Home
  • Register
  • Login
Trang 3/16 đầuđầu 12345 ... cuốicuối
kết quả từ 21 tới 30 trên 153
  1. #21
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 8 - Chim cánh cụt ngu ngốc nhất

    Chương 8 - Chim cánh cụt ngu ngốc nhất







    Xé túi cà phê hòa tan, pha hai gói uống, tĩnh tâm tập trung đọc sách. Khi ngẩng đầu lên, trời đã tối, bé bự cũng không biết đã chạy đi đâu. Cười gượng, hệt như đọc sách quá chăm chú nên hoàn toàn không có cảm giác với động tĩnh xung quanh.

    Đang lúc tôi chuẩn bị đứng dậy ra căn tin kiếm gì bỏ bụng, bé bự thình lình vọt vào gào to dọa tôi đứng tim. Vỗ vỗ ngực oán trách nhỏ:

    “Bé bự, cậu điên hả? Làm tôi sợ muốn chết.”

    “Thẩm Hi à, bạn nhớ lớp chúng ta có một người tên là Lục Vĩ không?” Bé bự đắc ý, giống như đã biết được tin tức nóng hổi nào đó.

    “Lục Vĩ?” Tôi lục lọi trong óc, lắc lắc đầu, lãnh đạm đáp: “Không biết.”

    “Hả?” Bé bự không tin, chộp vai tôi lắc lư, hét um lên: “Đẹp trai như vậy mà bạn không có chú ý tới?”

    Bị bé bự lắc tới đầu óc váng vất, quẫy ra, xoa xoa bả vai, nói:

    “Đẹp hay không đẹp liên quan gì tôi? Rốt cuộc là chuyện gì? Không nói tôi đi ăn đó, chết đói tới nơi rồi.”

    “Ôi, Thẩm Hi, khoan đi đã. Vậy bạn có nhớ trong giờ Anh văn lần trước có một người hô to hết hi vọng hay không?” Bé bự cản đường tôi, tiếp tục hỏi.

    “Nhớ thì có nhớ, song không quay đầu nhìn người nọ. Ờ, người nọ chính là ‘Lục Vĩ’ mà cậu nói đấy hả?” Bé bự này vốn hay nhặng xị, hiện tại bộ dạng nhất quyết không tha kia thực sự khiến tôi ăn không tiêu. Đổi sang giọng điệu xin khoan dung lạy lục nhỏ: “Bé bự à, tôi thật sự sắp chết đói rồi. Cậu nói ngắn gọn đi, được không?”

    “Ờ, vậy mình ngắn gọn nhé! Người nọ đang ở dưới lầu đốt nến hình trái tim, cầm hoa tươi, nói không theo đuổi được bạn, thề không bỏ qua!” Tôi nghe bé bự nói xong, tức khắc toàn thân nổi da gà, đầu vẽ cái bong bóng chấm ba chấm. Theo đuổi tôi? Chẳng lẽ trên mặt tôi không có khắc mấy chữ ‘hàng độc quyền của Hà Vũ’ sao? Chẳng lẽ dòm không ra tình yêu của tôi bất đồng với người ta hả?

    Sửng sốt nửa ngày, đành trốn trong phòng tị nạn. Khổ cái, bụng đã meo tới mức sôi ùng ục lên. Xoay mặt nói với bé bự:

    “Bé bự, cậu giúp tôi tới căn tin mua hộp cơm nha? Tôi đói quá.”

    “Đói bụng thì đi ăn đi. Sẵn coi thử Lục Vĩ đấy “tỉnh tò” thế nào.” Nhìn vẻ mặt tí tởn của bé bự, tôi bất lực bó tay, nhỏ này rõ là hạng bạn bè ưa màu mè. Phòng tôi còn hai nhỏ nữa, nhưng chưa về, tôi đành cắn răng ra cửa.

    Hướng tới cổng ký túc xá, tôi nghĩ đến Vũ, nếu nàng biết tôi ở trường bị dây vào trò khôi hài này sẽ có biểu cảm gì nhỉ? Cười sặc sụa không ngớt? Nàng sẽ châm biếm tôi chăng?

    Quả nhiên, tới cổng liền thấy người nọ đang cầm bó hoa đứng cách đó không xa, nhóm nến làm thành một trái tim. Thấy tôi ló mặt ra, khán giả rú lên, giục hắn mau bày tỏ với tôi. Tôi chỉ lạnh lùng liếc hắn một cái, không thèm dừng lại, tiếp tục nhắm phía căn tin.

    Tôi nghĩ tôi thật sự sắp phát điên. Sao lại có chuyện xúi quẩy như vậy chứ? Tuy nhiên Lục Vĩ này ít ra cho tôi chút gợi ý, bởi vì trước nay tôi chưa từng lãng mạn với Vũ như thế. Nếu tôi cũng đốt nến thành hình trái tim, tay cầm hoa tươi, ấp nàng trong lòng, nhẹ nhàng nói vài câu tâm tình bên tai nàng, Vũ nhất định sẽ thích lắm, đúng không? Hình dung gương mặt đỏ ửng thẹn thùng của Vũ, tôi mỉm cười. Thở dài, hi vọng ngày mai mau đến một chút để tôi có thể về nhà.

    Chờ tôi ăn cơm xong, cúng đầy miếu ngũ tạng, lại thấy tên kia vẫn còn đứng trước cổng chưa chịu đi. Thấy tôi đã trở về, hắn bước tới trước mặt tôi, nói với tôi:

    “Thẩm Hi, mình thích bạn. Cái này tặng cho bạn……” Vừa nói, vừa đem bó hoa nhét vào tay tôi.

    “Ngại quá, tôi có người trong lòng rồi. Ấy, không đúng, tôi có người yêu rồi.” Tôi xả một nụ cười cho hắn, dù sao vẫn là bạn học, tôi cũng không muốn khiến hắn mất thể diện trước mặt bao nhiêu người.

    “Mình nghiêm túc mà.”

    “Thì tính sao?” Nhíu mày, gườm hắn, đợi đáp án. Hắn ngớ người đáp không được, tôi xoay người muốn đi, hắn lại tiến lên giữ chặt tôi, nói:

    “Mình thực sự nghiêm túc mà.”

    Trong lòng bất chợt dâng lên một tia phản cảm, tôi không thích bị người khác kéo cánh tay. Đầu óc phóc ra một câu từ chối kinh điển trên mạng, cố tình lấp lửng nói:

    “Xin lỗi, tôi không thích một vấn đề nhỏ trên người cậu.”

    Hắn dao động dữ dội, ào ào hỏi:

    “Không thích chỗ nào? Mình có thể sửa.”

    Hô, quả nhiên bị lừa. Ráng nhịn cười, đối đáp:

    “Cậu thích tôi ở đâu? Tôi cũng có thể sửa.”

    Nhìn vẻ mặt nao núng của hắn, tôi chỉ thấy nực cười, nghênh ngang bỏ đi.

    Về sau, Lục Vĩ này cứ dai dẳng theo đuổi tôi suốt bốn năm, nói thật, tôi rất bội phục nghị lực cố chấp của hắn, chẳng qua đích thực cũng làm tôi phát ghét. Chính yếu là, khi Vũ đã biết có một người như vậy thì không chê cười tôi như trong tưởng tượng của tôi, mà là một mình ngồi ngây ngốc, không nói không rằng, khóe mắt vụng trộm đỏ hoe.

    Lục Vĩ, nếu cậu có thể đọc được tác phẩm của tôi, thế cậu nhất định biết ‘Lục Vĩ’ dưới ngòi bút của tôi chính là cậu. Hồi ấy viết thư nói lời ly biệt với Vũ, tôi từng nhắc tới chim cánh cụt, nhưng không đề cập đến con chim cánh cụt ngốc nghếch nho nhỏ không có cách nào từ bề ngoài phân ra trống mái. Cậu chính là con chim cánh cụt đực ngu ngốc nhất ngậm cục đá xinh đẹp tới trước mặt tôi, nhưng không sao lường được tôi cũng là con chim cánh cụt thích đi nhặt đá.

    Tôi giấu rất kỹ quan hệ giữa tôi và Vũ, không hề lộ ra với người ngoài. Không phải tôi không dám, mà là tôi không muốn. Cho dù toàn thế giới đều biết tôi yêu nàng, nàng yêu tôi, thì tính sao? Đối mặt khó hiểu, chúng tôi còn phải giải thích, kỳ thật chúng tôi và người ngoài cũng không có khác biệt, chỉ là yêu nhau, thế thôi. Cho nên tôi nguyện ý ở internet, ở trên không gian mù mịt hư vô này viết ra lời thật lòng của mình mà không phải cái khác.

    Lục Vĩ, nếu cậu thật sự đọc được tác phẩm của tôi, chỉ hi vọng cậu có thể hiểu được và chúc phúc cho chúng tôi. Dù sao, đời này tìm được người mình yêu đã không dễ dàng, để giữ lửa cho tình yêu này mãi mãi, cái giá mà bạn phải trả xa đến mức bạn không thể tưởng tượng ra.


  2. Có 3 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  3. #22
    Tham gia ngày
    Jun 2013
    Đến từ
    Musou
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    392
    Được thích 1,352 lần trên tổng số 160 bài viết

    Default Ðề: [Hệ liệt] Tích Vũ: Bảo hộ kiếp này

    Bắt đầu vụ căng ghê nha Ừ, Vũ nhạy cảm như vậy, biết được Hi có người theo đuổi hiển nhiên sẽ lại rút vào cái vỏ của mình, sẽ lại tự ti, lại cố tình đẩy Hi đi thôi Mà bạn Lục Vũ cũng lạ ghê ha, người ta đã nói có người thích rồi còn cố tính theo đuổi, không biết cái gọi là đeo bám vô ích rất phiền phức sao Mới vừa vào quyển hai mà tớ đã cảm nhận mùi ngược đâu đây rồi, chẹp
    Cảm ơn Bảo nha, sáng chiều mỗi buổi một chap Kiểu này chắc tớ bám 4rum cả ngày chờ truyện mất

  4. #23
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 9 - Xem Vũ như con nít

    Chương 9 - Xem Vũ như con nít







    Từ vụ ngày hôm qua, tôi bắt đầu liên hệ trò hề hoang đường kia với chuyện đọc sách trong ký túc xá, và quyết định không bao giờ đọc sách trong phòng ngủ nữa, muốn đọc sách phải lên thư viện.

    Ôm một đống tài liệu trên tay ra khỏi cổng đi tới thư viện. Trên đường gặp Joe, cậu ta ở tuốt đằng xa khua tay khua chân vẫy tôi, sau đó chạy vèo lại, dùng tiếng Trung ngọng nghịu hỏi:

    “Chào Hi, tối nay bạn có muốn xem tụi mình biểu diễn không?”

    “Tối nay sao? Tiếc quá, tối nay tôi phải về nhà rồi.” Thấy vẻ mặt thất vọng của Joe, tôi mềm lòng, hỏi: “Tối nay bắt đầu diễn lúc mấy giờ? Bảy giờ tôi phải lên tàu.”

    Joe quả là một đứa trẻ nhiệt tình, nghe tôi vừa nói vậy, cậu ta lại mở nhạc tát hoa, cười đáp:

    “Bắt đầu diễn lúc sáu giờ, bạn sẽ đến? Đúng không?”

    Hẹn với Joe xong, tôi liền đến thư viện, tìm một chỗ gần cửa sổ có nắng sưởi, chăm chú gặm sách. Không thể phủ nhận, thư viện là nơi khắc sâu nhất trong trí nhớ của tôi suốt quãng đời sinh viên. Trước kia Vũ từng nói tôi là một người yêu tự do, không thích bị người ta ràng buộc. Sự thật cũng chứng minh, khi cả lớp bầu chọn ban cán sự, mọi người đều nô nức tham gia tranh cử, chỉ có mình tôi cùng thế sự vô tranh. Không làm ban cán sự, cũng không gia nhập đoàn thể, thời gian nhàn rỗi coi như nhiều. Ngoại trừ ngày thường đi học, nhắn tin gọi điện cho Vũ và làm thêm, thời gian còn lại tôi đều dùng ở thư viện. Mấy nhỏ phòng tôi hay chọc bảo tôi đang cặp bồ với nó.

    Buổi tối đi xem ban nhạc của Joe biểu diễn. Có thể nhận ra họ thích Westlife. Mười bài họ biểu diễn hết tám bài là hit của nhóm nhạc ấy. Mắt nhìn đồng hồ, sắp đến giờ phải ra sân ga, vẫy tay với Joe, ý bảo tôi đi trước. Thấy cậu ta cười toe, tôi xoay người rời đi, hướng tới nhà ga, phía sau vang lên tiếng hát của Joe, là ca khúc 《 Better Man 》 của Robbie Williams.

    Tôi không nói với Vũ tối nay tôi về. Thật chờ mong ngày mai ‘xoạt’ một tiếng xuất hiện trước mặt nàng, được nhìn ngắm vẻ mặt bất ngờ của nàng. Vũ chắc là sẽ mừng lắm phải không?

    Nghĩ nghĩ, tôi đắc chí, lấy điện thoại gọi cho Vũ:

    “Vũ, em đang làm gì thế?”

    Lại nghe giọng nói khàn khàn của nàng hồi đáp:

    “Mới ăn tối, chuẩn bị đi tắm. Còn Hi? Đang làm gì đấy? Có siêng năng đọc sách hay không?”

    Càng nghe giọng nàng càng thấy không ổn, tôi hỏi:

    “Vũ, giọng em sao lạ vậy? Có phải bị cảm rồi không?”

    “Đâu có! Vừa rồi cơm hơi mặn, có chút khát nước thôi.” Nàng nhẹ nhàng trả lời, đổi đề tài, giảng đạo: “Tên ranh kia, có phải Hi đang rảnh rang không có việc gì làm phải không? Không cần ôn tập sao? Hi mà đội sổ, Hi biết tay em.”

    “Ha……” Tôi phì cười, tưởng tượng đến bộ dạng đáng yêu của Vũ ở đầu dây bên kia bĩu môi ngây ngốc, hận không thể lập tức bay tới bên nàng, ấp nàng vào lòng. Cười tít mắt một chốc, tôi nói với nàng: “Vũ, tin Hi đi, Hi thiệt tình có cố gắng đọc sách, thậm chí đọc đến mức mất ăn mất ngủ. Chuẩn bị lấy học bổng nà, tới lúc đó có thể dắt em đi chơi nà.”

    “Xì…… Bớt nổ đi, đợi lấy được hẵng hay.” Vũ cười, vẫn là thanh âm khàn khàn như cũ.

    Tôi không đành lòng tiếp tục nói chuyện phiếm với nàng, không đành lòng để nàng dùng tiếng nói khàn khàn đó miễn cưỡng tán gẫu cùng tôi. Qua quýt vài câu liền cúp máy. Nàng nhất định đã sinh bệnh nhưng sợ tôi lo lắng nên viện cớ nói đồ ăn quá mặn làm miệng khô. Gạt ai đây?

    Ba chân bốn cẳng chạy tới nhà ga, suýt chút nữa trèo nhầm chuyến. Vội vàng qua trạm soát vé, ngồi vào chỗ, trái tim không yên định nổi. Mới mấy ngày không gặp, tôi đã nhớ nàng đến quặn thắt. Thẫn thờ nhìn cảnh đêm ngoài cửa kính, tràn ngập tâm trí chỉ là hình bóng mong manh ấy. Mạch suy nghĩ theo cảnh sắc lao vùn vụt bên ngoài bay về phương xa.

    Chờ tôi hồi thần, lướt nhìn cô bé ngồi bên cạnh đang đọc 《 Kinh thánh 》. Tôi mỉm cười, ở bên Vũ có rất nhiều kỷ niệm, tôi nghĩ nếu thiếu một trong những kỷ niệm đó cũng sẽ không có chúng tôi của ngày hôm nay, phải không?

    Tôi tự hỏi Vũ đã yêu tôi từ khi nào? Tôi nói rồi, tôi không tin nhất kiến chung tình, tôi cảm thấy tình yêu là một quá trình từng giọt nước hững hờ nhỏ xuống hòa vào dòng máu dẫn đến con tim. Chờ bạn xoay người rời đi mới giật mình nhận thấy người ấy đã cắm một bụi rễ sâu hoắm trong tim bạn, đương nhiên bạn cũng có thể lựa chọn nhổ nó đi, nhưng chắc chắn sẽ để lại vết thương nhầy nhụa máu.

    Tình bạn biến thành tình yêu, lượng biến đến chất biến phải cần một quá trình, tựa như tôi và Vũ, từ ân cần quan tâm lẫn nhau, cho tới bây giờ là mười ngón tay lồng vào nhau. Tôi chỉ tò mò bắt đầu từ khoảnh khắc nào, từ một hình ảnh nào nàng đã vô thức yêu tôi? Tôi tựa vào cửa sổ, thả tâm tư, bất giác chân trời dần trở trắng, lại là một đêm không ngủ…

    Trên xe lửa rất ư xóc nảy, lúc tôi xuống trạm, mặt đất cũng nghiêng ngả theo, đứng một hồi mới lấy lại thăng bằng. Vội vàng chạy về nhà, khi đến nơi cũng gần tám giờ hơn. Chắc là Vũ đã dậy. Đồng hồ sinh học của nàng rất có quy luật, thích ngủ sớm dậy sớm, nói là tốt cho cơ thể. Tôi thì không cho là thế, bao giờ cũng thức rất khuya song lại rời giường sớm, cũng không buồn ườn xác.

    Vào nhà, rón ra rón rén, định thình lình nhảy ra trước mặt Vũ để nàng ngạc nhiên. Tìm cả buổi không thấy bóng dáng, cửa phòng ngủ lại đóng kín, chẳng lẽ vẫn chưa thức?

    Mở cửa phòng, trông thấy cơ thể mảnh mai còn rúc ngủ trong chăn. Đến gần một chút, phát hiện nàng nhíu mày, sắc mặt nhợt nhạt. Sờ lên trán. Quả nhiên cô nàng này đã ngã bệnh.

    Lay khẽ nàng. Nàng mở mắt ra, nhìn thấy tôi, không tin vào mắt mình, rồi tức giận la ầm lên:

    “Không phải Hi đã nói phải chăm chỉ học, tạm thời không về nhà hả? Sao lại chuồn về đây?”

    Tôi kéo nàng vào lòng, rầu rĩ đáp:

    “Vũ, Hi cũng từng nói, nếu em ngã bệnh, Hi sẽ như ngồi trên chông.”

    “……” Vũ hết sửng sốt, cũng ôm tôi, ở trong lòng tôi lắc lắc đầu: “Chỉ là cổ họng hơi đau, muốn tắm nước ấm cho khỏi lạnh, ai ngờ lại nghiêm trọng thêm.”

    “Còn giải thích cái gì? Bị bệnh chính là bị bệnh, mau nằm xuống, Hi đi lấy thuốc.” Một giây kia tôi hoàn toàn xem Vũ như con nít, dùng khẩu khí bình thường nàng hay càm ràm để dạy dỗ tôi.

    “……” Nàng thật ra cũng rất ngoan, biết vâng lời nằm xuống, không phản bác.


    --------------------------

    @snowberry_2411: Bạn Lục kia làm sao xách dép nổi cho Vũ, đừng lo đừng lo. Chỉ có cụ Hi lo thôi, vì người trồng cây si cho Vũ nhà cụ không ít đâu.



  5. Có 3 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  6. #24
    Tham gia ngày
    Jun 2013
    Đến từ
    Musou
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    392
    Được thích 1,352 lần trên tổng số 160 bài viết

    Default Ðề: [Hệ liệt] Tích Vũ: Bảo hộ kiếp này

    Tớ là tớ lo cái đó đó. Với tính của Vũ, ghen là chuyện nhỏ, tự ti tự tư rồi cố tính đẩy Hi đi mới là chuyện lớn kìa Mà dự là sau này ngược còn kinh dị hơn quyển 1 lắm Ngọt hơn đồng nghĩa nếu đắng sẽ đắng đến vô cùng mà

    Mah~ sao cũng được, tớ càng ngày càng yêu đôi này rồi đấy
    Cảm ơn Bảo nha

  7. #25
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 10 - Không phải không muốn, mà là không thể

    Chương 10 - Không phải không muốn, mà là không thể








    Chưa bao giờ nghĩ tới ngày nào đó tôi thật sự có thể bảo vệ, ở bên mỹ nhân như thiên sứ trong lòng mình. Mỗi khi ngỡ ngàng từ giấc mơ tỉnh dậy, xoay mặt vẫn có thể nhìn thấy thân ảnh của nàng, tôi sẽ lại cười rạng rỡ. Bởi vì nàng cho tôi biết, tất cả không phải là mộng, tôi biết nàng sẽ ở bên tôi, sẽ luôn luôn ở bên tôi. Năm đó Thẩm Hi nhỏ bé từng nắm tay Vũ, khẽ hứa: “Vũ, em sẽ ở đây, em sẽ luôn luôn ở tại đây.” Có lẽ lời hứa ấy là một câu bùa chú thần kỳ buộc chặt chúng tôi nhất định mãi không chia lìa.

    “Vũ, khoan ngủ đã, em còn chưa ăn sáng phải không? Ăn chút đồ đi, sau đó uống thuốc, bụng rỗng uống thuốc không tốt cho cơ thể.” Giúp Vũ hâm đồ ăn, bê vào phòng, ngồi ở mép giường, gọi nàng.

    Tiểu nha đầu nghe tôi gọi, ngồi dậy. Tôi nhanh chóng kê cái gối sau lưng cho nàng dựa thoải mái. Nhìn nàng bưng chén, cúi đầu ngoan ngoãn ăn, hệt như một đứa trẻ biết vâng lời khiến người ta yêu mến. Mỉm cười, vươn tay vén lọn tóc lòa xòa của nàng, sau đó tiếp tục ngồi một bên, yên lặng trông nàng ăn.

    “Hi muốn ăn không? Hi cũng chưa ăn thì phải?” Vũ ăn được một nửa, đột nhiên đưa cái chén đến trước mặt tôi.

    “Không cần đâu, em ăn đi, ăn không hết để lại cho Hi.”

    “Không ăn không đói bụng sao?”

    “Nhìn em là Hi no rồi.” Tôi húng hắng ho, tiếp tục: “Bởi vì tú sắc cũng là cơm……” Nói xong nghiêng người hôn xuống má nàng.

    Nàng đỏ mặt. Thấy dễ thương quá, tôi phết mũi nàng, làm bộ răn đe:

    “Đồ ngốc, ngây cái gì? Mau ăn đi.”

    Vũ nguýt tôi, rồi tủm tỉm cười, cúi đầu ăn tiếp. Ăn xong, đợi nửa tiếng sau, tôi đút Vũ uống thuốc, bấy giờ mới cho nàng đi ngủ. Thấy nàng nhắm mắt lại, tôi cười khúc khích, loạt xoạt cởi quần áo.

    “Hi làm gì thế?” Vũ nghe tiếng tôi cởi quần áo, ngước đầu hỏi.

    “Cả một buổi tối Hi chưa ngủ, mình ngủ chung đi.” Tôi giở góc chăn chui vào cạnh Vũ.

    Thân nhiệt của Vũ nóng hơn rất nhiều so với thường ngày. Nàng bệnh nặng rồi. Đồ ngốc, đúng là không biết chăm sóc bản thân. Gắt gao ôm lấy Vũ, nhẹ nhàng nói bên tai nàng:

    “Vũ, ngoan, ngủ đi.”

    “Hi, cám ơn Hi đã về.” Vũ bưng mặt tôi, nói nhỏ.

    Tay nàng nóng quá. Tôi xót xa, đem nàng ôm chặt hơn:

    “Đồ ngốc, giữa chúng ta không nên nói ‘cám ơn’ với ‘xin lỗi’, cũng đừng lo lắng cho Hi, Hi sẽ không bỏ dở việc học, bởi vì em chính là động lực cố gắng của Hi.” Xoa lưng nàng, dỗ ngọt: “Được rồi, đừng suy nghĩ miên man nữa, mau ngủ đi…”

    Đang lúc tôi thiu thiu, Vũ “mi” một cái lên khóe miệng tôi, thỏ thẻ:

    “Hi, cảm giác được Hi cưng thật thích.” Tôi muốn nói với nàng cái gì đó, tiếc là mắt mở hết nổi, ngủ mất tiêu.

    Khi tôi thức dậy, trời đã đổ chiều. Vũ vẫn còn đang ngủ. Tôi không muốn rời giường, chỉ nằm nghiêng ngắm cô nàng ngủ ngon lành bên cạnh. Miệng nàng cong cong, giống như đã chạm được hạnh phúc. Rờ rờ trán nàng, có vẻ hạ sốt rồi. Lòng tôi đau vì nàng, không biết chừng nào nàng mới biết thương tiếc bản thân đây. Tôi giận nàng, dỗi nàng không biết chăm sóc chính mình, không biết vì tôi mà chăm sóc bản thân.

    Suốt một ngày, Vũ bị tôi cưỡng ép nằm trên giường dưỡng bệnh. Mặc dù nàng luôn càu nhàu thân thể đã khỏe, không cần thiết phải đối xử như người lâm trọng bệnh. Tôi không chiều ý nàng, khăng khăng chiến đấu đem một ngày ba bữa giao tận giường nàng.

    “Ăn no rồi ngủ, ngủ đã rồi ăn. Hi coi em giống con gì chứ.” Vũ ăn xong bữa tối, hướng tôi than thở.

    “Vũ, em không phải giống con gì, mà em vốn là con đó đó.” Dứt lời, chụp chén đũa bỏ chạy.

    Đợi tôi rửa chén xong, vừa vặn thấy Vũ đang ở trong buồng tắm rửa mặt, tôi bước lại nói:

    “Vũ à, em từ từ đánh răng, tụi mình cùng nhau đánh.”

    “Hừ…… Ai thèm đánh răng chung với Hi. Em xong rồi, một mình Hi thong thả đánh đi.” Vũ hất mặt đắc ý, hứ một tiếng, xoay gót đi ra.

    Nhìn tác phong linh hoạt của cô nàng, lòng không khỏi rung động. Hồi lâu, mới hồi thần, lắc mạnh đầu, cố gắng quăng ý nghĩ kia đi. Một mình trong nhà tắm lắc đầu lắc cổ hơn nửa ngày mới bình định bắt đầu đánh răng.

    Lúc trở lại phòng ngủ, Vũ lại bĩu môi, thở phì phò. Tôi vội xáp tới hỏi nàng:

    “Vũ, em sao vậy?”

    “Hừ, tối nay Hi ngủ sofa. Ai kêu Hi nói em là heo?”

    “……” Không đợi tôi phản ứng, Vũ liền ném gối vào người tôi. Lúng túng cầm cái gối trong tay, ngóc đầu lại thấy nàng đang lén cười.

    “Được lắm. Dám gạt Hi?” Tôi nhảy lên giường, chui thẳng vào chăn. Sau đó không chút khách sáo chọt lét Vũ. Nàng sợ nhột cực kỳ, trái lẩn phải trốn không được, rối rít xin tha.

    Cô nàng này không biết lăn lộn kiểu gì mém chút nữa rớt xuống giường, tôi hấp tấp ôm nàng lật mình, vật nhau tới giữa giường.

    Hai đứa khựng lại xấu hổ, bởi vì tôi đang đè lên người nàng. Tư thế nọ không khỏi làm cho người ta liên tưởng đến chút gì đó, ít nhất tôi đang liên tưởng đến chốn nào kia.

    Lòng ngứa ngứa, cộng thêm cái rung động không tên ban nãy, tôi cúi đầu nhẹ nhàng chiếm hữu môi nàng. Nụ hôn ấy mang theo mùi kem đánh răng vị chanh, còn có hơi thở tản mát đặc hữu trên người nàng.

    “Hi……” Vũ khẽ đẩy tôi ra một chút. Lướt nhìn mắt nàng, tôi cười ngô nghê:

    “Được rồi, Hi không quậy nữa, ngủ thôi.”

    Tắt đèn, ôm nàng vào lòng, bảo:

    “Vũ, chúc em ngủ ngon, Hi ngủ nha.”

    Không phải tôi không muốn tiến thêm một bước, mà là vừa rồi trong mắt Vũ có một tia bất an, không xác định. Cho nên, tôi không thể!


    ----------------------

    @snowberry_2411: Phần 2 không ngược lắm, chỉ là có vài khoảng lặng khiến người ta thổn thức. Mà trong hai người cậu thương ai hơn?

    thay đổi nội dung bởi: Tiểu Bảo, 26-05-14 lúc 20:51

  8. Có 4 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  9. #26
    Tham gia ngày
    Jun 2013
    Đến từ
    Musou
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    392
    Được thích 1,352 lần trên tổng số 160 bài viết

    Default Ðề: [Hệ liệt] Tích Vũ: Bảo hộ kiếp này

    Trước cảm ơn cậu một câu đã
    Cậu post đều đặn ghê nhỉ gần như ngày nào cũng có truyện đọc
    Mà cậu hỏi tớ thương ai hơn hả? Này khó trả lời nha Thương Vũ vì Vũ đa sầu đa cảm quá, mong manh quá, nhưng cũng rất lý trí, rất hay tỏ ra kiên cường, cái kiên cường làm người trong cuộc đau xót
    Nhưng cũng thương Hi nữa. Hi phải dũng cảm lắm, nghị lực lắm, kiên nhẫn lắm mới có thể khiến Vũ có lại được cảm giác an toàn. Cái đấy không phải ai cũng đủ sức mà làm đâu
    Nói chung là bắt tớ chọn thì tớ chịu
    thay đổi nội dung bởi: snowberry_2411, 26-05-14 lúc 23:03

  10. #27
    Tham gia ngày
    Feb 2013
    Đến từ
    ʕ。◕ ᴥ ◕。ʔ
    Bài gởi
    141
    Được thích 348 lần trên tổng số 138 bài viết

    Default Chương 11 - Nhãn mác

    Chương 11 - Nhãn mác








    Tác giả nói suy nghĩ của mình:

    Trên xe gặp phải móc túi, nó trộm mất thẻ nhân viên của tôi cùng mấy trăm đồng.

    Tiền thì không sao, nhưng mà trong bảng thẻ còn trữ ảnh của ai đó.

    Haizzzz, haizzzzzz, haizzzzzzzzz……

    Sao lại không phát hiện được chứ?

    Ngón nghề biến hóa cao siêu tới vậy hả?

    Ngày mai đổi nghề làm ăn trộm đi!


    ***


    Chủ nhật, kéo Vũ đến nhà băng, định làm thẻ ngân hàng, nào ngờ nhân viên kế toán bảo:

    “Thật ngại quá, em chưa có nghề nghiệp, muốn làm thẻ tín dụng phải tìm người bảo lãnh.”

    Bả giải thích nửa buổi, lần đầu tiên mới biết thì ra thẻ ghi nợ và thẻ tín dụng khác nhau. Thẻ tín dụng có thể bội chi, thẻ ghi nợ thì không. Vật vã mãi mới ra khỏi được ngân hàng, kết quả vẫn phải dùng thẻ căn cước của Vũ giúp tôi làm thẻ tín dụng.

    Tôi ngẩn ngơ, nhìn chòng chọc vào gương mặt non nớt trên tấm thẻ căn cước. Đầu bị Vũ đét một cái, nghe nàng lầm bầm:

    “Thiệt tình, có cái ảnh chụp thôi! Hi còn không tha nữa?”

    “Hề hề……” Tôi cười khinh khích, sờ đầu, đoạn hỏi: “Vũ, hình này em chụp hồi nào vậy? Nhìn ngây thơ quá chừng.”

    “Không nói Hi biết. Hừ, coi bộ dạng ngốc nghếch của Hi kìa. Hi từ từ ngốc tiếp đi, em về nhà.”

    Thấy nàng bỏ đi, tôi lạch đạch chạy theo, nắm chặt tay nàng:

    “Vũ, chim cánh cụt thích hợp với cuộc sống bầy đàn, thân đơn bóng chiếc sẽ lạnh đó……”

    Về đến nhà, tôi chép lại mã số của thẻ tín dụng, tìm thẻ của ba mẹ, đem hai cái đưa cho Vũ, trịnh trọng nói:

    “Nè, em cất kỹ hai tấm thẻ này đi. Thẻ này là của ba mẹ cho Hi, bên trong không ít tiền. Thẻ này là của Hi cho em, bên trong chưa có tiền, nhưng mà nhất định sẽ có.”

    “……” Vũ không nói gì, cũng không tiếp nhận hai cái thẻ, chỉ đứng nhìn tôi.

    “Vũ, em sao vậy?” Thấy nàng không chịu nhận, tôi sượng sùng, trong tay vẫn cầm hai tấm thẻ không biết làm sao.

    “Tại sao đột nhiên đưa cho em?”

    “Hi nuôi em.” Tôi buột miệng thốt, nói xong mới thấy kì cục. Hai đứa đều sửng sốt. Trộm nhìn Vũ, nàng đang cố nhịn cười.

    Cuối cùng, Vũ chịu nhận hai tấm thẻ đó. Tôi tự hào hỏi nàng:

    “Vũ, em có biết mật mã của hai cái thẻ này là gì không?”

    “Là gì? Sinh nhật à?” Vũ cười, nhẹ nhàng hỏi.

    “Không phải, là ‘203344’, cũng chính là hàm ý ‘yêu em đời đời kiếp kiếp’.”

    Tôi say sưa nói, đoán chắc với tính nhạy cảm của Vũ, nàng sẽ rất cảm động. Ai dè nàng chỉ phán một câu:

    “Hay là đổi mật mã đi, mật mã này dễ bị người ta đoán được lắm.”

    “……”



    Buổi tối sẽ tranh thủ đón xe lửa trở lại Bắc Kinh, lần này đi, không biết bao lâu mới có thể về nhà. Hẳn là sẽ rất lâu phải không? Khẽ thở dài. Mở máy tính lên, bắt đầu dạy Vũ sử dụng máy tính ra sao, chủ yếu là tôi muốn dạy nàng dùng video chat của QQ. Nếu học xong, như vậy cho dù xa cách ngàn dặm, hai đứa cũng có thể nhìn thấy nhau, tạm thời tiêu trừ nỗi khổ tương tư.

    Ngó Vũ lóng ngóng điều khiển con chuột, gặp con chuột không nghe lời, mặt mày nhăn nhó. Tôi cười, trêu:

    “Vũ, Hi phát hiện thị lực của Hi không tốt.”

    “Hả? Thật không? Không phải bị cận đấy chứ? Bây giờ thấy không rõ sao?” Vũ liếc tôi một cái, tức giận lên lớp: “Ai bảo Hi suốt ngày ôm máy tính, giờ hay rồi, bị cận thị rồi.”

    “Không phải, ý Hi là, sao Hi lại tia trúng bé ngốc này nhỉ?” Tôi cố ý nói móc cô nàng.

    “……” Vũ bỗng dưng im bặt, tôi cũng nhận ra mình sơ suất, vừa định vãn hồi hai câu thì nghe nàng nói: “Sao? Hi còn muốn đổi ý không? Đời này Hi đừng hòng chạy thoát.”

    Nàng chỉ dùng giọng điệu thản nhiên, vậy mà lại làm tim tôi rúng động chao đảo. Hồi lâu cả hai không lên tiếng. Không cần thiết phải nói, vì tôi biết lòng nàng có tôi, nàng cũng biết lòng tôi có nàng. Chỉ có thể nói, bấy giờ vô thanh thắng hữu thanh.

    Hai ngày nghỉ đầu tiên sau khi trở lại Bắc Kinh liền đến trung tâm đi làm. Từ 8 giờ sáng tới 5 giờ chiều liên tục dùng tiếng Anh trao đổi với học viên. Trừ một giờ nghỉ trưa ăn cơm, thời gian còn lại, tôi đều nói không ngừng từ A tới Z. Tới lúc tan ca, cổ họng đã đau lợi hại tới mức không còn hơi sức để nói. Cười nhạt, thì ra tám trăm đồng hấp dẫn kia thực tế không hề dễ ăn, bảo là tiền mồ hôi nước mắt cũng tuyệt đối không bao giờ phóng đại.

    Tôi và Vũ không phải mẫu người không ngừng huyên thuyên. Bình thường ở cùng nhau, hai đứa sẽ nói nhiều hơn mọi khi một chút. Nhưng phần lớn thời gian, chúng tôi đều yên lặng bên nhau, tôi lên mạng, nàng đọc sách, thi thoảng nhìn nhau cười, như hai đứa ngốc.

    Tôi nghĩ nếu không phải tự mình trải nghiệm, tôi sẽ không thể tưởng được Vũ làm giáo viên cực khổ ra sao. Rất nhiều lần thấy nàng phờ phạc cuộn người trên sofa, tôi biết nàng đứng lớp rất vất vả, nhưng không biết đến tột cùng có bao nhiêu vất vả. Chưa bao giờ thử qua vài giờ giảng giải không ngừng nghỉ, mãi tới hôm ứ ra một chữ cũng cảm thấy là gánh nặng cồng kềnh.

    Khi ra khỏi trung tâm, tôi muốn gọi điện nghe giọng Vũ một chút, nhưng sợ nàng sẽ nhận ra giọng nói khàn khàn của tôi, lắc đầu đành thôi.

    Nhắc đến trung tâm đào tạo, cho phép tôi cười khổ một cái, bởi vì chuyên viên tư vấn nơi đó, cũng chính là giáo viên phụ trách chiêu sinh, đã đem tôi “dán nhãn”. Trải qua công đoạn dán nhãn, tôi – một sinh viên đại học năm nhất lập tức hóa thành thạc sĩ du học ở Anh quốc mới về. Từ khi tôi bị “dán nhãn”, tôi không còn tin tưởng những cơ sở đào tạo trong xã hội này nữa, nó thật sự giả trá tới quá đáng. Khi đã quen thuộc với công việc, tôi lại nghe mấy giáo viên khác mách: hai chuyên viên tư vấn nọ là hai sinh viên trông già trước tuổi vừa tốt nghiệp khóa này, và được dán nhãn thành tiến sĩ tốt nghiệp đại học Harvard.

    Sau một thời gian dài, trong một lần trò chuyện với Vũ, tôi đã nhắc tới hành vi gian trá của trung tâm đào tạo đó. Lúc ấy, nàng chỉ khẽ lắc đầu, điềm nhiên nói:

    “Hi, chứng kiến hiện tượng này, lòng Hi không thoải mái là vì bây giờ Hi còn là màu trắng. Đợi vài năm nữa Hi thấu triệt được sự tiêm nhiễm của xã hội, có lẽ Hi sẽ không còn thấy lạ lẫm đâu.”

    -----------------------

    Chú thích:

    203344 [èr líng sān sān sì sì] đọc lơ lớ giống câu “yêu em đời đời kiếp kiếp” (爱你生生世世) [ài nǐ shēng shēng shì shì]


    -----------------------

    @snowberry_2411: Tớ uống trà với cụ Gút, cụ bảo tớ rằng: (link). Trời đất ơi, sao mà giống Vũ y xì vầy nè.


    thay đổi nội dung bởi: Tiểu Bảo, 29-05-14 lúc 19:16

  11. Có 3 thành viên thích bài viết của Tiểu Bảo:


  12. #28
    Tham gia ngày
    Sep 2013
    Bài gởi
    106
    Được thích 11 lần trên tổng số 10 bài viết

    Default Ðề: [Hệ liệt] Tích Vũ: Bảo hộ kiếp này

    nge câu 203344 mak thấy Hi nhà ta sến khủng khiếp
    đọc xog chương 10, 11 lại thấy hơi sợVũ cư xử lạ ghê cơ, lúc mật mã thì tự nhiên... còn lúc hôn thì lại bất an

  13. #29
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gởi
    75
    Được thích 14 lần trên tổng số 14 bài viết

    Default Ðề: [Hệ liệt] Tích Vũ: Bảo hộ kiếp này

    Kiểu này thì Hi còn lâu lắm mới ăn đc Vũ , chắc gần cuối truyện quá
    Có khi nào em buồn?

  14. #30
    Tham gia ngày
    Jun 2013
    Đến từ
    Gang of Yuri
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    202
    Được thích 94 lần trên tổng số 57 bài viết

    Default Ðề: [Hệ liệt] Tích Vũ: Bảo hộ kiếp này

    Đọc được truyện này trên vns, đang buồn vì phải chờ thì mới biết ở đây được ưu tiên cập nhật hơn. Đọc thêm được vài chap. Vui ơi là vui
    Theo tình, tình chạy.
    Trốn tình, tình theo.


  15. Có 1 thành viên thích bài viết của KuteBOo:


Trang 3/16 đầuđầu 12345 ... cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •