Home
  • Register
  • Login
kết quả từ 1 tới 1 trên 1

Ðề tài: Vệ sĩ thứ 101

  1. #1
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Tuổi
    17
    Bài gởi
    7
    Được thích 7 lần trên tổng số 5 bài viết

    63 Vệ sĩ thứ 101

    Title: Vệ sĩ thứ 101
    Author: nikita
    Status: Ongoing
    Disclaimer: Yu mất ba mẹ từ nhỏ bởi một tên sát nhân . Yu được ba Ren một nhà tài phiệt giàu nhất Nhật Bản mang về nuôi nấng để trở thành một vệ sát thủ sau này là vệ sĩ của Ren .Ren ko muốn có vệ sĩ sống tự do và là trùm 1 băng mafia làm việc để giúp đỡ ba mình. Về sau 2 người này trải qua thời học sinh ....Dở khóc dở cười.
    Ratting:16+
    Thể loại: school life,romance,1 tí bạo lực và yuri

    Chap 1:

    10 năm sau.
    “Renggggg……..Renggggg………Reennggg…… .Tiếng đồng hồ báo thức cứ reo liên hồi .Nằm trên chiếc giường đắt tiền là một thiếu nữ tóc vàng đang nhăn nhó muốn níu kéo một phút giây quý giá trên chiếc giường ngủ thân thương của mình. Nhưng mấy chiếc đồng hồ vẫn ko buông tha cho cô kêu inh ỏi liên tục.

    Hình như cơn giận đã lên đến đỉnh điểm cô quơ chân hất văng chiếc đồng hồ ra khỏi giường . Chiếc đồng hồ bây giờ cũng meo méo như tiếng kêu của nó. Gỉai quyết chiếc đồng hồ xong cô lại chìm vào giấc ngủ. Không lâu sau thì lại bị một âm thanh khác phá tan giấc mộng đẹp.
    - My lady wake up (Tiểu thư dậy đi). It late(Trễ rồi).You have to go to school (Cô phải đi học).
    Cô tiểu thư này hình như chưa tỉnh ngủ nghĩ thầm :
    - Lạ nhỉ mình có cái đồng hồ nào nói tiếng anh đâu.
    Nghĩ xong cô wen thói đạp thẳng vào chiếc đồng hồ khiến nó kêu đau điếng:
    - Auch !! Why would you do that my lady?(Sao cô lại làm vậy thưa tiểu thư?)

    Thấy “đồng hồ” vẫn còn kêu cô bật dậy, thì thấy cô vệ sĩ “mới thay hôm qua của mình”có một lỗ thâm chễm chệ trên mặt.
    Nhìn thấy tác phẩm gấu trúc Nam Mỹ của mình cô gái tóc vàng ko nhịn được cười . Đáp lại:
    - Đáng đời. Hố Hố Hố.Cười thâm kinh.

    Cười hả hê xong, cô đi thay đồ học sinh ra rồi làm vs cá nhân..v.v..v.. nhanh một cách chóng mặt (mà cũng ẩu một cách đau đầu) rồi phi thẳng ra sân sau . Cái sân sau nhà cô khá rộng, mất 30p để chạy đến nơi cô giấu xe đạp của mình (mà chỉ hết 1/3 cái sân, hức). Chiếc xe đạp trông xấu và méo cực kì nhưng đó là chiếc xe đạp duy nhất mà cô có. Cô thà đi con “ngựa sắt” hoen gỉ này còn hơn là đi cái “con ngựa dài 12m có tên là limo”.Cô ko thích gây sự chú ý nhưng con “ngựa sắt” này cũng nổi bật ko kém bởi độ hoen rỉ của nó. Cô nhảy lên con ngựa của mình và phi tới trường trên đường đi con ngựa còn “hí” lên vài tiếng cọt kẹt, cọt kẹt.

    Cô học ở một ngôi trường hàng đầu Nhật Bản có tên viết tắt là YCOA. Đây là ngôi trường chỉ giành cho con nhà giàu, thành tích cao ngất ngưỡng ,và học phí còn cao ngất ngưỡng hơn.

    Mất 15p để chạy hết cổng vào, 45p chạy đến nhà để xe và cô hên khi mới vào trường đã kiếm được lớp mình muốn kiếm (hết 1 tiếng) , lớp 8A.Trên đường đi kiếm cái lớp của mình thì cô đoán được tên của cái trường này chắc là You Can’t Orientation Anything (Bạn ko thể định hướng bất cứ thứ gì).

    Bước vào lớp, mọi người đều nhìn cô như người ngoài hành tinh. Một là vì cô bé tóc vàng xinh xinh kia sao lại đến trễ thế(đang giữa tiết hai) .Hai là vì bộ quần áo xộc xệch của cô. Cô giáo thấy thế lên tiếng :
    - Trễ ngay ngày đầu à trò Ren?Trò có thể chọn chỗ cho mình và lần sau nhớ tới sớm hơn nhé .
    - Vâng ,thưa cô . Tôi dở cái school mode của mình ra đáp lại vs cô giáo.
    Vì nhà có “hoàn cảnh” đặc biệt nên tôi cũng được thầy cô ưu ái dữ lắm .Tôi kiếm một ghế gần cuối lớp cạnh cửa sổ để cho dễ ngủ và anh bạn ngồi đó xê ra cho tôi ngồi ngay tức khắc nên bên cạnh tôi là ghế trống và tôi thích như vậy. Sau đó tôi ngủ đến hết tiết 5 rồi quay về nhà ko biết gì hơn .
    Vừa đến nhà tôi đã thấy cái vẻ mặt nhặng xị của quản gia Lee. Ông Lee trông tức lắm và mỗi lần như vậy đều có chung một chủ đề “Vệ sĩ của tôi bỏ việc”. Thấy bộ mặt hớn hở của tôi ông Lee còn tức hơn , bảo tôi:
    - Tôi vừa nhận được đơn xin nghỉ việc của cô Turne. Cô ấy bảo cô đạp cô ấy mắt thâm tím ,cho cô ấy chờ cả buổi sáng vs chiếc limo và hôm qua cô còn thả 25 con chuột, 15 con rắn và các loại bò sát vào phòng cô ấy nữa thưa tiểu thư.Cô ấy nghỉ việc trong vòng có 2 ngày.
    - Và đó là kỉ lục trong tháng .Tôi bồi thêm. Mặt ko dấu được sự hớn hở.
    Quản gia Lee ko nói gì nữa mặt ông trở nên nghiêm nghị đến đáng sợ tôi chỉ nhớ được vài lần ông biểu cảm như vậy và lần cuối là do tôi làm cháy nhà chỉ vì muốn đuổi cổ 1 tên vệ sĩ của mình. Sau lần cháy nhà đó thì tôi có những mớ kí ức ko thể quên suốt cà cuộc đời mình.
    Thấy quản gia có thái độ như vậy tôi có hơi tím tái. Ông cất chất giọng trầm của mình nói vs tôi:
    - Thưa tiểu thư ,tôi đã vì sự an toàn của tiểu thư thuê vệ sĩ cho cô người này đã là người thứ 100 rồi. Và cô luôn tìm cách để đuổi cổ họ đi nhưng tôi sẽ ko để điều đó xảy ra nữa lần này tôi sẽ thuê cho cô một người vệ sĩ cuối cùng sau đó tôi sẽ ko thuê nữa nếu cô vẫn ko ưng ý tôi sẽ ko thuê nữa và đuổi cổ người đó đi . Nếu cô thực hiện giao kèo là cố sống vs vệ sĩ đó 3tháng nữa thôi cô sau đó vẫn ko muốn có vệ sĩ cô sẽ được tự do.Được chứ .
    - Được. Tôi trả lời nhanh hết mức có thể .Bụng thầm nghĩ đến cách để trị tên vệ sĩ cuối cùng sao cho ra mặt.
    - Nhưng để tránh tình trạng cô làm cháy nhà lần nữa tôi sẽ dọn cho cô và vệ sĩ vào kí túc xá của trường để ở.Ngay và luôn.
    Chưa kịp phản ứng tôi bị xách 1 mạnh từ nhà đến kí túc xá ở trường mình.
    thay đổi nội dung bởi: Bin.K, 15-06-14 lúc 18:06

  2. Có 2 thành viên thích bài viết của Nikita:


Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •