Home
  • Register
  • Login
Trang 3/6 đầuđầu 12345 ... cuốicuối
kết quả từ 21 tới 30 trên 55

Ðề tài: Người chị gái

  1. #21
    Tham gia ngày
    Aug 2014
    Đến từ
    I dun know ~ =3=
    Tuổi
    18
    Bài gởi
    27
    Được thích 21 lần trên tổng số 19 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    Có vẻ như bạn đã xem qua khá nhiều trang web và cũng đã thu được 1 mớ thông tin để phục vụ cho việc viết fic của mình, nhỉ? Tuy nhiên, mình cũng phải nói với bạn 1 vài điều.
    - Thứ nhất, các nhà khoa học đã quy định 4 giới tính cơ bản của con người là: nam, nữ, đồng/lưỡng tính và vô tính chứ không phải gay, les, bisexual và transexual. Vì fic của bạn chỉ chú trọng vào giới tính thứ 3: đồng/lưỡng tính nên mình sẽ nói chi tiết về phần này.
    - Trong giới tính thứ 3 được chia ra làm 3 loại chính: gay (đồng tính nam), lesbian (đồng tính nữ) và bisexual (lưỡng tính - bị hấp dẫn về mặt tình dục lẫn tình cảm với cả nam lẫn nữ).
    - Trong lesbian lại được chia ra làm nhiều loại nhỏ nữa là:
    + FEM (viết tắt của femme hay lipstick les): là một người con gái đúng nghĩa (hình dáng, cử chỉ,... không có gì khác girl) nhưng là les.
    + SB (soft butch): có hai loại SB
    . SB mềm: là les, có tính tình giống boy, cách cư xử khá giống boy nhưng vẫn còn mềm. Nhìn vào là biết ngay là con gái.
    . SB cứng: cũng là les nhưng phong cách, dáng vẻ, cử chỉ,... y như con trai. Nếu nhìn bình thường thì ít ai biết đó là girl nhưng nếu nghe giọng hoặc nhìn kỹ vào vòng 1 thì ta sẽ biết chắc người đó là con gái.
    + Trans guy (hay trans): "mạnh" hơn cả SB cứng. Nhìn vào sẽ không thể biết đó là con gái, kể cả nhìn vào ngực (trans luôn giấu ngực). Từ cử chỉ, phong cách, cách nói chuyện,... cho tới ngoại hình, tóc tai,... không khác gì một đứa con trai. Luôn nghĩ mình là con trai và luôn tìm mọi cách để có thể trở thành con trai. Các nhà khoa/tâm lý học gọi đó là chuyển giới tính nam nhưng giống như Thỏ nói, không phải tất cả họ đều qua Thái chuyển giới mới được gọi là trans guy.
    + Tomboy (hay tom): là con gái có ngoại hình giống boy nhưng tom không hẳn là les. Chỉ là họ thích ăn mặc cá tính mà thôi ()
    - Thứ hai, cái kết luận "một tomboy mà thích nữ thì có gọi là chuyển giới? Nó phụ thuộc vào bản thân họ nhìn nhận giới tính của mình là gì. Nếu họ hài lòng với giới tính nữ, họ là lesbian; nếu không, họ là chuyển giới" theo mình thì nó không được đúng cho lắm. Có thể tomboy nọ có cảm tình với một đứa con gái nhưng ta không thể kết luận rằng họ là lesbian, hoặc nếu họ không hài lòng với giới tính của mình thì ta cũng không thể nói rằng họ là chuyển giới.
    - Nói chung, cái vấn đề về giới tính nó khá là... phức tạp, rối rắm nên mình nghĩ bạn nên tìm hiểu thật kỹ. Khi viết một fiction về vấn đề này, bạn nên chắc chắn rằng những thông tin bạn ghi trong đó là chính xác từ 80% trở lên. (kẻo readers lại hiểu nhầm những hàm ý mà bạn muốn truyền đạt tới họ thì khốn!)
    - Cuối cùng, khi đưa một đường link, mình nghĩ bạn nên cho nó vào trong thẻ [URL] để tránh trường hợp resders không vào được, chứ mấy đường link kia hình như có vấn đề rồi! Mình không vào được!
    P/s: Nếu mình có nói gì khiến bạn phật ý thì mong bạn bỏ qua. Đây chỉ là góp ý của mình, dựa theo những gì mình biết nên nếu có gì sai sót thì bạn đừng giận mình nhé!
    thay đổi nội dung bởi: Trang.S, 18-10-14 lúc 22:51

  2. Có 2 thành viên thích bài viết của Trang.S:


  3. #22
    Tham gia ngày
    Sep 2014
    Đến từ
    Tuyên Quang
    Bài gởi
    13
    Được thích 2 lần trên tổng số 2 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    hay thật á (y)
    nhưng cách kể chuyện của tg làm mình ship cặp Hân-Ngân mất rồi
    chắc do ảnh hưởng của bách hợp :v

  4. Có 1 thành viên thích bài viết của Rickie:


  5. #23
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    Trích Từ bài viết của Trang.S View Post
    Có vẻ như bạn đã xem qua khá nhiều trang web và cũng đã thu được 1 mớ thông tin để phục vụ cho việc viết fic của mình, nhỉ? Tuy nhiên, mình cũng phải nói với bạn 1 vài điều.
    - Thứ nhất, các nhà khoa học đã quy định 4 giới tính cơ bản của con người là: nam, nữ, đồng/lưỡng tính và vô tính chứ không phải gay, les, bisexual và transexual. Vì fic của bạn chỉ chú trọng vào giới tính thứ 3: đồng/lưỡng tính nên mình sẽ nói chi tiết về phần này.
    - Trong giới tính thứ 3 được chia ra làm 3 loại chính: gay (đồng tính nam), lesbian (đồng tính nữ) và bisexual (lưỡng tính - bị hấp dẫn về mặt tình dục lẫn tình cảm với cả nam lẫn nữ).
    - Trong lesbian lại được chia ra làm nhiều loại nhỏ nữa là:
    + FEM (viết tắt của femme hay lipstick les): là một người con gái đúng nghĩa (hình dáng, cử chỉ,... không có gì khác girl) nhưng là les.
    + SB (soft butch): có hai loại SB
    . SB mềm: là les, có tính tình giống boy, cách cư xử khá giống boy nhưng vẫn còn mềm. Nhìn vào là biết ngay là con gái.
    . SB cứng: cũng là les nhưng phong cách, dáng vẻ, cử chỉ,... y như con trai. Nếu nhìn bình thường thì ít ai biết đó là girl nhưng nếu nghe giọng hoặc nhìn kỹ vào vòng 1 thì ta sẽ biết chắc người đó là con gái.
    + Trans guy (hay trans): "mạnh" hơn cả SB cứng. Nhìn vào sẽ không thể biết đó là con gái, kể cả nhìn vào ngực (trans luôn giấu ngực). Từ cử chỉ, phong cách, cách nói chuyện,... cho tới ngoại hình, tóc tai,... không khác gì một đứa con trai. Luôn nghĩ mình là con trai và luôn tìm mọi cách để có thể trở thành con trai. Các nhà khoa/tâm lý học gọi đó là chuyển giới tính nam nhưng giống như Thỏ nói, không phải tất cả họ đều qua Thái chuyển giới mới được gọi là trans guy.
    + Tomboy (hay tom): là con gái có ngoại hình giống boy nhưng tom không hẳn là les. Chỉ là họ thích ăn mặc cá tính mà thôi ()
    - Thứ hai, cái kết luận "một tomboy mà thích nữ thì có gọi là chuyển giới? Nó phụ thuộc vào bản thân họ nhìn nhận giới tính của mình là gì. Nếu họ hài lòng với giới tính nữ, họ là lesbian; nếu không, họ là chuyển giới" theo mình thì nó không được đúng cho lắm. Có thể tomboy nọ có cảm tình với một đứa con gái nhưng ta không thể kết luận rằng họ là lesbian, hoặc nếu họ không hài lòng với giới tính của mình thì ta cũng không thể nói rằng họ là chuyển giới.
    - Nói chung, cái vấn đề về giới tính nó khá là... phức tạp, rối rắm nên mình nghĩ bạn nên tìm hiểu thật kỹ. Khi viết một fiction về vấn đề này, bạn nên chắc chắn rằng những thông tin bạn ghi trong đó là chính xác từ 80% trở lên. (kẻo readers lại hiểu nhầm những hàm ý mà bạn muốn truyền đạt tới họ thì khốn!)
    - Cuối cùng, khi đưa một đường link, mình nghĩ bạn nên cho nó vào trong thẻ [URL] để tránh trường hợp resders không vào được, chứ mấy đường link kia hình như có vấn đề rồi! Mình không vào được!
    P/s: Nếu mình có nói gì khiến bạn phật ý thì mong bạn bỏ qua. Đây chỉ là góp ý của mình, dựa theo những gì mình biết nên nếu có gì sai sót thì bạn đừng giận mình nhé!
    Cảm ơn bạn nhiều lắm ^^
    Về cái thứ nhất: Fic đang nói về bốn chữ L-G-B-T trong LGBT chứ không nói về 4 giới tính cơ bản. Và bạn đừng hiểu lầm, Bisexual (Trong LGBT) là người song tính không phải lưỡng tính (mình thấy rất nhiều bạn hiểu lầm vấn đề này và bạn cũng vậy, vấn đề song tính và lưỡng tính mình cũng có dự định là sẽ đưa vào fic khi nói về B trong LGBT_, vậy nên fic mình đang đề cập đến vấn đề khác, không phải vè 4 giới tính bạn nói ^^

    Cái thứ 2, chap này Hân chỉ đang đi sâu tìm hiểu T (Trans) trong LGBT, không phải về Lesbian. Hơn nữa cái bạn đưa ra có phần sai rồi, Tomboy và Trans Guy không gộp vào Lesbian. Như bạn nói việc một người là tomboy hay không không có nghĩa họ yêu con gái.
    Lesbian bago gồm Stone Butch, Butch, Lipstick Les, Chapstick Les, Sport Dyke, Soft Butch và Blue Jean Femme. Nhưng đó là ở Mỹ, còn ở Việt Nam, phổ biến nhất mới chỉ có Stone Butch,Soft Butch và Femme.

    Những thông tin mình đưa vào fic mình đã tham khảo nhiều, thậm chí là đi hỏi một số người, tìm hiểu ở web tiếng Anh nữa nhưng như fic đề cập, chúng không hoàn toàn đồng nhất với nhau cho nên như bạn thấy, mình đi từ từ từng tý một và cũng không đưa vào fic quá nhiều vì sẽ làm người đọc rối. Mình thấy mình ghi như vậy nhưng xem ra bạn vẫn còn hiểu lầm về Trans Guy và Lesbian.
    Về Lesbian và Bisexual fic mình sẽ có đề cập, sở dĩ mình đưa phần T vào fic trước vì thấy khá nhiều bạn hiểu lầm về vấn đề này, thường gộp chung Trans Guy là Lesbian.

    Tomboy mà bị thu hút về mặt tâm hồn và thể xác với con gái thì là les rồi bạn, nhưng nếu họ vừa yêu con gái mà bản thân họ luôn muốn đi ngược với giới tính sinh học sẵn có thì họ là Trans Guy. Tomboy là từ chỉ về phong cách ăn mặc đó, từ này rất nhiều bạn hiểu lầm. Bạn hiểu chỗ này chưa nhỉ ^^. Mình sửa lại từ "thích con gái" trong fic cho rõ ràng hơn.

    Mình đã sửa lại các link rồi, sơ sót quá. Cảm ơn bạn nhiều.
    Bạn nhiệt tình quá, cảm ơn bạn nhiều nha hihi. Vì thật là viết chap này mình cũng lo dữ lắm, có khi nào sai lệch quá nhiều không, vậy nên bạn thắc mắc gì cứ ghi, mình tìm hiểu rồi nói lại cho bạn còn nếu mình sai, mình sẽ sửa lại trong fic.
    thay đổi nội dung bởi: Aoi Thỏ, 19-10-14 lúc 11:28

  6. Có 1 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


  7. #24
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    @Rickie: Có vẻ thấy nhiều bạn ship Hân-Ngân quá
    Bên kia cũng có vài bạn nói có khi nào là incest.

  8. Có 1 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


  9. #25
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    Chương 11

    Tôi ngồi ngả đầu vào ghế, mắt lim dim nhìn ánh đèn trên khoảng tường trắng phau, khẽ nhắm mắt lại cảm nhận rõ không gian xung quanh. Có tiếng tích tắc theo quy luật của kim đồng hồ, tiếng thở nhè nhẹ của hai con người trong gian phòng nhỏ, mùi sữa tắm vẫn cứ phảng phất nơi đầu mũi tôi. Càng lúc mùi thơm ấy nồng đậm dần, tôi nhận thấy có một ngón tay di di nơi giữa hai đường chân mày của tôi. Mở mắt ra, tôi thấy gương mặt chị gần kề.

    “Suy tư gì mà nhíu cả mày lại vậy? Về vấn đề LGBT khi nãy à? Hiểu đơn giản thôi”

    Tôi nhìn chị không trả lời, nhắm mắt lại.

    Chị tôi dồn lực vào đầu ngón tay, tập trung nhấn mạnh vào trung tâm hai hàng lông mày của tôi. Mắt tôi liền mở to, sáng quắc nhìn chị. Chị chống lại cái nhìn của tôi bằng một cái le lưỡi tinh nghịch.
    “Ai kêu dám lơ chị.”

    “Đồ con nít thích gây sự chú ý bằng cách quấy phá”, tôi nhận thấy chị tôi hé môi tính chửi lại tôi bằng câu gì đó, tôi liền tiếp tục nói:

    “Lesbian – đồng tính nữ thể hiện xu hướng tính dục đồng giới nữ nữ, hiểu theo cách đơn giản…” Tôi nghỉ một chút rồi nhìn chị tôi “…là nữ yêu nữ”. Chị nhướng mày nhìn tôi ý chỉ tôi cứ tiếp tục. Tránh cái nhìn của chị, tôi đè cái ngại ngùng của mình bằng một chất giọng điềm tĩnh quen thuộc vốn có của bản thân: “Còn chuyển giới chỉ những người nhìn nhận giới tính bản thân mình không trùng với giới tính sinh học, có thể qua hay không qua phẫu thuật chuyển giới. Theo em hiểu là vậy, nên hiện tại em không phải đang suy tư về những điều em đọc khi nãy, em thắc mắc em sẽ tự tìm hiểu thêm.”

    “Em có phải chuyên gia hay đang làm đang nghiên cứ khoa học về mấy cái này không?”

    “Là sao? Không!”

    “Vậy thì chỉ biết những cái cần biết. Nhiều khi càng tìm hiểu em càng bị rối về những định nghĩa”, chị tôi xoay lưng tiến về chiếc giường. “Nhiều lúc, chỉ việc xác nhận bản thân thích ai, yêu ai đã là đủ”.

    Câu cuối của chị đi thẳng vào tai tôi, đọng lại nơi não rồi như dòng nước nhẹ chảy theo từng ngóc ngách nhỏ, đi đến những miền kí ức.


    ---


    Tôi nhìn thấy khung cảnh với bức tường màu vàng nhạt nơi trường cấp hai, dừng ngay góc của hành lang chạy dài là bản thân tôi khi còn là cô bé lớp 8 choai choai, đứng bên cạnh là khuôn mặt quen thuộc khi ấy nay đã là xa lạ, chị đứng cạnh tôi nở nụ cười có phần ngây ngô, đáng yêu từa tựa như kiểu cười của chị Ngân. Cách tôi quen chị đơn giản như chính mối quan hệ giữa chúng tôi vậy. Chị là Liên Đội Trưởng. Một lần ghé lớp tôi tìm con nhỏ lớp trưởng, giữa một đám tụ tập năm bảy chị chỉ nhìn tôi mà hỏi. Sau đó, những lần tiếp theo ghé lớp tôi hỏi hay làm một việc gì đó, chị cũng đều tiến đến tôi trước. Còn tôi chỉ việc trả lời ngắn gọn, hay đôi khi là chỉ gật đầu cho những lời nói của chị.

    Những lần tình cờ gặp, hai chúng tôi nhìn nhau trao đổi những cái mỉm cười, rồi mấy bước mà tiến gần lại nhau, chị đều thả vào lòng bàn tay tôi những viên kẹo nhỏ, tôi cảm ơn rồi mở gói đứng ăn tại chỗ, chỉ đơn giản như vậy lại khiến chị bật cười. Một lần, sau giờ ra về khi sân trường đã vắng bóng, sự tĩnh lặng của nó tựa như do mệt nhoài sau một ngày lao động dai dẳng, tôi thấy chị ngồi một góc bậc thềm đầu tiên của cầu thang lầu một, chị tựa người vào lan can, nhìn chị buồn hiu, ánh sáng về chiều tối hắt vào làm khuôn mặt chị có chút tái nhợt. Tôi đến ngồi cạnh, cứ vậy cả hai im lặng không nói. Chị nhích nhẹ người, quay qua nhìn tôi. Tôi chỉ hỏi chị một câu: “Hôm nay không có kẹo cho em sao?”, vang lên bầu không khí nóng bức của ngày hè gần đến là tiếng cười giòn giã của chị.

    Năm ấy, tôi chỉ mới là cô bé lớp 8.

    ---


    Thích hay là ngưỡng mộ? Rốt cuộc thích là như thế nào? Tôi lẩm nhẩm trong đầu mơ hồ. Chợt có chút giật mình bởi tiếng chuông điện thoại với mức loa hết cỡ của chị tôi “Dùi, dui dui. Dui dùi dùi dui”*. Thật là hết hồn mà, tôi quay qua nhìn chủ nhân của chiếc điện thoại, chị đang nằm sấp, hai chân quay về hướng tôi nên có thể dễ dàng bắt gặp được chiếc quần con con qua lớp váy. Với sự sắp xếp bố cục này, tôi nghĩ ba đã làm một việc thật tuyệt. Rồi chị ngồi nhổm dậy, lúc này tôi mới để ý nội dung chị nói với đối phương:
    “Ừ, mua bốn phần đi, cho ba mẹ em với bé Hân nữa. À không năm phần, riêng em hai phần”.
    Đối phương nói gì đó, chị tôi đáp lại: “Ứ ừ”. Chỉ với hai từ này, lại khiến tôi trợn mắt cực đại nhìn chị, không hiểu do chúng kết hợp với thanh âm của chị hay tự bản thân tôi có suy nghĩ quái gở mà dường như nghe thật khiêu khích.

    Gác điện thoại, cả hai chị em không hẹn mà cùng nhau nhìn đồng hồ, 6:30 đã điểm. Đến giờ ăn tối, hai đứa phủi bụi ở mông mà đứng dậy, hướng tới cùng đích đến là bàn ăn. Khi chị đi ngang qua tôi đến cánh cửa, tôi đưa tay ra vỗ mông chị, nơi bàn tay giao với khối thịt đầy đặn vang lên âm thanh vui tai kết hợp với tiếng á nho nhỏ từ miệng chị tôi phát ra.

    “Mông mẩy dữ em”. Tôi nói với điệu bộ nghiêm túc trái ngược với giọng nói bỡn cợt.

    “Mất nết”, chị nhìn tôi khinh bỉ rồi vòng tay ra sau lưng tôi, nhanh và bất ngờ đến mức tôi nghĩ mình không kịp né hoặc là thật tâm tôi không muốn né, tôi muốn biết xem chị định làm gì. Thay vì phát cho một một cái đau điếng, chị dùng năm đầu ngón tay bóp nhẹ mông tôi: “Khiếp, toàn da và xương”.

    “Vậy là em lời rồi”. Tôi khoanh tay nhìn chị như thể lấy đó là điểm tự hào.

    Cả hai sóng bước như cặp tỷ muội thân tình hiếm hoi nơi thâm cung độc chiến, cùng nhau đi dự yến tiếc. Rồi cảnh huy hoàng chói sáng bị cắt bởi tiếng thét the thé của mẹ vọng lên: “Hai đứa kia, xuống phụ dọn cơm”, tiếng “cơm” được mẹ tôi kéo dài như thể mẹ cho nó đến bay ngút ngàn.

    Khi cả nhà đang ngồi xem bộ phim truyền hình nào đó mà tôi không biết, tôi nghe có tiếng xe máy trước nhà, rồi tiếng đó lịm đi khi đã xác định được nơi nó cần đỗ. Chị tôi từ ghế salon bật đứng dậy, cú bật được trợ giúp bởi sự đàn hồi của mặt salon êm ái và lò xo. Gương mặt chị kéo mở một nụ cười tươi, ánh mắt chị ngời sáng hướng về phía cửa cổng. Nhờ vậy, tôi biết rõ là ai đến.

    “Cháu chào cô chú.”

    “Vào chơi đi cháu”. Mẹ tôi niềm mở thân tình còn ba gật đầu cười với chị ấy.

    Mái tóc dài uốn quăn hợp thời của chị ấy hôm nay được cột cao kết hợp với chiếc áo sơ mi form rộng màu xanh nước biển nhạt, chiếc quần jean ôm màu tối. Một bộ dạng cực thoải mái. Chị tôi khoác tay chị ấy, cả hai tiến đến chiếc bàn, chị Linh đặt lên bàn một túi nilon lớn. Chị Linh hơi khom người, tay lấy ra lần lượt những ly chè.

    “Chè chỗ này ngon lắm đó má, chỗ này không phải tiệm lớn, ở ngay hẻm nhỏ nhưng nổi lắm”, chị tôi huyên thuyên.

    Cả nhà tôi lần lượt nhận lấy những ly chè, mở lớp nắp nhựa, lấy chút đá bào bỏ vào ly, khuấy đều, lớp nước dừa đặc sánh cử động theo chiếc muỗng, rồi tiếp theo đó mà đưa từng miếng mà thưởng thức. Chị Linh ngồi cạnh chị tôi nơi góc ngoài cùng của chiếc ghế, giữa cả hai người có khoảng cách nho nhỏ. Tôi chậm rãi đi lượt nhìn qua ba, tôi thấy ba không có vẻ nghi ngờ mối quan hệ của hai người. Từ sau lần đó, cả nhà tôi không ai nhắc đến vấn đề tình cảm, người yêu của chị. Ba không hỏi, chị cũng chẳng giới thiệu chị Linh là người yêu của chị cho ba mẹ tôi biết.

    Mà, chè ngon thật.


    Những ly nhựa trống được bỏ gọn vào túi nilon, cả nhà thoải mái dựa lưng xem tiếp bộ phim truyền hình sau màn quảng cáo dai dẳng. Tôi ngồi ở salon đơn đối diện, nhìn bốn người trước mắt hòa hợp một cách lạ thường, thỉnh thoảng bốn người vang lên tiếng cười nói với một câu chuyện có chủ đề. Rồi thoáng cái lại im lìm chỉ còn âm thanh máy móc phát ra từ tivi.

    Chị Linh ngồi bắt chéo chân, hơi ngả người dựa vào salon, một cánh tay dang rộng đặt lên thành ghế phía sau lưng chị tôi. Một nụ cười cao ngạo vẽ trên khuôn mặt nghiêng xinh đẹp. Chị tôi chỉ ngồi bên cạnh mà tôi ngỡ như mình thấy chị đang ở trong lòng của người kia vậy. Nhẹ nhàng như cái bắt tay, một cái bắt tay siết chặt.

    Lâu lâu, tôi lại thấy ba tôi quay đầu lại nhìn hai chị, tôi không dò được ý gì trong ánh mắt của ba, mỗi lần như vậy, chị Linh đáp lại ba tôi bằng nụ cười tươi đầy hòa nhã và lễ phép. Do tôi quá nhạy bén hay đặt cách nhìn của tôi lên ba mà tôi thấy vào lần nhìn cuối, ba tôi đánh mắt về cánh tay đang đặt sau lưng chị Ngân. Chị ấy cũng chỉ cười đáp lại, không có hành động rút tay về.

    “Ba làm gì nhìn con ghê vậy”. Chị tôi phá vỡ tình trạng khó hiểu bằng một câu hỏi không có sự mập mờ.
    Chị Linh cùng tôi bật cười nhưng khác ở chỗ tôi chỉ bật cười trong lòng.

    “Con người ta có đẹp ba cũng không nên nhìn như vậy, con với chị Ngân cũng xinh mà”. Tôi đùa bằng một giọng điệu thản nhiên nhất có thể.

    “Hahaha”, chị tôi bật cười lớn hướng về phía tôi giơ ngón tay cái lên một cái phóc. Chị Linh cũng cười thành tiếng, hàm răng đều đẹp liên kết với đôi mắt cong thành một đường, cúi đầu nhìn chị tôi. Ánh nhìn ngọt đến mức, phải chăng chị ấy muốn cúi đầu chạm nhẹ vào gò má hồng hào của chị tôi?

    “Đẹp giống ba chúng bay”, đôi khi ba tôi cũng biết cách đùa lại nhưng câu đùa lần này khiến tôi có chút muốn xỉu. Tôi thấy cả mẹ và chị Ngân liền bĩu môi
    .
    “À, hôm nay con qua nhà Linh ngủ nha ba.”

    Ba tôi định nói, tôi đoán là vì lý do nào đó mà ba không cho phép nhưng chị tôi lại tiếp: “Con qua làm bài rồi ngủ lại, mắc công về trễ”.

    Chị Linh chào ba mẹ tôi rồi tôi thấy hai người sóng bước ra cửa, kéo dài cổ ngoái ra cửa cho đến khi hai người đi khuất khỏi tầm mắt tôi nhìn lại về phía ba tôi. Sao nãy ba không nói với chị Ngân: “Chỉ ngủ thôi, đừng làm gì”. Theo lẽ hiển nhiên, lời vừa rồi chỉ là tự vang trong đầu tôi, không có theo đó mà đi ra khỏi cửa miệng. Tôi cảm thấy đầu óc mình có vẻ đen tối.


    * nhạc chuông Oggy đó http://mp3.zing.vn/bai-hat/Oggy-And-.../IW9I8CFU.html
    P/s: Sau này chị Liên Đội Trưởng sẽ có dịp xuất hiện ^^
    thay đổi nội dung bởi: Aoi Thỏ, 28-02-15 lúc 18:05

  10. Có 5 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


  11. #26
    Tham gia ngày
    Sep 2014
    Đến từ
    Tuyên Quang
    Bài gởi
    13
    Được thích 2 lần trên tổng số 2 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    sau chap này những mộng tưởng về incest của em đều vỡ tan

  12. #27
    Tham gia ngày
    May 2015
    Tuổi
    19
    Bài gởi
    2
    Được thích 0 lần trên tổng số 0 bài viết

    Default Trả lời: Chị, thật tuyệt.

    cho mih2 hỏi chừng nào mới ra chương mới

  13. #28
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Trả lời: Chị, thật tuyệt.

    @Pico: Khoảng 1 tháng nữa nha , mình đang thi ^^

  14. Có 1 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


  15. #29
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Trả lời: Người chị gái

    Chương 12


    Khi cả lớp đang dần ổn định sau tiếng trống vào lớp, thì lời mở đầu mang phần trang trọng của lớp trưởng dõng dạc vang lên: “Để thể hiện sự nhiệt liệt chào đón ngày Nhà giáo Việt Nam, mình hy vọng lớp chúng ta tích cực tham gia các hoạt động phong trào nhân ngày Nhà giáo. Sắp tớ…”. Nhưng không có cơ hội cho lớp trưởng kịp hoàn chỉnh, nó đã bị kết thúc.

    “Gì vậy má!!!”. Thằng Hậu “hô”. Tôi quay đầu nhìn qua dãy bên kia nghía cái mặt của nó. Từ hô trong nghĩa cả tính từ và động từ - tôi cảm thán.

    “Nay con nay nó lộn thuốc bay ơi.” Thằng khác trố mắt nhìn lớp trưởng.

    “Ủa? Nay trường bắt phải phổ biến hoạt động cho lớp như bài phát biểu trước toàn trường hở”. Con nhỏ vừa bước vào lớp ngơ ngác ngước nhìn lớp trưởng đứng trên bục giảng mà hỏi. Sự ngây thơ của con nhỏ này còn khiến tôi choáng hơn cả sự thay đổi bất chợt của lớp trưởng.

    “Xuống dùm con đi má!”. Thằng hậu tiếp tục “hô”.

    “Hở? Ai xuống? Mày đuổi tao hở?”. Con nhỏ mới vào vẫn tiếp tục ngơ ngác, nó nhìn thằng Hậu mà hỏi. Không phải vì vô cớ mà tôi đặt cho nó biệt danh “Triệu Tâm”, nó tên Tâm. Nhưng còn Triệu Tâm là tôi bẻ lái một cách lắt léo của từ “chậm tiêu”.

    “Không, nó nói tao đấy. Này, chúng bay im cho bà nói nhá!”. Con nhỏ lớp trưởng nhất dương chỉ một loạt về phía lớp. “Tao phải làm vậy cho hợp với tính chất của ý nghĩa ngày 20 - 11 tới chứ, làm màu tý chết nhau à.”

    “Khỏi mày! Thông báo cái mế gì thì nói đại luôn đi mày”. Một thằng ngồi dưới lớp hú lên.

    Con nhỏ lớp trưởng sau chiêu nhất dương chỉ thất bại liền tung chưởng, nhỏ với tay cầm cái giẻ lau bảng bùi nhùi ném về hướng thằng đó tên này liền né thì ngay lập tức cái giẻ bay thẳng vào mặt con nhỏ ngồi sau. Cả lớp chỉ nghe con nhỏ rú lên một tiếng.

    “Có gì mày xử thằng Toàn, do nó né mà mày bị”. Lớp trưởng oai phong khoát tay rồi tiếp tục nói:

    “Năm nay vẫn như mọi năm, khối 10 với 11 mình làm báo tường, khối 12 làm thiệp tri ân. Còn về hội thao thì có: Kéo co, xe đạp chậm, cờ vua. Bỏ chạy đua tiếp sức mà tiếp sức kết hợp vào với nhảy bao bố: Bao bố tiếp sức. Còn về văn nghệ mỗi lớp phải có ít nhất hai tiết mục. Đăng kí từ bây giờ, hạn chót đăng kí của tất cả là ngày 11-11.”

    Sau đó một loạt cánh tay cũng như những tiếng nói đua nhau cất lên tạo nên sự nhốn nháo trong lớp. Có những lời đăng kí của một số đứa lập tức bị lớp trưởng bác bỏ: “Tướng như mày mà kéo co cái thì lớp kia nó giựt một phát là mày đu dây”

    “Nghe đây, kéo co lớp mình giữ đội hình như cũ. Năm trước mình chỉ được nhì, thua B4. Năm nay ráng mà thắng.”

    “Yên tâm mày ơi, thằng Quang béo lớp nó bị đuổi học rồi, lớp mình ngon ăn.”

    “Không được chủ quan, với một người nhiệt tâm như tao thì phải…”

    “Nhiệm nhặt. Tao thấy trong trường hợp này là dùng từ ‘nhiệm nhặt’ sẽ đúng hơn ‘nhiệt tâm’ ”. Nhỏ ngồi đầu lớp cắt ngang lớp trưởng, làm bộ dạng tay nâng kính tri thức.

    “…”

    “…”

    Cả lớp đồng loạt im lặng. Sau một phút lại tiếp tục nhốn nháo. Sự nhốn nháo ấy tắt lịm khi tiết sinh hoạt kết thúc và thay vào đó là tiết Ngữ Văn.

    Còn việc tôi quan tâm là hoạt động tôi góp mặt tham gia. Tôi và Tùng đại diện cho nữ và nam trong lớp đi thi xe đạp chậm. Luật của trò này năm nay có sự thay đổi so với năm trước: Khi nữ thi xe đạp chậm thì sẽ chở một bạn nam đằng sau, và cứ vậy đổi lại khi đến lượt nam thi. Tôi quay sang nói với Tùng:

    “Thắng nhé”

    “Ok!”. Nó giơ tay theo kiểu number one với tôi.

    “Ý câu đó của tao là mày đừng làm gì cản trở làm tao thua.”

    “Xem thường anh mày à”. Nó khoác khuỷu tay lên bàn khom lưng nhìn vào mặt tôi.

    “Ờ”. Tôi bỏ lơ cái nhìn của nó. Tên này mà ngứa ngứa lại bỏ chân xuống chạm đất khi tưởng tôi sắp chống chân là hỏng hết.

    “Ê mày, hay tao với mày dợt vài bữa. Tao qua nhà mày”. Nó đập đập tay vào vai tôi để lấy lại sự chú ý từ tôi. Nhìn điệu bộ này của nó, tôi lại cảm thấy có tý giống công công.

    “Không!”

    “Tao nghe nói chị mày đẹp gái lắm”

    “Ừ. Đúng rồi đó mày. Chị nó nhìn hot vãi”. Thằng Bảo ở trên hớt mỏ xuống thay cho tôi. Tôi thản nhiên nhìn hai thằng bàn luận.

    “Như hot girl không mày?”

    “Mẹ, hot theo kiểu mấy con hot girl bây giờ có gì hay.”

    “Vậy là đẹp hơn hot girl luôn. Điu, ghê vậy”. Thằng Tùng hai mắt sáng rỡ. Tôi còn lại cứ mặc định nó không có hứng với con gái cơ đấy.

    “Chị nó mày nhìn qua có thể đẹp thua mấy hot girl mày ưng nhưng kiểu thu hút lắm mày. Càng nhìn là mày càng khen.”. Nghe được những lời này, tôi có điểm ngạc nhiên. Chơi với thằng này được hơn một năm, tôi biết nó rất biết cách nhìn con gái nhưng mới nhìn chị Ngân vài lần ngắn ngủn mà nó cảm nhận được như vậy là cũng tinh ý lắm hoặc do chị là đúng kiểu mẫu nó thích. Tôi mỉm cười khi nghe nó khen chị như chính bản thân tôi được khen.

    Cơ mà, tôi cảm thấy thú vị khi hai thằng cứ đang múa mỏ về chị trong khi trai bây giờ lại ngoài tầm ngắm của chị tôi. Cảm giác chua xót cho những chàng đang tăm tia nàng Ngân xinh đẹp. Tôi bật cười khẽ.
    “Mày nhìn Hân của tụi mình đi. Xinh lắm chứ bộ. Nó xinh vầy, chị nó lại còn hơn”. Thằng Bảo khua môi múa mép, chìa hai bàn tay trước người tôi như kiểu quảng cáo. Tên Tùng bên cạnh tôi há mỏ cười”

    “Nay nịnh gái dữ mày”

    “Của tụi mình” tôi định phản bác rồi lại rất nhanh tôi cúi đầu chăm chú ghi bài. Tiếp đến là hai viên phấn từ phía bục giảng bay thẳng vào hai thằng. Mọi tầm nhìn đều tập trung nơi chúng tôi.
    “Hai anh không nghe giảng thì ra khỏi lớp”. Cô Yến chống hông đăm đăm nhìn chúng nó. Thằng Bảo lại còn bỡn cợt với cô, giả vờ lăn ra làm bộ bị thương như phim kiếp hiệp: “Ngươi đả thương chết ta rồi”.
    Cả lớp cười rộ lên. Cô nén cười rồi chuyển lại điệu bộ nghiêm túc, tay với lấy cuốn sổ vi phạm: “Tôi ghi
    anh vào sổ cho biết.”

    “Cô ơi, bữa cô kêu nó chép phạt nữa mà nay nó chưa chép.” Tôi bồi thêm. Cả lớp hưởng ứng lời tôi nói bằng cách tiếp tục đắp, mấy đứa nói vọng lên:

    “Nó còn kêu cô không nhớ, khỏi phải chép.”

    “Nó kêu cô Yến thì làm gì mà phải sợ đó cô”. Một con nhỏ bịa đặt.

    “Nó giỡn mặt cô lắm, không xem cô ra đinh gì, xử nó đi cô”
    Nguyễn Bảo không nộp bài chép phạt, nói chuyện riêng trong giờ học và diễn kịch, làm màu qua mặt giáo viên – lời phê ấn tượng của cô nổi trên nền giấy trắng của sổ vi phạm. Mày nên cảm ơn tao đi Bảo à, hên là tao còn chưa nhắc cô vụ cô nói mày tiết này lên khảo bài để gỡ điểm. Lên nữa là lại cưới thêm em Không.



    Tôi bước chậm rãi ra khỏi lớp học, tiến về phía khu nhà vệ sinh. Khi vừa đặt chân đến ngay phía cửa, tôi đã cảm nhận được sự đông nghẹt ở bên trong. Tôi nhận ra một điều chỉ có dưới một nửa số lượng ở đây vào đúng mục đích, con gái có xu hướng không thích đơn độc đi đâu hay làm việc gì, cho dù chỉ là những việc vặt. Cụ thể như bây giờ, khi một đứa con gái đi vệ sinh, nhất định phải rủ thêm một đứa khác, nếu được số lượng không chỉ dừng ở một. Mật độ này đương nhiên sẽ không được như hiện tại nếu nhà vệ sinh trường tôi bốc mùi kinh khủng, đâu ai lại rủ nhau vào chỗ làm tắc nghẽn sự hô hấp. Nếu xếp hạng nhà vệ sinh sạch sẽ, tôi nghĩ trường tôi nằm trong top. Tôi cố chen chúc vào không gian nhỏ cuối cùng cũng có được chỗ đứng thoải mái.

    Khoanh tay tựa người vào tường, tôi thấy hơn hai phần ba đang đứng chăm chút soi gương, quẹt quẹt son môi thậm chí còn có đứa đang chải mascara, một loại mascara rẻ tiền nào đấy. Sau khi làm đủ trò tôi còn thấy tụi nó săm soi đứa khác, tôi cảm thấy có chút buồn cười mà liếc nhìn vào bảng tên, là học sinh lớp 10. Này mấy em à, mấy em làm chị còn tưởng mình đang ở cánh gà của nhà hát kịch. À không, mấy em làm sao trang điểm được như người ta.
    Cảm giác có người bị chèn về phía mình, tôi quay đầu nhìn. Người nọ ngẩng lên nhìn tôi rồi cười ngại
    ngùng:

    “Hà xin lỗi nha, tại bị đẩy.”

    “Ừ”
    Rồi cứ vậy nhỏ đứng cạnh tôi mà chờ. Cánh cửa trước tôi mở ra, người bước ra tôi bước vào. “Bộ đi nặng hả má, chờ nãy giờ muốn tuột váy”, tôi thầm nghĩ. Không quá hai phút, tôi rất nhanh hoàn tất. Khi bước ra, tôi thấy Hà đang đứng nói chuyện với một con nhỏ. Mắt liếc nhìn qua bên cạnh, tôi nhận ra là Lan – chủ nhân của tin đồn hôn con Trang trong lớp mà trước đó tôi được nghe. Lan cao tầm bằng tôi, da hơi ngăm đen, nét mặt có phần rắn rỏi thể hiện qua ánh mắt và khung xương khuôn mặt. Hà ngưng nói chuyện với Lan rồi ngẩng lên cười với tôi. Tôi mỉm cười lại.

    “Hà vào đi”

    “Ừ”
    Khi đứng rửa tay, tôi nhận thấy có ánh mắt đang quét lên người mình. Tôi đưa mắt nhìn thẳng vào gương tìm ra được chủ nhân của ánh nhìn đó - Một khuôn mặt góc cạnh, sự góc cạnh ấy lại càng thể hiện rõ khi tóc của người nọ được cột cao lên. Rồi tôi quay đầu nhìn lại không chút ngần ngại, Lan nhận được ánh mắt của tôi liền quay mặt đi. Dù biết Lan là les nhưng tôi không hiểu nhầm tia nhìn vừa rồi của Lan, nó không phải kiểu nhìn của sự hứng thú mà mà kiểu đánh giá không mấy thiện cảm. Bản thân chẳng mấy bận tâm, tôi quay người rời khỏi thì cùng lúc Hà bước ra.

    “Đợi Hà rồi mình về chung”, sợ tôi từ chối, nhỏ liền nói thêm “lớp tụi mình cũng gần nhau mà”

    “Ừ”. Tôi đứng đợi Hà rửa tay.

    “Hà về lớp trước nha Lan”. Lan gật đầu đáp thay cho câu trả lời của Hà nhưng nó lại nhìn tôi.

    Tôi đưa tay nắm lấy tay Hà. Hà ngẩng lên nhìn tôi. Tôi học hỏi bộ dạng của chị Linh, cúi đầu mỉm cười với Hà kéo nhỏ ra khỏi không gian chật chội. Hà nhìn tôi một cách lạ lùng pha lẫn ngạc nhiên. Tôi bật cười trong lòng. Rõ ràng có một điều gì rất lạ kì ở Lan, một sự ghét nho nhỏ dành cho tôi và tôi thì lại cứ như kiểu “nhìn xem chị đây có chỗ nào giống như đang quan tâm không?”. Có thể là vì Hà lắm, tôi nhẩm đoán. Tôi phát hiện ra từ khi biết chuyện chị Ngân, tôi thấy mình dường như nhìn đâu cũng thấy tình yêu giữa hai người con gái. Ví dụ như trong trường hợp này, tôi còn tự cho là Lan đang ghen với tôi vì Hà cơ đấy. Đương nhiên, đó chỉ là sự suy diễn không có cơ sở vì tôi thừa biết Hà thích Tùng.
    thay đổi nội dung bởi: Aoi Thỏ, 25-05-15 lúc 20:19

  16. Có 5 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


  17. #30
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Trả lời: Người chị gái


    Chương 13

    Trước giờ tôi luôn ví sân trường vào giờ giải lao như là một chất khí, chúng bao gồm rất nhiều các phân tử chuyển động liên tục theo mọi hướng. Mỗi lần như vậy tôi lại nhớ đến Hydrodynamica* của Daniel Bernoulli*. Sự so sánh này thật không hoàn toàn chính xác nhưng tôi lại vui khi nghĩ về nó, nhất là ở cảm giác vui mắt do sự chuyển động của chúng đem lại. Nhưng hôm nay sự chuyển động của các phân tử trong sân trường lại có sự thay đổi.



    Tôi đang mải mê với suy nghĩ của bản thân, bỗng một khối thịt nặng nề nào đó húc phải tôi từ đằng sau làm tôi muốn chúi thẳng mặt xuống đất nhưng thật may mắn là tôi kịp thời chống chân phải ra trước tạo thăng bằng rồi thở phào một cái. Ụp mặt lúc sân trường đông người thế này thì quê phải biết. Chết tiệt! Rõ ràng mình đã đứng ở một góc khuất cạnh chiếc cột. Tôi chỉ muốn quay lại chửi vào mặt tên nào đó một câu: "Mày nên vui vì bà mày có dây thần kinh vận động tốt không thì mày chết với bà!". Nhưng biết mình phải giữ lấy hình tượng thục nữ, tôi nhăn mặt qua lại cốt để cho nó thấy sự không hài lòng. Khi vừa quay lại, tôi liền bị hết hồn bởi khuôn mặt của nó đang dí sát vào mặt tôi, một thằng mặt mâm. Tôi nhớ là chị Ngân từng bị trường hợp như vậy và việc chị làm là táng thẳng vào mặt thằng đó cho văng ra xa rồi lập tức nói: "Em xin lỗi. Anh không sao chứ, chỉ là em giật mình quá.". Tôi ước mình làm được như vậy. Tôi nhanh dịch người ra sau rồi trầm mặt nhìn tên đó.



    "Mình xin lỗi." nó lí nhí nói.



    Tôi liếc nhìn ra sau lưng nó thấy một số đứa đang đứng trong đó có Lan. Tụi nó cười khúc khích rồi chọc ghẹo tên này, tôi nghe được một số câu trêu đùa và tôi hiểu ra vấn đề. Tôi đưa mắt nhìn Lan, khuôn mặt góc cạnh của nó nghênh nghênh nhìn tôi nhưng lại lấy khuỷu tay húc vào tên kia kèm một câu đùa thô lỗ với đệm vài từ chửi bậy.



    "Vô tình hay cô ý." Tôi bình tĩnh hỏi.



    "À... ờ. Mình xin lỗi." Tên đó lúng túng hơi cúi đầu nhìn xuống đất.



    Tôi quay lưng bỏ đi, tiếng cười cợt vẫn còn sau lưng và thằng mặt mâm đó gọi tên tôi. Ngu như não chứa khí, mày cua gái theo kiểu nhờ vả đến lũ dở người như kia thì chơi với bàn tay phải cả đời, à biết đâu là bàn tay trái? Mà thôi, việc này ngoài tầm của tôi, tôi không biết. Trái phải gì đi nữa thì như nhau cả mặt mâm ạ.



    Hôm nay là ngày thi kéo co của các khối lớp, chính vì vậy đã có sự thay đổi chuyển động của các phân tử.



    Tôi chen vào vòng vây kín hai lớp thi kéo co. Mấy em tránh ra cho chị vào cái nào, đến lượt lớp chị rồi đấy. Tôi nghe tiếng còi thổi lên một cái, lập tức những tiếng cổ vũ vang lên không ngớt. Hiện tại là phần thi kéo co của nữ. Tôi khoanh tay nhìn lớp mình chiến đấu. Khi hai lớp ngả người kéo một lúc ngắn thì tôi nhẩm đếm lùi từ năm về không. Thời điểm môi tôi mấp máy đến số không, chân của đứa đứng đầu hàng lớp tôi trượt một đường dài chạm vào mức rồi theo đà lớp tôi bị kéo hẳn về phía của lớp kia. Này! Các bạn nên nể độ tính toán của tôi, chính xác đến như này cơ mà! Tôi thầm phấn khích vì sự chính xác không sai một giây ấy thay vì thầm buồn cho kết quả của lớp mình. Chuyện bình thường thôi, đội hình nữ kéo co lớp tôi nhất về độ yếu. Tiếp đến hội chị em vừa thua liền tụ tập đến chỗ tôi để thành lập đội cổ vũ cho phần thi kéo co nam, và bên cạnh đó nữ lớp tôi còn nhất về độ hét. Không phụ bụng mở ra để hét của các bạn nữ, kéo co nam lớp tôi không chỉ là tiến vào chung kết mà còn được hạng nhất. Cả đám chúng tôi reo hò nhảy cẫng lên vì vui mừng. Tiền về bản rồi!!!



    Còn phần thi xe đạp chậm của tôi phải đến ba ngày nữa.



    ————-



    Khi tôi đang ngồi lướt facebook ở trong phòng thì chị Ngân nói với tôi rằng chiều ngày 20-11 lên trường xem tiết mục văn nghệ của lớp chị. Tôi chỉ gật đầu thay cho câu trả lời. Khi đang lăn chuột kéo news feed thì tôi vô tình thấy một confession mà người bạn trong danh sách bạn bè của tôi đã thích. Do vậy ban thấy đấy, facebook là nơi hóng chuyện còn tốt hơn ở chợ. Tôi tò mò đọc nó và thầm cảm thán về độ hư cấu, nội dung đề cập đến tình yêu đồng giới của hai bạn nữ và tôi không đánh giá cao lắm vì tôi nghĩ mình đang xem phim Hàn Quốc với motif cũ mà cá nhân tôi thì lại không thích như vậy. Nhấn vào link trang đó, tôi đọc một lượt các confession gần đây, tôi nhận ra rằng đây là chuyên trang confession về tình yêu đồng tính nữ. Tôi mẩm là mình đã đọc khoảng chục cái và vẫn chưa cảm thấy tính "thú tội" ở đây mà thay vào đó tôi nghĩ là có gì đó rất tiểu thuyết, tôi liền thoát khỏi trang này.



    "Chị với chị Linh học cùng lớp đúng không?". Tôi quay qua nhìn chị đang ngồi trên giường đọc sách.



    "Đâu có, cùng trường thôi"



    "Vậy hai chị quen nhau như thế nào?"



    Khi nghe tôi hỏi xong, chị bỏ quyển sách xuống bên cạnh mà nhìn tôi rồi lại lơ đễnh hạ mắt xuống drap nệm in những bông hoa màu sắc nhã. Tôi thấy chị bật cười khẽ rồi lại nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi:



    "Lúc đó chị chỉ muốn phang cho Linh một trận. Thứ tệ hại.". Chị nghiến răng rồi hứ hứ vài cái.



    Ôi chao! Thế vẻ mặt cúi đầu bật cười khẽ với hai làn má hồng hồng khi nãy chẳng phải là đang nghĩ về kỉ niệm gì êm đềm đó sao giai nhân hỡi. Tôi cười hô hố trong bụng như mở được cờ, cười vì suy nghĩ của chính bản thân cơ đấy, hẳn là sự tự kỷ của tôi ngày một tăng cấp.



    "Em tò mò đấy" Tôi nói thật. Chị nở nụ cười với tôi và thế là tôi lại đọc được thêm một trang truyện tình cảm của chị với sự hài lòng nho nhỏ. Thật tuyệt khi nó không phải kiểu motif va ầm ầm vào nhau rồi nằm đè lên nhau không nhúc nhích như hai bao gạo.



    Trang truyện chị kể cho tôi giống như một gia vị nêm vào bữa ăn tối hôm nay vậy, nó làm tôi cảm thấy ngon miệng lạ thường. Mặc dù mặt ngoài tôi không biểu hiện cho chị thấy sự hứng thú của bản thân nhưng tôi biết là mình có. Bụng tôi đang nhảy những nốt nhạc quay vòng hòa quyện với bữa tối như một bài nhạc tèng teng sôi động thì bỗng đứng lơ lửng khi nghe ba nói:



    "Con nói con có người yêu rồi, vậy người yêu con là ai? Ngân!". Ba ngồi đối diện chúng tôi lên tiếng hỏi, ngồi bên cạnh là mẹ với bức màn thắc mắc được treo trên mặt.



    Những nốt nhạc ấy tạm ngưng rồi quay dữ dội hơn nữa, chúng đang phấn khích muốn biết câu trả lời của chị. Tôi thầm chửi cho chúng lắng xuống: "Tụi mày bớt lộn xộn, có gì mà phấn khích, đơn giản là nói tên cái thôi là ba mẹ biết". Tôi quay qua thấy chị vẫn thản nhiên ăn cơm, chị gắp thêm một miếng gà vào chén. Chị ăn nốt ít cơm còn lại rồi nhảy đến bên ba.



    "Ba mà muốn ra mắt là xem như đồng ý."



    "Không có quy định nào nói điều đó."



    "Để con nói về người yêu con cho ba mẹ nghe. Này nhé trước tiên là về tốt. Người đó tốt tính như ba vậy, mà không thật ra ba của con là tốt nhất không ai bằng. Còn về độ dịu dàng thì giống như mẹ vậy..."



    Tôi trơ mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, chị tôi hết nũng nịu với ba rồi lại nghiêng đầu mỉm cười với mẹ, lời nói chị không mấy thuyết phục nhưng biểu hiện nơi chị lại hoàn toàn xuất sắc, nó giống như một ánh dương lan tỏa vậy. Chị vẫn đang thao thao nói gì đó rồi đôi khi mẹ chêm vài câu biểu cảm: "Gớm, nịnh quá cô ạ". Thế mà vẫn thích nghe!, thì tiếng chuông cửa vang lên. Tôi đứng dậy bỏ qua ba người đang diễn kịch hài với nhau để đi ra đón tiếp vị khách bất ngờ.



    "Cháu chào cô chú". Chị Giang lên tiếng chào.



    "Cả ba người còn lại trong nhà tôi đồng loạt nhìn chị Giang. Chị Ngân cười một cái thật tươi rồi đứng dậy tiến lại gần choàng lấy tay chị Giang.



    "Đợi Ngân thay đồ nha Giang" Chị nháy mắt một cái rồi thẳng lên phòng. Tôi thấy chị Giang có phần hơi ngơ trước hành động của chị tôi.



    Còn ba với mẹ lập tức dồn hết chú ý vào chị Giang. Rồi, kiểu này là rõ rồi! Một sự hiểu lầm to đùng. Tôi thông cảm cho ba mẹ vì chính bản thân tôi lúc trước cũng đã lầm tưởng như vậy.



    "Ngồi xuống ăn cơm luôn cháu" mẹ tôi mở lời.



    "Dạ thôi, cháu đợi Ngân rồi đi luôn ạ"



    "Cháu ngồi xuống đi" ba tôi có phần hơi nghiêm giọng.



    Khi chị Giang vừa ngồi xuống, mẹ tôi liền hỏi một loạt các câu hỏi như sớ đã được soạn sẵn: "Cháu là Giang phải không? Cô mới gặp qua cháu có một lần", "Nhà cháu ở đâu?", ... Mẹ à, thời gian đâu người ta trả lời còn ba nữa, ba làm ơn thôi cái bộ dạng trang nghiêm thái quá đấy được không. Ba nhìn con người ta cũng vừa phải thôi. Thật tội cho chị ấy, không hiểu gì đến mức rúm cả người lại. Chỉ là do chị đến sai thời điểm lại còn vì vẻ ngoài tomboy của chị nữa. Tôi giả vờ thầm tội cho chị ấy nhưng thật ra tôi khoái nhìn người khác gặp nạn thế này này! Ba mẹ diễn phim cho con coi nữa đi.



    "Giang! Đi thôi" Chị tôi đứng đầu cầu thang gọi. Tôi thấy chị Giang thở phào một cách kín kẽ rồi chào ba mẹ tôi một tiếng. Khi chị ấy tiến đến gần chỗ chị tôi, chị tôi trượt bậc thang rồi ngã nhào ôm lấy chị Giang.



    "Ui da, đau quá". Motif cũ xuất hiện, có điều cả hai không nằm đè lên nhau. Chị bám vào người chị Giang rồi chị ngẩng đầu lên mỉm cười dịu dàng với chị ấy. Tôi nổi da gà khi thấy chị như vậy, quá giả tạo so với quy định.



    "Con bé này, hậu đậu vậy hả!" mẹ tôi lên tiếng trách móc. Ba nghiệm trọng nhìn cả hai chắc vì khoảng cách giữa chị và chị ấy gần quá.



    "Con đi tập văn nghệ nha ba mẹ, khoảng mười giờ con về." rồi quay qua nói với chị Giang "mình đi thôi Giang".



    Khi tôi cùng hai chị ra đến bên ngoài cổng. Tôi nghe được nỗi lòng của chị Giang:

    "Gì vậy mày, sao hôm nay xưng hô tên nghe gớm thế.", chị tôi bật cười một cái, chị nháy mắt với tôi, tôi lắc đầu chào thua rồi khóa cổng lại đi vào nhà.



    Tôi đoán là ngay cả cú ngã motif cũng là do chị cố tình. Và phải chăng chị Ngân mượn chị Giang để dò đoán phản ứng của ba mẹ? Chị à! Diễn tuyệt đấy!



    *Hydrodynamica là cuốn sách của Daniel Bernoulli, trong đây ông đã đặt nền móng cho thuyết động học chất khí. Ông đã thừa nhận lý thuyết vẫn còn được dùng cho đến ngày này là chất khí bao gồm rất nhiều các phân tử chuyển động liên tục theo mọi hướng.

    *Daniel Bernoulli (1700 - 1782): nhà toán học Thụy Sỹ - Hà Lan.





    Chương sau là viết về khoảng thời gian đầu quen biết của Ngân và Linh. Mọi người có ai tò mò muốn biết hay tưởng tượng là hai người gặp nhau như thế nào không? Nếu có thử nói cho mình biết với nhé!

    P/s:Truyện của mình không thú vị sao? Nhưng đã viết rồi thì đến khi vẫn còn một người đọc mình vẫn muốn tiếp tục hoàn thành. Cảm ơn những bạn đã ủng hộ ^^
    thay đổi nội dung bởi: Aoi Thỏ, 19-06-15 lúc 15:21

  18. Có 3 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


Trang 3/6 đầuđầu 12345 ... cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •