Home
  • Register
  • Login
kết quả từ 1 tới 3 trên 3

Ðề tài: Vĩnh Sinh Mộng

  1. #1
    Tham gia ngày
    Jan 2016
    Bài gởi
    4
    Được thích 4 lần trên tổng số 2 bài viết

    30 Vĩnh Sinh Mộng

    Tên truyện : Vĩnh Sinh Mộng

    Tác giả: Huyễn Mộng

    Tình trạng: đang tiến hành

    Rating: K

    Đôi lời: Mong mọi người góp ý để mình có động lực hơn. Xin cảm ơn


    Chương 1: Gặp mặt



    Từ thuở khai sinh, Huyết tộc được Chủ Thần ban cho món quà bất tử cùng sức mạnh phi thường. Điều này khiến cho Huyết tộc trở thành một chủng loài cao quí nhất. Nhưng rồi con người được sinh ra. Họ được xem là sản phẩm lỗi của Huyết tộc. Dần dà, với trí thông minh của mình cùng với sự bảo hộ của thần linh, vị thế của hai chủng tộc dần đứng ngang hàng với nhau. Những máy móc, vũ khí để chống lại Huyết tộc ngày càng tân tiến. Cuộc chiến giữa nổ ra và kéo dài hàng trăm năm. Chiến trường chất đầy rẫy những cái thây hôi hám, tử khí bốc lên len lỏi khắp mọi ngõ ngách của núi rừng. Những dòng sông đã trong vắt ngày nào, nay đã nhuộm đỏ cả ngàn dặm. Muôn vật gục ngã, cây cối héo tàn. Thế rồi, Chủ Thần đã xuất hiện. Gíang xuống chiến trường Vĩnh Sinh Kiếm. Mặt đất cằn cồi trở về vẻ màu mỡ . Những xác chết biến thành những đốm sáng nhỏ nhắn bay vụt lên bầu trời. Loài người và cả Huyết tộc đều quỳ xuống trước uy áp của vị thần cao quý nhất.

    “TA TẠO RA CÁC NGƯƠI ĐỂ LÀM GÌ KHI CÁC NGƯƠI ĐANG PHÁ HOẠI MỌI THỨ. TA CHO CÁC NGƯƠI TRÍ THÔNG MINH, CHO CÁC NGƯƠI SỨC MẠNH ĐỂ CÁC NGƯƠI GIẾT CHÓC, ĐỂ CÁC NGƯƠI MỞ RA CUỘC CHIẾN VÔ NGHĨA NÀY Ư? TA THẬT THẤT VỌNG.”

    Dứt lời nói, Ngài biến mất vào bầu trời, thanh kiếm Vĩnh Sinh cũng từ đó tiêu thất. Mười năm sau, sự sống trở lại với địa cầu. Ngày hiệp ước bất khả xâm phạm giữa người và Huyết tộc được thành lập. Thời gian bước đi, câu chuyện về Chủ Thần dần bị quên lãng. Cái được chép vào sử sách chỉ là cuộc thánh chiến huy hoàng cùng thanh Vĩnh Sinh kiếm tượng trưng cho sức mạnh của Chủ Thần.Trường học giữa Huyết tộc và loài người được thành lập nhằm giúp hai chủng tộc có thể duy trì nền hòa bình tạm thời, chuẩn bị cho một cuộc chiến mới.

    Nắng ấm của buổi sáng mùa hạ xuyên qua những tán cây cổ thụ ven con đường đến ngôi trường. Tiếng chim ríu rít trộn lẫn với cuộc nói chuyện của học sinh khiến không khí trở nên sinh động lạ thường. Bạch Diễm cất bước chân đầu tiên của mình bước vào khu hoa viên tráng lệ của nhà trường. Mái tóc bạch kim của nàng chạy dài tận xuống thắt lưng, đung đưa trong gió từng hồi. Nàng đưa con ngươi màu tím sẫm của mình ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Ánh sáng từ mặt trời chiếc vào mắt khiến nàng phải che mắt lại. Thanh âm trong trẻo vang lên cắt đứt hành động của nàng.

    “Ngươi là ai?”

    Tiếng của giày cao gót của người kia va vào nền đất kêu cộp cộp. Âm thanh dần lớn hơn khi báo hiệu người kia đang tiến gần đến sau lưng nàng. Bạch Diễm vừa quay lại đã đụng ngay vào đồi núi mềm mại của người kia. Lập tức như một phản xạ tự nhiên, nàng lùi lại phía sau, ôm mặt rồi lén ngước nhìn người nọ.

    “X-xin lỗi. Ta không cố ý.”

    Đôi mắt sắc sảo của người quan sát từng hành động của nàng rồi bật cười.

    “Trông ta đáng sợ lắm à?”

    Trên khuôn mặt thanh tú của nữ nhân kia vẽ ra một nụ cười khiến Bạch Diễm phải ngẩn người. Nhận thấy mình đang nhìn chằm chằm người kia quá lâu, nàng đỏ mặt quay sang hướng khác lắp bắp như một đứa bé bị phát hiện mắc lỗi

    “T-ta….n-ngươi….ta bị lạc…ngươi biết lớp T-Thiên….ở đâu không?”

    “Lớp Thiên? Ngươi là học sinh mới tới à?

    Người kia cúi người thấp xuống để nhìn rõ hơn vẻ mặt của Bạch Diễm lúc này. Một mùi hương thật dễ chịu thoảng qua khiến Bạch Diễm thất thần. Mỹ lệ, ma mị cùng vương giả chính là những từ ngữ có thể miêu tả chính xác về người kia. Đôi mắt đỏ rực tựa máu, như muốn nhấn chìm mọi sự sống vào địa ngục tối tăm. Dường như chỉ cất một một cái nhấc tay của nữ nhân này cũng sẽ đem đến sự diệt vong. Cảm giác bản thân thất thố quá lâu, Bạch Diễm lắp bắp trả lời:

    “T-ta mới nhập học. Ngươi cũng học lớp Thiên ư?"

    "Ta gọi Dạ Tuyết, lớp Thiên"

    "Ta gọi Bạch Diễm. Rất vui được gặp ngươi"


    Tiếng chuông reo lên báo hiệu giờ học đã sắp bắt đầu, Bạch Diễm định chạy vội đi thì bị Dạ Tuyết gọi trở lại.

    “Này! Ngươi không biết đường mà!!!”

    Như bị tạt một chậu nước lạnh vào mặt, Bạch Diễm đổi hướng chạy đến bên người kia. Nàng thở hồng hộc, níu lấy cánh tay Dạ Tuyết nói

    “Ngươi..ngươi chỉ ta đường đến lớp được không?”

    “Được thôi!”

    Dạ Tuyết khẽ nhếch lên khóe miệng của mình. Đây là lần đầu tiên nàng gặp một con người kì lạ như vậy! Không sợ hãi trước uy áp của Huyết tộc, còn dám níu lấy cánh tay của nàng. Xem ra con thỏ này sẽ là một món đồ chơi tốt cho nàng trong chuỗi ngày nhàm chán trước mắt.

    ---------------------------------------------------Ta là dãy phân cách ôn nhu đáng yêu-------------------------------------------


    Bạch Diễm rất hay cười. Đó là nhận xét của Dạ Tuyết về nàng. Mọi người cũng đối rất tốt với Bạch Diễm. Nhiều lúc đến Dạ Tuyết còn tự hỏi rằng “ Con người kia không biết khóc là gì à?” .

    “Ngươi biết khóc là gì không thế?”

    Bạch Diễm cười nhẹ nhàng không trả lời. Dạ Tuyết vừa định hỏi tiếp thì Bạch Diễm đã bị tiểu Hân kéo đi ăn trưa. Trước khi đi, Bạch Diễm còn làm mặt quỷ trêu nàng và cũng không quên vẫy tay tạm biệt. Giờ nghỉ trưa hôm ấy kết thúc, Bạch Diễm trở lại chỗ ngồi của mình. Nàng áp lon nước cà chua ép mát lạnh vào má Dạ Tuyết.

    “Mát không? Cho ngươi!!”

    “Thân nhiệt của Huyết tộc khác hẳn người thường. Ngươi hỏi ta cũng chỉ tốn công. Nhưng nếu ngươi đã cầu xin khẩn thiết như vậy thì thứ này ta nhận vậy”

    “Vâng…thưa nữ vương”

    Bạch Diễm giả vờ ra vẻ cung kính, lấy hai tay dâng lon nước lên cho Dạ Tuyết. Thấy vậy, người kia dùng tay đập thẳng lên đầu nàng.

    “Ngươi đừng làm ta mất mặt như vậy. Đưa nước đây”

    “Đau quá !! Dạ Tuyết tàn nhẫn quá đi a!!”

    Bạch Diễm ôm lấy đầu, nhăn mặt phùng má làm nũng với Dạ Tuyết nhưng đổi lại chỉ là câu nói đầy phũ phàng của người kia .

    “Tàn nhẫn? Ngươi quên ta là ai ?”

    “Dạ Tuyết là đồ mắt thỏ…mắt thỏ !!!”

    Bạch Diễm vừa nói vừa múa may loạn xạ trước mặt Dạ Tuyết.

    “Từ giờ Bạch Diễm sẽ gọi Dạ Tuyết là Mắt Thỏ…Mắt Thỏ nha”

    “NGƯƠI! Bỏ ngay cái tên đó cho ta.”

    Dạ Tuyết tối mặt lại, gầm giọng hăm dọa. Một sáng kiến đen tối chợt nảy ra từ não nàng. Dạ Tuyết quan sát xung quanh phát hiện không ai ở trong lớp vào giờ nghỉ trưa. Nàng đưa người lại gần với Bạch Diễm, ép nữ nhân kia vào tường. Nàng hà hơi vào lỗ tai của người kia thì thầm

    “Sao nào? Mắt Thỏ à? Nếu muốn kêu tên đó thì ngươi hôn ta đi!”

    Không khí giữa hai người nóng lên lạ thường. Vượt qua dự định ban đầu của Dạ Tuyết, Bạch Diễm nhón chân lên hôn vào trán của nàng. Thân nhiệt lạnh lẽo của Dạ Tuyết chợt tăng lên. Nàng bước nhanh ra khỏi chỗ ngồi, chỉ vào người kia.

    “Ng-ngươi làm gì vậy hả? Muốn ta giết ngươi?”

    “Chẳng phải Dạ Tuyết nói rằng chỉ cần Bạch Diễm hôn thì được kêu Dạ Tuyết là Mắt Thỏ à?”

    "NGƯƠI"

    “Không được đâu! Dạ Tuyết hứa rồi! Chẳng lẽ Huyết tộc toàn là người nói không giữ là ư?”

    Nuốt không trôi cơn giận của bản thân, Dạ Tuyết đành phải cắn răng chấp nhận nhưng nàng vẫn không quên cho Bạch Diễm một lời đe dọa

    "Trước mặt người khác không được kêu như vậy"

    Bạch Diễm ôm lấy cánh tay Dạ Tuyết cạ cạ má vào như một tiểu sủng vật. Nàng hiểu câu nói kia của Dạ Tuyết đã coi như thỏa hiệp với nàng. Xem ra, Dạ Tuyết thật đáng yêu a!
    thay đổi nội dung bởi: Huyễn Mộng, 17-01-16 lúc 13:19

  2. #2
    Tham gia ngày
    Aug 2013
    Tuổi
    22
    Bài gởi
    186
    Được thích 50 lần trên tổng số 37 bài viết

    Default Trả lời: Vĩnh Sinh Mộng

    Ta đặt gạch trước, đợi thêm vài chương nữa mới biết truyện ntn.

  3. Có 2 thành viên thích bài viết của kuadaica:


  4. #3
    Tham gia ngày
    Jan 2016
    Bài gởi
    4
    Được thích 4 lần trên tổng số 2 bài viết

    Default Trả lời: Vĩnh Sinh Mộng

    Chương 2: Bạn tốt ư?



    Dạ Tuyết ngả mình trên thảm cỏ phía sau khuôn viên của nhà trường. Nàng nhắm hờ đôi mắt của mình lại , nhẹ nhàng cất tiếng :“Có chuyện gì?. Gia tộc lại xảy ra xung đột à?”Tức thì một bóng đen từ trên cây nhảy vọt xuống quỳ trước mặt của Dạ Tuyết, kính cẩn báo cáo mọi chuyện cho Dạ Tuyết:

    “Thánh Gíao đã có động tĩnh. Bọn chúng đang đẩy mạnh việc nghiên cứu ra vũ khí chống lại Huyết tộc cũng như lực lượng chiến đấu. Còn bên các gia tộc khác vẫn án binh bất động. ”

    Một khoảng lặng đáng sợ đè ép lấy từng dây thần kinh não của Dạ Nhất, đem hắn căng thẳng đến tột đỉnh. Hắn vẫn đang tự hỏi bản thân đã nói sai gì mà khiến Dạ Tuyết bất mãn. Dạ Tuyết không quan tâm đến những gì hắn đang nghĩ, nàng bình thản cất lời cắt đứt suy nghĩ của hắn

    “Dạ Quân thì sao? Hắn vẫn đang mưu tính thâu tóm quyền lực trong gia tộc ?”

    Nghe được câu hỏi của Dạ Tuyết, hắn thở nhẹ ra. Xem ra hắn không nói gì để khiến nàng bất mãn. Hắn rút ra một bức thư đã dính máu, cung kính dâng lên cho nàng rồi trả lời

    “Dạ Quân thiếu gia đang bắt tay với bên gia tộc họ Hàn. Đây là tên những kẻ hiện đang hợp tác với thiếu gia. Ngày mai thiếu gia sẽ nhập học vào trường này. Tiểu thư, ngài có định ra tay trừ khử trước không?”

    Tiếng cười thanh thoát như chuông bạc vang lên từng hồi trong không gian yên tĩnh. Dạ Nhất ngạc nhiên khi thấy Dạ Tuyết không nhìn đến nội dung của bức thư liền đem nó hủy thành tro bụi. Theo Dạ Tuyết đã lâu, hắn biết nàng luôn là người tàn nhẫn, diệt trừ mọi chướng ngại vật ngăn cản nàng đạt đến quyền lực tối cao của Huyết tộc. Nhưng mọi thứ đều có ngoại lệ, thứ Dạ Tuyết không thể trừ khử chính là em trai của nàng.
    “Đương nhiên là…không . Ta muốn đợi xem hắn giết ta bằng cách nào đây! Báo thù cho cha mẹ ư? Thật là ngu xuẩn”

    Thảm cỏ dưới lưng nàng bỗng chốc trở nên héo úa. Áp lực đè nặng lên vai của Dạ Nhất khiến hắn cảm giác như cơ thể mình sắp bị nghiền nát đến nơi. Bất ngờ Dạ Tuyết đứng lên nhìn hắn như một vị thần nhìn một con kiến hôi. Ánh mắt đỏ rực của nàng như muốn đâm xuyên qua linh hồn của hắn.

    “Khổ sở không? Năng lực của ngươi vẫn còn quá yếu. Sau khi lấy được tin mới nhất về nghiên cứu của Thánh Gíao liền lập tức về gia tộc rèn luyện lại. Còn sống thì mới xứng đáng được ta sử dụng. Hiểu chứ?”

    “Vâng. Thuộc hạ Dạ Nhất tuân mệnh”

    Hài lòng với câu trả lời của Dạ Nhất, nàng quay mặt phất tay ra hiệu cho hắn lui đi.Ánh mắt nàng hướng về một nơi nào đó thật xa xăm đến mức dường như chỉ còn trong suy nghĩ của nàng. Đôi môi đỏ như huyết vụ của nàng lẩm bẩm một câu hát thât xưa cũ

    “Ngủ đi! Chìm vào giấc mộng không lo toan. Hài tử ngoan ngủ đi. Ngủ thật ngon, lớn thật nhanh”


    Suy nghĩ của nàng bị cắt đứt bởi giọng nói của Bạch Diễm. Thảm cỏ dưới chân của Dạ Tuyết cũng dần được trả lại vẻ xanh tươi vốn có của nó.

    “Mắt Thỏ. Đang làm gì ở đó thế?”

    Nàng khẽ chớp hàng mi dài rậm của mình rồi nhìn về phía người kia. Vẫn nụ cười ấy. Một tia ấm nhỏ len lỏi vào trái tim của nàng. Hình như đã bao lâu rồi, nàng cũng không nhớ nữa. Kể từ lúc ấy, chưa ai nở nụ cười với nàng. Tất cả chỉ là sự phục tùng, sợ hãi và thù hận. Linh hồn nàng đang mục rữa dần theo năm tháng. Nàng quen dần với sự giả tạo của đồng loại mình , quen dần với sự cô độc. Bằng hữu là thứ chỉ có trong truyện cổ tích. Thế giới trong mắt nàng trở nên trần trụi, bẩn thỉu. Bóng tối của quỷ dữ đang ăn mòn mọi cảm xúc nàng đã từng có. Bàn tay mỏng manh của Bạch Diễm với tới đôi mắt của nàng. Bạch Diễm dùng cả hai bàn tay che mắt nàng lại, thì thầm thật nhỏ

    “Gió rồi cũng có điểm dừng chân nga. Mắt Thỏ cũng vậy.”

    “Dừng chân? Cần thiết sao?”

    Dạ Tuyết để mặc bàn tay nóng hổi của Bạch Diễm che mắt nàng. Giọng nói trong trẻo của Bạch Diễm vẫn tiếp tục vang lên

    “Cần chứ! Ai cũng cần một điểm dừng chân để nghỉ ngơi .”

    Nàng cau mày, thả ra hơi thở vốn có từ Huyết tộc, lạnh giọng chất vấn con người ngốc nghếch kia “Ngươi không sợ Huyết tộc ư? Không sợ dòng máu đỏ thẫm của mình bị hút dần khỏi cơ thể. Không sợ bị ta giết chết ư?”

    Như không cảm nhận được uy áp mà Dạ Tuyết đang dần dần thả ra, Bạch Diễm chỉ từ tốn nói:“Nhưng chẳng phải bây giờ Mắt Thỏ đối với Bạch Diễm rất tốt ư? Bạch Diễm không quan tâm Mắt Thỏ giết ai, chỉ cần Mắt Thỏ đối tốt với Bạch Diễm thì Bạch Diễm sẽ đối tốt với Mắt Thỏ. Vậy là tốt rồi không phải sao?”

    Dạ Tuyết cười giễu cợt trước câu trả lời của Bạch Diễm“Ta không biết nói ngươi như thế nào nữa! Ngốc quá chăng?”

    “Mắt Thỏ mới là đồ ngốc. Hơn nữa với ta, Mắt Thỏ là người bạn đầu tiên. ”

    Bạch Diễm rời tay khỏi mắt của Dạ Tuyết. Do tiếp xúc đột ngột với ánh sáng, Dạ Tuyết phải nheo mắt lại. Mái tóc bạch kim của Bạch Diễm như phát sáng dưới mặt trời. Dạ Tuyết có cảm giác người kia tồn tại rất không chân thực. Dường như chỉ cần một chớp mắt thôi thì đã không thấy được thân ảnh bé nhỏ của Bạch Diễm nữa. Trong vô thức, Dạ Tuyết đưa tay đập vào trán của Bạch Diễm khiến nàng phải ngồi xuống ôm đầu vì đau. Bạch Diễm ủy khuất nhìn lên con người đang đứng .

    “Mắt Thỏ xấu tính quá. Đánh đầu của Bạch Diễm hoài thì trí thông minh bị giảm đó. Mắt Thỏ thật xấu tính ”

    Bạch Diễm rút từ túi chiếc khăn mùi xoa, giả vờ như thiếu phụ phát hiện chồng mình cực kì vũ phụ, vừa chấm nước mắt vừa kể lể. Quan sát màn diễn kì công của Bạch Diễm, Dạ Tuyết cười lớn. Nàng nghĩ nếu lúc này cho Bạch Diễm một bồ đồ rách rưới, còn bản thân tay cầm một chai rượu thì hợp cảnh diễn đến mấy. Suy nghĩ này khiến Dạ Tuyết ôm bụng bật cười:“Đừng diễn nữa. Ngươi khiến ta chết cười mất.”

    Thấy Dạ Tuyết cười thoải mái, Bạch Diễm cũng mỉm cười. Nàng bông đùa chỉ sang hướng của Dạ Tuyết:“Mắt Thỏ thật không ra dáng thục nữ. Cười to như vậy không sợ bị người ta quan sát được rồi rước nhục vào thân à?”
    Vừa kết thúc câu nói của mình, Bạch Diễm lại bị Dạ Tuyết cốc nhẹ lên đầu khiến nàng nhăn mặt lầm bầm " Đã nói là không được đánh đầu Bạch Diễm mà" . Nhận được ánh mắt hăm dọa của người kia, Bạch Diễm đành im lặng không dám chống đối lần nào nữa.

    Một cơn gió nhẹ lướt qua thảm cỏ xanh mướt. Tán cây xung quanh kêu lên xào xạc. Mái tóc đen óng của Dạ Tuyết khẽ lay nhẹ tỏa ra mùi oải hương.

    “Tóc của Mắt Thỏ thơm quá!”

    Nghe được lời khen của Bạch Diễm, Dạ Tuyết ngạo kiều đáp trả:“Điều đó ta biết. Không cần người phải khen”
    Chẳng hiểu vì lí do gì, Bạch Diễm và Dạ Tuyết nhìn nhau rồi cười. Cả hai hướng mắt về bầu trời trong xanh. Từ áng mây bồng bềnh trôi với đủ hình thù. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong hơn một thế kỉ, Dạ Tuyết mới có thể cười thoải mái đến vậy. Bằng hữu như vậy cũng không tệ. Nhưng…sự kiểm chứng chắc chắn phải có.

    Hai người cứ im lặng như muốn giữ lại khoảnh khắc yên bình này. Vì họ không thể biết trước được mai sau sẽ xảy ra chuyện gì. Mọi thứ sẽ thay đổi ra sao. Đôi lúc, chỉ cần tận hưởng hiện tại đã khiến một người thỏa mãn.

    Một điệu nhạc được Bạch Diễm ngân lên trong cổ họng. Điệu nhạc lúc vui tươi, lúc lại trầm buồn. Dạ Tuyết nhắm mắt lại lắng nghe người kia ngân nga. Thỉnh thoảng, giữa những điệu nhạc Bạch Diễm lại chen vào những câu hát trẻ con

    “La..la.laa..la lá…….U mê cả đời…….là lá…l.a…la………….chú hề cười tươi……lá là lá làla…….tất cả dần…..”
    thay đổi nội dung bởi: Huyễn Mộng, 19-01-16 lúc 08:45

  5. Có 1 thành viên thích bài viết của Huyễn Mộng:


Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •