Home
  • Register
  • Login
kết quả từ 1 tới 5 trên 5
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jul 2016
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    18
    Bài gởi
    14
    Được thích 7 lần trên tổng số 3 bài viết

    Default [NanoFate] Bước vào thế giới của nhau

    Đó là những ngày tháng hạnh phúc nhất của cuộc đời , bất luận đã đi qua bao nhiêu năm tháng đi chăng nữa , thì mỗi một khoảnh khắc thuộc về mùa hè 15 năm trước vẫn không bao giờ phai đuọuc dù là chi tiết nhỏ nhất , chỉ cần khẽ nhắm mắt lại thôi , bất cứ đứng nơi đâu thì Fate vẫn tưởng tượng ra được khung cảnh của con phố dài với những dãy nhà san sát nhau , ánh nắng vàng của buổi chiều tà xuyên qua ô cửa kính lấp lánh , con đường dần trở nên nhỏ hẹp , và ở đổ dài 2 chiếc bóng nhỏ , đi cạnh nhau .
    Cô bé mặc đồng phục trường tiểu học , với ánh mắt màu xanh thẳm ưu tư nhìn sang cô bạn đi cạnh mình
    ' Nanoha - chan "
    ' Sao vậy " - vẫn nguyên nụ cười trên môi , Nanoha nhìn Fate
    ' Đến hết ngày mai là bọn mình đuọc nghỉ hè rồi nhỉ ?'' - thôi cái vẻ trầM ngâm , bất chợt Fate nở nụ cười hiền từ về phía Nanoha
    ' Ừ , thích thật đấy , Cậu dự dịnh làm gì vào mùa hè này ? - Nanoha tỏ rõ hào hứng , nếu chẳng phải vì cái cặp đang cầm trên tay vướng víu nặng nề , chắc Nanoha đã ôm chầm lấy Fate vì vui sướng khi nghe đến' nghỉ hè '
    . Thật ra cái thời này khi học sinh nghe đến 2 từ này cứ như là đuọc mở bữa tiệc lớn nhất .
    ' Tớ muốn dành thời gian để đi chơi với cậu như mọi năm . Cậu thì thế nào ?'- Fate nhẹ nhàng xoa lấy đầu Nanoha , cười hiền . Dường như xoa đầu Nanoha là một sở thích mà chẳng bao giờ bỏ được từ khi 2 đứa đi học đến giờ .
    ' Eh.. Tớ cũng muốn dành cả kì nghỉ hè để chơi cùng cậu , tơ muốn được đi mọi nơi cùng cậu ' - Nanoha lúc này nhẹ nhàng đáp lời , nhưng lại cúi mặt xuống mà cố tránh ánh nhìn của Fate hướng về phía mình .

    Vì câu nói ấy của Nanoha , một thoáng khiến Fate như tê cứng , cô bé cảm thấy con tim mình có những nhịp đập kì lạ không đúng với trật tự mà vốn dĩ nó phải thế , những thớ thịt như đông lại , mạch máu liên hồi lên xuống khiến khuôn mặt của Fate đỏ bừng lên , nhưng Fate cũng nhanh chóng bĩnh tĩnh lại , lấy lại nụ cười hiền hòa ban nãy . Có lẽ đã từ rất lâu rồi , từ cái thời 2 đứa lớn lên cùng nhạu , cùng nhau cười , cùng nhau khóc , cùng nhau trải qua mỗi một mùa hè nên câu nói của Nanoha cũng không có gì quá xa lạ , nó chỉ là càng lớn hơn 1 chút con người ta tiếp nhận cùng 1 chuyện không biết từ lúc nào lại có nhiều sự thay đổi
    ' Cậu ... đừng xa tớ nhé ! Dù là sau này lên Đại học , đi làm hay như thế nào đi nữa thì cũng đừng nghỉ chơi với tớ nhé ' - Fate nắm lấy tay của Nanoha thật chặt , ánh mắt đong đầy những cảm xúc mạnh mẽ . Vì ở 1 khoảng cách gần ngay cả đến hơi thở gấp gáp , ngay cả giọng nói nhiều làn nghẹn quánh ở cổ họng cũng như trở thành kẻ phản bội sự bình tĩnh của Fate khi đúng trước mặt Nanoha .
    Nanoha dành cho Fate nụ cười nhẹ nhàng , cô bé gật đầu chắc nịt .
    ' Tớ sẽ không bao giờ rời xa cậu đâu . Không bao giờ tớ nghỉ chơi với cậu đâu .Bất luận thế nào thì bọn mình không được xa nhau nhé , Fate - chan '
    Fate và Nanoha tươi cười đi về nhà , chuyện trò những câu chuyện trong lớp , lâu lâu cả hai lai phì cười nhốn nháo , hai chiếc bóng đổ dài đi về phía mặt trời lặn . Vì nhà của Nanoha cách nhà của Fate 1 dãy phố , nên chiều nào cũng thế cả hai cùng tản bộ từ trường về đến nhà , Fate luôn là người đưa Nanoha về đến trước cổng , rồi mới lẳng lặng về nhà .
    Tai căn nhà cao tầng sang trọng đuọc trang trí bằng tường lát gạch kiên cố , Fate bước vào cánh cánh sắt có hình dáng điêu khắc tinh xảo . Sau khi đi qua gian phong khách phối màu đen trắng , với bộ ghế sofa đuọc đặt giữa nhà , nội thất trong nhà đều là hàng nhập khẩu , Fate đến phòng ăn để chào bố mẹ .

    Fate nặng nề để chiếc cặp sang ghế bên cạnh , rồi ngồi xuống đối diện với mẹ mình , một người phụ nữ ở độ tuổi tứ tuần nhưng vẫn rạng ngời sự xinh đẹp , quý phái
    ' Con chào mẹ '
    ' Con về rồi à , Fate ! Ngồi xuống đi con , mẹ đã chuẩn bị xong bữa tối cho con rồi '
    - Nhưng dường như chẳng để ý đến sự hồ hởi của mẹ mình , Fate mệt mỏi đáp lại và nhân tiện đẩy đĩa salad ra xa .
    ' Con mệt quá , con chỉ muốn nằm xuống thôi mẹ à !'
    - Bà hốt hoảng , đưa tay lên trán con mình để kiểm tra thân nhiệt .
    ' Con bị bệnh ư , con yêu '
    ' Không phải đâu ạ , con chỉ hơi mệt thôi '
    Một tiếng nói trầm vang lên , một người đàn ông từ phía sau lưng cửa Fate bước đến , ông kéo ghế ngồi xuống cạnh vợ mình , ông đưa ánh nhìn con gái của mình , giọng đầy sự nghiêm nghị
    ' Con ngồi xuống đi , ăn cùng với bố mẹ đi , không khỏe cũng phải ăn chút gì chứ . Vả lại bố mẹ cũng có chuyện muốn nói với con '
    Khoảnh khắc ấy , Fate nhận ra mình sắp phải đón 1 tin gì đó rất động trời . Thường thì ông chỉ nói với Fate bằng cái giọng ấy khi thông báo hoặc ra lệnh cho Fate làm việc này , việc kia và tất nhiên đều là những thứ trái ý và ngược lòng với Fate .
    ' Sao ... thế ạ ?' Có chuyện gì sao bố ?'
    - Fate ngập ngừng với cái vẻ thăm dò quá hiểu rõ bố nên Fate biết rằng bất kì điều gì ông nói gì thì 1khi lên tiếng dù có bướng bỉnh thế nào , hay không thích thế nào cũng chẳng có cách gì để phản kháng .
    ' 1 tháng nữa chúng ta sẽ sang Mỹ để định cư 'Fate hoảng hốt nhìn chằm chằm vào bố mình , ngay cả trong lúc nói ra những lời này trong đầu Fate vẫn còn ngây thơ điều mình vừa nghe thấy không phải sự thật
    'Định cư ư? Đi Mỹ sao ? Sao lại quyết định như thế ạ ?
    ' Mẹ con nhận đuọc công việc giám định bên đó , còn bố tìm được 1 môi trường làm việc mới . Với lại bố mẹ có nói với nhau khi nòa mọi thứ ổn định rồi sẽ về Mỹ , dù sao đi nữa con cũng phải về nhà ông bà nữa . Bố thấy cũng đến lúc để cả nhà trở về Mỹ rồi '
    - Ông tiếptiujc nhìn vào tờ báo , đưa cao ngang mặt để tránh ánh mắt nhìn của Fate , giọng vẫn giữ được sự nghiêm nghị và uy lực khi nói ra những từ để giải thích cho con gái như cái cách ông dùng giảng dạy cho sinh viên của mình tại trường đại học .
    ' Nhưng mà con ...'
    ' Bố nói để con chuẩn bị đồ đạc , và có thời gian để chia tay với mấy đứa bạn .Bố không mong con sẽ phản kháng gì quyết định của bố . Con cứ nhanh chóng sắp xếp đi '
    ' Nhưng con không ...'
    Đặt mạnh tờ báo xuống bàn xé tan không gian bằng 1 tiếng ' rầm ' khô khốc , ánh nhìn của ông sắc bén đến mức độ phải khiến cho mẹ Fate phải rùng mình mà im lặng .
    ' Con không cái gì ?'
    ' Con không muốn đi ạ , con ko muốn đi đâu hết , con ko muốn phải xa nơi này , ko muốn phải xa cô chủ nhiệm , ko muốn xa các bạn , cọ không muốn xa ... Nanoha . ( viết đến đoạn này ko muốn viết nữa rồi ) Con ko muốn đâu ạ , bố mẹ có thể đi chỗ nào gần gần hơn đuọc ko ạ '
    ' Mọi người muốn đi Mỹ mà ko được đấy , Con đừng nói nữa , rồi sẽ quen thôi con à , qua đó con sẽ đuọc hưởng nền giáo dục tốt hơn , bạn bè mới , có khi lớn lên rồi con cũng ko nhớ bạn bè ở đây nữa đâu . Bố đã quyết rồi định rồi , còn đừng cãi bố nữa '
    Mọi hi vọng , mọi sức phản kháng gần như gục ngã trước sự dứt khoát của ông , Fate nắm chặt tay mình lại , cảm nhận rõ ràng mạch máu di chuyển trong cơ thể mình đến độ vài giây , nghe nhịp tim đập nhanh mà tiếng nấc nghẹn cố thoát ra khỏi cuống họng . Fate đột nhiên đứng dậy , chào hởi bô mẹ xong quay bước thật nhanh về phòng của mình . sau khi mạnh tay đóng cửa phòng , quăng chiếc cặp sách trên giường , fate đổ gục xuống sàn , tựa lưng vào thành giường , ôm chặt gối cứ thế mà ngời khóc nức nở , tiếng khóc của cô con gái bé nhỏ khiến mẹ của Fate đang đứng ghé sát tai vào cửa càng trở nên lo lắng hơn , nhưng bà lại dám gõ cửa , không dám bước vào vì hơn bất cứ ai hết bà biết con gái mình cần nhất lúc là sự yên tĩnh .
    The End ( Còn tiếp )
    p/s ; Lần đầu tập viết Fan Fixtion , có lỗi gì mong mọi người bỏ qua
    thay đổi nội dung bởi: Shiro Minamino, 03-08-16 lúc 21:29

  2. Có 3 thành viên thích bài viết của Shiro Minamino:


  3. #2
    Tham gia ngày
    Jul 2016
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    18
    Bài gởi
    14
    Được thích 7 lần trên tổng số 3 bài viết

    Default [NanoFate] Bước vào thế giới của nhau

    Chap 1 : Đột nhiên biến mất (continue)
    Đêm hôm đó , sau khi đã mệt mỏi sau trận khóc , Fate tìm chiếc điện thoại trong phòng mình và gọi đến nhà của Nanoha rất nhiều lần nhưng một ai bắt máy , đột nhiên Fate cảm thấy có điều gì đó bất an đang xảy đến , cũng vì vậy mà trời đã khuya dần , kim đòng hồ nặng nề trôi đi , Fate cũng không tài nào chợp mắt nổi . sáng hôm sau , Fate đến trường rất sớm , chờ dợi Nanoha sẽ bước vào lớp với nụ cười hiền hòa , đặt chiếc cặp và ngồi xuống cạnh Fate để trong lòng Fate đỡ phải lo lắng , nhưng tiết học thứ nhất , thứ 2, thứ ba mà Nanoha vẫn không hề bước vào lớp Fate như ngẩn ngơ suốt buoiir học ngày hôm ấy , chẳng thể nào nào tập trung đuọc vài giây , không thể nào trả lời được câu hỏi dễ nhất của môn Toán mà Fate vô cùng yêu thích , sự bồn chồn cứ nhần đôi , nhân ba dần lên khi ngày học trôi dần về những phút cuối cùng , đến khi tiếng chuông tan trường bắt đầu vang lên thì chẳng kịp chờ thêm 1 điều gì , Fate vội vàng chạy ngay đến nhà của Nanoha . Fate cứ đứng trước cửa nhà của Nanoha , cứ thế bấm chuông dù không ai ở trong đó trả lời thf Fate vẫn tự an ủi mình rằng chỉ mọi người đang bận việc thôi , cho đến khi người hàng xóm bên cạnh nhà Nanoha đi ngang qua , thấy Fate tội nghiệp khi đứng dưới ánh nắng ả , mồ hôi đầm đìa ướt đẫm lưng áo của bộ đồng phục , cô mới đến và bảo tối qua gia đình của Nanoha đã dọn đi , gia đình họ đi gấp đến nỗi chỉ mỗi người mang theo 1 cái túi , theo loiừ của cô hàng xóm thì không giống khi đi du lịch vì trông dáng vẻ rất gấp gáp , Fate bỗng cảm thấy tim như ngừng đập , giống như 1 thứ gì đó ghì chặt lấy đến độ không thở nổi , còn đôi bàn chân chẳng tài nào nhúc nhích được dù chỉ là 1 phân , Fate cố gắng lắc đầu liên tục để chắc rằng đây chỉ là 1 cơn ác mộng mà thôi
    Lần nữa , Fate nhanh chóng đưa mắt nhìn lên cánh cổng đã đóng cửa im lìm , bước đi loạng choạng đến sát gần hơn cánh cửa , úp mặt lên tay mình , Fate ngồi ngồi thềm nhà
    ' " Đã sẽ không xa nhau mà , sao bây giờ cậu lại đột nhiên biến mất vậy ?'
    Fate ngồi đó từ trưa đến tạn chiều , Ftae không khóc nhưng ánh mắt mỗi lúc trở nên thất thần hơn , bất luận ai có đến nói gì với Fate đi nữa , fate vẫn không mảy may đứng dậy , vì trong lòng Fate tin Nanoha sẽ không nhẫn tâm như vậy , sẽ không đi đâu mà không nói 1 lời chào , nhưng khi mặt trời buông xuống , khi mà đèn đường bắt đầu bắt đầu chiếu sáng , Fate biết kì tích đã không hề xuất hiện .
    Cuối cùng Fate tin mình chẳng còn lý do nào đẻ ở lại , từ ngày Nanoha biến mất đến tân ngày đặt chân lên sân bay , Fate như người không hồn , Fate gầy đi trông thấy , nụ cười từ ấy chẳng còn xuất hiện nhiều như 1 lứa tuổi Fate phải có . Thời gian hay không gian có lẽ cũng chẳng mang lại 1 ý nghĩa mặc định nào .
    nhìn cái cách mà Fate thất thểu bước lên máy bay , dửng dưng chờ đợi khi quá cảnh ở Hồng Kông , và ngủ suốt trong 1 tuần đầu đến Mỹ cũng sẽ hiểu được với Fate - thế giới này vô nghĩa đến thế nào . Những ngày ngủ vùi , Fate luôn cố giữ cho đầu mình không nhắc dến Nanoha nữa , nhưng lần nào cũng như lần nào - mỗi khi tua về từng đoạn kí ức thì nụ cười , ánh mắt , mái tóc , của Nanoha chỉ làm Fate bật khóc nức nở với những cảm xúc đau đớn nuyên vẹn như lần đầu . Fate còn nhớ Nanoha lớn hơn mình 2 tháng , nghĩa là từ lúc sinh ra đến giờ cuộc sống của Fate đã có Nanoha , Nanoha luôn ở đấy - bên cạnh Fate , sẻ chia mọi điều , nên không biết từ lúc nào Fate đã mặc định rằng thế giới của mình đã có Nanoha , việc người kia biến mất tất nhiên luôn gây ra tổn thương nặng nề trong tâm hồn của những người còn lại .
    " Anh à , có chắc là con bé sẽ ổn không ? ' - nét lo lắng hiện lên rõ trên khuôn mặt của bà khi nói chuyện với chồng mình , lâu lâu lại còn thấy bà thở dài .
    ' Em đừng lo , sẽ ổn thôi . Một thời gian sau , nó quen rồi bình thường trở lại . con nít thì mau quên lắm "
    Ông vỗ nhẹ bàn tay của vợ mình an ủi , biết đây là 1 quyết định đau lòng và mất nhiều thời gian để làm quen lẫn chấp nhận , nhưng ông lại tin rằng chính sự khắt khe của mình ngay từ lúc nhỏ sẽ giúp Fate mạnh mẽ bước qua .

    p/s : mọi người muốn cố chap 2 luôn ko ?
    thay đổi nội dung bởi: Shiro Minamino, 03-08-16 lúc 09:52

  4. Có 3 thành viên thích bài viết của Shiro Minamino:


  5. #3
    Tham gia ngày
    Feb 2015
    Bài gởi
    1
    Được thích 0 lần trên tổng số 0 bài viết

    Default Trả lời: [NanoFate] Bước vào thế giới của nhau

    Muốn ạ...

  6. #4
    Tham gia ngày
    Apr 2018
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    3
    Được thích 0 lần trên tổng số 0 bài viết

    Default Ðề: [NanoFate] Bước vào thế giới của nhau

    ra tiếp đi bạn truyện còn hay mà mình sẽ ủng hộ bạn

  7. #5
    Tham gia ngày
    May 2018
    Đến từ
    ... ^^!
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    1
    Được thích 0 lần trên tổng số 0 bài viết

    Default Ðề: [NanoFate] Bước vào thế giới của nhau

    ủng hộ bạn ra tiếp truyện nha.
    https://i.imgur.com/Y9jzMWq.gif============わたしはゆり=============https://i.imgur.com/BZkJCxU.gif

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •