Home
  • Register
  • Login
kết quả từ 1 tới 1 trên 1
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jul 2014
    Tuổi
    22
    Bài gởi
    18
    Được thích 8 lần trên tổng số 4 bài viết

    Default [Love Live] London Panic Paradise


    Title: LONDON PANIC PARADISE
    Author: Sagi
    Phân loại: oneshot (đã hoàn thành)
    Rating: phù hợp với mọi lứa tuổi
    Thể loại: hài, hành động, hư cấu, harem (biết đâu đấy )) )
    Nội dung: tán gái liên hoàn truyện

    ***********************************************


    - Eli-chan, cậu có thư này.

    Ayase Eli vẫn cắm mặt vào màn hình máy tính mà đáp lời:
    - Để tạm đấy đi, lát rảnh tớ sẽ xe-
    - Không được, phải ngay bây giờ cơ~

    Cô dừng lại, ngẩng mặt lên. Lá thư đang được chìa thẳng trước mặt cô, cùng với nó là một nụ cười hết sức… khó tả của “người đưa thư” khiến Eli hơi chột dạ. Cô cầm lấy phong bì màu tím nhạt và xé ra. Lá thư bên trong được viết bằng một loạt những kí tự phức tạp chẳng biết là cổ tự phương nào, nhưng Eli lại chẳng hề có chút nao núng.

    “Ra là một “yêu cầu” à, thảo nào cậu ấy lại hối thúc mình như vậy.”
    Cô bình thản đọc.
    - Hừm, Tháp Đồng Hồ? Chà, tớ không nghĩ nơi đó lại có thứ đáng giá đấy. Rồi, vậy mục tiêu là…

    Ủa?

    Eli chớp mắt. Mình có đọc nhầm không thế này? Cô căng cả mắt lẫn não lên nhìn chòng chọc vào tờ giấy. Không, cô không đọc sai. Vậy không lẽ…

    - Thư này có bị mã hóa nhầm không vậy?
    - Đúng trăm phần trăm nhé. Mà cái thái độ đó là sao thế?
    - Sao với trăng gì, cái đó tớ phải hỏi cậu mới đúng nhé…

    Eli miễn cưỡng gấp lại bức thư.

    - Cái yêu cầu quái dị này là sao đây, Honoka?
    Trước cái nhìn đầy khó chịu của cô bạn, Kousaka Honoka chỉ mỉm cười.
    - Sao thế, quá khó với Phantom Vernyy lừng danh à?
    - Vấn đề không phải là khó hay không – Eli thở dài – Honoka, là người liên lạc của tớ, cậu là người hiểu rõ nhất nguyên tắc hành động của tớ cơ mà, sao lại nhận về cái thứ yêu cầu như thế này?
    - Đâu nào, “Phantom Vernyy sẽ lấy đi mọi sắc đẹp tỏa sáng dưới màn đêm” mà, cái này cũng đâu có khác mấy?
    - Quá khác luôn ý chứ - Eli đảo mắt lên trần nhà.
    - Không có khác~
    - Khác.
    - Không khác~~
    - Rất là khác.
    - Có khác gì đâu mà~~~
    - Ôi trời ạ… - Eli day day trán chán nản – Honoka à, chẳng có lí do gì để tớ phải nhận cái yêu cầu này hết.
    - Ủa, vậy cậu chưa đọc hết lá thư nữa sao, ở cuối có tên người gửi ấy..
    - Hử?

    Eli lướt ánh nhìn xuống tờ giấy trên tay. Chễm chệ ngay dưới bức thư là một cái tên quen thuộc đến sửng sốt.
    - Sao hả quý cô Đạo tặc?
    Honoka mỉm cười. Eli thở dài:
    - Bất ngờ đấy, nhưng vẫn chưa đủ thuyết phục đâu…
    -Vậy còn thế này thì sao..
    Giọng Honoka bỗng hứng khởi lạ thường.

    - Xong vụ này, đổi lại là thông tin về Quad of Treasure.

    Quad of Treasure hay còn được biết đến với cái tên Tứ Đại Bảo Vật Châu Âu, bao năm nay đã luôn là mục tiêu săn tìm của toàn giới đạo tặc không chỉ bởi giá trị mà còn vì thông tin về chúng cực kì hạn chế. Eli im lặng. Honoka vẫn cười rõ tươi. Cuối cùng, cô gái tóc vàng thở hắt một hơi dài miễn cưỡng:
    - Thiệt tình, sao một phát thanh viên bình thường như cậu lúc nào cũng có đủ thông tin để uy hiếp tớ cơ chứ…
    - Quá khen, quá khen, ehehe~
    - Lần này cậu cũng phải giúp tớ đấy.
    - Không thành vấn đề. Quyết định vậy nhé!
    Honoka bước chân sáo khỏi phòng, trước khi rời khỏi còn để lại một cái nháy mắt đắc thắng với cô bạn. Eli trầm lặng nhìn bức thư trên tay. Chậc, cái này tuy có hơi trái với nguyên tắc của cô, nhưng xét kĩ thì cũng không đến nỗi quá đáng. Cái giá cho vụ này cũng không tồi.

    “Đã thế thì…”

    Eli nhìn qua khung cửa sổ. Nếu đã vậy, những ánh đèn lấp lánh dưới màn đêm của London cổ kính, một lần nữa sẽ trở thành sân khấu cho Phantom Vernyy.


    ****


    “Hai ngày nữa vào thời khắc hai con người bắt kịp nhau, ta sẽ đến và lấy đi ánh sáng thanh khiết giữa khung sắt thời gian.”

    Lá thư chỉ vỏn vẹn một lời văn ngắn gọn đến khó hiểu cùng một kí tự chữ R ngược thay cho chữ kí. Minami Kotori điềm tĩnh đọc lại một lần nữa rồi ngước lên nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện.
    - Đây là lá thư mới nhất từ Phantom Vernyy ạ?
    - Đúng vậy. Ngay sáng nay, ngay trên bàn này.
    Trưởng thanh tra của Scotland Yard nói với vẻ mệt mỏi.
    - Đã xác nhận đúng là thư từ ả ta. Tin này đã được thông báo ra khắp Sở rồi, nhưng ngoài ta thì cô là người đầu tiên được đọc trực tiếp đấy.
    - Vậy ý sếp là…?
    - Dù gì cô cũng là người duy nhất đã từng thành công trong việc truy đuổi Phantom Vernyy…
    - Nhưng lần nào tôi cũng để vuột ả..
    Kotori rụt rè lên tiếng.
    - Dù là vậy! – Trưởng thanh tra nghiêm giọng – Dù là vậy, lần này ta, hay đúng hơn là Scotland Yard chúng ta, vẫn có thể tin tưởng cô chứ, Thiếu Úy Minami?

    Kotori không trả lời ngay. Phantom Vernyy, tên đạo tặc đã tung hoành khắp London, lấy đi bao bảo vật dưới sự chứng kiến của hàng ngàn người dân và thách thức sự bất lực của cảnh sát bằng những khả năng xuất quỷ nhập thần. Kotori đã từng hai lần bắt kịp những nước đi của Phantom Vernyy, nhưng rốt cục cả hai bảo vật cũng mất vào tay ả. Mối nhục này không chỉ của riêng cô, mà còn là của toàn Sở Cảnh sát London.

    - Nếu mọi người đã tin tưởng – Kotori chậm rãi lên tiếng – tôi nhất định sẽ khiến Phantom Vernyy phải đầu hàng.
    - Tôi mong chờ điều đó.
    Trưởng thanh tra mỉm cười hài lòng. Kotori siết chặt tay. Lần này, nhất định phải bắt được ả Đạo tặc đó!


    ****


    Màn đêm lại một lần nữa buông xuống. Mười hai tiếng chuông từ Big Ben ngân vang khắp London cổ kính. Trên đỉnh Tháp Đồng hồ của cung điện Westminster, một nữ tu với mái tóc xanh như đại dương khẽ thở dài. Không biết từ lúc nào, việc kéo chiếc chuông đồng hồ lừng danh này đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô, nhưng đâu đó trong lòng, cô vẫn nghe thấy một tiếng chuông lạ lẫm vang lên từ sâu thẳm trái tim. Cô thừa nhận cuộc sống tẻ nhạt này và vẫn trân trọng nó, nhưng liệu cô có thật sự chấp nhận đây là số phận của bản thân. Đôi môi nhỏ khẽ cất tiếng:

    “Tôi không sao, mọi chuyện vẫn ổn mà
    Dù có buồn bã, vẫn phải đưa ra câu trả lời
    Mọi người, làm ơn hãy nhận ra đi
    Đây không thực sự là tôi, tôi chỉ đang cố khoác lên mình chiếc vỏ bọc mạnh mẽ.”
    Giọng hát trầm buồn vang lên thật nhỏ nhẹ, lọt thỏm giữa bầu không khí lạnh lẽo như ánh nến giữa màn đêm.


    ****


    “Xin chào mọi người, tôi là phát thanh viên Kousaka Honoka, hiện giờ chúng tôi đang đứng ngay trước Tháp Đồng Hồ của cung điện Westminster. Mới sáng nay đại diện từ Sở Cảnh Sát London đã chính thức thông báo về hành động tiếp theo của Siêu Đạo Tặc Phantom Vernyy, và nó sẽ diễn ra ngay tại nơi này đây. Như các bạn đang thấy, cách đây vài giờ rất đông người dân đã bắt đầu tụ tập tại đây, mà theo tôi thấy thì phần lớn họ là người hâm mộ của nữ đạo tặc lừng danh này – woa họ còn đem cả băng rôn “ I LOVE VERNYY” nữa kìa, ghê thật!!! Theo như suy luận của Scotland Yard thì Phantom Vernyy sẽ ra tay vào đúng 12h đêm, mục tiêu có lẽ là một bảo vật nào đó được giấu trên đỉnh Tháp Đồng Hồ… A, có khi nào đó lại là chuông Big Ben không nhỉ~~~~~~? Đùa thôi, hahaha, làm sao mà được đúng không?”

    - Đương nhiên, dù có là Phantom Vernyy thì cũng đừng nghĩ tới chuyện đem được cái chuông đó ra khỏi đây chứ… - Trưởng thanh tra lầm bầm khó chịu.
    - Thôi thôi, sếp bình tĩnh ạ… - Kotori gượng cười.
    - Tình hình giờ thế nào rồi Thiếu Úy?
    - À vâng – Kotori nghiêm giọng – Đã phong tỏa toàn bộ lối ra vào cung điện, riêng khu vực Tháp Đồng Hồ đã được bố trí canh phòng gấp đôi những nơi còn lại. Chỉ riêng tầng cao nhất của tháp, chỗ kéo chuông thì… phía Nhà Thờ kiên quyết không cho chúng ta vào.
    - Gì cơ?? Đối thủ là Phantom Vernyy đấy, bọn họ nghĩ cái gì thế hả?!?
    - Sếp đừng lo, các tầng bên trong tháp cũng có cảnh sát canh gác mà. Hơn nữa, tôi cũng đã có kế sách đối phó rồi.
    Đáp lại gương mặt ngạc nhiên của Trưởng Thanh Tra, Kotori chỉ mỉm cười đầy ẩn ý.
    “Đến đây nào, Phantom Vernyy.”


    ****


    - Có chuyện gì thế nhỉ..?
    Sonoda Umi lo lắng nhìn xuống biển người phía dưới.
    - Nếu tò mò đến thế, sao em không thử tự tìm hiểu xem?

    Một giọng nói dịu dàng vang lên khiến Umi thoáng giật mình. Cô nhìn một lượt quanh khắp tầng tháp chuông chật chội, nhưng tuyệt nhiên không thấy một bóng người.
    - Ai đấy?
    Cô cẩn trọng cất tiếng, nhưng đáp lại chỉ có tiếng cười khúc khích không rõ chủ nhân.
    - Tôi đã bảo nếu tò mò thì hãy tự tìm hiểu rồi mà, nhớ không?

    Umi nhìn quanh một lần nữa. Không gian hẹp khiến âm thanh có vẻ như vang lên từ mọi hướng, nhưng nếu vang đều đến thế này, thì có lẽ là…

    Cô ngước lên. Ngồi vắt vẻo trên thanh xà ngang ngay dưới chiếc chuông đồng hồ là một cô gái. Bắt lấy ánh nhìn nghi hoặc của Umi không chút nao núng, cô nhẹ mỉm cười và nhảy xuống trước mặt vị nữ tu trẻ tuổi. Lần đầu tiên, trang phục lẫn diện mạo của cô gái lạ hiện rõ trước mắt Umi.

    Mái tóc vàng óng buộc cao. Đôi mắt xanh như ngọc lam ẩn sau chiếc kính một mắt. Bộ trang phục như ảo thuật gia sắc xanh đen. Nụ cười nhã nhặn đến mê hoặc thoắt ẩn thoát hiện trên gương mặt thanh tú. Ánh nhìn tự tin bình thản xoáy vào người đối diện.

    - Phantom… Vernyy?
    - Thấy chưa, chỉ cần tìm hiểu là em sẽ có ngay đáp án thôi~

    Ayase Eli nháy mắt, cười tươi. Hành động ấy của cô nhất thời khiến Umi choáng ngợp, nhưng vị nữ tu cũng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị.
    - “Phantom Vernyy sẽ lấy đi mọi sắc đẹp tỏa sáng dưới màn đêm”, đúng không? Nếu thế, tôi e là nơi này không có thứ gì như vậy đâu.
    - Chậc chậc, lại sai rồi.
    Eli khẽ đung đưa trón trỏ, nhẹ mỉm cười. Umi ngạc nhiên.
    - Chẳng lẽ nơi đây có giấu bảo vật nào sao?
    - Chính xác.
    - Không lẽ.. Dưới lớp sàn gỗ này…?
    Umi vừa nói vừa nhìn quanh dưới chân mình.
    - Không phải ở đó đâu.
    - Hả, vậy..
    - “Ánh sáng thanh khiết giữa khung sắt thời gian”…
    Eli bước tới, khẽ nâng cằm vị nữ tu lên và nhìn thẳng vào đôi mắt màu hổ phách đang bối rối.
    - Hôm nay tôi tới đây… là vì em.

    Umi không thể thốt nên lời. Tim cô hụt mất một nhịp, thoáng chốc như dừng lại, rồi bắt đầu đập loạn xạ không thể kiểm soát. Mặt Umi đỏ ửng lên bối rối.

    - Khoan!

    Umi vội lùi về phía sau, thoát khỏi bàn tay của Eli và thở dốc. Eli vẫn giữ nguyên nụ cười lịch thiệp, nơi khóe mắt như thoáng hiện chút thích thú.

    Tim vẫn còn đập thình thịch, Umi gặng hỏi trong lúng túng:
    - Tôi nghe nói Phantom Vernyy chỉ trộm các bảo vật thôi mà. Nếu tôi là mục tiêu.. thì chẳng phải đây là bắt cóc sao?!
    - Ừ thì… mặc dù đúng là thế, em cũng không nên nói thế chứ…
    Eli nặn ra một nụ cười khổ sở.
    - Có một người đã đặc biệt nhờ tôi đưa em ra khỏi đây.
    - Ra khỏi đây..?
    - Không phải chính bản thân em cũng mong muốn như thế sao?
    Eli mỉm cười. Umi không nói gì. Hay nói đúng hơn là cô không thể nói gì. Đương nhiên là cô không đồng ý, nhưng đồng thời cũng chẳng muốn phản kháng nếu Phantom Vernyy thật sự đưa cô ra khỏi đây. Umi cúi gằm mặt.
    - Đây… là công việc của tôi.
    - Em chỉ cần thế này thôi sao?
    -… Ừ.
    Umi níu chặt mép váy. Cô thừa nhận công việc kéo chuông Big Ben đã trở thành một phần không thể thiếu của bản thân. Vậy thì… cảm giác ấm ức này là sao?

    - Không thể thiếu không có nghĩa là đủ.

    Umi ngẩng mặt lên. Nụ cười nhã nhặn hào hoa đã không còn trên gương mặt Eli, nhưng điều đó lại càng khiến Umi cảm thấy người con gái tóc vàng kia cuốn hút và đáng tin tưởng đến kì lạ.
    - Đôi mắt của em đang khao khát vẫy vùng nơi biển cả.
    Eli bước đến.
    - Nếu em thật sự mong muốn tự do, tôi có thể giúp em.
    Umi ngẩn người. Cô có thể có được tự do?
    - Mà… nếu em có từ chối thì tôi cũng sẽ dùng vũ lực đưa em đi thôi~
    Eli nháy mắt tinh nghịch. Umi chớp mắt ngạc nhiên, rồi chợt bật cười khúc khích.
    - Gì vậy chứ..
    - Vậy?
    Eli mỉm cười, giơ một tay lên trước mặt Umi.
    - Lựa chọn của em là gì?

    Umi im lặng.

    Cô yêu công việc này, là sự thật.
    Nhưng cô yêu tự do, cũng chính là sự thật.
    Cô không muốn phải ở mãi giữa những khung sắt này và nhìn thế giới bằng đôi mắt khao khát nữa.

    - Ừm, ngoài kia đông người lắm đấy…
    Umi vờ ngó ra bên ngoài rồi nhìn sang Eli, cười nhẹ:
    - Tôi có thể tin tưởng Phantom Vernyy chứ?
    Khóe miệng Eli nhếch lên ngạo nghễ.
    - Chỉ cần trao cho tôi вера (vera – lòng tin) của em, Phantom Vernyy này sẽ đáp ứng mọi yêu cầu, thưa quý cô.
    - Không còn cách nào khác nhỉ…
    Umi đặt tay lên mình lên tay Eli. Nữ Đạo Tặc nhẹ nắm lấy bàn tay của nữ tu, đoạn nở một nụ cười ma mãnh:
    - Nếu vậy, em sẽ không phiền làm theo kế hoạch của tôi chứ?
    Umi gật đầu.


    ****


    “Thời khắc quan trọng đã gần kề rồi. Nào mọi người, cùng đếm với Honoka nào!! 5, 4, 3, 2, 1…”

    “Keng!”
    Âm thanh đầu tiên trong chuỗi 12 tiếng chuông nửa đêm của Big Ben vang lên.

    - Đến rồi!!
    Kotori hét to.

    BÙM!

    Một làn khói trắng nho nhỏ xuất hiện trên đỉnh tháp. Đám đông nhốn nháo. Hàng loạt đèn pha cỡ đại của cảnh sát lẫn truyền thông đều chĩa vào cùng một nơi. Từ trong làn khói, dần hiện rõ chiếc kính một mắt cùng nụ cười nửa miệng lừng danh.

    “хорошо~” (harasho)

    WOOOOOOOOOOAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!

    Tiếng gào thét nổ lên như một quả bom âm thanh. Ayase Eli trong thân phận của Nữ Đạo Tặc Phantom Vernyy vẫy tay với biển người đang vô cùng phấn khích bên dưới.

    - VERNYY-SAMA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Một đám đông thiếu nữ hú hét điên cuồng khi Eli nháy mắt đầy quyến rũ với camera của giới truyền thông đang chĩa vào mình.
    “Thiệt tình, dù là Eli hay Vernyy thì cũng hút gái ghê gớm thật..”
    Honoka khẽ cười trong lòng.

    - Hừ, lại cái kiểu phô trương đó – Trưởng thanh tra nghiến răng – Thiếu Úy, nhanh… Ủa, đâu mất rồi?!

    Honoka siết chặt micro.
    Kotori chạy thật nhanh lên những bậc thang.
    Eli vuốt nhẹ vành mũ.
    Umi buông sợi dây kéo chuông.
    Big Ben ngân lên những âm vọng cuối cùng của 12 tiếng chuông như thể báo hiệu cho cuộc rượt đuổi đầy bất ngờ sắp diễn ra.

    “Kế hoạch… bắt đầu!”

    - Quý vị, chân thành cảm ơn vì đã đến với buổi biểu diễn ngày hôm nay.
    Eli cất giọng vui vẻ.
    - Như đã thông báo, hôm nay tôi đến đây để lấy đi “ánh sáng thanh khiết” của Tháp Đồng Hồ..
    - ĐẾN ĐÂY THÔI, PHANTOM VERNYY!!
    Eli quay về phía tiếng hét. Kotori đang đứng trên mái dãy nhà ngay sát Tháp, khẩu súng lục trên tay chĩa thẳng về phía Eli.
    - Ây da, quý cô à, cái thứ đó không hợp với em đâu-
    - Đừng có bỡn cợt! – Kotori siết chặt báng súng – Hôm nay ta nhất định sẽ không để ngươi tự tung tự tác nữa!
    Đáp lại thái độ quyết đoán ấy của nữ Thiếu Úy, Eli chỉ nhẹ mỉm cười.
    - Minami… Kotori, phải không nhỉ?

    Khóe mắt Kotori khẽ giật. Eli rời khỏi đỉnh tháp và nhảy xuống mái dãy nhà bên dưới, mặt đối mặt với Kotori. Mũi súng của nàng Thiếu Úy vẫn bám chặt lấy mục tiêu.
    - Hai lần trước em đã gây ra cho tôi không ít rắc rối đấy, tiểu thư ạ.
    - Ngươi vẫn nhớ à? – Kotori nhẹ cười.
    - Dĩ nhiên rồi, được một nàng cảnh sát dễ thương đến thế này truy đuổi, làm sao tôi lại quên được chứ - Eli nhún vai cười như thể đó là chuyện hiển nhiên – Tuy nhiên…
    Tấm áo choàng đen chợt tung bay. Chỉ trong một cái chớp mắt, người con gái tóc vàng đã biến mất như thể chưa từng xuất hiện trước mặt Kotori. Cô chưa kịp hoàn hồn, một giọng nói êm dịu đã khẽ rót vào tai:
    - Riêng tối hôm nay, thì không được đâu nhé~
    Kotori quay phắt ra phía sau, ngón trỏ chực co lại, nhưng một lần nữa Phantom Vernyy đã nhanh hơn. Eli chụp lấy cổ tay Kotori và ấn mạnh ngón cái.
    - Ư!!!
    Kotori khẽ nhăn mặt. Khẩu súng rơi khỏi tay cô. Eli nhanh gọn chụp lấy và nở môt nụ cười ma mãnh.
    - Tôi đã bảo thứ này không hợp với em rồi mà, nhớ không?
    Không nao núng, Kotori tung ngay một cú đấm về phía Eli bằng tay còn lại. Nữ Đạo Tặc dễ dàng né được và áp sát cô.
    - Thứ hợp với em… là đây cơ!

    “Bùm!”

    Một làn khói trắng nhỏ nhẹ nổ lên bao trùm lấy cả hai. Đám đông nhốn nháo.
    - Hai người họ biến mất rồi?!?
    - A, trên kia kìa!

    Kotori mở mắt. Trong tầm mắt cô đã không còn bóng dáng nữ Đạo Tặc tóc vàng quyến rũ. Cơn gió đêm của London đang lướt qua đôi chân cô, lành lạnh.
    “Khoan đã, gió?”

    Kotori nhìn xuống. Dưới chân cô đã không còn là lớp mái ngói của cung điện, mà là hằng sa số những ánh đèn lấp lánh như pha lê của thành phố cổ kính. Bộ đồ cô đang mặc cũng không còn là bộ đồng phục của Scotland Yard. Minami Kotori đang được treo giữa không trung bằng một chùm bóng bay lớn với bộ váy lộng lẫy trong hai tông màu của đồng phục cảnh sát.

    - Cái…!?
    - Đừng hoảng sợ, không sao đâu.
    Giọng nói êm dịu đến đáng ghét kia lại vang lên. Kotori quay sang Eli đang mỉm cười đắc thắng, giận dữ:
    - Cho ta xuống, ngay lập tức!
    - Nếu em hứa không truy đuổi tôi tối nay, thì ừ, đương nhiên thôi~
    - Còn khuya nhá!
    - Tôi biết ngay mà – Eli cười ma mãnh – Vậy nên, dù hơi thất lễ, nhưng em hãy dạo quanh bầu trời London này mà không có tôi vậy nhé, chú chim nhỏ đáng yêu.
    Lại thêm một cái nháy mắt, và Phantom Vernyy biến mất giữa màn đêm.

    Kotori thở hắt ra bực bội và nhìn lên phía trên. Nếu là bóng bay thì dễ xử lí thôi, chỉ cần làm nổ vài cái là có thể an toàn đáp xuống. Nhưng trước đó…
    Cô vươn tay đến chiếc bộ đàm trên thắt lưng.
    “Triển khai chiến dịch.”

    “Ồ, sau khi để lại nàng cảnh sát xinh đẹp kia lơ lửng giữa bầu trời thì Phantom Vernyy đã biến đâu mất rồi! Theo tôi thấy thì phía cảnh sát có vẻ đang loạn lên…”
    - LOẠN CÁI KHỈ ẤY!! – Trưởng thanh tra bực tức quát to – Mấy cậu kia, đứng đó làm gì, mau giúp Thiếu Úy đi chứ! Đội trực thăng, tăng cường lục soát!! Phantom Vernyy chắc chắn đã lấy được bảo vật rồi, nhanh rút quân ở Tháp Đồng Hồ và phong tỏa các khu vực lân cận đi!”
    “RÕ!!”

    Hàng chục cảnh sát đang canh gác ở Tháp chỉ trong vài phút đã rút sạch chẳng còn một ai. Tòa tháp nhỏ vắng bóng người chợt vang lên những tiếng cọt kẹt thật nhẹ. Umi rón rén từng bước xuống bậc thang gỗ. Chẳng mấy chốc và chẳng chút khó khăn gì để từ đi đỉnh xuống chân tháp mà không ai phát hiện, nhưng Umi không đi ngay ra ngoài mà chỉ nấp cạnh cửa ra, trên người choàng chiếc áo choàng đen của giám mục. Tiếng còi xe cảnh sát, tiếng động cơ máy bay, tiếng đám đông hò hét… những âm thanh náo loạn hòa vào nhau hỗn độn đang vang vọng khắp khu vực Điện Westminster.

    “BÊN KIA CÓ BÓNG NGƯỜI KÌA!!!”

    Tiếng Honoka đột ngột vang lên đầy kích động.

    “Ngay khi nghe thấy người phát thanh viên đó hét lên như vậy, hãy đi thật nhanh khỏi tháp, theo cửa sau của cung điện ra ngoài…”

    Sân sau cung điện tuyệt nhiên không có một bóng người canh gác. Umi nhanh chóng băng qua khỏi cánh cổng sắt, ngó quanh quất con đường nhỏ vắng tanh.

    “… đứng cạnh bốt điện thoại và lên chiếc xe ngựa thứ ba mà em thấy…”
    “Chiếc thứ hai… Đây rồi, chiếc thứ ba..”

    Chẳng cần đợi Umi vẫy tay gọi, chiếc xe ngựa dừng lại ngay trước mặt cô và lại tiếp tục chen từng tiếng vó ngựa đều đặn vào màn đêm sau khi Umi vừa đóng lại cửa xe.

    “Khi xe dừng lại, để lại áo choàng trên xe, đi lẫn vào dòng người để vào bên trong…”

    Lúc được Vernyy dặn như thế, Umi cứ không khỏi lo lắng bộ trang phục nữ tu sẽ làm cô nổi bật giữa đám đông, nhưng vừa bước khỏi xe, cô mới biết mình đã lo lắng thừa. Ngã tư nơi Umi vừa xuống tuy không nhỏ nhưng hiện giờ lại đang đông nghịt người, và trên hết, hầu hết họ đều mặc những bộ trang phục kiểu Châu Âu Trung Cổ cứ như lễ hội hóa trang, vì thế bộ trang phục nữ tu vốn hiếm thấy của Umi thành ra lại lọt thỏm giữa biển người ăn mặc kì lạ.
    Nhanh chóng gạt sự ngạc nhiên qua một bên, Umi hòa vào dòng người đang lũ lượt như con suối lớn đổ vào tòa nhà rực rỡ ánh đèn neon.

    “Tôi sẽ đón em ở bên trong.”

    Umi chậm rãi ngước mắt lên trần nhà. Một chùm đèn pha lê tráng lệ đang chiếu sáng khắp cả sảnh phòng rộng lớn. Hàng trăm con người trong những bộ trang phục cầu kì kiểu quý tộc phong kiến đang cười nói ở khắp nơi. Dằng lại nỗi lo lắng đang gợn lên trong lòng, Umi vô thức bước từng bước vô định giữa biển người đang chen chúc.
    “Đúng là ở đây thì khó bị phát hiện, nhưng đông thế này thì làm sao mà…”
    Một bàn tay chợt vươn ra nắm lấy tay Umi. Cô còn chưa kịp phản ứng, bàn tay kia đã nhanh nhẹn kéo cô đi băng qua đại sảnh, đến khi Umi kịp trấn tĩnh thì cả hai đã đến một dãy hành lang ít người. Cô hoảng sợ rụt tay khỏi người lạ, lớn tiếng.
    - Cô… Cô là ai!?
    Không trả lời, người lạ chỉ quay lại. Umi nín thở trong chốc lát, nhưng rồi lại thả lỏng người nhẹ nhõm. Bên dưới chiếc mặt nạ tuxedo nửa mặt là nụ cười cao ngạo quen thuộc.
    - Xin lỗi vì đã đột ngột như thế.
    Eli mỉm cười.
    - Không sao đâu ạ - Umi vội xua tay – Nhưng mà, nơi này là sao?
    - Đây là Little Paris, một sòng bạc kiêm nhà hàng – Eli dang hai tay – Gần đây nó bắt đầu nổi tiếng nhờ các buổi hóa trang theo chủ đề vào mỗi cuối tuần như thế này.
    - Thảo nào…

    Umi vô thức nhìn ra đại sảnh, rồi chợt nhận ra bộ trang phục mà Eli đang mặc. Váy dạ hội màu đỏ rượu vang, đi kèm dây buộc tóc cùng màu và chiếc mặt nạ nửa mặt. Bộ trang phục sang trọng nhưng không cầu kì, hơn nữa người mặc lại là một mỹ nhân như Eli khiến Umi không thể nào rời mắt được. Vừa lẫn hoàn toàn vào đám đông lại vừa cuốn hút một cách khó hiểu.

    Eli đột nhiên quay lại. Chợt nhận ra hành động của mình có chút khiếm nhã, Umi đỏ mặt, lắp bắp:
    - Ch-Chiếc váy đó… hợp với chị lắm. Trông rất đẹp.
    - Vẫn chưa bằng em đâu.
    Eli đáp lại không chút do dự. Đôi vai khẽ giật, Umi cúi đầu, vành tai đã đỏ lại càng đỏ lựng hơn.
    - A, tôi xin lỗi. Nhưng tôi nói thật mà, em không cần phải xấu hổ đến thế - Eli lúng túng - Ừm, vẫn còn chút thời gian, hay là chúng ta đi dạo một vòng nhé? À mà, em có đem theo thứ đó không?
    Umi gật đầu và đưa cho Eli một chiếc túi nhỏ nhưng vẫn nhất quyết không ngẩng mặt lên.
    - Vậy thì hướng này…


    ****


    - Đông thật ấy nhỉ…
    Umi trầm trồ. Cô đã cùng Eli đi qua một đại sảnh, 2 phòng sòng bài và cả tầng nhà hàng, tất cả đều rộng xấp xỉ đại sảnh ở cửa chính nhưng chỗ nào cũng chật kín người.
    - Công nhận… - Eli đồng tình – Ngoài nhân viên phục vụ mặc vest thì không hề thấy một bóng bảo vệ, vậy mà không hề có hỗn loạn, người quản lí ở đây cũng tài thật.
    Umi cười nhẹ.
    - Biết đâu hôm nay bảo vệ đã hóa trang thành lính ngự lâm rồi đấy ạ? Nãy giờ em thấy nhiều người mặc trang phục giống hệt nhau lắm.
    - Giống hệt nhau?
    Eli khẽ nhíu mày.
    “Đúng là ở cửa chính có vài người mặc đồ lính. Ở mỗi nơi đi qua mình cũng thấy có vài người lính ngự lâm. Chẳng lẽ…”
    - Em có chắc là giống hệt nhau không? Không nhìn nhầm chứ?
    - Vâng… - Umi hơi đỏ mặt - em rất thích tác phẩm “Ba chàng lính ngự lâm”, nên vô thức thấy ai hóa trang kiểu như thế đều nhìn rất kĩ. Quả thật trang phục của họ giống nhau đến mức giống như đồng phục ấy. Có gì không ạ?
    - Nếu vậy thì họ có thể là bảo vệ thật, hoặc là…
    - “Eli-chan, nghe rõ không?”
    Tiếng Honoka đột ngột vang lên từ bộ đàm siêu nhỏ. Eli chạm nhẹ lên vành tai, thì thầm:
    - Tớ đây. Sao rồi?
    - “Ờ thì, có cái này lạ lắm…”

    “Có chuyện gì vậy nhỉ?”. Umi lo lắng nhìn nét mặt Eli đang ngày càng nhíu lại.

    - Cần xác minh lại đã, không nên gây hỗn loạn không cần thiết. Để đề phòng, chuẩn bị kế hoạch B.
    Eli nói ngắn gọn vào bộ đàm, đoạn quay sang Umi.
    - Tình hình có chút thay đổi. Chúng ta sẽ dạo quanh một lần nữa. Em chú ý theo sát tôi nhé.
    Umi gật đầu. Giọng nói Vernyy vẫn thật nhẹ nhàng, nhưng lần này lại chất đầy sự cảnh giác.
    Rời khỏi nhà hàng, cả hai cùng đi thật nhanh qua các khu vực còn lại.
    Quả đúng như Umi đã nói.
    - Chậc, mới đây mà cảnh sát đã vây kín này rồi à…
    Eli chặc lưỡi. Umi lo lắng hỏi nhỏ.
    - Giờ phải làm sao?
    - Không sao cả - Eli quay lại nhìn cô và cười thật tươi – Vì nhiệm vụ của tôi đến đây xem như cũng kết thúc rồi.

    Eli đặt vào tay Umi một chiếc chìa khóa.
    - Mục tiêu của họ là tôi, chứ không phải em. Em cứ đến căn phòng này và chờ, người đã ủy thác tôi sẽ đến đón em.
    - N-Nhưng còn chị-
    - Không nhưng nhị gì cả! – Eli đặt một ngón tay lên môi Umi – Tôi là Phantom Vernyy mà, em không cần phải lo. Và…
    Eli hơi chần chừ, nhưng rồi cũng đặt một tay lên mái tóc xanh biển xoa nhẹ, giọng dịu dàng:
    - Em phải sống thật vui vẻ, vì chính bản thân mình đấy nhé.
    Nở một nụ cười thật tươi thay cho lời tạm biệt, Eli lướt ngang qua cô gái trẻ, nhanh đến nỗi niềm cảm kích lẫn tiếc nuối nơi đầu môi Umi còn chưa kịp thành lời, bóng áo đỏ kia đã mất hút vào dòng người.
    Umi ngẩn người, nhưng rồi cuối cùng cũng mỉm cười thật nhẹ.
    “Tạm biệt, và cảm ơn, Phantom Vernyy.”


    ****


    Nhanh nhẹn lách mình để đi ngược dòng người, Eli chạm tay lên tai, thì thầm:
    - A lô, Honoka-
    - Đây, đang chuẩn bị kế hoạch B rồi~ - Honoka dài giọng - Mà cũng lâu rồi mới phải dùng đến phương án dự phòng đấy nhỉ…
    - Ừ - Eli như nửa cười nửa không – Lần này tớ có hơi chủ quan tí… A!

    Nhận thấy một người đàn ông đồ sộ đang đi ngược hướng, Eli nhanh nhẹn né sang một bên, nhưng người cạnh cô thì không may mắn được như vậy. Cô gái luống cuống lùi bước, nhưng đôi giày cao gót của cô đã không thể giữ được thăng bằng cho chủ nhân. Không cần phải chạm ai, chắc chắn cô cũng sẽ ngã. Như một phản xạ tự nhiên, Eli vươn nhanh tay đỡ lấy eo cô, tay còn lại nắm nhẹ đôi vai trần của cô gái kéo cô về phía mình, vừa đúng lúc tránh được va chạm.

    - Không sao chứ?
    Eli hỏi nhỏ. Cô gái bối rối gật đầu. Chỉ cần biết có thế, Eli buông tay, không nói không rằng tiếp tục cất bước. Cô gái nhìn theo Eli, đôi mắt màu lục nheo lại phức tạp.

    - Toujo-san.
    Một người bồi bàn trong bộ vest đồng phục vội vã bước đến thì thầm vào tai cô gái. Toujo Nozomi khẽ nhướn mày.
    - Cảnh sát yêu cầu hợp tác?
    - Giờ sao ạ? – Người nhân viên lộ rõ vẻ lo lắng – Kể cả chúng ta không đồng ý họ cũng sẽ…
    - Như thế là chống người thi hành công vụ đấy – Nozomi đanh giọng – Họ có yêu cầu gì đặc biệt không?
    - Hình như là… quyền điều hành hệ thống điện ạ.
    “Hệ thống điện à?”

    Nozomi trầm ngâm.
    Phantom Vernyy, cảnh sát, hệ thống điện...
    Hình ảnh cô gái lúc nãy chợt hiện lên trong tâm trí.
    “Không lẽ…?”

    - Toujo-san? Cô chủ?
    - À, xin lỗi – Nozomi trấn an người bồi bàn, đoạn rút ra một tấm thẻ.
    - Đây là quyền admin đối với toàn hệ thống, cứ đưa cho bên cảnh sát, cố gắng phối hợp với họ để không làm kích động khách hàng.
    - Vâng.
    Người bồi bàn vừa đi khỏi, Nozomi liền đi một mạch đến đường cầu thang dành cho nhân viên. Cô không chắc giả thuyết của mình là đúng – mà không, trên thực tế thì khả năng đúng quá thấp đến mức gần như là ngẫu nhiên!
    Nozomi cố thuyết phục bản thân, nhưng đôi chân lại không ý thức mà bước ngày càng nhanh trên từng bậc thang.

    Cô gái tóc vàng trong bộ váy đỏ lại một lần nữa xẹt ngang qua dòng suy nghĩ của Nozomi.

    Cô dừng bước. Trước mặt cô là bảng điều khiển bí mật có quyền truy cập hệ thống ngang với chiếc thẻ admin kia. Chỉ có Nozomi mới biết đến sự tồn tại của nó. Nozomi thở ra một hơi dài bình tĩnh.
    Là Vernyy cũng được, không phải là Vernyy cũng được. Cô cũng không quan tâm chuyện cảnh sát có bắt được siêu đạo tặc hay không. Điều duy nhất cô cần biết là…

    “Nếu các người định chọn Little Paris CỦA TÔI làm sân khấu, thì giá thuê không hề nhỏ đâu.”


    ****


    Trên màn hình máy tính đang hiển thị con số 99%. Eli liếc nhìn đồng hồ. Việc xâm nhập vào hệ thống bảo an của Little Paris có hơi mất thời gian hơn dự tính khiến cô chỉ còn khoảng 3 phút cho kế hoạch, nhưng chút sai lệch này vẫn còn nằm trong tính toán.

    “Loading Complete! Access successfully.”
    - “Chuột đã vào bẫy. Lối thoát sẵn sàng.”

    Thông báo trên màn hình đến cùng lúc với giọng nói của Honoka trên bộ đàm. Eli mỉm cười, đôi tay lướt nhanh trên bàn phím. Chỉ cần một câu lệnh nữa-
    - Ở YÊN ĐÓ, PHANTOM VERNYY!!

    Cánh cửa bật mở. Eli giật bắn mình quay lại. Chủ nhân của tiếng hét đắc thắng kia, không ai khác ngoài-
    - Minami Kotori...!?
    - Không ngờ chứ gì, siêu đạo tặc?
    Kotori cười toe. Khóe mắt Eli khẽ giật.
    “H-Harasho. Đúng là không ngờ thật...”
    Tuy nhiên, cô không được phép dao động.

    - Ấn tượng đấy, tiểu thư à.
    Eli chầm chậm đứng dậy, nụ cười nửa miệng trứ danh đã lại thấp thoáng trên gương mặt xinh đẹp.
    - Vậy, bây giờ em tính làm gì tôi nào?
    - Còn gì nữa – Kotori nắm chặt khẩu súng –Trả lại bảo vật đây!
    - Hả, bảo vật nào?
    - Đừng có giả ngơ!
    “Đâu, tôi đang hỏi thật đấy. Thật sự thì làm gì có lấy bảo vật nào đâu mà.”
    Giữ lại chút hoang mang đó nơi đầu lưỡi, Eli vẫn mỉm cười với gương mặt không chút biến sắc.

    - Một trong số các thánh vật của nhà thờ được đặt bên trong Tháp Đồng Hồ, chiếc chân nến The Light Guardian, chẳng phải đó chính là “ánh sáng thanh khiết giữa khung sắt thời gian” mà ngươi đã lấy đi sao, nhanh đưa ra đây và đầu hàng đi!
    Kotori nói rõ ràng bằng giọng chắc nịch. Eli chớp mắt. Cái vật mà Umi đã đưa cho cô, cũng là một chiếc chân đèn. Eli chỉ định dùng nó để tung hỏa mù rằng Phantom Vernyy đã lấy đi một vật trong tháp, có ai ngờ rằng… cái chân đèn đó cũng là bảo vật! Eli vốn chỉ hứng thú với những bảo vật nạm đá quý nên những thứ có giá trị cao về mặt tôn giáo như thứ này, cô vốn chẳng có mấy quan tâm. Nữ đạo tặc dở khóc dở cười trong lòng.
    “Như thế này thì nên tính là lời hay lỗ đây trời…”

    Nhưng mà…
    Tình huống bất ngờ này đã tặng cho cô một lợi thế.

    - Thôi được rồi. Tôi đầu hàng.
    Eli giơ hai tay lên trời ra vẻ thua cuộc. Không hề chủ quan, Kotori vẫn nói bằng giọng điềm tĩnh.
    - Đưa bảo vật ra đây.
    Eli lặng lẽ làm theo, lấy chiếc chân nến ra khỏi chiếc túi cạnh máy tính và giơ lên cao. Liếc nhanh qua bảo vật, Kotori dán chặt hai mắt lẫn họng súng vào Eli, tiếp tục ra lệnh.
    - Đế xuống đất rồi giơ hai tay lên trời.
    Eli vẫn ngoan ngoãn làm theo. Chầm chậm quỳ xuống bằng một rồi hai gối, nhẹ nhàng đặt bảo vật lên nền gạch, và khi tiếng ‘cạch’ của kim loại chạm nền gạch chỉ vừa vang lên được 1 giây..

    Eli bất thình lình quăng chiếc chân nến về phía chân Kotori.

    Nữ cảnh sát hốt hoảng khuỵu một gối theo bản năng để đỡ lấy bảo vật, và ngay khi cả thân người cô không còn che khuất hoàn toàn lối thoát độc đạo, Eli chớp ngay thời cơ.

    “Bùm!”
    “Lại bom khói!?”

    Kotori đưa tay lên bịt miệng, cùng lúc ấy, một cái bóng nhảy qua đầu cô. Kotori quay ngay ra phía hành lang, nhưng đã không còn kịp nữa. Làn khói dày đã tản ra khắp hành lang hẹp, chỉ còn thấy thấp thoáng một bóng người rẽ thật nhanh ra phía cầu thang thoát hiểm. Toàn bộ đèn phụt tắt. Chiếc máy tính bị bỏ lại giờ lại trở thành vật duy nhất thắp sáng cho căn phòng, trên nền xanh hiện độc một dòng chữ “Network shut down” như trêu ngươi. Phantom Vernyy đã bị dồn vào đường cùng, nhưng rồi lại nhanh tay hơn mà trốn thoát.

    “Chỉ trách mình quá bất cẩn.”
    Kotori tức giận chính bản thân, nhưng cũng nhanh chóng tự kềm chế. Rút mạnh bộ đàm khỏi túi, cô nói to:
    - Mục tiêu đã trốn thoát, nhanh chóng phong tỏa toàn bộ lối ra vào! Đội kĩ thuật mau giành lại quyền điều hành hệ thống đi!!
    Kotori chạy nhanh trên hành lang, trong đầu cố hình dung lại sơ đồ toàn bộ tòa nhà.
    “Vẫn chưa xong đâu, Phantom Vernyy!”


    ****


    - Nhanh rút quân xuống các tầng dưới!
    - Nhưng còn tầng thượng??
    - Cửa lên đó có khóa điện tử, cả lũ cùng phá mà nó còn không suy suyển thì một mình Vernyy qua thế nào được!! Bỏ đi!!

    “Đúng rồi đấy, rút xuống hết đi.”
    Eli thầm mỉm cười. Tiếng bước chân của đội cảnh sát vừa dứt, cô liền cẩn trọng rời khỏi chỗ nấp. Cánh cửa sắt duy nhất dẫn lên tầng thượng, dày 3 tấc và khóa bằng ổ khóa điện tử. Tắt điện hệ thống sẽ khiến đám đông bên dưới hỗn loạn và gây khó khăn cho phía cảnh sát, nhưng đồng thời cũng khiến những lối thoát tiềm năng khác bị bịt kín. Tuy nhiên…

    Bất cứ cánh cửa nào dù có kiên cố đến đâu cũng có một phương án dự phòng để mở. Khóa điện tử một khi mất điện sẽ trở thành một ổ khóa cơ hai lớp.

    Eli mở dễ dàng lớp khóa bên ngoài giờ đã gần như vô dụng do không có điện, và đúng như dự đoán, bên trong là một ổ khóa vật lí cỡ lớn, tuy là không phải ai cũng đủ trình để mở khóa này mà không cần chìa. Cô mỉm cười, kéo khóa chiếc dây da thắt trên đùi và rút ra một vài thứ từ bộ đồ nghề mini. Danh tiếng của Phantom Vernyy không chỉ đến từ khả năng che mắt người xem đến mức như xuất quỷ nhập thần, mà còn ở những mánh lới xâm nhập và phá khóa vượt xa trình độ của những tên trộm thông thường.

    Không mất tới 15 giây để mở khóa, Eli mỉm cười đắc thắng. Giờ chỉ cần mở cái lỗ vuông này ra là với đến được cần gạt mở khóa. Không chần chừ, cô đưa tay vào ô cửa sắt nhỏ, bàn tay mở rộng định nắm lấy cần gạt.
    “Bíp!”
    Âm thanh nhỏ vang lên tựa như tiếng súng trúng huyệt. Eli như không tin vào tai mình. Không phải điện đã bị tắt rồi sao!?

    - Một khóa điện tử bên ngoài, một khóa cơ ở giữa và một khóa quét vân tay ở trong cùng chạy bằng điện dự phòng dành riêng cho khóa bảo mật. Hàng đặt riêng có một không hai đấy~~
    Tiếng nói vang lên thật khẽ xen cùng giọng cười phấn khích. Eli quay phắt lại. Với hai ngón tay đặt lên môi như thể đang cố nhịn cười, Toujo Nozomi nhìn thẳng vào nữ đạo tặc bằng ánh mắt tinh nghịch đến thản nhiên.
    - Xin lỗi nhé, Phantom Vernyy.
    Eli không đáp lời ngay.
    - Cô… là cô gái ban nãy.
    - Vậy lúc nãy đúng là cô rồi nhỉ.
    Eli giật thót. Cô ta nhớ mặt mình?!
    - Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó chứ. Nếu tôi theo phe cảnh sát thì bây giờ cô đã bị bắt rồi đấy.
    - Tôi biết. Do đó lại càng phải cẩn thận hơn. - Eli đáp lại không chút do dự - Cô muốn gì?
    - Còn tùy vào câu trả lời tôi sẽ nhận được.
    Nozomi như nửa cười nửa không. Eli im lặng.

    - Phương án thoát thân đã bị tôi phá ngang, bên dưới thì đầy ắp cảnh sát. Giờ cô sẽ làm gì đây, Phantom Vernyy?
    - Chụp ngất cô bằng thuốc mê để quét vân tay rồi trốn thoát như thường.
    Eli nói bằng giọng dửng dưng. Khóe miệng Nozomi cứng lại. Vậy ra Phantom Vernyy cũng chỉ như bao tên trộm tầm thường khác?
    - Đó là cách nhanh nhất, nhưng tôi sẽ không làm vậy.
    Eli thở hắt ra chán nản. Đôi mắt xanh lá mở to ngạc nhiên.
    - Vậy… gài mìn mở cửa?
    - Đừng có đánh đồng đạo tặc với trộm cướp!
    Giọng Eli đanh lại, đôi mắt xanh lam xoáy thẳng vào Nozomi không chút nhân nhượng.
    - Dù về bản chất có thể giống nhau, nhưng đạo tặc làm việc theo nguyên tắc riêng chứ không phải bất chấp tất cả vì mục tiêu.
    - Ồ~~
    - B-Bỡn cợt thì cứ việc, nhưng tôi nghiêm túc đấy!
    - Không, tôi không có ý đó.
    Nozomi thành thật lắc đầu. Quả thật trước đây cô chưa từng nghĩ như thế. Với lại… gì thế kia, có phải Vernyy đang đỏ mặt? Nozomi bất giác mỉm cười.
    - Vậy Vernyy-san đây cũng có nguyên tắc riêng?
    - Không đánh bom, không gài mìn, không phá hoại và không đả thương người khác.
    Eli trả lời với chút khó chịu, mặt vẫn đang quay đi mà không nhìn thẳng vào cô gái tóc tím.
    - Như thế thì… - Nozomi nghiêng đầu - đánh ngất bằng thuốc mê đâu có được tính là đả thương. Thế tại sao…?

    Nữ đạo tặc quay lại. Cô nhìn Nozomi với chút im lặng rồi lại quay đi, nói bằng giọng thật nhẹ.
    - Tuyệt đối không làm tổn thương đến phái nữ. Đó không phải nguyên tắc của Phantom Vernyy, mà là của tôi.
    Câu trả lời ngoài dự đoán khiến Nozomi nhất thời không thốt nên lời.
    -… Bây giờ cô định làm gì?
    - Có lẽ hơi khó vì bên cảnh sát đã biết mánh này rồi, nhưng tôi sẽ cố nhân lúc hỗn loạn mà thoát ra vậy…
    Gương mặt thanh tú nhăn nhó đầy khổ sở. Nozomi ngắm nhìn cô nàng tóc vàng, trong lòng không khỏi bật cười. Thật không ngờ lại có ngày được chứng kiến Phantom Vernyy cởi bỏ chiếc mặt nạ điềm tĩnh lừng danh kia.

    “Giờ này chắc họ gần khôi phục được hệ thống rồi, chắc phải cải trang vào đám cảnh sát hoặc bảo vệ rồi lẻn ra… Khinh khí cầu hẳn cũng sắp tới, mình có nên thả thêm chim mồi đánh lạc hướng-“
    “Bíp!”

    Âm thanh quen thuộc lại vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Eli. Cô quay lại. Ánh sáng đỏ từ bên trong cánh cửa giờ đã chuyển sang màu xanh lá. Cánh cửa dày hé mở, cơn gió đêm tràn vào đem theo cái lạnh của mùa thu London. Trước ánh mắt ngạc nhiên của Eli, Nozomi chỉ mỉm cười.
    - Chỉ là cám ơn vụ lúc nãy thôi.
    Eli chớp mắt sững sờ, hết nhìn cô chủ trẻ của Little Paris rồi nhìn ra ngoài. Nhấp nhoáng từ đằng xa là tín hiệu của khinh khí cầu điều khiển từ xa của cô. Nữ đạo tặc thở phào nhẹ nhõm, đoạn quay sang Nozomi nở một nụ cười vừa cảm kích vừa ái ngại:
    - Lần này… tôi biết phải đền đáp thế nào mới đáng đây?
    - Không cần đâu – Nozomi cười thật tươi – Tôi cũng chỉ là đáp lễ Vernyy-san thôi mà.

    Eli mấp máy như định nói gì đó, nhưng rồi như chợt nhớ ra điều gì, nụ cười thanh lịch ranh mãnh lừng danh lại xuất hiện trên gương mặt cô gái tóc vàng.
    - Liệu đạo tặc tôi đây có hân hạnh được biết quý danh của tiểu thư không?
    - Tôi là – Nozomi cố nhịn cười – Toujo Nozomi.

    Mỉm cười hài lòng, Eli bước qua cánh cửa bằng một cú xoay nửa người, bộ đồ đen bó sát trong chớp mắt chuyển thành trang phục ảo thuật gia của Phantom Vernyy. Từ phía bên kia của sân thượng, một chiếc thang đen đã được thả xuống và dần tiến về phía hai người. Nắm lấy chiếc thang, mũi giày của Eli dần rời khỏi mặt đất và chỉ vài giây sau, cả người cô đã lơ lửng giữa không trung.
    Một tay nắm chặt chiếc thang, tay kia giữ lấy chiếc mũ trên đầu, Eli nhìn xuống Nozomi vẫn đang dõi theo cô, cười thật tươi:
    - Tôi nhất định sẽ trở lại..!!
    - Tôi đã bảo không cần đâu mà!
    -… Để trả lại cái này cho em!!

    Trên tay nữ đạo tặc tóc vàng là một thẻ bài y hệt như cái lúc nãy Nozomi đã đưa cho bên cảnh sát, chính là thẻ dự phòng mà cô đáng lẽ đang giữ trên người. Nozomi vội sờ tay lên túi váy, gương mặt vui vẻ của cô đông cứng, nhưng rồi ngay sau đó lại nở một nụ cười còn tươi hơn.
    - Tôi sẽ chờ đấy nhé!!
    Nozomi hét lên phấn khích.
    Chiếc khí cầu đen bay ngày càng cao, Eli mỉm cười nhìn bóng cô gái tóc tím ngày càng mờ nhạt giữa biển đèn lung linh hoa lệ, đôi môi mấp máy thật khẽ:
    - Tôi hứa, trên danh dự của Ayase Eli.


    *****


    “THẮNG LỢI VANG DỘI CỦA SCOTLAND YARD!!!
    PHANTOM VERNYY ĐÀO THOÁT ĐỂ LẠI THÁNH VẬT THE LIGHT GUARDIAN!”

    - Công đầu thuộc về nữ Thiếu Úy trẻ tuổi Minami Kotori, ờ hở…
    Eli nhìn cái tít to đùng trên tờ London Times, khóc dở mếu dở lướt qua vài dòng rồi quăng tờ báo lên bàn, tinh thần có chút suy sụp.
    - Bỏ lại bảo vật để trốn thoát, ô hô hô, một trang mới trong chuỗi thành tích của Phantom Vernyy rồi đây~~~~
    - Cậu im đi, Honoka…

    Eli rầu rĩ ôm mặt mặc cho Honoka đang ngồi cười ngặt nghẽo.
    - Thông tin về Quad of Treasuse đổi lấy vụ này, giờ tính lại thấy hình như tớ hơi bị lỗ rồi đấy.
    - Rồi rồi, tớ sẽ bồi thường thêm mà.
    Honoka vẫn cười, rõ ràng là đang khoái chí khi thấy Eli suy sụp vì bị vỡ hình tượng đạo tặc bất bại.
    - Từ nay không nhận vụ nào của cậu nữa đâu, không bao giờ - Eli rên lên – Mà Honoka, cậu đã đi đón người ta chưa đấy?
    - Từ sớm rồi. Umi-chan cũng có chút ngạc nhiên khi thấy tớ nhưng rồi cũng không thắc mắc gì nữa cả, giờ đang nghỉ ở nhà tớ. Nhờ ơn cậu mà Kotori-chan được thưởng lớn luôn đấy, hô hô. Tớ cũng mới được thưởng nóng, tối nay cả lũ sẽ gặp nhau nè. Ai cha, lâu lắm rồi ba đứa mới lại có dịp tụ tập đã mừng, không ngờ lại còn có thể ăn chơi phủ phê vậy~~

    Ngừng một chút, Honoka nghiêng đầu.

    - Mà nhỡ Kotori-chan biết “bảo vật” tối qua lại là Umi-chan thì sao nhỉ?
    - Thì tui đã đỡ tốn công biết bao nhiêu rồi chứ sao!!!
    Eli gắt gỏng đầy cam chịu. Vụ này rõ ràng là lỗ, lỗ nặng luôn!!

    - Thôi nào, đừng có như thế nữa, phải mấy lão bên nhà thờ mà không bí mật ép Umi ở trên đó thì tớ cũng đã nhờ Kotori-chan rồi…
    Eli không trả lời, chỉ lo lúi húi soạn đồ và lơ đẹp cô bạn. Thấy Eli có vẻ giận, Honoka liền xuống nước năn nỉ.
    - Thôi mà, đừng giận nữa, tớ giữ đúng lời hứa đem “thanh toán” đến cho cậu nè – cô vẫy vẫy chiếc USB - Ủa, đi đâu thế?
    - Cứ để đó đi, khi về tớ coi sau.
    Eli vừa mặc áo khoác vừa đáp, không thèm nhìn cô bạn đang sửng sốt.
    - Không phải chứ, Quarter Treasure mà cậu lại có thể “coi sau” á!?? Eli-chan, có chuyện gì sao, cậu bị bệnh hả?
    - Thể chất lẫn tinh thần đều hoàn toàn bình thường nha – Eli nhăn nhó chụp chiếc mũ lên đầu và bước ra cửa.
    - Vậy tại sao…?
    - Chỉ là…

    Tay trái trong túi áo khoác nắm chặt một chiếc thẻ, Eli quay lại, nở một nụ cười mà Honoka chưa từng thấy và cũng không thể hiểu.
    - Tớ có một cuộc hẹn quan trọng.
    - END –


  2. Có 4 thành viên thích bài viết của Sagi:


Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •