Home
  • Register
  • Login
kết quả từ 1 tới 1 trên 1

Ðề tài: The Portal Project

  1. #1
    Tham gia ngày
    Jan 2016
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1
    Được thích 0 lần trên tổng số 0 bài viết

    Default The Portal Project

    Title: The Portal Project
    Author: Dương Hoàng
    Genre: Slice of life[?], Fantasy
    Rating: T
    Summary: Cuộc sống sinh viên vui nhộn của 2 con NEET
    Status: On-going
    Note:Có nguồn cảm hứng từ một số franchise khác nhau; Genre và rating có thể sẽ thay đổi về sau; Nội dung mang tính Mature sẽ được gắn cảnh báo trước chap





    Story 1-Chap 1-Side A:


    2:00 AM PST, Los Angeles

    Con bé 17 tuổi dán mắt thao láo đọc cái gì đó trên màn hình laptop, lúc lúc lại tự cười khúc khích rồi ngồi gõ lạch cạch. Đưa tay vuốt mái tóc đen rối bù cứ loà xoà trước mặt, Dan lầm bầm cái gì đấy về việc cắt tóc rồi quay lại với công việc gõ và lướt facebook.

    Charlene: Cmn, cô sao cứ thích nhây mãi, thích người ta thì nói đại moẹ nó đi :v Học tập như tôi với Rai này.
    Danielle: Kệ tôi, cứ thích dở dở ương kiểu này nó mới thú vị, và cái kiểu mới 3 ngày đã đặt rel trên face của 2 cô tôi ko có ham :)
    Charlene: Đồ M, đến lúc trễ rồi thì ngồi đó tiếc hùi hụi nhé.
    Danielle: Xuỳ, M trước giờ ;)


    Dan, viết tắt của Danielle.
    Đó tất nhiên không phải tên thật của đứa con gái đang ngồi rung đùi cười khoái chí kia, nó có tên tiếng Việt đàng hoàng. Đại loại thì đấy chỉ là một cái tên ảo nó đặt đại từ đời tám hoánh rồi dính luôn tới giờ.

    Căn phòng bừa bộn đầy những chồng sách xộc xệch và mớ quần áo bẩn dồn vào góc chờ mang giặt. Tiếng sàn gỗ cọt kẹt dưới chân Danielle khi nó đứng dậy, đá phải chai nước rỗng kế bên, càu nhàu về chứng lười của bản thân và rồi mặc cho nó lăn lông lốc. Bước được tới cảnh cửa nhà bếp, nó đứng, chần chừ mà nhìn tủ lạnh mini chỉ còn chút đồ ăn vặt, mãi cho đến khi Dan nhún vai, quyết định là cái bụng nó dù sao cũng không đói lắm. Danielle quay người, tiện lấy chân đá đóng cánh tủ lại. Trở lại với căn phòng, nó theo ánh đèn màn hình mà ngồi thụp xuống bàn máy tính, thứ nội thất đàng hoàng duy nhất của căn phòng, trừ cái tủ quần áo đen ngòm mà nó lúc nào cũng có cảm giác là sẽ có ngày cái gì đó chui ra.

    Danielle: I’m gonna crash, it’s already 2 in the morning.
    Skye: I told you to go to bed 4 hours ago :<
    Danielle: Not my fault somebody can’t stop talking to me ;)
    Skye: Gutenacht
    Skye is away


    Bĩu môi, Danielle ngồi lì trên bàn, nhìn mông lung vào dòng tin nhắn cuối cùng, vật vờ nửa tỉnh nửa mê cho tới khi giật mình mở mắt nghe tiếng gió đập nhẹ vào khung cửa sổ. Trùm mền quấn quanh người, Danielle thả mình lên nệm. Mắt vẫn nhìn bâng quơ ánh điện xanh phát ra từ màn hình laptop, nó thở dài một hơi như tự đá vào mông.

    Một ngày nào đó.

    ----------

    9:00 AM PST, Los Angeles Public Central Library

    Danielle lượn lờ giữa rừng sách được xếp ngay ngắn trên những cái kệ cao vút, hoàn toàn tương phản với con-bé-mét-rưỡi đang đưa đôi mắt lờ đờ lướt dọc qua gáy những cuốn sách cũ kỹ đến mức sờn rách, hàng chữ tựa đề đa số cũng mờ căm. Nó cứ đi qua đi lại, cứ như thể nếu đi được bao nhiêu vòng sẽ bất ngờ hiện ra một cuốn sách nào đó đúng thứ đang cần tìm vậy. Được 1 chốc, dường như quá sức choáng váng vì 1 cơn chóng mặt đột ngột nào đó, nó gập người lết nhanh đến chiếc ghế trống gần đó rồi ngồi phịch xuống.

    - Argg...- Dan nằm ườn ra chiếc bàn gỗ mà thở dài. Sự chán nản làm chân nó cứ thế mà bâng quơ đạp cái rầm vào gầm bàn, giật thót cả mình.

    Ngay lập tức, nó nhận được những ánh mắt trừng trừng lườm nguýt khó chịu của những người xung quanh.

    - Oh, s-sorry! - Danielle hốt hoảng ngồi ngay ngắn lại, miệng thoát ra mấy tiếng lí nhí xin lỗi mọi người xung quanh rồi cúi gầm xuống mặt bàn, ngựong chín mặt.
    Đa số rõ ràng vẫn còn khá khó chịu nhưng đại khái cũng quay về với công việc của mình, còn Dan thì thở phào. Nó không thường đến những nơi đông người như thế này, nó ghét cảm giác như bị người khác nhìn. Thư viện trường hay cái gì đó đại loại thế thì Danielle cũng quá quen thuộc rồi nhưng đây lại là thư viện công cộng, là còn là của tiểu bang nên đặc biệt đông nữa chứ. Ngửa đầu ra sau dựa vào thành ghế, nó bực mình lầm bầm :

    - Sách thôi mà, có cần thiết phải khó mò đến thế không vậy...-Than thì than, nó biết tỏng là cơ hội kiếm ra một cuốn sách dở hơi nào đó lại vô tình chứa những thứ nó cần là cực hiếm.

    Nhất là khi Danielle còn chẳng biết nó muốn tìm cái gì.

    Sau khi kết luận là kiểu gì thì cũng công cốc rồi, Danielle lượn lờ thêm vài vòng để vơ đại thứ gì đó có vẻ hay hay. Một cuốn tuyển tập công thức nấu ăn có kèm cả hình minh họa. Lật đến đâu đó chừng món gà sốt cam, tóc gáy Dan bỗng dưng đứng. Cố gắng lắc đi cái cảm giác như có ai đang đứng nhìn chằm chằm sau lưng, Danielle dợn bước.

    -Hey! Kid!- Quanh góc khuất, một cái đầu bé xíu ló ra từ sau dãy sách ẩm thực. Danielle nhướng mày nhìn xung quanh dò xét xem có phải còn ai xung quanh không trước khi quay lại khó hiểu nhìn đứa nhỏ đang chau mày chờ đợi. Khoan đã, con bé đó vừa gọi nó là “nhóc” à?

    Con bé đảo mắt thở hắt hmph bước ra sau khỏi giá sách, hai bím tóc vàng tơ lắc lư theo. Quả đầu vàng chóe chỉ đứng tới eo Danielle, nhưng thật sự cái vẻ người lớn của nó có làm người khác hơi lạnh gáy. Ánh mắt xanh ngọc sáng rực đầy cao ngạo ngước lên săm soi Danielle như thể đang đánh giá một dĩa thức ăn. -Yeah, you. You’re looking for a reference book, right?

    Nó gãi đầu, ngập ngừng, sách tham khảo? Ý con bé là sách giáo khoa? - Errr, yeah...kind of. You wouldn't happen to know any title that deal with fantasy stuff, would you? - Nhưng quan trọng hơn là con bé là ai và tại sao nó lại nói chuyện như thể đang lén lút mua thuốc phiện từ trẻ lên ba như thế này.


    Hai bím gật gù “Tốt, tốt” rồi túm lấy tay Danielle, ra lệnh cho nó đi theo làm nó chỉ kịp ú ú ớ ớ bước vội theo sau. Quái thật, rõ ràng chân con bé đó ngắn thế kia mà nó bước theo muốn hụt hơi. Con bé bắt nó quẹo trái quẹo phải mấy chục lượt, tới mức nó không chắc có phải đã quay lại chỗ ban đầu hay đang bị con nhóc này chơi khăm rồi. Nó nhớ cái thư viện đâu to tới mức đó. Ít ra không tới mức phải đi c- weeelp?! Con bé tóc vàng dừng lại đột ngột làm nó xém tí quật mặt vào kệ gỗ cao ngồng. Tròn xoe mắt nhìn cái đống sách trước mặt rõ ràng chỉ là một đống từ điển với chẳng gi- con nhóc này nhầm thật à?


    Chả thèm nói gì, tóc vàng đưa tay, chỉ cái một bìa sách cũ mèm đang thò ra ở giá cao nhất. Nhìn có chút kỳ thị, cả con bé, cả cái kệ cao một cách sỉ nhục nhau, Danielle tìm một cái ghế gần đó mà bắc lên, lôi cuốn sách xuống; nặng hơn nó tưởng. Bìa bọc da, chỉ mỏng bằng cỡ cuốn vở, không tên, không nhãn, thậm chí không có cả thanh scan sau gáy, Danielle quơ quơ cuốn sách kỳ lạ trước mặt tóc vàng.


    -Are you sure this is it? Looks more like some personal stuff someone may have left behind.

    Con bé nhún vai, hất mặt nói mấy câu đại loại như kiểu “ Nó là thứ chị cần còn gì. Sao không cảm ơn.”. Chắc hết luôn kiên nhẫn với Danielle, tóc vàng dặn dò nó cứ mang về thẳng nhà và đừng cho ai xem hết rồi ngúng nguẩy bỏ đi, biên mất tăm sau góc tủ tối hù. Ơ thế té ra kêu tôi đi ăn cắp thật à? Cả tiếng bước chân cũng không nghe được, chỉ còn tiếng máy lạnh thổi ù ù sau gáy Danielle và tiếng tim thở của chính nó.

    -Welp ok gặp ma rồi.- Một con ma loli tóc vàng hoe tsundere, còn cuốn sách này chăc là thể loại nhật ký hay sách dạy ma thuật cấm chuyển đổi linh hồn gì đó, khi mở ra thì con nhóc khi nãy sẽ ám mình tới khi nào chiếm được cơ thể hoặc đầu thai làm đứa con đầu lòng hahaha fuck this shit I’m out. Và nó mở quyển sách ra.

    -...

    Danielle cũng không biết là mình đang mong chờ cái gì nhưng cuốn sách thì vẫn im ru, không gào thét cắn xé, không có chị succubus nào chui ra và nó cũng không rớt vào thời kỳ đồ đá giữa rừng vượn người, hoàn toàn không có gì cả. Có vẻ chỉ là một quyển sách bình thường, một quyển sách bình thường được viết bằng thứ ngôn ngữ lạ hoắc trên nền giấy da. Và thậm chí còn không phải loại da giả mà Dan hay dùng để may áo giáp, là da thú thật, dày hơn giấy nhưng đã bị ố mòn qua thời gian, với góc giấy cũ mèm nhăn nhúm, không khác gì vừa ăn cắp trong viện bảo tàng ra. Nhưng lạ nhất lại là những dòng chữ còn mới toanh, rõ từng nét như thể còn chưa ráo mực. Nhún vai, Dan nhét cuốn sách vào cái túi đeo hông bé tí. Vờ như không có gì xảy ra, Danielle lén lút chui ra theo cửa sau thư viện, phòng ngừa mất công có ai đó kéo lại hỏi thăm.


    ----------

    Danielle ngáp một hơi dài, vươn vai duỗi người, những khớp xương mỏi nhừ kêu răng rắc.Nắng chiều âm u lấp một góc phòng, nơi góc bàn nó ngồi vẫn chìm ngỉm trong bóng tối dù sáng hay đêm. Nửa ngày trời nó đã bỏ ra chỉ để cố gắng dịch đống chữ nghĩa lằng nhằng thành công cốc. Măc dù chữ được viết bằng ký tự latin nhưng gần như chả có ngôn ngữ nào khớp với cái thứ được sử dụng trong đây, mặc cho Danielle thử từ tiếng Ý, Pháp, Na-uy,... cho đến tiếng Bắc u, Latin cổ. Không thứ gì ăn khớp với thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh này.

    Google coi như vô dụng, Danielle ngồi gác chân lên bàn, đặt cuốn sách lên đùi lật qua lật lại chuyển sang săm soi những búc tranh phác tay chân thật tới mức rùng mình. Những con quái vật cao gấp đôi người thường với hình thù quái dị, khuôn mặt méo mó dị dạng như độn thịt, loài thú có hình dáng hao hao với loại rồng trong tiểu thuyết giả tưởng, những ký hiệu vô nghĩa, những sinh vật và chủng loài với miêu tả như đứa con lai quái thai của Chúa nhẫn và Resident Evil. Không thể nào là sách “Dungeon & Dragon” của mấy thằng đần nghiện game, nhìn nó quá xưa cũ và DnD viết bằng tiếng Anh rành rọt. Một thể loại bách khoa toàn thư, hoặc sách ghi chép bùa chú của phù thủy thời xưa thì có vẻ đúng hơn.

    Grimoire?

    Vỗ đùi cái bép, Danielle ngồi bật dậy, mặt sáng bừng, xém tí là nhảy cẫng lên. Nó nhìn báu vật trong tay mà cười nham nhở. Nhưng bây giờ có nói là hàng thật đi chăng nữa thì căn bản Dan cũng không hiểu được nổi một chữ để mà đọc. Chưng hửng nhìn cuốn sách đang mở toang ở trang miêu tả về một cánh cửa tròn tròn như nắp cống, Danielle bực dọc đá chai nước dưới chân bay thẳng vào bức tường vô tội vạ. Cho dù nó có lõ vô vai con Mary Sue trong một bộ máu chó sắp diễn ra chăng nữa nhưng ít ra cũng phải đưa món gì mà nó đọc vô hiểu được đi chứ.

    -Chết tiệt thật!


    thay đổi nội dung bởi: Dương Hoàng, 19-05-16 lúc 16:38

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •