũng tận tình chăm sóc cho vợ. Anh cẩn thận bón từng thìa cháo cho Hợi. Nhờ thế mà tình hình sức khoẻ của Hợi đã có phần hồi phục.

    Thế mới biết một vị thầy lang giỏi, có cái tâm nhìn thấu cuộc đời, đấy quả thật là cái phúc cho con bệnh. Người làng Cối vì thế ai ai người ta cũng kháo nhau là ông lang ấy có tài chữa bệnh như Hoa Đà tái thế, bệnh nặng đến mấy ông ta mà bắt mạch bốc thuốc cho sẽ đều bình phục. Một điều người ta không hề hay biết là ông ta lấy tâm mà trị bệnh, lấy nghĩa làm nghề, lấy nhân làm gốc, nhìn thấu được nỗi đau của con bệnh, từ đó cõi lòng của họ được ông xoa dịu, họ cảm thấy mình được cảm thông, được quan tâm đến.

    Có lẻ Hoa Đà ngày xữa cũng từng chữa bệnh bằng cách như thế.Và cũng nhờ ông lang từ tâm hôm nọ mà bào thai trong bụng Hợi cứ lớn dần lên. Mùa xuân năm sau thì một thằng bé chào đời, người nhà họ Huỳnh đặt tên cho nó là Huỳnh Văn Sinh.
    thay đổi nội dung bởi: meomunkitty, 10-08-09 lúc 11:43

  4. #54
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    tren nui khi~ moi xuong ^^
    Bài gởi
    204
    Được thích 163 lần trên tổng số 37 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy

    33.Cô đơn

    Đêm khóc thương đêm sao đời đen tối quá,
    Trăng tủi thân mình phận hẫm duyên ôi.
    Giữa dòng nước bạc cút côi,
    Sao người nỡ để hoa trôi, hỡi người.



    Sanh con xong, Hợi không còn là Hợi của những ngày tháng cũ. Cô giống như một con gà mái trải qua một trận cúm rù. Vẫn bới giun bới bọ, nhưng chỉ là một cuộc sống lặng thầm, chán nản, vô vọng.

    Người ta bảo thời gian có thể chữa đi những vết thương lòng. Rằng thời gian có thể giúp con người nguôi ngoai đi những câu chuyện cũ. Rằng thời gian sẽ giúp con người chôn sâu những kí ức đau buồn vào đáy cốc của tâm hồn.Giống như chuyện giặt áo, màu phẩm nhuộm dầu cho có thẵm cách mấy cũng phai nhạt dần dần theo thời gian.

    Thím Biện cứ nghĩ là sau khi sinh con xong, rất có thể vợ Ốc sẽ thay đổi. Theo kinh nghiệm của mình, thím biết trái tim của người mẹ bao giờ cũng thuộc về đứa con của chị đã sinh ra. Người đàn bà có thể không thương chồng, có thể không thiết sống, nhưng vì đứa con, vì đứa trẻ mà chị ta đã cưu mang nó hơn chín tháng trời trong bụng, chị ta sẽ có can đảm sống . Ít nhất là chị ta sẽ sống cho đến khi đứa trẻ ấy cứng cáp trưởng thành.

    Nói thì nói như vậy, nhưng trong trường hợp của vợ Ốc, định luật ấy hình như không đứng vững. Hợi không ghét bỏ con, chỉ là tâm hồn của cô quá đau khổ. Cô gần như không còn bất cứ một chút tỉnh táo bình thường nào nữa. Đứa trẻ sinh ra không phải trong cảnh thương yêu. Nhưng không vì thết mà cô ghét nó. Cô chỉ không đủ tỉnh táo để dành cho nó những tình cảm thân thương gần gũi mà bất cứ đứa trẻ nào cũng đều đáng được hưởng như thế.

    Hợi không ăn uống nên sữa gần như không có. Nhìn con dâu một ngày một sa sút, thím Biện không dám ép uổng mà cũng không dám nói năng gì đến. Thím chỉ biết lẳng lặng xay bột rồi quấy hồ đun cho thằng bé. Thím chợt chạnh lòng nhớ đến cái cảnh hôm xưa thím cũng đã từng đun hồ, đổ cháo cho Nghêu.

    Ốc cũng đau khổ không kém. Nhìn vợ bạc nhược xanh xao như thế, trong lòng anh chồng không thể không chất chứa những lo âu khắc khoải. Anh ngồi ngoài sân bồng con. Thằng bé oặt ẹo dật dựa trông rất tội nghiệp. Bản chất nó vốn đã hoài thai trong bụng một người đàn bàn đau khổ vì tình, giờ lại không được bú sữa mẹ. Khuôn mặt nó nhăn nhúm, già cỗi, không bụ bẫm như một đứa trẻ may mắn bình thường khác.

    Có lúc Ốc rất giận vợ. Tại sao cô ấy không cố gắng tỉnh táo để lo cho con. Nhưng khi thấy khuôn mặt bơ phờ của vợ, Ốc lại chạnh thương. Anh không thể hiểu nguyên nhân vì đâu mà vợ anh sa đà như thế. Anh chỉ nghĩ là vợ không ưng mình ngay từ đầu. Rồi thì anh vụng xử, nên vợ đã sợ và tránh né anh. Rồi thì lại có chửa, bào thai thằng con trai của anh nó đã hành mẹ nó như thế. Cuối cùng Ốc không giận vợ mà anh càng thương vợ mình nhiều hơn.

    Có hôm thím Biện nghe thấy con trai mắng yêu thằng cháu nội:

    -Cái ông Sinh này, này. Ông là ông hư lắm đấy! Vì ông mà mẹ ông phải ốm thế kia. Sau này lớn lên ông sẽ làm gì để báo hiếu, nuôi mẹ ông đấy!

    Thím Biện nghe thấy con trai nói như thế, trong lòng thím dâng lên một nỗi nhớ về Nghêu da diết. Thím muốn nói với Ốc:

    -Chẳng phải vì thằng cò nên mẹ nó mới đau khổ. Mẹ nó đau buồn là bởi vì mẹ nó đã thương yêu một người. Người đó là bác Nghêu của thằng cò đấy.

    Có những sự thật con người ta không thể nói ra với người khác được.

    Chẳng phải ở đời con người ta bao giỡ cũng xấu cả. Cuộc đời vốn chẳng bao giờ có những sự bằng phẳng. Chân thì mềm, đá thì cứng. Làm sao tránh khỏi những câu chuyện vạ gió tai bay. Rồi thì cây muốn đứng im nhưng gió lại không chịu ngừng thổi tốc. Thành ra những chuyện nhân duyên ở đời lắm lúc chỉ khiến con người ta nghê xong rồi càng thêm bực bội. Đấy cũng chính là những sự thật không thể dễ dàng nói ra bằng được. Và con người tuy không xấu nhưng đôi khi vì hoàn cảnh mà họ không thể trở thành người tốt.

    Có lúc Ốc ngồi lặng lẽ một mình, hút thuốc lào hết điếu này sang điếu khác. Mà trước đây Ốc đâu có hút thuốc lào. Chả là mấy hôm liền trời bão, đi bẩy chim không được, mà vá lưới mãi cuối cùng cũng chẳng còn chỗ nào rách để vá. Thế là Ốc đi qua nhà thằng bạn nghèo bị què chân tên Ký. Gọi là bạn nhưng Ký hơn tuổi Ốc. Xét kỹ, Ký còn lớn hơn cả Nghêu. Nhưng vì bị tàn tật bẩm sinh nên chỉ quanh quẩn ở nhà. Ốc chơi thân với Ký là vì Ký tội nghiệp, đáng thương.

    Hai người bày cờ ra đánh. Từ xưa đến giờ, Ốc vụn nghĩ nhưng rất giỏi cái khoản cờ quạt. Nhưng bây giờ Ốc không thể nào đánh cờ giỏi như trước nữa. Đã có lúc Ký đánh cờ thắng mãi, đâm nổi cáu:

    -Ông chơi đểu lắm. Toàn là thả cờ…Như thế ông không coi tôi ra cái quái gì cả.

    Ốc lơ đãng nói:

    -Tầm này gia đạo có nhiều chuyện buồn hơn vui, tập trung không được.

    Nói xong Ốc lại đánh một hơi thuốc lào nữa. Rồi thì lại một làn khói trắng bay lên. Thấy bạn có hôm hút nhiều thuốc quá, Ký lên tiếng:

    -Thuốc lào chứ có phải lông chim đâu mà ông hút khoẻ thế. Nhà này có một thằng què không làm ra tiền, chứ không phải đây là nơi chùa miếu, để ông muốn hút bao nhiêu thì hút.

    Tuy là câu nói đùa, nhưng người tỉnh táo đáng lẽ phải xấu hổ. Như Ký nói, thuốc là nhà hắn không phải thuốc chùa. Nhưng Ốc không màn. Anh cứ châm đóm hút hết điếu này sang điếu khác. Bánh thuốc lào to như thế mà chỉ một buổi chiều đã vơi hẳn đi một góc. Có hôm chỉ một ván cờ mà Ốc hút hơn chục điếu thuốc lào. Ký lại phải giục:

    -Đánh tập trung vào đi chứ. Rậm rờ mãi.

    Hôm sau Ốc đem sang nhà Ký hẳn mấy bánh thuốc lào. Miệng nói:

    -Từ nay không ăn thuốc chùa nữa. Ông khỏi lo.

    Ký vội reo lên:

    -Đang lúc u già bảo trong vườn chẳng còn cái gì để bán thì chú mày lại đem thuốc lào sang. Đừng là đang buồn ngủ gặp chiếu manh. Mà làm sao dạo này bỗng dưng lại đối xử khách khí thế!

    Ốc lững thững trả lời:

    -Buồn. Chán. Không thiết sống nữa.

    Ký hỏi:

    -Chắc lại là chuyện con vợ chứ gì. Đàn ông mà buồn thì chỉ có chuyện ấy thôi. Tôi hỏi thật nhé. Vợ ông có thằng nào nó…

    Cẩu hỏi của Ký khiến Ốc giật nảy người. Thì ra cái lần ân ái đêm đầu tiên, Ốc biết là trên mảnh vải trắng mà bà mẹ cố tình đặt ra không có vết máu nào của cô con dâu. Ngày ấu vì tình còn rất mặn, Ốc không hề nghĩ gì. Đang yêu say đắm, Ốc đâu còn thời gian để tâm vào những chuyện khác nữa. Này thì câu hỏi của Ký khiến Ốc phải nhớ.

    -Ông im đi. Việc ấy không liên quan gì đến ông cả.

    Thì ra vại nước bùn đục, khi đánh phèn, sẽ trong, tưởng là yên chuyện. Ai ngờ, chỉ cần người ta thò tay xuống khuấy lên, thế là vại nước đục ngàu như cũ, vẩn những ráng rêu cua, chả làm gì khác hơn được.

    Sau cuộc nói chuyện hôm ấy. Ốc không còn đi qua bên nhà Ký nữa. Ốc không thiết đến cả cờ quạt. Ốc tránh Ký như người ta tránh một vết thương lòng. Ốc chặt trúc làm cái điếu cày cho mình. Rồi Ốc mua cả rượu về nữa. Thím Biện nhìn thấy con trai ngồi hút thuốc uống rượu một mình, thím chợt nhớ đến lời của bà thấy bói hôm xưa. Nếu quả như thế, cuộc đời của hai đứa con thím ứng vào những lời bói ấy. Chúng sẽ đau khổ, sẽ long đong lận đận suốt đời.

    Cô đơn…lặng lẽ…Cô đơn…

    Vì tình gió phụ, trăng hờn tủi trăng.

    Không chỉ có Ốc là cô đơn. Thím Biện cũng tái tê. Mà Hợi thì là người đau đớn ê chề nhiều nhất. Cả ba người họ sống trong một ngôi nhà. Nhìn xa thì thấy rất yên bình. Nhưng nếu nhìn kỹ vào bên trong, người ta sẽ phải bảo nhau:

    -Sống như thế, chết có khi lại sướng hơn.

  5. #55
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Bài gởi
    396
    Được thích 84 lần trên tổng số 56 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy

    Cô đơn đến thế cơ ah`? Thiện tai thiện tai. Cầu trời júp bạn Ốc qua cơn cô đơn. Khổ thân quá cơ. *cười*

  6. #56
    Tham gia ngày
    Sep 2010
    Đến từ
    Đa Nang city
    Bài gởi
    5
    Được thích 0 lần trên tổng số 0 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy [Complete]

    Bạn meomunkitty đi đâu mất tiêu rùi, tự post típ vậy

    34.Bị Cua Kẹp

    Phận đen đủi phết vôi mà vẫn bạc,
    Kiếp con người đi lạc trầm luân.
    Còn gì đâu nữa hương xuân,
    Từ đây xin được một lần mất nhau.


    Bất hạnh thường đi có luồng. Chúng thích kéo bầy kéo lũ. Không thể mà người xư a bảo con cháu rằng:
    Hoạ vô đơn chí,
    Phúc bất trùng lai.
    Sự ra đời của thằng Sinh bây giờ chẳng đem lại niềm vui như bà nội nó hằng mông đợi. Thằng bé oặt ẹo, khóc ré cả đêm. Càng dỗ càng khóc. Có hôm bà nội nó cũng phải khóc theo:
    -Giời ơi là giời, cháu mà cứ khóc mãi thế này, cháu cũng chết mà bà cũng chết!
    Hợi đón con từ tay mẹ chồng nhưng đứa trẻ cũng không nín. Hình như đứa trẻ biết rõ ai thương nó nhiều hay ít. Chả là khi Ốc bế con, thằng é ự ự vài tiếng rồi im bặt. Có lẻ mỗi lần ẩm con, Ốc hay lắc nhẹ thằng bé. Anh đi dạo quanh nhà, miệng ru với nó:
    -A. Ông Sinh này, ông khoẻ bắt nạt mẹ với bà nội lắm đấy nhá. Ông sinh xấu lắm cơ. Chả ai thích chơi với ông Sinh nếu như ông cứ quấy như vầy. Sức ông Sinh khóc để dành mà ăn cháo, rồi chống lớn, như thế có phải là hơn không? Hả…Ông Sinh…
    Thằng bé nghe bố nói có lần bật cười khanh khách. Thím Biện nghe thấy con trai giỡn với cháu nội như thế trong lòng cảm thấy vừa thương vừa tủi hộ cho thằng bé. Đáng lẽ ra mẹ đứa trẻ cũng phải nghĩ đến thằng bé nhiều như thế. Đằng này chỉ có mỗi bố nó là hay nói chuyện với con. Tội nghiệp, trẻ con còn bé, đứa nào chả cần đến mẹ nhiều hơn bố.
    Có hôm Ốc bảo con:
    -Ông Sinh ngoan nào. Hay ăn chống lớn. Mai mốt bác Nghêu về nhà, mua bao nhiêu là quà cho ông Sinh luôn.
    Hợi nghe chồng ru con như thế trong lòng nỗi niềm tái tê cay đắng. Dù sao thì mối tính của hai người họ đâu phải cứ muốn nói dứt bỏ một sớm một chiều là được. Còn thím Biện, khi nghe con trai nhắc đến con gái, lòng thímlại man mác bâng khuâng, rầu rầu, rĩ rĩ…Tình cảm gắn bó bao nhiêu năm đâu thể nói như là lá tre,gió thổi mạnh lại lật lên lật xuống.
    Thím Biện nhớ lại cái lấn thím đã chăm sóc khi Nghêu ốm nặng. Nào là lên sởi, bị hen, ho gà, cúm, sốt…Nhiều hôm thím và mẹ chồng phải thức cả đêm. Biết là không có máu mủ gì, nhưng khi đã nuôi mến chân mến tay, tình cảm sẽ khác nào nhau con để, cháu ruột.
    Thăng Sinh cuối cùng vẫn lớn lên. Không bụ bẫm, như bố nó thời con trẻ, lúc nào cũng mũm mĩm như một quả bí đao. Nhưng nó được hưởng tình yêu thương của ông bố rất nhiều, thím Biện nghĩ: Cái thằng Ốc thế mà biết ru con. Chả giống như ông Biện ngày xưa.
    Thời gian trôi đi. Đứa trẻ lớn lên đồng nghĩa với tuổi của thím Biện ngày càng già thêm đi. Lâu lắm rồi không thấy một mẫu tin nào về Nghêu cả. Thím ngày ngày vẫn cứ mòi mỏi mong tin con gái. Nhưng thím càng chờ, tin càng mất. Lãi nữa, cái tật đau đầu càng hành hạ thím nhiều hơn, có lúc đang đi phải ngồi xuống vì chóng mặt. Tay thím có lúc run lẩy bẩy không kiểm soát được, thím đã bắt đầu lo lắng là sẽ có lúc thím sẽ chết. Và như thế, nếu Nghêu không về kịp, thím sẽ không còn cơ hội thấy đứa con gái nuôi.
    Cái xui xẻo nó đi có luồng. Đã bảo là như thế. Cảnh gia đạo nhà thím Biện vốn tăm tối sữan. Con dâu thì sau dạo sinh nở xong bị hậu sản mòn, người tiều tuỵ xanh xao. Ăn không ăn, ngủ không ngủ, càng lúc càng trông ra như thể thân tàn ma dại.
    Một hôm thím Biện ngồi xé rốc để nấu bữa canh riêu cơm chiều. Vì tay thím run nên bị một con cua càng to cặp cho. Người khoẻ thì có thể gỡ ra một cách dễ dàng. Đằng này tay thím bị run nên không thể gỡ con cua ra thật nhanh cho được. Loay hoay mãi, cuối cùng gỡ được con cua ra thì một vết kẹp rất sâu, chảy ra bao nhiêu là máu. Ốc nhìn thấy thế, xót ruột quá, gần như là mắng mẹ:
    -Con đã bảo rồi. Để chốc con làm cho thì mẹ cứ gàn không chịu nghe.
    Thím Biện chẳng nói gì cả. Thím chỉ cười:
    -Ngồi không nó buồn chân tay lắm.
    Mà đúng là thím luôn cảm thấy bất an. Hình như bao giờ thím cũng buồn như thế. Thím nhớ đên con Nghêu lắm. Dù nó là đứa xốc vác, không hề gì bị ăn hiếp, nhưng lòng người mẹ cái lo có bao giờ can kiệt nỗi lo. Dù cho đứa con của thím khôn lanh cách mấy, thím vẫn lo là ngoài kia biển đời lắm cạm bẫy, biết đâu là người tốt mà gởi thân. Còn kẻ xấu thì nhan nhản. Thành ra thím trong tâm hồn bao giờ cũng lo cho con Nghêu gặp phải những điếu trắc trở.
    Con người sinh ra là chịu khổ. Thím Biện nghĩ như thế. Âu cũng là một kiếp người, phúc thì ít, hoạ thì nhiều. Rồi cũng chỉ vì yêu mà phải chịu bao nhiêu là truân chuyện cay đắng. Thím nghĩ rằng cái chữ nhân duyên nó chẳng bao giờ đem lại cho con người ta những điều may mắn.
    Với thím, lần bị cua kẹp ấy cũng là một cái hoạ. Một cái hoạ chẳng ai muốn mà tự nhiện nó đến. Nhà ho Huỳnh xem ra như thế mà xui xẻo thật. Đúng là cái nghiệp nó nặng. Cố gắng hoá giải nhưng càng cố càng đi vào ngõ cụt.
    Ngay chiều hôm sau thì chỗ bị cua kẹp sưng lên rất to. Ngừoi thiếm Biện run bầt bật vì bị sốt.
    Vào yurivn vì hâm mộ 1 người...

  7. #57
    Tham gia ngày
    Sep 2010
    Đến từ
    Đa Nang city
    Bài gởi
    5
    Được thích 0 lần trên tổng số 0 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy [Complete]

    35. Trăn trối

    Chó cắn trăng đêm dài nhưng trăng không vụng,
    Cóc nghiến răng sái lợi chờ mưa nhưng mưa vẫn không về.
    Đi đâu sao chẳng thấy về,
    Hay là đã chết nơi quê xứ người.


    Không phải là tin dị đoan hay là một cái gì đó đại loại như thế, thím Biện bỗng nhiên biết ngay là ngày giờ chết của mình đến rất gần. Có thể là một nỗi sợ sệt vô hình. Mà có thể là do thím biết những vận hành trong cơ thể của mình đang suy kiệt. Con chim gần chết còn biết gáy gở, hồ huống chi là con người.
    Vết cua kẹp thường không độc. Có người bị cua kẹp hoài mà đâu có sao. Có người bị cua kẹp, nặng lắm cũng chỉ là bị nhiễm độc rồi bị cụt mất một ngón tay. Nhưng có người thì ngay cả cái mạng to đùng như thế cũng không thể giữ lại được. Thế mới có chuyện để người làng Cối bảo nhau:
    - Chớ có mà xem thường các việc. Nhà thím Biện sát ruộng trúc nhà ông phán Hựu ngày xưa chỉ bị cua kẹp mà thác oan đấy!
    Có người gàn, hay cãi chày cãi cối, bảo:
    - Chẳng phải là bị cua kẹp đâu. Chắc là vì cái gì khác nữa cơ!
    Với Ốc, nó biết mẹ nó chỉ vì bị cua kẹp mà thác oan.
    Ban đầu chỉ là một vết kẹp không sau lắm. Nhưng đêm đến nó bỗng hành khiến người thím Biện gai gai cơn sốt. Thím chỉ ngỡ là mình bị cảm, thành ra cứ nghĩ là mình chỉ bị sốt nhẹ rồi thồi. Chuyện bị cảm thì đây không phải là lần đầu tiên thím mới bị.
    Bữa cơm chiều hôm ấy vẫn là món riêu cua chấm với rau muống bào ra. Nhà chỉ có hai mẹ con ăn cơm với nhau. Hợi vẫn ốm liệt giường, hơn ba năm nay, Hợi nằm riệt, có người biết chuyện bảo là:
    - Nặng thà chết còn sướng hơn. Chứ cứ ốm riệt như thế, khổ làm sao mà chịu được.
    Bao nhiêu thuốc men cả nhà đều chạy chữa tận tình cho Hợi nhưng xem ra cái chất ham sống , ham mình được mau khỏi bệnh bên trong của Hợi đã không còn nữa. Cô sống thoi thóp như một cành xương rồng héo rũ, không hẳn là chết, mà cũng không hẳn là còn sống. Thím Thoan thương con gái nên lâu lâu lại lén chồng đem sang hai quả trứng gà hay một bát cơm nếp lạc cho con gái, nhưng xem ra những cử chỉ ân cần ấy vẫn không đánh thức được bệnh tình của cô con gái kém phước.
    Chiều hôm nay tự nhiên thím Biện nhớ đến Nghêu một cách rất lung. Thím gọi Ốc vào bảo:
    - Mẹ biết sức vóc của mình cũng không còn là bao nhiêu nữa. Chắc rồi thì mẹ không bao giờ nhìn thấy con Nghêu nữa. Tội nghiệp cho nó quá...
    Thím Biện rất muốn kể ra câu chuyện tình của Nghêu cho Ốc nghe. Nhưng thím không thể nào kể ra được. Dù gì thì vợ thằng Ốc vẫn còn đang sống sờ sờ ra đấy. Kể câu chuyện này ra thì chưa hẳn đã giải quyết được việc gì. Con Nghêu thì đã bỏ nhà đi được hơn ba năm nay. Nếu thím lấy ngày nó bỏ nhà biền biệt ra đi làm ngày giỗ thì cũng kể là mãn tang rồi đấy. Có những câu chuyện ở đời người ta chỉ biết sống để bụng, thác đem theo.
    Ốc nghe mẹ nói, trong lòng cũng cảm thấy bùi ngùi xúc động:
    - Số chị ấy lớn. Lại là người ăn ngay ở lành. Đi đâu mà chả có người khuất mặt khuất mày phù độ, mẹ lo làm gì, nghỉ cho đỡ mệt.
    Thím Biện gượng ngồi dậy, thím lấy tay vấn lại mái tóc đã không còn dày như ngày xưa nữa:
    - Con bảo, ở ngoài kia, làm gì có người tốt. Cảnh bôn ba xứ người, chỉ có những người tán gia bại sản mới phải lưu đày như thế. Đêm hôm gió rét... ngoài đường ngoài chợ.
    Ốc an ủi mẹ:
    - Mẹ khéo lo. Mai kia biết đâu chị Nghêu lại dắt cả chồng cả con về. Mẹ phải ráng khỏe để còn nhìn thấy cháu ngoại nữa chứ!
    Trên khuôn mặt thím Biện là một nụ cười héo hắt. Thật ra trong bụng thím rất mong sẽ được nhìn thấy viễn cảnh tươi đẹp ấy. Mà chẳng phải đợi Ốc nói ra thím mới không nghĩ đến chuyện ấy. Nhiều đêm thím Biện đã có những giấc mơ rất đẹp. Chẳng hạn như thím nằm mơ nhìn thấy Nghêu lên xe hoa lấy chồng, Nghêu cho con bú, Nghêu giặt tã cho con, Nghêu ru con, tập cho con đi, chồng Nghêu răng hô... Những đứa trẻ trong mơ nhìn đến hay.
    Thím Biện nhìn con trai:
    - Gía được như thế còn nói làm gì nữa.
    Qua trưa hôm sau thì thím Biện run bần bật, thím bảo Ốc đun cho mình một nắm lá xông. Ốc vội vã làm theo lời mẹ dặn. Nhưng khi bưng nồi nước xong lên thì mẹ đã mê man. Anh vội vứt con cho vợ rồi rảo chân đi tìm thầy thuốc.
    Bắt mạch khám bệnh xong, ông lang nói với anh con trai:
    - Thím Biện nhà mình bị nọc cua kẹp. Khó qua khỏi. Nhất là cái kiểu mạch chạy yếu thế kia. Da dẻ không còn nhiều sinh khí. Chỉ còn mỗi một liều thuốc có thể chữa được. Nhưng xem ra rất khó có thể tìm...
    Ốc bỗng cảm thấy sốt ruột, gần như anh nổi cáu:
    - Xin cụ cứ dạy cho. Đắt mấy nhà cháu cũng không tiếc.
    Ông lang từ tốn bảo:
    - Thuốc này không thể mua bằng tiền được.
    Ốc mặt thộn ra:
    - Thế thì phải làm gì bây giờ?
    Ông lang cầm lấy tay anh, nhẹ nhàng phân trần:
    - Thế tôi mới nói là khó tìm... Thím Biện nhà ta bây giờ đang mong chờ được nhìn thấy mặt chị Nghêu của cháu. Nhưng mà người ta như con chim... Đã bay đi là bay mất, có đi tìm cũng không kịp. Nhân duyên con ngừơi là như thế... Vô duyên thì lúc chết cũng không được nhìn thấy nhau.
    Ốc mắt rân rấn nước:
    - Thế mẹ cháu còn sống được bao lâu. – Hình như anh đang muốn biết để tính toán xem anh có đủ thời gian để đi tìm chị gái về hay không.
    Ông Lang bảo là thím Biện chỉ còn sống được bất quá là qua đêm rằm tháng bảy. Ốc nghe xong vỡ òa lên khóc. Nếu thế, mẹ anh chỉ con hơn một ngày nữa để sống. Đau đớn thật. Cái đâu lớn nhất là nhìn thấy người thân của mình sắp chết mà không cứu được. Ốc lấy tay chùi nước mắt. Ông lang cáo về mà không chịu lấy tiền. Hình như khi phải đầu hàng trước một con bệnh, ông ta luôn cảm thấy mình mắc nợ họ nhiều hơn là mình đáng được nhận bất cứ một khoản thù lao nào.
    Lại nói về chuyện của thím Biện, con người ta trước khi chết thường có những hành động tỉnh táo minh mẫn rất lạ, đấy là một điềm gở rõ ràng nhất. Không tin thì cứ đi hỏi mấy người già sống nhiều, ai ai họ cũng bảo chuyện ấy là có thật.
    Thím Biện trước hôm rằm bỗng nhiên tỉnh táo khác thường. Thím bảo con trai đun nước cho mình tắm, rồi thím còn dặn Ốc đi mua hương bài về để thím đốt trước bàn thờ tổ tiên nhà họ Huỳnh. Thím bảo Ốc mặc áo mới nhất cho thằng cháu nội tên Sinh. Rồi thím tự mình lê ra ngoài sân hóng nắng.
    Ốc biết ông lang kia thần cơ diệu đoán. Lời ông ấy nói không sai. Thành ra nhìn thấy mẹ mệt nhọc lê lết. Anh không dám cản. Nghĩ đến chuyện phải chạy đi mua hương bài khiến anh đã cay đắng. Hơn lúc nào hết, anh chỉ muốn được túc trực ở bên cạnh mẹ. Thế là Ốc chạy một mạch đi mua hương, trong bụng thầm cầu xin khi anh về đến nhà thì mẹ anh vẫn còn chưa bị việc gì.
    Khấn nguyện xong với nhà họ Huỳnh, thím Biện bảo con trai đun cho mình một bát chè đỗ đen. Thím bảo: Cái món chè này ngày xưa bố con với cái Nghêu thích ăn nhất. Ốc nhanh chóng làm theo lời mẹ, anh vừa nấu chè vừa khóc. Nước mắt tuôn chảy ròng ròng.
    Khi mảnh trăng tròn nhô lên quá ngọn tre, Ốc chợt hoảng sợ. Phải chi có một phép lạ nào đó để anh có thể níu vầng trăng kia lại được. Phải chi anh có thể hy sinh tuổi thọ của mình để cứu cho mẹ vài hôm. Phải chi ông lang kia đã nói nhầm...
    Khi đứng trước sự bất lực của chính mình, con người ta bao giờ cũng bấu víu vào tất cả những gì họ có thể bấu víu vào. Cho dù đó là những sự bấu víu vô lý nhất.
    Thím Biện cho gọi Ốc vào, thím thở nặng nhọc:
    - Ốc này... mẹ xin con một vài điều trước khi mẹ đi về với các cụ tổ nhà họ Huỳnh.
    Trong giây phút linh thiêng trang trọng ấy, Ốc quỳ xuống bên đầu gối mẹ, thành kính lắng nghe. Giọng thím Biện run run:
    - Thứ nhất, làm gì thì làm, con phải coi chị Nghêu... như mẹ, sau này mẹ mất!
    Ốc cúi đầu: Vâng. Người mẹ nói tiếp:
    - Thứ hai, nếu chị con... mà nó có về, con phải tìm cho chị con một chỗ... Cố mà khuyên chị con... Đàn bà không chồng... nhọc cái thân lắm...
    Ốc cúi đầu thấp hơn xuống nữa: Con xin nghe lời mẹ dạy.
    Thím Biện phải nghỉ để thở, sau cũng thím mệt nhọc nói:
    - Còn điều này nữa. Con phải yêu thương vợ con... Người đàn bà... Vợ con... rất cần đến sự chăm sóc của con...
    Hình như thím Biện còn muốn nói thêm một điều gì đó nữa nhưng lại thôi. Thím nằm xuống rồi nhắm mắt lại.
    Ốc bật lên khóc. Anh cầm lấy bàn tay thô gầy của mẹ áp lên má mình. Nước mắt lưng tròng, anh biết mẹ anh đã từ chối chính cuộc sống của mình. Ốc chợt nhận ra anh nhỏ bé biết bao nhiêu. Khi con người ta còn cha mẹ, họ sẽ không bao giờ cảm thấy mình yếu đuối. Nhưng khi cha mẹ không còn, người ta mới cảm nhận ra trên đầu mình không còn sự bao dung che chở.
    Thím Biện cũng khóc. Nhưng thím mệt nên chỉ nằm nhắm mắt.
    Vào giờ sửu thì thím Biện ra đi.
    Ốc chính thức mồ côi cả cha lẫn mẹ vào cái đêm rằm tháng bảy năm đó.
    Thằng Sinh năm ấy mới lên ba tuổi đầu. Ký ức của nó về bà nội không có nhiều. Thế giới của nó vẫn còn quá nhỏ bé để nhìn thấy ranh giới của tử biệt sinh ly. Nó cũngk hông nhớ rõ là hôm ấy nó mặc chiếc áo mới nhất của mình.
    Vào yurivn vì hâm mộ 1 người...

  8. #58
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    tren nui khi~ moi xuong ^^
    Bài gởi
    204
    Được thích 163 lần trên tổng số 37 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy

    36. Giỗ mẹ

    Hương nặng tình nên khói bay không thẳng,
    Người nặng khối sầu nên nước mắt không rơi.
    Làm con đạo hiếu ai ơi,
    Công cha nghĩa mẹ biển trời sánh ngang.

    Thím Biện ra đi là một nỗi đau lớn nhất trong đời mà Ốc trải qua. Hình như với tất cả những đứa con có hiếu, cái chết của người mẹ là một tổn thất cùng cực nhất mà họ đã trải nghiệm qua.

    Mùa bòng năm ấy ra hoa nhưng tuyệt nhiên không hề đậu quả. Hình như cây cối cảnh vật cũng tiếc thương cho người đàn bà sớm hôm chăm bón cho nó. Cây bòng năm nay để tang cho thím Biện. Thế mới biết là cây cỏ không phải là sống không có tình. Nó biết tri ân và cũng biết xót xa tiễn biệt người đã hàng ngày tưới nước vun phân cho nó.

    Con Mực già cũng chết theo chủ. Người ta bảo nó đã quá già. Dù sao thì với một con chó mà sống đến những mười bốn năm theo mỗi mùa mưa thì gẫm ra nó đã sống rất thọ với tuổi của loài chó. Ốc chỉ biết sau ngày mẹ đi được ba hôm, anh nhìn thấy nó nằm cứng nhắc bên chân giường của thím Biện, cái đầu gối lên đôi guốc gỗ đã cũ của thím.

    Hôm ấy Ốc giao con cho vợ rồi vác mai ra đào một cái huyệt nhỏ cho con Mực, sát ngay bên cạnh nhấm mồ vẫn con tươi màu đất của mẹ. Anh chôn theo con Mực đôi guốc gỗ của mẹ anh. Quay sanh nhìn lên nấm mồ của mẹ, Ốc rưng rưng nói:

    - Con Mực nó nhớ mẹ nên đã đòi đi theo mẹ đấy. Hôm nay con đem nó ra đây để nó cùng với mẹ đi về nơi chín suối.

    Quay lại nhìn con Mực già lần cuối, Ốc bảo với con vật co đôi mắt vẫn mở ra nhìn:

    - Sinh thời mày là con vật trung thành với nhà họ Huỳnh. Nay thì mày cuối cũng đã trả xong món nợ. Tao xin lỗi là ngày xưa đã nhiều lần đánh mày. Nhưng mày có biết là tao bực bội nên mới làm như thế. Loài chó chúng mày bực bội thì sủa. Con người như tao thì khi bực bội chẳng biết làm sao. Mày cũng đừng buồn gì tao nữa. Nếu mày không chê bai nhà họ Huỳnh ăn ở hẹp bụng, nhớ xuống đấy mà ở với người nhà họ Huỳnh.

    Xong việc anh quay về nhà, trong lòng trỗi lên một nỗi niềm bâng khuâng, trống vắng trong tận đấy sâu thẳm của cõi lòng. Anh nhớ mẹ da diết. Nước mắt ba hôm nay hình như không bao giờ cạn. Không nghĩ đến mẹ thì thôi, khi nghĩ đến mẹ thì lòng anh lại như có ai xát muối. Ốc không con thiết tha gì đến chung quanh. Kể cả chuyện có người thấy anh đem con Mực ra ruộng mả chôn đã nói:

    - Đừng chôn con chó mà phí của. Bán rẻ cho chúng tôi đi.

    Bình thường Ốc sẽ quay lại mắng cho người ấy một câu. Nhưng hôm nay Ốc không thiết tha đến bất cứ chuyện gì. Anh không muốn nói chuyện với ai cả. Người ấy lại nhằng nhẵng nói:

    - Nếu anh ngại, thui xong, tôi sẽ biết cho anh nguyên hẳn một cái đùi.

    Ốc vẫn lẳng lặng bước đi. Đã bảo là hôm nay anh không thiết tha gì đến chung quanh nữa. Mẹ mất, Ốc chết một phần trong trái tim anh.

    ...
    Một năm trôi qua...

    Mùa bòng năm sau quả ra rất sai. Chẳng phải nó là giống cây mau quên, không tế nhị, ít nghĩ ngợi nhiều, nhưng có lẽ nó đã suy ngẫm ra rằng tâm ý của người trồng nó bao giờ cũng mong nó ra nhiều quả. Hình như có điều gì giác ngộ, cây bòng liền trổ rất nhiều hoa, mười quả đậu thì đủ mười quả chín, người tinh ý nhận ra cả đời cây bòng chỉ mất có một năm nó không ra trái, đấy là cái năm nó để tang thím Biện.

    Thấm thoắt thoi đưa, nỗi đau có lúc chùng chình như thể nó không bao giờ chịu dứt. Nhưng cũng có lúc nó ngủ quên, có như thế con người ta mới không bị điên cái đầu vì phải đắm vùi trong nỗi đau. Thời gian, tuy có nhiều thâm ý nham hiển, cuối cùng cũng chẳng làm gì khác hơn được. Đấy là theo cái nhìn của người có thói quen nghi kỵ. Còn với người hiền lành chất phác, giống như cái nhà anh Ký bị què, bạn của Ốc, họ sẽ bảo:

    - Thời gian bao giờ cũng là một liều thuốc chữa lành mọi nỗi đau thương phiền phức của thân phận làm người. Không có thời gian ,chẳng biết con người sẽ xoay xở làm sao với những nỗi đau gặm nhấm của lòng mình.

    Chả mấy mà giỗ đầu tiên của thím Biện. Ốc không làm cơm kỵ đãi cả làng. Anh đợi đến giỗ mãn tang mẹ mới làm cơm đãi họ mạc và những người hàng xóm. Chả là nhà anh trong lúc này đang bấn lắm.

    Rồi thì vợ Ốc cũng dần hồi phục, có lẽ cô vợ nhận ra là anh chồng quá vất vả. Ngày thím Biện còn sống, tuy không làm được những công việc nặng, nhưng các việc cơm nước bếp núc trong nhà thím đều làm cả. Giờ thì Ốc phải cáng đáng cả những chuyện giặt giũ, con cái, thành ra Hợi cố gượng dây.

    Rồi thì loanh quanh những công việc nhỏ nhặt dần dần, sau cùng Hợi đã bình phục, tuy chậm, nhưng là một sự bình phục có kết quả rất đáng khích lệ.

    Có những vết thương lòng sâu hoắm cũng sẽ nguôi ngoai dần. Cơn bão nào rồi cũng đi qua. Chẳng phải là Hợi chóng quên, làm sao người ta có thể quên đi mối tình đầu đã khiến họ phải mất hơn ba năm trời mới chữa lành được. Không phải cô là người dễ thay đổi như thế, nhưng đứng trước những khó khăn của chồng, Hợi không thể nào cứ nhớ mãi về người tình của mình được.

    Hợi bắt đầu nhận ra nét tận tụy chân thành của chồng. Ốc chân thuần chịu khó, anh nghe theo lời dặn thứ ba của mẹ, nhất định thương yêu vợ hết mực. Không hề có bất cứ điều gì sơ suất. Cơm anh lo, chuyện giặt giũ anh cũng không cho Hợi động tay vào. Có lẽ vì thế mà Hợi cảm động dần dần. Con người ta bao giờ cũng thế, tình cảm luôn đến một cách âm thầm, ngoại trừ những lần họ bị choáng ngợp bởi những tiếng sét ái tình đầu tiên quá mạnh.

    Vả lại Nghêu ra đi gần như tuyệt tình. Không một lời thăm hỏi, không một mẩu tin bắn về, điều đó khiến Hợi cảm thấy Nghêu là người ích kỷ. Gía như Nghêu chỉ cần nhắn tin ai đó, như thế sẽ đủ đối với Hợi. Nhưng tịnh như không, sự chờ đợi vò võ của Hợi cuối cùng hẫng tuột, nhẹ dần, cô cảm thấy Nghêu có lẽ đã không còn thương yêu cô nồng thắm như xưa nữa. Có lúc Hợi lại nghĩ khác đi: Có khi mình nghĩ oan cho Nghêu. Có khi người ta đã chết rồi cũng nên. Hoặc giả có thể người ta đã nương vào cửa Phật, quyết lòng diệt dục, quên đi những niềm ân ái năm nào.


    Nghĩ thế nên Hợi quyết định không thể sống với mối tình cũ của mình mãi được. Tuy không yêu thương Ốc nồng nàn như Hợi đã từng mất ăn mất ngủ vì Nghêu, nhưng Hợi nghĩ rằng trước mắt cô còn có thằng con và một người chồng. Hóa ra nằm mơ mãi, cũng có lúc người ta sẽ tỉnh thức.


    Hóa ra giỗ đầu của thím Biện cũng là lúc vợ Ốc bình phục khỏi mối tình đầu đầy uẩn khúc.

  9. #59
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    tren nui khi~ moi xuong ^^
    Bài gởi
    204
    Được thích 163 lần trên tổng số 37 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy

    37. Cay Đắng


    Tóc dừa xanh xoã thân cau,
    Làm chi cho khổ lòng nhau hỡn dừa.
    Trách mình hay trách gió mưa,
    Thiên duyên xao chẳng cho vừa ái ân.

    Chẳng phải cứ đọc Truyện Kiều của Nguyễn Du người ta mới tìm thấy những nổi đau đoạn trường. Cuộc đời thực đôi khi cũng không thiếu những cảnh tình tréo ngheo dang dở. Số phận nàng Kiều hình như không ít người đã nhận ra chân dung của chính mình na ná gần như thế. Và chẳng phải cứ xem tuồng người ta mới nhận ra nổi đau của chàng Trương Chi thổi địch rất hay nhưng gặp phải nỗi niềm cay cực. Cuộc đời thực không hiếm những đổ vở đau thương mà trăm tội cũng bởi một chữ tình mà sinh ra cả.


    Giá như Nghêu chết đi. Hay là Nghêu đã trở thành một kẻ mượn áo vải nâu chôn vùi trong bốn bức tường kinh kệ của một ngôi chùa cổ, chuyện tình đau thương ấy sẽ liền vết sẹo. Đằng này đôi khi duyên phận dở trò ma mãnh, khiến cho vết thương hôm nào tưởng đã nguôi ngoai cuối cùng lại quay ra rỉ máu.


    Thế mới biết thời gian lẩn thẩn khù khơ, số phận thì ranh ma giảo quyệt, mà duyên phận thì chẳng tử tế gì. Chỉ có con người là nạn nhân, cuối cùng vòng tục tuỵ đa đoan mới trở thành một nỗi ngậm ngùi đắng chát.


    Giỗ mẹ qua đời được một năm, hai tháng sau thì Nghêu đùng đùng dẫn xác trở về.


    Gia đình họ Huỳnh cứ ngỡ đã yên bề sóng gió, nhưng khi Nghêu về đến nơi thì mọi chuyện tưởng như đã được đẩy lùi vào quá khứ bổng nổi lên như một cái giầm, đâm thẳng vào trái tim của vợ Ốc thêm một lần nữa.


    -Cháu chào bác, ạ.

    Thằng Sinh chưa bao giờ nhìn thấy Nghêu. Nó chào người đàn bà bằng cái giọng ngòng ngọng dễ thương của nó.


    Hợi đang băm bèo ở nhà sau nghe tiếng con chào khác, vội hỏi ới ra:


    -Ai thế. Cháu đang bận băm bèo ở dưới này.


    Nghêu biết ngay đứa trẻ là con của Ốc. Thẳng bé nhìn giống bố y như đúc. Trái tin của Nghêu chợt nhói đau. Thì ra mối tình đầu của Nghêu cuối cùng cũng chỉ là một hoài niệm ngu ngơ. Ván đã đóng thuyền, người cũ đã ôm cầm sang bến khác. Tất cả còn lại là một dư âm sống sượng, bạc bẽo.


    Nghêu toan bước ra đi. Ngay lúc ấy thì Hợi xuất hiện.


    Bốn mắt nhìn nhau. Hai quả tim thình thịch đập. Hai cái lưỡi cứng đờ. Hai tâm hồn hoảng loạn. Cả hai đều bối rối hỗn mang. Thời gian và không gian hình như không còn hiện diện nữa. Đấy là một khoảnh khắc vĩnh hằng. Cả Hợi và Nghêu đứng nhìn nhau chết trân, ngây dại như phỗng đá.


    Cuối cùng Hợi cất tiếng, hình như đấy không phải là tiếng nói của chính cô nữa:


    -Chị đã về...


    Lối xưng hô ấy nghe sao mà xa lạ thế. Còn đâu câu nói một dạo rất nồng nàn của người con gái. Đã bao nhiêu năm nay xa nhà, Nghêu vẫn không thể nào quên được những câu nói ân cần của hai người họ. Giờ thì tiếng gọi của Hợi hồm nào: Nghêu ơi hay Nghêu của em...đã không còn nữa. Lời xưng hô vừa rồi đã tạt vào mặt Nghêu một gáo nước sôi.


    -Vừa về đến...


    Nghêu biết rất rọ tiếng nói của mình sao mà khác lạ. Nó không còn là tiếng nói của Nghêu nữa. Đau khổ thật. Tại sao Nghêu lại dẫn xác về. Tại sao đã gần năm năm trôi qua, khoảng thời gian ấy không dài nhưng cũng không ngắn.
    Nghêu những tưởng mình có đủ can đảm để tin cô sẽ hy sinh một mối tình vì một lý tưởng cao đẹp, thương mẹ, thương em. Nhưng cuối cùng Nghêu đã thất bại. Cô mượn cớ về thăm mẹ cũng là để gặp người tình cũ. Cay đắng thật. Giờ thì tất cả đã tan tành. Hoa huệ nở đã tàn khi dư âm mùa hè vẫn còn đang thoi thóp thở. Nghêu chua cay nhận ra mình đang đứng trước một bờ vực chông chênh, dở cười dở khóc.


    Hợi giấu đi cảm xúc ngỡ ngàng của mình trong câu nói:


    -Mẹ đã mất. Giỗ mẹ tháng bảy vừa rồi.


    Nói xong dứt câu bỗng nhiên lệ nhoà trên khoé mắt của Hợi. Cô cảm động thực sự khi nghĩ về nghĩa hy sinh của mẹ chồng và cô chưa trọn vẹn bổn phận hiếu đễ của một người con dâu. Nghêu cũng bàng hoàng không kém. Sau những tháng ngày bôn ba biền biệt, cô bao giờ cũng nghĩ khi về sẽ vẫn nhìn thấy mẹ. Tuy mẹ sẽ già đi, nhưng mẹ sẽ vẫn khoẻ mạnh, minh mẫn.


    Giờ thì tất cả đã hết. Nghêu bật khóc theo:


    - Con bất hiếu với mẹ...-Câu nói của nghêu đứt khúc ngang chừng. Hình như đấy là nỗi đau của một đứa con về quê thì hình bóng thân thương của người mẹ hiền không còn nữa.


    Hợi an ủi Nghêu:


    - Thôi chị ạ. Mẹ cũng không muốn chị đau buồn như thế đâu.


    Nghêu khuôn mặt bây giờ tắm đẫm nước mắt. Cố không thể đứng vững được nữa. Hai chân cô bủn rủn. Nỗi đau ngỡ ngàng khi tình yêu vuột mất, bây giờ bị phủ lên nỗi đau mất mẹ. Thử hỏi trong tình cảnh sóng gió dập dồn này, Nghêu làm sao không đau cho được.


    Hợi ẳm con lên khi thằng bé sợ người lạ bám riết vào chân mẹ. Thằng bé chẳng hiểu gì cả. Ban nãy khuôn mặt của Nghêu nhìn không đáng sợ. Nhưng vì khóc sưng mắt nên thằng bé cảm thấy không an toàn nữa. Hợi cầm tay con đưa lên miệng hôn:


    -Cu Sinh ngoan, bác Nghêu đấy!


    Thằng bé ngờ ngợ đôi mắt. Nó đã nghe bố mẹ nó nói chuyện rất nhiều về bác Nghêu. Giờ nó mới nhìn thấy khuân mặt của người đàn bà trong trí nhớ của nó chỉ có quà bánh và đồ chơi. Đấy là những gì nó nghe kể được từ lời của bố nó. Nhưng bây giờ có lẻ nó không còn nhìn thấy bác Nghêu như bố nó vẫn thường kể.


    Hợi nhìn Nghêu:


    - Chị ra nhà sau rửa mặt đi. Để em dọn cơm.


    Có vẻ như sự sượng sùng ban nãy đã qua đi một phần, dù bên dưới mặt ao phẳng lặng của họ vẫn là những con sóng ngầm chao động.


    Bữa cơm chiều mọi hôm chỉ có vài món đạm bạc đơn sơ dưa muối dọc mùng hay củ cải kho với tép đồng, nhưng vì có Nghêu về, Hợi đã thịt một con gà mái. Dù sao cũng là một bữa cơm đoàn tụ. Cơm khá tươm, nhưng cả Hợi và Nghêu đều nuốt không vo, chỉ có Ốc là ăn hùng hục, chả là trong lòng anh cực kỳ vui sướng nhìn thấy chị gái trở về nhà.


    Ăn cơm xong, Ốc ngồi nói chuyện với chị gái. Hợi buổi tối hôm ấy rang một chảo ngô. Trong thâm tâm của Hợi, đấy là tất cả những gì cô có thể làm được. Trong nhà đáng lẽ ra sẽ vui vầy ấm áp, nhưng vì câu chuyện tình cảm riêng tư thầm kín của hai người đàn bà nên không khí không thể tự nhiên cho được. Cho đến lúc này thì Ốc vẫn không thể biết chuyện gì đã từng xảy ra giữa vợ và chị gái, anh luôn tay bốc ngô rang cho vào mồm, nhay rau ráu.


    Ốc bảo Nghêu:


    -Mẹ có lời trăn trối sau cùng. Một điều mà mẹ muốn nhiều nhất đó là chuyện mẹ muốn chị được yên bề gia thất.


    Đáng lẽ ra Nghêu sẽ nói thẳng ý định mình không thể lấy chồng. Càng lớn, Nghêu càng nhận ra một thực tế quá đổi hiển nhiên đối với mình. Cô biết mình không hề có cảm xúc với bất cứ người đàn ông nào. Trên những dặm đường bôn ba, nhiều lần Nghêu đã từng xao động với một vài người phụ nữ khác. Nhưng cắc cớ cho Nghêu đã mắc nợ Hợi quá nhiều. Thành ra cứ ban ngày gặp người khác thì vơi đi nỗi nhớ, nhưng ban đêm thì Nghêu lại vò võ sợi tơ, như con nhện cả đời không thoát được cái kiếp phong trần khắc khoải.


    Nghêu trả lời Ốc:


    -Già như chị, ai thèm lấy nữa.


    Ốc túm ngay lấy đuôi câu nói:


    -Có. Có anh Ký đấy. Chị vẫn còn nhớ cái anh Ký bị què chứ. Em đã hỏi anh ấy rồi. Anh ấy bảo thời còn bé đã thích cái tính của chị. Tuy người không được lành lặn, nhưng cái tâm thì mới quý. Nhà anh ấy đã giúp nhà ta nhiều lắm. Nhất là cái độ vợ em sinh thằng còn này bị hậu sản, tốn phi không biết bao nhiêu là tiền bạc...


    Hợi nói thêm vào:


    -Nhà em nói phải đấy, chị Nghêu ạ.


    Chính Hợi cũng không hiểu sao mình lại nói câu ấy. Tình thực thì cô cũng không biết hiện trạng cảm xúc của mình như thế nào nữa. Cô biết là trong tâm khảm mình, hình bóng của Nghêu chỉ ngủ đông chứ chưa chết hẳn. Bằng chứng là cả buổi chiều làm cơm hôm nay, Hợi đã suy nghĩ rất mông lung. Cô không biết là nếu như Nghêu ở hẳn lại, tình cảm của cô dành cho Nghêu sẽ như thế nào nữa. Liệu cô có còn yêu thương Ốc và con trai như vài tháng vừa qua cô đã yêu thương họ.


    Người ta bảo tình cũ không rủ cũng đến. Mặc dù cả hai đều không thể ái ân theo kiểu trai gái một ngày nên nghĩa. Nhưng những va chạm ân ái nồng nàn thời xa xưa để lại trong Hợi những tình cảm rất sâu nặng. Kể cả sau này, chuyện chăn gối với Ốc vẫn không thể trọn vẹn được. Bao giờ gần gũi chồng, Hợi đều nghĩ đến Nghêu.


    Phần Ốc lại nhận ra lời mẹ trăn trối hôm nào, phải yêu thương vợ hết mực. Nên khi thấy vợ không nồng nàn hưởng ứng, người chồng chỉ còn biết cách đè những cảm xúc rạo rực của mình lại.


    Nghe Hợi nói thế, ruột gan Nghêu càng tê tái bẽ bàng nhiều hơn nữa. Như thế hình ảnh yêu thương về Hợi đã ân cần vui vén đã trở thành dĩ vãng. Trên tay Nghêu chỉ còn lại cái vỏ xác khô của một con nhộng. Còn con bướm thì đã bay đi rất xa rồi.


    Tội nghiệp Nghêu, cô mãi mãi chỉ tôn thờ một hình tượng đẹp, nay vốn đã bị biến dạng theo thời gian. Cái lận đận của chử tình duyên đôi khi nó tục tĩu tầm thương y như thế.


    -Chị về rồi sẽ lại đi nữa. - Nghêu cay đắng nói.


    Ốc cản chị gái:


    -Không đâu như ở nhà mình. Chẳng lẽ chị không thương mẹ hay sao. Cả đời mình, mẹ bao giờ cũng thương yêu chị.


    Nghêu biết câu nói của Ốc không sai. Cô biết là mẹ bao giờ cũng thương yêu cô như con đẻ. Thực ra Nghêu đã có một suy nghĩ rất trẻ con là cô sẽ trở về. Cô sẽ bằng lòng với hiện thực. Cô sẽ cố gắng sống những ngày còn lại bênh em trai và người tình. Nghêu đã thật sự mệt mỏi với những ngày tháng nhớ thương thâm thẳm. Nhưng khi về nhà Nghêu biết cô đã lầm. Mẹ đã mất. Nhưng ý nghĩ của mẹ muốn cô lấy chồng thì vẫn còn đó. Cụ thể nhất là chính Ốc và Hợi đã cùng nhau nhắc nhở cô lấy chồng.


    Nghêu nghĩ: Hợi ơi. Ốc không biết thì đã đành. Còn em, em biết tôi yêu em nhiều lắm cơ mà. Bao nhiêu đêm trằn trọc trôi qua, tôi đã yêu em bằng tất cả lẽ sống của đời tôi. Đó cũng chính là nguồn động lực giúp tôi sống. Dù có đôi lúc tôi đã nghĩ đến cái chết. Nhưng điều này Nghêu muốn nói ra cho Hợi hiểu, nhưng bây giờ thì tất cả chẳng còn một ý nghĩa nà nữa.


    Tình thực ra Nghêu không hề hay biết là tình cảm của Hợi dành cho Nghêu vẫn thế, vẫn còn đó, có điều trong hoàn cảnh này, Hợi nghĩ Nghêu nên chấp nhận một thực tế hiển nhiên là họ không thể nào làm gì khác hơn được. Hợi đã có con với Ốc, dù đó chỉ là kết quả của tình yêu từ một phía. Hợi chỉ dám cầu xin Nghêu hãy cảm động cho hoàn cảnh của ba người.


    Giữa hai lựa chọn, một là bị chặt mất một cánh tay và một là bị moi mất một trái tim, chẳng ai có can đảm chon một trong hai cái đó. Nhưng vì nghĩa cả, người ta cần phải hy sinh để tình và nghĩa được vẹn cả đôi bề.


    Hợi chỉ mong là Nghêu sẽ không vất vả ngược xuôi. Cô thèm khác được ăn những bữa cơm cùng với Nghêu. Có thể ban đầu Hợi nghĩ lấy Ốc cô sẽ có thể âm thầm lén lút ngủ chung với Nghêu. Nhưng đam mê cảm xúc đã qua. Hợi yêu Nghêu bằng một thứ tình yêu sâu đậm, thiêng liêng hơn, cao cả hơn.


    Giá như Nghêu có thể hiểu thâm tình ấy của Hợi. Đằng này Nghêu cố chấp, cứ nghĩ đến một thứ tình cảm thiên về nhục thể nhiều hơn cảm xúc. Nghêu hoàn toàn không hiểu sự ích kỉ của mình là nguyên nhân của một căn bệnh tàn khốc, huỷ hoại tất cả những gì Hợi đang cố gắng xây dựng.


    Hợi nói:


    -Chị Nghêu đừng đi đâu nữa. Chị cứ ở nhà. Không lấy chồng cũng được. Ngôi nhà này sẽ cần chị. Hạnh phúc của tất cả chùng ta không thể thiếu chị được.


    Câu nói hàm ý chân thành ấy cuối cùng Nghêu nghe ra như một sự thương hại tầm thường. Hợi ơi, trong tình yêu, em biết rõ, chúng ta không thể chia sẻ kiểu đó được. Thà tôi ra đi, tôi sẽ lại âm thầm chịu đựng những cay đắng trong cuộc đời tôi; để em và Ốc sẽ có được những ngày tháng yên bình hạnh phúc. Thực ra đây là một lối suy nghĩ giận lẫy của Nghêu. Quả thực có lúc Nghêu đã ích kỷ đến độ nghĩ rằng giá như Ốc chết sớm. Cô và Hợi sẽ có một cơ hội chắp nối. Nhưng ý nghĩ ấy nó quá bỉ ổi và đê tiện, thấp hèn đến độ chỉ nghĩ đến thôi đã khiến cho Nghêu cảm thấy tởm lợm với chính mình.


    Cuối cùng Nghêu nói một câu gần như khiến cho cả ba vô cùng khó xử:


    -Hai người không phải đối xử thương hại tôi một cách miễn cưỡng như thế!


    Ốc ngỡ ngàng vì câu nói của chị gái:


    -Sao chị lại nói thế. Chưa bao giờ em cọi chị xa lạ như thế.


    Hợi cũng ngạc nhiên không kém:


    -Trong nhà họ Huỳnh, chị là người được thương yêu nhiều nhất...


    Nghêu đứng bật dậy:


    -Hai người không phải tử tế với tôi. Ngày mai tôi sẽ thấp hương cho mẹ rồi tôi đi.


    Nói xong Nghêu bỏ đi ra ngoài. Chính cô cũng không biết tại sao mình lại ứng xử một cách hồ đồ như thế. Cô biết rõ là tâm ý của thằng em trai và người yêu cô xuất phát từ sự chân thành rất thực. Vậy mà Nghêu lại hất bỏ tất cả những cố gắng chắt chiu của họ. Bực bội với chính mình, Nghêu bỏ ra sau nhà để cô một mình tự do khóc.


    Ốc bật dậy đuổi theo chị gái nhưng Hợi đã nhanh tay giữ chồng lại. Cô nói: Mình ơi, em xin mình. Ngày mai mình đừng nói gì cả. Để khi chị Nghêu ra chỗ mẹ, em sẽ tìm cách nói chuỵên với chị ấy. Giờ mình hãy ràng nhịn, đừng ép chị ấy nhiều quá nữa.


    Ngoài sân trời tối như bưng. Gió khô xào xạc. Chỉ có tiếng muỗi vo ve bay. Đêm buồn như tâm sự của một người đàn bà vừa bị sảy thai xong.

  10. #60
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    tren nui khi~ moi xuong ^^
    Bài gởi
    204
    Được thích 163 lần trên tổng số 37 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy

    38. Tàn nhẫn
    Gai không ác sao mà gai nỡ nhọn?
    Đau phận người xát muối, gai ơi.
    Chả thà không biết thì thôi,
    Biết rồi sao nỡ chia đôi bạn vàng.


    Tự trong sâu thẳm bản tánh con người ta là thiện, nhưng chỉ vì cảm xúc của họ, vốn luôn bị trì níu bởi trọng lực của sân si tụy lụy, thành ra tính Phật đã èo uột như hạt giống gieo vào cát nóng, cuối cùng chết thui trước khi mua mưa đến kịp. Đấy ít ra cũng là số phận của rất nhiều người không may mắn nên bể đời trầm luân mới sinh ra muôn vàn giống tội.


    Nghêu bản tính không nhỏ nhặt, nếu không nói là Nghêu có một tâm hồn rất trượng nghĩa. Cô đã dám đứng ra bảo vệ cho nhiều người trong những tháng ngày tha phương nơi đất khách. Nghêu dám hy sinh tình yêu vì nghe lời mẹ. Nghêu hy sinh Hợi cho Ốc chỉ vì đấy là điều mà Nghêu tin rằng cô đã sống không phải chỉ cho riêng chính bản thân mình. Xét từ những điểm đó, Nghêu biết rõ là cô không có cái tâm độc địa.


    Nhưng khi yêu, nhất là tình yêu của Nghêu đã bị độc tố ích kỷ ngấm vào, cô không còn giữ được bản chất rộng lượng của mình nữa. Mà nào có phải chỉ riêng một mình Nghêu, trong biển đời thiên hạ kia, rất nhiều người đã sống như Nghêu, nghĩa là khi yêu quá, họ hóa cuồng, trở thành tham lam,nhỏ nhen, vị kỷ.


    Nghêu thật sự mất phương hướng trong những hành sự tỉnh táo. Nghêu đánh rơi bản tính chân thuần trong sáng của mình. Đôi cánh khát khao bình yên đã bị gãy, Nghêu không còn nhìn thấy mặt trời anh minh trước mặt. Cô chỉ nhìn thấy một quầng tối đặc quánh, che đi tất cả những hình ảnh tươi sáng của một bức tranh một dạo rất đỗi hiền hòa chân phương.


    Hôm nay ra một mẹ, lòng dạ thuần khiết của Nghêu đã bị thứ chất độc kia nó ăn thủng mất trái tim. Cô có cảm giác tội lỗi là mình đã tham lam, đã tính toán, đã ghen tuông với cả hạnh phúc của em trai của mình. Đứng trước vong linh của người đã nằm xuống, Nghêu biết cô không thể nói dối được.

    Ngay cả chuyện tìm ra những biện bạch cũng khó khăn nữa là. Làm sao cô có thể nói dối lòng mình với người või âm. Họ có thể thấu suốt tất cả những gì cô có thể giấu người con sống. Cô biết là mình không còn xứng đáng với tình cảm thiêng liêng của dòng họ nhà Huỳnh nữa.


    Tại sao chỉ vì tình yêu mà Nghêu phải rơi vào nông nỗi đau thương tan tác như thế này. Tại sao Nghêu lại bị đẩy vào một ngõ cụt không lối thoát. Yêu thương và hóa giải không xa xôi nhưng Nghêu không thể bước đến được. Hình như cõi lòng sưng tấy vì đam mê tầm thường đã khiến cho Nghêu không thể nhấc đôi chân tìm đến với cõi Niết Bàn của sự bình yên, bằng lòng với những hiện tại của một cuộc đời an nhiên, tự tại.


    Nghêu cảm thấy ghê tởm chính mình. Một điều Nghêu không hề nhận ra là cảm giác lòng tự trọng một khi mất đi sẽ khiến cho con người ta đánh mất luôn cả niềm tin nơi người khác. Tha thứ cho mình là bước đầu tiên để mình có thể tha thứ cho người khác. Chấp nhận chính những yếu đuối cố hữu của mình chính là bước đầu tiên chấp nhận những giới hạn mỏng giòn của thân phận con người.

    Từ bi hỷ xả hay không cũng là ở chỗ đó. Vượt thắng được bản ngã hay không cũng là ở chỗ đó. Cõi vô thường không xa nhưng chẳng mấy ai nhìn thấy chân dung bạch thoại của nó. Cội rễ của đau khổ là còn vướng bận. Tất nhiên tất cả những điều này Nghêu không bao giờ nhìn thấy.


    Sáng nay Hợi dặn chồng coi con để cô đi tìm gặp Nghêu. Cả đêm hôm qua Hợi không thể nào chợp mắt được. Cửa để ngỏ nhưng Nghêu cả đêm chỉ nằm ở ngoài chõng tre. Đêm trở rét, sướng sa xuống nhưng Nghêu không chịu vào nhà trong. Hợi đã mấy lần toan bước ra ngoài sân để gọi Nghêu vào nhưng cô không dám. Cô chỉ sợ một sơ suất nhỏ rất có thể sẽ xảy ra những diễn biến bất ngờ khó lường trước được những hậu quả.


    Cả đêm Hợi nằm trằn trọc, lăn qua lăn lại, người chộn rộn một cách rất khó chịu. Có lúc cô rón rén đi ra nhà ngoài, đôi mắt nhìn ra sân trông thấy Nghêu nằm co quắp như con tôm luộc. Vì thế tâm tư cảu Hợi càng rối bời nhiều hơn nữa. Thành ra cả hai người đàn bà, người ở bên trong cũng như người nằm bên ngoài, hai trái tim cùng tái tê, thổn thức.


    Hợi đã nghĩ đủ mọi cách để tìm lời khuyên Nghêu hãy vì đại cuộc. Dù sao thì hạnh phúc bình yên thực sự chỉ trọn vẹn khi hai người hãy nhìn về một chân trời trong sáng và tốt đẹp hơn.


    Tình yêu có nhiều cung bậc và gam màu khác nhau. Tình yêu có thể là tình bạn, có thể là tình đồng đội, tình gia đình, tình yêu cao thượng và cả tình yêu đôi lứa. Trong đó tình yêu đôi lứa là thứ tình yêu nguy hiểm nhất. Nó có thể đem người ta đến thiên đàng mà cũng có thể đem người ta xuống hỏa ngục.


    Hợi muốn khuyên Nghêu hãy nâng tình yêu của hai người họ lên ở mức cao hơn, thiêng liêng hơn, độ lượng hơn. Dù sao thì Hợi cũng đã mất gần năm năm để nhận ra rằng tình yêu cũng giống như một cây xanh. Nếu nhốt kín nó vào một cái thùng, không cho nó nhận được ánh sáng, nó sẽ vàng vọt một cách rất nhanh chóng. Rồi thì cuối cùng nó sẽ chết. Nếu không chết, khi mở cái thùng ra, trông nó, người ta sẽ nhìn thấy cái vẻ bệnh tật và dị hình của nó.


    Hợi muốn Nghêu hiểu ra rằng hạnh phúc chính là thái độ cho đi chứ không phải là thái độ níu kéo cho riêng cả nhân bản thân mình. Tất nhiên là cái triết lý sâu sắc ấy Hợi không diễn ra bằng lời được. Cô chỉ có thể cảm nghiệm được nó ở cái dạng đơn sơ thuần khiết của một người phụ nự chân quê.


    Khi chỉ có hai người ngoài ruộng mả, Hợi nói:


    - Nghêu ơi, tâm nguyện của em bây giờ chính là niềm vui của Nghêu.


    Nghêu cay đắng trả lời:


    - Em không cần phải thương hại người ta.


    Hợi cầm lấy tay Nghêu:


    - Em không thương hại Nghêu. Em vẫn còn yêu Nghêu. Làm sao em có thể quên người đã dám đánh đổi mạng sống của mình vì em? Làm sao em có thể quên Nghêu cho được.


    Đáng lẽ ra Hợi cần tỉnh táo để nhận ra tình cảm rất thực của người yêu, nhưng bây giờ trong tâm tưởng của Nghêu, Hợi đang là người có hạnh phúc. Và cuối cùng những lời nói kia chỉ là những lời nói dối. Cô hằn học nói:


    - Cả đời này, tôi chỉ muốn bảo vệ cho em. Nhưng...


    Hợi nói nhanh vào, vì cô sợ Nghêu sẽ nói ra những điều không nên nói:


    - Nghêu vẫn còn cơ hội đó! Nghêu hãy ở lại để bảo vệ em. Bảo vệ chồng và con em.


    Nghêu càng chua xót hơn:


    - Các người không còn cần đến tôi nữa. Chả phải các người đang sống một cuộc đời hạnh phúc lắm sao?


    Hợi òa lên khóc:


    - Nghêu ơi. Hạnh phúc của chúng em sẽ trọn vẹn hơn khi có Nghêu.


    Nghêu giằng tay ra khỏi tay Hợi:


    - Các người không cần phải xót thương đến tôi. Hiểu chưa?


    Hợi ngỡ ngàng đến độ gần như ngạt thở, cô không còn nhận ra đấy là Nghêu của cô, người đã dám hy sinh tất cả vì cô:


    - Nghêu ơi. Sao Nghêu lại nghĩ thế. Không lẽ Nghêu không nhìn thấy em đang khóc...


    Đến lúc này thì Nghêu không còn tỉnh trí nữa. Cô đã hóa điên thật sự:


    - Im đi. Giữa chúng ta chẳng còn gì nữa. Cô hãy quay về đi.


    Hợi ngã quỵ xuống trên đôi chân của mình:


    - Em xin Nghêu. Em thề có trời đất. Có vong linh nhà họ Huỳnh. Nghêu mà bỏ đi, em sẽ không thể nào sống nổi.
    Nghêu vung tay đấm mạnh vào gốc cây gạo già cạnh đấy:


    - Tôi nghĩ cách đây năm năm cô cũng đã từng nói như thế!


    Hợi rên rỉ:


    - Nghêu ơi. Em quỳ xuống em xin Nghêu. Em xin Nghêu hãy rủ lòng thương em.


    Có lẽ nước mắt của người đàn bà bao giờ cũng có một sức mạnh đầy quyền lực. Nó có thể biến trái tim một người đàn ông đang cứng phải trở thành mềm như nước. Nhưng cũng chính giọt nước mắt ấy, nó sẽ dồn người đàn ông vào chân tường. Và nếu như anh ta rơi vào cảnh ngộ thứ hai, anh ra sẽ hóa điên. Sẽ hóa cuồng. Sẽ đạp đổ. Sẽ vùng vẫy. Sẽ phá nát. Sẽ đập tan... Tất cả chỉ vì sự bất lực không lối thoát của mình. Trong hệ tâm thức của mình, Nghêu là một người đàn ông thật sự. Vì thế Nghêu đã tàn nhẫn trả lời:


    - Hãy quên tôi đi. Vì trong mắt em, tôi không còn nhìn thấy chính mình trong đó nữa.


    Nói xong Nghêu lạnh lùng bước đi. Hợi chồm người níu châm Nghêu lại:


    - Nghêu ơi. Tai sao Nghêu nỡ giết em. Tại sao Nghêu về rồi lại bỏ đi. Tại sao Nghêu cho em hy vọng rồi lấy tất cả đi. Tại sao Nghêu cứu mạng sống của em để rồi Nghêu nỡ lòng nào nhìn thấy em chết lần thứ hai mà Nghêu không cứu.
    Nghêu gào lên:


    - Cô im đi! - Nhất định vì Nghêu chịu không nổi cái cảnh phải nghe những lời nói thống thiết ấy, nên cô mới nói một câu tuyệt tình như vậy.


    Nghêu cố tình bước đi, lôi theo Hợi sệt sệt trên nền đất. Hợi van nài trong nước mắt:


    - Nghêu ơi. Em xin Nghêu hãy cứu em một lần nữa. Nghêu đã từng lao xuống dòng nước lũ để cứu em. Nghêu đã hứa là sẽ mãi mãi bảo vệ cho em. Nghêu đã là nguồn động lực để em sống sau lần em bị hãm hiếp. Nghêu đã là một phần quan trong của đời em. Nếu Nghêu muốn em trốn đi với Nghêu, em sẽ làm được điều đó. Nhưng chúng ta sẽ không có hạnh phúc. Vì em đã là vợ của anh Ốc. Vì chung em đã có con... Nghêu có hiểu như vậy cho em hay không?

    Nghêu lấy chân hất Hợi ra:


    - Cô chỉ là một người đàn bà tham lam...


    Đáng lẽ Nghêu phải hiểu cô mới chính là người ích kỷ. Nhưng Nghêu đã hoàn toàn mất trí. Cô đã nói những điều cô không nên nói. Nếu như có người chứng kiến cái cảnh đối thoại ấy, họ sẽ bảo nhau:Đúng là con Nghêu đã bị mất trí thật rồi.


    Hợi đưa tay lên bưng lấy mặt: Nghêu ơi. Nghêu đã đang giết chết em...


    Nghêu không nhìn Hợi. Cô nói câu cuối cùng: Đáng lẽ ra tôi mới chính là người đáng nói câu ấy. Vĩnh biệt. Đừng bao giờ cô nghĩ về tôi nữa.


    Nói xong Nghêu bỏ đi thẳng. Hoảng hốt thực sự, Hợi gào lên:


    - Nghêu ơi... đừng đi.


    Không có tiếng trả lời.


    - Nghêu ơi...


    Chỉ có tiếng gió buổi sớm trả lời bằng cái vẻ vô tình của nó.


    - Nghêu ơi...


    -N... g... h... ê... u... u... u...


    Tiếng gọi sau cùng của Hợi không còn nghe ra thành tiếng nữa.


    Người ta chỉ thấy trong miệng Hợi ộc ra một dòng máu đỏ tươi...

Trang 6/7 đầuđầu ... 4567 cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •