Home
  • Register
  • Login
Trang 7/7 đầuđầu ... 567
kết quả từ 61 tới 64 trên 64
  1. #61
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    tren nui khi~ moi xuong ^^
    Bài gởi
    204
    Được thích 163 lần trên tổng số 37 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy

    39. Khắc khoải


    Nhặt từng giọt đêm em giấu vào khóe mắt,
    Sáng dậy thân quầng hốc hác, vêu vao.
    Đêm buồn, em nhặt nhạnh ánh sao,
    Giấu vào tan vỡ, giấu vào xót thương.

    Đợi đến trưa không thấy chị gái và vợ về nhà, Ốc đâm sốt ruột. Anh biết là thuyết phục chị gái của anh không phải là chuyện dễ. Tính nết của chị ấy thật là khó nói. Cái tính nóng như Trương Phi một khi đã quyết chí, chẳng có ai có thể ngăn cản được. Vì thế anh rất lo lắng. Anh chỉ mong là vợ anh sẽ ngọt nhạt tìm lời phải quấy để nói cho chị gái nghe. Tự trong đáy sâu tình cảm của mình, Ốc bao giờ cũng thương Nghêu như chị ruột.


    Khi không còn có thể kiên nhẫn được nữa, Ốc cõng con đi ra ruộng mả. Anh hy vọng là mình sẽ có thể nói thêm vào một vài câu để chị gái hiểu và thương cho hoàn cảnh nhà họ Huỳnh. Rất có thể vì tình cảm chị em, Ốc sẽ thuyết phục chị gái ở nhà.


    Có thể anh sẽ xin lỗi mẹ vì đã không thuyết phục được chị gái lấy chồng. Anh sẽ nói với chị gái là chị muốn làm gì thì làm, miễn là chị đừng bao giờ bỏ làng Cối mà đi nữa. Đối với anh, điều quan trọng nhất bây giờ là Nghêu sẽ ở lại nhà. Có rau ăn rau, có tép ăn tép. Đấy là hạnh phúc đơn sơ mà bây giờ Ốc rất luôn khao khát.


    Nhưng khi Ốc ra đến nơi mới biết là hoạt cảnh tốt lành anh cố gắng vẽ đã không thể nào thành sự được. Nghêu không còn ở đó. Trên ruộng mả nhà họ Huỳnh, anh nhìn thấy vợ mình nằm gục trên mặt đất. Tóc vợ anh xõa tung, rối bù.


    Ốc bỏ con đứng trên nền đất rồi chạy nhanh về phía vợ, khi anh nâng vợ lên, anh trông thấy một khuôn mặt đầy vết xước, đôi mắt tím mọng, hai dề môi sưng vều, trên mép và ngực áo vợ máu vẫn còn thẫm một dòng máu màu mận chín.


    - Sao lại ra nông nỗi như thế này? - Ốc thảng thốt hỏi.


    Hợi không nói gì nhiều, cô chỉ mấp máy môi:


    - Mình... chạy ngay đi kiếm... chị Nghêu về đi, em xin mình...
    thay đổi nội dung bởi: meomunkitty, 05-05-18 lúc 18:13

  2. #62
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    tren nui khi~ moi xuong ^^
    Bài gởi
    204
    Được thích 163 lần trên tổng số 37 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy

    40. Tan Tác

    Thu không hai tiếng thu không,
    Ai bày nên cảnh đau lòng thâu đêm.
    Để cho nước mắt ướt mềm
    Để cho tiếng nấc nữa đêm khóc thầm.


    Ốc bỏ vợ lại chạy đi tìm Nghêu nhưng không đuổi theo kịp. Trong lúc anh đi kiếm Nghêu, Ốc đã nhờ người ra ruộng mà đưa vợ anh về nhà trước.


    Khi Ốc thất thểu bước về đến ngôi nhà họ Huỳnh thì mấy người hàng xóm đang vây quanh đánh cảm cho Hợi và ẳm hộ thằng Sinh. Lố nhố trong nhà ngoài sân đến cả hơn chục người đàn bà. Có lẽ phần nhiều họ hiếu kỳ. Làng Cối không to, nên người ta không có nhiều chuyện để nói. Vì thế chuyện xảy ra đối với nhà họ Huỳnh là một cơ hội hiến hoi để họ có thể kể cho nhau nghe những gì vừa mới xảy ra.


    Thấy Ốc về, họ tản đi. Dù sao thì dẫn có lì lợm đến cách mấy, người ta vẫn không thể nán lại mãi được. Cuối cùng chỉ còn lại thím Thoan. Vì chỉ có thím là người có thể ở lại nhà họ Huỳnh vì Hợi là con gái thím.


    -Thế không tìm được cô Nghêu à? - Thím Thoan hỏi con rể.


    Ốc lắc đầu. Anh đi vào trong nhà, anh nhìn thấy khuôn mặt của vợ anh tái mét, trắng bệch. Trong đôi mắt của vợ, anh nhìn thấy một nét thất thần, xa xôi, của người đàn bà của hơn năm năm về trước, đôi mắt người đàn bà không còn sinh khí, không còn thiết sống nữa.


    -Không tìm thấy chị ấy ở đâu ra. Nhưng rồi từ từ tôi sẽ thu xếp đi tìm chị ấy. Nhà đừng lo lắng quá rồi lại sinh bệnh ra thì khổ.


    Hợi hình như không nghe thấy gì cả. Tâm hồn chị đã chết điếng. Chẳng phải vì chị hận. Mà chị đau thì đúng hơn. Chị đau vì một người đàn bà đã tàn nhẫn xô chị xuống đáy xâu vực thẩm tan tác. Người ta có thể lăng mạ chị về tất cả những gì chị đã làm, nhưng không ai có quyền xúc phạm đến tình yêu của chị. Càng đau đớn khôn cùng hơn khi người chà đạp lên tình yêu của chị lại chính là người chị yêu thương nhất.


    Có thể nói, Ốc là chồng của Hợi, nhưng đấy chỉ là một quan hệ vì nghĩa. Trong sâu thẳm cõi riêng, Hợi biết là chị chỉ yêu mỗi một mình Nghêu. Tình yêu ấy đã hoá thạch, đã kết tin, đã ăn rất sâu vào trong từng ngõ ngách trái tim của chị. Nay tình yêu ấy đã không vượt qua được sự thử thách tàn nhẫn nhất của sự ghen tuông.


    Hợi bị đẩy xuống vũng lầy của sự khước từ, của tuyệt vọng, của ê chề khi niềm tin mà chị tôn thờ bấy lâu đã bị huỷ hoại tất cả. Chị đã hoàn toàn bị đánh gục bởi những cú đấm phủ đầu. Chị như người bị chết đuối, vũng vẫy, kêu gào, nhưng ngay trước mặt chị lại người chị tin yêu nhất, hy vọng nhiều nhất, nhưng người ấy đã không đưa tay ra cứu chị.


    Chị không thể nuốt xuống được chén thuốc đắng của sự tàn nhẫn, của thái độ lạnh lùng mà Nghêu đã rót cho chị từ đôi mắt mà chính chị đã không còn nhận ra đấy là đôi mắt của Nghêu nữa. Thà Nghêu cầm dao đâm thẳng vào trái tim chị, như thế sẽ còn dễ chịu hơn là Nghêu tuyệt tình như thể bao nhiêu thề bồi keo sơn vàng đá giữa hai người họ chẳng hề có bất cứ một ý nghĩa nào.


    Hợi suy sụp rất nhanh. Chị suy sụp như thể chị không còn những thiết tha với cuộc sống nữa. Người ta sẽ nói là chị rất vô lý. Tại sao chị dám nói với Nghêu hãy thương chị, thương chồng chị và cả đứa con trai của mình; nhưng chỉ vì người đàn bà kia không chấp nhận mà chị buông tay luôn cả với Ốc chồng chị, và với cả đứa con trai nhỏ bé kia nữa.

    Người ta sẽ trách chị là người không tỉnh táo, không thức thời, không sáng suốt để nhận ra đâu là cái đáng giữ, cái cần giữ, cái nên giữ. Nhưng làm sao người ta có thể hiểu được tâm hồn của chị.


    Trong biển đời mênh mông bao la kia, chẳng phải ai cũng có suy nghĩ giống ai. Tất nhiên là sẽ có những suy nghĩ rất gần với nhau giữa một số người. Nhưng điều đó hoàn toàn không có ý nghĩa là suy nghĩ của chị cũng sẽ giống như suy nghĩ của người khác.


    Thim Thoan năn nỉ con gái:


    -Thôi con ạ. Uất ức làm gì cho nhọc lòng. Mình là phận dâu con, can vào chuyện nhà chồng làm gì cho nhọc vào thân.


    Cho đến lúc này thì mọi người vẫn chưa hế hay biết rằng Hợi đau khổ đến độ hành hạ xác thân, đoạ đày tâm trí, tất cả chỉ vì chị đã yêu thương Nghêu thật sự. Một tình yêu mông muội đến độ mù quáng. Ngay cả Ốc chồng chị vẫn còn hiểu làm là vợ anh ốm nặng vì chị thương anh quá. Vì chị chỉ muốn cho anh được vui, nên không thuyết phục được chị Nghêu ở nhà nên vợ anh mới tái phát lại bệnh cũ.


    Ốc cầm tay vợ nói:


    -Thôi nhà ạ. Tôi biết nhà vì thương tôi nên mới lo lắng nhiều như thế. Tôi cũng chỉ muốn chị Nghêu ở nhà. Cái phúc lớn nhất là có được anh em đoàn tụ. Tôi rất buồn khi thấy nhà vì chuyện của nhà họ Huỳnh mà ra đến nông nỗi này.

    Hợi khóc. Không phải vì chị tủi thân bởi những câu nói của chồng. Mà là chị cay cực vì tình yêu của chị đã bị hiểu lầm. Nào Nghêu có biết là hạnh phúc của Hợi không nằm trong bức tranh mái ấm gia đình. Hạnh phúc của chị là được nhìn thấy Nghêu ăn cơm có bữa, ngủ đêm có nhà. Chị không muốn Nghêu phải lang thang đầu đường xó chợ. Chị không muốn cái cảnh êm đềm đề huề của mình vô tình trở thành nỗi ám ảnh khốc liệt đối với người đàn bà mà chị yêu thương trọn vẹn.


    Giờ chì bình vỡ gương tan,
    Trăm năm duyên phận héo tàn bởi đâu.
    Trách người quên nghĩa trước sau,
    Trách mình yêu quá, nên đau một đời.
    Phải chi đừng biết người ơi,
    Để rồi chẳng phải nuốt lời đắng cay.


    Vì câu chuyện của Hợi không thể giải bày ra được, nên Ốc và mẹ vợ của anh chẳng thể nào hiểu được chuyện gì đã đang xảy ra. Người ta chỉ nhìn thấy Hợi là một người đàn bà có sẵn căn bệnh hậu sản mòn. Nên chỉ vì u uật bi luỵ nhất thời mà sinh ra tái phát căn bệnh cũ.

  3. #63
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    tren nui khi~ moi xuong ^^
    Bài gởi
    204
    Được thích 163 lần trên tổng số 37 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy

    42. Khối U


    Tan tác bình gương, tan tành chén ngọc,
    Thân xác hao gầy, đầy đoạ truận chuyên.
    Hoạ sao cứ kiếm kẽ hiền,
    Con người bội bạc ân tình, phúc theo.

    Ngẫm kỹ lại mới thấy cái số chị Hợi nó khổ. Khổ thân từ tấm bé khổ đi. Khổ từ lúc chưa sinh ra cho đến khi lìa đời nhắm mắt.


    Nhân và duyên, cái nợ cuộc đời hình như làm người ai cũng phải trả. Với người bình thường thi câu sinh lão bệnh tử nó đã là những điều đau khó tránh. Với nhiều người khác, câu hỷ nộ ái ố càng khiến cho cuộc đời của hộ thêm phần truận chuyên lận đận


    Cuộc đời mỗi người, vui có, buồn có, nhưng ngẫm chung lại, nỗi buồn thì nhiều hơn niềm vui. Gom chung cả hai cái lại mà nói, đấy là người ta gọi là cái nỗi niềm. Chiết tự một cách khôi hài, cái chữ nổi bao giờ cũng đi trước chữ niềm. Y như thể con người ta, vừa chào đời đã cất tiếng khóc.


    Rồi trong hành trình vật vờ trôi nổi, dòng sông đời chẳng phải lúc nào cũng yên bình phẳng lặng. Có lúc nó ngây thơ như giấc ngủ, mê vùi mệt mỏi. Có lúc nó chảy hiền hoà, tạo thành một khúc sông cho bọn trẻ vui đùa nô nghịch. Có lúc nó hung hăng tàn bạo. Có lúc nó đi vào ký ức con người như một nỗi ám ảnh triền miên bất tận:



    Ơi con sông đời tôi, ơi con sông đời tôi,
    Con sông ngậm ngùi nuôi tôi khôn lớn.
    Ơi con sông đời tôi, ơi con sông đời tôi,
    Bến đỗ gập ghềnh nhìn sóng cuốn ra khơi.
    Con sông đời tôi, ơi con suông đời tôi,
    Tôi có tội tình gì, mà thiên thu gian díu.
    Con sông đời tôi, ơi con suông đời tôi,
    Hoá kiếp nụ cười, thách nước mắt trên môi...


    Hợi có lẽ đã sinh ra trong một cung rất xấu, một ngôi sao có quá nhiều hằn học, để rồi tính từ giây phút tượng hình trong bụng mẹ, đấy đã là một bào thai mang nhiều tai hoạ. Sự chào đời của Hợi nghiễm nhiên đã trở thành cái cớ để ông chồng vũ phu cục súc tha hồ lăng mạ, mạt sát vợ con.


    Rồi khi lớn lên, nụ tầm xuân chưa kịp nở thành hoa đã bị bão đời vùi dập bằng một lần hãm hiếp. Tình yên đến, khi cánh bướm tưởng như sẽ thoát xác để trở về với cội nguồn. Nhưng thân phận cuộc đời nhẫn tâm như trái tim của một mụ dì ghẻ đối với con chồng đã không yêu chiều cho một mảnh đời liễu yếu. Hợi yêu chưa vui bao nhiêu trong tình yêu đã bị đẩy xuống những vực bờ bất hạnh. Rồi vô tình cô trở thành con nghiện, vùi chôn tất cả những hạnh phúc bình thường vào những chén thuốc độc viễn vông, phù phiếm.



    Con sông đời tôi, con sông phù sinh,
    Con sông hận tình, phù sa cay trong đáy mắt.
    Con sông đời tôi, con sống nghiệt oan,
    Con sông phụ phàng, một kiếp đi hoang.
    Con sông đời tôi, con sông ngàn năm,
    Con sông tật nguyền, lỡ bước tơ duyên.
    Con sông đời tôi, con sông bạc lòng,
    Con sông oan nghiệt, một kiếp long đong...


    Mà cũng có thể là vị Hợi đã quá đa đoan, quá tham lam. Tình yêu của Ốc lại không nồng nàn xốc nổi. Nó là khối tình của một người con trai dành cho một ngươi con gái, vô tư đến độ tình rằng bí tích hôn nhân sẽ trở thành một tháp ngà của cõi bình yên vô sự. Mái ấm gia đình là điều không to tát nhưng luôn là khao khát của con người. Hợi còn muốn gì nữa mà không chấp nhận. Tại sao cô cứ phải quăng mình vào bến đục, khi con sông đời mời mọc những bến nước trong hơn.


    Cứ thế nỗi đau của Hợi chính cô tự tạo. Nghiệp quả nặng nề phần nhiều cũng vì mình quá câu nệ mà ra. Mà nói thế cũng oan cho Hợi thật. Cô chỉ là một nạn nhân của một duyên tình trắc trở. Khi yêu, không mù quáng đã chẳng phải là tình yêu, không đau khổ thì tình duyên không còn ý nghĩa.


    Vôi không bạc sao thành vôi đươc,
    Gừng không cay đã chẳng nên gừng.
    Yêu không mù quáng thì đừng,
    Yêu không tan tác, thì đừng nên yêu.

    Hợi đã bị ám ảnh bởi một thứ chủ nghĩa rất kì quặc như thế. Khái niện ấy tuy Hợi không nghĩ ra được, không thốt thành lời được, nhưng Hợi đã sông y như thế. Cô bị ám ảnh rằng lời thế dưới trăng con sông Lạch của đêm nước lũ năm nào. Đấy là một lời thề nguyền vĩnh cửu. Mà Hợi không yêu mãnh liệt như thế cũng không được, vì người con gái mà Hợi yêu đã từ bỏ chính mạng sống của mình để cứu chị ta.


    Cuối cùng mối tình không trọn vẹn ấy đã trở thành một khối u. Nhưng càng cay đắng cho thân phận của Hợi nhiều hơn là khối u ấy đã ăn vào da thịt, trở thành một khối u thực sự.


    Một khối u khiến chị đau nơi vùng bụng. Một khối u nhất định bắt chị phải từ giã cõi đời.

  4. #64
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    tren nui khi~ moi xuong ^^
    Bài gởi
    204
    Được thích 163 lần trên tổng số 37 bài viết

    Default Ðề: Tiểu thuyết Hoa Giấy

    43. Tin Sét Đánh
    Nhặt nước mắt khâu thành kỷ niệm,
    Lấy ân tình làm chiếc khăn tang.
    Đi tìm mình giữa thênh thang,
    Càng tìm càng mất lại càng thêm đau.

    Có những cái tin khiến người ta vui sướng hẳn lên, chẳng hạn như tin vui vợ bảo chồng:


    -Anh sắp được làm bố rồi đấy. Hãy nghĩ ra một cái tên cho con đi nhé, anh ơi.


    Hay là chuyện ông chồng bảo với bà vợ:


    -Tôi đã nói chuyện rõ ráng với bên nhà bac Liệu, họ đã đồng ý gả cái đĩ Lăng cho thằng Kiệm nhà mình rối đấy. Nhà lo mà chuẩn bị các sự tiền nong.


    Nhìn chung đấy là những hỷ sự đáng vui, người ta đang nói đến chuyện thịt gà làm cơm cám ơn tổ tiên đã ban cho đôi vợ chồng một thằng con trai cầu tự. Hay là người ta đang nói đến chuyện đồ xôi, vật bánh giày, chọc tiết lợn rồi khao cả làng cỗ cưới.


    Nhưng cũng có những cái tin khiến người nghe phải thất sắc rụng rời, chẳng hạn như khi người vợ nói với chồng mình rằng:


    -Trong người tôi dạo này đau lắm. Chắc tôi không còn sống được bao lâu nữa để cơm nước cho ông và bọn trẻ...
    Người chồng sẽ tá hoả tam tinh:


    -Bà nói cái gì thế!


    Người vợ cố tình an ủi chồng:


    -Chuyện sống chết đã chẳng do tôi muốn mà được. Tôi chỉ buồn vì mình không được sống với ông trọn vẹn cho đến ngày răng long đầu bạc.


    Ông chồng bủn rủn chân tay, run run giọng nói, gần như là mắng vợ:


    -Đau tự bao giờ, đau chỗ nào, mồm để đâu sao không chị há ra bảo sớm, để người ta còn liệu đàng mà chạy chữa...


    Rồi khuôn mặt ông chồng méo xệch đi. Ông ta quá bất ngờ khi nỗi đau chưa kịp ngấm. Ở đây, người ta đang nói đến chuyện xẻ ván đóng áo quan, người chồng xé khăn xô cho đàn con để tang mẹ, còn ông xé lòng ra để vấn khăn tang cho chính mình. Vợ ông chết cũng sẽ khiến cho nữa cuộc đời của ông chết theo.


    Hợi cố nhịn đau khi khối u trong bụng lâu lâu vẫn hành hạ chị. Thảo nào chị không còn thiết tha gì đến tất cả những chuyện xung quanh. Chuyện chăn gối với chồng kể như đã ban năm nay không hề hương lửa. Ốc thương vợ thật lòng nên tự nén mình, cực chẳng đã lắm cũng chỉ vày vọc một đỗi cho qua rồi lăn ra ngủ. Thành ra trong bụng hợi có khối u, to bằng nào Hợi cũng không biết, chỉ biết là mỗi khi đau thì nó ăn lan, như thể có một cái rổ sắt nung đỏ cào cấu vào khắp cả lục phủ ngũ tạng. Nhưng chị chỉ cần năng chịu đựng, không hề hé răng nói với chồng lấy một nữa câu.
    Ốc dỗi:


    -Sao mình không nói với tôi lấy một câu!
    Hợi tủi thân, chị biết là mình đã không còn thiết sống kể từ khi Nghêu tuyệt tình bỏ đi. Nhưng nay nhìn thấy chồng khẩn trương trong nỗi đau cơ cực, Hợi biết là mình đã quá ích kỷ. Dù sao thì câu chuyện tình cảm thầm kín của chị đã không thể là một biện minh chính đáng cho hành động riêng tư của mình. Hợi bảo chồng:

    - Có ai biết nói đau mãi đau mà bảo.

    Hợi nói dối chồng mình như thế. Cũng như chị đã nói dối chồng mình đã đời chị. Nói dối kể từ khi chị nhận lời bước vào cửa nhà họ Huỳnh làm dâu. Chị chưa bao giờ nói thật với anh về mối tình của mình với chị gái của chồng.


    Ốc xót xa:


    -Thế nhà đau đã lâu chưa?


    Hợi không trả lờ được. Hình như đã ba năm nay, khối u ấy đã phát đau. Đau từ cái hôm Nghêu bỏ Hợi đi ngay ngoài ruộng mã. Cũng có thể là khối u ấy đã có từ lâu nhưng từ độ ấy nó mới phát mạnh, cũng như nỗi đau trong tình yêu của chị rấm rứt từ cái lền Nghêu trốn nhà bỏ đi lần đầu, giờ lại bùng lên khi Nghêu chính thức bỏ đi lần thứ hai. Hợi mệt mỏi nên thều thào:


    -Thôi mình đừng hỏi tới nữa. Biết mình khổ sở như thế này, tôi đã không nói ngay từ lúc đầu...


    Nói xong Hợi quay mặt vào vách, đôi vai chị run bắn lên, đôi mắt tràn trề nước.


    Với Ốc, đây là cái tin sét đánh. Một cái tin phũ phàng. Anh bàng hoàng chết lặng. Cảm giác còn đau hơn cả cái lần anh biết rằng mẹ anh sẽ chết. Cái tin Hợi vừa nói nó luồn tay vào ngực anh rồi rứt tung trái tim anh ra khỏi lồng ngực rồi ném ra ngoài. Ốc nhìn xuống tấm thân hao gầy của vợ, anh nhìn thấy trái tim của mình bây giờ đang thoi thóp đập trên lưng của vợ.

Trang 7/7 đầuđầu ... 567

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •