Home
  • Register
  • Login
Trang 1/6 123 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 55

Ðề tài: Người chị gái

  1. #1
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Người chị gái

    Tên truyện: Người chị gái (Tên ban đầu là "Chị, thật tuyệt." nhưng rồi mình đã nghĩ lại và quyết định chỉnh sửa.)
    Thể loại: hài hước, GL, đời thường, tâm lý, nhẹ nhàng
    Dành cho mọi độ tuổi

    Nội dung: Hân một nữ sinh cấp 3 đã có vài lần tự hỏi bản thân thích con trai hay con gái hơn nhưng cũng luôn chắc chắn rằng mình không phải les. Không có ý định tìm hiểu sâu về vấn đề đồng tính, Hân luôn để mọi việc diễn ra tự nhiên.
    Đến một ngày, chị gái Hân bỗng rất thản nhiên thông báo với cả nhà: "Người yêu con là con gái''. Từ lúc này bắt đầu có một sự thay đổi lớn với Hân, kiến thức về tình yêu đồng tính dần được mở rộng qua chị gái mình. Mọi chuyện sau này sẽ tiếp diễn thế nào? Hân sẽ tìm được câu trả lời qua những tình huống quen thuộc, nhẹ nhàng nhưng cũng đủ để Hân ngày một nhận thức rõ được sự việc.


    Chương 1


    ''Con ăn xong rồi. Con có chuyện muốn nói với cả nhà.''

    Cả nhà đồng loại ngẩng lên vẫn thấy một bộ dạng hay cười của người nọ, tôi nhìn thoáng qua chị một lúc rồi tiếp tục cúi đầu ăn cơm. Cũng như tôi, ba mẹ cùng dạng đợi chị tôi nói tiếp.

    "Tin vui đó nha.''

    "Trúng số hay sao mà tin vui, mấy tờ'', ba tôi đùa.

    "Không, con gái ba có người yêu sau một thời gian dài FA.''

    "FA là gì?'', mẹ tôi hỏi.

    "Ế một thời gian dài đó mẹ, từ này giờ phổ biến lắm, mẹ cũng nên biết cho teen'', chị tôi cười nói.

    "Nhảm, có vậy cũng thông báo, chị có người yêu đâu phải chuyện lạ. Em có mới là lạ''. Tôi thẳng thắn bình luận lời thông báo vô nghĩa của chị. ''Sao không đợi có bầu rồi nói luôn cho bất ngờ.''

    "Haha, chừng đó ba mẹ nghe xong ngất xỉu cũng nên''. Chị tôi bật cười. "Con thông báo cho cả nhà biết trước sau này đỡ bất ngờ chứ không có xin lời khuyên gì của ba mẹ cả, con đã quyết định rồi''.

    Ba mẹ cũng chẳn bận tâm lời thông báo của chị còn tôi xem như vừa nghe thấy tiếng ruồi vỗ cánh bay qua tai, cả nhà vẫn tiếp tục ăn cơm. Riêng chị sau khi nói một câu khó hiểu liền đứng lên lấy giỏ xách chuẩn bị đi học.

    "Người yêu của con là con gái.''

    Nghẹn nơi cổ họng. Tôi bỏ chén cơm xuống nhìn chị đang đứng ngay bàn ăn nói tiếp với mọi người, vẫn là bộ dạng cười tươi rói như ánh mặt trời chiếu xán lạn cả vùng tối tăm, sáng đến mức ba mẹ bị chói đến mù mắt rồi, nhìn chị chằm chằm không chớp mắt đến như vậy cơ mà.

    Hay thật, kiểu này so với chị nói có bầu với thằng ôn nào đó còn giật gân hơn. Vậy mới đúng là thông báo chứ bà chị. Làm tốt lắm! Giờ không lẽ giơ ngón cái về phía chị và nói ''Good job!'', không khéo ba mẹ cho mình ăn đủ hành. Tôi thầm nghĩ và chờ đợi ba mẹ mở lời.

    "Con nói rồi đó, con không giỡn đâu. Giờ con đi học đây.''

    Dứt lời, thật nhanh phóng ra ngoài. Hình như phải có hành động đào tẩu bất chợt của chị xúc tác nên ba mẹ tôi lúc này mới phản ứng, ba tôi đứng dậy đập bàn quát: "Ngân, quay lại đây ngay!''. Ba phải chạy ra dí tóm cổ chị ấy còn được chứ đứng đó mà hét, chị ấy quay lại mới là lạ, tỏ vẻ oai phong gì nữa không biết. Đưa cổ dài hóng thấy chị đã ra tới sân, bình tĩnh lấy xe chuẩn bị vi vu đi tới trường để lại đằng sau một trận khói bụi cho cả nhà hít chưa kịp thở.

    "Bà ra lôi nó vào đây cho tôi ngay lập tức''. Ba tôi chỉ thẳng tay ra ngoài, mặt hướng phía mẹ quát lớn. Mẹ tôi lúc này một trận lúng túng, một bên luôn miệng kêu ba tôi bình tĩnh, bên còn lại nói tôi chạy ra gọi chị vào cho ba hỏi chuyện. Tôi biết cả nhà chưa ai thông suốt được lời chị nói, tôi cũng còn thắc mắc nữa là.

    "Chị ấy đi rồi còn đâu''. Tôi tiếp tục cúi đầu ăn cơm. Cơm ngon ghê, ba mẹ chắc mất ngon rồi. "Ba mẹ để chị ấy về rồi hỏi sau cũng được.''

    "Gọi điện cho nó, nếu là thật đừng có vác mặt về nữa''. Ba đập bàn lần hai, mẹ bị giật mình lần một. Ra vậy, hèn chi bà chị mình đợi ăn cơm xong xuôi, chuẩn bị xong hết mới nói. Dễ đánh bài tẩu. Mẹ cứ tiếp tục xoa dịu ba: "Con bé ranh con này nói gì vậy không biết, chuyện chưa rõ ràng, ông cứ bình tĩnh đợi nó về đi đã''. Mẹ nói vậy nhưng tôi biết chắc trong lòng một trận không hiểu được, rối như tơ vò. Tôi tự hỏi bậc cha mẹ có ai trong tình huống này lại có thể bình tĩnh được. Nếu có, bà mẹ đó hẳn phải có tính cách như chị tôi.

    Trong đầu ngẫm nghĩ, mắt nhìn ba, tai hoạt động công suất một nửa của bình thường. Ba đang giận dữ quát, me lải nhải bên cạnh phối hợp. Thật là, làm quả hoành tráng rồi bỏ đi giờ để mình nghe chửi dùm vậy đấy, ba chửi nhiều đến mức mình chẳng còn nhớ nổi chỉ ghim lại được vài từ: "sinh tật, bệnh, lây nhiễm'', gì nữa nhờ? Quên hết rồi, mệt tai với ba ghê, chị đã không có nhà mà cứ chửi. Có nghề nghe chửi mướn chắc bà chị mình phải trả cho mình số tiền lương trước giờ là không hề nhỏ chút nào. Mình cũng nhảy lẹ vào phòng né tránh bom đạn thế chiến "gia".

    Chị à! Cả nhà đang đợi chị về như đợi được chụp hình với idol nổi tiếng đấy.
    thay đổi nội dung bởi: Aoi Thỏ, 01-05-17 lúc 13:15

  2. Có 8 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


  3. #2
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    Chương 2


    Bản thân tôi không rõ mình thích con trai hay con gái hơn, nhưng tôi chắc chắn một điều là tôi không phải les, tôi có rung động với một vài đứa con gái trước đó nhưng chưa hề yêu ai trong số họ, tôi cho rằng đó đơn giản chỉ là sự ngưỡng mộ và trên cả là tôi vẫn có cảm giác với con trai. Không có dự tính cho việc tìm hiểu về tình yêu đồng giới, tôi chẳng ra sức tìm hiểu kiến thức hay đơn giản hơn là tìm kiếm thông tin trên google; tôi chỉ đọc những bài viết về đồng tính mà tôi tình cờ thấy được hoặc nghĩ là nó thú vị. Cặp này đẹp đôi hay cặp này không đẹp đôi – là tất cả những gì tôi nghĩ khi xem hình ảnh những cặp đồng tính.

    Nhưng có lẽ sau này tôi sẽ đi theo một hướng khác, tôi nghĩ mình sẽ được trải nghiệm gần, nó hấp dẫn hơn cả là qua chị tôi, nói không tò mò thật sự rất giả dối. Con người luôn rất hiếu kì theo một cách khó hiểu, cùng một vấn đề nếu họ hoàn toàn chẳng biết tý gì họ sẽ không buồn tìm hiểu nhưng nếu gợi mở cho một tý, chỉ cho họ biết mấp mé lại như chất kích thích hơn bao giờ hết, họ sẽ nói: "Hãy cho tôi biết thêm" và nếu bạn không cung cấp cho họ và chỉ đáp: "Hãy tự tìm hiểu", họ sẽ thật sự làm vậy khi hứng thú với vấn đề còn không, sự tò mò chỉ dừng ở đó.

    Chết tiệt, sao chị có thể lấp lửng như vậy được, nó thật sự có thể khiến tôi ngồi ngẫm hết ngày đấy. Và điều này khiến tôi thông tin liên lạc với chị qua một cước điện thoại ngắn, chỉ là hỏi vài câu thôi, tôi thầm nhủ và gác máy lên tai.

    "Sao đó, ba mẹ chửi xong chưa?''

    "Giờ còn chửi nữa à, đang đợi chị về hành quyết đó.''

    "Haha, để ba bình tĩnh rồi nói chuyện sau.''

    "Hết ngày hôm nay ba cũng không có nguôi được đâu.''

    "Kệ ba chứ''

    "Tỉnh''

    "Với ba phải vậy!"

    "Mà chị nói thật hả?''

    "Thiệt đó, chuyện này có gì để đùa được. Thôi chị cúp máy, thầy đang nhìn''

    Ít ra chị cũng biết sợ thầy nhìn. Những chuyện này nói qua điện thoại quả thật không tiện, cũng chỉ có hỏi được bao nhiêu đó, tôi như thế này là đang hứng thú với vấn đề hay không đây? Giả thiết cho, kết quả cần tìm... Ngủ thôi.


    —-


    Hự, ặc. Gì... Gì vậy? Trước đó vài giây tôi còn đang đứng trước cửa phòng thấy ba với chị chơi trò rượt đuổi nhau, cả hai cùng hướng đến chỗ tôi với vận tốc ánh sáng, giờ thì thân hình đầy đặn của chị một phát húc vào người tôi đẩy thằng tôi bay gọn vào phòng.

    Tôi ngồi bẹp trên sàn nhìn chị rất nhanh đóng sầm cửa lại, khóa chốt. Nè, hai người có muốn chơi đuổi bắt thì ra đường rộng đi chứ, lúc đó lấy xe dí nhau còn tốt chán. Ở nhà đủ để ruồi muỗi rượt nhau thôi.

    "Mở cửa ra ngay", tôi nghe tiếng ba tôi rít gào đằng sau cánh cửa.

    "Con không mở, ba đừng có đập cửa rầm rầm nữa, nhức đầu quá"

    Chị tôi đứng đối diện nhìn chằm cánh cửa như thể đang nhìn mặt ba, hét vọng ra ngoài. Chị nên nói với ba, đừng đập nữa, hư là tốn tiền sửa chứ ở đó mà nhức đầu!

    "Mày ra đây ngay, ra đây nói cho ba mày nghe rõ ràng!"

    "Con không muốn nói chuyện với ba lúc này."

    "Mày cút ra khỏi nhà này đi, đừng đem bệnh hoạn về gia đình"

    "Sức khỏe tốt, tinh thần ổn, trí óc minh mẫn, con rất bình thường", chị tôi xoay lưng tựa vào cánh cửa, hai nắm tay siết chặt.

    "Ba đuổi con đi rồi lại tốn công tìm con về thì đừng có đuổi. Chuyện của con, con đã quyết định rồi, con đã nói con báo cho ba mẹ biết không để xin ý kiến."

    "Mày giỏi, để coi trốn được bao lâu", dứt lời là tiếng đập cửa mãnh liệt nhất từ nãy giờ, chúng tôi không cần nhìn mặt vẫn đủ nhẩm được áp suất của cơn giận dữ phát ra từ ba, mà cũng chẳng sao, nó đâu phải dành cho tôi. Một trận im lặng kéo dài đằng sau cánh cửa, chị tôi quay đầu nhìn thấy tôi đang ngồi trên giường: "Sao ở đây?". Hay, chị mải chơi với ba vui quá quên mất khoảnh khắc húc tôi vào phòng để giờ hỏi câu bị thừa.

    Chẳng quan tâm tôi có định trả lời hay không, chị cầm giỏ xách quẳng lên giường lẩm bẩm: "Sao giờ ba còn chưa đi làm?", tôi ngước nhìn chị đang đi qua đi lại trong phòng cúi đầu nhíu mày nhìn sàn. Ngắm sườn mặt chị, rõ ràng thật xinh gái, những lúc chị thế này đâu ai biết thật ra tính cách chị cứ "mây mây".

    "Ba xin nghỉ hôm nay chỉ để đợi chị về đó, hạnh phúc nhé."

    Chị to mắt nhìn tôi: "Chết thật, tính sai rồi". Tính? Chị cũng biết tính đường đi nước bước xem ra cũng không tỉnh ruồi lắm, mà cũng tò mò chị tôi tính toán thế nào với ba mẹ, tôi đang định mở miệng hỏi thì thấy chị thả người nằm dài ra giường lấy điện thoại nhắn tin như chưa có chuyện gì xảy ra, đôi mắt chăm chú vào bảng tin faecbook, đưa ngón tay trượt nhẹ trên màn hình cảm ứng.

    Rồi chị lại làm tôi lần nữa thầm hỏi: "Có thật chị thích con gái?". Tình huống của chị hình như hơi trệch đường đi theo lẽ thường thì phải? Sao ta? Có nên google đọc bài tâm sự của những người đồng tính trong hoàn cảnh này họ sẽ như thế nào không nhỉ? Còn chị, chị làm gì tiếp theo đây?
    thay đổi nội dung bởi: Aoi Thỏ, 24-05-15 lúc 11:47

  4. Có 8 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


  5. #3
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    Chương 3



    “Ghê sợ đồng tính luyến ái – wikipedia*”

    Dòng chữ trên màn hình điện thoại hằn vào mắt khi tôi quyết định tìm hiểu với anh bạn biết tuốt google. Ngón tay chạm nhẹ tay vào đường link, liên tiếp những con chữ đi vào mắt tôi, rất từ từ đọc từng mục.
    “Ghê sợ đồng tính của chính mình”, đến đây bất giác tôi rất nhỏ giọng đọc ra tiếng thay vì đọc nhẩm trong đầu, âm lượng vo ve chỉ mình tôi nghe được.

    “Sợ đồng tính của chính mình (internalized homophobia) là sự sợ, có ác cảm với cảm giác đồng tính trong bản thân mình vì định kiến xã hội. Điều đó gây cho họ sự băn khoăn nặng nề hoặc sự không chấp nhận thiên hướng tình dục của chính bản thân....”

    “Sợ bị phát hiện là người đồng tính:
    Nhiều nhà lý luận trong đó có Calvin Thomas và Judith Butler nêu lên giả thuyết rằng sự ghê sợ đồng tính luyến ái có nguyên nhân sâu xa là do sự sợ bị phát hiện là đồng tính...”

    Ừm... Vậy có thể hiểu đơn giản là sợ bị người khác kì thị nên chối bỏ giới tính bản thân, tự ghê sợ đồng tính của chính mình, buông thõng điện thoại trong tay xuống, tôi đưa mắt nhìn chị: Không có chối bỏ, không có sự ghê sợ. Càng suy nghĩ tôi càng ngẩn ra nhìn chị, chị nằm đọc tạp chí thỉnh thoảng phát tiếng cười nhẹ. Dựa vào đâu chị có thể quyết định và bình thản như hiện tại? Mặc dù bản thân mập mờ chuyện của những người đồng tính nhưng tôi biết được rất ít người thoải mái công khai giới tính thật bản thân, ở Việt Nam tỉ lệ này càng hiếm.

    Vẫn không ngưng nhìn chị nghiền ngẫm, tôi thật sự không hiểu được. Khoan đã, tôi vừa thấy được điều gì đó rất... Mắt soi kĩ, màu hồng đậm. Này bà chị, mặc quần ngủ ở nhà ngắn không nói, còn rất dễ nhìn xuyên qua ống quần nữa, mỗi lần cử động nhìn cũng rõ lắm đấy. Nằm nghiêng người: ừm...tỉ lệ này là 1/3 tổng thể, nằm sấp: Đường viền. Ngồi dậy: Không thấy.

    Ngồi dậy? Chuyển tầm mắt về phía trên, chị ngồi nhìn tôi cười khả ái rồi đủng đỉnh đứng dậy hướng cánh cửa đi tới nói: “Năm rưỡi rồi”, chị vươn tay mở cảnh cửa, bỗng đóng sầm lại, quay người dựa lưng vào cửa nhìn tôi nói:
    “Lạy Chúa, ba vẫn đang đứng ngoài cửa.”

    “Gì vậy trời, nãy giờ cũng hơn một tiếng rồi đó. Ba không biết mỏi chân chứ mình biết mỏi tim lắm đó”, chị tôi lẩm bẩm vài câu, khoanh tay đi qua đi lại trước mặt tôi.

    Có cần chị phải hoảng hốt vậy không? Còn tưởng chị không sợ trời sợ đất. Đứng lên mở khẽ cửa dòm ra ngoài, tôi chẳng cần suy nghĩ nhanh tay đóng cửa lại ngay nhưng không luôn, tôi cũng bị ba hù dọa một phen.

    Một thân sừng sững khoanh tay oai vệ đối mặt với cánh cửa im ỉm. Đừng nói nãy giờ ba đứng như vậy đi, thật dễ hiểu với phản ứng của chị, ba tính làm chuyện vô ích này để làm gì vậy. Quay lại chỉ thấy chị tôi đang im lặng ngồi trên giường cúi đầu, tóc dài rũ xuống không rõ được khuôn mặt chị lúc này thế nào.

    Dù trong tình huống đầy mùi nguy hiểm này, tôi vẫn có quyền an nhàn đi ra khỏi cửa mà không phải lo sợ, chẳng qua bộ dạng của ba tạm thời hù dọa tôi một lúc. Bước ra ngoài, thấy mẹ đứng đằng sau ba có chút không yên, tôi khẽ gọi một tiếng “Ba” rồi cũng hướng phía mẹ đi tới.

    Nhìn bóng lưng ba, thật cảm động... Tình huống cứ như anh hùng hào hiệp nói với tiểu mỹ nhân trước mặt: “Yên tâm, ta sẽ bảo vệ nàng”. Bật cười lớn trong lòng, lay động theo nghĩa này đấy, vui thật.

    Một lúc ngắn sau, chị tôi bước ra ngẩng đầu nhìn ba. Mẹ tôi định tiến lên chạy về phía chị, chưa kịp đã nghe tiếng “chát” thật mạnh, ba tôi đưa tay lên tát thẳng vào mặt chị, trên khuôn mặt trắng nõn in vết năm ngón tay. Sững sờ một lúc, tôi nhìn dưới khóe miệng chị có rỉ vết máu nhỏ, chị bật khóc.

    “Ông làm cái gì vậy? Sao có thể đánh con đến mức này!?”

    Mẹ tôi hoảng sợ hét lên, từ đằng sau chạy lên lấy tay dùng lực đánh vào cánh tay ba luôn miệng trách, tôi vội vàng đi tới chắn trước người chị. Nghiêng đầu nhìn, tôi thấy chị cúi đầu tay ôm mặt khóc thút thít, nhìn vệt máu nhỏ nơi miệng tôi hiểu rõ cảm giác xót của mẹ. Ba lần này thật sự tức giận, chị tính sao đây? Tôi rất muốn đưa tay lên xoa má chị.
    “Ông nhìn ông tát con bé đến mức chảy ra máu đi, ông không nói không rằng mà đánh con bé như vậy, ông kêu nó ra cho ông nói chuyện sao, kiểu này sao con nó có thể dám ra, ông đi xuống nhà đi, Hân con đưa chị vào phòng đóng cửa lại tý mẹ lên nói chuyện”

    Mẹ tôi nói một tràng không ngừng nghỉ, luôn tay đẩy người ba tôi. Khuôn mặt ba vẫn tỏ vẻ giận dữ và cương quyết nhưng tôi kịp nhìn thấy một tia áy náy, bộ dạng có chút tần ngần từ phía ba, tôi biết ba cũng không ngờ mình lại mạnh tay đến thế.

    Khi đã đóng cửa phòng lại, tiếng hét của mẹ nhỏ dần cho thấy hai người đã gần đi xuống nhà. Ngồi bên cạnh chị, bộ dạng này của chị có chút khiến tôi không quen. Giờ sao đây? Tôi không biết phải an ủi thế nào, chỉ im lặng. Mãi một lúc tôi mới lên tiếng:

    “Chị... ừm không sao chứ?”

    “Không sao”, chị ngẩng đầu nhìn tôi, tuy trong mắt còn vương tý nước nhưng khuôn mặt trái lại rất tỉnh bơ. Rồi chị khẽ bật cười khúc khích mất đi bộ dạng rũ rượi.

    “Đạt không?”

    “Chuẩn khỏi nói.”

    Tôi ngẩn một lúc mới kịp đáp lại, qua mắt được cả em là đạt lắm rồi còn gì, “hay do ba đánh đau quá mà bật khóc, cứ thừa nhận đi. Lần này ba mạnh tay”. Tôi nhìn dưới khóe miệng chị.

    “Cái này”, chị chỉ tay lên môi, “là chị cố tình làm, chỉ cần lúc ba vung tay tát, chị lấy răng cắn vào môi dưới là có máu.”
    “...”. Bộ dạng cúi đầu trước khi bước ra khỏi của chị là để suy nghĩ ra cái cách này phải không? Cần không, giờ em tát vào chỗ cũ của ba nhìn cho thảm thêm, đạt lắm.

    “Không dễ làm được như vầy đâu đó. Chiêu này hiệu quả, nhìn mẹ thì biết.”

    Tiếng mở cửa phòng nhẹ nhàng phát ra, tôi đứng lên nhìn mẹ đang đi vào, quay lại thấy chị hồi phục bộ cúi đầu rũ tóc xuống. Nhanh ghê. Tôi còn kịp thấy chị đang rất khẽ mím môi, hiểu rồi cắn thêm cho ra tý máu tươi. Mẹ tiến tới ngồi gần ôm chị xoa xoa tóc, bộ dạng xót xa của mẹ trong tình huống này lại làm tôi buồn cười.

    Chị tôi ngả vào người mẹ bật khóc, nước mắt dàn dụa trên hai má. Ghê bay. Lấy tý bắp rang, nước ngọt không khác xem rạp, 3D đấy, cũng muốn lắm nhưng tôi biết mình cần ra ngoài cho mẹ và chị nói chuyện. Tôi đành xoay người đi ra khỏi phòng đóng cửa lại.

    Tự bản thân hỏi chị thuyết phục mẹ thế nào. Logic một tý, có thể ngay từ đầu chị đã quyết định nói chuyện với mẹ trước để mẹ thuyết phục ba như vậy sẽ dễ dàng hơn cho chị. Gặp phải tình huống hôm nay nên bà chị tùy cơ ứng biến. Thật giỏi.
    Nhưng nếu vậy, chẳng phải ngay từ đầu chị đừng nên thông báo cho cả nhà, nói cho mẹ trước chẳng phải vẫn hơn sao? Vậy là sao? Mình thật sự muốn hỏi chị. Bộ dáng suy nghĩ của mình lúc này giống Sherlock Holmes** không nhỉ?

    * http://vi.wikipedia.org/wiki/Gh%C3%A...BA%BFn_%C3%A1i

    **Nhân vật thám tử nổi tiếng trong tác phẩm của nhà văn Arthur Conan Doyle
    thay đổi nội dung bởi: Aoi Thỏ, 24-05-15 lúc 11:48

  6. Có 8 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


  7. #4
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    Chương 4


    Ngáp một cái thật dài... mình không thích môn lịch sử chút nào.

    Nhưng trong không khí chiến tranh lạnh ở nhà lại khiến tâm trạng mình thật rạo rực. Xem nào, ba với chị đôi bên kéo dài được hai tuần, mặc dù kiểu thế này cũng có cái hay riêng nhưng giật gân hơn nếu hai bên cho tý bom đạn, đủ để khuấy động không khí thôi đừng gây thương tích.

    Chắc là việc này cần chất xúc tác, vậy thì giờ mình cũng vác mặt về nói với ba: “Con đưa con dâu về ra mắt ba mẹ đây”. Đùa thôi, cái này là xúc đất tự chôn mình chứ không còn gọi là xúc tác nữa. Ba lên gối cho mình vài phát cũng nên.

    Sẽ là mất vui khi bản thân dính vào, ngắm người khác chiêm nghiệm là đủ. Cuộc đời mà, hài kịch là khi nhìn từ xa còn bi kịch là khi ở gần.

    A, ra chơi rồi. Xem ra nghĩ vẩn vơ trong giờ thời gian qua cũng thật nhanh. Chào thầy nhé, thầy làm em ngáp mấy cái trong giờ là chứng tỏ thầy giảng hay lắm chứ không là em gục rồi, trách em sao được đây, Sử mà.

    “Hot hot hot, tao nói tụi mày tin này!!!”

    “Gì gì”

    “Tin bà chị lớp 12 có bầu phải không?”

    “Hay tin ông Thầy Tiến quen học sinh?”

    Hay ghê, con kia chưa nói đã nhiều tin phọt ra. Cho mấy đứa này là gián điệp, chỉ cần đối phương nói: “Tôi biết tin này hay lắm”, khéo lại phọt ra cả nguyên dàn: “À, tôi biết rồi, tin XYZ, ABC, đầm già xì phải không”

    “Sai hết, hai con ở lớp B9 hôn nhau trong lớp luôn đó tụi mày!!!”

    “Thật không mày?”

    “Con nào?”

    “Kinh vậy”

    “Con nào nữa, con Lan les đó, còn con kia hình như là con Trang”

    “Gì, con Trang ngày trước con quen với thằng Hùng lớp mình mà, lộn không đó mày?”

    “Nguyên đám trong lớp thấy, tụi nó ngồi cuối lớp hôn nhau trong giờ, mặc kệ ông thầy, ghê chưa, ghê chưa”

    “Ghê vậy, tụi nó tính làm nổi chắc”

    Tôi thật chỉ muốn bật hỏi: “Chạm môi thôi chứ gì, sức mấy dám cháo lưỡi trong lớp”. Hóa ra tin cũng chỉ có nhiêu đó còn lại cứ tao không rõ, tao không biết, tao chỉ nghe.

    Không vui.

    “Lớp mình chuẩn bị có học sinh chuyển trường đến”

    Đài phát thanh chuyển tin rồi. Tắt tivi.

    “Thưa cả nhà con mới học về”, vừa dứt lời, tôi thấy chị cười rạng rỡ chạy lại như kiểu đằng sau chị có cái đuôi đang vẫy vẫy, giống thú đợi chủ về.

    “Bé à, để chị cất cặp cho bé.”

    “Ừ, cất đi.”

    “Bé à, học mệt không.”

    “Chị nhờ gì nói luôn đi.”

    “Hihi.”


    ---


    “Tối nay chị có việc nhờ em làm”, tôi nhớ lại lời chị nói lúc trưa và giờ là tối rồi đấy bà chị, sao chưa có động tĩnh. Tôi chống cằm ngồi ở bàn ăn nhìn chị đang mỉm cười lướt web phía đối diện, chị nghiêng đầu nhìn tôi với bộ dạng cười hìhì.

    “Con đi qua nhà bạn tý nha mẹ”, chị thủng thẳng đứng dậy nói.

    “Đi nhớ về sớm, dạo này đường tối nguy hiểm”, mẹ tôi bận rộn rửa chén, đáp mà không quay lưng lại nhìn. Mỗi lần nhìn mẹ, vài chữ trong đầu tôi lại hiên lên “Nạn nhân của giải Oscar Việt Nam”. Việt Nam có giải Oscar đấy...do tôi trao. Và đương nhiên người nhận giải đầu tiên đương nhiên là chị tôi.

    “Con biết rồi, con đi đây”

    “Á quên, con quên tắt máy rồi. Ai tắt dùm con với”, chị đứng từ nhà ngoài hét vọng vào, tôi thấy chị nháy mắt với tôi một cái rồi biến mất dạng.

    Đứng lên tiến lại chiếc lap để gần đó, lập tức hiểu khi tôi nhìn màn hình. Nghĩ là chị nhờ hẳn phải có gì vui, tôi mới đồng ý. Giờ thì thật nhàm chán.

    “Câu chuyện cảm động về người mẹ kêu gọi ủng hộ người đồng tính”. Tôi đọc to thành tiếng, ba ngẩng lên nhìn tôi. Thật ra tôi có thay đổi một số từ, nguyên bản gốc là: “Câu chuyện cảm động về người mẹ kêu gọi ủng hộ hôn nhân đồng giới*”

    “À, mẹ đọc bài đó rồi”

    Chị cho mẹ đọc, chắc luôn!

    “Thấy sao mẹ? Con vô tình thấy được”, tôi chỉ màn hình máy tính nhìn mẹ hỏi. Đảm bảo mẹ trả lời dông dài lắm, tôi hỏi cốt chỉ để tiếp cận ba thôi không cần đáp án từ mẹ. Mẹ cứ nói, con chẳng nghe, để ba nghe là đủ.

    Trái với suy nghĩ của tôi, mẹ không tý mây mưa dầm dề, mẹ chỉ nói để máy cho mẹ đọc lại. Tôi bước ra nhà ngoài xem tivi, tay bấm máy gọi điện cho chị.

    “Bánh tráng trộn”

    “Không!”, tôi dứt khoát.

    “Đồ nướng xiên que”

    “Không!”

    “KFC”

    “Không!”

    “Chứ muốn gì?”

    “Càn quét khu ăn vặt.”

    “Gì? Làm có nhiêu đó. Tốn tiền chị lắm đó”

    “Không thôi, em vào tắt máy, ba chưa có đọc”

    “Được rồi! Ok lần này”

    Chị dẫn em đi ăn không phải trả công cho việc em làm mà là vì việc chị nhờ lần này quá chán ngắt, làm mình cứ hy vọng có gì đó thú vị hơn cơ đấy. Thôi kệ dù sao tôi cũng sẽ bù được chầu ăn, có vẻ không no nhưng đã miệng.
    Lại ngó cổ liếc vào trong, tôi thấy chiếc lap đã an vị bên ba từ lúc nào, ba đang chăm chú nhìn màn hình, mẹ đứng bên cạnh thuyết trình gì đó. Mẹ ơi, con nghe chị nói lên đại học thuyết trình không được mười điểm bao giờ đâu. Nhưng cố lên mẹ nhé, mẹ vượt trình đại học rồi mà. Nói thế không phải mẹ tôi thạc sĩ hay tiến sĩ đâu mà vì mẹ đã đi làm, trải đời và thật ra mẹ cũng biết cách mắm muối lắm. Chị à, chị chọn đúng đại diện thuyết trình cho cả nhóm rồi đó.


    ---


    “Ngân, ngồi đây nói chuyện với ba”

    Đang đưa chân bước vào nhà vệ sinh, tôi nghe rõ ràng lời ba nói không sót một chữ, nếu có dấu phẩy được ba nói chắc tôi cũng nuốt gọn. Có chuyện hay, có chuyện hay! Tôi nhanh phóng vào nhà vệ sinh xả lẹ, kéo quần hết cỡ vận tốc, còn mắc thải phân lắm nhưng nín được chờ tý xử lý sau. Giờ tôi phải nhanh xem phim cùng gia đình.

    “Ba không cho phép con yêu người cùng giới.”

    Xem ra bài chị muốn ba đọc mấy ngày trước vô nghĩa rồi sao? Tôi nhìn đợi chị mở lời.

    * http://www.baomoi.com/Cau-chuyen-cam...9/12345035.epi
    thay đổi nội dung bởi: Aoi Thỏ, 24-05-15 lúc 11:59

  8. Có 7 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


  9. #5
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    Chương 5

    “Vậy thôi, con cũng không đợi ba đồng ý nữa.”

    Chị tôi bình thản đối mặt ba nhẹ giọng nói, tôi tưởng chị sẽ hỏi “tại sao”, mà xét lại cũng không thiết phải hỏi như vậy. Có lẽ trả lời kiểu này mới phù hợp với tính cách chị tôi hơn.

    “Nếu đã biết vậy thì hãy trở lại bình thường đi. Kết hôn, sinh con như bao người khác. Trước đây con vẫn quen con trai tại sao bây giờ không thể? Ngân, nghe lời ba.”

    “Kết hôn và sinh con...”

    Chị tôi ngước đầu nhìn ba, nhỏ giọng như đang tự nói với chính mình. Ba ngồi đặt hai tay lên bàn, mười ngón tay đan vào nhau lúc này siết chặt, đáp lại chị bằng cái gật đầu nhẹ. Nét mặt ba thoáng buồn hoặc là tự tôi thấy vậy.

    “Ý hay đó ba, vậy là ba cho con qua Mỹ sinh sống phải không? Không ngờ ba tâm lý vậy nha”, chị nở nụ cười đáng yêu với ba, giọng nói hớn hở, vẻ mặt rạng rỡ.

    Thôi rồi, mình đứng nín cười đến mức gây nội thương mất lại thêm nhìn vẻ mặt ba lúc này nữa. 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10, đứng hình mười giây nhưng mà ít nhất ba cũng nên ngậm miệng lại, xấu trai quá đấy và con có thể hình thấy cái răng hàm bị sâu của ba.

    “Ý ba không phải vậy, sao con có thể xuyên tạc được”, ba tôi hơi lớn giọng, nhíu mày nhìn chị quá sức tưởng tượng.

    “Ba nói con trở lại bình thường và giờ con đang rất bình thường. Ba nói con kết hôn, sinh con, chẳng phải ở Mỹ cho phép kết hôn đồng giới sao. Hay ba thích nước khác hơn, Hà Lan, Canada?”, nói rồi chị tôi im lặng một chút nhìn ba mỉm cười. “Ba nói con quen con trai. Giờ con vẫn đang quen, bạn con là con trai nhiều lắm.”

    Chà, bài phân tích hợp lý. Đứng ở khía cạnh là giáo viên môn “sức mạnh ngôn từ” tôi cho em điểm tối đa, tôi ước tôi có thể nói với chị như vậy. Ba đứng hình lần nữa, lần này xem ra không có há hốc miệng.

    “Ý ba là con phải yêu đàn ông”, ba tôi có chút chịu không nổi kiên nhẫn nhấn mạnh từng từ.

    “Con yêu ba”, chị tôi to mắt ngây ngô nói.

    Vẻ mặt này đang giả ngây ngô, tôi chắc chị hiểu ý ba hơn hết.
    Ba tôi đưa tay lên nhấn nhấn hai chỗ thái dương, mắt ông nhíu chặt. Dầu gió cho ba, ba bị trúng gió độc mang tên Ngan Ya Ngu – Ngân Giả Ngu. Tý mình phải nhanh chạy ngay ra chỗ vắng để bật cười thật lớn, còn giờ thì cố nín nào.

    “Bà, tôi nhức đầu quá. Về phòng với tôi”

    Tự nhiên đang tranh luận mà ham muốn chuyện phòng the nhất thời vậy ba? Tự tôi cũng phải bật cười lớn trong lòng vì suy nghĩ của chính mình. Môn này gọi là “xuyên tạc lời nói.”

    Ba đứng lên tay vẫn không ngừng xoa thái dương, mẹ đỡ ba lên cầu thang cũng không quên quay xuống nhìn chị tôi với vẻ mặt bó tay. Chị nhún nhún vai rồi lại nhìn tôi cười. Tôi cũng dùng bộ dạng nhún vai nhìn chị.

    “Chị chưa qua ải của ba đâu đó”

    “Chị đâu quan tâm”
    Nói rồi cả hai chị em tôi bật cười.

    Ngồi nhà ngoài xem tin tức, xem hết thời sự trên HTV7 tôi chuyển qua kênh ANTV, cũng không có tin tức nào tôi đặc biệt chú ý. Hướng mắt chuyển về phía chị đang ngồi bó gối trên ghế nhắn tin, chị biết có người nhìn liền buông điện thoại xuống, bước sang ngồi cạnh tôi.
    “Giờ sao đây ta? Hỏi ý kiến ba mẹ xong rồi giờ qua hỏi ý của bé yêu. Thấy sao” chị tôi đặt hai tay lên hai vai tôi ấn nhẹ như kiểu đang xoa bóp, nhẹ giọng giả tạo hỏi.

    “Sao là sao”

    “Ủng hộ chị không?”

    “Em không ủng hộ, chẳng phản đối. Không phải chuyện của em.”

    “Không được, em lúc nào cũng phải về phe chị”, chị tôi cười hìhì dán sát mặt vào tôi, “chị thấy em phản ứng bình tĩnh quá, hay là em giống chị?”, chị mờ ám nhướng mắt nhìn tôi.

    “Em lúc nào cũng bình tĩnh.”

    “Mặt ngoài là vậy”

    Chị tôi đứng dậy nói lấp lửng, bỏ đi vào trong kịp quay lại nhìn tôi cười, tôi đáp lại cũng bằng nụ cười.


    ---

    Vào phòng lấy mớ quần áo cho mẹ, tôi thấy ba ngồi ngay giường đang đọc báo, bất giác tôi nghe ba nói: “Hân, con ngồi đây tâm sự với ba”, rồi thấy ba vỗ vỗ lên mặt nệm, ý bảo tôi ngồi xuống.

    “Ba biết con là một đứa ít nói, lại chững chạc hơn nhiều so với chị. Khi quyết định nói chuyện với chị, ba đã từng nghĩ không nên cho con chứng kiến nhưng rồi lại thôi, vì ba nghĩ là nó ổn với con. Con là một đứa hiểu chuyện phải không?”

    Tôi vẫn im lặng nghe ba nói. Nếu ba bước vào trong đầu tôi, chắc chắn ba sẽ rút lại những lời vừa nói. Ba đâu thể biết tôi ít nói là vì não tôi nghĩ quá nhiều mà lời nói đáp ứng không kịp. Nếu chị là diễn viên xuất sắc, tôi lại là đứa giỏi che giấu, tôi nghĩ vậy.

    “Ba và mẹ đã nói chuyện với nhau rất nhiều. Thậm chí ba còn lên mạng tìm hiểu thêm, ba vẫn kiên quyết phản đối nhưng khi nhìn chị con, ba lại không biết nên làm thế nào.”

    Ba trầm ổn đều giọng nhìn tôi trìu mến như cách ba nhìn một đứa con nhỏ đang chập chững tập đi.

    “Vâng”, ba cười khi nghe tôi đáp.

    “Ba đã đọc những tình huống gặp phải trên mạng, rất nhiều. Vậy mà chị con ứng xử không hề có chút tương tự, làm ba không biết làm sao. Ba thật ra chỉ muốn dựa vào phản ứng của chị con để quyết định mà cấm đoán hay không.”

    Ba ngưng một thời gian khá dài rồi lại to mắt nhìn tôi tiếp “và giờ thì ba chẳng biết làm thế nào”

    Ba mà soi gương nhìn vẻ mặt của ba lúc này mắc cười lắm đấy, và đừng dí sát vào mặt con, con phụt cười vào mặt ba mất. Tôi ra vẻ chăm chú nhìn ba rồi hỏi một câu:

    “Vậy từ đầu khi ba suy tính, ba sẽ phản đối nếu chị phản ứng thế nào?

    Ba ngạc nhiên nhìn tôi, rồi im lặng không nói. Tôi đứng dậy gom quần áo bước ra khỏi phòng. Khi quay người đưa tay đóng cửa, ba ngẩng đầu nói với tôi:

    “Thật ra tình huống nào ba tìm hiểu, ba đều tự rút ra mà có cách cấm”

    Tôi gật đầu, đóng cửa lại.
    Nhưng với chị là nằm ngoài dự tính của ba rồi phải không.
    thay đổi nội dung bởi: Aoi Thỏ, 21-06-15 lúc 16:51

  10. Có 8 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


  11. #6
    Tham gia ngày
    Aug 2013
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    19
    Được thích 35 lần trên tổng số 14 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    Tiếp tục đi bạn hiền, truyện này hay đó , mặc dù dạo này tui không rảnh vào coi nên đang cố gắng sắp xếp, hóng chap tiếp theo nhe

  12. Có 1 thành viên thích bài viết của Blucia:


  13. #7
    Tham gia ngày
    Nov 2013
    Bài gởi
    44
    Được thích 15 lần trên tổng số 11 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    vì cái sự ham hố, đã lượm thấy chương 6 - 7 ở đây này http://vnsharing.net/forum/showthrea...=700129&page=3

  14. Có 3 thành viên thích bài viết của ttlong:


  15. #8
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    Chương 6

    Cuối cùng cũng tạm thời được xuất trại điên, tôi xách cặp bước ra khỏi phòng khám, mệt đến mức không buồn tỏ vẻ hớn hở phóng vèo về như tụi bạn, có đứa còn vừa chạy vừa giơ hai tay lên trời hú hét bộ dạng hệt như khỉ. Ít ra nhìn cảnh này mới biết độ điên mình vẫn chưa gọi là cao, thật may mắn.

    Tôi lười nhác thả mình xuống ghế đá, ngồi nhìn từng lớp váy độ ngắn dài khác nhau đi ngang qua. Một lớp váy ngắn trên đầu gối một centimet dừng trước tôi, với kinh nghiệm đo bằng mắt không hề tồi của bản thân, tôi tin chắc là mình đúng; lớp váy ấy đi qua một bước rồi ghé xuống ngồi cạnh tôi. Được một lúc, nghe người bên cạnh nhỏ giọng gọi “Hân” một tiếng tôi mới nhìn sang, gương mặt xinh xắn nở nụ cười. À.... tôi ngân dài chữ “à” trong đầu.

    “Nãy giờ cứ ngồi ngẩn ra nhìn gì vậy? Sao Hân chưa về?”, nhỏ cười.

    “Ừ ngồi chơi tý, đợi vắng người rồi về”, chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua nhỏ một cái, tôi lại quay đầu nhìn thẳng về phía trước, dựa lưng vào thành ghế ngồi thoải mái. Nhìn mặt nhỏ tôi cũng thấy lười.

    “Hà thì đợi Tùng.”

    Ai hỏi mà nói.

    “Tùng đang trực nhật nên Hà đợi”, nhỏ lại tiếp.

    “Ừ”, tôi kết thúc câu chuyện.

    Tùng là tên ma mới, chuyển trường vào lớp tôi học và hơn hết là còn ngồi cạnh tôi, thật chật chỗ. Nếu theo truyện tình cảm cẩu huyết, một anh chàng hot boy mới chuyển trường gặp oan gia là cô bạn cùng bàn, đôi bên đi đến chí chóe rồi tình cảm nảy sinh như xương rồng nở hoa, một chuyện tình học trò lãng mạn. Tởm thật, đặt bản thân vào trường hợp như thế làm mình phát gớm.

    Ghê với chính suy nghĩ do bản thân đạo diễn, tôi đứng lên cúi đầu nhìn người bên cạnh, nhỏ ngẩng lên vẫn cười với tôi. Suy nghĩ một chút, tôi lại ngồi xuống, đưa biểu cảm nhạt nhạt nhìn thẳng vào nhỏ, người đối diện vẫn cười nhưng lần này kèm cái nghiêng đầu nhẹ, lọn tóc xoăn nhẹ được uốn cẩn thận của nhỏ khẽ rung theo cái nghiêng đầu. Tôi vẫn bình thản nhìn, phát hiện nhỏ có chút ngại.

    “Gì vậy?”

    Không đáp, tôi đứng dậy tung tăng đi một nước. Nhìn mình bao lâu, mình nhìn lại bấy lâu, vậy thôi. Nếu đã biết ngại thì lần sau đừng nhìn người khác như vậy, với nhỏ này mặt có xinh bao nhiêu thì mình cũng không có hứng nhìn nhiều đâu. Mà khoan, cảm giác bản thân mình quên gì thì phải, tôi tự hỏi rồi nhìn xuống chỗ trống nơi hai tay của mình. Xoay mình trở lại ghế đá, tôi đưa tay lấy chiếc cặp bị lãng quên, tôi nghe tiếng nhỏ bật cười:

    “Hân có cái cặp mà cũng để quên”

    “Cái gì không quan trọng hay bị quên”, hôm nay toàn môn mình ghét, thật chẳng muốn mang bên người chi cho nặng thân, nhìn đến sách mấy môn này thôi cũng làm mình muốn cầm liệng đi.

    ---

    “Em muốn biết người yêu của chị.”

    “Mốt em cũng được biết.”

    “Là bao giờ?”

    Chị tôi đang nằm dài trên giường đọc tạp chí, nghe tôi hỏi liền ngẩng đầu nhìn tôi. Thẳng tay quẳng tạp chí qua một bên, chị ngồi dậy tiến gần lại phía tôi đi một lượt ánh mắt dò xét:

    “Sao đây, sao đây. Em còn nóng vội hơn cả ba mẹ”

    “Em chỉ tò mò”, tôi hời hợt nhìn chị rồi thản nhiên nói thật.

    “Chứ không phải đang thăm dò tình địch hả”, chị bật cười. “Yên tâm, chị luôn thương bé nhất mà”, dùng giọng dịu dàng giả tạo mà nói rồi quàng hai tay ôm lấy tôi, xoa xoa đầu.

    “Kinh”, hất phăng con bạch tuộc đang cuốn lấy mình, tôi thể hiện rõ sự khinh bỉ qua giọng nói.

    “Không có, chị chưa đến tháng mà”

    “...”

    “Haha”

    Ok, lần này chị thắng. Không vui với trò đùa dở người của chị, tôi đi đến bàn học lấy sách vở ra làm bài tập, mặt ngoài tỏ vẻ không quan tâm nữa nhưng tôi vẫn dành nửa tâm trí vào nó. Ngay từ đầu, khi nghe chị nói tôi đã dành sự thắc mắc rất lớn đặt vào người yêu của chị, hôm nay mới quyết định mở miệng hỏi nhưng xem ra vẫn chưa có đáp án.

    Rà soát lại những người trước đó, mình để ý thấy họ luôn có điểm chung là rất chiều chuộng chị - dựa vào tính cách của chị tôi thì ở điểm này là dễ hiểu và cái nữa là họ cũng khá hiền - chắc là để dễ bắt nạt, ừm...mình nghĩ vậy. Cuối cùng điểm chung lớn nhất: họ đều là con trai. Xem ra nửa não còn lại đang làm bài Lý còn thoải mái hơn, ngừng bút quay qua nhìn chị.

    “Sao vậy bé? Không biết chỗ nào chị chỉ cho.”

    “Đây là môn Lý”

    “Ừ, sao?”

    Còn ừ, ngu Lý thấy cố tổ mà bày đặt. Chị tiến lại đứng cạnh tôi nhìn vào vở chỉ trỏ: “À, bài này chị nhớ nè” rồi đứng thuyết giảng bước làm rất trơn tru. Dùng ánh mắt thán phục ngước lên nhìn chị tôi, dữ dội ghê, đúng là phải công nhận chị ngu thật. Bài này thuộc hạng dễ đó có sai thì sai vừa thôi, đằng này đưa mấy cái không liên quan vào giải làm thành hại não. Nghe chị giảng nhảy sông còn hơn.

    “Đừng truyền cái ngu sang đây”

    “Ủa? Không đúng hả? Vậy thôi, tại chị không giỏi môn này chứ bộ”, nói rồi xách đít an vị lại chỗ cũ còn mình phải tẩy não cách giải của bà chị ngay lập tức.

    “Bé Hân nó vừa nói em ngu”

    Tôi biết chị đang gọi điện thoại. Làm vẻ không quan tâm, tôi vẫn đặt sự chăm chú của mình vào bài tập, đúng là khi chị nói chuyện với người yêu giọng chị thật dễ thương.

    “Gì, đập chết giờ. Bữa nào ghé nhà đi, bé Hân muốn gặp.” Không nghe được bên kia nói gì, tôi chỉ nghe chị đang cười khúc khích.

    Người yêu của chị, là người như thế nào?

  16. Có 4 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


  17. #9
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    Chương 7

    “Em thích không?”

    Chị chạm lên những chiếc nút, bằng cử chỉ thanh thoát khoảng da thịt bên trong cứ như vậy lấp ló rồi dần hé ra từng chút một, khoảnh khắc chiếc áo trượt khỏi người chị rơi xuống sàn là lúc phần trên chỉ được che giấu bởi lớp áo lót hờ hững. Hơi khom người, chị chuyển những ngón tay trắng mảnh dẻ đặt lên khuy quần, chỉ cần kéo một đường thẳng liền thấy chiếc quần nhỏ như ẩn như hiện, mái tóc dài theo từng cử động của chị rũ qua một bên vai, quyến rũ xõa trước ngực.

    Kéo cái xẹt, tụt một phát, khiếp! Bà chị mình cởi quần như bạch tuộc, cứ trơn tuồn tuột. Chỉ bởi hai hành động này của chị đã làm cảnh xuân trước đó bị vỡ tan, lại thêm kiểu quẳng bẹp áo ngực trên sàn. Cảnh sắc giờ đã bị vụn nát.

    “Xàm. Tại sao phải thích”, tôi lười nhác nói.

    “Không phải em mong đợi lắm sao”, chị tôi cười, nhanh tay thay quần áo. Cởi nhanh mà mặc cũng lẹ.

    Khi chị nói đến hai chữ “mong đợi”, tôi biết bản thân mình nhíu nhẹ hai đường chân mày, chị thay xong rồi cũng chẳng có gì để xem nữa, tôi nằm dài úp mặt vào quyển truyện.

    “Chị đừng nói như kiểu em đang đợi người yêu của mình vậy”

    “Chị biết em tò mò mà”, nói rồi chị thả mình lên giường nằm cạnh tôi, giựt lấy quyển truyện, “gì đây, phải đọc truyện sex không”

    Tôi liếc mắt nhìn chị đang chăm chú lật từng trang truyện tước đoạt được từ tay tôi, không có cảnh quan hệ nào cho chị tìm trong đó đâu. Hơn nữa, nếu đề cập đến vấn đề đó, em thích xem phim hơn là đọc truyện đó bà chị, sống động qua từng bước.

    “Đâu ra có truyện sex được xuất bản mà cho chị đọc, thích thì lên mạng mà thẩm”

    “Ừ, vậy em lấy lap mở cho chị đi”, chị tôi cười haha.

    “Em cá chị rành hơn em, tự mở đi”. Tôi thậm chí còn chưa từng xem phim heo, không phải do tôi mới học cấp ba nên không dám, mà chẳng qua tôi chưa hứng thú. Những cảnh báo 18 cộng trên mạng là những lời vô nghĩa nhất, có ai lục tìm xem phim người lớn rồi chỉ vì lời cảnh báo đó mà hiền lành thoát ra cơ chứ , không chừng còn vì nó mà kích thích hơn. Cảm giác lén lút, tội lỗi đôi khi là chất xúc tác ghê gớm.
    Chị bật cười trước lời nói của tôi rồi lại cắm cúi đọc truyện, thỉnh thoảng chị phát ra tiếng cười nhẹ vì tình tiết hài hước trong đó. Theo lời chị nói, tuần này người yêu của chị sẽ ghé qua. Được rồi, để xem nào.

    ---

    Người yêu chị qua nhà chơi để mình biết mặt và chị không hề nói dối, nhưng hiện tại là sao đây? Có tới hai người, tôi nghĩ là mình phải đoán. Từng người họ bước vào nhà chào mẹ tôi rồi mỉm cười gật đầu với tôi, theo phép lịch sự tôi nhìn và cười lại một cách hòa nhã, nhưng thật ra tôi đang đánh giá từng người.

    Chị tomboy với khuôn mặt dễ thương, tóc cắt không ngắn quá nhuộm màu nâu nhạt, chị còn lại đeo kính, tóc cột cao để lộ vầng trán tri thức, gương mặt thanh thoát và sáng sủa. Còn bà chị mình thì sáng sủa, tối sủa và cả ngày đều là sủa.

    Nhìn chị cười rộ với họ ở phòng khách khi đang bàn về vấn đề gì đó, tôi đưa ánh nhìn tia một lượt. Và kín đáo dừng ở chị tomboy một lúc lâu, quay qua tôi bắt gặp ánh mắt của chị, chị nở nụ cười khẽ, đầy ẩn ý. Chắc là chị tomboy, không phải quá rõ rồi sao, tôi tự mẩm với chính mình.

    Hôm nay lại thêm hai người nữa ghé qua nhà tôi, chẳng mấy bận tâm về họ nữa bởi tôi đã biết người yêu chị là ai.

    ---

    “Sao? Em biết là ai trong mấy người họ chưa?”, chị tôi nở nụ cười mong đợi.

    “Là sao?”

    “Trong bốn người họ”

    “Gì???”. Khỉ thật, vậy là sao. Tận bốn người. “Tại sa...”

    “Chị thích làm em tò mò”, nói rồi chị hất tóc kiêu sa đi một bước bỏ lại rôi đằng sau rà soát lại bộ óc thông minh kiệt xuất.

    Hai người hôm nay, một người là chị khá cao, mặt đẹp tóc dài uốn quăn hợp thời, thật sự nổi bật còn chị thứ hai là nhan sắc trung bình, nhìn được nhưng có nụ cười rất duyên, nhìn thật thích mắt. Ừm... để tổng hợp lại các nhân tố, sau đó mình mới phân tích và tìm người bí ẩn được.

    Tôi thấy cách cư xử của chị với bốn người bọn họ ở nhà tôi không mấy khác biệt lắm, đều rất tự nhiên, không chút mờ ám. Mặc dù hiểu rõ chị nhưng tôi không phải chị nên không thể biết được chị yêu người như thế nào, trong khi tôi thậm chí còn chưa biết tính cách họ.

    Hôm qua và hôm nay...
    “Ngân hay kể với em về chị lắm”, ngoại hình hợp lý nhất?
    Tính cách xem ra phù hợp, hiền và ít nói. Dạng bù trừ.
    Xét về chiều cao thì với chị tôi khá hợp đôi. Nhưng có vẻ hơi ăn chơi.
    Chị và người này hay trao đổi ánh mắt, nụ cười với đồng điếu xinh xắn.
    Nát óc.

    “Em chịu thua, chị nói luôn đi”

    Đang bận rộn ngồi xem tivi và nhai táo, chị ngẩng đầu nhìn tôi ngưng ăn và cười hì hì, nụ cười dễ ghét.

    “Mai em sẽ biết, mai người đó qua nhà”

    “Sao chị không nói luôn đi, màu quá”

    “Ừa, thích vậy đấy, gợi ý là người đó có điểm khá giống em”, chị tôi ngân chữ “ừa” rõ dài rồi đứng lên vỗ vỗ má tôi.
    Tôi làm vẻ hời hợt không quan tâm nữa, đẩy tay chị ra rồi ngồi xuống chuyển kênh tivi nhàn nhã xem. Đằng nào mai cũng được biết, một phần tôi nóng vội vì chỉ muốn biết đáp án trong đầu mình đưa ra có đúng.

    ---


    “Con chào bác”. Lễ phép chào mẹ tôi, chị ấy đi vào nhà mỉm cười với tôi. Hôm nay chị xõa tóc nhưng tóc mái vẫn được kẹp lên, để lộ khuôn mặt thanh thoát cùng chiếc kính cận. Người yêu của chị...

    “Hihi, qua quên mất”, chị tôi làm vẻ cười đáng yêu, tí tởn chạy ra đưa cho chị ấy bịch đồ.

    “Về luôn hả cháu? Sao không ở lại ăn cơm?”

    “Dạ thôi, cháu ghé lấy đồ để quên”

    Tôi ngồi trong nhà nghe tiếng nói từ sân vọng vào, tôi đang tự hỏi nếu mẹ biết đó là người yêu của chị, mẹ sẽ làm bộ dạng thế nào? Và giờ thì mình biết người yêu chị là ai rồi đấy, kết thúc chương trình: “Đi tìm người bí ẩn”.

    “Con chào cô chú.”

    Đang dọn cơm tối với mẹ, tôi ngừng tay khi nghe tiếng chào. Người đó đứng bên cạnh chị tôi, nở nụ cười khoe hàm răng trắng đều.

    “Hôm qua con có nói mẹ là bạn con ghé nhà ăn cơm”, chị nở nụ cười đáng yêu, nhìn tôi dò xét. Tôi ngẩn ra.

    “Đến rồi hả cháu, vào ăn cơm rồi đi”, mẹ tôi nói.

    Ba tôi cũng như tôi, im lặng nãy giờ nhưng cách biệt về phản ứng là không hề nhỏ, tôi không mang bộ dạng bình thường nở nụ cười đón tiếp như ba. Cảm giác như mình bị bà chị chơi khăm vậy, lời gợi ý đó của chị là sao đây?

    Là chị. Người hôm đó đã cúi đầu đưa sát mặt nhìn mình nhếch miệng cười, nụ cười khó quên.

  18. Có 4 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


  19. #10
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    39
    Được thích 93 lần trên tổng số 25 bài viết

    Default Ðề: Chị, thật tuyệt.

    Chương 8


    Tôi nghe tiếng mở cửa phòng đi kèm với tiếng nói chuyện, hai thanh âm khác biệt tạo thành cuộc đối thoại nhỏ, ngước đầu nhìn tôi liền nhận được hai nụ cười, chị duyên dáng cười sáng lạn, người bên cạnh một tay đặt hờ lên eo chị tôi cúi đầu nhìn tôi. Hết dời tầm mắt từ điểm A sang điểm B, tôi dừng lại ở gương mặt đẹp kia, bắt gặp chị ấy miệng từ một đưởng cong nhếch nhẹ kéo mở thành nụ cười khoe hàm răng trắng đều. Hẳn là chị ta chịu đi nha sĩ đều đặn lắm mà không chừng là răng giả cũng nên, muốn đọ răng à? Được thôi, tôi nhe răng cười đáp lại.

    “Sao chưa đi”, không mang mục đích hỏi đâu.

    “Gì, em đuổi người lộ liễu quá nha!”, chị tôi đặt mông lên giường, đưa cằm hướng về phía tôi chất vấn mang tý nũng nịu.

    “Tại chị kêu ăn cơm xong là đi mà”, tôi đặt lại sự chú ý của mình lên chiếc điện thoại, ngồi trên ghế buông thõng chân đung đưa, bộ dạng không muốn tiếp khách, nói trắng ra là đuổi khéo.

    Tôi biết chị đưa người ấy lên đây để chúng tôi thoải mái nói chuyện phiếm một tý nhưng thật sự thì chẳng có gì để nói với nhau, không lẽ bắt đầu bằng màn giới thiệu khuôn mẫu kiểu giao tiếp kinh doanh, đôi bên chìa tay ra bắt và mình thánh thót cất lời: “Chào chị Linh, em là em gái của Ngân, chăm sóc chị Ngân thay em nhé”, màn gởi gắm đầu tư giữa hai đối tác. Tôi im lặng ngồi trên ghế hóng tai nghe cuộc trò chuyện của cả hai, chỉ là những đề tài vu vơ liên tục được chuyển do chị tôi, thậm chí còn đề cập đến tôi.

    Tôi nghe tiếng người yêu chị cười khi chị kể một câu chuyện vui còn tôi đang phân tích câu chuyện và tự hỏi đáng cười ở chỗ nào, chuyện vui chị kể cứ như kiểu “con chim đang bay hít phải khí Oxi, ngộ độc ngã lăn quay”, ngộ độc Oxi luôn đấy, như thế mang nghĩa chuyện vui của chị tôi thuộc đẳng cấp của người ngoài hành tinh. Ngẩng lên nhìn hình ảnh hai người ngồi trên giường, sát vào nhau nói chuyện, chị nghiêng đầu cười, tóc theo chuyển động dán vào vai áo người bên cạnh. Thân hình cao hơn cúi đầu nhìn chị, ánh mắt mang nét cười, môi kề sát vào mái tóc chị tôi và......... hôn? Tôi không chắc nhưng dường như có sự tồn tại ngắn ngủi của cái hôn nhẹ lên tóc. Tôi nhíu mày nhìn mái tóc chị rồi liếc nhìn lên chị ta, chị ta mỉm cười nhìn tôi, nụ cười giống hệt lần gặp đầu tiên. Mang cảm giác của sự thách thức.

    “Nhà nghỉ, khách sạn luôn mở. Tối nay em còn phải ngủ trên giường này”, tôi nhàn nhạt nói. Khỉ thật, chị đổi gu người yêu bao giờ vậy?

    “Không, có gì tụi chị làm ở nhà chị, sao phải tốn tiền vào đó”, người yêu chị bình tĩnh nói. Tôi không rõ được ý thật đùa từ giọng điệu của chị ta, chị tôi ngồi bên cạnh chớp mắt nhìn tôi rồi quay qua hỏi chị ấy: “Đề tài gì vậy?”. Đề tài tình dục đó, em đang nói chị ta đem chị vào khách sạn rồi làm gì thì làm, chỉ nhìn một màn hôn tóc cũng đủ làm em nổi da gà da vịt. Tôi xoay ghế 180 độ, chuyển tầm nhìn mình vào bàn học, giờ thì ổn rồi đấy, hai người có thể mần nhau trong đây, nhớ thay drap giường khi xong.


    “Tụi chị đi nha”, tôi nghe tiếng chị tôi nói, tiếng nói rất gần đằng sau lưng. Chị chống tay lên bàn, nghiêng đầu đưa sát mặt nhìn tôi mỉm cười ẩn ý. “Sao hả?”, chị khẽ hỏi. Nhìn khuôn mặt xinh xắn của chị ngược với ánh đèn, thứ ánh sáng khỏa lấp phía sau len lỏi vào khuôn mặt mang lại cho tôi cảm giác có chút hồng trên gò má chị. Hôm nay, chị xinh lắm. “Ừ, đi đi”

    “Chị đi nha Hân, bữa khác chị ghé”

    Ngoái người nhìn cả hai đi ra khỏi cửa, tôi thấy người yêu chị khựng lại một lát, ôm eo chị tôi xoay người lại đối mặt với tôi, gọi “Hân” một tiếng rồi hôn cái chụt rất rõ ràng lên mái tóc chị tôi. Cái quái gì vậy, tôi thản nhiên nhìn cảnh tượng đang diễn ra. “Chị nghĩ lâu lâu đổi gió ra nhà nghỉ cũng được lắm”, em ghét gương mặt đẹp của chị lắm đấy và đừng cười kiểu đó với em nữa, chết tiệt. Chị tôi húc nhẹ khuỷu tay vào chị ta một cái rồi bật cười “em thích khách sạn hơn”. Một trận buồn nôn xộc lên não, tôi cảm thấy có cuống họng mình lấp lửng những thực phẩm dư thừa.



    Đứng ở bậc cầu thang dòm xuống dưới, tôi thấy cả ba mẹ đều mang gương mặt niềm nở với cả hai. Nhìn gương mặt ba, tôi đang tự hỏi nếu biết chị ấy là người yêu của chị, ba tôi chắc thay đổi bộ dạng liền mang phản ứng kiểu nhào lộn hip-hop ầm ầm cả lên, khi đó ba nhớ nói con, con mở nhạc nền phối hợp với ba cho sôi động.

    Nhìn một màn trước mắt được tý, cảm thấy chẳng có gì hơn, quay mông hướng về phòng. Tôi nghĩ mình cần tìm hiểu một số cái trước đã.
    Mở lap, nhấn vào biểu tượng facebook ngay trên góc trang web, quen tay nhập những ký tự đã thuộc nằm lòng rất nhanh đã đăng nhập - một số ít điểm tôi thích được ở facebook. Vào trang cá nhân của chị, một loạt động tác lia chuột như dân hacker chuyên nghiệp, mà hacker có dùng chuột dây không nhỉ? Thấy rồi, nhấn vào một facebook cá nhân liền thấy ảnh đại diện, là một bức ảnh tự chụp sát mặt, cả hai nở nụ cười tươi, một bức ảnh bình thường như những người bạn chỉ có điều chất lượng ảnh tôi đánh giá khá cao vì không dùng camera 360 và cả chị tôi và chị ấy đều xinh đẹp, camera 360 lúc này không được tận dụng rồi, mà cũng đâu sao vẫn người người cần đến bạn lắm, đừng buồn mà. Tôi tự kỷ nói chuyện trong não.

    Đưa mắt nhìn qua tấm ảnh bìa bên cạnh, bức ảnh được chụp trong bar, chị ấy một tay cầm chai MacaLLan tay còn lại vuốt ngược tóc mái, năm ngón tay đặt trên đầu đan vào những lọn tóc quăn dài có chút tán loạn, hấp dẫn nở nụ cười trực diện ống kính. Mặc dù mái tóc có chút rối chị ấy vẫn rất xinh đẹp dưới chiếc váy đen ôm sát khoe làn da thịt khỏe khoắn, ánh đèn trong bar tạo hiệu ứng ánh sáng tối mờ xen cái chói của vài tia sáng bao trùm tấm hình. Đúng là người đẹp chụp kiểu nào cũng đẹp, mà biết đâu vì tấm này đẹp nên mới đưa lên facebook, không chừng ảnh xấu đã bị xóa bỏ sự tồn tại, chuyện dễ hiểu mà, việc lựa ảnh mang lên facebook hiện nay không thể xem nhẹ. Bằng chứng rõ ràng nhất là ở mấy đứa bạn mình, mỗi lần chụp hình là y như rằng đang vật lộn trên chiến trường, nhìn chúng bạn ra sức làm kiểu chụp cả mấy chục tấm rồi như một dân lành nghề lựa ảnh, những khoảnh khắc lưu trữ được khai sinh công khai lên facebook kèm những lời ghi trạng thái "rất liên quan". Thời đại của smartphone và chức năng chỉnh sửa ảnh.

    Mối quan hệ ở chế độ “đang hẹn hò” nhưng không gắn tên đối phương. “Có vẻ hơi ăn chơi”, một khắc ngắn ngủi, tôi nhớ lại ấn tượng ban đầu của mình với chị ấy.

    Chỉ xem lướt một ít, tôi liền thoát ra, đặt laptop lên bàn tôi nằm dài xuống giường, nhịp nhịp những ngón tay đang để trên bụng. Trong đầu như một thước phim chậm tua lại hình ảnh của hai người........ thực sự rất đẹp, tôi nghĩ mình đã ngẩn ra ngắm nhìn họ một cách vô thức. Chị và chị ấy ngồi sát nhau tương xứng, những cử chỉ dù nhỏ, dù rất tự nhiên như những người bạn thân nhưng lại khiến tôi cảm nhận được sự liên kết ngọt ngào phảng phất giữa hai thân ảnh. Tình yêu của hai người con gái rốt cuộc là như thế nào? Tiếng lòng tôi chậm rãi tự hỏi.

    Trong đầu tôi quay mòng mòng bởi những câu hỏi dành cho chị, tôi ngước nhìn lên trần nhà. Em đang mong chị như mong người yêu nè Ngân ơi, mà thật ra mình còn chưa biết cảm giác mong người yêu nó như thế nào, độc thân vui tính đích thực là đây.

    ---

    Đang nằm uốn éo đọc truyện, tôi thấy chị xuất hiện ở trước cửa phòng, liếc nhìn đồng hồ mới chín giờ, xem ra chị về sớm. Bật ngồi dậy, tôi kín đáo đưa mắt nhìn xuống cổ chỉ dò một lượt, mới không thấy gì tôi cảm giác bản thân thở nhẹ một cái. Chị đang khoanh tay nhìn tôi cười, bỏ lơ nụ cười của chị, tôi nằm xuống với lấy quyển truyện.

    “Chị thay đồ đây”

    “Nói với em làm gì”

    “Chị thay đồ đây”

    Hai chị em bật cười.


    thay đổi nội dung bởi: Aoi Thỏ, 21-06-15 lúc 14:50

  20. Có 6 thành viên thích bài viết của Aoi Thỏ:


Trang 1/6 123 ... cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •