Home
  • Register
  • Login
Trang 2/16 đầuđầu 1234 ... cuốicuối
kết quả từ 11 tới 20 trên 153
  1. #11
    Tham gia ngày
    May 2014
    Đến từ
    Biển
    Bài gởi
    22
    Được thích 5 lần trên tổng số 5 bài viết

    Default Ðề: [Hệ liệt] Tích Vũ: Bảo hộ kiếp này

    Không thể tin được, đọc xong chương này muốn té ghế luôn. Phải khâm phục Snow đây tiên đoán như thần Sao lúc trước mình không nghĩ ra vấn đề này nhỉ

  2. #12
    Tham gia ngày
    Sep 2013
    Bài gởi
    106
    Được thích 11 lần trên tổng số 10 bài viết

    Default Ðề: Chương 3 - Độc thoại của Vũ

    Trích Từ bài viết của Tiểu Bảo View Post
    Ờ mà phần 2 đúng là hot hơn phần 1 thiệt.
    nge hơi gian gian ak nha
    mak đọc c3 xog thấy sướng cả ng`, cúi cùg Vũ cx iu Hi rùi
    @Bảo: cố gắng lên na

  3. #13
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gởi
    75
    Được thích 14 lần trên tổng số 14 bài viết

    Default Ðề: [Hệ liệt] Tích Vũ: Bảo hộ kiếp này

    Yêu nhau đê yêu nhau đê yêu nhau đê yê yê yê
    Có khi nào em buồn?

  4. #14
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 4 - Hi à, thật sự đáng giá sao?

    Chương 4 - Hi à, thật sự đáng giá sao?







    Vũ nấu cơm tối trong bếp, tôi thì ôm gối ngồi trên sofa ngắm thân ảnh bận rộn cách đó không xa. Chỉ khi có Vũ bên cạnh, lòng tôi mới bình yên. Không biết đã bao lâu không có được cảm giác buồn ngủ nặng trĩu dễ chịu. Đến Bắc Kinh phần lớn thời gian tôi đều ôm máy tính hồi tưởng quá khứ, ngủ rất ít, vì tôi sợ ở trong mộng cũng cảm thấy hạnh phúc khó tìm……

    Cảm giác có người xoa mặt tôi, mở mắt ra, lại thấy đôi mắt đỏ hoe của Vũ. Nàng đang ngồi cạnh tôi, lẳng lặng nhìn tôi. Cái vuốt ve vừa rồi là ảo giác? Hay là hiện thực?

    Tôi thôi phân vân, không muốn bỏ qua một tia hi vọng cực kỳ bé nhỏ, cầm tay nàng, nói:

    “Vũ, Hi yêu em……”

    “……” Nước mắt của nàng xuôi theo má chảy xuống, nàng không lên tiếng, chỉ nhìn tôi.

    “Vũ, có thể cho Hi một cơ hội không? Cơ hội để Hi ở bên em, cho em hạnh phúc?” Tôi bật dậy, ngồi bên nàng, tiếp tục nói: “Hi nghĩ Hi thật sự rất ích kỷ, thực ra, không thể nói là Hi ở bên em, Hi cho em hạnh phúc. Phải nói là, em ở bên Hi, cho Hi hạnh phúc. Hi cảm thấy mỗi người sinh ra đều có lý do, mọi người nguyên bản đều là đám mây phiêu bạt trên trời, mãi đến khi vì một nguyên nhân rơi xuống nhân gian, trong đó có em và Hi. Hi đoán Hi nhất định đã theo chân em bước vào thế gian này, bởi vì em chính là lý do để Hi cam tâm tình nguyện hóa thân làm người.”

    “……” Nàng run rẩy, khóe miệng giật giật, cuối cùng không nói gì hết.

    “Vũ, Hi chỉ muốn nắm tay em đến răng long đầu bạc. Có thể không?” Tôi không muốn ép nàng, thật sự không muốn, nhưng tôi cảm thấy nàng đã yêu tôi.

    “Hi à, thật sự đáng giá sao? Vũ lớn tuổi hơn Hi nhiều lắm, huống hồ chúng ta đều là……”

    Vũ không thể đem nghi vấn trong lòng nói hết, bởi vì lời của nàng đã bị nụ hôn của tôi niêm phong. Một nụ hôn trân trọng mang theo sự hi vọng, lòng cảm ơn và niềm phấn khích. Tôi biết nàng muốn nói gì, tôi biết, tôi biết tất cả.

    Vũ là một cô nàng bẽn lẽn. Khi chúng tôi thở hào hển sau nụ hôn dài, ngẩng đầu lại thấy nàng mím môi, mặt đỏ bừng, không dám nhìn tôi.

    “Vũ……” Không chút đắn đo vươn tay ôm chầm nàng, ấp nàng trong lòng, khẽ nói bên tai nàng: “Cám ơn em!”

    Thấy nàng chịu tựa vào lòng tôi, ngoan ngoãn, dịu dàng, còn có sự ngượng ngùng không thể che giấu, tôi nhe răng cười, cố ý dùng ngữ điệu khiến người ta nghĩ sang nghĩa khác, thủ thỉ vào tai nàng:

    “Vũ ơi, Hi đói…”

    “Hi…” Vũ nghe ra giọng điệu chòng ghẹo mờ ám không thể mờ ám hơn, nàng vỗ đầu tôi, đứng dậy, chu miệng nói: “Đói bụng thì đi ăn cơm.”

    Lâu lắm rồi không được ăn cơm Vũ nấu. Cơm tập thể ở trường làm sống nhăn, thua xa tay nghề tuyệt hảo của Vũ. Chiến sạch hai chén cơm, còn muốn ăn nữa, tiếc là bụng thật sự không còn chỗ ních, đành gác đũa.

    Cơm nước xong, tôi dọn bàn, rửa chén trong bếp. Lại nhớ đến nụ hôn ngọt ngào kia, bất giác hát ngâm nga.

    “Hi rửa chén, hãnh diện gì thế?” Không biết từ khi nào Vũ đã đứng bên tôi, mỉm cười nhìn tôi.

    “Hi hãnh diện vừa rồi đã hôn được cô gái đẹp nhất, dịu dàng nhất, hiền lành nhất trên đời.” Nói chưa dứt câu đã thấy mặt Vũ lại đỏ. Vũ à, em đúng là cục cưng mắc cỡ đáng yêu.

    “Vũ, em thấy đạn súng bao giờ chưa?” Đùa nhây xong, cùng Vũ ngồi trên sofa, bưng cà phê nàng nấu, mùi thơm ngào ngạt khắp phòng.

    Thấy Vũ lắc lắc đầu, tôi hí hửng moi ba lô lấy ra vài cái vỏ đạn, đưa cho nàng:

    “Lúc học quân sự trên trường được đến căn cứ bắn đạn thật một lần. Mỗi người được phép bắn ba phát. Có vài nữ sinh không dám bắn nên nhường đạn cho Hi, kết quả một mình Hi được bắn đến mười phát. Sau khi bắn xong liền nhặt vài cái vỏ đạn trên sân làm kỷ niệm.”

    Vũ cầm mấy cái vỏ đạn ngắm nghía, ánh mắt cuối cùng tập trung tại vết khắc bên trên. Không biết nàng nhìn thấy dòng chữ kia sẽ có cảm giác gì nhỉ. Tôi thực sự tò mò.

    Khi vừa nhặt được vỏ đạn, vốn chỉ muốn giữ làm kỷ niệm thôi. Bỗng nhiên lại có ý nghĩ muốn khắc vài chữ lên vỏ đạn. Chất liệu của chúng rất cứng, khắc lên sẽ để được rất lâu. Mỗi một vỏ đều đại diện cho lòng chân thành của tôi: Tôi yêu em.

    Chiều thứ năm lao tới sân ga, sáng thứ sáu gặp được Vũ. Lúc này nàng đang ngồi bên tôi, nhìn lời cam kết trọn đời trọn kiếp tôi vì nàng chạm khắc. Cho đến hôm nay, tôi vẫn còn cảm khái, nếu hồi ấy tôi không có dũng khí một lần nữa xuất hiện trước mặt Vũ, vậy bây giờ người đứng trước mặt nàng là ai? Nếu hồi ấy tôi không có dũng khí nắm chặt đôi tay nàng, vậy bây giờ người dắt tay nàng là ai?

    Nằm cạnh Vũ, ôm lấy cơ thể mềm mại, ngửi mùi hương của nàng, lòng lâng lâng. Khóe miệng nếm được hương vị hạnh phúc, ôm nàng chặt hơn một chút, nói:

    “Vũ, chúc em ngủ ngon……”

    Đến tận chủ nhật mới mua vé tối, vì tôi muốn có thêm thời gian ở với Vũ, chỉ cần ngắm cũng tốt rồi. Ngồi xe một đêm, sáng thứ hai là có thể đến trường kịp giờ, tuy mình mẩy hơi ê ẩm, nhưng so với nỗi nhớ cuồn cuộn vừa rời đi chẳng thấm tháp vào đâu.

    Trước khi trở lại Bắc Kinh, tôi đã chôm lịch dạy của Vũ. Vậy là có thể ở những thời điểm nàng nghỉ ngơi gọi điện cho nàng, nghe được giọng của nàng.

    Tin nhắn “khủng bố” thì không phải lúc nào cũng phân biệt thời điểm. Thẳng đến hôm cô nàng phát hỏa, ở đầu dây bên kia cằn nhằn đay nghiến chờ tôi lần sau trở về nhất định phải “xử đẹp” tôi.

    Tôi biết không phải nàng bực thật, vì chúng tôi đều hiểu, những tin nhắn liên tiếp không ngừng nghỉ đó chỉ bởi tôi nhớ nàng, mỗi giây mỗi phút tôi đều nhớ nàng, nhớ nàng da diết.


    -----------------------------

    @snowberry_2411: Cậu có tiềm chất làm thầy xem tướng được đấy.

    @Shark: Té có đau không?

    @Lily_99: Thì hai người chụt chụt nhau nhiều hơn thành ra nó hot hơn là phải rồi.

    @shiren: Yêu nghĩa đen hay nghĩa bóng vậy nường?



  5. Có 3 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  6. #15
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gởi
    75
    Được thích 14 lần trên tổng số 14 bài viết

    Default Ðề: [Hệ liệt] Tích Vũ: Bảo hộ kiếp này

    thời kì hạnh phúc... chắc ko đc lâu )

    mà hi sến quá nghe mấy lời đấy nếu là mình ở vị trí của Vũ thì ko bao h mình yêu, sên ựa cả canh
    thay đổi nội dung bởi: shiren, 22-05-14 lúc 01:22
    Có khi nào em buồn?

  7. #16
    Tham gia ngày
    May 2014
    Đến từ
    Biển
    Bài gởi
    22
    Được thích 5 lần trên tổng số 5 bài viết

    Default Ðề: [Hệ liệt] Tích Vũ: Bảo hộ kiếp này

    Ôi chu choai mạ ơi, những lời như vậy mà Cụ Hi nhà ta cũng nói ra được ah. Bái phục Vũ ghê !chứ là mình nhịn cười không được (wa sến)
    @Bảo: Lần trước té ghế cao 1M1, lần này suýt vỡ bụng với Cụ Hi và sao lần này Hi BẠO rứa. Xem ra .... những ''Tai nạn bất ngờ'' sau chắc không né được quá Dù sao, cậu cũng vất vả rồi. Tặng bó hoa để cổ vũ cậu '' dịch '' tiếp nhé
    thay đổi nội dung bởi: Shark, 22-05-14 lúc 02:17

  8. #17
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 5 - Bởi vì, tôi nhớ nàng…

    Chương 5 - Bởi vì, tôi nhớ nàng…







    Phương Hân đưa giấy khen cho tôi, liếc mắt một cái, cười hỏi:

    “Thẩm Hi, hình như mình thấy bạn về nhà lần này cả người hừng hực sức sống lên ha?”

    “Sức sống mốc gì? Tôi đã một ngày một đêm không ngủ rồi đấy.” Không sửa được thói xấu luôn ở trước mặt người khác nói chuyện thô lỗ.

    Đưa mắt nhìn Phương Hân đi khỏi, cầm quyển sách tiếng Anh, theo ra phòng ngủ.

    Giảng viên môn tiếng Anh họ Vương, nghe cổ tự giới thiệu, cổ vừa tốt nghiệp tiến sĩ trường sư phạm. Xem tuổi tác của cổ cũng không chênh Vũ bao nhiêu. Mắt tôi chợt đỏ lên. Nhớ Vũ quá. Nàng nhất định cũng đang như thế, mỗi ngày nhìn thấy rất nhiều học trò, hồi tưởng cảnh tượng chúng tôi vui cười đấu khẩu trong lớp. Huống hồ cá tính của Vũ tế nhị hơn tôi, cũng nhạy cảm hơn tôi. Nếu tôi có thể nhìn thấy người không hề dính dáng mà liên tưởng đến nàng, nàng tất nhiên cũng nhớ tôi quay quắt.

    Lấy di động ra gửi cho Vũ một tin nhắn:

    “Vũ, Hi nhớ em quá. Cuối tuần này Hi về nhé?”

    Sau vài giây, Vũ hồi âm:

    “Bé con, Hi lại lén nhắn tin trong giờ học, đúng không? Tập trung nghe giảng! Hi, em cũng nhớ Hi……”

    “Vậy lát nữa Hi đi mua vé, sau đó ‘xoạt’ một tiếng xuất hiện trước mặt em.”

    “Đừng về, trên đường bôn ba cực lắm. Vả lại rất lãng phí thời gian, chương trình năm nhất rất căng, Hi vẫn nên đầu tư cho việc học đi.”

    Tôi còn muốn nhắn tiếp nhưng cô Vương đã gọi tôi đứng lên, dùng tiếng Anh hỏi:

    “What’s your favorite english song?”

    Tôi biết cô Vương nhất định nhìn thấy tôi thất thần gửi tin nhắn nên muốn nhắc nhở tôi, làm tôi hoàn hồn. Cười cười, đồng dạng dùng tiếng Anh trả lời:

    “My favorite english song is 《 The Rose 》.”

    “Why? Can you explain why choose this one?” Cô Vương hỏi tiếp.

    “Just like the lyric in this song. It let me feel which I can dream my dream, and if I try hard and hard more, maybe oneday my dream will come true.” Tôi mỉm cười, vì hồi ấy rời khỏi Vũ, trên tờ giấy thấm đẫm nước mắt, tay đã run run viết lời bài hát này. Tôi từng tưởng tượng có một ngày được ôm Vũ trong lòng, khe khẽ bên tai nàng hát bài hát đó. Đến khi ra đi tuyệt vọng nghĩ đến tương lai u ám, nào liệu được tất cả giữa tôi và Vũ vỏn vẹn chỉ là khởi đầu.

    Nếu Vũ chưa từng yêu tôi, nếu tôi chưa từng có dũng khí trở lại gặp nàng, nếu chúng tôi cũng không nguyện vi phạm thế tục mà buông xuống đoạn tình này, vậy giữa chúng tôi có lẽ thật sự đã chấm dứt. Nhưng trên thế giới cố tình không có nhiều chữ “nếu” đến thế, yêu chính là yêu, tôi chỉ cần biết, tôi yêu Vũ, Vũ yêu tôi, vậy là đủ rồi.

    “Why don’t you sing 《 The Rose 》for us?” Cô Vương hỏi. Hẳn là cổ nghe được khẩu ngữ khác thường của tôi, cho nên đối với thái độ của tôi cũng dịu đi kha khá, cổ dùng khẩu khí cực kỳ khoái trá nói chuyện với tôi.

    “Sorry, I can’t do that. You know, the special song prepare for someone special.” Bắn câu trả lời thật nhanh, mang theo một tia ngọt ngào hướng cô Vương giải thích. Tôi nghĩ không có mấy người có thể nghe hiểu, nhưng tôi nói vừa xong liền nghe bàn sau có một nam sinh la lên:

    “Á, xong rồi, tôi hết hy vọng rồi. Thì ra Thẩm Hi đã có bạn trai!”

    Nghe cậu ta nói như thế, cả lớp cười ồ lên, sau đó cô Vương ra hiệu mọi người im lặng, tiếp tục bài giảng. Mấy phút sau, tôi mới nghĩ thông tại sao với ngữ tốc nhanh như vậy mọi người còn có thể nghe hiểu. Bởi vì cuộc thi đầu vào mọi người đều là những sinh viên có thể nghe hiểu, có thể xem hiểu, có thể viết ra tiếng Anh, chỉ có kỹ năng đàm thoại là hơi khiêm tốn. Lại cười khổ một cái, bạn trai? Vũ? Được rồi! Bạn trai! Tôi cũng lại khó hiểu, lớp này còn có Thẩm Hi thứ hai nào sao? Thích tôi? Vì cái gì chứ?

    Hết tiết, lũ sinh viên chen chúc ùa ra cửa. Tìm được một chỗ vắng vẻ, tôi gọi điện cho Vũ:

    “Vũ, Hi nhớ em quá à!”

    Đầu dây bên kia huyên náo tiếng nô đùa đặc hữu ở sân trường. Qua một lát, tiếng vui cười dần lắng, chắc là Vũ đã đi tới một chỗ tương đối yên tĩnh. Nàng mở miệng trả lời:

    “Vừa rồi Hi bị giáo viên bắt bớ tội không tập trung phải không?” Nàng hít sâu, có chút mệt mỏi.

    “Á? Sao em biết?” Bất giác ngồi xổm dưới đất, cầm điện thoại cười giễu nàng.

    “Hừ…… Sao em không thể biết?”

    “Ờ, Hi biết rồi. Em thấy Hi không hồi âm nên đoán được, đúng không?”

    “Hi nói thử coi?”

    “Ôi, Vũ, cuối tuần này Hi về. Nấu món gì ngon ngon cho Hi ăn nha?”

    “Hi, chương trình năm nhất tương đối nhiều, lại khá quan trọng, toàn bộ đều là nền móng căn bản, nếu móng đóng không vững, về sau học rất khó khăn. Hi đừng về thường, nghe không? Nên dùng nhiều tâm tư ở việc học đi!”

    “……” Tôi trầm mặc một hồi, bụng dạ không có tư vị, rồi lại nghĩ đến cảm thụ của Vũ. Trong lòng nàng nhất định càng không dễ chịu, bởi vì nàng lo tôi đi tới đi lui sẽ chậm trễ bài vở, rõ ràng nhớ tôi lại còn dằn lòng không cho tôi về. Cười cười bảo: “Được rồi, vậy tạm thời không về. Học trò năm nay không ngoan sao? Nghe giọng em dường như mệt lắm. Vũ, em nhất định phải chăm sóc tốt cho mình, nếu bị bệnh, Hi ở chỗ này khẳng định sẽ như ngồi trên chông.” Tôi càng nói càng nảy sinh lo lắng. Cô nàng kia luôn chiếu cố công việc, chiếu cố học trò, nhưng lại quên mất chiếu cố bản thân.

    “Ừ, em biết…… Hi cũng vậy nha……” Giọng Vũ thay đổi rõ rệt, tôi có thể tưởng tượng ra diện mạo nhẹ nhàng nói vào điện thoại cùng vành mắt đỏ hoe của nàng.

    Cúp điện thoại, lập tức phi tới nhà ga mua vé đêm ngày thứ sáu. Bởi vì, tôi nhớ nàng, hơn nữa tôi biết nàng cũng nhớ tôi.


    --------------------------

    @shiren: Đâu phải ai cũng có người tình nguyện sến cho mình nghe đâu cậu.

    @Shark: Cụ Hi nhà Vũ lắm trò lắm. Cụ phải bạo thì bà xã của cụ mới "đổ" được chứ.



  9. Có 3 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  10. #18
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gởi
    75
    Được thích 14 lần trên tổng số 14 bài viết

    Default Ðề: [Hệ liệt] Tích Vũ: Bảo hộ kiếp này


    sến quá nuốt ko trôi nổi
    Có khi nào em buồn?

  11. #19
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 6 - Lớp đào tạo tiếng Anh

    Chương 6 - Lớp đào tạo tiếng Anh







    Ngày hôm sau, lớp trưởng gặp tôi thông báo:

    “Thẩm Hi, cô Hướng tìm bạn, nói là mời bạn đến văn phòng.”

    “Cô Hướng? Là ai vậy?” Tôi vén tóc bên tai, ngước đầu hỏi.

    “Thẩm Hi, bạn không biết hả, cô Hướng là phụ đạo viên đó.” Lớp trưởng ngã ngửa, tròn mắt nhìn tôi, vẻ mặt không thể tin nổi.

    “Tìm tôi? Chi?” Tôi thuận miệng cười hỏi.

    “Chắc là chuyện tốt, mình thấy cô cười rất sáng lạn.” Lớp trưởng thấy tôi cười, cậu ta cũng cười theo.

    Xả một nụ cười cho lớp trưởng, xoay người hướng tới văn phòng, vừa đi miệng vừa lầm bầm: “Chuyện tốt? Chuyện tốt có thể rơi xuống đầu mình sao? Rắm chó!”

    Đến văn phòng, nhìn thấy phụ đạo viên đang nói chuyện với cô Vương, tôi đổ mồ hôi hột, thầm nghĩ: “Không phải chứ. Bà cô này cũng độc ác quá nhỉ, tôi chỉ nhắn có một cái tin thôi mà? Cáo trạng tới trên này luôn sao?”

    “Thẩm Hi, em đến rồi à, mau ngồi mau ngồi.” Cô Vương thấy tôi đứng trước cửa, lập tức bước ra kéo tôi vào trong.

    “Ách……” Một đầu mờ mịt, đưa mắt dò hỏi hai vị trước mặt.

    “Thẩm Hi, cô phát hiện khẩu ngữ tiếng Anh của em rất tốt, cho nên đã nhờ cô Hướng tra cứu ngọn ngành của em.” Cô Vương giải thích, “Thì ra em đã từng sang Anh quốc?”

    “Dạ phải, từng ở Anh quốc bốn năm.” Tôi thản nhiên trả lời, bụng lại khó hiểu, sau khi tôi đến Bắc Kinh vẫn chưa từng đề cập với ai chuyện tôi ở Anh quốc, sao hai bà cô này lại biết được nhỉ?

    “Thẩm Hi, em có hứng thú làm công kiếm chút phí sinh hoạt không?” Cô Vương hỏi.

    “Làm công? Có thể nói cụ thể chút không? Là dạng công việc gì?” Là dạng công việc gì cần huy động nhân lực khiến hai giảng viên kia đứng trước mặt tôi cùng tôi thương lượng? Hẳn là không tồi ha? Có liên quan với tiếng Anh sao?

    “Tận dụng hai ngày cuối tuần tới lớp đào tạo tiếng Anh làm giáo viên. Lấy điều kiện hiện tại của em có thể làm giáo viên lớp sơ cấp, một ngày đại khái kiếm được khoảng tám trăm đồng.” Lúc cô Vương nói chuyện vẫn luôn nhìn nét mặt của tôi. Tôi nghĩ chắc là cổ nhìn không ra cái gì phải không? Ngoại trừ Vũ, ai còn có thể từ nét mặt của tôi bắt được cảm xúc chứ?

    Không thể phủ nhận dạy khẩu ngữ tiếng Anh một ngày kiếm được tám trăm đồng thật sự khiến tôi hơi rung rinh. Thẳng thắn mà nói, tôi cần tiền. Từ cái hồi viết chi phiếu lấy 20 vạn cho Đại Lực, chẳng những chưa bù đầy, ngược lại còn rút thêm. Chủ yếu nhất là tôi muốn một ngày nào đó có thể đem đồng tiền mồ hôi nước mắt mà mình kiếm được ung dung đưa cho Vũ, nói với nàng: Bà xã đại nhân, nè, tiền lương tháng này của Hi.

    “Một ngày thật sự có thể kiếm ra tám trăm đồng sao?” Tôi nhe răng cười, tựa như phút chốc nhìn thấy may mắn huyễn tưởng.

    “Chờ em thi đạt IELTS, hoặc TOEFL và tiếng Anh chuyên ngành cấp 8 là có thể trở thành giáo viên trung cấp. Đến lúc đó, một ngày có thể kiếm được xấp xỉ một ngàn hai trăm đồng. Thẩm Hi, em muốn thử sức không? Nếu em có hứng thú, cô sẽ giúp em đề cử, về phần có thể đậu phỏng vấn hay không phải xem bản lĩnh của em.” Cô Vương vỗ vỗ cánh tay tôi, cười đáp.

    “Được, em muốn thử, cám ơn cô!” Tôi cũng cười.

    Nguyên bản cô Vương nói thứ bảy tuần này sẽ dẫn tôi đến trung tâm đào tạo, tôi chợt nghĩ tới Vũ, vội hỏi:

    “Cô Vương, có thể dẫn em đi vào thứ năm hay thứ sáu được không? Cuối tuần này em phải về nhà.”

    “Hả? Lại về nhà? Thẩm Hi, không phải em mới xin phép về nhà rồi sao?” Phụ đạo viên kinh ngạc, mở to mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, lại nói: “Trông em như vậy cũng không giống người không thể thiếu hơi nhà cho lắm! Sao một tuần lại về một lần? Cô nhớ hình như nhà em cách Bắc Kinh khá xa mà?”

    “Ôi dồi, Tiểu Hướng, cô còn chưa biết. Quả tim của đứa nhỏ này nhất định còn lưu ở nhà. Nếu cô nhìn thấy vẻ mặt kiêu ngạo hạnh phúc của con bé trong giờ học khi trả lời tôi: ‘Bài hát đặc biệt, chỉ vì người đặc biệt mà hát.’ là cô hiểu ngay.” Cô Vương ngó tôi bằng bộ mặt sáng tỏ, rồi nháy nháy mắt với phụ đạo viên, ám thị lòng tôi đã có chủ. Tôi mừng thầm: cũng may không phải tất cả giáo viên đều bát quái như vậy, chí ít Vũ không phải dạng này, bằng không tôi sẽ điên mất.

    Cô Vương rốt cục chốt lại thứ năm sẽ dẫn tôi đến trung tâm đào tạo. Trước kia tôi từng lên mạng tham khảo thông tin cơ cấu, phát hiện học phí cao ngất ngưởng. Một học viên nếu học hết ba giai đoạn phải tốn gần ba vạn, cho nên tiền lương của giáo viên mới cao đến thế? Chẳng qua học phí cao cũng có ưu điểm của học phí cao, dạy một lớp nhỏ khoảng 2 đến 3 học sinh, bảo đảm bạn có thể tha hồ lèo lái.

    Phỏng vấn cũng không quá khó, chỉ là để tôi nói vài câu với giáo viên nước ngoài. Ngôn ngữ không làm nhái được, chỉ trong chốc lát, bọn họ liền quyết định chọn tôi. Nghe kết quả xong, tôi mừng tới nỗi nhảy cẫng lên. Họ thấy nhưng không trách, chắc là họ đã gặp nhiều trường hợp tương tự vậy rồi. Bởi vì động tác của người ngoại quốc khoa trương hơn so với người Trung Quốc, khi họ vui vẻ cũng sẽ nhảy tưng tưng, bộ dạng hiện tại của tôi hiển nhiên sẽ không khiến họ sửng sốt.

    Ngay tức thì được ký hợp đồng với công ty, trở thành giáo viên tiếng Anh sơ cấp, tuần sau bắt đầu đi làm. Ra cửa, tôi cảm tạ cô Vương:

    “Cô Vương, thật sự cảm ơn cô. Không gạt cô, em thật sự cần tiền.”

    “Hả? Thiệt không? Cần tiền sao?” Cô Vương kinh ngạc nhìn tôi.

    “Ha, thế nào? Bộ nhìn em có tướng phú quý sao?” Tôi cười khúc khích, lại nói: “Hiện tại chưa có tiền mời cô ăn cơm. Chờ em lĩnh lương sẽ mời cô một bữa, được không?”

    “Thôi khỏi. Em có hứng thú với câu lạc bộ du học sinh không? Nếu rảnh rỗi có thể bớt chút thời gian giúp cô một tay? Có rất nhiều du học sinh nói tiếng Trung không được tốt, mỗi lần muốn biểu đạt đều xài nửa Anh nửa Trung, nghe vụng lắm. Cô muốn dành thời gian bổ trợ cho mấy em đó nhưng một mình làm không xuể.” Nghe cô Vương nói xong, tôi nghệch mặt, không ngờ vừa ký hợp đồng dạy tiếng Anh, bên này cổ lại tìm cho tôi việc dạy tiếng Trung?

    “Coi như giúp cô một bận, tới câu lạc bộ xem thử thế nào?” Cô Vương cười hỏi, dường như nhìn ra vẻ mặt do dự lồ lộ của tôi.

    “Tốt thôi.” Nghe được câu trả lời của tôi, cô Vương vui vẻ, cười đắc ý. Nhìn nụ cười không mảy may che giấu của cổ khiến tôi không khỏi nhớ đến Vũ, nhớ đến nụ cười tươi tắn của nàng, còn có hai cái má lúm đồng tiền kia.



  12. Có 4 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  13. #20
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 7 - Bất an

    Chương 7 - Bất an






    Câu lạc bộ du học sinh không giống với tưởng tượng của tôi. Khi nghe cô Vương đề cập đến, hình ảnh đầu tiên hiện ra trong đầu tôi là ngọn đèn hôn ám, một đám người mê loạn giống kiểu hộp đêm ở Anh. Sự thật thì không, chỉ là một giảng đường lớn cực kỳ bình thường, không gian sáng sủa, nhiều màu da khác nhau cùng tụ tập một chỗ, vui vẻ trao đổi qua lại. Lắc lắc đầu, tự mình khinh bỉ mình một phen: đầu óc chứa cái quái gì vậy?

    “Thế nào?” Cô Vương ngoái đầu nhìn tôi.

    “Chậc, cái gì thế nào? Cô nói đi, muốn em dạy ai tiếng Trung?” Thực ra tôi cũng rất thích cảm giác của nơi này, chỉ là mạnh miệng tỏ vẻ phớt tỉnh giống như bị ép buộc.

    Cô Vương mỉm cười, đưa tôi đến trước mặt một du học sinh da đen, nghe cậu ta dùng tiếng Trung không lưu loát lắm tự giới thiệu mình tên Joe.

    “Tôi là Thẩm Hi. Có thể gọi tôi là Hi cũng được.” Tiếng Trung của Joe hơi kém nên tôi cố gắng thả chậm tốc độ trò chuyện với cậu ta. Thoáng nhìn sau lưng cậu ta có cây đàn guitar, tôi hỏi: “Đàn của cậu à? Biết đàn không?”

    “Phải, biết đàn. Bạn muốn học sao?” Joe cầm cây đàn quơ quơ trước mặt tôi, hỏi tiếp: “Bọn mình thành lập một ban nhạc, muốn gặp các thành viên khác không?”

    Chưa chờ tôi trả lời, Joe đã hăm hở kéo tôi xuyên qua đám đông tới một xó. Joe vừa cười vừa giới thiệu các thành viên trong ban nhạc, tôi lại bần thần nhìn cây đàn keyboard trong góc. Những phím đàn đen trắng giao nhau tựa như hồi ức giữa tôi và Vũ. Nhớ ca khúc 《 Lá thư quên cười 》 tôi đàn nàng hát, nhớ âm điệu bi thương thanh lãnh của nàng, nhớ chúng tôi nhìn nhau không nói gì, chỉ mỉm cười ăn ý. Ký ức đưa về câu nói ngày xưa: Vũ, khi em ở đây, em là tất cả, khi em không ở đây, tất cả chỉ là em.

    “Tôi có thể đàn một đoạn được không?” Tôi chỉ cây đàn keyboard, quay đầu hỏi Joe.

    Thấy họ gật đầu ra hiệu có thể, tôi liền đứng trước cây đàn, vươn tay vuốt hàng phím lạnh như băng. Tôi chưa bao giờ đánh đàn điện tử, tuy rằng nghe nói đàn điện tử và đàn dương cầm không khác biệt quá lớn. Tần ngần một lát, ấn bàn phím, nhẹ nhàng đàn lên bài 《 Lá thư quên cười 》. Chỉ là một khúc nhạc không lời, vậy mà tôi lại như nghe được tiếng Vũ khẽ hát bên tai.

    Tôi hối hận không biết chính mình lúc ấy vì cái gì nhất định phải bướng bỉnh chọn ngành pháp luật. Nếu chọn ngành tin học, chọn một trường gần nhà thật là tốt biết bao! Tôi và Vũ đều chỉ đang ngốc nghếch tra tấn mình. Nhưng mà cũng vì nguyên nhân ấy, chúng tôi mới có thể thu hút nhau, không phải sao? Hai đứa ngốc làm những chuyện ngốc. Người ngoài nào biết được những chuyện ngốc đó cũng chỉ vì hai đứa trong lòng có nhau.

    “Giỏi quá! Thẩm Hi, thì ra em còn biết đánh đàn?” Tiếng reo hò của cô Vương kéo suy nghĩ của tôi quay về. Cười trừ.

    Bỗng dưng mất hứng, tôi xin lỗi cô Vương:

    “Cô Vương, hôm nay em về trước, tiếng Trung của Joe cứ yên tâm giao cho em.” Nói xong xoay người vẫy tay tạm biệt cả bọn.

    Lang thang trong sân trường, tuy là trời đông giá rét, nhưng nhờ ánh mặt trời cũng không đến nỗi lạnh lắm. Không biết ở nhà thế nào nhỉ? Vũ chắc là cũng thấy lạnh phải không?

    Ngồi trên nền cỏ cạnh một con suối, nhìn dòng nước róc rách liên hồi, tôi thừ người. Nghĩ đến cách đây không lâu ôm Vũ trong lòng, bình thản nói:

    “Vũ, chúng ta vốn phải là một đôi!”

    “Sao nói thế?” Vũ ngẩng đầu nhìn tôi, dùng ánh mắt dò hỏi, muốn nghe giải nghĩa.

    “Riêng một chữ ‘Hi’ chẳng hề đẹp, chữ ‘Vũ’ này cũng không khiến người ta đa sầu. Nhưng chúng ta cùng một chỗ liền thành ‘Tích Vũ’, nghe có phải khiến người ta thương tiếc hay không?” Tôi mỉm cười, tự hỏi đó có phải là một lời không thể nói hết hay không, lại bảo: “Em quý trọng Hi, Hi quý trọng em, hai người cùng nhau vướng bận thì tự nhiên sẽ ở cùng nhau. Chỉ có khi chúng ta ở bên nhau, cuộc đời mới toàn vẹn. Vũ, em nói đúng không?”

    “Đồ ngốc, lúc nào cũng chủ nghĩa ngụy biện.” Tay nàng sờ soạng tới tai tôi, vốn tưởng lại bị nàng nhéo, nhưng nàng không có, chỉ vuốt tóc tôi, nói rằng: “Hi thay đổi rồi.”

    “Hi thay đổi? Tốt hơn? Hay xấu đi?” Tôi nhìn nàng, giả bộ sợ hãi.

    Lúc ấy nàng chỉ dùng nét mặt điềm tĩnh cười đáp:

    “Lớn lên một chút…”

    Ngồi lâu ở bờ suối, cảm thấy hơi lạnh, đứng dậy về ký túc xá đọc sách. Tôi nghe lời Vũ dặn, phải dùng nhiều tâm tư hơn cho việc học, không bỏ học, không vắng mặt không phép, phải cố gắng chăm chỉ.

    “Thẩm Hi, bạn về rồi à?” Bạn cùng phòng có bí danh ‘bé bự’ đang xem phim Mĩ thấy tôi trở về liền chào hỏi một tiếng.

    “Ừ, về đọc sách.” Tôi cười cười với nhỏ, ngồi xuống chỗ của mình, lấy ra quyển toán cao cấp.

    “Đọc sách? Siêng dữ? Bạn tính lấy học bổng à?” Bé bự tới cạnh tôi, nhìn tôi giở sách.

    “Học bổng? Là bao nhiêu tiền? Ba trăm? Năm trăm?” Tôi thuận miệng hỏi, nhớ mang máng thời cao trung cũng nhận được ba trăm đồng tiền học bổng, ngay tức khắc kéo Vũ đi công viên giải trí, tiêu sạch sành sanh.

    “Ặc! Thẩm Hi, bạn từ hành tinh nào té xuống vậy? Chưa nhìn thấy thế giới bao giờ hả?” Bé bự khinh thường lườm tôi, tiếp tục nói: “Toàn khoa pháp luật hàng năm mỗi kì đều có một học bổng đặc biệt, là năm ngàn đồng. Tiếp đó có 3 học bổng hạng nhất, là ba ngàn đồng. 20 học bổng hạng nhì, là hai ngàn đồng. 50 học bổng hạng ba, là năm trăm đồng.”

    “......” Tôi ngây người. Đại học phát học bổng hào phóng đến vậy sao? Lòng tôi chợt dâng lên một tia bất an, cao trung và đại học thật sự có quá nhiều bất đồng. Thời cao trung, tôi không biết thì ra nói thông thạo tiếng Anh có thể một ngày kiếm trên tám trăm. Tôi cũng không biết thì ra đứng hạng xuất sắc ở đại học là có thể lấy được học bổng năm ngàn. Vậy rốt cuộc còn có bao nhiêu thứ tôi không thể tưởng được? Hôm nay là tiền tài cám dỗ, ngày mai là cái gì? Còn ngày mốt thì sao?

    Tôi nghĩ đến Hàn Thiếu Hoa. Có lẽ khi hắn vừa bước vào đại học cũng rất hăng hái muốn một ngày nào đó vinh quy bái tổ, cưới được người mình yêu làm vợ, bên nhau suốt kiếp. Nhưng sau khi hắn trải qua bốn năm đại học đã hoàn toàn thay đổi. Tôi không biết hắn vì sao thay đổi. Nhưng tôi lại sợ hãi tôi cũng sẽ không cưỡng được sức cám dỗ mà sa ngã theo. Nếu tôi thay đổi, Vũ phải làm sao đây?

    -----------------------------

    Chú thích:

    Hi (希) [xī], Vũ (宇) [yǔ], Tích Vũ (惜雨) [xī yǔ]


    -----------------------------

    Tên của hệ liệt đã được giải đáp.


    thay đổi nội dung bởi: Tiểu Bảo, 28-08-14 lúc 23:32

  14. Có 3 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


Trang 2/16 đầuđầu 1234 ... cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •