Home
  • Register
  • Login
Trang 2/10 đầuđầu 1234 ... cuốicuối
kết quả từ 11 tới 20 trên 92
  1. #11
    Tham gia ngày
    Jan 2015
    Tuổi
    28
    Bài gởi
    67
    Được thích 20 lần trên tổng số 18 bài viết

    Default Ðề: Thái Tử Thần Y tương kiến

    Chương VI: Niềm tin vỡ

    “Thái tử, thái tử, người bị sao vậy?“
    Tiếng hét của Lãnh Kiều Yên thành công kéo được Lăng Sở Nhược vốn chưa đi quá xa trướng quay trở lại. Lãnh Kiều Yên nước mắt ngắn dài kéo tay nàng vào trong, bản thân thì chạy ra ngoài, chỉ để lại một lời căn dặn
    “Ngươi trông thái tử, ta phải tìm quân y”
    Lãnh Nguyệt Thanh nửa nằm nửa ngồi trên giường, hai mắt nhắm chặt, mi tâm nhíu lại như đang chịu đựng nỗi đau thấu tận tâm can, gương mặt cũng tái nhợt một cách đáng sợ. Không sai lệch được, độc lại tiếp tục tái phát rồi
    Cảnh tượng trước mắt dọa Lăng Sở Nhược một phen. Nàng nhanh chóng tiến đến gần Lãnh Nguyệt Thanh, nửa ngồi nửa quỳ trên mặt đất, cầm lấy bàn tay run rẩy đang túm chặt hai mép giường. Cảm giác như quay lại mười năm về trước, khi ấy nàng cũng nắm tay mẫu thân như thế này, bất lực nhìn sinh mệnh gầy yếu dần dần mất đi
    “Thái tử, ngươi sao rồi?”
    Lãnh Nguyệt Thanh chậm rãi mở mắt, hơi thở có chút hỗn loạn cùng hư nhược. Nhìn đến dáng vẻ lo lắng đến lúng túng của Lăng Sở Nhược liền có cảm giác thỏa mãn, lừa gạt nữ nhân ngô nghê này đúng là không tốn một chút công sức nào.
    Lãnh Nguyệt Thanh lúc ấy hoàn toàn không nhận thức được rằng đây chính là kế hoạch hoàn mỹ nhất nhưng cũng là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời nàng bởi vì chính kế hoạch này sẽ khiến nàng đánh mất thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Nếu đổi lại là một năm sau nhất định Lãnh Nguyệt Thanh sẽ không đối với Lăng Sở Nhược làm ra những chuyện như vậy.
    Nếu Lăng Sở Nhược đoán được lúc này Lãnh Nguyệt Thanh tính kế với nàng, chỉ sợ là hận đến muốn giết người. Trong lòng nàng có muôn vàn lo lắng, loại độc Truy tử này có bao nhiêu lợi hại nàng biết rõ hơn ai hết, bình thường cũng tốn thời gian khá lâu để điều chế giải dược, huống chi hiện tại lại chẳng có thứ gì có thể khống chế được.
    Tác dụng của Noãn Âm Tán trong máu nàng cũng sớm không còn nữa, không thể tiếp tục dùng cách đó. Càng loạn lại càng nghĩ không ra, cảm giác bất lực khiến trái tim nàng đập loạn lên, nước mắt trong suốt từng giọt rơi xuống.
    Lãnh Nguyệt Thanh hiện tại so với bộ dáng mẫu thân trước lúc lâm cũng không sai lệch lắm. Nàng rất sợ, nếu hiện tại không nghĩ cách, có phải Lãnh Nguyệt Thanh cũng sẽ giống như mẫu thân nàng rời bỏ nàng mà đi?
    Không ngờ tới nàng vì mình mà rơi nước mắt, Lãnh Nguyệt Thanh có chút kinh ngạc nhưng rất nhanh đã gạt đi. Nàng hiện tại là đang đóng kịch, cho dù gặp phải bất trắc gì cũng cần phải hoàn thành vai diễn, đó là điều mà phụ hoàng chỉ dạy cho nàng.
    Lãnh Nguyệt Thanh xưa nay lãnh khốc, nàng không chấp nhận những chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát, không chấp nhận kế hoạch có chút sai sót cũng không thừa nhận rằng thực chất nội tâm nàng đang bị giằng xé.
    “Lãnh Nguyệt Thanh, ngươi vạn lần đừng xảy ra chuyện gì. Không được, ta nhất định phải cứu ngươi. Người đâu, mau chuẩn bị xe ngựa”
    Lăng Sở Nhược hoảng loạn thật rồi, nàng không cam lòng nhìn người trước mắt mình lần lượt ra đi. Cùng một loại độc, mười năm trước nàng đã từng thua nó, để nó cướp đi mẫu thân nàng. Hiện tại nàng đã tìm được thứ giải trừ được, nàng nhất định không thể để Lãnh Nguyệt Thanh tiếp tục chịu khổ.
    “Ngươi định làm gì?”
    Lãnh Nguyệt Thanh cố tình siết chặt bàn tay Lăng Sở Nhược, cảm nhận được sự run rẩy của nàng. Nàng thừa biết Lăng Sở Nhược dự định làm gì những vẫn hỏi. Lăng Sở Nhược lau nước mắt mỉm cười, nụ cười ôn nhu mà ấm áp như nắng xuân
    “Nơi này cách phủ đệ cũng không xa, ta trở về, nhất định sẽ có thuốc giải độc cho thái tử”
    “Tuyết lớn như vậy, không đi được đâu”
    Nói xong liền ho khan mấy tiếng. Lăng Sở Nhược tâm càng hoảng, lớn tiếng hối thúc người chuẩn bị xe ngựa. Thấy nàng thật sự có ý rời đi, Lãnh Nguyệt Thanh cũng không cản nữa
    “Cùng đi đi”
    “Không được, ngươi như thế này còn muốn đi? Bên ngoài tuyết rất lớn”
    Không đợi nàng nói hết câu, Lãnh Nguyệt Thanh đã sớm ra đến cửa. Lăng Sở Nhược giương đôi mắt tròn xoe ướt át xinh đẹp nhìn nữ nhân cao lớn lạnh lùng đối diện, không tránh khỏi nghi ngờ.
    Chỉ vừa lúc nãy thôi còn thấy nàng suy yếu như vậy, vậy mà lúc này đây lại khác hoàn toàn. Nếu không phải gương mặt vẫn còn trắng bệch, Lăng Sở Nhược thật sự nghĩ mình bị lừa
    “Đi thôi”
    Lãnh Nguyệt Thanh xoay người lại, bắt gặp ánh mắt nghi ngờ của Lăng Sở Nhược cũng không thay đổi sắc mặt. Bên ngoài lúc này rất lạnh, Lăng Sở Nhược không mang theo áo choàng không nhịn được run rẩy.
    Lãnh Nguyệt Thanh cước bộ càng lúc càng nhanh bước đến xe ngựa đã được chuẩn bị, dùng kiếm chặt đứt xích sắt thoát ly con ngựa cùng chiếc xe rồi kéo Lăng Sở Nhược cùng nhảy lên. Con ngựa hí vang một cái rồi lao vút đi
    Tuyết rơi càng lúc càng dày, rất nhiều con đường đều không thể đi được nữa nhưng không hiểu sao Lãnh Nguyệt Thanh vẫn có thể điều khiển ngựa chạy như bay.
    Còn nói người luyện võ có đôi mắt tinh anh quả không sai, Lăng Sở Nhược thật sự tâm phục khẩu phục rồi. Nàng ngồi trong lòng Lãnh Nguyệt Thanh, ôm chặt không dám buông, cảm nhận rõ ràng hơi lạnh toát ra từ người nàng ấy, thậm chí còn lạnh hơn cả tuyết.
    Ngựa phi một mạch đến tờ mờ sáng đã đến Lăng phủ, khắp người cả hai đều phủ đầy tuyết, lạnh cóng như sắp đóng băng. Lăng Sở Nhược run rẩy đưa tay đập cửa, lão quản gia thậm chí còn không nhận ra nàng, mãi đến khi nàng cất tiếng mới bị dọa một phen, vội vã chạy đi tìm Lăng tri phủ. Lăng Sở Nhược không kịp ngăn cản, liền mặc kệ lão, quay sang nói với lính gác
    “Ngươi đem ngựa về chuồng, chăm sóc cho nó cẩn thận, đi đường dài đầy tuyết như vậy, chỉ e nó chịu không nổi rồi”
    “Tuân lệnh đại tiểu thư”
    Nói rồi nàng nhanh chóng đỡ lấy tay Lãnh Nguyệt Thanh, xem ra người này đã sắp không chịu nổi rồi. Lãnh Nguyệt Thanh cũng không cự tuyệt, lại còn đem sức nặng dồn lên người Lăng Sở Nhược, hơi thở càng lúc càng trở nên loạn. Lăng Sở Nhược hoàn toàn đem nghi ngờ lúc còn ở doanh trại quăng đi hết.
    Lăng Sở Nhược để Lãnh Nguyệt Thanh nằm trên giường rồi chạy vào dược phòng lấy thuốc giải. Nơi này của nàng bình thường không ai dám bước vào, ngay cả người hầu dọn dẹp cũng không dám tùy tiện khi không có lệnh của nàng.
    Để chế tạo thuốc giải độc, nàng phải nghiên cứu rất nhiều loại độc dược đáng sợ, sơ sẩy một chút liền có thể mất mạng. Nơi này trước đây thuộc về mẫu thân nàng, hiện tại chỉ có nàng mới có khả năng dùng nó
    Lăng phủ ngày hôm nay rất quái dị, bình thường đèn đuốc rất sáng, nhất là đoạn đường từ sương phòng của Lăng Sở Nhược đến dược phòng bởi vì Lăng Thiên sợ nữ nhi bảo bối không nhìn thấy đường sẽ gặp nguy hiểm.
    Vậy mà hiện tại khắp nơi tối đen như mực, gió thổi mạnh đến mức nghe được cả tiếng u u như âm hồn vọng về. Lăng Sở Nhược nắm chặt vạt áo, trong lòng bất giác cảm thấy bất an. Đoạn đường vốn dĩ rất quen thuộc nay lại như xa đến ngàn dặm. Nàng đẩy nhanh cước bộ, thầm cảm thấy may mắn vì trên đường hồi phủ không gặp nhiều khó khăn như vậy, ít nhất cũng không có bão tuyết như thế này
    “Két…két”
    Cánh cửa thép nặng nề mở ra, mùi thảo dược quen thuộc xông lên khiến Lăng Sở Nhược cảm thấy thoải mái đôi chút. Bên trong cũng không khá hơn bên ngoài bao nhiêu, không có lấy một chút tia sáng nào.
    Lăng Sở Nhược có chút hối hận, vừa rồi đúng là nàng quá chủ quan trên đường đi sẽ thắp đuốc nên không mang theo lồng đèn, hiện tại có chút khó khăn rồi. Sau một hồi ở trong bóng tối nàng cuối cùng cũng tìm được giải dược liền mừng rỡ quay về. Kỳ lạ là mặc dù giải dược đã nắm trong tay nhưng trong lòng vẫn còn cảm giác bất an khó lý giải
    Tuyết càng lúc càng rơi nặng, tiếng gió đập vào cửa không ngừng nhưng cũng không khiến bước chân Lăng Sở Nhược chậm lại. Nàng ôm chặt lấy áo choàng, gương mặt trắng bệch không chút huyết sắc, vừa rồi vội vã không kịp đem theo Noãn Âm Tán.
    Lần đầu tiên trong đời nàng phải chịu cái lạnh giá như muốn lấy mạng người khác như vậy, chân cũng như đông cứng không còn cảm giác, mắt mờ dần không rõ được đường đi phía trước.
    Lăng Sở Nhược tựa người vào tường, lắc đầu vài cái để rũ bỏ lớp tuyết dày trên tóc, nhìn nàng lúc này không khác gì bạch phát ma nữ trong truyền thuyết. Ánh nến nhàn nhạt tỏa ra từ căn phòng quen thuộc khiến nàng có thêm động lực, Lãnh Nguyệt Thanh vẫn đang chờ nàng, nàng nhất định sẽ không để chuyện của mẫu thân nàng lặp lại lần nữa
    Cửa phòng bật mở, Lãnh Nguyệt Thanh lặng lẽ nhìn nữ nhân cả người đầy tuyết đang đứng trước mặt, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp không diễn tả được. Lăng Sở Nhược cũng không còn đủ sức để nói những câu sáo rỗng, bàn tay run rẩy đưa ra giải dược, hơi lạnh tỏa ra khiến Lãnh Nguyệt Thanh bất giác rùng mình.
    “Ngươi vì sao lại phải giúp ta?
    “Ngươi đã cứu ta ba lần, đây là việc nên làm thôi”
    Thanh âm phát ra khàn đục đến mức Lăng Sở Nhược cũng bất ngờ. Thân thể nàng vốn không chịu nổi hàn khí, đã ba canh giờ ở ngoài tuyết lạnh, sớm đã không chống đỡ nổi.
    Lãnh Nguyệt Thanh không nhận lấy bình giải dược, ánh mắt như hàn băng hướng về phía cửa bị đạp tung. Một đám hắc y nhân như vũ bão xông vào, dẫn đầu không ai khác chính là tứ hoàng tử Thục quốc Lãnh Húc
    “Các ngươi là ai, sao lại xông vào đây?”
    Lăng Sở Nhược theo phản xạ chắn trước mặt Lãnh Nguyệt Thanh, trừng mắt nhìn Lãnh Húc. Mặc dù cả ngày phải chạy đông chạy tây, gương mặt tái nhợt vì mệt mỏi nhưng không che giấu được nhan sắc khuynh quốc khuynh thành. Lãnh Húc có chút thú vị, chưa từng nghĩ đến có một ngày hoàng tỷ của hắn lại phải nhờ đến một tiểu cô nương yếu đuối bảo vệ.
    “Hoàng tỷ, đã lâu không gặp”
    “Tin tức của tứ đệ đúng là nhạy bén, bấy lâu nay phụ hoàng đúng là xem thường ngươi rồi”
    Lãnh Nguyệt Thanh cười nhạt, tất cả mọi diễn biến đều nằm trong kế hoạch của nàng. Lãnh Húc trong lòng cảm thấy sợ hãi, hoàng tỷ này của hắn là một người không dễ đối phó, khó khăn lắm mới chờ được cơ hội nàng một mình ở ngoài, nếu như không nắm bắt cơ hội này chỉ sợ không còn cơ hội nào tốt hơn để ra tay nữa.
    Lãnh Húc từ nhỏ đã kiêng dè Lãnh Nguyệt Thanh, phụ hoàng vốn dĩ không hề để ý yêu thương hắn nhưng lúc trước ở trong hoàng cung ít nhiều cũng có địa vị. Vậy mà chỉ vì chống đối nữ nhân này, trong vòng một đêm hắn đã mất hết tất cả, lại còn bị lưu đày một cách nhục nhã. Nỗi hận này hắn làm sao có thể nuốt trôi được
    “Hoàng tỷ quá khen, Húc nhi làm sao sánh được với thái tử như ngươi đây. Húc nhi ở nơi này quá nhàm chán, biết hoàng tỷ hạ cố đến liền ra nghênh đón”
    “Tứ đệ có lòng, ngươi là dùng đám hắc y nhân này để nghênh đón hoàng tỷ ngươi sao?”
    Sát khí tỏa ra càng lúc càng lớn, lớn đến mức Lãnh Húc cảm thấy không hít thở nổi rồi. Nhìn đến dung nhan lãnh khốc cùng ánh mắt sắc bén như hàn băng của Lãnh Nguyệt Thanh, Lãnh Húc bỗng dưng hối hận.
    Hắn bị cơn giận làm cho ngu ngốc đi rồi, sao hắn có thể dại dột đến mức đối đầu với nữ nhân này. Đám đại thần đó suốt ngày nói với hắn chuyện không thể một nữ nhân trở thành chủ nhân thiên hạ, đại ý chẳng phải vì nhát gan không dám chống đối nàng nên mới muốn lợi dụng hắn đối phó với nàng sao?
    Nói gì thì nói, hiện tại đã không còn đường lui nữa rồi, hắn cũng không thể ngồi im chờ chết được. Ngày hôm nay nếu Lãnh Nguyệt Thanh không chết thì là hắn chết, mà cái chết sẽ không được đẹp đẽ gì
    “Hoàng tỷ, đắc tội”
    Vừa dứt lời, đám sát thủ trên tay cầm gươm xông về phía trước. Lăng Sở Nhược theo phản xạ nhắm chặt hai mắt, cả người bỗng dưng bị kéo về phía sau, cùng lúc đó tiếng binh khí va chạm vào nhau vang lên.
    Lãnh Nguyệt Thanh lúc này cùng với người vừa rồi nằm trên giường bệnh hoàn toàn khác xa. Cả người tỏa ra sát khí như muốn đóng băng mọi thứ, thủ pháp nhanh đến mức không thể nhìn ra được đường kiếm. Bất cứ ai đến gần đều bị áp lực từ nàng làm cho cứng đờ, tay chân so với bình thưởng đều chậm đi vài nhịp.
    “Bám chặt vào ta”
    Lăng Sở Nhược lớn như vậy nhưng chưa từng thấy qua một cuộc huyết chiến thật sự, trong gian phòng chật hẹp ngập tràn mùi tử khí cùng với những xác chết chồng chéo lên nhau.
    Nàng không thể nhìn được chiêu thức ra đòn của Lãnh Nguyệt Thanh, chỉ thấy mỗi lần nàng ấy ra tay liền có một lớp người nằm xuống. Sát thủ càng lúc càng đông, Lăng Sở Nhược trong lòng hoảng sợ.
    Với võ công của Lãnh Nguyệt Thanh có lẽ đã sớm phá được vòng vây mà thoát một mình nhưng hiện tại còn có thêm một gánh nặng là nàng. Nàng hoàn toàn không biết võ công, đám sát thủ kia dường như cũng đoán được điều đó, liên tục nhằm vào nàng mà tấn công. Lãnh Nguyệt Thanh một bên tung người đánh, một bên bảo hộ cho Lăng Sở Nhược, trên trán sớm đã có một tầng mồ hôi nhạt
    Không biết từ lúc nào mà hai người đã ra khỏi phòng, Lãnh Nguyệt Thanh nhíu mày nhìn lên nóc nhà. Một đám cung thủ đã giương sẵn cung tên, không chút do dự mà bắn về phía nàng.
    Nàng dùng kiếm vung liên tục trong không khí, chuẩn xác đem hàng trăm mũi tên chém thành các mảnh vụn. Lăng Sở Nhược nhìn đến ngây người, khỏi cần phải nói cũng biết Lãnh Nguyệt Thanh hiện tại có bao nhiêu oai phong, bao nhiêu uy dũng. Cũng trong lúc đó, một làn tên khác bay đến nhưng không phải hướng về phía Lãnh Nguyệt Thanh mà là đám cung thủ kia.
    Một toán binh lính khác phá cổng tiến vào, dẫn đầu là Bình An quận chúa Lãnh Kiều Yên. Nàng hạ lệnh bao vây toàn phủ, thế trận hoàn toàn nghiêng về phía Lãnh Nguyệt Thanh. Lăng Sở Nhược âm thầm thở nhẹ một hơi, mặc dù đã không còn nguy hiểm nhưng tay vẫn bám lấy lưng áo Lãnh Nguyệt Thanh không rời. Lãnh Kiều Yên bực tức đi đến, nhún người hành lễ
    “Thái tử, muội đã cho người truy bắt tứ hoàng tử, còn đám người Lăng gia xử lý thế nào?”
    Khóe môi Lãnh Kiều Yên không chút giấu giếm vung lên khi thấy bàn tay còn đang nắm trên lưng áo Lãnh Nguyệt Thanh chợt buông xuống. Lăng Sở Nhược dường như đã hiểu ra rồi, lý do vì sao Lãnh Nguyệt Thanh vô tâm vô phế lại tiếp cận nàng, theo nàng về phủ, dựng ra một vở kịch trúng độc hoàn hảo như vậy. Nàng đúng là quá ngây thơ rồi
    “Tất cả đều giam vào ngục”
    Thanh âm lạnh lùng như nhát dao đâm vào ngực Lăng Sở Nhược, lọ thuốc trên tay nàng rơi xuống rất nhanh đã bị chôn vùi dưới tuyết cũng như lòng nàng lúc này, đã hoàn toàn bị sự lạnh lùng của Lãnh Nguyệt Thanh chôn vùi rồi. Lăng Sở Nhược lần đầu muốn thân cận với một người lại bị chính người đó đâm cho một nhát dao, trong lòng làm sao có thể dễ chịu được đây?
    thay đổi nội dung bởi: Akintos, 05-09-17 lúc 17:21

  2. #12
    Tham gia ngày
    Nov 2014
    Đến từ
    đây ( ͡° ͜ʖ ͡°)
    Bài gởi
    183
    Được thích 440 lần trên tổng số 119 bài viết

    Default Ðề: Thái Tử Thần Y tương kiến

    Huhu, đờ ra ma xuất hiện rồi
    "Ngáo ộp "

  3. Có 1 thành viên thích bài viết của Kuro Neko:


  4. #13
    Tham gia ngày
    Jan 2015
    Tuổi
    28
    Bài gởi
    67
    Được thích 20 lần trên tổng số 18 bài viết

    Default Ðề: Thái Tử Thần Y tương kiến

    Drama u tối vài chap rồi lại hớn đó mà

  5. #14
    Tham gia ngày
    Jan 2015
    Tuổi
    28
    Bài gởi
    67
    Được thích 20 lần trên tổng số 18 bài viết

    Default Ðề: Thái Tử Thần Y tương kiến

    Chương VII: Ngục tối

    Trên dưới Lăng phủ cả thảy hơn trăm mạng người đều chịu chung số phận bị giam cầm. Có đánh chết Lăng Sở Nhược cũng không ngờ rằng có ngày bản thân lại bị giam ở chính ngục thất trong phủ của mình. Tiếng la hét của phạm nhân khi bị dùng hình khiến Lăng Sở Nhược sợ hãi đến run người, chân như nhũn ra không dám nhìn lung tung nữa. Không ngờ trong Lăng phủ lại có một nơi đáng sợ như vậy, thế mà bao nhiêu năm nay nàng không phát hiện ra.
    “Tiểu thư, tiểu thư”
    “Vũ nhi? Lục quản gia, Trương thị vệ”
    Một đám gia nhân mừng rỡ chạy đến bên song sắt, nước mắt lưng tròng nhìn đại tiểu thư đang bị áp giải. Lăng Sở Nhược định bước đến gần nhưng bị một lực kéo ngược trở lại. Tên lính cao to trừng mắt nhìn nàng, đương nhiên hắn không phải lính trong phủ, vì thế cũng chẳng cần kiêng nể gì nàng. Lăng Sở Nhược thở dài, cũng không nhìn thêm nữa cúi đầu bỏ đi.
    “Nhược nhi”
    Lăng Sở Nhược bị đưa đến một căn phòng tối nhưng lại khá sạch sẽ, mặc dù nàng chưa từng bước chân đến nơi này nhưng sự kín đáo ở đây khiến cho nàng đoán ngay đây là phòng biệt giam dành cho những tội phạm quan trọng. Nơi này ngoại trừ Lăng Thiên cùng nhị phu nhân Diệp Mẫn thì không có lấy một bóng người, kể cả cai ngục. Thấy nữ nhi bảo bối bị một đám nam nhân thô bạo đẩy vào đại lao, Lăng Thiên đau lòng chạy đến đỡ. Hắn tình nguyện bản thân bị lăng trì cũng không muốn nữ nhi chịu khổ như vậy. Lúc chuyển động, sợi dây xích ở chân đập vào tường kêu lên tiếng động lớn khiến Lăng Sở Nhược chú ý đến. Nàng vô cùng phẫn nộ khi thấy hai chân phụ thân đều bị xích lại bằng một sợi dây sắt dài vừa đủ để bước đến gần cửa phòng giam. Xem ra Lãnh Nguyệt Thanh thật sự muốn dồn gia đình nàng vào chỗ chết, nghĩ đến đây trong lòng không khỏi rét lạnh
    Diệp Mẫn đứng một bên than khóc, nhìn đến cảnh này càng gào to hơn. Suốt từ nãy đến giờ hắn mặc kệ nàng khóc lóc đáng thương thế nào, hiện tại lại vì nha đầu kia mà đau lòng như vậy
    “Nhược nhi, Hương nhi không bị bắt cùng ngươi sao?”
    Khóc lóc chán chê, Diệp Mẫn đột nhiên nhớ đến nữ nhi của mình, vội chạy đến hỏi. Lăng Sở Nhược lắc đầu, vừa rồi nàng đi qua các nhà giam cũng không dám nhìn vào, không biết Lăng Sở Hương có bị bắt hay không. Diệp Mẫn trong lòng đầy lo lắng, liên tục chắp tay cầu nguyện
    “Lão thiên xin hãy phù hộ cho Hương nhi bình an, muốn chém muốn giết cứ để Diệp Mẫn ta gánh chịu”
    Sóng mắt Lăng Sở Nhược khẽ động, tuy rằng nàng vẫn luôn không thích nhị nương nhưng tình cảm mẫu tử mãnh liệt của nàng ta đối với Lăng Sở Hương không khỏi làm nàng thấy ngưỡng mộ. Lăng Thiên nắm lấy tay nàng, hắn biết trong lòng nữ nhi của hắn nghĩ gì, trong lòng chua xót không thôi. Lăng Sở Nhược khôi phục lãnh đạm, lúc này mới nhớ ra chuyện quan trọng cần nói
    “Phụ thân, ngươi thật sự cấu kết với tứ hoàng tử sao?”
    “Nhược nhi, là ta không tốt, liên lụy đến con rồi”
    Nghe xong Lăng Sở Nhược ngồi bệt xuống đám rơm bên dưới thở dài một hơi nhưng chỉ có nàng biết cái thở dài đó không phải vì phiền lòng mà ngược lại chính là trút bỏ gánh nặng. Thì ra phụ thân đúng là đã không đúng trước, hơn nữa tội trạng lớn đến như vậy, xem ra Lãnh Nguyệt Thanh không phải loại người bất chấp thủ đoạn như nàng nghĩ. Lúc này Lăng Sở Nhược không nhận ra rằng bản thân đã dùng mọi cách để bao biện cho Lãnh Nguyệt Thanh như thế nào, nàng chính là cố chấp bảo trụ hình ảnh vị công tử cao cao tại thượng không nhiễm bụi trần đã từng cứu nàng không quản nguy hiểm
    “Phụ thân, sao ngươi lại làm như vậy? Mưu sát thái tử là chuyện lớn đến cỡ nào? Có thể tru di cửu tộc, tội danh như vậy Lăng gia chúng ta làm sao gánh vác được”
    Lăng Thiên thở dài, hắn làm sao có thể không biết chuyện này cơ chứ nhưng mọi việc không đơn giản như Lăng Sở Nhược nghĩ. Hắn tuy không biết vì sao người đó lại muốn hắn cấu kết với tứ hoàng tử nhưng hắn lại không cách nào từ chối được. Mong rằng người đó có thể giữ đúng lời hứa bảo toàn mạng sống cho cả nhà hắn
    “Bình An quận chúa giá đáo”
    Cánh cửa sắt nhanh chóng được mở ra. Lãnh Kiều Yên một thân hồng y xinh đẹp như hoa mẫu đơn cao ngạo bước vào. Lăng Sở Nhược lúc này cũng không nghĩ đến sẽ hành lễ, nàng vốn không thích nhún mình trước người khác. Hiện tại thân mang trọng tội, gánh thêm một chút cũng không thành vấn đề. Diệp Mẫn lại không như vậy, vừa nghe quận chúa đến liền quỳ sụp xuống khấu đầu
    “Ta đến để xem Lăng đại tiểu thư có hài lòng nơi này hay không. Phòng biệt giam này so với những nơi khác cũng sạch sẽ hơn nhiều, đây chính là đặc ân của thái tử biểu tỷ đối với Lăng gia các ngươi”
    “Thái tử có lòng”
    Lăng Sở Nhược cười nhạt ngồi tựa vào tường, vẫn không có chút động thái chứng minh nàng muốn tiếp chuyện. Lãnh Kiều Yên trong lòng tức giận vô cùng, đã vào nơi này lại cao ngạo như vậy, nàng từ trước đến nay không cho phép người khác cao ngạo hơn nàng, huống hồ chỉ là một tri phủ nữ nhi nhỏ nhoi.
    “Thái tử công tư phân minh, đây là một chút ban thưởng nhỏ dành cho công lao của ngươi mà thôi”
    “Sở Nhược ngu dốt, không hiểu ý quận chúa”
    Mi tâm Lăng Sở Nhược nhíu lại, không tình nguyện ngước Lãnh Kiều Yên hỏi. Lãnh Kiều Yên nhếch môi, ánh mắt sắc sảo câu người ánh lên tia vui vẻ. Thái độ của Lăng Sở Nhược như vậy chẳng phải là đã động tâm với biểu tỷ của nàng sao, nếu đã như vậy nàng làm sao có thể cho phép nàng ta tiếp tục có ý nghĩ không an phận kia.
    “Ngươi nghĩ lý do gì mà thái tử biểu tỷ giữ ngươi lại trong trướng? Đơn giản chỉ vì trị thương cho ngươi sao? Nằm mơ đi. Thái tử chẳng qua là muốn lợi dụng ngươi để khống chế phụ thân ngươi. Hơn nữa việc trúng độc, việc đưa ngươi hồi phủ rồi gặp thích khách tất cả đều nằm trong kế hoạch của nàng”
    “Những chuyện đó còn cần quận chúa nói sao? Sở Nhược chỉ biết một sự thật rằng Lãnh Nguyệt Thanh nợ ta ”
    Lời nói ra có vẻ bình tĩnh nhưng chỉ có Lăng Sở Nhược biết nàng khó chịu đến mức nào. Nàng tình nguyện mang sự giả dối xuống hoàng tuyền cũng không muốn biết sự thật. Người nàng liều mạng cứu từ đầu đến cuối đều là lợi dụng nàng. Nghĩ lại cũng thật buồn cười, nàng ngây thơ đến mức đi tin một người cao cao tại thượng như vậy lại chịu nhảy xuống vực cứu nàng. Nếu Lăng Sở Nhược nàng không phải nữ nhi của Lăng Thiên, chắc chắn hiện tại đã bỏ xác nơi thiên nhai vạn trượng kia rồi, làm sao có cơ hội ngồi trong đại lao oán hận người khác
    Lãnh Kiều Yên tự chuốc lấy bực tức trợn tròn mắt, không ngờ đến nữ nhân có bề ngoài thanh thanh nhã nhã lại có vẻ yếu đuối như hoa mai này cũng có lúc cứng rắn đến như vậy. Ngược lại nàng muốn xem xem nàng ta có thể giữ vững phong thái như vậy được bao lâu
    “Người đâu, lôi nàng ta ra ngoài, dụng hình”
    Thấy đám người bước vào bên trong định bắt Lăng Sở Nhược đi thật, Lăng Thiên trong lòng tức giận không thôi, một chưởng đánh văng tất cả ra ngoài. Lãnh Kiều Yên thật đáng hận, đụng đến hắn thì có thể cho qua nhưng sao lại có thể sinh sự với nữ nhi bảo bối của hắn. Lãnh Kiều Yên một phen hoảng sợ, nhìn đến ánh mắt dữ tợn của Lăng Thiên liền lùi về phía sau ba bước. Lăng Sở Nhược cũng một phen bất ngờ, không nghĩ đến võ công của phụ thân lại lợi hại đến như vậy. Chỉ thấy ngày thường hắn không luyện võ công, hoàn toàn mang bộ dáng vô hại trong lòng liền nổi lên nghi hoặc. Rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện mà nàng không biết nữa?
    “Ngươi… ngươi to gan, dám đả thương thị vệ của bản quận chúa”
    “Dám hỏi quận chúa Nhược nhi nhà ta đã đắc tội gì với ngươi mà ngươi lại ra tay độc ác như vậy? Lăng Thiên thân mang tử tội, cũng không sợ hãi nhận thêm án danh sát hại quận chúa”
    “Ngươi…”
    Lăng Thiên đã sớm đem Lăng Sở Nhược cùng Diệp Mẫn bảo hộ ở phía sau, phong thái ung dung điềm tĩnh nhưng không kém phần nguy hiểm. Hắn năm xưa là một đại nhân vật xưng bá một phương, vì chữ tình nên mới quy ẩn giang hồ. Hắn và nương tử mọi chuyện đều nghĩ cho nữ nhi, không muốn cuộc sống của nữ nhi cũng phải lang bạt khắp nơi.
    “Các ngươi làm loạn gì ở đây vậy?”
    Thanh âm lạnh như băng ngàn năm bình thường Lãnh Kiều Yên vẫn cảm thấy đáng ghét nhưng lúc này nàng lại mong chờ biết chừng nào. Lãnh Nguyệt Thanh một mình tiến vào đại lao, ánh mắt sắc lạnh quét về phía biểu muội hay gây chuyện khiến Lãnh Kiều Yên không nhịn được hoảng hốt. Xem ra thái tử biểu tỷ tức giận thật rồi, không biết nàng có vì chuyện này mà đuổi mình hồi kinh không? Đều tại Lăng Sở Nhược kia không tốt, hại nàng tức giận làm hỏng chuyện. Lãnh Kiều Yên hung hăng trợn mắt, chỉ thấy Lăng Sở Nhược ánh mắt chung thủy nhìn theo Lãnh Nguyệt Thanh không rời, nộ khí trong lòng càng lúc càng dâng cao
    Lãnh Nguyệt Thanh thực sự cảm thấy vô cùng phiền phức, nếu không phải nàng đến đại lao giải quyết việc riêng với Lăng Thiên, dựa vào võ công của hắn chắc chắn sẽ dễ dàng khiến cái chết của Lãnh Kiều Yên vô cùng khó coi. Lãnh Kiều Yên này tính tình ương bướng, bình thường ở kinh thành Lãnh Nguyệt Thanh vốn không chấp nhặt nàng nhưng nơi này là doanh trại, không thể dung túng cho nàng làm bậy nữa, nếu không hậu quả sẽ khó lường
    “Người đâu, đưa quận chúa về nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai lập tức hồi kinh”’
    “Thái tử, không được, ta không muốn”
    Lãnh Kiều Yên trong lòng ủy khuất, tròng mắt long lanh nước như thể tùy thời đều có thể chảy xuống, muốn bao nhiêu đáng thương cũng đều có đủ. Lãnh Nguyệt Thanh không những không động lòng, ngược lại càng thêm phiền chán, ánh mắt sắc lạnh lướt nhìn đám người chậm chạp không dám động vào quận chúa cao quý. Lãnh Kiều Yên tức giận gạt tay đám nam nhân dám có ý chạm vào mình, nghiến răng quay người bỏ đi.
    “Lăng Thiên, ta muốn ngươi làm cho ta chuyện này, sau khi xong việc mọi tội danh của ngươi ta đều có thể nhắm mắt cho qua”
    Sau khi Lãnh Kiều Yên rời khỏi, Lãnh Nguyệt Thanh liền hướng Lăng Thiên đưa yêu cầu.
    “Thái tử mời nói”
    Lăng Thiên không nhanh không chậm bình thản nói, thái độ như vậy khiến Lãnh Nguyệt Thanh có chút ngạc nhiên, như thể việc nàng đến tìm đều đã bị hắn nhìn thấu. Khóe môi Lăng Thiên khẽ câu lên, nữ nhân này không khác gì so với phụ hoàng của nàng, thậm chí hắn còn biết được câu tiếp theo Lãnh Nguyệt Thanh định nói là gì.
    “Đánh Minh thành”
    Không nằm ngoài dự đoán của Lăng Thiên, ba chữ mà cách đây mười lăm năm về trước hắn nghe từ miệng Lãnh Long hiện tại lại thốt ra từ miệng Lãnh Nguyệt Thanh. Năm đó Lãnh Long biết hắn thông thuộc địa hình Tây Hạ nên dùng mọi cách để thuyết phục hắn đầu quân, thậm chí không tiếc thủ đoạn mê hoặc sư muội của hắn Diệp Nghi. Diệp Nghi là một cô nhi bị vứt bỏ, thân thế đáng thương như vậy nên từ nhỏ Lăng Thiên đã đặc biệt yêu thương vị sư muội này.
    Diệp Nghi khi đó vướng vào bẫy tình nên ra sức giúp Lãnh Long, còn cả gan lén lút đem bí thuật bí truyền của sư phụ đưa cho hắn. Lăng Thiên lần đầu tiên trong đời tức giận đến mức cầm kiếm kề cổ sư muội mà hắn yêu thương nhất. Ngày đó cũng như hôm nay, tuyết đổ rất lớn, Diệp Nghi một thân hồng y diễm lệ như hoa mẫu đơn ngước mắt nhìn hắn. Trái ngược với bộ hỷ phục rực rỡ trên người, nụ cười của Diệp Nghi thê lương đến mức đã hơn mười mấy năm rồi nhưng cho đến lúc này Lăng Thiên cũng không thể nào quên được
    “Sư huynh, là huynh nợ ta”
    Lăng Thiên bần thần nhớ lại những chuyện đã qua từ rất lâu, lại nhìn đến gương mặt giống sư muội hắn đến tám phần kia, trong lòng sớm đã đưa ra quyết định. Là hắn nợ Diệp Nghi, có lẽ đây là việc cuối cùng mà hắn có thể làm cho nàng.
    “Ba ngày nữa thái tử quay trở lại, ta nhất định sẽ có câu trả lời khiến ngươi hài lòng”
    Mặc dù trong lòng đã ngầm quyết định nhưng nhìn đến thân hình bé nhỏ của Lăng Sở Nhược, trái tim hắn vẫn có chút không nhẫn tâm. Hắn tham luyến cảm giác ở gần nàng, trước nay mặc dù ở trong phủ nhưng Lăng Sở Nhược vẫn luôn trốn tránh hắn. Nữ nhi này của hắn đã chịu không ít đả kích, chắc chắn là đã hiểu lầm hắn sâu sắc, nếu không vì sao một hài tử hoạt bát lại trở thành bộ dáng này.
    Lãnh Nguyệt Thanh dường như cũng nhận ra được ánh mắt xót xa của Lăng Thiên khi nhìn đến nữ nhi của mình nên cũng không nói gì thêm nữa xem như đồng ý. Trước khi rời khỏi ánh mắt không nhịn được rơi về phía nữ nhân đang tựa người vào góc tường. Lăng Sở Nhược không cảm nhận được cái nhìn của Lãnh Nguyệt Thanh, từ khi Lãnh Nguyệt Thanh đến nàng vẫn luôn giữ nguyên tư thế tựa người vào góc tường, mặt hướng vào trong nhưng đôi mắt vẫn không sao yên tĩnh được. Lãnh Nguyệt Thanh nhìn qua một lúc rồi bỏ đi, cùng lúc đó Lăng Sở Nhược quay đầu nhìn ra, rốt cuộc cũng chỉ có thể nhìn thấy được bóng lưng thẳng tắp cao ngạo.
    “Lão gia, chuyện này nhất định là không thể mạo hiểm được. Mười năm trước đã khó khăn như vậy, hiện tại binh lực của bọn họ nhất định là mạnh hơn rất nhiều”
    “Tính mạng của các người nằm trong tay thái tử, ta còn có lựa chọn nào khác đây?”
    “Không đúng, chắc chắn ngươi làm vì tỷ tỷ, ngươi vì áy náy với tỷ tỷ của ta đúng không?”
    Lăng Thiên trầm ngâm không nói mặc cho Diệp Mẫn đang giận dữ đến mức nào. Nam nhân này trước giờ luôn không để nàng vào mắt, cưới nàng vào cửa Lăng gia, nhận Lăng Sở Hương là nữ nhi cũng chỉ vì ân tình với thân tỷ của nàng – Diệp Nghi. Diệp Nghi, Diệp Nghi, cuộc đời của Diệp Mẫn không thể nào vượt qua được cái tên này. Ra đời trước nàng, hưởng trọn vinh hiển phú quý của trưởng công chúa Diệp quốc cũng là Diệp Nghi. Diệp quốc lụi tàn, người được Phượng Hoàng lựa chọn làm đồ đệ cũng là Diệp Nghi. Còn Diệp Mẫn nàng, sinh ra đã là công chúa vong quốc, lưu lạc nơi đầu đường xó chợ không ai ngó ngàng tới. Điều duy nhất Diệp Mẫn cảm thấy hả hê chính là cuối cùng may mắn cũng không đến mãi với Diệp Nghi, nàng ta yêu nam nhân này nhưng người hắn ta yêu lại là một nữ nhân khác.
    “Lăng Thiên, trả lời ta. Vì nàng là nữ nhi của tỷ tỷ nên ngươi mới mạo hiểm đúng không? Đã bao nhiêu năm rồi, món nợ giữa ngươi và tỷ tỷ đáng lý đã hết, ngươi hà tất phải…”
    Diệp Mẫn trong lòng xót xa, điều thất bại nhất trong cuộc đời nàng chính là đã trót đem lòng yêu thương người nam nhân này. Nàng mặc dù có được hắn danh chính ngôn thuận, thắng Diệp Nghi, thắng cả đại phu nhân đã chết của hắn nhưng trái tim hắn trước sau vẫn không dành cho nàng
    “Sinh mạng 3 năm của Yến Yến là do sư muội dùng mạng sống cả đời để đổi lấy. Là ta nợ nàng ấy, cũng chính ta đã hại thái tử sinh ra đã mất đi mẫu thân, đây là việc duy nhất ta có thể làm”
    “Vậy còn ta? Trước giờ chàng có từng nghĩ qua cho ta chưa? Chàng thu nạp ta, cưu mang ta cùng Hương nhi cũng vì ân tình với tỷ tỷ, nhưng bao năm qua người ở cạnh chàng là Diệp Mẫn ta chứ không phải tỷ tỷ, càng không phải Mộ Dung Phi Yến”
    Diệp Mẫn càng nói càng tuyệt vọng, Lăng Sở Nhược càng nghe lại càng rối. Mười mấy năm nay nàng luôn cho rằng chính phụ thân là người phụ bạc, làm chuyện có lỗi với mẫu thân. Hiện tại lại nghe chính miệng kế mẫu nói rằng phụ thân vì trả ơn mới thu nạp nàng ta cùng Sở Hương. Nàng bị những lời nói này làm cho loạn mất rồi, nhất thời trong đầu không thể suy nghĩ được gì nữa
    “Ta đã hứa với A Nghi sẽ chăm sóc mẫu tử nàng chu đáo. Bao năm nay cho dù Nhược nhi có nghĩ ta như thế nào ta cũng không để mẫu tử nàng chịu thiệt, như vậy chưa đủ sao?”
    “Đủ? Như thế nào là đủ? Tình cảm ta dùng cho chàng chẳng lẽ chàng không thấu sao? Thứ ta muốn không phải vinh hoa phú quý, thứ ta muốn là tình cảm của chàng, ta có thể vì chàng sinh một hài tử của riêng chúng ta nhưng chàng luôn không cho ta cơ hội”
    Lăng Sở Nhược vẫn một mực im lặng nhìn Diệp Mẫn đang tuyệt vọng níu ống tay áo phụ thân mình. Phụ thân không còn trẻ nữa, tóc cũng đã điểm bạc, duy chỉ có ánh mắt chứa đầy tình cảm trước nay không thay đổi. Thời gian là thứ không thể níu kéo lại được, trước đây nàng đã để thời gian trôi qua quá lãng phí rồi
    “Nhược nhi, con có chuyện gì muốn hỏi ta sao?”
    Khóc lóc cả ngày trời khiến Diệp Mẫn rất nhanh đã mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Lăng Thiên để nàng dựa vào góc tường sau đó bước đến ngồi cạnh Lăng Sở Nhược lúc này đang ôm lấy hai đầu gối, vẫn dùng ánh mắt trong suốt đầy khó hiểu nhìn hắn.
    “Con muốn biết tất cả”
    “Nhược nhi cũng đã trưởng thành rồi, cũng đã hiểu chuyện rồi”
    Cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay to lớn của phụ thân đặt trên mái tóc, bất giác Lăng Sở Nhược thấy cay cay nơi sống mũi. Đối diện với sinh tử trước mắt, những hiểu lầm dù lớn đến mấy cũng có thể hóa giải. Huống hồ gì đây là người thân duy nhất trên cõi đời này của nàng, là người có cùng huyết thống với nàng

  6. #15
    Tham gia ngày
    Nov 2014
    Đến từ
    đây ( ͡° ͜ʖ ͡°)
    Bài gởi
    183
    Được thích 440 lần trên tổng số 119 bài viết

    Default Ðề: Thái Tử Thần Y tương kiến

    Người thương lợi dụng, người thân thì li tán. Huhu, đúng là hồng nhan thì bạc phận mà
    "Ngáo ộp "

  7. Có 1 thành viên thích bài viết của Kuro Neko:


  8. #16
    Tham gia ngày
    Jan 2015
    Tuổi
    28
    Bài gởi
    67
    Được thích 20 lần trên tổng số 18 bài viết

    Default Ðề: Thái Tử Thần Y tương kiến

    Chương VIII: Ngân Diện

    Ngục thất tối tăm lạnh lẽo, cũng may Lãnh Nguyệt Thanh cũng không đến nỗi quá tuyệt tình, cho người dọn dẹp, mang vải tốt để kê thành giường cho ba người, lại còn đưa thêm chăn gấm. Đãi ngộ bậc này người bình thường làm sao mà có, nhất là ở nơi biên thùy thế này, ngay cả thái tử như nàng cũng phải ăn gió nằm sương, khổ sở không sao kể xiết
    Lãnh Nguyệt Thanh đối với việc làm này đúng là dụng tâm không ít, nàng muốn thông qua việc này thuyết phục Lăng Thiên nhanh chóng đồng ý. Chiến sự cấp bách, thành trì của địch kiên cố dễ thủ khó công, thời tiết khắc nghiệt không khỏi khiến tinh thần binh sĩ hoảng loạn.
    Hoàng thành nhìn bề ngoài an tĩnh nhưng ẩn chứa không biết bao nhiêu sóng gió. Phụ hoàng nàng tuổi tác đã cao, bệnh tình càng lúc càng nặng, nếu nàng không nhanh chóng trở về, e rằng nội chiến sẽ xảy ra, muôn dân trăm họ rơi vào cảnh lầm than
    “Thái tử, đúng như ngài dự đoán, Ngân Diện đích thực đến cướp ngục rồi”
    Trong ánh sáng mờ ảo của những ngọn nến, nữ nhân hắc y không biết từ lúc nào đã đến bên bàn làm việc của Lãnh Nguyệt Thanh. Nàng bước đi không một tiếng động, thanh âm như gió thoảng, gương mặt bị che kín bởi màn sa cũng một màu đen. Lãnh Nguyệt Thanh thả binh thư trong tay xuống, khóe môi khẽ cong lên
    “Chúng ta cũng nên đến xem náo nhiệt một chút”
    Đường đến đại lao lạnh lẽo âm u không khác gì đường đến cửa địa ngục, ngày thường nếu không phải tiếng la hét thì sẽ là tiếng quát mắng, đánh đập nhưng hiện tại lại im lắng một cách quái dị.
    Những gương mặt ngày thường vẫn hung tợn, độc ác đánh người nay chỉ có thể nằm la liệt trong vũng máu. Trong một căn ngục tối, hắc y nhân mang mặt nạ, hai tay cầm trường kiếm hướng xích sắt trên chân Lăng Thiên chém xuống.
    “Ngươi là ai?”
    Lăng Thiên nhíu mày theo từng nhát kiếm tóe lửa, loại xích này đúng là không đơn giản, có cảm giác càng chém lại càng chắc chắn. Lăng Sở Nhược sốt ruột đứng một bên, người vừa đến này không biết là phúc hay họa, đã có quá nhiều bí mật và lừa dối, nàng không thể lúc nào cũng ngây thơ tin tưởng người khác.
    Hắc y nhân không để ý đến câu hỏi của nàng, trước sau không lên tiếng lấy một lần
    “Ngươi là Ngân Diện, tại sao lại đến cứu chúng ta?”
    Lăng Thiên tuy rằng rời khỏi giang hồ đã lâu nhưng cũng không đến nỗi hồ đồ, kể từ sau khi Mộ Dung Phi Yến mất, giao tình giữa hắn và Mộ Khiếu sơn trang đã không còn nữa. Ngân Diện là tân chủ thượng của Mộ Khiếu sơn trang nổi tiếng lãnh huyết vô tình, lại càng không có giao tình gì với hắn
    “Ngươi không muốn trả lời cũng không sao, nếu mục đích là cứu người, xin hãy đem Diệp Mẫn và Nhược nhi thoát ra khỏi đây. Đừng phí thời gian với ta nữa”
    Lăng Thiên nhìn sang Diệp Mẫn bị đánh ngất dưới đất, quay sang Ngân Diện cầu cứu
    “Phụ thân, không được, muốn đi thì chúng ta cùng đi”
    Lăng Sở Nhược nhíu mày không hài lòng, nàng làm sao có thể để phụ thân ở lại nơi đáng sợ này một mình. Lăng Thiên ôn nhu nhìn sang con gái, nữ nhi này của hắn từ nhỏ đã bướng bỉnh, không thể tiếp tục nói lý được với nàng. Thôi thì cứ trực tiếp đánh ngất nàng rồi vác đi cho xong
    “Nhược nhi, con qua đây”
    “Không. Thái tử sắp dẫn người đến đây rồi, nhị nương đã ngất như vậy, nếu thêm Nhược nhi sẽ rất khó thoát. Hắc y nhân, ngươi hãy đưa nhị nương ra khỏi đây, cứu được người nào hay người ấy”
    Lăng Sở Nhược hiểu rõ ý định của phụ thân, Lăng Thiên nhất thời vì quá lo lắng cho con gái mà quên mất Diệp Mẫn. Bên ngoài tiếng bước chân càng lúc càng dồn dập, hắn quay sang hắc y nhân lúc này đã cõng Diệp Mẫn trên vai, thở dài gật đầu một cái.
    Ngân Diện hiểu ý, đưa mắt nhìn Lăng Sở Nhược một cái rồi nhanh chóng bỏ đi nhưng còn chưa kịp ra đến cửa, một bóng người nhanh như gió lao đến, không thể nhìn rõ người đó ra chiêu thế nào, Diệp Mẫn từ trên cao ngã xuống.
    Lăng Sở Nhược vội chạy đến đỡ nàng, lo lắng nhìn hai thân ảnh một trắng một đen đang giao đấu với nhau.
    “Nghe danh Ngân Diện trang chủ đã lâu, thân thủ đúng là bất phàm”
    Lúc binh lính chạy đến cũng là lúc trận đấu đã dừng lại. Hắc y nhân bị trúng một chưởng, đồng thời cũng khiến vết thương trên cánh tay Lãnh Nguyệt Thanh rách ra. Lãnh Nguyệt Thanh thu lại nhuyễn kiếm, hướng Lăng Thiên cười lạnh
    “Lăng tri phủ đúng thật là phúc lớn, đã vào đại lao cũng có người tình nguyện cướp ngục. Xem ra những điều ngươi hứa cũng không định tuân thủ”
    “Thái tử, phụ thân của Sở Nhược không còn trẻ nữa, còn bị người xích lại, căn bản sẽ không thể trốn thoát được. Huống hồ gì bọn ta cũng không định trốn đi, chỉ là muốn đưa nhị nương đến chỗ khác tử tế hơn”
    Lăng Sở Nhược vội đứng chắn trước mặt Lăng Thiên, cúi đầu vờ như khuất phục. Nàng vừa rồi còn lo lắng cho Lãnh Nguyệt Thanh, cảm thấy hổ thẹn không thôi. Lãnh Nguyệt Thanh bước đến chỗ nàng, nắm lấy gương mặt nhỏ kéo lên
    “Bản thái tử không phải đã hứa sẽ cho các ngươi 3 ngày sao? Chỉ cần phụ thân ngươi đồng ý, ta lập tức sẽ không bạc đãi”
    “Nếu đã là 3 ngày, xin thái tử hãy tin tưởng phụ thân ta. Có câu dùng người thì sẽ không nghi kỵ, nếu nghi kỵ thì đừng dùng. Sở Nhược khẩn cầu thái tử thả hắc y nhân đó ra, mọi chuyện không liên quan gì đến hắn cả”
    Lãnh Nguyệt Thanh nhìn vào mắt nàng, sự lo lắng trong đó không biết là vì ai. Nói gì thì nói, Lăng Sở Nhược mặc dù chịu nói chuyện với nàng nhưng lại cầu xin cho Ngân Diện, Ngân Diện ngược lại không hề cảm kích, hừ lạnh một cái.
    Lãnh Nguyệt Thanh cũng không muốn tiếp tục dây dưa nữa, nàng còn có việc quan trọng hơn là đoán tâm ý của tiểu nữ nhân này
    “Ngân Diện trang chủ, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi”
    Sau khi Lãnh Nguyệt Thanh và Ngân Diện rời khỏi, Lăng Sở Nhược liền ngồi cạnh Lăng Thiên, xoa bóp chân tay cho hắn. Những ngày này tuy gặp nạn nhưng tình cảm của hai người tốt lên không ít
    “Phụ thân, Ngân Diện đó nhìn có chút quen, có phải người quen của chúng ta không?”
    “Chuyện này ta cũng không rõ, nhưng người này không đơn giản như vậy. Mục đích của hắn đến cứu chúng ta là gì? Ta cùng với Mộ Khiếu sơn trang đã lâu không qua lại, hơn nữa sau cái chết của Yến Yến, gia gia con đối với ta thành kiến không ít” Lăng Thiên thở dài hồi tưởng
    “Gia gia cũng như Sở Nhược, đã hiểu lầm phụ thân lâu như vậy. Tại sao phụ thân lại không giải thích với gia gia?”
    Lăng Sở Nhược nhíu mày buồn bã, bao năm qua phụ thân nàng sống cũng không dễ dàng gì. Lăng Thiên xoa đầu nàng, ôn nhu nói
    “Chuyện đã qua rồi, ta cũng không muốn giải thích, tránh để gia gia con đau lòng. Nhược nhi à, bằng mọi giá cha sẽ không để con chịu khổ đâu”
    Máu tanh trong ngục đã được rửa sạch, bão tuyết đã qua đi. Lăng Sở Hương lặng lẽ ngồi ở trên thành cao, tuyết vẫn đổ rất dày, rất lạnh nhưng dường như nàng không cảm nhận được.
    Đã qua hai ngày kể từ lúc nàng một mình xông vào cướp ngục, hôm nay có lẽ là ngày bọn họ được thả ra. Lời của Lãnh Nguyệt Thanh nói như vẫn còn văng vẳng bên tai.
    “Ta nên gọi ngươi là Ngân Diện trang chủ hay là Lăng nhị tiểu thư đây”
    “Muốn gì nói thẳng đi”
    Lăng Sở Hương nhận ra được sự uy hiếp trong lời nói của Lãnh Nguyệt Thanh. Những năm qua nàng cẩn thận trong từng bước đi như vậy chính là vì lo cho an nguy của mẫu thân. Biết rằng ngày này rồi cũng sẽ đến nhưng lại không mong nó xảy ra nhanh như vậy.
    Lãnh Nguyệt Thanh không nhìn được mặt của nàng nhưng có thể nghe ra được ngữ khí tức giận, cô nương này cũng thật nóng tính quá rồi
    “Ta cần Mộ Khiếu sơn trang ủng hộ Lăng Thiên tiến đánh Minh thành, chỉ cần trận này thắng, ta nhất định không để trang chủ chịu thiệt”
    “Ngân Diện ta không cần gì cả, chỉ cần ngươi giữ lời bảo hộ tốt cho mẫu thân và A Nhược” Lăng Sở Hương lạnh giọng trả lời
    “Được, một lời đã định”

  9. #17
    Tham gia ngày
    Nov 2014
    Đến từ
    đây ( ͡° ͜ʖ ͡°)
    Bài gởi
    183
    Được thích 440 lần trên tổng số 119 bài viết

    Default Ðề: Thái Tử Thần Y tương kiến

    Oe oe oe, Sở Hương đừng đi, ikanaide
    "Ngáo ộp "

  10. Có 1 thành viên thích bài viết của Kuro Neko:


  11. #18
    Tham gia ngày
    Jan 2015
    Tuổi
    28
    Bài gởi
    67
    Được thích 20 lần trên tổng số 18 bài viết

    Default Ðề: Thái Tử Thần Y tương kiến

    Ẻm đi mất luôn tới chục chap sau mới quay lại

  12. #19
    Tham gia ngày
    Nov 2014
    Đến từ
    đây ( ͡° ͜ʖ ͡°)
    Bài gởi
    183
    Được thích 440 lần trên tổng số 119 bài viết

    Default Ðề: Thái Tử Thần Y tương kiến

    Đi lâu quá là Kiều Yên quên luôn đấy
    "Ngáo ộp "

  13. #20
    Tham gia ngày
    Jan 2015
    Tuổi
    28
    Bài gởi
    67
    Được thích 20 lần trên tổng số 18 bài viết

    Default Ðề: Thái Tử Thần Y tương kiến

    Ahaha, chuyện đó thì bạn đừng lo

  14. Có 1 thành viên thích bài viết của Akintos:


Trang 2/10 đầuđầu 1234 ... cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •