Home
  • Register
  • Login
kết quả từ 1 tới 1 trên 1
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jan 2016
    Bài gởi
    4
    Được thích 4 lần trên tổng số 2 bài viết

    57 Nữ Thần, nắm chặt tay ta được không?

    Tên truyện: Nữ Thần, nắm chặt tay ta được không?
    Tác giả: Huyễn Mộng
    Tình trạng: Đang tiến hành
    Rating: K
    Đôi lời:

    Ta viết một cuốn tiểu thuyết với khởi đầu màu hồng tuyệt đẹp nhưng kết thúc lại là gam màu xám xịt của sự u ám.

    Ta đem cuộc sống của nội tâm dằn vặt của một con người vào những câu chữ



    Chương 1: Nữ Thần, ta thích ngươi!


    Hơi lạnh cuối thu len lỏi qua từng ngõ ngách của con phố nhỏ. Ngày ấy, Cố Lạc gặp được Tiêu Đình. Hai đường thẳng song song cứ ngỡ như không bao giờ gặp mặt lại vô tình giao nhau. Một bên sống vô tư trong khoái hoạt, hưởng thụ sủng ái của phụ mẫu. Một bên đơn độc, mất cả song thân. Một bên bốc đồng, kiêu ngạo. Bên kia băng trong ngọc khiết. Lần đầu tiên chạm mặt Tiêu Đình, con tim của Cố Lạc đã không còn thuộc về bản thân nàng. Nàng vứt bỏ tính cách được nuôi dưỡng từ trong khung của mình để đến gần với Tiêu Đình, cầu lấy một cái liếc mắt của Tiêu Đình.

    “A Đình, ta gọi ngươi là thế được không?”

    Cố Lạc bước đi thật nhanh cố bắt kịp bước đi của Tiêu Đình. Như không thấy sự tồn tại của Cố Lạc, Tiêu Đình vẫn bước đi. Suốt quãng đường, Cố Lạc vẫn ngoan cố bám theo Tiêu Đình về đến nhà. Căn hộ của Tiêu Đình chỉ được sơn bằng gam màu trắng đơn sơ, thiết kế đơn giản. Trước cửa nhà là hai chậu cây nhỏ, có vẻ như đã héo từ rất lâu. Tiếng cửa đóng kéo Cố Lạc về thực tại. Bóng dáng của Tiêu Đình đã khuất sau cánh cửa gỗ. Nàng ảo não bước về mà không hề hay biết ánh mắt sắc lạnh của Tiêu Đình đang quan sát bản thân từ cửa số.


    ------------------------Ta là dãy phân cách đáng yêu-------------------------------

    Mỗi ngày, như một nếp sống, Cố Lạc luôn đợi Tiêu Đình ở cống trường. Nhưng hôm nay, có lẽ như Tiêu Đình ra trễ hơn thường ngày. Linh tính của Cố Lạc cảm giác có chuyện không hay, liền liều mạng chạy vào trường tìm kiếm bóng dáng của Tiêu Đình. Một âm thanh phát ra từ phía lớp học gần đó gây sự chú ý của Cố Lạc, nàng mở cửa xông vào. Nhãn thần nàng mở to ra, mùi máu tanh xộc mạnh vào mũi của nàng. Trong giây phút đó, nàng có thể thấy được tim mình như ngừng đập. Đứng quay lưng về phía nàng là ba nữ sinh, dưới đất vẫn còn mảnh vỡ của chiếc bình hoa nhỏ. Điều khiến nàng kinh hãi hơn chính là Tiêu Đình. Máu không ngừng chảy ra từ trán của nàng, sắc mặt của Tiêu Đình tái nhợt hẳn đi, nhưng ánh mắt vẫn lạnh như băng. Sự xuất hiện của nàng khiến cho những nữ sinh kia khiếp hãi, từng người lắp bắp biện minh cho việc mà mình đã làm

    “Cố Lạc…..n-ngươi…chúng ta, không….cố ý. Là nàng ép chúng ta”

    Cơn giận chiếm trọn lấy trí não của Cố Lạc, nàng xông đến bắt lấy cổ của một trong những nữ sinh. Phản ứng của nàng gây cho hai người kia sợ hãi, cố gắng chạy về phía cửa lớp học. Nhưng Cố Lạc nàng sẽ để cho bọn họ dễ dàng chạy đi vậy ư?

    Nàng nhanh chóng đứng chặn trước cửa lớp. Lạnh giọng đe dọa “ Các ngươi ai ra khỏi đây thì đừng trách ta.” Nhặt dưới sàn một mảnh vỡ của chiếc bình hoa, Cố Lạc kề vào cổ từng người. Cảm nhận thấy sự sợ hãi đang tràn ngập trong huyết quản của lũ người bẩn thỉu dám chạm vào Nữ Thần của nàng. Nàng nhếch miệng cười khinh bỉ.

    “Đủ rồi! Kết thúc”

    Giọng nói mềm mại của Tiêu Đình đập tan sự giận dữ của Cố Lạc hiện giờ. Nàng quay người rời đi mặc cho vết thương trên trán vẫn không ngừng chảy máu. Lo lắng cho tình trạng của Tiêu Đình, Cố Lạc chạy vội theo không quên để lại cảnh cáo cho bọn người ngu ngốc kia.

    “Ng-ngươi vẫn ổn chứ? Ta đưa ngươi….về”

    Tiêu Đình liếc mắt, đón nhận bàn tay của Cố Lạc. Đây là lần đầu tiên Nữ Thần nói chuyện với nàng, thậm chí cho nàng dìu đi. Cố Lạc tự nhủ phải về nhà xem hôm nay là ngày nào để ghi nhận lại. Bước chân đến cửa nhà của Tiêu Đình, Cố Lạc nhìn nàng chần chờ, Nếu Nữ Thần không muốn để nàng vào, tất nhiên nàng cũng sẽ không gượng ép. Nhưng bây giờ, Nữ Thần bị thương rất nặng, nàng thật lo lắng. Như đọc được suy nghĩ của Cố Lạc, Tiêu Đình cất giọng

    “Vào đi! Dù gì cũng cảm ơn ngươi khi nãy giúp ta. Ít nhất cũng bớt đi rắc rối!”

    Cố Lạc cảm giác như trong người có một cỗ nước ấm chạy qua cơ thể nàng. Nữ Thần nói với nàng cảm ơn. Thật sự khiến nàng ngất ngây! Hôm nay trừ việc Nữ Thần bị thương, còn lại thật tốt! Ý thức bản thân thất thố, Cố Lạc giật mình khi không thấy bóng dáng của Tiêu Đình. Nàng vội vàng đưa mắt tìm kiếm rồi dừng lại ở góc phòng. Tiêu Đình đang lấy băng bịt kín miệng vết thương, nàng khẽ nhăn mặt vì đau. Cảm thấy không đành lòng nhìn thấy Tiêu Đình như vậy, Cố Lạc chạy vội đến, lắp bắp nói

    “T-ta giúp ngươi. Ta….ta có học sơ cứu….được không?”

    Một khoảng im lặng giữa hai người đè lên dây thần kinh của Cố Lạc cho đến khi Tiêu Đình gật khẽ. Như chiếm được phản ứng muốn có, Cố Lạc cẩn thận cầm bông gòn sát trùng nhẹ lên trán của Tiêu Đình, rồi cẩn thận băng lại. Qủa thật, tay nghề của Cố Lạc rất không sai. Từng cử chỉ của nàng đều rất ôn nhu, trân quí Tiêu Đình như sự rằng nếu bản thân dùng lực quá mạnh thì Tiêu Đình sẽ vỡ tan.

    “Cảm ơn”

    Tiêu Đình cúi nhẹ đầu bày tỏ cảm kích. Lập tức, Cố Lạc bối rối, nàng đỏ mặt đáp lại

    “K-không có việc gì! Nữ Thần không sao là tốt rồi!”

    Thắc mắc trước cách xưng hô kì quặc của Cố Lạc, Tiêu Đình nhăn mày, ra giọng chất vấn

    “Nữ thần?”

    Cố Lạc hồi hộp, Nữ Thần đang nhìn nàng. Ánh mắt Nữ Thần rất đẹp, trong suốt, lạnh lẽo. Từng ánh nhìn của nữ thần như muốn đâm xuyên qua linh hồn của nàng.

    “Vi…Nữ Thần chưa đồng ý cho ta gọi là A Đình. Nên ……ta chỉ còn cách gọi như vậy”

    “…….”

    “Từ nay gọi ta như ngươi muốn nhưng….không được quá phận”

    Trong lòng Cố Lạc nở hoa, nàng được Nữ Thần cho phép gọi tên. Nữ Thần.....không đúng…là A Đình. Đúng….là A Đình. Từ nay, chỉ có nàng được A Đình cho phép gọi như vậy. Quan sát thấy nét mặt vui sướng của Cố Lạc, Tiêu Đình khẽ thở dài. Con người kia thật ngốc! Chỉ việc cho phép gọi tên đã mừng rỡ như vậy sao? Đúng là dễ thỏa mãn!

    “A…A Đình, từ nay ta với ngươi là bằng hữu được không?”

    “Thời gian”

    Tiêu Đình theo quán tính trả lời. Nàng bản thân cần phải xác nhận rằng Cố Lạc có đáng tin hay không? Nàng không muốn niềm tin của bản thân đặt sai chỗ, thân là cô nhi, nàng hiểu được thế gian nhân tình, có thể nhạt như nước ốc, cũng có thể thâm sâu tựa hải, tựa hà. Hơn tất cả, chưa từng có ai có thể chấp nhận thứ nàng đang che giấu sau lớp mặt nạ này!

    thay đổi nội dung bởi: Huyễn Mộng, 29-01-16 lúc 07:58

  2. Có 3 thành viên thích bài viết của Huyễn Mộng:


Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •