Home
  • Register
  • Login
kết quả từ 1 tới 8 trên 8

Threaded View

  1. #1
    Tham gia ngày
    Jan 2018
    Tuổi
    17
    Bài gởi
    20
    Được thích 7 lần trên tổng số 7 bài viết

    21 [NanoFate] [Trans] Last Chance (Cơ hội cuối cùng) - RatSkie

    AU (Alternative Universe - câu chuyện xảy ra ở một không gian khác với nguyên bản)

    Có một chút OOC (Out of character - tính cách của nhân vật khác so với nguyên bản)

    Văn án:
    Nanoha Takamachi vừa chuyển đến Học viện TSAB danh tiếng, nơi mà cô gặp được một cô gái vô tư, vô trách nhiệm, đầy mỉa mai: người không ngừng làm cô tức điên lên, nhưng vẫn thành công tóm được trái tim cô.

    Thể loại: Lãng mạn, hài hước, có chút ngược, có chút ngọt, không H

    Disclaimer:
    I don't own anything of this story except for the translation.
    mình không sở hữu bất cứ cái gì trong truyện này ngoại trừ công phiên dịch.

    Chap 1: Cô gái bước ra từ bụi cây


    Vài lời từ editor: đây là lần đầu mình trans truyện nên chưa có kinh nghiệm, mong mọi người thông cảm và đóng góp ý kiến. ^^

    Part 1

    Chuyện này nghe có vẻ lạ với bạn nhưng câu chuyện của tôi bắt đầu với một bụi cây.

    Kì cục lắm đúng không? Nhưng thật ra đó là cách tôi gặp được cô ấy. Đó là một cuộc gặp gỡ đầy tình cờ. Nó khiến tôi cảm thấy khó xử , khiến tôi bực mình, khiến tôi phiền muộn. Nó khiến tôi...biết yêu một người. Một cuộc gặp tuyệt vời và khó quên. Thật hạnh phúc nhưng cũng đầy đau khổ. Đó là số mệnh. Sau tất cả, cô ấy chính là định mệnh của tôi. (chơi chữ fate ^^)

    Có lẽ tôi nên lùi lại một chút để bạn có thể hiểu tại sao tôi lại có một cuộc chạm trán đầy kì lạ như vậy.

    Tôi mở mắt nhìn những tia nắng chói lóa chiếu vào qua khe cửa sổ.

    Chắc là lúc nào đó mình nên sửa lại nó. Tôi ngồi dậy và dụi cơn buồn mắt cho tỉnh táo. Rồi tôi chợt nhận ra điều gì đó. Tôi nhìn vật đáng thương trên cái bàn ngủ bên trái giường. Hay thật, mình dậy trước khi đồng hồ báo thức kêu.

    Như thể để trêu chọc tôi, nó reo lên với tiếng beep đầy phiền phức đó làm tóc gáy tôi dựng đứng hết cả lên. Tôi không biết tại sao nhưng cảm giác đó thật kì quái. Vậy nên, thay vì tắt nó, tôi cau có nhìn nó và ban cho nó một cái chết đẫm máu...đấy là nếu tôi có thể làm vậy.

    Cuối cùng, tôi vươn tay ra và tắt nó.

    Những lúc như thế này tôi thực sự ước mình có sức mạnh phép thuật. Như kiểu tôi có thể bắn tung mọi thứ sử dụng một khẩu pháo tập trung năng lượng phép thuật với một hệ thống nạp cartridge. Có lẽ trong một cuộc đời hoặc một không gian nào đó mà phép thuật và bay lượn là chuyện hoàn toàn hiển nhiên và dễ như ăn bánh vậy.

    Tôi bật cười trước ý nghĩ của mình và rời giường. Tôi giãn cơ đến khi cảm thấy thoải mái rồi vào phòng tắm để chuẩn bị đi học.

    Tôi nhìn vào chính mình trong gương. Và tất cả những gì tôi có thể nói là tôi chỉ là một kiểu con gái điển hình. Không có bất kì một khả năng đặc biệt nào. Tôi thuận tay trái và chỉ có vậy thôi. Nanoha Takamachi chỉ là một cô gái hoàn toàn bình thường, không có bất cứ năng lực đặc biệt nào cả. Mặc dù có một vài người nói tôi dễ thương và hấp dẫn nhưng điều đó thực sự không đủ sức thuyết phục tôi nói như thế về bản thân mình. Như vậy chỉ khiến tôi trở nên tự phụ, đúng không?

    Tôi mở vòi nước và bắt đầu rửa mặt như là một phần của một buổi sáng thông thường. Sau đó, tôi chải mái tóc màu nâu đồng của mình. Nó trông khá là tối màu đối với tôi và dài đến thắt lưng. Tôi có chiều cao trung bình. Tôi cao gần bằng mẹ mặc dù chỉ mới mười lăm tuổi và điều này khá là tốt. Trong khi đánh răng, tôi nhìn chằm chằm vào bản thân trong gương. Mắt tôi màu xanh hay màu lam đá phiến? Mà màu lam đá phiến là màu như thế nào? Sau khi đánh răng xong, tôi ra khỏi phòng tắm để thay đồng phục rồi cột tóc lên sang một bên theo kiểu đuôi ngựa mà tôi chưa bao giờ có thể canh vào chính giữa cho đúng. Tôi nhìn mình trong gương lần cuối. Um, trông hoàn toàn bình thường. Tôi cầm lấy cặp rồi đi xuống lầu để ăn sáng.

    Khi tôi vào phòng ăn, ba và mẹ đã ở đó. Một cách hết sức tự nhiên. "Buổi sáng tốt lành." Tôi chào ba mẹ và hôn má hai người. Momoko Takamachi đang chiên trứng trong chảo. Điểm mạnh của mẹ là nấu ăn và nướng bánh, đặc biệt là bánh ngọt. Tôi hiển nhiên đang học theo mẹ những thứ về nướng bánh.

    Shiro Takamachi đang ngồi ở bàn ăn đọc báo và, thỉnh thoảng, liếc thoáng qua chiếc điện thoại. Có lẽ ông ấy đang chờ một tin nhắn quan trọng hay một cuộc gọi khẩn cấp từ bệnh viện. Phải, ông ấy là một bác sĩ trị liệu và đối với công việc này ông rất nghiêm túc. Ông ấy nói với tôi là ông chuyên về nội khoa. Thuốc bên trong? (Nanoha đang nghĩ đến nghĩa trực tiếp của từ nội khoa). Dù sao thì đó cũng không phải thứ mà tôi muốn học.

    "Chào buổi sáng, con yêu." Mẹ nói với tôi trong lúc bày thịt xông khói và trứng trước mặt tôi.

    "Chào buổi sáng." Ba nói khi tôi ngồi xuống cạnh ông, không hề rời mắt khỏi tờ báo. "À, Nanoha?"

    "Dạum?" Tôi trả lời ba trong khi đang ngậm một nĩa đầy trứng trong miệng. Tôi nhìn ba, người mà trong có vẻ như đang dự định nói với tôi cái-gì-đó-mà-ông-đang-cố-gắng-nói.

    "Con nhớ chuyện ba nói về công việc mới của ba ở Mid không?"

    Uh-oh. Tôi không thích cái mà chuyện này hướng đến đâu à nha. Tôi nhanh chóng nhai và nuốt trứng trong miệng. "Dạ có?"

    Ông ấy gấp tờ báo lại.

    Ba đang gấp báo buổi sáng lại kìa! Ba không bao giờ làm thế trừ khi có chuyện gì đó thực sự nghiêm trọng! Mình đâu có làm gì sai đúng không? Mình sẽ gặp rắc rối sao? Khoan đã, ông ấy đang nói đến công việc ở Mid phải không? Vậy là không phải ba đang tức giận. Mình thoát rồi...tạm thời là vậy.

    "Hóa ra họ cần ba ở đó gấp để xem xét một số việc và họ đã sắp xếp nơi ở mới cho chúng ta. Vậy nên chúng ta sẽ chuyển nhà vào ngày mai."

    Tôi tưởng chuyện này chỉ xảy ra trên TV, hoạt hình, anime hay bất cứ nơi nào giả tưởng. Và tình cảnh này giống hệt như trên TV ngoại trừ một chuyện...nó đang xảy ra trong thế giới của tôi và nó không phải là ảo tưởng!

    Tôi há hốc mồm, mắt mở to trong sự ngạc nhiên. Và tôi có thể cảm nhận được chiếc nĩa trượt khỏi tay và rơi xuống sàn. Cảm giác cứ như thể đấng tối cao, người tạo nên cái vũ trụ bao la, vừa mới đi ngang qua căn phòng ăn này vậy. Cả căn phòng trở nên im lặng đến đáng sợ ngoại trừ tiếng nồi và tiếng đồ ăn sôi mà mẹ đang nấu.

    "Thêm trứng không con yêu?"

    Hả? Gì? Cái gì? "SAAAOOO CƠƠƠ??????" Phải nói là tôi có thể lấy hơi khá dài. Tôi đoán đó cũng là một điểm tốt về tôi- khoan, lạc đề rồi "Ý ba là sao khi nói chúng ta sẽ- dạ thôi, mẹ- chuyển nhà vào ngày mai chứ?" Tôi nhìn cái con người luôn có vẻ mặt bình tĩnh với mọi thứ mà tôi gọi là ba kia.

    Ba nháy mắt nhìn tôi như thể tôi vừa mọc thêm một cái đầu nữa vậy. Ông bối rối trước cơn bộc phát của tôi. "Sao con có vẻ ngạc nhiên vậy? Ba có nhắc tới chuyện này vào tháng trước rồi mà, đúng không?" Ông ấy nói như kiểu đó là chuyện hiển nhiên nhất thế giới vậy. Giống như hai cộng hai bằng năm vậy. Khoan đã, không đúng! Argh! Giờ tới lượt mình rối rắm rồi!

    "Một tháng trước? Nhưng ba à, lúc đó ba nói là nó chưa được thông qua kia mà! Chuyện này quá mức đường đột! Trường của con thì sao? Bạn bè của con..." Giọng tôi lạc dần và mặt tái nhợt đi. "Bạn của con!" Tôi cảm thấy muốn giựt tóc trong hoản loạn.

    "Việc con chuyển trường đã được sắp xếp rồi. Có một người trong ban quản lí trường con là một người quen cũ của ba và mẹ nên chuyện này sẽ dễ dàng thôi. Về phần bạn bè thì con có thể kết bạn mới ở trường mới ."

    Kết bạn mới ở trường mới? Ba làm như dễ lắm vậy! "Nhưng sao phải là ngày mai? Ý con là, như con đã nói, chuyện này quá đột ngột! Con phải chuyển trường trong khi bây giờ đã là giữa học kì đầu sao?"

    Lần này đến phiên mẹ nói chuyện "Con yêu, mẹ biết chuyện này rất đường đột. Và ba mẹ hiểu cảm giác của con. Nhưng mọi thứ đã được giàn xếp ổn thỏa cả rồi. Trường học, nhà mới của chúng ta và công việc mới của ba con đang chờ ông ấy đến. Mẹ hứa là khi ta đến đó, mọi việc sẽ ổn thôi, được chứ?"

    Vậy là mọi thứ đã được chuẩn bị ổn thỏa hết rồi sao? Không cho con lựa chọn nào khác ngoài thuận theo kế hoạch sao? Tôi thực sự muốn nói với họ như vậy. Nhưng tôi không thể. Là một đứa trẻ lớn lên trong gia đình Takamachi hiếm khi được đưa ra ý kiến của bản thân trừ khi bạn có một nguồn lực nào đó chống lưng. Đối với một cô gái mười lăm tuổi như tôi, còn lệ thuộc và dưới sự chăm sóc của ba mẹ, thì tôi không có gan mà đi làm chuyện đó. Haiz, mình đúng là đồ trẻ con mà.

    "Dạ."

    ~*~chỉ là vạch phân cách thôi =]~*~

    "Cậu sẽ chuyển đi à?" Bọn tôi đang ngồi ăn bữa trưa cuối cùng ở ngôi trường này của tôi tại băng ghế. Yuuno Scrya, bạn trai khá là thân của tôi (bạn thân là con trai nhé, không phải boyfriend đâu :3), nói trong kinh ngạc khi tôi thông báo cho cậu ấy biết tin.

    Thực ra, chuyện này đã được định trước khoảng một tháng trước nhưng vẫn chưa được thông qua. Vậy nên tôi không muốn thông báo tin này đâu trừ khi nó được phê duyệt. Và ba mẹ nói là nó đã được duyệt cách đây một tháng. Và sáng nay chỉ là họ nhắc qua với tôi thôi. Thỉnh thoảng ba mẹ bạn sẽ quên một vài thứ quan trọng và họ chỉ nhắc đến nó một cách hờ hững với bạn vào một bữa sáng đẹp trời nào đó.

    Tôi nhẹ nhàng gật đầu và cho cậu ấy một nụ cười đầy lo lắng. "Tớ xin lỗi vì đã không nói cho cậu biết sớm hơn, Yuuno-kun. Chỉ là.." Tôi gãi nhẹ má, một thói quen của tôi khi bồn chồn. "Tớ đang hi vọng rằng ba mẹ sẽ không theo kế hoạch và thay đổi ý định về việc chuyển nhà. Không may là tớ đã lầm."

    Yuuno vuốt mái tóc vàng của cậu ấy và đẩy kính vào, cố gắng tiêu hóa tất cả mọi thứ tôi vừa kể. Yuuno đã là bạn thân nhất của tôi từ năm ba tiểu học. Bạn tri kỷ, hẳn là bạn sẽ gọi như vậy, đến cả khi năm nhất cao học. Chúng tôi đã ở bên nhau từ khi đó nhưng không giống như bạn nghĩ đâu. Một vài người tưởng lầm chúng tôi là một cặp nhưng không phải vậy. Chỉ là tôi không nhìn Yuuno theo kiểu đó.

    Cậu ấy bất lực thở dài. "Nanoha..." Yuuno nhíu mày và híp đôi mắt màu xanh ngọc nhìn tôi. Rõ ràng cậu ấy đang cố không hỏi dồn dập tôi. "Vậy khi nào cậu chuyển đi?"

    Tôi cắn một miếng sandwich. Tôi ngước nhìn lên bầu trời như thể câu trả lời đang ở trên đó vậy. "Um, tớ nghĩ, ba nói là ngày mai."

    "Cậu nói là cậu chuyển đi đâu ấy nhỉ?" Yuuno uống một ngụm nước từ chai nước của cậu ấy.

    "Mid-Childa?"

    Cậu ấy gần như bị sặc nhưng vẫn thành công nuốt xuống một cách an toàn. "Mid-Childa?" Yuuno đập trán. "Chỗ đó hình như cách đây ba thị trấn và hai chuyến tàu lận đó!"

    Chỗ đó xa tới vậy sao? "Thật sao? Tớ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện khoảng cách cả. Tớ nghĩ là cậu làm quá nó lên thôi, Yuuno-kun." Tôi vừa cười vừa xoa phía sau cổ. "Cậu nhắc tớ mới để ý, nó quả thật có chút xa với Uminari." Tôi chán nản thở dài. Mình đùa ai được chứ? Nó có thể ở bên kia của thế giới luôn ấy chứ! "Tớ không muốn chuyển nhà chút nào. Nơi đây đã luôn là nhà của tớ suốt mười lăm năm qua và chỉ vì công việc của ba mà tớ phải chuyển đi." Thật không công bằng chút nào.

    Yuuno ôn nhu nhìn tôi và tôi có thể nói là cậu ấy đang cố gắng tìm từ ngữ chính xác để an ủi tôi. "Thật ra mà nói thì tớ cũng không muốn cậu chuyển đi nhưng ba cậu cũng sẽ không đổi ý dù ông ấy nghe chúng ta nói đâu. Chuyện này có lẽ sẽ khó khăn- không, nhất định sẽ khó khăn, nhất là với cậu trước tiên-"

    Wow. Cậu ấy đúng là đang tỏ ra rất thành thật. "Cảm ơn cậu, Yuuno-kun-"

    "-nhưng! Tớ chắc chắn là, nếu là cậu, cậu sẽ vượt qua thôi. Cậu sẽ kết thiệt nhiều bạn mới và tạo thiệt nhiều kỉ niệm mới. Hẳn là sẽ như vậy." Cậu ấy cười toe toét với tôi sau khi nói xong khúc cuối.

    Tôi cảm thấy mình trở nên vui vẻ hơn một chút. Nghe một người thân với mình nói như vậy khiến mọi thứ trở nên có sức thuyết phục và quan trọng hơn. "Cậu biết không, khúc cuối thật sự không cần thiết đâu." Tôi cười. Có lẽ chuyển đến một nơi mới – một ngôi trường mới cũng không tệ đến vậy. Tôi cầm lon Diet Coke lên gần môi.

    "Vậy cậu định nói sao với giáo viên và các bạn cùng lớp?"

    Giờ lại đến lượt tôi thành người bị sặc.

    Hết Part 1

    Đôi lời từ tác giả: Các bạn thấy thế nào? Tệ? Cực kì tệ? Khiến bạn mắc ói? Vậy thì cho tôi xin lỗi. Như tôi đã nói, mọi lời nhận xét và chỉ trích đều được hoan nghênh. *trang bị áo giáp và khiên tới tận răng*

    thay đổi nội dung bởi: Tora Kazanari, 09-01-18 lúc 20:07

  2. Có 1 thành viên thích bài viết của Tora Kazanari:


Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •