Home
  • Register
  • Login
kết quả từ 1 tới 1 trên 1

Ðề tài: Hoa bỉ ngạn

  1. #1
    Tham gia ngày
    Apr 2015
    Bài gởi
    1
    Được thích 3 lần trên 1 bài viết

    Default Hoa bỉ ngạn

    [Đoản văn] Hoa bỉ ngạn
    Tác giả: Smiley Mask
    Tình trạng: Hoàn thành
    Đôi lời: Xin mọi người cho ý kiến
    Bản đồng dao cổ xưa vang lên, réo rắt từng hồi, cứ kéo dài như bất tận, rồi bỗng nghẹn lại, vỡ thành từng mảnh nhỏ rơi xuống hư vô. Âm thanh thê lương cứ thế, cứ thế nhẹ nhàng vang lên một cách nặng nề để kể về câu chuyện đã trôi vào lãng quên. Câu chuyện về một vị thần và loài người nhỏ bé. Hơn hết, mối quan hệ của họ đã vượt qua những định kiến khác nghiệt của loài người đã đặt ra, vượt qua những qui tắc mà đất trời đã qui định thuở ban sơ.

    Câu chuyện bắt đầu khi ngôi làng khuất sâu trong ngọn núi nọ bị ám ảnh bởi sự hán hang, cây cối xanh tươi chốc trở nên điêu tàn, héo úa. Những ngọn suối trong xanh bắt đầu cạn dần, ngay cả loài vật dũng mãnh nhất của bị đánh bại bởi cái đói kéo dài. Người dân bắt đầu làm lễ cầu thần, mong rằng một cơn mưa sẽ cứu sống họ. Nhưng mọi thứ dường như vô dụng. Từng người, từng người bắt đầu ngã xuống. Ánh mặt trời chói chang như đôi mắt của thần linh nhìn xuống loài người đang chết dần. Mùi hôi thối bắt đầu bốc lên từng ngõ ngách của ngôi làng nhỏ. Nhân cách của con người ở đây bắt đầu tha hóa dần. Một ngày nọ, họ quyết định hiến dâng một mạng sống.

    Tiếng nhạc trong đền thần vang lên giữa cái không khí nặng nề, những đôi mắt mệt lả đi vì đói của họ dõi theo thân hình nhỏ bé của cô bé, và đâu đó, trong cái linh hồn đã thối rữa đi của họ ánh lên một thứ hi vọng từ sự ra đi vĩnh viễn của cô bé. Những ngọn nến được thắp lên một cách cẩn thận bắt đầu lung lay. Từng đợt gió mạnh mẽ quét qua cơ thể của từng người, cây cối bắt đầu ngả nghiêng, cả ánh trăng trên trời cũng bị che mất bởi những áng mấy đen. Tiếng tim của họ đập từng hồi, họ biết điều gì sẽ đến, cơ thể họ bắt đầu căng lên đầy run rẩy. Họ biết họ đã làm điều mà họ chưa từng nghĩ họ sẽ làm. Triệu hồi một vị thần bị bỏ rơi. Điều bị cấm kị bởi tổ tiên của họ.

    Tiếng quạ kêu trên ngọn cây cao báo hiệu vị thần của vùng đất chết đã đến. Trong cái bóng đêm đang bao trùm, đôi mắt đỏ rực bắt đầu mở ra. Tà áo đỏ rực phấp phới trong gió. Mùi tanh của máu đang văng vẳng khắp không gian rộng lớn. Từng người từng người bắt đầu quì xuống trước nàng. Tiếng nói của nàng vang lên như tiếng chuông bạc giữa núi rừng

    -Đã lâu rồi nhỉ? Xem ra các ngươi sẽ phải chết trong tay vị thần các ngươi luôn sùng bái nhỉ?

    Người tư tế quì xuống dưới chân nàng, đầy sợ hãi. Giọng hắn bắt đầu cất lên đầy sợ hãi

    -Xin…xin Người! Hãy cho những con người đáng thương chúng tôi một trận mưa.

    Trên đôi môi đỏ rực của nàng nhếch lên một nụ cười đầy khinh bỉ.

    -Vậy các người cho ta được gì nào? Hỡi loài người nhỏ bé kia

    -B… bé gái đó là vật hiến tế. Mong Người có thể nhận cho!

    Huyết Sa bước lại trước mặt cô bé, đôi mắt đỏ rực của nàng chạm phải ánh nhìn đầy hồn nhiên của cô bé.

    -Ngươi tên?

    -Ta không có tên.

    -Ngươi biết ngươi sắp phải chết không?

    -Chết?

    -Phải. Chết!
    -Thì đã sao?

    Trên gương mặt non nớt của cô bé hiện lên cái biểu cảm vốn không nên có ở một đứa con nít. Cười khẩy? Huyết Sa ngạc nhiên. Một cái gì đó hiện lên trong đầu nàng. Nàng muốn cô bé này. Xem ra thời gian tới ta sẽ không phải chán nữa? Nàng nghĩ

    -Được. Ta sẽ lấy đi vật tế này

    Huyết Sa đưa tay bế cô bé lên, rồi phất tay biến mất.

    Sự biến mất của cô bé đã đổi lại những ngày mưa đem lại sự sống cho tất cả mọi sinh vật trong cái thung lũng nhỏ bé ấy. Những con suối lại chảy, cây cối lại xanh tươi như ngày nào. Người làng bắt đầu quên đi sự hi sinh của cô bé và tiếp tục sống cái cuộc sống ngắn ngủi của họ.

    Mười năm là một khoảng thời gian ngắn đối với một vị thần nhưng đó là một khoảng thời gian để một con người lớn lên

    -Ngươi bây giờ tên là Bạch Y

    Cô bé ngày nào đã lớn lên. Mắt cô bé không còn to tròn như cô bé 5 tuổi ngày nào, bây giờ nó đã được thay đổi thành đôi phượng mâu, mũi cô bé cao hơn, đôi môi đỏ hồng đầy hấp dẫn.

    -Ngươi lại đi đâu?

    -Huyết Sa!

    Bạch Y chạy lại, ôm chầm lấy cô gái thấp hơn.

    -Ngươi…. Ngồi xuống!

    -Huyết Sa? Sao vậy?

    -NGƯƠI CÒN HỎI? Rõ ràng 10 năm trước ngươi còn nhỏ hơn ta sao bây giờ lại …

    Bạch Y bắt đầu phì cười. Nàng bắt đầu dỗ dành vị thần của mình.

    -Huyết Sa! Ngoan đi! Ta xoa bóp người cho ngươi nhé! Đừng giận mà!

    -Ngươi… ta không nhớ mình đã nuôi ngươi sao, để bây giờ trở thành mặt dày như thế này!

    Huyết Sa dùng hai tay banh má Bạch Y đầy tức giận.

    -Tha ta đi Huyết Sa. Ta hứa ta không cao lên nữa!

    -Thật không?

    -Thật- Bạch Y cười trong bụng khi xem biểu cảm đầy ngây thơ của Huyết Sa

    -Đêm nay đi xem hoa bỉ ngạn nở với ta.

    Nói rồi, Huyết Sa bắt đầu đi trước bỏ lại Bạch Y đuổi theo. Hai thân ảnh một bạch một hồng cứ thế dính vào nhau không rời.

    Họ cứ thế ngồi tựa vào nhau, đôi bàn tay cứ nắm chặt mãi không rời. Hương hoa bỉ ngạn bắt đầu lan tỏa khắp nơi, màu đỏ rực của hoa trên nền đêm đen kịt. Đôi mắt họ cứ thế hướng về phía trước.

    -Bạch Y! Ngươi có muốn trở lại thế gian không?

    -Không! Ta muốn ở đây!

    -Nếu ngươi về thế gian ngươi sẽ gặp nhiều người hơn ta, ngươi sẽ tìm thấy gia đình của ngươi.

    -Ngươi chính là gia đình của ta, Huyết Sa. Ngươi chính là thứ ta cần nhất!

    -Nếu một ngày ta chết đi thì sao Bạch Y?

    -KHÔNG!

    Bàn tay Bạch Y bắt đầu nắm chặt hơn. Nàng quay lại ôm chặt Huyết Sa vào lồng ngực, cố cảm nhận cái hơi ấm ở cơ thể Huyết Sa. Nước mặt bắt đầu rời trên khuôn mặt nàng.

    -Đừng khóc! Ngươi quên ta là thần à! Ngoan, đừng khóc!

    Huyết Sa nắm lấy những ngón tay đang run rẩy của của Bạch Y.

    Bước chân thời gian bước đi quyết liệt âm thầm

    -Ngươi sao vậy Y? Mở mắt ra đi!

    -Khụ khụ. Ta không sao! Đừng lo mà!- Bạch Y đưa bàn tay lên vuốt ve khuôn mặt người nàng yêu.

    -Ngươi không được chết! Ngươi là của ta hiểu không Bạch Y!

    Từng giọt nước mặt lại bắt đầu rơi, ướt đẫm khuôn mặt Huyết Sa

    -Sa.- Bạch Y yếu ớt dựa người vào Huyết Sa

    -Ngươi sẽ không sao! Hiểu không!

    Lần đầu tiên, Huyết Sa sợ cái sinh mệnh vĩnh cửu của nàng, nàng sợ sự cô độc lại tiếp tục lấp đầy trong linh hồn nàng khi Bạch Y biến mất. Nàng sợ phải nhớ lại những kỉ niệm về Bạch Y và nàng. Nàng sợ… không có Bạch Y bên cạnh nàng.
    Trên cái vùng đất chết, tất cả đã chấm dứt. Không thứ gì có thể tồn tại khi trái tim nàng đã khô cằn. Giọng hát trong trẻo của Huyết Sa vang lên.

    -Ta muốn nghe ngươi hát , Sa!

    -Ừ. Ta sẽ hát mãi, cho tới khi nào ngươi chán thì thôi!

    -Vậy thì ngươi phải hát mãi rồi. Ta mãi….yêu…ngươi!

    -Ta cũng vậy! Ta yêu ngươi rất nhiều. Đừng bỏ lại ta, xin ngươi! Xin ngươi ở lại bên ta Bạch …Y

    Huyết Sa cứ ôm chặt xác Bạch Y, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, ….

    -Y! Ta với ngươi ngắm bỉ ngạn đi!

    -….

    -Bạch Y! Ngươi lạnh rồi phải không?

    -….

    -Bạch Y! Chờ ta.

    Hoa bỉ ngạn đỏ rực như những ngọn đuốc cứ cháy rực lên trong đêm tối. Đâu đó, tiêng hát của ai đó cứ kéo dài, vỡ ra thành từng tiếng nấc rồi lại kéo dài.

  2. Có 3 thành viên thích bài viết của Smiley_Mask:


Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •