Home
  • Register
  • Login
kết quả từ 1 tới 2 trên 2
  1. #1
    Tham gia ngày
    Aug 2014
    Bài gởi
    117
    Được thích 62 lần trên tổng số 28 bài viết

    Default Công-Thụ... Thụ-Công?

    <Oneshot>
    -Au: Ero
    -R: 0+
    -Thể loại: Ấm áp, nhẹ nhàng, chuẩn công chuẩn thụ, có hài hước không ta?
    -Đôi lời: Cmt của các bạn là bàn đẩy động lực, là lò xo phản lực, là đôi cánh tinh thần cho bạn au, hãy cmt vì hạnh phúc trẻ thơ của mềnh, thuơng các bạn


    ~o0o~


    _Lão công à~
    Cô nũng nịu dựa cả người vào cô gái bên cạnh đang cặm cụi với mớ giấy tờ.

    _Lão công~
    Cô lại dùng mũi cọ cọ vào bờ vai mảnh khảnh nhưng săn chắc ấy như chú mèo nhỏ.

    Còn người kia lúc bấy giờ mới thở dài, đặt bút xuống. Nàng cưng chiều vuốt ve cô mèo nhỏ của mình.

    _Ngoan, yên lặng cho chị làm việc, mai có cuộc họp rất quan trọng a.

    _Chị thật nhẫn tâm, công việc quan trọng hơn em sao?- Cô phồng má, nhíu mày uỷ khuất hỏi.

    Lão công của cô vẫn mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng an ủi.
    _Tất nhiên rồi, công việc rất quan trọng.

    Đêm đó, có một người xử lí văn kiện, mãi đến hơn 3 giờ mới hoàn tất, ngay sau đó lại gục xuống ngủ ngay trên bàn.
    Cũng đêm đó, có một kẻ uỷ khuất, cuộn mình trong chăn cắn môi trợn mắt, mặc cho người bên ngoài có thuyết phục, dụ dỗ kiểu nào cũng giận dỗi không chịu chui ra.

    ---

    _Ây...

    _...

    _Này...

    _...

    _Được rồi được rồi, em với công việc đều quan trọng như nhau, chịu chưa?

    _Vậy thì đi mà làm việc của chị đi... Kệ em.

    Nàng thở dài, chỉ vì một câu đùa mà đứa ngốc này bất chấp ngoài trời nóng 27 độ, nóng đến xương rồng cũng phải héo khô như vậy mà ôm chăn nằm suốt từ đêm hôm qua tới giờ, gần 24 giờ đồng hồ rồi còn gì?

    _Em không muốn trở thành người đầu tiên chết vì đắp chăn đó chứ?

    _...

    _Uầy...

    Hết kiên nhẫn, nàng dùng sức đem tấm chăn kéo ra, vì thể lực khá tốt cùng với nhiều năm tập GYM nên tấm chăn ấy nhanh chóng đã nằm dưới mặt đất. Tiếp đó nàng lại ôm lấy người đang nằm ngây ngốc kia mà bế xốc lên.

    _Này này... Chị làm gì... Buông em ra đi!

    _Còn giận không?

    _...

    Không có câu trả lời, nàng không hài lòng, nâng cao tay lên đồng thời dốc ngược cô mèo tội nghiệp kia xuống.

    _Oái oái oái... Chị làm cái...

    _Em sợ độ cao mà? Còn giận không nào? Nếu vẫn còn thì chị sẽ đứng trên giường luôn đó.

    Cô nghe vậy, mặt tái xanh, mồ hôi lạnh ứa ra, cả người run rẩy.

    _Không...

    _Gì cơ?

    _Không có giận mà! Đồ ngốc này, thả em xuống đi!

    _Vậy mới ngoan chứ.- Nàng cười hài lòng, đặt nhẹ cô xuống giường, cưng chiều vuốt ve mái tóc vừa mềm mượt lại vừa thơm của cô.

    _Ác độc...

    _Rồi... Xin lỗi nha...- Nàng mỉm cười, ôm lấy cơ thể mảnh khảnh của cô vào lòng, gác cằm lên bờ vai gầy của cô, mũi cũng không ngừng hít lấy hương thơm thoang thoảng dễ chịu.

    Tim cô đập thình thịch.
    "Động tác này... Chẳng lẽ chị ấy...! Chắc không phải đâu... Nhưng mà trong mấy bộ bách hợp mình đọc, sau cảnh này chắc chắn là..."

    Cô đỏ mặt, bối rối, người cứng đờ đi. Biết là ngày này rồi cũng đến mà... Mai cũng được nghỉ nữa, quá thuận lợi còn gì? Mắt của cô vô thức khép chặt, không dám hé ra.
    .
    .
    .
    Cơ mà sao chưa có động tĩnh gì vậy? Cô khẽ hé mắt, liếc trộm người đằng sau...
    Ngủ luôn rồi!?
    Thế là thế nào!?
    Cứ vậy mà ngủ luôn sao!?
    Đầu như muốn bốc khói tới nơi, cô ra sức cắn lấy má của tên ngốc nghếch kia.

    _Ui!- Nàng vì đau mà bừng tỉnh, nhăn nhó nhìn cô một cách khó hiểu.- Em cũng muốn ngủ sao? À xin lỗi nhé, thôi để chị nằm lại đàng hoàng nha.
    Nói rồi, nàng lập tức sắp xếp lại chăn gối, định nằm xuống.

    _Này... Cứ vậy mà ngủ sao được?

    _... À phải! Để chị đi tắt đèn.

    Nàng toan đứng dậy đã bị một cánh tay lôi kéo, giữ chặt.

    _Sao vậy? Hay em sợ đấy?

    _Ưm... Mai là ngày nghỉ đấy...

    _Ừ, đúng rồi! Tha hồ ngủ nướng nhé.

    _Vậy hay là ngủ trễ một chút...

    _Vậy giờ không ngủ thì làm gì đây?
    Nàng khó hiểu, tự nhiên hôm nay đứa nhỏ này lạ thật, nói chuyện ấp a ấp úng, mặt thì đỏ bừng, hay là bị sốt? Nghĩ vậy nàng lo lắng áp trán của mình lại để kiểm tra.

    Còn cô, thấy nàng bỗng dưng im lặng một chút, rồi lại từ từ áp mặt lại không khỏi bối rối, nhưng cũng nhắm tít mắt, đôi môi nhỏ nhắn vô thức chu chu ra, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực đến nơi.

    Trán chạm vào trán. Nàng thấp giọng thì thàu.

    _Có sốt đâu nhỉ?

    _...

    _Em sao vậy?

    _Đồ ngốc!- Cô tức giận, đập mạnh đầu mình vào đầu kẻ kia, và thế là cả hai tốn mất 3 phút đến xoa bóp cái trán sưng vù.

    _Sao tự nhiên lại...

    _Em đã 25 tuổi rồi, còn chị thì 28, đã đủ tuổi rồi mà!

    _Đủ tuổi?

    _Chị sẽ không bị buộc tội ăn "hiếp" trẻ vị thành niên đâu!

    _Ăn hiếp?

    _Em cũng đã dẫn dụ nhiều lần rồi mà sao chị vẫn chẳng hiểu vậy!? Chúng ta yêu nhau được 3 năm rồi cơ mà...

    _Em bình tĩnh chút... Có gì thì-...

    _Mọi loại kế em đều dùng rồi, mĩ nhân kế này, mỹ tâm kế này, mỹ nữ kế, rồi mỹ phẩm kế, đủ loại đủ phương thức luôn!

    _Ừ ừm...

    _Lúc thì kín đáo như là choàng khăn tắm nằm trên giường, lúc thì lộ liễu hơn là khoả thân lắc vòng nữa, mà chị vẫn chẳng biết gì hết!

    Đến lúc này, nàng mới bắt đầu suy nghĩ kĩ lại, đến khi nhận ra thì vô cùng sửng sốt. Này chẳng lẽ...

    _Bộ chị muốn em phải hét lên rằng "Em muốn hoan ái cùng chị" sao?

    Tuôn ra một tràng, rốt cuộc cô mới dừng lại thở dốc, sau khi não bộ kịp thời phản ứng thì mặt đã đỏ bừng... Cô đang nói cái gì vậy? Nếu ở đây có cái lỗ thì cô sẽ lập tức phi thân xuống. Tâm trí cô đang thầm rủa bản thân một ngàn lẻ chín lần, tự nhiên hôm nay lại ngu ngốc, mặt dày mà nói ra những lời này.

    Nàng ngây ngẩn nhìn cô, mãi lúc lâu sau mới định thần, gãi gãi má mỉm cười.

    _Cái này... Chị cũng đã nghĩ đến rồi...

    Cô ngước mắt nhìn nàng.

    _Vậy sao chị không... Chị đã kiềm chế sao?
    Cô bất giác xúc động, đúng là chỉ có lão công của cô mới có thể kìm nén dục vọng khi mà cô chưa đồng ý thôi.

    _Ừm... Mà cũng không hẳn là vậy...
    Giọng nàng ngày càng trầm xuống.

    _Hử?

    _Thật ra...

    _...?

    _Thật ra tất cả những gì chị có thể làm là... Nằm... Và rên la...
    Nàng mặt dày đệ nhất rồi, nói như thế không những không đỏ mặt mà còn nở một nụ cười rất khả ái, phải, vô cùng khả ái, đích thị là nụ cười của một tiểu thụ.

    _...
    Cô sững người, mắt không chớp nhìn nàng chằm chằm vô cùng khủng hoảng.

    _... Vậy nên... Xin lỗi em... Nhưng là-...
    Chưa kịp dứt câu, nàng đã thấy cô bỗng dưng ngồi dậy, mắt vẫn không chớp, hành động cứng ngắc như cái máy. Cô từ từ bò tới, đẩy nàng xuống giường rồi ngồi lên đôi chân dài trắng trẻo của nàng.

    _Này em...- Nàng dở khóc dở cười, run run khoé môi, mắt ngước nhìn đứa nhỏ kia.

    _Em không tin... Chưa thử, chưa thấy tận mắt thì em không tin...

    _Ư...

    ---

    Lần đó, cô phá lệ chủ động hơn bình thường một chút.
    Lần đó, nàng cũng phá lệ rên la thảm thiết hơn bình thường... Nhiều chút.

    Có lẽ đây cũng là một cái kết có hậu đi?
    ...
    À mà chưa hết đâu...

    -Sáng hôm sau-

    _Hức... Thật nhẫn tâm, em  có cần phải mạnh bạo vậy không?- Nàng thút thít ôm chăn.

    _...-Cô im lặng nhìn chằm chằm không nói gì.

    _Này... Em sao vậy?

    _Không đâu... Chỉ là... Chị có biết dáng vẻ tiểu thụ của chị làm người ta rất muốn khi dễ không?

    _Hả?

    _Đây là chị dụ dỗ em đấy nhé...

    _Hửm...? Này... Đừng mà... Để chị ngủ đi.... Không~~~~~
    .
    Hết rồi đó.

    -Hoàn-
    Wmatsui Shipper

  2. Có 3 thành viên thích bài viết của Ero:


  3. #2
    Tham gia ngày
    Aug 2013
    Tuổi
    23
    Bài gởi
    186
    Được thích 50 lần trên tổng số 37 bài viết

    Default Trả lời: Công-Thụ... Thụ-Công?

    ồ thê chị là thụ còn em là công à?????

  4. Có 1 thành viên thích bài viết của kuadaica:

    Ero

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •