Home
  • Register
  • Login
kết quả từ 1 tới 4 trên 4
  1. #1
    Tham gia ngày
    Apr 2014
    Đến từ
    Các em Bách Hợp Dere World
    Tuổi
    17
    Bài gởi
    400
    Được thích 666 lần trên tổng số 237 bài viết

    Default Việt Nam ! Trong các nữ sinh Đế Quốc, cậu chọn ai ?

    Việt Nam ! Trong các nữ sinh Đế Quốc, cậu chọn ai ?


    Title: Việt Nam ! Trong các nữ sinh Đế Quốc, cậu chọn ai ?
    Author: Sarumiko
    Rating: 16+ (CẢNH BÁO trước vì nhân vật sẽ sử dụng một số ngôn từ khá đường phố, không thuần phong mỹ tục lắm... để hợp tính cách nhân vật )
    Thể loại: Harem, yuri, Scifi ( Mahou Shoujo), schoollife, 2% tính lịch sử (xin nhấn mạnh HƯ CẤU vẫn là chủ yếu )
    Sơ lược: nữ sinh "đầu gấu" với tên cúng cơm là Việt Nam vì một hôm chơi lầy nên được ông chú ruột "ưu ái" ném thẳng vào một Học viện bị cô lập với những con người và những điều kì quái nhưng không kém phần kì diệu...
    Tại đây, lịch sử chiến tranh tranh giành cô nàng Việt Nam giữa các cô gái Đế Quốc trong Học Viện này (lại) tái diễn, yêu là một chuyện, mà còn bởi vì Việt Nam là...
    Lời tác giả: một câu chuyện ảo diệu mang (2%) tính lịch sử mong mọi người đón nhận bằng cái nhìn khách quan XD và sẵn sàng đón nhận ý kiến cũng như...gạch đá...



    Chương 1: tôi sẽ không bỏ cuộc


    Hai bước ngoặc quan trọng nhất trong đời tôi, một là khi tôi mất đi gia đình của mình vào một tai nạn giao thông lúc 3 tuổi. Thật sự lúc đó tôi còn quá nhỏ để có thể nhớ được những kí ức khi ấy, thậm chí đến cả khuôn mặt ba mẹ tôi còn khó hình dung ra được nếu không nhờ những bức hình mà chú tôi đưa. Thứ hai là bây giờ, khi một đại ca nổi danh như tôi bị "tốt nghiệp giữa chừng" và bị ném thẳng vào cái Học Viện kỳ quái này, kỳ quái theo đúng nghĩa đen đấy !! Tôi hối hận, hối hận a, vì hôm qua đã quá lầy nên mới...


    Ngày hôm qua

    .

    .

    .

    .


    Tại trường

    *RENG RENG RENG*


    -Nè mấy đứa mau về chỗ đii !! Cô Châu Lục sắp vào lớp rồi đó !!

    Con nhỏ lớp trưởng cùng đám Ban Cán Sự lo nhiều chuyện, mãi đến khi hồi chuông thứ ba kết thúc mới lật đật xách giò leo lên bục giảng, dùng cái thân hình bé tí hô to ổn định lớp, mặc dù cả nó cũng không thèm để ý xem có ai trong cái chợ trá hình này quan tâm không nữa, lại ngay lập tức trở về an tọa tiếp tục buôn dưa lê.

    -Lại gặp mặt bà già đó nữa ! Chán đéo chịu nổi !!

    Phía cuối lớp bỗng vang lên một chất giọng ngay ngáy làm cả lớp tựa hồ đều ngoái lại nhìn, thanh âm đó khiến tai tôi ngứa hẳn một cơn và ngay sau đó liền nhận ra đó là cái thằng trẩu mà trước giờ tôi không hề ưa tí nào.

    -Mày nói to quá đấy Bắc Kinh, không sợ con Việt Nam nghe thấy à ?!

    Đứa bạn nó bắt gặp cái liếc nhìn của tôi, liền thấp thỏm bịt mồm Bắc Kinh, trong thoáng chốc mấy đứa xung quanh cũng đều im bặt, tụi nó len lén nhìn thái độ của tôi. Thử hỏi xem con nào dám đụng vào đại ca của cả khối 11 này, mà tôi - chính là ĐẠI CA đấy, dù bề ngoài tôi có hơi nữ tính nhưng ai mà nghe thấy cái tên Việt Nam đều phải co giò mà chạy. Không khoe chớ mấy đứa trong trường, kể cả các anh chị khối trên cũng phải xanh mặt với bề dày lịch sử "chiến đấu hùng hồn" của tôi. Mà sở dĩ nín thinh hết là vì ai cũng biết giáo viên mà thằng đó vừa nhắc đến là Ngự Tỷ của lòng tôi.

    -Mày sợ, tụi kia sợ còn tao đéo sợ nó nhé ! - thằng Bắc Kinh bữa giờ ăn gan hùm, nó ỷ nhà giàu nên cứ láo toét như thế, mặc dù đánh chả lại ai và đã từng bị đồng bọn tôi cho ăn đập mấy lần. Hôm nay tôi phải ra dáng "cô học trò dễ mến" nên tạm thời sẽ không ra tay với nó.


    /Xoạch/ *tiếng mở cửa*


    -Học sinh nghiêm !

    -Chào các em, thầy là Huỳnh Cẩu Văn Huyết, từ hôm nay thầy sẽ thay thế cô Châu Lục dạy các em.

    -HẢẢẢẢ ?!? - cả lớp đồng thanh la lên.

    *xì xào* "đùa à" *xôn xao* "chuyện gì vậy" *lao nhao*

    Á đù ngự tỷ Châu Lục của tôi, ở đâu ra vụ này thế ? Tôi cau mày, cố hình dung từ một cô giáo xinh đẹp bức người và rồi thay vào đó lại là một ông thầy bụng bia, và ánh mắt lão có vẻ không mấy thiện cảm lắm khi nhìn chăm chăm vào lũ con gái trong lớp. Tôi sẽ không để chuyện này xảy ra đâu, tôi phải tìm cách làm cô Châu Lục quay trở lại mới được.

    -Có giáo viên mới không khí quả nhiên cũng trong lành hơn !

    -Thằng chó Bắc Kinh, mày ngậm mồm lại trước khi tao lượm nùi giẻ trong hộc bàn con Băng Cốc nhét vào mồm mày đấy ! - hôm nay hẳn là tôi đã uống nhầm thuốc nên mới nhịn nó nãy giờ, ngay lập tức đứng dậy giữa lớp chỉ thẳng vào mặt nó chửi.

    -Ơ hay con Việt Nam này...thế đéo nào mày lại kéo tao vô vậy ? -Bangkok- con bạn chí cốt của tôi, ngớ mặt nhìn tôi.

    -Mày hỏi ngu thế Băng Cốc ? Nhờ hộc bàn mày nên cái nùi giẻ thúi, vậy mới bịt mồm được thằng đàn bà kia chứ !!

    Đứa vừa lên tiếng chung vui cùng ba đứa tôi là Viêng Chăn, à con lớp trưởng đấy, đừng ngạc nhiên vì lớp trưởng và Bangkok đều là cánh tay phải của tôi. Tụi nó phần nào cũng giúp tôi có thêm quyền lực để nắm giữ chức đại ca ở đây, một đứa trông hiền thục nhất bọn là tôi, một con bé tí teo là Viêng Chăn và một con cả tính cách lẫn bề ngoài đều bẩn bựa xấu xa là Bangkok.

    -Mẹ hai con bẩn tính ! Tao là Bangkok mà sao cứ vào mồm tụi bây là thành "Băng Cốc" thế ?...

    -MẤY EM KIA đủ rồi đấy !! Tôi cho vô sổ ngồi hết bây giờ !!

    Vì màn đối thoại của chúng tôi mà cả lớp cứ cười như điên, hoàn toàn bỏ mặc ông thầy nãy giờ đang đứng chết trân một chỗ. Cuốn sổ đó có là gì ? Nhưng tôi vẫn im lặng ngồi xuống, hôm nay là ngày đầu tiên của ổng nên tôi sẽ cố giả vờ đóng cho xong nốt màn kịch "cô học trò ngoan ngoãn" cuối cùng để chừa cho ổng chút mặt mũi.

    -Bây giờ tôi sẽ điểm danh, cô cậu nào có mặt thì lên tiếng giùm. - ông ta thấy vậy liền tỏ nét mặt hài lòng, còn tôi ngồi chống cằm và tự bảo mình kìm nén lại mà nhìn ổng cầm danh sách lớp điểm danh...

    -Nguyễn Văn A.

    -Có !

    -Trần Thị B.

    -Dạ có !

    -Bang...Băngcok...ừm...À Bangkok ?

    Tôi biết ngay mà, haha. Tên con quỷ cái đó khó đọc chết đi được, chả trách tôi và Viêng Chăn lúc nào cũng kêu đại là "Băng Cốc". Liếc qua nó, nhìn thái độ của nó là tôi biết nó bắt đầu không ưa ông thầy này rồi, nó chỉ lẩm bẩm "có" nhưng mặt nó đen lại hẳn rồi cơ.

    -Việt Nam, cậu bé nào tên Việt Nam thế ?

    Im lặng...

    -Em Việt Nam có đi học không ?

    Vẫn im lặng...

    Tôi thề là nếu ông ta không phải giáo viên thì tôi đã cho ổng đi đời nhà ma rồi, bởi từ bé tôi đã chúa ghét những người nào cứ hiểu lầm tên tôi thành tên con trai, mà có lẽ bản thân tôi cũng đã không thích cái tên này. Chú tôi nói tôi đã từng bị đổi tên hàng chục lần từ Văn Lang, Âu Lạc, Đại Ngu,... thậm chí tôi đã từng có cái tên nữ tính nhất là Vạn Xuân nhưng rồi lại bị đổi. Việt Nam là tên cuối cùng mà ba mẹ tôi đặt vào đúng ngày họ ra đi, chính vì thế không có lí do nào mà tôi không thể không ưa nó.

    -Thầy có thể xem sơ đồ lớp mà không cần điểm danh từng người đâu ạ ! Nghe mệt vãi ! - tôi giơ tay nói.

    -Không cần em nhắc ! - Ông ta giở sơ đồ lớp ra, khoảng 5 giây sau tỏ vẻ ngạc nhiên rồi nhìn thẳng vào tôi. - thì ra cô tóc tím này là Việt Nam ha !

    -Em ngồi đấy mà sao nãy giờ không trả lời tôi vậy hả ?

    -Vì em bị đau họng ạ !

    -Cô khỏi trả treo, đi xuống phòng giám thị cho tôi !

    Vẻ mặt đắc ý như thể cuối cùng cũng đuổi được đứa xấc xược như tôi, thật đáng kinh tởm, tôi chỉ muốn nhảy lên bàn và giật hết nắm tóc cuối cùng trên cái trán hói kia. Tôi nhìn qua Viêng Chăn, nó làm ra cử chỉ trấn an cái đầu nóng của tôi...chết tiệt...đời nào tôi đi dễ dàng như vậy được ? Hãy xem đại ca này ra tay đây !!

    Tôi chộp lấy ly nước trái cây đang uống dở, đi thẳng lên từ bàn cuối của lớp. Tôi ít khi nào ngồi ở một chỗ nhất định, thường thì mỗi ngày sẽ ngồi ở vị trí khác nhau nhưng hôm nay may mắn là tôi lại ở ngay tổ 1, đối diện bàn giáo viên. Chiêu này tôi làm hoài, riết rồi trong lớp chỉ cần nhìn mấy thứ tôi mang theo thôi là biết tôi sắp làm gì.

    Bangkok bắt gặp cái nháy mắt của tôi, liền theo kế hoạch như mọi khi mà làm. Nó khác với Viêng Chăn ở chỗ là nó hư hỏng và chịu chơi hơn, thậm chí còn muốn vượt mặt tôi, Viêng Chăn thì có phần nhút nhát, không dám làm gì quá giới hạn như hai đứa tôi mặc dù nó khá thông minh dẻo miệng, thế nên đôi khi tôi cảm thấy thân với Bangkok hơn.

    -Ái daa...*Bịch*...!!

    -Trời ơi cái cô này !! Chết tôi rồi !!

    Tôi cố ý sảy chân khi đến gần bàn giáo viên, làm đống nước trái cây đổ hết lên giáo án của thầy, giấy tờ đều ướt chèm nhẹp hết. Ông ta hốt hoảng, vội vàng chạy lại chỗ tôi, lúc này Bangkok lấy trong túi vỏ chuối cau ra nhẹ nhàng ném xuống dưới chân ổng và...RẦMMMM



    ---------------Và---------------




    -Cô Việt Nam !! Cô giải thích cho tôi đây là lần thứ mấy rồi ?

    -Hiệu trưởng, tui với ông gặp nhau hoài sao cứ hỏi câu đó thế ?

    -Cô Việt Nam, tôi không đùa với cô đâu đấy !

    Thầy hiệu trưởng Peruperu giận đến đỏ mặt, thầy ấy liên tục hù dọa sẽ đưa tôi ra Hội Đồng Kỉ Luật, Hội Đồng xét xử gì ấy để tôi ở lại lớp, hay đuổi học tôi nhưng tôi biết chuyện này sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Peruperu highschool ngày càng xuống cấp, nếu như lại có thêm một học sinh bị đuổi học thì chuyện gì sẽ xảy ra ? Chính phủ hẳn sẽ cho ngôi trường này bay trong vòng một nốt nhạc chứ chẳng chơi. Dạo này tôi cũng hiền, tự dưng mới tháng trước còn kéo người lại phá banh ta long phòng Giám Thị, giờ lại thấy hơi hơi tội thầy

    -Huỳnh Cẩu Văn Huyết chỉ mới vào nghề, thầy ấy hãy còn rất trẻ... - "Ổng trẻ ? Nghe như đám thanh niên chúng tôi chết hết rồi ấy !"

    -Một người thầy lành nghề yêu thương học trò... - "Phải a, bằng đôi mắt của nguyên một đàn dê..."

    Tôi gác hết cả hai chân lên bàn trà, gật đầu lia lịa và mong cho mấy lời sáo rỗng này theo gió bay lẹ lẹ giùm. Thầy hiệu trưởng có vẻ như đã bắt đầu mất kiên nhẫn, chỉ thở dài đưa tay vuốt trán, với kinh nghiệm uống trà ăn bánh với tôi 2 năm qua, hẳn là thầy biết tôi cũng chẳng quan tâm mình đang nói cái gì. Tôi biết mọi người trong trường này không một ai phục tôi cả chỉ vì tôi mồ côi, nhưng họ vẫn phải sợ, phải nhường nhịn tôi, suy cho cùng kẻ mạnh hơn vẫn là đứng đầu.

    -Quan trọng là thầy ấy là người tình của chú em...và chú em đang trên đường đến đây...

    -CÁI GÌ !!! - tôi bật dậy - "Ôi không..."

    Chú ruột tôi là người thân duy nhất mà tôi yêu thương và nể sợ, vì chú là người nắm giữ quyền lực cả một góc trời, là chủ tịch của một hệ thống điện tử, là người mà Xã Hội Đen cũng phải nể, là.....nói chung là kẻ mà tôi không nên đụng đến. Tuy chú tôi là Gay nhưng tôi không ngờ bồ của ông ấy lại là ông thầy Cẩu Huyết đó đụng nhầm cmn người mất rồi...

    -Chào thầy, tôi là chú của bé Việt Nam ! Thành thật xin lỗi thầy vì những rắc rối mà con bé nhà tôi đã gây ra !

    -Vâng vâng mời anh ngồi !! - hiệu trưởng có vẻ lo lắng vì bộ dạng ngầu lòi dữ tợn của chú tôi.

    -Không ạ, tôi xin vào thẳng vấn đề luôn. Hôm nay tôi sẽ xin cho con bé chuyển trường ngay ngày mai !

    Tôi như bị sét đánh ngang tai, chân tay trong một khắc đều cứng đờ cả...Chuyển trường ư ? Trường gì ? Ở đâu ? Còn mấy đứa bạn của tôi thì sao ? Chức đại ca của tôi ?... tôi không tin vào tai mình nữa. Tôi nhanh chóng chụp lấy tay chú mình, cầu xin ông đừng chuyển tôi đi, tôi đem hết tất cả lời ngon tiếng ngọt, thề non hẹn biển ra nhưng đều vô dụng. Ông liếc tôi, trên tay ông ấy là quyển sổ liên lạc với lời chê bai, phê bình còn dày và nhiều hơn cái đống lời lẽ mà tôi thốt ra để cầu xin.

    -Đừng nhiều lời, mai chú sẽ sắp xếp con vào một ngôi trường kỉ luật THẬT CHẶT.

    -Ưư~...- "đệt mợ nó..."


    .

    .

    .

    .


    -Sao rồi mày ! - thấy tôi thất thiểu bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, Viêng Chăn sốt sắng hỏi.

    -Nhìn mặt tao thấy giống đéo có sao không ?

    -Mày bị đuổi học hả ?

    -Tao bị ông chú bắt chuyển trường...

    Tôi bực mình trả lời, khẽ nhìn biến trên mặt của mấy đứa trong lớp đang bu quanh tôi. Ngoại trừ con Viêng Chăn và Bangkok ra thì hầu hết ánh mắt tụi kia đều ánh lên vẻ hạnh phúc rạng ngờ, mẹ nó, mặc dù biết chẳng đứa nào trong trường này thích một con bạo lực như tôi cả nhưng, cảm giác sao thốn quá...tôi bước lại gần Bangkok, lúc nãy tôi để ý thấy mặt nó vừa nghe xong câu "chuyển trường" liền đen lại, hẳn là nó cũng bất ngờ lắm, tôi xoa đầu nó.

    -Không còn cách nào sao ?!! - Bangkok giọng nhỏ hẳn.

    -Ừ hết cách rồi...Ông già đó đã quyết thì tao có đi chết cũng không được...

    -Ừm...

    Chúng tôi im lặng ôm nhau, siết chặt đến mức thở không thông, không khí xung quanh cũng theo đó mà trầm xuống. Tuy bề ngoài yên ắng nhưng trong lòng mỗi người đều dâng trào một cảm xúc khác nhau. Tôi sắp rời xa nơi quen thuộc của tôi, cái hang ổ náo nhiệt của tôi, và...hai con bạn thân cùng lũ tay chân của tôi...nhưng tôi chắc chắn...một ngày không xa sẽ quay về được nơi này...Việt Nam tôi đã nói thì sẽ làm được !!

    --Trong số những người đang vây quanh trước phòng hiệu trưởng...có một kẻ đang mỉm cười vì kế hoạch tống cổ đại ca Việt Nam ra khỏi Peruperu highschool đã thành công--


    End chương 1
    thay đổi nội dung bởi: sarumiko, 01-09-16 lúc 13:22

    Yuri Ba~~Ka Suki

    "Hãy học cách trân trọng, biết ơn những gì bạn đang có, trước khi thời gian dạy cho bạn biết phải trân trọng những gì bạn đã từng có !"

  2. Có 7 thành viên thích bài viết của sarumiko:


  3. #2
    Tham gia ngày
    Apr 2014
    Đến từ
    Các em Bách Hợp Dere World
    Tuổi
    17
    Bài gởi
    400
    Được thích 666 lần trên tổng số 237 bài viết

    Default Trả lời: Việt Nam ! Trong các nữ sinh Đế Quốc, cậu chọn ai ?

    Chương 2: Rắc rối và rắc rối




    Xào xạc... Xào xạc...
    *Cót két*... *Cót két*...

    ...Con đường quen thuộc mà mỗi ngày tan học tôi đều đạp xe về bỗng chốc lại trở nên ảm đạm, khung cảnh xung quanh im ắng đến lạ thường làm tôi cảm thấy xốn xang trong lòng. Tôi vẫn còn nhớ như in mình thường hay gấp rút chạy về nhà như thế nào trước khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhưng hôm nay tôi lại cố gắng đạp chậm hết mức có thể để chính mắt mình ghi nhớ lại từng chi tiết trên con đường này... Bởi vì có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi lại ghé ngang qua đây nữa, chẳng còn có thể nhốn nháo nói chuyện hay đánh nhau ở khu này nữa, nghĩ vậy tôi càng cảm thấy tức giận ông thầy kia, nếu có cơ hội tôi sẽ kéo bầy lại cho ổng một trận nên thân !

    -Nếu có cơ hội...

    Tôi thở dài, chỉnh lại quai xách bị lệch sẵn tiện lục lọi chai Lavie mà vừa nãy mình vừa nhét bên hông balo. Hừm... hình như có gì đó không đúng... tôi đưa tay kiếm loạn khắp balo nhưng vẫn không thấy vật gì có hình dạng cái chai. - K-không có !! - "gì vậy chứ, rõ ràng mới...!"

    -Đậu móaaa !! Cái túi đựng rách mà mình ếu có thấy ! (/°A°)/

    Trời thì nóng như thiêu như đốt, đã vậy hồi chiều tôi còn phải nói rất rất nhiều để cầu xin một thứ không có kết quả từ ông chú mình đến mức khô cả cổ họng, nuốt nước bọt cũng cảm thấy bỏng rát, giờ thì cái chai lọt hố ở đâu rồi không biết. Tính ra từ đây về nhà tôi phải đạp xe tận 2km mới đến nên cuối cùng chính là Việt Nam tôi đây đành vác một bụng lửa giận đến tiệm tạp hóa gần đó để mua một chai nước khác, chưa nói nước dạo này lại lên giá nữa.

    -Tính tiền cho cháu cái này.

    Tôi nốc một hơi hết hơn một phần hai chai Lavie cỡ vừa, cảm giác như năng lượng sống tràn đầy cơ thể. Thiết nghĩ dù sao chuyện cũng đã rồi, thôi thì cũng phải sắn tay áo chuẩn bị xây dựng cái ổ mới vào ngày mai vậy. Tôi vừa ưỡn ngực chuẩn bị bước ra khỏi tiệm tạp hóa thì chợt nghe thấy vài giọng nói quen thuộc phát ra từ quán kem gần đó, liền vội vàng nép vào ở hàng trà đối diện nghe ngóng tình hình. Càng nghe thì tôi càng thấy mấy cái giọng đó nhắc đến tên mình tựa hồ có hơi bị nhiều, mà như vậy thì hẳn là có vấn đề đây...

    -Anh yêu nè, làm gì hôm nay mặt mày hớn hở quá vậy~ ? - một cô gái, à không, một con nhỏ bánh bèo õng ẹo ôm tay bạn trai mình nói.

    -Tin vui đây ! Con đầu đất Việt Nam vừa bị đá đít khỏi trường anh.

    -Ơ có thấy vui cm gì đâu ?

    -Mày ngu quá đi, con Việt Nam là đại ca trường thằng Bắc Kinh đấy không biết à ? - Thêm một gã béo ục ịch ngồi song song với con bé không ngừng la lối om sòm bằng chất giọng khản đặc.

    -Mày mới ngu đó thằng chó, bạn gái tao học trường khác thì làm sao nó biết được !?

    -Giờ nó đi rồi thì anh đây sẽ lên nắm giữ chức đại ca chứ còn sao nữa Ah ha ha ha ha !

    Cái đám mất dạy ấy cứ thế cười rộ lên mà không hề biết bà nội của tụi nó đã nghe thấy hết toàn bộ mọi thứ và đang chuẩn bị quăng tụi nó lên chảo dầu địa ngục a. Tôi tức run người, rõ ràng mình đã quá hiền lành đi, cố tình tha cho thằng cờ hó kia dù cho nó đã ngang nhiên hỗn láo với mình trước mặt cả lớp. Bất giác có một ý tưởng loé lên trong đầu, tôi cười thầm, móc điện thoại từ trong túi quần ra bấm vài cái rồi đặt lên tai.

    -Băng Cốc hả ? Gọi con Viêng Chăn với đám của nó đi, còm mày mau ra đây với tao !

    -Mày nói cái mẹ gì vậy ? Tao đang bậ------ *CẠCH*

    Chẳng thèm nghe nó mè nheo, tôi cúp máy và tiếp tục canh chừng khóm kia. Khoảng 10 phút sau Bangkok đến, nó lật đật chạy tới chỗ tôi mà không ngừng lẩm bẩm, à mà thật ra thì chính xác là nó chửi rất to và giọng thì vô cùng rõ nên tôi đành phải bịt mồm nó lại. Hình như.... lúc tôi gọi nó đang ăn tối hay sao ấy mà miệng dính toàn dầu mỡ ghê chết đi được, và cứ thế lôi nó đến gần chỗ nhóm thằng Bắc Kinh.

    -Mày thấy đám đằng kia không ? Tụi nó đòi đả đảo tao đấy !! Tao tính... - tôi nhìn chăm chăm vào lũ ấy, mới được 5 giây quay lại con Bangkok đã biến mất. - Băng Cốc ? Băng Cốc ?! Mày đâu rồi ?!!

    -Ê thằng đàn bà kia !! - Một tiếng hét banh nhà lầu vang lên. - Mày tới số rồi con, muốn đả đảo đại ca tao đúng không hả ?!! - "trời ạ cái con tăng động này..."

    -Mày là con quái nào thế ?

    -Á À~ Băng Cốc bạn học đây mà, cưng làm gì mà la lối om sòm vậy ?

    -Chớ nhiều lời. Xông hết lên đi !

    Thằng béo đứng lên, chân mày gã chau lại thành một đám nhăn nhó nhưng Bắc Kinh giang tay ra hiệu bảo gã ngồi xuống. Thay vào đó hắn đứng dậy, không hề phòng thủ mà còn ra vẻ khinh thường Bangkok trong khi mặt con nhỏ đã sớm đen lại. Lẽ ra theo kế hoạch phải là tôi và Bangkok sẽ theo dõi đến khi bọn này đường ai nấy đi, sau đó Viêng Chăn và đồng bọn sẽ lôi thằng Bắc Kinh ra đập một trận cảnh báo là xong. Và bây giờ con bạn tôi đã phá nát rồi...

    -Cưng lớn lối quá đấy, cưng nghĩ cưng làm gì được ba đứa tụi anh nè ?

    -Ê Bắc Kinh con này ngon mày ! Mày de ra với ghệ mày đi, để tao... tao xử nó cho~~

    Gã béo ú nhìn Bangkok thèm khát, gã huých vai hắn rồi tiến lại gần nó, tôi thầm nghĩ, gã này chắc mình nó hạ ngon ơ nhưng không, tôi bắt đầu lo lắng. Lúc đầu Bangkok đánh khí thế với các cú đấm và đá vào bụng gã, những tưởng gã sẽ gục sau những cú đánh vào điểm chết như lá lách nhưng gã khá hơn tôi nghĩ, với số thịt mỡ trên người giúp gã vẫn đứng vững như tượng không hề đánh trả; còn Bangkok thì bắt đầu mệt lả, chỉ sau vài phút nữa nó sẽ không cầm cự được mất. Tôi lắc đầu, chậm rãi bước ra khỏi chỗ nấp, vốn tôi sẽ không thèm ra tay với đám này mà sẽ đợi bọn Viêng Chăn đến xử lí nhưng tụi nó chậm chạp quá nên tôi đành ra tay vậy...

    *Vụtttt*----------- BBBỐPPPP -----------


    -PHỤTT Hự !! <<RẦMMMM>>

    -! ! !

    -Đại ca ?!!

    -Mày còn phải học hỏi tao nhiều đấy, có một thằng béo ú yếu xìu cũng đánh không xong. - Tôi lấy đà chạy đến tung một cú lên gối vào hạ bộ của gã béo khiến gã trợn ngược mắt ngã lăn ra bất tỉnh tại chỗ, Bangkok ngỡ ngàng còn hai đứa kia bị dọa một trận bất ngờ, mặt không khỏi tái mét.

    -V...Việt Nam... Làm sao mày...mày.... - Bắc Kinh sợ run cả người, khí thế lúc nãy hoàn toàn biến mất.

    -Ba đứa đánh một đứa cơ đấy, tụi mày hèn đến thế là cùng !!

    Tôi quay sang hét lên với thằng Bắc Kinh và con bồ nó một cách rất là ta đây chính nghĩa nhưng thực lòng cũng không khỏi ngượng mồm, tính ra tôi cũng lên kế hoạch hội đồng một mình nó đấy thôi. Tôi có chút ho khan, thủ thế chuẩn bị tiến lên một mình xử nó luôn cho xong nhưng ai dè đâu con nhỏ bồ lại sấn tới ôm lấy chân tôi, nước mắt nước mũi van xin tha cho "gã bạn trai trót lỡ dại" của nó. Tính tôi thì cả trường ai mà không biết, đã ra mặt thì chắc chắn sẽ không nương tay đặc biệt là con chó dại này lên mặt với tôi rất nhiều lần, con này học ở trường khác nên không biết rồi. Tôi suy nghĩ, hôm nay lẽ ra phải về sớm mở party chia tay mà giờ thì trời đã gần sụp tối đến nơi, nên...

    -May phước cho tụi mày là tao ngán cái bản mặt del ra người của thằng này đấy ! Mau cút về đi ! Nhanh !!

    -Em đội ơn chị Việt Nam nhiều lắm. - nhỏ nói, vội vàng xách tay Bắc Kinh. - Mình đi anh !

    Tôi chỉ không ngờ rằng tôi vừa mới quay lưng lại chuẩn bị đi tới chỗ Bangkok nãy giờ khoanh tay chứng kiến kịch vui thì bỗng dưng mắt bị một đống thứ gì đó đột ngột hất vào đầy cả ra mặt. Cát, là cát. Tôi "Á" lên một tiếng, vội vàng dùng tay phủi chúng đi nhưng chưa kịp gì thì có ai đó lao đến giữ hai cánh tay tôi và đá vào khớp chân tôi làm tôi khuỵu xuống. Cát đầy mặt nên tôi không thể xác định rõ nhưng tôi chắc chắn, thằng Bắc Kinh và con bồ nó giở trò !

    -Con chó cái này mày--- A !

    Tôi nghe giọng Bangkok chửi thề và tiếng bước chân của nó chạy đến chỗ tôi, tôi biết nó sẽ hỗ trợ tôi và chỉ cần hai chúng tôi là có thể dần một đám 5,6 đứa tơi bời. Nhưng lời nó chưa dứt thì đã có tiếng hét nhỏ kèm theo đó là một tiếng động <<PHỊCH>> và một chất giọng khản đặc :"Lát tha hồ trên giường ông mà chửi thề nhá khà khà". Thôi xong, thằng béo đã tỉnh dậy, tôi đoán là nó đã đánh lén Bangkok như thằng Bắc Kinh vừa làm với tôi, cặp nam nữ và gã béo cười như trúng số, hai đứa nó kẹp tôi cứng ngắt, mắt tôi thì vẫn chưa thể mở được nên việc đánh trả gần như bất khả thi.

    -Tao mà thoát được thì tụi mày sẽ chết không chỗ chôn !!! - tôi giận dữ quát nạt.

    -Cãi hả ? Quát hả ? Mày có biết là mày đang quỳ như một con nô lệ không con đĩ !

    Tôi bị tát hai cái đau điếng, cái bạt tai này vô tình làm cho số cát còn sót lại trên mặt tôi cũng rơi gần hết, tôi lờ mờ mở mắt và nhận ra kẻ vừa đánh tôi chính là con bồ xảo trá của thằng Bắc Kinh, từ nhỏ đến giờ tôi chưa từng bị ai đánh vào mặt kể cả chú tôi, tôi âm thầm ghi hận trong bụng. Phía bên trái cách tôi khoảng 2,3m là Bangkok đang nằm sóng soài dưới mặt đất cùng thằng béo đang loay hoay mở từng cúc áo của nhỏ. Éo le là tôi đang bị giữ ở tư thế quỳ và tay thì bị bẻ ngược ra sau nên rất khó để ra đòn đánh trả nếu không muốn bị trật khớp, nhưng chỉ cần hắn lơ là thì tôi sẽ phản công được.

    -Bắc Kinh...tao không ngờ mày lại núp dưới háng đàn bà như vậy... - tôi cười mỉa, tiếp tục khích. - tao thấy nãy giờ mày toàn nhờ cô-bồ-thông-minh bày kế để mày có cơ hội xài đống tay chân thừa thãi của mình không thôi, nhỉ ?

    -Mày... Mày.... - trong mắt hắn vẫn có chút sợ sệt với tôi nhưng lại pha lẫn chút kích động, đúng, làm hắn kích động chính là kế của tôi, trong khi nhỏ bồ kia lại ra vẻ tự tự hào mà chẳng biết tôi đang móc cả hai đứa nó.

    -Sao hả ? Tắt họng rồi chứ gì ? Tao nói đúng quá mà thằng-đàn-bà ♥

    Bắc Kinh tức đến mày mặt đều đỏ cáy lên hết, hắn giơ tay tính đánh tôi nhưng tôi nhanh chóng chụp được, thầm nghĩ "Bắt được mày rồi đồ ngu !!". Hắn vốn phải dùng hết sức mới giữ được hai tay tôi nên khi vô thức buông 1 tay ra thì tôi dễ dàng dằng cả hai tay ra khỏi hắn, lấy cùi chỏ thụi một cú vào mặt con bồ nó rồi dùng vai con nhỏ làm bàn đạp mà nhảy lên đá vào ngực thằng Bắc Kinh thật nhanh nhưng không hề nhẹ. Hai đứa đều ngã xuống, con bồ bị chảy máu mũi ngồi một chỗ khóc um sùm như một con bánh bèo vô dụng, còn thằng Bắc Kinh vẫn gắng gượng đứng dậy nhưng không dám động đậy vì sợ hãi đã lan khắp mặt hắn, sợ đến cắt không còn giọt máu.

    -Ê Viêng Chăn ! Thằng béo đâu ?

    -Xin lỗi đại ca nha, em lỡ đánh nó gần chết mất rồi hì hì.

    Tôi nhìn về phía Bangkok cười nửa miệng, thật ra Viêng Chăn cùng đồng bọn đã đến từ lâu nhưng tụi nó không chạy đến can ngăn là vì tụi nó biết tôi đủ ranh mãnh và sức mạnh để giải quyết hai đứa kia, tôi là thủ lĩnh mà ))) tôi nháy mắt với Viêng Chăn, nhỏ hiểu ý nên xách áo thằng béo ra quẳng trước mặt thằng Bắc Kinh với con nhỏ kia, với bộ mặt sưng vù trầy xước, bầm tím khắp cơ thể làm tụi nó sợ chết khiếp, vái lạy khóc lóc rất thảm thiết nhưng tôi chỉ hừ lạnh :"Xử tụi nó !" - Tôi liếc qua đồng bọn hất cằm một cái rồi quay lưng lại, chỉ còn tiếng đánh đấm vang lại phía sau còn tôi cùng Viêng Chăn đỡ Bangkok về, nó bị gã béo đánh vào đầu nên có chảy máu chút ít, nhưng tôi xót lắm, không ngờ ngày cuối tôi ở trường lại tệ hại thế này, tôi thở dài...

    .

    .

    .

    .

    .

    Sáng hôm sau...

    Tôi cố tình nằm lì trên giường giả bộ ngủ nướng (mặc dù cả đêm trằn trọc đến mắt như mắt gấu trúc) để khỏi đến trường mới, đối với chú tôi điều này đồng nghĩa với việc chống đối và tôi thế nhưng lại khá lo sợ khi chống đối ổng. Từ bên ngoài tôi đã cảm nhận được sát khí đùng đùng nên đã nhanh chóng chặn cửa, trùm chăn kín mít, bịt tai bằng gối nhưng lại quên đóng đinh cửa sổ, thế là nguyên một đạo quân của ông chú tôi đạp bay cửa sổ phòng tôi, trói tôi lại và giao nộp tôi cho ổng.

    -Bây giờ con có ĐI - HAY - KHÔNG !?

    -CON - KHÔNG - ĐI ! Chú không ép được con đâu !!

    -Thôi được, cắt hết tiền tiêu tháng này !

    -Con sẽ cạp đất sống ! Con không đi đâu !! - tôi quyết rồi, tôi sẽ không ra khỏi cái nhà này nếu như ổng không chịu đổi ý, dù ổng có là trùm xã hội đen hay casino đi nữa ổng cũng sẽ không giết tôi (tôi nghĩ vậy huhu T_T)

    -Haizz, tùy con vậy... - Chú đăm chiêu. - Vì đường đến trường mới hơi xa nên chú định tặng con "chiếc Moto phiên bản giới hạn" mà con thích nhưng con lại...

    -Ấy chết để con đi thay đồng phục mới của con đã, chồi ôi ai đồn với chú là con không đi vậy Ha Ha Ha Ha Ha...

    Tôi cười làm lành, lập tức chụp lấy bộ đồng phục mới chạy vào phòng và thay với tốc độ chóng mặt. Haizz dù sao thì hồ sơ cũng đã chuyển, đồng phục cũng đã bỏ tiền mua và chiếc moto cũng đã lỡ sắm rồi, mắc công lại phiền người chú yêu dấu kia phải sắp xếp lại mọi thứ. Tôi gạt đi nước mắt khoé mi, trước khi để ổng kịp mở miệng đã nhảy lên moto phóng thẳng đến Học viện Super Earth (dựa trên bản đồ) :"Bà đây ngu gì bỏ chiếc tiền tỷ này !"

    Học viện Super Earth... tôi cũng có tìm hiểu sơ qua về nơi mình sắp học, trong tờ giới thiệu nói rằng Học viện đã được xây hơn 62 năm nhưng tôi thề là nhỏ giờ tôi chưa từng nghe qua cái tên đó bao giờ. Có một bức hình kèm theo, trong đó khuôn viên trường rộng đến kinh ngạc, gấp 10 lần trường Peruperu, bao bọc xung quanh là một đống cây xanh cao to, à không là cả 1 khu rừng. Tôi không đọc hết tờ giới thiệu nhưng có thể đoán qua hình, học viện lớn như vậy hẳn là học phí cũng phải khủng cmn khiếp lắm (lll°_°). Bộ đồng phục cũ của tôi cả nam lẫn nữ đều một kiểu áo sơmi trắng quần tây xanh dương đậm bằng vải thô, còn bộ đồng phục của Super Earth thì cái áo có thêm cà vạt cùng viền tay và viền cổ áo sọc caro cam, cái váy cũng sọc caro cam nhưng đều bằng loại vải cao cấp 100% cotton. Nhiêu đó là đủ biết ổng đã đầu tư cho tôi như thế nào rồi, mặc dù hồi trước ổng nuôi tôi như heo bỏ đói, keo hết chỗ nói !

    -Ồ còn 15p nữa ? Hắc mã của ta, phóng xuyên rừng nàoooo !!

    BBRỪMRỨMMMM------------------------

    *Tạch tạch... tạch tạch...*

    -À rế ???

    *Tạch tạch tạch.... XÌìììì....*

    -Gì vậy, sao tắt máy rồi ?? - chiếc moto vừa rồ ga lên chạy được đến giữa rừng thì bô xe bỗng kêu lên vài tiếng rồi xì khói, tôi gác chóng, kiểm tra động cơ lại chẳng thấy gì bất thường. "Không lẽ..." tôi nghía vào đồng hồ xăng....

    -Mình bị chơi rồiiiiii !! ( /ƠAƠ)/ - xăng cạn sạch...

    -Trời ơi cái kiểu này thì làm sao đến trường đây ? Không lẽ quăng chiếc tiền tỷ này lại ? - tôi nghĩ đến việc trốn học nhưng vẫn do dự, tôi bị ổng chơi đấy chứ nếu giờ tôi loay hoay làm gì thì ổng sẽ tịch thu lại con xe này và đày mình ra đảo ngay. Tôi không khỏi có chút đau đầu, tình huống..............này phải làm sao đây ???

    -Bssssss này !

    -A-Ai vậy ?!!

    -Ở trên này này !!

    Tôi hơi giật mình, ngó lên theo hướng giọng nói phát ra nhưng sự thật thì trên đầu tôi chỉ có 1 một xanh thẳm của những tán lá cây cổ thụ dày đặc đang đung đưa theo gió mà thôi. "Làm quái gì có ai trên cây được ?!" Nếu không phải người thì... ma hả trời ?! *Sột soạt* một khóm lá nhỏ xum xuê đính trên cành cây to tướng bên phải tôi chuyển động.... một cọng tóc ăng-ten nhô ra...

    -Ch...chào bạn, mình... mình... - cọng tóc ăng-ten run run, ngoe nguẩy. - mình... thấy cậu bị trễ giờ... rồi đấy...

    -...À... Moto của tui bị hư cho nên... *thở dài*

    -Ơ thế thì...ưm... *luống cuống*

    -... *Nhìn-n-n-n--*

    -... *luống cuống*

    -Mà cậu là ai vậy ? - thế quái nào hai con nhỏ sắp trễ học cứ đứng nhìn nhau như trời trồng, chưa kể tôi đang cảm thấy bị đe dọa vì "một khóm cây có (ai đó có) ăng-ten" vô cùng quái dị đây.

    -Đúng rồi !! Mình quên chưa giới thiệu... m-mình tên là Nhật Bản, rất vui được làm quen với cậu !!

    End chương 2

    Yuri Ba~~Ka Suki

    "Hãy học cách trân trọng, biết ơn những gì bạn đang có, trước khi thời gian dạy cho bạn biết phải trân trọng những gì bạn đã từng có !"

  4. Có 2 thành viên thích bài viết của sarumiko:


  5. #3
    Tham gia ngày
    Apr 2014
    Đến từ
    Các em Bách Hợp Dere World
    Tuổi
    17
    Bài gởi
    400
    Được thích 666 lần trên tổng số 237 bài viết

    Default Trả lời: Việt Nam ! Trong các nữ sinh Đế Quốc, cậu chọn ai ?

    Chương 3: Thân Phận Con Người - Giấu Đi !!



    Mùa hạ là mùa nóng và ẩm ướt nhất trong năm, vì vậy vào những tháng cuối hè tôi rất dễ bực dọc vô cớ. Nếu bên cạnh tôi bây giờ --một cỗ máy nói-- không phải là cô bạn mới quen xinh xắn kia mà thay vào đó là con Bangkok thì tôi đã táng cho vài phát vì tội "đả thương" lỗ tai yếu đuối của tôi rồi ! Tóm tắt một tí ở chương trước, tôi bắt gặp một bụi cây kì quái, từ trong bụi cây đó bước ra là cô gái với khuôn mặt dễ thương như búp bê mang tên Nhật Bản. Hiện giờ chúng tôi đang cước bộ đến trường cùng nhau...

    Trong một khu rừng nho nhỏ

    -Nè nè, bạn tên gì vậy ? - Nhật Bản cười tươi rói, vừa đi vừa cố nghiêng đầu ra trước mặt tôi cùng chiếc ăng-ten tóc ngoe nguẩy theo mỗi điệu bộ di chuyển của cô ấy.

    -Việt Nam.

    -Nhìn đồng phục của bạn mình đoán là chúng ta cùng trường đấy *hì hì*

    -À ờ...

    Nhìn kĩ lại bộ đồng phục mà tôi mặc, cùng với Nhật Bản giống y xì đúc chỉ khác ở chỗ cô ấy có khoác thêm một chiếc áo gile đen dạng ves viền vàng, một vài hoa văn kì lạ được trang trí xung quanh logo trường bên túi áo ngực trái. Thấy cũng đẹp và hợp phết, tại sao tôi lại không có nhỉ ? Tôi tự hỏi, dám chắc 60% ông chú tôi quên bà mẹ nó mất rồi, có thể là hàng giảm giá tặng kèm đồng phục chăng ? Nhưng thực bắt mắt, làm tôi phát thèm a.

    -Sao mình chưa thấy bạn bao giờ nhỉ ?

    -Hôm nay là ngày đầu tui mới chuyển tới đây.

    Tôi vừa trả lời vừa thầm thở dài không thôi, chỉ vì chuyện chuyển trường mà bây giờ mới thành ra khổ sở thế này - cong lưng cố đẩy con moto tiền tỉ vô dụng lết xềnh xệch đến ngôi trường mới... mà nơi đó tôi sắp bị trễ học vào ngày đầu !! Thật ra tôi chính là không ngại nếu có mất đi tiết 1,2 gì đó đâu, ở trường Peruperu tôi cúp 4 tiết cũng chả sao ! Nhưng sự thật vẫn là cố gắng nhanh chân hết mức có thể vì tôi biết ở đâu đó cả đạo quân do ông chú tôi thuê vẫn đang theo dõi nhất cử nhất động của tôi.

    -Sao vậy ?

    -Không có gì đâu... *khúc khích*

    - Ý tui là sao cậu lại cười ?

    -Mình cười là vì... mình là người bạn đầu tiên của bạn á *khúc khích* - Nhật Bản che miệng cười, biểu lộ một chút thẹn thùng làm tôi cứng lại, chỉ nhàn nhạt trả lời :

    -Cảm ơn.

    Tính tôi không quá hòa đồng, cũng cảm thấy không nhất thiết phải tỏ ra vui vẻ với một người lạ chỉ mới quen được vài phút, nhưng tôi cũng không bất lịch sự đến mức làm lơ người cố gắng thân thiết với mình, tùy tiện đáp lại vài câu có lệ như vậy thôi. Với cả tôi không có tinh thần trò chuyện vui vẻ, cả tấm lưng tôi giờ đây tựa hồ cũng thấm đẫm mồ hôi. Cây cối ở đây tuy rậm rạp nhưng vẫn không xua đi được cái nóng bức của cuối hạ. Cái xe này nặng lắm, làm tôi mệt thêm thì không tính đi, người bình thường lết bộ kiểu này cũng như hành xác, ấy thế mà...

    -Sáng nay mình ăn món thịt lợn om cùng với...

    Trời ạ tôi đi đập đầu đây @_@ cô ấy vẫn còn nói - giọng vẫn rất khỏe - mặc kệ tôi có quan tâm hay không vì sự thật nãy giờ tôi méo hề quan tâm cô ta nói gì cả vì tôi chẳng còn sức lực để nghe.

    -Và cái quán đó...

    Tôi khẽ liếc nhìn Nhật Bản, hình như tôi bị hoa mắt rồi. Sao cứ có cảm giác gió lướt vùn vụt qua mặt cô ấy làm vài sợi tóc bay tán loạn ấy, cả bộ quần áo cũng bay phấp phới mặc dù không hề có ngọn gió nào cả. Cô ấy đi nhanh hơn tôi một chút, do con xe mất dạy này chắn giữa tôi và Nhật Bản nên tôi cũng không thể soi rõ được đôi chân cô ấy như thế nào mà lại khỏe tới mức này được.

    Tôi dừng lại, gạt chóng vứt con xe ra một bên để thở lấy hơi nhưng chưa kịp nói cho Nhật Bản, cô ấy cũng lo nói nói nói nói không để ý xung quanh nên méo dừng luôn... Lúc này tôi như hoảng hồn, dụi dụi hai con mắt mình rồi banh ra cho thật rõ, tôi không nhìn nhầm ?? Không ! Tôi không hề nhìn nhầm !! Nhật Bản... cô ấy... cô ấy...

    Đờ fuq (°□°)⁉ Đôi chân Nhật Bản không hề động đậy... Bởi... hàng chục ngọn cỏ mọc dài trên nền đất đang chuyển động dưới chân Nhật Bản, lần lượt đưa cô ấy lướt đi rất nhanh !!!!! WTFFF (|||°♢°)

    -Gì vậy Việt Nam ?

    -A... a...

    Thấy tôi đứng lại giữa chừng, Nhật Bản ngạc nhiên, đánh chân một vòng liền được những ngọn cỏ dưới chân nhanh chóng xoay lại, chuyển hướng cô lại gần tôi. Tôi tất nhiên bị dọa đến á khẩu, lảo đảo dựa vào cây theo bản năng lùi xa ra khỏi Nhật Bản. Sự sợ hãi dần được thay thế bằng chế độ phòng thủ, tôi trợn mắt lăm le và gằn giọng cho có vẻ dữ tợn.

    - Dừng lại ! Đến gần tôi tôi sẽ đánh cô đấy !!

    -Ơ ơ... sao... sao... lại đánh mình ???

    - Chứ sao nữa ?! *Chỉ tay* Cô... cô lướt đi trên cỏ thế kia...Cô là gì vậy !!?? Nếu muốn hại tôi thì tôi không nương tay đâu đấy !! - tôi nắm hai bàn tay thành hai nắm đấm giơ trước ngực, hơi run quan sát Nhật Bản.

    -Ý bạn là sao ? Thì mình là Hệ T, là một Mộc Nhân thôi mà ?

    -Hệ ... hệ T ? M-Mộc Nhân ? Tôi mới không hiểu cô nói gì đó ?!

    -Bạn thật kì lạ, bạn nói chuyện như một con người vậy ? *❓_❓* Bạn thuộc Hệ gì thế ?

    Tôi ngớ người ra, Nhật Bản cũng đồng dạng ngớ người và cả hai chúng tôi chẳng ai hiểu ai nói gì cả. Vài giây sau tôi nhận ra đối phương không có sát khí, có vẻ thật không phải muốn hại tôi nhưng chuyện trước mắt là thế nào đây ?!! Hệ ? Con người ? Tôi bắt đầu nghi ngờ, có gì không ổn rồi. Nhật Bản có lẽ cảm thấy tôi bị hoang mang, không nói nhiều và tỏ vẻ nghiêm túc hơn hẳn, hỏi tôi :

    - Bạn có giấy nhập học hay thư mời đại loại gì đó không ? Cho mình xem.

    - À ừm... *lục lọi* Có ! Đây này ! - tôi bị bất ngờ trước sự thay đổi 180° của cô ấy, luống cuống sờ khắp túi và cặp, tìm kiếm.

    Phải rồi, trong lúc thay đồng phục sáng nay tôi thấy có một lá thư nhỏ được nhét gọn gàng vào trong túi váy của tôi. Liếc sơ qua thì thấy vài dòng chữ "đơn nhập học", mà tôi thì có đời nào quan tâm ba cái chuyện này, không thèm xem mà cứ để đấy có gì đưa cho giám thị mới thôi.

    Nhật Bản từ tốn nhận lá thư từ tay tôi, nhẹ nhàng tháo gỡ bìa rồi lấy ra xem. Cô ấy ngay sau đó ngẩn mặt nhìn tôi, ánh mắt trong veo kia vừa ngỡ ngàng vừa... lấp lánh lạ thường ☆☆☆

    -Cậu quả nhiên là con người ?!! Không thể tin được...

    -Ừ... thì... con người chứ không lẽ lại là con heo...

    -Trên lá phiếu này chắn chắn là dấu đóng đặc biệt của SE highschool... không sai được.

    Có vẻ Nhật Bản đã hiểu điều gì đó, còn tôi thì ... vẫn như trước đệt mặt ra vì chả biết chuyện quái gì xảy ra nữa... Tôi không hiểu ý cô ấy là gì khi bảo tôi là con người, chứ nhìn cô ấy cùng với đám cỏ dám chắc không phải là người bình thường rồi. Tôi còn đang suy nghĩ thì đối phương không nói không rằng, liền nắm lấy tay tôi kéo đi với một lực rất nhanh và mạnh, tưởng chừng như muốn đem khớp tay giật ra khỏi cơ thể tôi vậy, tôi chỉ kịp "oái" lên một tiếng vì đau. Đôi chân tôi vốn rất khỏe nhưng cũng không thể bắt kịp tốc độ xẹt lửa của cô ấy, thế nhưng từ từ tôi cảm giác cơ thể nhẹ bổng, hai chân dần thoải mái hơn...

    -Cô... cô... cô làm gì với chân tôi thế ????!

    -Mình ra lệnh cho đám cỏ hỗ trợ chân chúng ta lướt nhanh hơn đấy.

    -Thật... kì diệu... ! - cứ như trượt patin vậy, gió thổi vùn vụt qua người rất nhanh đã hong khô hết thảy mồ hôi trên trán và lưng tôi. Đây có phải hay không là cái người ta gọi là năng lực siêu nhiên a ? Tôi vừa phấn khích vừa tò mò, hỏi :

    -Làm sao cậu có được năng lực này ? - đừng hỏi vì sao tôi thay đổi cách xưng hô... tùy tâm trạng đấy, chắc các bạn cũng hiểu lí do a.

    -Vì mình là con gái của dòng họ Mộc Nhân mà. Những người khác ở SE highschool (Học viện Super Earth) cũng giống mình vậy đó.

    -À ra vậy... - tôi gật gật đầu, ngay sau đó liền nhận ra vài điều không đúng - CÁI GÌ ?? T...T... TẤ... TẤT CẢ SAOOOO ??!!

    - Ừm ! SE highschool là học viện chỉ có yêu quái và người không bình thường như tớ học thôi.

    -Nhưng tui éo phải yêu quái ._. !!

    -Thế nên mình cũng thấy lạ đây.

    Tôi nuốt cái ực, sau đó im lặng nhìn chiếc xe moto của mình đang được một tầng dây leo đua nhau mọc lên bao phủ lấy, thành một tảng màu xanh lá... thật sự là không bình thường một chút nào ! Tôi biết cô gái đang nắm tay tôi không phải dạng vừa đâu, cả ngôi trường tôi sắp đến nữa... Má ơi~ à không phải là... ĐẬU XANH RAU MÁ Ông chú chết giẫm kia, ông tống tui vào chốn nào thế !! Trời ơi trong vài phút nữa tôi sẽ đi đến nơi nao đây ? Một đợt ớn lạnh chạy dọc từ gáy xuống tận đốt xương sống cuối cùng. Linh cảm chẳng lành...

    ----------- Năm Phút Sau -----------


    - Đến rồi... phù mệt quá... - Nhật Bản lấy khăn mùi xoa lau mồ hồi một cách từ từ và chậm rãi hết mức. Đồng dạng đám cỏ vừa rồi còn khỏe như trâu nay do sức nặng của tôi mà hết thảy đều nằm rạp xuống cả. Tuy nhiên đó không phải là điều đáng để tôi quan tâm nữa, vì trước mắt tôi là một tòa kiến trúc thật đáng kinh ngạc ! Cổng trường dát vàng (ít ra đó là suy nghĩ của tôi) to và lớn như muốn đâm thủng tầng mây kia vậy, làm tôi ngước lên muốn gãy cổ và lọt tròng mới chiêm ngưỡng được hết cái vẻ khổng lồ của nó.

    -Oaaaaa !! - tôi có chút không đỡ nổi. Hoành tráng kinh, mà tôi chỉ không hiểu vì sao lại phải làm cổng to như vậy thật tốn chi phí, vì ở ngay góc cổng bự đã có một cái cổng nho nhỏ vừa tầm tôi rồi. Tôi theo chân Nhật Bản đẩy nhẹ cánh cổng nhỏ vào, thật khó khăn để không để bác bảo vệ già nua kia phát hiện; chúng tôi hành động rón rén như mấy gã ăn trộm vậy. Cũng phải, bây giờ đã hơn 7h40, sắp hết tiết 1 rồi còn gì, chả trách học sinh (trông có vẻ) gương mẫu Nhật Bản lại sợ sệt đi.

    "Thôi kệ, không bị bảo vệ bắt là được" - tôi nghĩ - "mình sẽ lấy cớ vì là học sinh mới nên đi lạc được Nhật Bản giúp đỡ, vậy là cả hai sẽ thoát tội" - tôi thiệt là thông minh )

    Lại một lần nữa, vừa bước qua cánh cổng đã liền khiến tôi còn bị choáng hơn với khuôn viên bên trong học viện này. Sân trường cực phẩm, rộng bao la muốn chứa được nửa thành phố này vậy: cây cối mọc um tùm thành một khu vườn nhỏ ở một góc; một góc là khu bóng rổ, bóng đá, nhà thi đấu mini,.... Từ cổng trường đến điểm cuối của bức tường cao to này là nối dài vô hạn. Chúng tôi đi bộ vào sảnh chính của học viện, mất tận 15 phút mới có thể bò vô đến nơi vì con đường dẫn dài vào trong trải nhựa, Nhật Bản tuyệt nhiên không thể sử dụng trò lướt cỏ được. Ngoài vẻ tráng lệ ra thì hầu hết không khác gì những ngôi trường ngoài kia, vẫn trang trí theo lối truyền thống nên tôi bỏ qua phần miêu tả a.

    -Chúng ta đến lớp rồi. - Nhật Bản đưa tôi lên lầu 2 của sảnh phụ khu B, trên bảng lớp khắp vài chữ "11C6". Tôi chuẩn bị đẩy cửa bước vào thì bàn tay mềm mại kia giữ tôi lại, hơi thở nóng ấm thì thầm nhẹ vào tai tôi.

    -Việt Nam này, cậu tuyệt đối ! Không để cho ai biết cậu là con người !!

    -Vì sao ? - tôi ngạc nhiên.

    -Mình không dám chắc bạn sẽ không bị hại đâu đấy ! Bạn nên biết... ở đây có một số yêu quái thích ăn thịt người lắm đó !!

    - .... WTF @@ - tôi không tin sức mạnh của tôi lại bị hạ gục bởi bất cứ người nào (tất nhiên chỉ con người), còn với yêu quái thì... Trong đầu tôi hiện lên vô số hình ảnh gớm ghiếc trong bộ phim Vùng Đất Quỷ vừa xem vài ngày. Tôi có chút rùng mình.

    -Tui sẽ cẩn thận... *Ực*

    ----- XOẠCH -----

    -NHẬT BẢN !!!!!!!!! TÔI NGỬI THẤY MÙI CÔ RỒI ĐẤY !!!!!!

    -Việt Nam !!

    -A ?! - Tôi vừa mở cửa, ngay tức khắc có một bàn tay nhanh chóng thò ra chụp lấy cà vạt của tôi kéo mạnh vào trong. Vốn không nghĩ sẽ xảy ra chuyện này nên tôi nào có thủ thế a, liền bị mất đà ngã úp một cách tự do về phía trước.

    -Ối !

    ---- BỤP ---- Đỡ trọn mặt tôi là hai khỏa to tròn mềm mại - là NGỰC !!!!!

    End chương 3
    thay đổi nội dung bởi: sarumiko, 03-02-17 lúc 08:38

    Yuri Ba~~Ka Suki

    "Hãy học cách trân trọng, biết ơn những gì bạn đang có, trước khi thời gian dạy cho bạn biết phải trân trọng những gì bạn đã từng có !"

  6. Có 1 thành viên thích bài viết của sarumiko:


  7. #4
    Tham gia ngày
    Apr 2014
    Đến từ
    Các em Bách Hợp Dere World
    Tuổi
    17
    Bài gởi
    400
    Được thích 666 lần trên tổng số 237 bài viết

    Default Trả lời: Việt Nam ! Trong các nữ sinh Đế Quốc, cậu chọn ai ?

    Chương 4: Bất cmn Lực



    Màn đêm nhẹ nhàng bừng sáng.

    Trong ánh sáng mờ hơi sương đó, tôi thấy mình đang được bao bọc bởi những dãy mây mềm mại, cảm nhận sự êm ái của chúng khiến tôi thích thú vừa lăn lộn qua lại vừa mặc sức dùng má cọ cọ vào nơi trắng nõn xốp mịn kia, vô thức làm chúng tan thành hơi nước, bám lên mũi tôi. Tôi khoan khoái ngã người nhắm mắt ngủ, thế nhưng hưởng thụ chưa được bao lâu thì lưng bỗng cảm giác có chút ẩm ướt... mở to đôi mắt ra và tôi bị dọa đến cả người đều bật dậy !

    Khắp nơi đều là màu đỏ, đám mây nhuốn dòng thủy triều đỏ, rồi từ xa một tầng sóng thần đỏ đang ập tới khi tôi còn chưa thể chạy kịp...

    ....................................


    -Hợ ...!

    Cả người tôi giật nảy như bị điện giật, mắt tự giác mở to hết mức mặc dù cơn buồn ngủ vẫn đè nặng trên hai hàng mi. Tôi thở hồng hộc cho đến khi cảm thấy tỉnh táo hơn một chút, thì tôi nhận ra thứ mình nhìn thấy bây giờ không còn là đám mây trắng muốt nữa mà là trần nhà trắng ngà dính một ít mạng nhện và bụi bẩn. Mồ hôi lấm tấm trên trán, tôi biết mình vừa nằm mơ và cũng thầm mừng vì đó chỉ là một giấc mơ, thật khiến người ta sợ đến chết đi. Tôi thầm rủa trong đầu.

    "Tại sao mình lại ở đây vậy nhở ?..." thuốc, bàn làm việc, thuốc, hai ba cái giường trắng, thuốc... thuốc... toàn thuốc thế này chỉ có thể là phòng y tế, có vẻ như chỉ có một mình tôi ở đây, trong một không gian cực kì im ắng. Tôi xoa xoa hai bên thái dương, tự hỏi chính xác là chuyện gì đã xảy ra ? Rõ ràng ban nãy tôi vẫn còn khỏe như một con voi chín ngà, vẫn có thể đánh gãy cả một khúc gỗ cơ mà, sao bây giờ lại bị hốt tới chỗ này rồi đây, tôi nhớ là mình đâu có yếu tới mức phải vào đây ? Tôi úp mặt vào gối, cố nhớ lại phần kí ức mơ hồ của mình...

    .
    .
    .

    "-NHẬT BẢN !!!!!!!!! TÔI NGỬI THẤY MÙI CÔ RỒI ĐẤY !!!!!!

    -Việt Nam !! - một tiếng gầm giận dữ và rồi tiếng gọi tên tôi thảnh thốt vang lên.

    -A ?! - tôi nhớ lúc đó vừa mở cửa thì có một bàn tay thò ra chụp lấy cà vạt của mình kéo mạnh vào trong, thế là liền bị mất đà té úp một cách tự do về phía trước ---- BỤP ---- Nếu ngã hẳn xuống đất, tôi có thể xài skill lộn cù mèo và đứng dậy một cách hiên ngang, nhưng ông trời éo có thương tôi đâu :'( , cho tôi ngã chúi mũi vào trong hai quả bưởi da xanh tươi rói của - giáo viên chủ nhiệm lớp - trước mặt toàn thể bàn dân thiên hạ. Trong cái khoảnh khắc xấu hổ mà không có lỗ để chui, tôi cảm giác từ trong lỗ mũi mình có gì đó tanh tanh lành lạnh chảy ra, hai mắt đều mọc đầy hoa và sau đó..."

    Ngất xỉu ?!!
    .
    .
    .

    -Ông trời hại cmn đời bà rồi °~° mau té nhanh thôi !!

    Tình huống đó... sao lại có thể ụp mặt ngay mấy chỗ nhạy cảm đó được vậy chứ, kiểu này có khi nào lại bị hiểu lầm là biến thái không ta ? Mà chắc không có đâu nhỉ, cùng là con gái hết mà, vả lại tôi cũng đâu cố ý... Tôi lại một lần nữa rủa thầm cái số đm phận của mình, vò đầu bứt tai ngồi bật dậy chẳng thèm chỉnh trang lại đồng phục mà nhanh chân phóng ra cửa.

    -Nè em em đi đâu đó ? Về giường đi.

    À rế ? Còn ai ở đây ngoài tôi nữa sao ? Tôi giật mình quay lại, đưa mắt tìm kiếm giọng nói kia, và rồi phát hiện bức màng mỏng manh cạnh giường y tế tôi vừa nằm có in hình bóng của một người phụ nữ. Hmm tôi đoán là giáo viên y tế của trường - với cái bóng có khoác áo dạng blouse, vậy mà nãy giờ lại ngồi yên như phỗng chẳng chịu lên tiếng gì cả... Tôi tính mở miệng xin phép về lớp thì có gì đó rung rung trên người tôi, rồi bất chợt kêu "bíp" một cái, điện thoại ?! Tôi mò mẫm túi váy lấy điện thoại ra kiểm tra. Là tin nhắn của Bangkok, con nhỏ này nhắn tin vào giờ này thì hẳn là có chuyện quan trọng rồi đây ! Thấy vậy tôi càng nhanh chân bước ra cửa hơn mà quên béng luôn việc vừa cho ai đó ăn bơ ngập mặt...

    -Ơ clgt em bị điếc à ? Có nằm lên giường cho tôi không thì bảo ?

    -Thôi khỏi đi cô ! Em khỏe rồi nên về lớp đây. - Trời đất giáo viên y tế gì mà thô lỗ thế, không thể nào một trường cấp 3 có điều kiện này lại đón một lang băm ăn nói bặm trợn (như tôi) về đi? Tôi trợn tròn mắt, vừa gấp lại vừa có chút bực mình nên tôi chỉ xua tay đáp lại cho có lệ rồi điềm nhiên đi tiếp mà không hề để ý rằng người phụ nữ sau bức màng đã sớm sinh khí và cái sát khí đó đủ để vằm tôi ra thành từng mảnh.

    -ĐỨNG LẠI NGAY !!!

    Quả nhiên không hơn 1 giây sau một thét khủng khiếp vang lên đâm thủng hai cái màng nhĩ của tôi, khiến tôi bị điếng hồn và bằng cách nào đó cả thân hình bị cứng lại đột ngột, tuyệt nhiên không thể nhúc nhích được dù cho có cố gắng di chuyển như thế nào đi chăng nữa.

    -Oái !! Đù má á á á á !!! - tôi thề là tôi không làm gì hết, chỉ là hai chân tôi tự giác giật lùi lại với một tốc độ nhanh đến bất thường, cứ như không còn là của tôi nữa kìa. Và tất nhiên như những gì mà con người thông minh như tôi sớm đã dự đoán được, nơi mà hai cái chân cà khịa này lôi tôi đến chính là cái giường ban nãy... chỉ khác cái là trên đó đã có một người đợi sẵn tôi @@ Như cái lúc phát hiện ra năng lực của Nhật Bản, hiện giờ tôi bị hoang mang đến muốn khóc ra nước mắt nhưng vẫn bướng bỉnh lê người đi ngược lại một cách bất lực. Có ai nói cho tôi biết có phải tôi đã bị lạc cmn vào hang ổ của yêu quái rồi hay không (((

    -Chào em~

    -Cái đé... Ơ hơ... (°-°)

    Sau khi khiến tôi nằm im không thể cử động được nữa thì người phụ nữ kia mới vén màng lên, tôi còn tưởng ả ta sẽ xấu xí vô cùng và định bụng sẽ chửi xối xả vào cái bản mặt đó, thế nhưng đằng sau đó lại để lộ một khuôn mặt... hiền từ ? O.O tóc cô ta chẻ ngôi chữ V, xoăn nhẹ theo từng lọn xuống tận đuôi, đôi mắt toát lên vẻ dịu dàng bị cặp kính che mất đi vài phần... Thế giới này đảo lộn cả rồi, cái con người ăn nói dữ tợn vừa nãy tđn lại là người phụ nữ xinh đẹp này đi ?

    -Cô tên là Pháp. - cô ta cười.

    -Tôi có hỏi tên cô à ?

    Cô ta lại cười, nụ cười có phần đậm hơn, một nụ cười dịu dàng đến tê liệt cả thần kinh, khiến tôi bị hút hồn vào sự ngọt ngào đó, mấy lời chửi bới cũng theo đó mà bị nuốt ngược lại. - "Em nằm yên ở đây để cô đi lấy kim tiêm cho em nhé !" - À thì...cho đến khi tôi nghe câu cuối và nhìn thấy một cái kim tiêm bự bằng bắp chân tôi cùng với ống kim thì to dài như cây hút bồn cầu ...

    -A ha ha cô đùa phải không .....

    -Hì hì~

    -Cười đeos ?!! cái của nợ đó mà đâm vào người thì có mà rách (thịt) mất !!

    -Ôi trời chửi thề à ? em phải biết lễ phép với giáo viên chứ cô học trò xinh xắn.

    -GGAAAAARRH TÔI ẾU CÓ MUỐN TIÊ- #$@%€£¥₩.... Ưm Uhmphh Uhpph ?!

    -Nhanh lắm cưng, chỉ như muỗi chích thôi~

    Một sức mạnh không tưởng thao túng từng huyệt điểm, co thắt, làm cho các mạch máu trong người tôi căng ra tưởng như muốn đứt đến nơi vậy. Tôi càng giật hai tay lên thì ngược lại càng bị hút chặt hơn vào giường, cảm giác này nó thốn lên tận não chứ chẳng đùa. Điều duy nhất tôi còn khả năng làm là trơ mắt ra nhìn người phụ nữ, lẳng lơ mà cười cợt tôi thôi. Cô ta đơn giản là làm động tác kéo khóa miệng và thế là răng lưỡi của tôi đều bị dính lại. Thế đấy. Bây giờ đến cả chửi thề còn không thể và trong đầu tôi chỉ nghĩ một điều :"ả ta sẽ làm gì tiếp theo đây ?!" Không mất quá nhiều thời gian để tôi nhận ra ống kim tiêm đó đã kề sát cánh tay mình, tôi cố giẫy dụa la lên nhưng lại thành ra là rên rỉ thành tiếng Mpph...Mnhhpp...

    -Em không thích chích à ? - tôi lắc đầu lia lịa, cô ta ngẩn lên nhìn hai mắt tôi vì chống lại sự thao túng mà đều đẫm lệ và đỏ cáy. Rồi cười.

    -Không thích chích ở tay cũng được....

    -Uhmphh ! Uhmphph !! - tôi gật đầu như điên.

    -Thay vào đó chúng ta có thể tiêm vào mông em cởi váy ra nào ! ~ - "Hợ ?! Glgt ?  không ! Không là mông chứ ? Ơ hơ không tiêm ở tay đâu có nghĩa là tiêm ở mông đâu chứ bà cô ác quỷ kiaa... " Tôi bất lực quá rồi, thôi đành nhắm mắt xuôi tay...

    -Cô thích em rồi đó, ngoan gì đâu mà ngoan dữ dội luôn

    "Ngoan cái sml ? Cô ếm bùa chú lên người tôi còn bảo tôi thoát kiểu đéo gì à không nằm yên đi ?" - tôi nghĩ, đầu óc thanh tỉnh hẳn lên. Cô bác sĩ Pháp này có vẻ đang xao lãng mục đích của mình, lo vẩn vơ suy nghĩ mà quên luôn việc cởi váy vạch mông tôi ra đã cho tôi vài phút thầm thở phào thế nhưng vô cùng thất vọng vì sự yếu đuối của mình ngày hôm nay. Cũng may con Bangkok và đám Viêng Chăn không thấy cảnh này, nếu không chúng nó hẳn là sẽ rất thất vọng về tôi...

    -Mấy em khác không như em ngoan ngoãn thế này, toàn là phun lửa thiêu cô, không thì cũng phá nát phòng này mà trốn ra *haizz* - bằng một thanh âm cún con, cô ấy thở dài.

    "Tất nhiên là không ! Mấy người toàn là dị nhân phê cần ngoài hành tinh, trong khi tôi là con người ! Con người đó !" - tôi ước gì mình có thể nói được câu này, nhưng nói với người phụ nữ này ngược lại còn hại bản thân hơn. Xem xem, ngay cả khi chưa biết thân phận tôi, cô ta đã nhìn tôi bằng hai con ngươi lấp lánh ánh sáng ban mai chói vàng như vừa tìm được một con thú cưng quý hiếm - là tôi đây. Còn tôi, cố quay mặt sang chỗ khác không phải vì sợ cái vẻ mặt kinh dị đó... mà là... để tránh ánh nhìn hướng về bộ ngực lồ lộ ra của cô ta, bởi vì cô ta nằm sấp trên người tôi nên cái váy ngắn củn cỡn cô ta mặc phối cùng áo blouse trắng vốn đã mỏng manh nay càng hở hang hơn, ngay tầm mắt tôi có thể chiêm ngưỡng hết toàn bộ cảnh sắc "loáng bóng" đó... Mỗi lần nói chuyện, hai quả bưởi trắng nõn đó lại run lên, dán chặt vào người tôi cọ cọ làm tôi không thể không chú ý, cũng may tôi là con gái chứ nếu là một thằng đàn ông nào khác là đã xơi hàng cô rồi !!!!

    -------UUUUUUUUUUỲNHNNNNNNNNNNNN------- !!!!



    Cửa phòng y tế vốn chỉ khép hờ bỗng chốc bị bật tung bởi sức công phá lớn tựa bom nổ, các bức tường xung quanh cũng theo đó mà tan nát hết, khói bụi mịt mù, gạch đá bắn ra rơi lạch cạch cạnh chân giường tôi nằm. Tôi hãi hùng, nằm im re còn Pháp thì chậm rãi đứng dậy với khuôn mặt sớm đã đen lại, biểu lộ một chút khó chịu rồi bước về phía hoang tàn đổ nát nơi cánh cửa.

    -Lại là em nữa sao ? Đừng có mỗi lần đến đây đều tùy tiện phá phòng như vậy chứ ?

    -Ngày nào mà chỗ này không bị phá hả cô ?!

    -Vậy em đến đây làm gì ? *thở dài* Nếu cô không lầm thì giờ còn đang là giờ học kia mà.

    -Tất nhiên là không phải để gặp cô rồi Pháp sensei à, em được lệnh đến để rước học sinh mới về lớp ạ ^^ ....

    Tôi không biết là ai đang ở bên kia đám khói, với giọng nói oang oang vang vọng khắp hành lang vốn lặng im khi còn đang trong tiết học, tôi chỉ biết... họ đã nói chuyện khá lâu, rất vui vẻ còn tôi thì trông như một con chó ghẻ bị hành hạ mạt sát đã đời xong rồi lại bị bỏ xó ở một góc tan hoang này. Tôi cũng chẳng còn tâm trạng buồn bực, chuyện này tôi có thể ghi vào "sổ nợ" để sau này tính cũng được (mặc dù chả biết có làm được gì không *haizz*) bởi vì trong đầu tôi nghĩ chỉ muốn thoát ra khỏi đây càng sớm càng tốt là vui lắm rồi ! Ngay sau đó cô gái tôi đoán là vừa phá banh cửa phòng y tế bước vào, đám bụi mù mịt bị cô ấy đi qua xé tan ra hai bên, khuôn mặt đáng mong đợi dần hiện rõ hơn...

    Cô ta khá là xinh xắn đấy chứ (cùng với cặp sừng trên đầu) ! Không chỉ vì chiếc băng đô sọc đen nổi bật trên mái tóc dài màu nâu nhạt được cắt tỉa gọn gàng mà là nhờ đôi mắt xanh nước biển hút hồn kia, với phong thái nhẹ nhàng sang chảnh từng bước tiến lại gần tôi. Thế nhưng biểu hiện lại không mấy là vui vẻ, ngược lại còn có chút... căm ghét (?!) nhìn chằm chằm vào tôi - một con người đáng thương chẳng hay gì cả, chỉ biết mỗi chửi thề và đánh nhau thôi *chấm nước mắt sụt sùi*.

    -Này nói cho hay nhé !!

    -o.O ?!!! -"Clgt ?".

    -Cô khỏe rồi thì làm ơn về lớp giùm tôi đi ! HAiiiiiiizzzzzzz Khỏi mắc công tôi đây phải bỏ dở bài học để đi đón chứ !!

    -Xin lỗi nhé ... Cô nói chuyện với người bệnh cái kiểu quái gì vậy ??

    Tôi nhớ không lầm đây là lần đầu tiên tôi và con nhỏ này gặp mặt mà, sao cô ta lại có thể tỏ ra sỗ sàng với tôi như thế được ? Tôi mặc dù cũng có hơi mất dạy tí nhưng ít ra là luôn thể hiện mình là cô gái lịch sự vào những lúc cần thiết đấy, ví dụ như ngay bây giờ tôi đang rất "có văn hóa" với cô nàng này đây.

    -Bệnh ? Bệnh gì mà sung vậy ! Tôi trông cô tò tí te với người kia vui vẻ lắm cơ mà.

    -Tò tí te ??? - "ý cô ta... cô ta thấy cảnh tôi bị cô Pháp đè lên ấy á ?"

    -À mà quên, nãy cô còn dám sơ múi ngực của cô Liên Hợp Quốc cơ mà, đến nỗi bị phụt cả máu mũi nên mới vào đây nằm chứ bệnh hoạn gì !

    -Này đó chỉ là hiểu lầm thôi ! - tôi gầm lên phản đối.

    Thì ra cái thứ "tanh tanh lành lạnh" đó là máu mũi, thế hóa ra mình thật sự là bị hiểu lầm rồi a. Chết thật lỗ đâu rồi, lỗ gì cũng được miễn là đủ cho tao chui xuống để che hết mặt tao là được rồi ! Nhìn cô ta kìa, cái mặt nghênh nghênh ấy khiến tôi chỉ muốn tát sml cô ta thôi.

    -Hiểu lầm hay không tôi không quan tâm, vậy giờ cô có về lớp hay không ?

    -Tất nhiên là bà về ! Hỏi lạ.

    Chúng tôi cúi chào cô Pháp - người đang tỏ vẻ thương xót cho căn phòng mát mẻ của mình bị thủng nguyên một lỗ to tướng (hẳn là nhờ cặp sừng của người kia~) rồi cùng nhau trở về lớp. Đang đi giữa chừng tôi chợt nhớ đến mình đã bỏ lỡ một việc rất quan trọng, tin nhắn của Bangkok ! Không chần chừ, tôi để mặc cho con nhỏ kia tự kỉ một mình tự đi trước, còn bản thân thì lén trốn thật nhanh thật xa ra một góc nào đó, bật điện thoại lên kiểm tra... 23 cuộc gọi, 12 tin nhắn... ôi cái đm nhiều vãi !

    Tôi bấm gọi cho Bangkok, chưa đầy 3 tiếng đổ chuông đã nghe thấy cái giọng rống lên một cách bực tức của nó. Nó bảo trong lúc cả bọn đánh nhau thì tôi đang ở đâu, tại sao không cúp tiết mà ra trợ giúp cho nó, nếu có tôi thì đám nó đã không bị tổn hại mất hai đứa và còn cằn nhằn khá là nhiều khiến tôi phải để cái điện thoại xa khỏi tai mình hết mức có thể. Nghe nó trách móc, tôi thấy hơi tội lỗi nên cũng thỏ thẻ vài câu xin lỗi xoa dịu cơn giận của nó, Bangkok ưa nịnh, thấy tôi chân thành xin lỗi nên cũng cho qua, chỉ hỏi lí do vì sao tôi không ra được. Tôi giải thích rằng chiếc moto rởm của tôi hết xăng và rừng thì sâu khó đi nên không thể ra kịp. "Chứ bà đâu có ngu mà khai thật là lúc đó mông bà sắp bị hấp diêm". Sau khi ổn thỏa, chúng tôi tạm biệt nhau và tôi lúc này mới phóng về lớp như một cơn gió.

    --Xoạch--

    Tôi mở cửa một cách từ tốn và nhẹ nhàng nhất, thế nhưng cũng không tránh khỏi hàng chục cặp mắt xăm soi tôi với nhiều biểu cảm khác nhau. Tôi hơi run nhưng vẫn cố gắng điều chỉnh khuôn mặt mình ở chế độ bình tĩnh nhất, đi rón rén về phía cô giáo chủ nhiệm đang ngồi im lặng trên trục - nhìn tôi.

    -Em có biết bây giờ là tiết mấy rồi không ?

    -Tiết 3 ạ...

    Tôi lí nhí trong miệng, nhớ lại cái khoảnh khắc đáng xấu hổ kia khiến mặt tôi đỏ đến tận mang tai, trong lòng thầm mắng chính mình thật bất cẩn. Đây là trường học mới, ở đẳng cấp khác, 5 sao hoàn hảo và cả nhưng người ở đây cũng bất bình thường. Chính vì thế có chút lo lắng cô giáo sinh khí, đến việc nhìn cũng không dám nhìn.

    -Cô không trách em nằm phòng y tế mà trễ, cô muốn hỏi vì sao em không đi theo lớp trưởng về lớp ?

    -Dạ tại em mắc ỉa nên đi mà quên báo...

    Cả lớp cười rộ lên, còn cô giáo mới thì nhìn tôi bằng đôi mắt sững sờ, tựa hồ như sự tức giận và không khí căng thẳng giảm đi vài phần. Tôi không biết lời mình nói có gì đáng buồn cười, nhưng làm tan đi bớt áp lực là điều đáng mừng.

    -Thôi được rồi cô học sinh mới *khúc khích* cô chỉ hỏi vậy thôi. Nào !

    -Dạ ... ?

    -Giới thiệu bản thân đi em, mọi người tò mò về em lắm đó.

    -À vâng. - tôi luống cuống, quay người về phía toàn thể học sinh 11c3, hít một hơi thật sâu và nói thật to:

    -Chào các bạn, tôi tên là Việt Nam, mong các bạn giúp đỡ.

    Tôi mỉm cười, đối với tôi chỉ cần ngắn gọn súc tích như thế là đủ rồi. Nhưng có vẻ như đối với cái lớp này và cả cô Liên Hợp Quốc là không đủ, cô nhìn tôi hỏi tôi còn gì muốn nói nữa hay không, tôi lắc đầu, mặc cho bên dưới xì xào to nhỏ. Một lần nữa hướng về phía lớp, tôi bắt gặp ánh mắt của Nhật Bản, cô ấy nhìn tôi một cách chăm chú và tỏ ra hài lòng khi tôi không ăn nói hớ hênh để lộ thân phận con người.

    -Vậy để cô giới thiệu nốt nhé ! Việt Nam là một du học sinh xuất sắc đến từ Châu Âu đấy các em à.

    -Dạ đúng r.... Ớ wtfuq ??!!

    Cái quái gì vậy, cái gì mà du học sinh Châu Âu, cái gì mà xuất sắc ? Tôi ngớ cả người, cả lớp ồ lên và những tiếng xì xào to nhỏ ngày càng lớn hơn. Tôi có linh cảm không lành, ngó lên thấy tờ sơ yếu lí lịch mà hôm qua ông chú tôi ngồi cặm cụi viết nửa đêm nửa hôm, nhanh tay chộp lấy mà soi từng chữ.

    """Tên Việt Nam.

    Ngày Tháng Năm sinh 22/8/2000.

    Đến từ trường Quốc Tế thuộc Châu Âu xxx yyy zzz.

    Học Lực giỏi

    Hạng Kiểm tốt

    ......"""


    Tôi cạn lời.

    End chương 4

    Yuri Ba~~Ka Suki

    "Hãy học cách trân trọng, biết ơn những gì bạn đang có, trước khi thời gian dạy cho bạn biết phải trân trọng những gì bạn đã từng có !"

  8. Có 1 thành viên thích bài viết của sarumiko:


Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •