Home
  • Register
  • Login
kết quả từ 1 tới 8 trên 8
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jan 2018
    Tuổi
    18
    Bài gởi
    20
    Được thích 9 lần trên tổng số 9 bài viết

    21 [NanoFate] [Trans] Last Chance (Cơ hội cuối cùng) - RatSkie

    AU (Alternative Universe - câu chuyện xảy ra ở một không gian khác với nguyên bản)

    Có một chút OOC (Out of character - tính cách của nhân vật khác so với nguyên bản)

    Văn án:
    Nanoha Takamachi vừa chuyển đến Học viện TSAB danh tiếng, nơi mà cô gặp được một cô gái vô tư, vô trách nhiệm, đầy mỉa mai: người không ngừng làm cô tức điên lên, nhưng vẫn thành công tóm được trái tim cô.

    Thể loại: Lãng mạn, hài hước, có chút ngược, có chút ngọt, không H

    Disclaimer:
    I don't own anything of this story except for the translation.
    mình không sở hữu bất cứ cái gì trong truyện này ngoại trừ công phiên dịch.

    Chap 1: Cô gái bước ra từ bụi cây


    Vài lời từ editor: đây là lần đầu mình trans truyện nên chưa có kinh nghiệm, mong mọi người thông cảm và đóng góp ý kiến. ^^

    Part 1

    Chuyện này nghe có vẻ lạ với bạn nhưng câu chuyện của tôi bắt đầu với một bụi cây.

    Kì cục lắm đúng không? Nhưng thật ra đó là cách tôi gặp được cô ấy. Đó là một cuộc gặp gỡ đầy tình cờ. Nó khiến tôi cảm thấy khó xử , khiến tôi bực mình, khiến tôi phiền muộn. Nó khiến tôi...biết yêu một người. Một cuộc gặp tuyệt vời và khó quên. Thật hạnh phúc nhưng cũng đầy đau khổ. Đó là số mệnh. Sau tất cả, cô ấy chính là định mệnh của tôi. (chơi chữ fate ^^)

    Có lẽ tôi nên lùi lại một chút để bạn có thể hiểu tại sao tôi lại có một cuộc chạm trán đầy kì lạ như vậy.

    Tôi mở mắt nhìn những tia nắng chói lóa chiếu vào qua khe cửa sổ.

    Chắc là lúc nào đó mình nên sửa lại nó. Tôi ngồi dậy và dụi cơn buồn mắt cho tỉnh táo. Rồi tôi chợt nhận ra điều gì đó. Tôi nhìn vật đáng thương trên cái bàn ngủ bên trái giường. Hay thật, mình dậy trước khi đồng hồ báo thức kêu.

    Như thể để trêu chọc tôi, nó reo lên với tiếng beep đầy phiền phức đó làm tóc gáy tôi dựng đứng hết cả lên. Tôi không biết tại sao nhưng cảm giác đó thật kì quái. Vậy nên, thay vì tắt nó, tôi cau có nhìn nó và ban cho nó một cái chết đẫm máu...đấy là nếu tôi có thể làm vậy.

    Cuối cùng, tôi vươn tay ra và tắt nó.

    Những lúc như thế này tôi thực sự ước mình có sức mạnh phép thuật. Như kiểu tôi có thể bắn tung mọi thứ sử dụng một khẩu pháo tập trung năng lượng phép thuật với một hệ thống nạp cartridge. Có lẽ trong một cuộc đời hoặc một không gian nào đó mà phép thuật và bay lượn là chuyện hoàn toàn hiển nhiên và dễ như ăn bánh vậy.

    Tôi bật cười trước ý nghĩ của mình và rời giường. Tôi giãn cơ đến khi cảm thấy thoải mái rồi vào phòng tắm để chuẩn bị đi học.

    Tôi nhìn vào chính mình trong gương. Và tất cả những gì tôi có thể nói là tôi chỉ là một kiểu con gái điển hình. Không có bất kì một khả năng đặc biệt nào. Tôi thuận tay trái và chỉ có vậy thôi. Nanoha Takamachi chỉ là một cô gái hoàn toàn bình thường, không có bất cứ năng lực đặc biệt nào cả. Mặc dù có một vài người nói tôi dễ thương và hấp dẫn nhưng điều đó thực sự không đủ sức thuyết phục tôi nói như thế về bản thân mình. Như vậy chỉ khiến tôi trở nên tự phụ, đúng không?

    Tôi mở vòi nước và bắt đầu rửa mặt như là một phần của một buổi sáng thông thường. Sau đó, tôi chải mái tóc màu nâu đồng của mình. Nó trông khá là tối màu đối với tôi và dài đến thắt lưng. Tôi có chiều cao trung bình. Tôi cao gần bằng mẹ mặc dù chỉ mới mười lăm tuổi và điều này khá là tốt. Trong khi đánh răng, tôi nhìn chằm chằm vào bản thân trong gương. Mắt tôi màu xanh hay màu lam đá phiến? Mà màu lam đá phiến là màu như thế nào? Sau khi đánh răng xong, tôi ra khỏi phòng tắm để thay đồng phục rồi cột tóc lên sang một bên theo kiểu đuôi ngựa mà tôi chưa bao giờ có thể canh vào chính giữa cho đúng. Tôi nhìn mình trong gương lần cuối. Um, trông hoàn toàn bình thường. Tôi cầm lấy cặp rồi đi xuống lầu để ăn sáng.

    Khi tôi vào phòng ăn, ba và mẹ đã ở đó. Một cách hết sức tự nhiên. "Buổi sáng tốt lành." Tôi chào ba mẹ và hôn má hai người. Momoko Takamachi đang chiên trứng trong chảo. Điểm mạnh của mẹ là nấu ăn và nướng bánh, đặc biệt là bánh ngọt. Tôi hiển nhiên đang học theo mẹ những thứ về nướng bánh.

    Shiro Takamachi đang ngồi ở bàn ăn đọc báo và, thỉnh thoảng, liếc thoáng qua chiếc điện thoại. Có lẽ ông ấy đang chờ một tin nhắn quan trọng hay một cuộc gọi khẩn cấp từ bệnh viện. Phải, ông ấy là một bác sĩ trị liệu và đối với công việc này ông rất nghiêm túc. Ông ấy nói với tôi là ông chuyên về nội khoa. Thuốc bên trong? (Nanoha đang nghĩ đến nghĩa trực tiếp của từ nội khoa). Dù sao thì đó cũng không phải thứ mà tôi muốn học.

    "Chào buổi sáng, con yêu." Mẹ nói với tôi trong lúc bày thịt xông khói và trứng trước mặt tôi.

    "Chào buổi sáng." Ba nói khi tôi ngồi xuống cạnh ông, không hề rời mắt khỏi tờ báo. "À, Nanoha?"

    "Dạum?" Tôi trả lời ba trong khi đang ngậm một nĩa đầy trứng trong miệng. Tôi nhìn ba, người mà trong có vẻ như đang dự định nói với tôi cái-gì-đó-mà-ông-đang-cố-gắng-nói.

    "Con nhớ chuyện ba nói về công việc mới của ba ở Mid không?"

    Uh-oh. Tôi không thích cái mà chuyện này hướng đến đâu à nha. Tôi nhanh chóng nhai và nuốt trứng trong miệng. "Dạ có?"

    Ông ấy gấp tờ báo lại.

    Ba đang gấp báo buổi sáng lại kìa! Ba không bao giờ làm thế trừ khi có chuyện gì đó thực sự nghiêm trọng! Mình đâu có làm gì sai đúng không? Mình sẽ gặp rắc rối sao? Khoan đã, ông ấy đang nói đến công việc ở Mid phải không? Vậy là không phải ba đang tức giận. Mình thoát rồi...tạm thời là vậy.

    "Hóa ra họ cần ba ở đó gấp để xem xét một số việc và họ đã sắp xếp nơi ở mới cho chúng ta. Vậy nên chúng ta sẽ chuyển nhà vào ngày mai."

    Tôi tưởng chuyện này chỉ xảy ra trên TV, hoạt hình, anime hay bất cứ nơi nào giả tưởng. Và tình cảnh này giống hệt như trên TV ngoại trừ một chuyện...nó đang xảy ra trong thế giới của tôi và nó không phải là ảo tưởng!

    Tôi há hốc mồm, mắt mở to trong sự ngạc nhiên. Và tôi có thể cảm nhận được chiếc nĩa trượt khỏi tay và rơi xuống sàn. Cảm giác cứ như thể đấng tối cao, người tạo nên cái vũ trụ bao la, vừa mới đi ngang qua căn phòng ăn này vậy. Cả căn phòng trở nên im lặng đến đáng sợ ngoại trừ tiếng nồi và tiếng đồ ăn sôi mà mẹ đang nấu.

    "Thêm trứng không con yêu?"

    Hả? Gì? Cái gì? "SAAAOOO CƠƠƠ??????" Phải nói là tôi có thể lấy hơi khá dài. Tôi đoán đó cũng là một điểm tốt về tôi- khoan, lạc đề rồi "Ý ba là sao khi nói chúng ta sẽ- dạ thôi, mẹ- chuyển nhà vào ngày mai chứ?" Tôi nhìn cái con người luôn có vẻ mặt bình tĩnh với mọi thứ mà tôi gọi là ba kia.

    Ba nháy mắt nhìn tôi như thể tôi vừa mọc thêm một cái đầu nữa vậy. Ông bối rối trước cơn bộc phát của tôi. "Sao con có vẻ ngạc nhiên vậy? Ba có nhắc tới chuyện này vào tháng trước rồi mà, đúng không?" Ông ấy nói như kiểu đó là chuyện hiển nhiên nhất thế giới vậy. Giống như hai cộng hai bằng năm vậy. Khoan đã, không đúng! Argh! Giờ tới lượt mình rối rắm rồi!

    "Một tháng trước? Nhưng ba à, lúc đó ba nói là nó chưa được thông qua kia mà! Chuyện này quá mức đường đột! Trường của con thì sao? Bạn bè của con..." Giọng tôi lạc dần và mặt tái nhợt đi. "Bạn của con!" Tôi cảm thấy muốn giựt tóc trong hoản loạn.

    "Việc con chuyển trường đã được sắp xếp rồi. Có một người trong ban quản lí trường con là một người quen cũ của ba và mẹ nên chuyện này sẽ dễ dàng thôi. Về phần bạn bè thì con có thể kết bạn mới ở trường mới ."

    Kết bạn mới ở trường mới? Ba làm như dễ lắm vậy! "Nhưng sao phải là ngày mai? Ý con là, như con đã nói, chuyện này quá đột ngột! Con phải chuyển trường trong khi bây giờ đã là giữa học kì đầu sao?"

    Lần này đến phiên mẹ nói chuyện "Con yêu, mẹ biết chuyện này rất đường đột. Và ba mẹ hiểu cảm giác của con. Nhưng mọi thứ đã được giàn xếp ổn thỏa cả rồi. Trường học, nhà mới của chúng ta và công việc mới của ba con đang chờ ông ấy đến. Mẹ hứa là khi ta đến đó, mọi việc sẽ ổn thôi, được chứ?"

    Vậy là mọi thứ đã được chuẩn bị ổn thỏa hết rồi sao? Không cho con lựa chọn nào khác ngoài thuận theo kế hoạch sao? Tôi thực sự muốn nói với họ như vậy. Nhưng tôi không thể. Là một đứa trẻ lớn lên trong gia đình Takamachi hiếm khi được đưa ra ý kiến của bản thân trừ khi bạn có một nguồn lực nào đó chống lưng. Đối với một cô gái mười lăm tuổi như tôi, còn lệ thuộc và dưới sự chăm sóc của ba mẹ, thì tôi không có gan mà đi làm chuyện đó. Haiz, mình đúng là đồ trẻ con mà.

    "Dạ."

    ~*~chỉ là vạch phân cách thôi =]~*~

    "Cậu sẽ chuyển đi à?" Bọn tôi đang ngồi ăn bữa trưa cuối cùng ở ngôi trường này của tôi tại băng ghế. Yuuno Scrya, bạn trai khá là thân của tôi (bạn thân là con trai nhé, không phải boyfriend đâu :3), nói trong kinh ngạc khi tôi thông báo cho cậu ấy biết tin.

    Thực ra, chuyện này đã được định trước khoảng một tháng trước nhưng vẫn chưa được thông qua. Vậy nên tôi không muốn thông báo tin này đâu trừ khi nó được phê duyệt. Và ba mẹ nói là nó đã được duyệt cách đây một tháng. Và sáng nay chỉ là họ nhắc qua với tôi thôi. Thỉnh thoảng ba mẹ bạn sẽ quên một vài thứ quan trọng và họ chỉ nhắc đến nó một cách hờ hững với bạn vào một bữa sáng đẹp trời nào đó.

    Tôi nhẹ nhàng gật đầu và cho cậu ấy một nụ cười đầy lo lắng. "Tớ xin lỗi vì đã không nói cho cậu biết sớm hơn, Yuuno-kun. Chỉ là.." Tôi gãi nhẹ má, một thói quen của tôi khi bồn chồn. "Tớ đang hi vọng rằng ba mẹ sẽ không theo kế hoạch và thay đổi ý định về việc chuyển nhà. Không may là tớ đã lầm."

    Yuuno vuốt mái tóc vàng của cậu ấy và đẩy kính vào, cố gắng tiêu hóa tất cả mọi thứ tôi vừa kể. Yuuno đã là bạn thân nhất của tôi từ năm ba tiểu học. Bạn tri kỷ, hẳn là bạn sẽ gọi như vậy, đến cả khi năm nhất cao học. Chúng tôi đã ở bên nhau từ khi đó nhưng không giống như bạn nghĩ đâu. Một vài người tưởng lầm chúng tôi là một cặp nhưng không phải vậy. Chỉ là tôi không nhìn Yuuno theo kiểu đó.

    Cậu ấy bất lực thở dài. "Nanoha..." Yuuno nhíu mày và híp đôi mắt màu xanh ngọc nhìn tôi. Rõ ràng cậu ấy đang cố không hỏi dồn dập tôi. "Vậy khi nào cậu chuyển đi?"

    Tôi cắn một miếng sandwich. Tôi ngước nhìn lên bầu trời như thể câu trả lời đang ở trên đó vậy. "Um, tớ nghĩ, ba nói là ngày mai."

    "Cậu nói là cậu chuyển đi đâu ấy nhỉ?" Yuuno uống một ngụm nước từ chai nước của cậu ấy.

    "Mid-Childa?"

    Cậu ấy gần như bị sặc nhưng vẫn thành công nuốt xuống một cách an toàn. "Mid-Childa?" Yuuno đập trán. "Chỗ đó hình như cách đây ba thị trấn và hai chuyến tàu lận đó!"

    Chỗ đó xa tới vậy sao? "Thật sao? Tớ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện khoảng cách cả. Tớ nghĩ là cậu làm quá nó lên thôi, Yuuno-kun." Tôi vừa cười vừa xoa phía sau cổ. "Cậu nhắc tớ mới để ý, nó quả thật có chút xa với Uminari." Tôi chán nản thở dài. Mình đùa ai được chứ? Nó có thể ở bên kia của thế giới luôn ấy chứ! "Tớ không muốn chuyển nhà chút nào. Nơi đây đã luôn là nhà của tớ suốt mười lăm năm qua và chỉ vì công việc của ba mà tớ phải chuyển đi." Thật không công bằng chút nào.

    Yuuno ôn nhu nhìn tôi và tôi có thể nói là cậu ấy đang cố gắng tìm từ ngữ chính xác để an ủi tôi. "Thật ra mà nói thì tớ cũng không muốn cậu chuyển đi nhưng ba cậu cũng sẽ không đổi ý dù ông ấy nghe chúng ta nói đâu. Chuyện này có lẽ sẽ khó khăn- không, nhất định sẽ khó khăn, nhất là với cậu trước tiên-"

    Wow. Cậu ấy đúng là đang tỏ ra rất thành thật. "Cảm ơn cậu, Yuuno-kun-"

    "-nhưng! Tớ chắc chắn là, nếu là cậu, cậu sẽ vượt qua thôi. Cậu sẽ kết thiệt nhiều bạn mới và tạo thiệt nhiều kỉ niệm mới. Hẳn là sẽ như vậy." Cậu ấy cười toe toét với tôi sau khi nói xong khúc cuối.

    Tôi cảm thấy mình trở nên vui vẻ hơn một chút. Nghe một người thân với mình nói như vậy khiến mọi thứ trở nên có sức thuyết phục và quan trọng hơn. "Cậu biết không, khúc cuối thật sự không cần thiết đâu." Tôi cười. Có lẽ chuyển đến một nơi mới – một ngôi trường mới cũng không tệ đến vậy. Tôi cầm lon Diet Coke lên gần môi.

    "Vậy cậu định nói sao với giáo viên và các bạn cùng lớp?"

    Giờ lại đến lượt tôi thành người bị sặc.

    Hết Part 1

    Đôi lời từ tác giả: Các bạn thấy thế nào? Tệ? Cực kì tệ? Khiến bạn mắc ói? Vậy thì cho tôi xin lỗi. Như tôi đã nói, mọi lời nhận xét và chỉ trích đều được hoan nghênh. *trang bị áo giáp và khiên tới tận răng*

    thay đổi nội dung bởi: Tora Kazanari, 09-01-18 lúc 20:07

  2. Có 1 thành viên thích bài viết của Tora Kazanari:


  3. #2
    Tham gia ngày
    Jan 2018
    Tuổi
    18
    Bài gởi
    20
    Được thích 9 lần trên tổng số 9 bài viết

    21 Ðề: [NanoFate] [Trans] Last Chance (Cơ hội cuối cùng) - RatSkie

    Part 2

    Được rồi, cuối cùng cũng tới cái buổi sáng mà tôi dành cả ngày hôm qua để hoảng sợ. Chúng tôi sẽ chuyển đến một nơi ở mới. Cũng vì chuyện này mà tôi mất ngủ cả tối hôm qua. Và khi tôi nói mất ngủ, ý tôi không phải loại mất ngủ vì hào hứng mà bạn hay gặp vào cái đêm trước ngày đi chơi xa đâu. Và đâu chắc chắn không phải cách tốt nhất để bắt đầu một buổi sáng thứ tư. Phải nói là khá là bất ngờ khi tôi tiếp thu mọi chuyện khá tốt. Và tôi nghĩ là ba mẹ cũng nhận ra điều này từ lúc họ liên tục nói vs tôi những câu như "Con ổn không, con yêu?" hay "Chuyện như thế này là tốt nhất con à." hoặc "Mọi chuyện sẽ sớm trở lại bình thường thôi." Chắc rồi, ba mẹ làm như nó sẽ thực sự ổn được vậy.

    Những nhân viên vận chuyển mà ba đã thuê tới sớm vào sáng hôm đó. Họ chất phần lớn đồ nội thất của chúng tôi lên xe tải. Xem họ làm việc là một việc hết sức nhàm chán nhưng tôi đoán đó là chuyện duy nhất tôi có thể làm trong lúc đợi ba mẹ gọi lên xe. Tôi ngồi trên bậc thềm của ngôi nhà sắp-trở-thành-nhà-cũ của chúng tôi, chờ ba mẹ gọi ra. Những gì tôi đang làm chỉ có vậy và thở dài. Tôi nhận ra là gần đây tôi thở dài hơi bị nhiều rồi.

    Tôi lấy điện thoại, nhân tiện cho bạn biết luôn là nó có màu hồng, ra khỏi túi bên trái quần jean. Không có tin nhắn mới nào cả. Yuuno không hề nhắn tin cho tôi kể từ hôm qua. Chúng tôi vừa kết thúc một ngày ở trường như thường lệ. Chúng tôi đến trường, cố gắng không chết vì chán, cố hết sức trả lời những câu hỏi gần như bất khả thi. Chúng trông như những đoạn mã do người ngoài hành tinh gửi từ ngoài không gian vậy! (Ờ thì, đối với Yuuno mà nói thì chuyện này dễ như ăn bánh. Cậu ấy là một thiên tài đó! Một ví dụ điển hình cho hình tượng "con nhà người ta"! Tôi thề là cậu ấy có thể trở thành giáo sư đại học nếu cậu ấy đeo một bộ râu giả hoặc nhận một trong những giải thưởng mà có tên bắt đầu bằng chữ N ấy.)

    "Con chuẩn bị xong chưa Nanoha?"

    Mẹ bước ra khỏi nhà cùng với ba. Ba khóa cửa lại và giao nó cho một nhân viên vận chuyển mà trông có vẻ có chức vụ cao hơn những người khác. Ông ấy đang đưa ra vài hướng dẫn phút chót cho người đó. Nhân viên vận chuyển mà cũng có cấp bậc nữa sao?

    "Dạ rồi, mẹ." Con đâu còn lựa chọn nào khác đâu đúng không? Tôi đang cố gắng không tỏ ra buồn bã về việc chuyển đi lần này. Tôi nói thật đó!

    Mẹ ôn nhu nhìn tôi. "Mọi chuyện sẽ ổn thôi, con yêu."

    "Con biết mà" Thật ra con không biết gì cả. Đằng nào cũng đâu phải ba mẹ là người phải chuyển trường và bắt đầu mọi thứ lại từ đầu đâu.

    Ba nói chuyện với người nhân viên xong về ngôi nhà và nội thất xong rồi tiến về phía chúng tôi. "Được rồi, mọi người lên xe đi."

    Yuuno-kun không có ở đây. Tất nhiên là vậy rồi. Hôm nay là ngày đi học mà! Nhắc tôi nhớ rằng tôi vừa mới thở dài lần nữa. Tôi thật sự nên ngừng thở dài khi còn có thể.

    Mọi thứ diễn ra thật nhanh. Nó tạo cảm giác không chân thực. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chuyển nhà vào thứ tư. Giáo viên chủ nhiệm của tôi đã khác là- ờm, nói ngạc nhiên thì có vẻ hơi quá nhẹ rồi. Thầy ấy luyên thuyên suốt cả buổi rằng thầy là một giáo viên tồi vì đã không thể tổ chức một bữa tiệc chia tay đàng hoàng cho tôi. Tôi đã nói với thầy là không sao cả. Dù sao thì thầy cũng chỉ biết tin vào những phút chót thôi. Không có ai trên thế giới có thể được chuẩn bị đầy đủ về mặt tâm lí cho những sự kiện lớn như thế này cả. Ngay cả tôi là nhân vật chính trong chuyện này mà còn không được chuẩn bị đây.

    Chuyện này đúng là tồi tệ hết sức mà.

    Điện thoại tôi reo lên báo cho tôi biết có tin nhắn mới. Tôi uể oải móc nó ra. Tôi nghĩ là nhận thức về việc tôi sẽ chuyển nhà đang thấm dần vào rồi. Yuuno-kun? Là tin nhắn từ Yuuno! Cậu ấy nhắn tin trong giờ học sao? Mà thậm chí cậu ấy biết làm vậy nữa hả? Tôi mở tin nhắn ra.

    Và tôi không thế không cười trước những gì bạn tôi đã viết:

    *ôm* Xin lỗi, tớ đã không thể ở đó để tiễn cậu. (T^T)

    Nhưng hãy nghĩ như thế này, chúng ta không cần phải nói lời tạm biệt với nhau. Tớ biết là cậu sẽ kết thiệt nhiều bạn mới ở ngôi trường mới. Và khi cậu làm được như vậy thì cũng đừng quên tớ nhé? Dù cậu ở bất cứ đâu thì chúng ta vẫn sẽ mãi là bạn! (^_^)

    Chúng ta sẽ gặp lại nhau như mọi lần. Tớ sẽ đến thăm cậu khi có thể. Hẹn gặp lại nha! \(^o^)/

    P.s. Tớ biết mà, tớ sến súa lắm đúng không? ORZ

    "Thiệt tình, Yuuno-kun này." Tôi lẩm bẩm với bản thân và không thể không cười. Điều đó thật sự khiến tớ cảm thấy khá hơn nhiều đấy. Cảm ơn nhiều nhé, Yuuno-kun!

    Sau khi đọc tin nhắn của Yuuno, tôi bắt đầu nhận ra là chúng tôi sắp ra khỏi thị trấn. Ba và mẹ đang trò chuyện sôi nổi với nhau về nơi ở mới. Họ liên tiếp hỏi tôi về các thứ và tôi chỉ cho họ câu trả lời họ cần rồi ngồi im lặng. Không phải tôi buồn họ hay gì đâu. Chỉ là tôi đang cố khắc ghi tất cả những cảnh vật đã quen thuộc với tôi suốt mười lăm năm qua trước khi nó bị thay thế bằng những thứ mới mẻ và lạ lẫm hơn.

    Đi đến một nơi nào đó để đi chơi khiến tôi bồn chồn nhưng cũng rất hào hứng. Nhưng chuyển đến một nơi để định cư lâu dài lại là chuyện hoàn toàn khác. Tôi vẫn bồn chồn và hào hứng nhưng phần bồn chồn chiếm nhiều hơn.

    Nếu tôi không kết bạn được thì sao? Nếu tôi gặp một khoảng thời gian khó khăn thì sao? Nếu không ai muốn làm bạn với tôi thì sao? Tôi biết mẹ, ba, Yuuno bảo tôi rằng mọi thứ sẽ ổn thôi nhưng tôi không thể không tự hỏi liệu có đúng như họ nói hay không. Nếu mọi chuyện sẽ ổn là một khả năng thì vẫn khả năng mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ. Xác suất 50/50. Vậy mình nên tin vào cái nào bây giờ?

    Tôi nhìn khung cảnh lướt qua ngoài cửa kính. Trông thật giống như thôi miên vậy. Tất cả nhìn như những vệt mờ nhạt. Trước khi tôi nhận ra, mọi thứ trở nên tối sầm lại.

    ~*~ chỉ là vạch phân cách thôi :3 ~*~


    Nanoha...

    Nanoha...

    "Dậy đi con yêu. Chúng ta đến nơi rồi." Tôi rên rỉ và cằn nhằn trong đầu rằng vì sao cổ với vai lại nhức đến vậy. À phải rồi, mình đã ngủ trên xe. Đầu cũng nhức nữa. Rõ rang là tôi bị thiếu ngủ và thật sự cần phải đánh một giấc. Mẹ đã mở cửa để gọi tôi dậy. Wow, mình hẳn là ngủ sâu lắm mới không nhận ra là mình đã đi qua ba thị trấn. Giờ thì mình cảm thấy Uminari đang ở thật xa. Tôi buồn bã nghĩ vậy với bản thân.

    Tôi xuống xe và lần đầu nhìn ngôi nhà mới của tôi. "Wow" là tất cả những gì tôi có thể nói. Đối với một thứ được chuẩn bị gấp rút mà nói thì nơi này thật hoành tráng. Ngôi nhà trông hoàn toàn mới. Nó cao hai tầng với những bức tường được sơn trắng tinh khôi và nó tạo cảm giác của một ngôi nhà ở khu ngoại ô. Khác hoàn toàn so với ngôi nhà cũ. Đèn đã được bật sẵn và bên trong nhìn còn bá cháy bọ chét hơn nữa. Mà đó ngay từ đầu đâu phải là một từ- cái đó là đèn chùm bằng pha lê hả trời?

    Ba mẹ đã vào trong để giúp nhân viên vận chuyển biết chỗ để nội thất. Trong lúc người lớn đang bận dỡ đồ ra, tôi tự do khám phá ngôi nhà. Tôi đang chuẩn bị đi lên lầu khi mẹ la lên rằng phòng tôi ở trên tầng ba bên phải. Tôi lon ton nhảy lên lầu mà quên mất rằng một lúc trước mình còn đang rầu rĩ về việc chuyển nhà. Hiện tại tôi rất hào hứng về căn phòng mới của mình!

    Tầng ba bên phải đúng không ta? Khi tôi đến cửa, tôi nhận ra rằng tay nắm cửa được thiết kế giống như những kiểu dành cho quý tộc và người giàu mà bạn hay thấy trên TV ấy. Nó chắc chắn là được mạ vàng! Tôi kêu thét lên đầy phấn khích trong đầu. Khoan, bình tĩnh nào Nanoha. Đừng tỏ ra quá khích chỉ vì một cái tay nắm cửa chứ! Tôi cố gắng bình tĩnh lại. Tỏ ra kích động chỉ vì một cái tay nắm cửa có chút đáng xấu hổ rồi.

    Tôi mở cửa và bị choáng ngợp trong ba giây! Phòng tôi trông tuyệt đối tráng lệ! Căn phòng này to gấp đôi phòng cũ của tôi và còn có cả ban công nữa. À, và không có gì lạ khi nó không có giường. Giường tôi đang ở dưới lầu và nó có vẻ không được hợp với căn phòng lắm. Căn phòng này đủ rộng để chứa một chiếc giường cỡ king-size nhưng tại sao tôi lại cần một cái giường to vậy chứ? Tôi băng qua phòng và đến chỗ cửa dẫn ra ban công. Tôi nhìn quét qua và nhận ra có vài người hàng xóm đang ra khỏi nhà. Tôi khá chắc rằng họ đang thắc mắc là những người mới chuyển đến là ai. Bỏ qua chuyện đó và trở về với cái ban công nhỏ xinh của tôi nào. Tôi có thể làm khá nhiều thứ ở đây. Tôi có thể đọc sách, ngắm sao hay thậm chí làm như Juliet trên ban công của cô ấy, trừ chuyện tôi không có ai làm Romeo cả. Và không, chắc chắn không phải là Yuuno-kun! Mình không nằm mơ đó chứ? Tôi nhéo má mình và giữ như vậy. Đau thiệt đó!

    "Không, không phải mơ đâu con." Ba tự nhiên dựa cửa nói. Ba đứng đó từ khi nào vậy?

    "Ba." Tôi ôm ông ấy và ông ấy ôm lại cùng với một nụ hôn trên đầu tôi. "Con nghĩ là ba đang bận dưới lầu chứ?"

    "Ba đang bận cho đến khi mẹ kêu ba lên xem con thế nào." Tôi bối rối nhìn ông ấy. Ông nhún vai. "Mẹ nói con có thể đang dỗi vì chuyện này. Ý ba là đây cũng một phần là lỗi của ba vì không nói cho con sớm hơn."

    Ờ thì ba à, đây toàn bộ là lỗi của ba mà. Nhưng tôi sẽ không nói với ông vậy đâu. "Ba đừng lo, con biết là ba bận việc mà. Hơn nữa, ba làm điều này vì cả nhà...nhưng là, một lời cảnh báo nho nhỏ vẫn là tốt hơn vào lần sau, được không ba?"

    Ba tươi cười với tôi. "Ba xin lỗi con, thiệt đó." Và ôm tôi thật chặt. "Mọi thứ sẽ ổn thôi. Ba hứa với con đó."

    Tôi cười trong vòng tay của ba. "Nyahaha! Con biết mà." Và ôm ông thật chặt lần cuối trước khi vỗ lưng ông. "Ba thả con ra được rồi đó!"

    Ông ấy sảng khoái cười to rồi vò tóc tôi. "À mà này," Ba vòng tay qua vai tôi nói và tôi vòng tay qua eo ông đi vào phòng. "Con sẽ bắt đầu đi học vào ngày mai. Bạn ba đã hoàn tất giấy tờ và con đã sẵn sàng để đi rồi."

    Mém xíu nữa mình quên mất vụ này. "Mà trường con sẽ học là trường như thế nào vậy ba? Con quên hỏi ba chuyện này rồi."

    "À?" Ba nhướng lông mày nhìn tôi. "Ba nghĩ là con nghe về nó rồi. Là học viện TSAB."

    "Nghe như học viện quân đội vậy."

    Ba vui vẻ cười lớn. "À, thì nó đúng là như vậy mà. Nhưng họ chuyển sang học viện thông thường khoảng hai trăm năm sau khi thành lập. Và nó vẫn luôn là một học viện bình thường kể từ khi đó, nơi dành cho đủ loại học sinh từ tiểu học đến đại học. Con nên biết rằng ba và mẹ con là cựu sinh viên của trường đó."

    Điều đó thật sự khiến tôi tự hỏi rằng rốt cuộc là ngôi trường này được bao nhiêu tuổi rồi vậy. "Con chắc là nó sẽ rất tuyệt đó ba à." Tôi cố để không tỏ ra mỉa mai về nó. Nhưng biết ngôi trường mình sắp học từng là trường quân đội, tôi nghĩ mình đã biết tại sao ba lại nghiêm khắc và bảo thủ đến vậy. Nhưng tại sao mẹ lại không giống vậy? Thôi kệ, để lúc khác nghĩ vậy.

    "Dù sao thì cũng còn khá sớm. Con có muốn nhập học muộn hơn một chút không? Ba nghĩ là ba có thể giật dây cho con." Ba tinh nghịch nháy mắt và tôi có thể đoán là ông muốn về thăm lại ngôi trường cũ của ông.

    Tôi thật sự không thể nói không với ông ấy. Vậy nên tôi trả lời: "Dạ được, sao lại không chứ?"

    "Tuyệt! Ba sẽ quay lại sau. Ba cần phải gọi một cuộc điện thoại." Rồi ông ấy rời phòng tôi như một đứa trẻ hào hứng vì được qua nhà và chơi với bạn vậy.

    Mình đoán là chuyện cũng không tệ lắm. Ý mình là, mẹ và ba cũng đã học trường đó vài năm trước đây. Mình chắc là mình sẽ ổn thôi.

    Chắc hẳn là như vậy.

    Hết part 2

    Omake

    Editor: Và cut! Hôm nay tới đây thôi. Vất vả cho mọi người rồi~

    Nanoha: *nhìn tác giả cười thân thiện* Lâu như vậy rồi mà tôi chưa được đóng chung vs Fate-chan là sao nha~?

    Tác giả: *đứng hình OwO"* Ách..à thì, đã định là gần cuối chap sẽ gặp cơ mà..khi nào tới cuối chap thì còn tùy vào... *liếc editor > >"*

    Nanoha: *quay qua nhìn editor* *tiếp tục cười* Tora-chan~?

    Editor: Tại người ta bận chứ bộ, đâu phải muốn trễ vậy đâu! *mặt đáng thương QwQ* *lầm bầm* Mới có mấy ngày mà làm thấy ghê hà.. _ __"

    Nanoha: Hửm~? ^^#

    Fate: *mặt bất đắc dĩ cười ^^"* *lại xoa đầu Nanoha* Thôi được rồi, đừng nháo hai người đó nữa. Tác giả thì viết hoàn truyện rồi còn Tora thì cũng học năm cuối cấp ba rồi, bận nên trễ là chuyện bình thường mà.

    Editor + tác giả: *bay lại ôm Fate* *vừa khóc vừa hô* Đúng là chỉ có Fate hiểu chúng ta!!! T^T

    Nanoha: *người bừng bừng sát khí* *mặt cười cười cầm Raising Heart lên* Raising Heart~

    Raising Heart: Yes, my master. Stand by ready.

    Tác giả: *toát mồ hôi hột* Thấy mẹ rồi.. OwO"

    Editor: *mặt hoảng sợ* Chết cha chưa?! O[]O"

    Nanoha: *mặt xám xịt nhưng vẫn tươi cười vui vẻ* Starlight...

    Editor + tác giả: *cong đuôi lên chạy*

    Fate: Khoan đã Nano- !

    Nanoha: BREAKER!!!!!

    Người dẫn truyện: Và một luồng sáng màu hồng khổng lồ đã thổi bay luôn cả cái phim trường và san bằng mọi thứ thành bình địa.

    Tác giả: *nằm thoi thóp* @w@

    Editor: *one hit K.O* XwX

    Nanoha: Dám đụng vào Fate-chan là không được đâu à nha~ :3

    Fate: *vỗ trán* Nanoha, cậu xử người ta như vậy rồi truyện bị drop thì sao? _ __"

    Nanoha: Ờ thì...nyahaha~? ^^"

    Người dẫn truyện: Vậy là chúng ta nên kết thúc tiểu cảnh tại đây trước khi Bạch Qu- à nhầm, quý cô Ace of Aces đây quyết định bộc phát lần nữa và giết thêm ai đó.

    Nanoha: *lườm người dẫn truyện* Gì? Mới nói xấu gì tui đó? = =

    Người dẫn truyện: *bỏ chạy* *hô lớn* Không có gì đâu a! Hẹn gặp lại mọi người ở part 3, cũng là part cuối của chap này nhé! ^^)/

    Vài lời từ editor: Thấy part này hơi ngắn nên thêm omake cho mọi người đỡ chán đó mà. :3

  4. #3
    Tham gia ngày
    Jan 2018
    Tuổi
    18
    Bài gởi
    20
    Được thích 9 lần trên tổng số 9 bài viết

    21 Ðề: [NanoFate] [Trans] Last Chance (Cơ hội cuối cùng) - RatSkie

    Part 3

    Lúc tôi soạn ra xong một số thứ cần thiết như đồ ngủ và vật dụng trong nhà tắm, tôi đi xuống lầu để xem ba mẹ đang làm gì. Những nhân viên vận chuyển vừa mới hoàn thành việc dỡ xuống đồ nội thất và đồ dung cá nhân của chúng tôi. Với một nhóm người lớn như vậy, họ hoàn thành công việc khá là nhanh. Sau khi nhận lời cảm ơn từ ba mẹ, họ trở về Uminari. Họ may mắn thật đó.

    Sau khi ba gọi cho bạn ba về việc ba muốn về thăm lại học viện, ông ấy kể cho mẹ nghe về kế hoạch của ông. Hiện tại, ba người chúng tôi lại một lần nữa lên đường và đang trên đường đến học viện TSAB danh tiếng.

    "Học viện có chút xa đó Nanoha." Ba tôi nói trong lúc đang lái xe. "Vậy nên con phải đón xe buýt mỗi sáng. Hoặc ba có thể chở- "

    "Ba, con sẽ đi xe buýt." Tôi ngắt lời ông. "Nhưng con cũng cảm ơn lời đề nghị của ba." Thỉnh thoảng được chở đi cũng tốt. Nhưng tôi sẽ giữ lại cho những dịp đặc biệt hoặc khẩn cấp. "Con còn có thể đi bộ đến trường, nếu con dậy đủ sớm."

    "Như vậy rất tốt, con yêu." Mẹ nói. "Vận động cũng tốt. Nhưng là, học viện cách nhà mới của chúng ta tận mười lăm phút đi bộ. Con sẽ đến trễ nếu con không tính đủ thời gian mất."

    "Con sẽ cố gắng hết sức mà." Tôi hăng hái nói.

    Bây giờ đã là tám giờ hơn. Vậy nên tôi đoán tiết đầu đã bắt đầu từ lúc chúng tôi đến cổng trường, không có mấy ai xung quanh đây cả. Oh! Và để tôi nói cho bạn biết một thứ về ngôi trường này. Nó to kinh khủng luôn! Tôi biết ngôi nhà mới khá hoành tráng nhưng tôi không nghĩ là ngôi trường cũng vậy. Mà mấy nơi hoành tráng thì sao chứ? Tôi có cảm giác là học sinh và những người xung quanh thành phố này cũng tính là sang chảnh nữa.

    Tuyệt thật, mình may ghê nên mới dọn đến cái thành phố mới và hoành tráng này, nơi mà mình chẳng thể nào hòa nhập được. So với Mid-Childa, Uminari giống một thị trấn ngoại ô hơn. Mid-Childa giống như...nói sao nhỉ? Hiện đại hơn? Tôi không xài từ "hoành tráng" nữa đâu. Tôi nghĩ là tôi hơi lạm dụng nó rồi. Um, hiện đại. Cứ vậy đi.

    Tuy là chúng tôi đang ở cổng trước, tôi có thể nói là ngôi trường này thật khổng lồ. Ý tôi là, nội cái đài phun nước trước cái mà tôi đoán phòng hành chính thôi là đã muốn nói lên nguyên cái ngôi trường rồi. Nó như thể đang la lên rằng 'Tôi là một cái đài phun nước to kinh khủng trong một cái trường bự tổ chảng!' vậy đó. Đấy là nếu đài phun nước có thể la được.

    Chúng tôi đậu xe trước phòng hành chính và xuống xe. Điều khiến tôi ngạc nhiên là có ai đó đang đi về phía chúng tôi. Một người phụ nữ cao, hấp dẫn với mái tóc màu xanh mòng két vẫy tay với chúng tôi và tôi đoán cô ấy hẳn là bạn của ba mẹ, một thành viên của ban giám hiệu trường, người sắp xếp việc chuyển trường của tôi. "Shiro! Momoko!"

    "Lindy! Lâu rồi không gặp cậu!" Mẹ tôi vẫy tay lại và gặp người phụ nữ đó giữa đường. Hai người họ ôm và cười với nhau.

    Ba trìu mến mỉm cười và khóa xe. "Tớ thấy cậu chẳng thay đổi chút nào cả, Lindy."

    "Cậu nói vậy là có ý gì? Tớ có thể nói là mình đã trưởng thành khá tốt đó nha." Cô ấy cười đầy vui vẻ và bắt đầu nhận ra tôi đang ở đó. "Và con hẳn phải là Nanoha-san?"

    "D-Dạ?" Tôi bắt đầu bồn chồn khi gặp một nhân vật có tầm quan trọng lớn với ngôi trường này, người mà tình cờ là bạn của ba mẹ. Có vẻ như cuộc sống của tôi nơi trường học này sẽ khó nhằn về sau đây. "Rất hân hạnh được gặp cô, con là Nanoha Takamachi." Tôi cúi chào và cố gắng để bình tĩnh.

    Cô hài lòng gật đầu. "Hân hạnh được gặp con, Nanoha-san. Cô là Lindy Harlaown, một người bạn cũ của ba mẹ con. Cô chắc chắn là con sẽ có một khoảng thời gian tuyệt vời ở nơi đây trong TSAB."

    "Lindy là phó ban phụ trách trường và đồng thời là hiệu trưởng bên cao học. Cô ấy sẽ là hiệu trưởng của con từ ngày mai Nanoha." Ba thêm vào. Hoặc tôi nên nói là, gián tiếp cảnh báo tôi cư xử cho đúng mực khi tôi bắt đầu học vào ngày mai vì họ có thể hỏi về quá trình học của tôi bất cứ khi nào họ muốn. Mình sẽ bị họ giám sát như một con diều hâu đây.

    "Oh, hush, Shiro, " Lindy vui đùa vỗ cánh tay ông. "cậu đừng dọa con bé như vậy. Đừng lo Nanoha-san! Cô không đáng sợ như ba con nói đâu. Dù cô hi vọng một số quy định được tuân theo nhưng cô tin vào hệ thống tự quản của học sinh."

    Hệ thống tự quản của học sinh?

    "Ôi trời, TSAB vẫn còn sử dụng hệ thống đó sao? Thật hoài niệm." Mẹ nhận ra tôi đang nhìn bà với vẻ mặt khó hiểu. "Nanoha, học viện TSAB sử dụng một hệ thống gọi là hệ thống tự quản của học sinh. Nó có nghĩa là ngôi trường được vận hành bởi chính học sinh và sự giám sát chỉ cần đến trong những trường hợp đặc biệt khi cần thiết. Nhưng phần lớn thời gian những học sinh đứng đầu sẽ đưa ra quyết định cho những sự việc của học sinh và tất cả những khu vực khác miễn là họ có thể thi hành trách nhiệm mà không gặp rắc rối."

    "Wow, y như trường để huấn luyện lãnh đạo tương lai vậy." Điều này cực kì tuyệt vời. Một ngôi trường được điều hành bởi học sinh.

    Lindy cười. "À thì bọn cô tin tưởng vào phương châm của trường 'Thế hệ trẻ là hi vọng trong tương lai của chúng ta'. Mà chúng ta cũng không nên đứng ngoài đây quá lâu. Hãy vào trong uống trà và bàn về những bước chuẩn bị cuối cùng cho việc chuyển trường của Nanoha-san."

    Guh. Tôi thực sự không muốn nghe những thứ nhàm chán đó đâu. Tôi chán nản thở dài. Và tôi nghĩ tôi đã làm vậy một cách khá thận trọng. Nhưng hóa ra là tôi đã sai.

    "Nanoha, như là một phần thưởng, con có thể khám phá khuôn viên trường bao lâu con thích. Cô đoán con chưa tham quan khuôn viên trường bao giờ đúng không?"

    "Dạ chưa, thưa cô."

    "Vậy thì chỉ thị đầu tiên của cô với tư cách là hiệu trưởng mới của con đây. Cô lệnh cho con tham quan một vòng quanh trường nhưng nhớ quay lại sau một giờ, được chứ? Cô và ba mẹ con sẽ đi gặp hội học sinh. Ba con sẽ nói vs con những gì con cần biết."

    "Vâng, thưa cô!" Khoan đã, sao mình lại chào kiểu quân đội vậy?

    Hiệu trưởng Lindy vui vẻ cười lớn. "Cô ước gì con cô cũng ngoan ngoãn như con vậy. Fate có thể kết bạn với một người như con đấy, Nanoha-san."

    Eh? Fate?

    "Vậy, Nanoha, tham quan trường vui vẻ nhé!" Hiệu trưởnng Lindy vẫy tay với tôi dẫn ba mẹ vòa phòng hành chính.

    "Đừng lang thang quá xa nhé, con yêu." Mẹ nhắc tôi như thể tôi mới 9 tuổi vậy.

    Tôi bĩu môi và nói " Mẹ, con đâu còn 9 tuổi nữa."

    Ba cười "Ba mẹ biết mà, công chúa của ba mẹ. Chỉ là con nhớ cẩn thận được chứ? Chúng ta sẽ gặp lại sau." Với lời dặn dò như vậy, ba vị người lớn đi vào trong và bàn bạc những vấn đề của người trưởng thành mà một đứa 15 tuổi như tôi chẳng bao giờ để ý tới. Tôi đoán vậy.

    Vậy nên với một cú vỗ nhẹ vào hai bên má, tôi lon ton xuống những bậc thang của phòng hành chính- khoan, đổi thành tòa nhà hành chính đi, để bắt đầu chuyến tham quan một mình quanh học viện TSAB rộng lớn này. Tôi không biết bắt đầu từ chỗ nào nên tôi chỉ lang thang một cách bâng quơ và nhìn xung quanh. Tôi không thể không ngưỡng mộ nơi này. Một lần nữa, như tôi đã nói, khuôn viên này rộng ghê luôn! Và đây mới chỉ là khu cao học.

    "Sao mình lại ở đây nhỉ?"

    Tôi không thông minh cũng không giàu hay lôi cuốn. Tôi chỉ ở đây vì nó ở trong cùng một khu vực với chỗ ba tôi làm việc. Tôi cảm thấy như một tảng đá giữa một vườn hoa hồng, hoàn toàn không ăn nhập gì, đồng thời hoàn toàn bị che lấp và trở nên không quan trọng. Ầy, mình lại bắt đầu thương hại bản thân nữa rồi.

    Từ xa, tôi có thể nghe thấy vài tiếng la hét và một vài người kêu tên ai đó. Tôi không thể nhận ra được họ đang nói gì hay đang tìm ai. Tất cả những gì tôi biết là tôi không nên dính vào việc của họ. Đó có thể là một hoạt động lớp mà tôi không nên xen vào hoặc tôi sẽ gặp rắc rối. Tôi đã quyết định rằng mình sẽ không gây ra bất cứ rắc rối nào trong thời gian tôi ở đây.

    Bỏ qua những tiếng ồn ở phía xa, tôi tiếp tục chuyến tham quan của mình và đến một khu vườn tuyệt đẹp trải dài với những hàng cây hoa anh đào trông như vô tận. Khu vườn được phân ra một cách đơn giản. Có nhiều loài hoa khác nhau, mỗi loài tôn lên những loài còn lại. Những bụi cây và hàng rào cây xanh cũng làm nổi bật lên nơi này nhưng vẫn thành công trong việc thu hút sự chú ý của tôi về việc nó trông đầy sức sống và tươi sáng như thế nào, như thể chúng được định để đặt trông cùng một khoảng đất vậy. Phần lớn chúng đã nở rộ. Dù sao thì bây giờ vẫn đang là mùa xuân mà. Hoa anh đào rơi xuống khiến nơi này tựa tiên cảnh. Những hàng cây hoa anh đào nhìn như vô tận tạo nên bầu không khí của một nơi thiêng liêng, một kỳ quan phi phàm đầy bí ẩn và hoang sơ. Nó tạo cho tôi cảm giác như mình được chuyển đến một thế giới khác chứ không phải học viện TSAB.

    Nó là một sự sắp đặt hoàn hảo và tôi có linh cảm là mình sẽ có một cuộc gặp gỡ định mệnh ở đây. Hẳn rồi, chuyện đó chỉ xảy ra trong shoujo manga mà thôi.

    Tôi giật nảy mình khi chợt nghe thấy tiếng xào xạc từ một bụi cây cách tôi vài mét. "Cái gì vậy?" Bình thường tôi sẽ không đến gần bất cứ thứ gì kì lạ hay đáng ngờ, sợ rằng có thể có thứ gì đó đáng sợ bước ra. Bụi cây bắt đầu lay động lần nữa và tôi từ từ tiếp cận nó. Rồi một thân ảnh nhảy ra. "WAAAAAAAHHHH!"

    Tôi hẳn là đã đề cập đến chuyện tôi có dung tích phổi lớn nhưng tiếng hét đó của tôi thiệt là bá à nha. Cầu trời là không có ai nghe thấy tôi hoặc, tệ hơn, nhìn tháy tôi té xuống đất.

    Sau khi tôi xong việc với tiếng hét huyền thoại của mình và đủ bình tĩnh, tôi nhận ra vừa rồi là một người nhảy ra và té lăn ra trên mặt đất. Chính xác hơn là một cô gái...với mái tóc dài màu vàng óng.

    "Cậu- Cậu là ai?" Tôi nói lắp bắp trong lúc đứng dậy và phủi bụi khỏi váy. "C- Cậu vừa bất ngờ từ không đâu bước ra!" Tôi chỉ ra, phát cáu vì bị làm cho bất ngờ như vậy. Mông mình đau quá đi.

    Cô gái vẫn đối lưng với tôi và cô ấy từ từ đứng thẳng người dậy. Tôi nghĩ là cô ấy đã nhận ra rằng mình không chỉ có một mình. Một cách chậm rãi, cô ấy đối mặt với tôi và tôi nhận ra mình sững sờ và đứng hình trước đôi mắt màu rượu vang của cô ấy.

    Có lẽ bạn không tin tôi nhưng, ngay cả khi cô ấy chưa nói tên của mình cho tôi, tôi có linh cảm như thể...mình đã biết cô ấy là ai rồi.

    Đẹp như một thiên sứ và tỏa sáng như mặt trời vậy. Cô ấy có một khuôn mặt khá nghiêm túc. Điềm tĩnh, nhưng có chút bất ngờ với sự xuất hiện của tôi như thể cô ấy không kì vọng việc có người ở cùng vậy. Nhưng dù sao thì cô ấy cũng đang cười, một nụ cười thoáng qua không chạm đến mắt trước vẻ không nói nên lời của tôi.

    Một cơn gió thổi qua. Một cơn lốc với đầy những cánh hoa anh đào bắt đầu cuốn đến và bay vào không trung. Tôi đoán là những cánh hoa không phải là thứ duy nhất bị lay động bởi cơn gió vào ngày hôm đó.

    "Tớ là Fate." Giọng cô ấy nhẹ nhàng và ôn nhu. "Và rõ ràng là tớ bước ra từ cái bụi cây đằng kia."

    Ngày hôm đó tôi đã không nhận ra rằng tôi sẽ mắc một sai lầm lớn nhất đời tôi.

    Hết part 3

    Omake

    Editor: *vươn vai và thở dài* vậy là xong part 3 rồi, thiệt oải quá đê~ _ __"

    Nanoha: *hết sức vui vẻ* yay, từ part này trở đi được đóng chung với Fate-chan rồi!! *\(^^)/* *tung hoa tung bông*

    Fate: um, cùng cố gắng nào Nanoha ^^

    Nanoha: lâu rồi mới được đóng với Fate-chan đó, thiệt là hào hứng nha~!!! ^^)/

    Editor: *lầm bầm* còn không phải tại lúc trước ai đó bắn tui trọng thương... > >"

    Nanoha: *cầm Raising Heart lên* *nhìn editor cười thân thiện* ý gì nha~? ^^#

    Raising Heart: Standby, Ready

    Editor: *la lên* bắn nữa là tui drop lun cho biết!!! = =

    Nanoha: hứ!! =^=

    Fate: *xoa đầu rồi hôn môi Nanoha một cái* thôi, không dỗi nè ^^

    Nanoha: Fate-chan~ >////<

    Editor: *bất bình* nè hai người, còn tui ở đây nha, tui là cẩu độc thân đó nha, ngưng quăng cẩu lương a!!! QAQ)/

    Nanoha: cho đáng!!! XP

    Fate: ^^"

    Editor: ai cho tui lương thiện!!!! T^T

    Người dẫn truyện: vậy là part 3 của chúng ta kết thúc với sự GATO của bạn editor của chúng ta-

    Editor: *la lên* TUI KHÔNG CÓ GATO NHA!!!! =A=)/

    Người dẫn truyện: *bịt miệng editor* e hèm, vậy đó, hẹn gặp lại các bạn ở chap 2 nha~ ^^)/

  5. #4
    Tham gia ngày
    Jan 2018
    Tuổi
    18
    Bài gởi
    20
    Được thích 9 lần trên tổng số 9 bài viết

    21 Ðề: [NanoFate] [Trans] Last Chance (Cơ hội cuối cùng) - RatSkie

    Chap 2: Chào mừng tới Học viện TSAB


    Part 1

    “Tớ là Fate và rõ ràng là tớ bước ra từ cái bụi cây đằng kia.” Cô ấy chỉ vào cái lùm cây mà cô ấy quả thực đã bước ra từ đó và nói về chuyện đó như thể nó là chuyện hiển nhiên nhất trên thế giới.

    Vậy tên cô ấy là Fate? Fate...-chan? Có vẻ hợp với cô ấy. ‘Tớ là Fate.’ Khoan, chẳng phải nó nghe giống một lời tán tỉnh sến súa và nhàm chán sao?

    “Và cậu là?”

    Tôi hẳn là bị mê hoặc tới mức không nghe cô ấy nói gì.

    Khi thấy tôi vẫn không trả lời, cô ấy nói thêm. “Cậu là tên ngốc hay sao?”

    Lông mày tôi co giật do cơn giận không thể kiểm soát. T-Tên ngốc? “Cái- Cậu gọi ai là tên ngốc hả?”

    “Ah! Cô ấy biết nói kìa.” Cô ấy tuyên bố và tiếp tục diễn sâu. “Hãy nói nữa đi, thiên thần ngốc!” Tôi nghĩ là cô ấy đang cố trích dẫn một câu trong Romeo và Juliet của Shakespeare. Cô ấy ôm bụng cười lớn.

    Cô gái này đang chọc điên tôi à nha. Cô ấy đang cố gắng khơi mào một trận đánh lộn với mình đó hả? “Cậu làm sao vậy? Cậu thực sự rất thô lỗ đó!”

    Cô ấy ngừng cười và đứng thẳng dậy với lòng tự trọng. “Tớ là đứa thô lỗ?” Cô ấy chỉ vào chính mình và tỏ ra vẻ ngây thơ. “Tớ đâu phải cái đứa mà không trả lời một câu hỏi đơn giản được đưa ra cho cậu ấy đâu. Tớ cho cậu biết tên tớ và chỉ đơn giản là đang hỏi tên cậu.” Cô ấy nhìn tôi từ đầu đến chân. “Cậu không phải đến từ quanh đây đúng không? Hẳn là học sinh chuyển trường?”

    Lần này đến lượt tôi nhìn cô ấy từ đầu đến chân. Cô ấy đúng là đang mặc đồng phục. Đồng phục của học viện! Hai tay áo trắng dài được xoắn lên tới khuỷu tay và không cài nút trên cùng. Cà vạt đỏ đeo lỏng lẻo trên cổ. Áo blazer (hơi giống áo vest khoác ngoài) với lớp vỉa lót màu vàng kim và cổ tay có khuyu được cột quanh hông. Váy xếp ly sậm màu lộ ra đôi chân thon dài. Tại sao mình lại nhìn chân của cô ấy nhỉ? Và cô ấy mang một đôi giày chạy bộ màu trắng bên ngoài đoi vớ đen. Tổng thể thì vẻ ngoài này rất thích hợp với cô ấy. Học sinh cá biệt của học viện, chắc vậy.

    Cô ấy chống hông bằng tay phải và cười tự mãn. “Thích cái cậu đang thấy không?” Cô ấy bắt được lúc tôi đang lơ đễnh.

    Tôi thật sự đã đỏ mặt. Mình không có đỏ mặt! “Uh- Um, không!” Hay lắm Nanoha! Cậu vừa tự làm bẽ mặt chính mình!

    Cô ấy lại cười lớn. Tôi quyết định ngay tại đó là cô gái này tuyệt đối phiền phức.

    Khi tôi chuẩn bị cho cô ấy một bài học, một tiếng la “Cậu ấy đây rồi!” phá vỡ cái thế thế giới nhỏ bé của chúng tôi.
    Cô ấy ngay lập tức ngưng cười và trước khi tôi nhận ra thì đã có hai thân ảnh xuất hiện. Một người nhảy khỏi một cái cây và đáp xuống sau lưng Fate. Người còn lại nhảy ra từ một bụi cây gần cái mà Fate đã bước ra và đứng phía sau tôi. Chúng tôi đã bị bao vây. Sao mấy cô gái này toàn nhảy ra từ cây với bụi cây không vậy? Giống như Fate, họ cũng là học sinh nhưng khác ở chỗ là họ mặc đồng phục nghiêm chỉnh, dù có vài nhánh cây nhỏ và lá cây mắc vào tóc và đồng phục.

    Người nhảy xuống từ trên cây có mái tóc vàng ngắn nhưng màu sậm hơn của Fate và có đôi mắt màu xanh đậm. Cô ấy đang lấy hơi và cố gắng phủi hết những chiếc lá còn mắc lại trên tóc. “Cuối cùng...cậu...ngừng chạy...Fate...”

    "Cậu không thể chạy trốn mãi đâu! Đi vs bọn tớ đến phòng hội học sinh mau!” Người còn lại thấp hơn với mái tóc đỏ thắt thành hai bím và đôi mắt sắc bén màu xanh dương. Cô ấy lùn thật. Học sinh tiểu học chăng? Cô ấy trông giận dữ tới mức tôi không thể hỏi cô ấy mà không bị cho ăn đấm. Vậy nên tôi quyết định giữ lại ý kiến đó cho chính mình.
    Hai người mới đến có vẻ như không nhận ra tôi đang ở đó. Hoặc là tôi đã bị ngó lơ, hoặc là họ quá tập trung để quan tâm đến ai khác.

    Tôi cố gắng thu hút sự chú ý của họ về sự có mặt của tôi. “Uh-Uhm...”

    Fate khịt mũi. “Mơ đi!” Rồi cô ấy chạy tới chỗ tôi và tóm lấy tay tôi.

    “K-Khoan đã!” Nhưng cô ấy không nghe và chúng tôi chạy xuyên qua khu vườn cùng nhau.

    Hai người kia sững sờ trước những gì đang xảy ra. Họ rên rỉ và nói cái gì đó giống như “Không phải lại nữa chứ!?” và lập tức đuổi theo chúng tôi.

    “Cậu dẫn tớ đi đâu vậy?” Tôi hỏi cô ấy. Chúng tôi vượt qua rất nhiều bồn hoa, bụi hồng, cẩm tú cầu và rất nhiều loài hoa mà tôi ước mình có cơ hội ngắm trước khi chuyện này diễn ra.

    “Chưa biết nữa!” Cô ấy trả lời qua vai. Cô ấy vẫn đang nắm tay tôi và dẫn tôi đến nơi nào đó mà cô ấy đang hướng tới.

    Tôi nhìn ra phía sau và nhìn thấy hai người kia rượt theo, ra lệnh cho bọn tôi đứng lại. Tôi đã có thể dừng lại và rút tay ra nhưng tôi nhận ra nhưng tôi nhận ra mình đang chạy và nắm chặt lấy tay cô ấy. Chúng tôi chạy vào trong một tòa nhà, leo lên cầu thang và thấy vài học sinh đang đi ra ngoài lớp học, ngồi không quanh hành lang.

    Tôi đoán là đã tới giờ học sinh chuyển lớp. Chúng tôi chạy ngang qua họ. Phải nói là họ rất sốc khi thấy bọn tôi chạy trốn khỏi hai học sinh khác.

    Fate mở một cánh cửa đôi và dừng lại nửa đường. Điều này thật sự đã cho tôi một cơ hội để lấy hơi. Căn phòng vẫn đang đầy học sinh cùng với một giáo viên trông có vẻ đang đưa ra lời dặn dò cuối giờ trước khi đổi lớp. Tất cả bọn họ dừng lại và nhìn chằm chằm bọn tôi. “Harlaown-san?”

    “Ah...xin lỗi?”

    “Faaaaaaate!” Hai người tóc đỏ và vàng la lên khi họ tiếp cận bọn tôi. Lần này một đám lớn học sinh đang chạy cùng với họ. Mình đoán là họ đã gọi thêm tiếp viện.

    “Chết rồi!” Cả hai người chúng tôi lại chạy tiếp trong khi Fate vẫn đang chộp lấy tay tôi. Chúng tôi tiếp tục đi xuống hành lang, né những học sinh khác và gần như tông trúng một anh chàng đang bê một chồng giấy. Những tên rượt theo đang ở sát phía sau. Tôi không chắc là mình có nên lo về việc đó hay không nữa.

    “Fate-chan!” Tôi gọi cô ấy. Ba học sinh mới đứng phía sau và chặn đường chúng tôi. Fate cố gắng nhanh chóng chạy về phía ngược lại, nhưng sau đó hai người tóc vàng và đỏ cùng với đội hỗ trợ thành công bắt kịp bọn tôi.

    “Bỏ cuộc đi Fate!” Người thấp hơn nói, rõ ràng là đã hết hơi, và dậm chân. “Đừng gây ra thêm bất kỳ rắc rối nào hơn những cái cậu đã gây ra nữa.”

    “Cậu đang nói gì vậy?” Fate tươi cười. Cô ấy trông có vẻ không mệt dù vừa trải qua một cuộc rượt đuổi như vậy. Còn tôi thì đang oải muốn chết đây! “Đó không phải là rắc rối. Tớ chỉ là đang vui đùa chút thôi mà.”

    “Cậu gọi việc lấy trộm diều lượn của clb khoa học và hạ cánh đâm sầm vào phòng nghỉ của giáo viên là vui đùa hả?!” Cô ấy thét lên. Rõ ràng là cô ấy đang cực kỳ khó chịu.

    “Đúng vậy đó!” Fate trả lời mà không hề cảm thấy hối lỗi hay gì cả. Cô ấy làm hết mấy cái đó thiệt hả trời? Đang cố tự sát hay sao vậy? “Hơn nữa tớ đâu có trộm. Nói trộm nghe nặng quá, Vita. Tớ thích gọi nó là bí-mật-xung-phong-đảm-bảo-thứ-đó-thật-sự-có-thể-bay hơn! Nhưng tớ có đội nón bảo hiểm nữa nên tớ nghĩ là sẽ ổn thôi vì nó cũng không đau tới vậy.”

    Cả những kẻ đuổi theo và những học sinh hiếu kì mà tình cờ ở gần đó há hốc mồm và nhìn chằm chằm cô ấy. Chỉ có tiếng gió xuân thoảng qua là có thể nghe được.

    Tôi không biết được điều gì sẽ xảy đến và trước khi tôi nhận ra, Fate đã ẵm ngang tôi lên kiểu công chúa. “Eh?”

    Cô ấy nhảy khỏi khung cửa sổ rộng mở. “Bám cho chắc vào, công chúa~!” Cô ấy thì thầm vào tai tôi. Và tôi nghĩ là tôi có một ý tưởng mơ hồ về chuyện gì sắp xảy ra rồi.

    Cô gái tóc vàng cũng tỉnh ra nhưng đã có chút quá muộn để chặn Fate lại. “Khoan- Fate, dừng lại! Chúng ta đang ở trên tầng hai lận đó!”

    “Tớ biết mà!” Cô ấy nở một nụ cười hết sức vô tư với cô gái kia và nhảy khỏi rìa khung cửa. Tôi đã nhắc tới chuyện bọn tôi đang ở trên tầng hai rồi đúng không?

    Hết part 1

    Omake

    Editor: Vậy là đã đến chap 2! Bạn editor yêu quý của mọi người đã làm việc cật lực vì mấy bạn reader thân yêu đó nha~ ^^)/

    Nanoha: Part này Fate-chan ngầu quá a!!! \(>w<)/ *bay lại ôm Fate*

    Fate: Có đâu ^^” *ôm Nanoha*

    Editor: Nè nè, lại tình tứ nữa đi nha, tui còn ở đây đó, quan tâm chút đi = =”

    Người dẫn truyện: Đến chap 2 sẽ xuất hiện thêm nhân vật mới, part này đã có hai người có đất diễn trước. Hẳn là mọi người biết là ai rồi đúng không?

    Vita + Alisa: Xin chào mọi người ^^)/

    (NanoFate bận ôm ấp, không quan tâm)

    Editor: “^^)/...#= = Hai cái con người kia-

    Người dẫn truyện: *trói editor lại* *sẵn tiện dán luôn miệng* Hãy khép lại part 1 trước khi tên đần này quyết định làm chuyện gì đó ngu ngốc nào~. Hẹn gặp mọi người ở part 2 với tình tiết thú vị hơn và những nhân vật mới nhé~ ^^)/

    (Fate ôm ngang Nanoha vô phòng ngủ)

    (Editor bị trói, quằn quại, khóc ròng một dòng sông T^T)

  6. #5
    Tham gia ngày
    Jan 2018
    Tuổi
    18
    Bài gởi
    20
    Được thích 9 lần trên tổng số 9 bài viết

    21 Ðề: [NanoFate] [Trans] Last Chance (Cơ hội cuối cùng) - RatSkie

    Part 2

    Bạn có bao giờ thử nhảy bungee chưa? Ờm, tôi thì chưa, cơ mà tôi nghĩ sẽ tuyệt lắm nếu mình có cơ hội thử vào một ngày nào đó. Có lẽ là sẽ đủ an toàn cho một chuyến mạo hiểm. Nó có đai bảo hộ, nón bảo hiểm và vài thiết bị bảo hộ khác, cùng với một sợi dây dài cột quanh mắt cá chân và cho phép bạn lơ lửng trên không trung để tránh việc bạn rớt xuống mà chết yểu. Trò này thường được thực hiện ở rìa các vách đá hoặc những tòa nhà thật sự cao. Có lẽ tôi sẽ chơi thử một ngày đẹp trời nào đó.

    Nhưng bạn có bao giờ thử nhảy xuống từ tầng hai của một ngôi trường trong khi được một tên tâm thần tóc vàng ôm trong tay mà không có bất kỳ đai bảo hộ, nón bảo hiểm hay sợi dây nào giữ bạn khỏi té xuống mà chết thảm chưa?

    Tôi thì có rồi đó. Và tôi thực sự ghét phải trải qua chuyện này lần nữa một ngày nào đó!

    Khi cô ấy nhảy xuống, tôi nhìn thấy bầu trời trong xanh trước tiên. Và đó là tất cả những gì tôi có thể thấy. Mặt trời đang tỏa nắng. Không khí có chút lạnh. Trong một khoảnh khắc tôi đã nghĩ mình thật sự đang bay.

    Nhưng rồi có một thứ gọi là trọng lực tồn tại và chúng tôi đang rơi trở lại mặt đất.

    “KYAAAAAAAAA!” Tôi không thể không thét lên và túm chặt lấy Fate. Cuộc đời tôi thật sự phụ thuộc vào điều đó!

    Tôi có thể nhận ra vài thứ. Thứ nhất, Fate thật sự đang cười rất tươi! Một nụ cười hết sức vô tư và cô ấy trông như đang rất tận hưởng nó tới mức tôi muốn đập vào đầu cô ấy một cái thật mạnh. Thứ hai, cô ấy đang ôm tôi một cách khá là...vững vàng. Ôn nhu nhưng chắc chắn. Đối với một người trông như cô ấy hoàn toàn không suy tính gì cầm nói thì Fate đang đảm bảo rằng tôi không trượt khỏi tay cô ấy. Và thứ ba, có một cái hồ bơi ở ngay phía dưới bọn tôi.

    Khi rơi xuống, chúng tôi đã làm ra một cú tiếp nước thật lớn! Thiệt luôn đó! Những học sinh mà tôi đoán là đang học bơi vào lúc đó, di tản khỏi trung tâm của cuộc hỗn loạn, chính là bọn tôi đó.

    Tôi không biết cái hồ sâu bao nhiêu nhưng nó đủ sâu để bọn tôi không va vào đáy mà chết. Tầm nhìn của tôi ngay lập tức bị che phủ bởi bong bóng và bọt nước. May mắn thay, vụ va chạm cũng không đau đến vậy. Nhưng nó vẫn khiến tôi sững sờ và kiệt sức. Tôi có thể nghe được vài tiếng la hét bị nghẹn lại bởi nước. Nhưng tôi cứ ngó lơ chúng. Tôi có cảm giác muốn buông bỏ mà hòa vào dòng nước và tiếp tục chìm xuống nhưng rồi có một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi và tôi phóng lên mặt nước.

    Fate và tôi vùng ra khỏi hồ nước và hít vào một hơi thật sâu. Tự nhớ lấy, không bao giờ được xem thường khí oxi.

    Tôi đang lạch bạch ra khỏi hồ nước. Mái tóc ướt sũng che khuất mắt tôi nhưng tôi vẫn có thể thấy những học sinh bị bất ngờ đứng bên mép hồ bơi.

    Fate đang ở bên cạnh tôi và cười lớn như người bị điên. “Đã thiệt đó! Làm lại nữa đi!”

    Tôi nghĩ là một trong những tĩnh mạch của tôi vừa mới vỡ ra. “Cậu bị điên hả?! Chúng ta có thể đã chết đó!” Tôi hét lên với cô ấy.

    “Tớ biết! Mà chúng ta có chết đâu! Chẳng phải như vậy rất tuyệt sao?” Chính thức đây, cô gái này mất trí rồi! Cô ấy nhìn tôi và tôi nhận ra mặt bọn tôi gần hơn tôi nghĩ. Mũi chúng tôi gần như chạm nhau. “Sao vậy?”

    “Um...” Dù vừa ở trong hồ bơi lạnh cóng, tôi vẫn cảm thấy mặt mình nóng dần lên.

    “Cậu không thoát được nữa đâu Fate!”

    Cả hai chúng tôi quay đầu lại nhìn người đứng bên hồ bơi. Đó là cô gái tóc vàng cùng với cô gái tóc đỏ, người mà tôi cho là Vita. Tôi nhìn xung quanh thêm một chút và thấy những học sinh từ trước đã vào vị trí sẵn một cách có chiến thuật ở tất cả các phía của cái hồ bơi lớn này.

    “Hey, Alisa!” Fate chào và vẫy tay. “Có muốn tham gia với tớ và, ờ...nhân tiện,” Cô ấy nhìn tôi. Ngay cả khi cô ấy đang ướt sũng, Fate vẫn trông khá ổn. “Tớ không bắt kịp tên cậu, cậu tên gì ấy nhỉ?”

    Mắt tôi co giật và tôi cảm thấy ý nghĩ dìm chết cô ấy ngay tại đây trong cái hồ bơi này nghe thiệt hấp dẫn à nha.

    Hết part 2

    Omake

    Editor: Và cut! Vậy là xong phần của ngày hôm nay, mọi người vất vả rồi~ ^^)/

    (Staff đưa khăn tắm cho Fate và Nanoha)

    Fate + Nanoha: Cảm ơn ^^

    Người dẫn truyện: Part này ngắn nhỉ? OwO

    Editor: Thì tui lười mà~ =A= Với lại nguyên bản đúng là chỉ có nhiêu đó thôi

    Vita + Alisa: Hên là ngắn chứ dài chắc chết quá!!! =A=

    Editor: Ủa, sao lại vậy? OwO”

    Vita: Rượt hai người kia mệt muốn chết hà! =^=

    Alisa: Leo trèo tùm lum rồi còn chạy nữa, mệt chết tôi a!!! T^T

    Fate: Vất vả cho hai người rồi ^^”

    Editor: Tui nể mọi người thiệt đó, tui là tui làm không nổi đâu _ __”

    Nanoha: Vậy là chưa có nhân vật mới xuất hiện à? O^O

    Editor: Um, part sau mới có. Hơn nữa, còn là vị tư lệnh yêu quý của mọi người đó nha~ :3

    Nanoha: *lầm bầm* Ra là con tanuki lầy lội đó...*cầm Raising Heart sau lưng* chuẩn bị sẵn sàng để chào đón rồi đây~ ^^

    Fate: OwO”

    Editor: Chời má... =w=”

    Người dẫn truyện: ^^” T-Thôi thì chúng ta hãy kết thúc ngày hôm nay tại đây để chuẩn bị chào đón nhân vật mới ở part sau nào~ Hẹn gặp các bạn ở part 3 nhé~ ^^)/

  7. #6
    Tham gia ngày
    Jan 2018
    Tuổi
    18
    Bài gởi
    20
    Được thích 9 lần trên tổng số 9 bài viết

    Default Ðề: [NanoFate] [Trans] Last Chance (Cơ hội cuối cùng) - RatSkie

    Part 3

    “HAHAHAHAHA! Hohoho! HAHAHAHAHA!” Một cô gái với mái tóc ngắn màu chocolate kẹp những cái kẹp tóc màu vàng và đỏ đang cười lớn tới nổi cô ấy gần như hít thở không thông. “Hahaha...Đau bụng vãi! Dừng tớ lại đi Vita! Làm tớ ngưng lại đi...HAHAHAHAHA!” Cô ấy vừa liên tục đập bàn vừa tiếp tục cười sau khi Vita và Alisa nộp báo cáo lên.

    Vita nhìn cô gái với nửa con mắt và không biết mình nên lo lắng hay cảm thấy phiền với trận cười không ngừng của cô gái ấy. “Hayate, cậu cười nhiều quá rồi đó. Cậu cười được mười lăm phút rồi biết không?”

    “Nhưng- HAHAHAHA! Tớ không thể- HAHAHA! -nhịn được! HAHAHAHAHA!”

    Alisa nghiến răng và chỉ vào cô gái tên Hayate kia. “Cậu là hội phó hội học sinh đó! Hãy cư xử đúng như một hội phó và ngừng cười đi!”

    “Được rồi, được rồi...” Hayate bình tĩnh lại và hắng giọng. Cô ấy hít vào một hơi thật dài và thở ra. “Tớ nghĩ là tớ đã cười đủ cho cả một đời rồi, đúng hông~?” Cô ấy cười khúc khích và rồi quay qua nhìn Fate và tôi.

    Sau những gì đã xảy ra ở hồ bơi, Fate và tôi đã bị dẫn tới phòng hội học sinh. Những học sinh đã rượt theo bọn tôi quanh khuôn viên trường thực chất là thành viên của ủy ban hội học sinh.

    Dù chúng tôi (chủ yếu là Fate) vừa gây rắc rối, họ vẫn khá tử tế khi đưa cho bọn tôi vài cái khăn tắm để lau khô và cho chúng tôi mượn đồ thể dục để thay.

    “Tớ phục cậu rồi đó, Fate.” Hayate đứng dậy và đi tới trước bàn của cô ấy để đứng đối diện chúng tôi. “Lần này cậu làm được rồi đó. Cậu sẽ ghi danh vào lịch sử học viện TSAB cho coi! Tớ phải thừa nhận là bay trên một cái diều lượn trộm được- ”

    “Tớ đâu có lấy trộm nó.”

    “ -qua cửa sổ, hạ cánh đâm sầm xuống và phá nát phòng nghỉ của giáo viên rồi đi mất mà không bị một vết xước nào đúng là, một cách ngu xuẩn mà nói thì đúng là rất ấn tượng, nhưng những gì xảy ra sau đó khiến tớ muốn thòng tim luôn đó!” Hội phó đưa tay che ngực và làm như cô ấy sắp ngất vậy.

    “Tớ chưa từng thấy ai nhảy xuống từ một cái cửa sổ của một tòa nhà hai tầng và lao xuống hồ bơi của trường trong lúc ôm một cô gái trong tay trên không trung cả. Làm tốt lắm!” Hội phó cười toe toét và giơ ngón cái lên. Chắc chắn đây không phải là điều mà tôi mong đợi từ lời của một thành viên của hội học sinh chứ huống chi là từ một hội phó.

    “Cảm ơn.” Fate tươi cười và nhún vai. “Ít ra là tớ đã cố.”

    “HAYATE!” Vita và Alisa cùng lúc quở trách.

    Hội phó nhìn những “viên chức” của cô ấy và cười khúc khích. “Wow, hôm nay hai cậu có vẻ ăn ý với nhau đấy. Tuyệt lắm!” Và rồi, cô ấy cuối cùng cũng nhìn tôi. Tôi nghĩ là cô ấy là người đầu tiên, trừ Fate, nhận ra tôi đang ở đó. “Cậu hẳn là học sinh mới chuyển đến mà hội trưởng đac đề cập tới. Nanoha, đúng không?”

    “Đ-Đúng vậy!” Tôi nhanh chóng đứng dậy và tự giới thiệu. “T-Tên tớ là Nanoha Takamachi. T-Tớ vừa mới chuyển tới học viện gần đây. Và t-tớ rất xin lỗi vì rắc rối mà tớ đã gây ra hôm nay.”

    Hayate tùy tiện vẫy tay. “Oh, đừng lo lắng về chuyện đó! Bọn tớ đều biết tất cả là lỗi của Fate- ”

    “Hey!” Fate xen vào.

    “ -vậy nên, cậu không việc gì phải xin lỗi cả. Ngày đầu tiên của cậu bắt đầu từ ngày mai đúng không? Oh! Nhân tiện, tớ là Hayate hoặc, nếu cậu muốn, Hayate-sama! Tớ là hội phó hội học sinh và hai người kia là thành viên của Ủy ban Kỷ luật. Nhóc tóc đỏ bên kia tên là Vita Yagami, là em họ của tớ.”

    “Yo!” Vita chào.

    “Cậu ấy học lớp 1-C. Còn cậu tóc vàng là Alisa Bannings. Cậu ấy là ủy viên ban chấp hành của Ủy ban Kỷ luật và cậu ấy học lớp 1-B.”

    “Rất vui được gặp cậu, Nanoha.”

    “Tớ cũng rất vui được gặp cậu. Cho tớ xin lỗi về chuyện lúc trước.” Tôi cúi đầu chào và xin lỗi cả hai.

    “Không sao đâu, giống như lời Hayate đã nói, đó hoàn toàn không phải lỗi của cậu mà.” Vita đưa tay ôm phía sau đầu và dựa vào tường. “Đó hoàn toàn là lỗi của Fate. Cậu chỉ là nạn nhân thôi.”

    Hey!” Fate đứng dậy. “Tớ còn đứng ngay đây nha!”

    “Bọn tớ biết mà,” Alisa nói với vẻ mặt nhàm chán và khoanh tay ngang ngực. “Bọn tớ chỉ nói thật thôi. Nhưng bọn tớ thật không ngờ là Fate lại có bạn đồng hành trong trò đuổi bắt thường lệ cơ đấy.”

    “Hmm...Giờ cậu nhắc tớ mới nhớ.” Hayate vỗ nhẹ cằm với ngón trỏ và nghiên cứu tôi như thể tôi là một thánh tích thú vị vậy. “Cậu tìm được cô mèo nhỏ dễ thương này ở đâu vậy Fate? Tớ hi vọng là cậu không chôm được từ ai đó nữa chứ.”

    Fate rên rỉ và vò rối mái tóc ướt nhẹp của cô ấy. “Lần cuối nhé, tớ không có trộm. Tớ chỉ là tìm được cậu ấy trong khu vườn của trường và trước khi tớ nhận ra thì bọn tớ đã nắm lấy tay nhau mà cùng nhau chạy trốn rồi. Tớ còn không biết tại sao mình lại làm vậy nữa.” Fate càu nhàu phần cuối và vừa nhìn hướng khác vừa khoanh tay đầy căm phẫn.

    “Hmm? Tìm thấy cậu ấy trong vườn à?” Mắt hội phó hiện lên nét ranh mãnh, như thể cô ấy đang tưởng tượng ra cái gì đó “đen tối” vậy. “Và cậu tự dưng cưa đổ người ta ?!”

    Fate quay về phía Hayate và lườm cô ấy. “Tớ không có.”

    “Oh! Đó hẳn đã là một khung cảnh thật hoàn hảo!” Hayate hô lớn. “Một kẻ nổi loạn ầm ĩ, vô tích sự nhưng nóng bỏng gặp một thiếu nữ dễ thương, ngây thơ, trong sáng trong khu vườn mùa xuân của tuổi trẻ với những cây hoa anh đào đang nở rộ. Định mệnh đã dẫn lối để hai người gặp được nhau trong một cuộc gặp gỡ kì lạ khiến con tim bạn run động! Cảm xúc sẽ thăng hoa, nước mắt sẽ rơi và...uh...Fate? Cậu đang làm gì với cái ghế đó vậy?”

    Tôi nhìn Fate và hiểu ra tại sao Hayate lại trông như muốn bỏ chạy như vậy. “Fate...-chan?” Trong lúc Hayate đang trình bày cái ảo tưởng được soạn ra hết sức kĩ lưỡng kia với chúng tôi, Fate đã chậm rãi túm lấy cái ghế cô ấy vừa ngồi lúc nãy và giơ nó lên phía sau đầu. Hai vị “viên chức” kia mà nãy giờ đứng im lặng phía cuối phòng trông không hề bị ảnh hưởng bởi hành động của Fate.

    Fate, trong lúc đang giữ cái ghế trong tay giơ trên đầu, cười một cách ngây thơ vô (số) tội với Hayate. “Ý cậu là gì nha, Hayate? Cứ tự nhiên mà tiếp tục câu chuyện đáng kinh ngạc của cậu về tình yêu tuổi trẻ khiến con tim bọn mình rung động nữa đi.”

    Có thứ gì đó khá chết người về nụ cười của Fate. Hayate toát mồ hôi và có thể cảm nhận được sự băng hàn trong giọng nói của Fate dù cô ấy trông ngây thơ vô (số) tội. “C-Chỉ là nói đùa chút thôi mà, Fate-sama!” Giọng Hayate vỡ ra một chút và từ từ lùi lại. “Đó hoàn toàn chỉ là chuyện hư cấu! Chỉ là giả bộ thôi! Tớ rút lại hết nên cậu làm ơn bỏ cái ghế xuống đi!”

    Một trong những cái cửa đôi của văn phòng hội học sinh mở ra và đi vào là một cô gái với một cái bìa kẹp hồ sơ trong tay. Cô ấy dừng lại ở cửa và chớp mắt một cái với cái cảnh tượng trước mắt mình. Cô ấy thở dài và đóng cửa lại phía sau lưng. “Fate, làm ơn bỏ cái ghế xuống đi, em đang làm Nanoha-san sợ đó. Còn Hayate, ngưng chọc Fate đi trước khi em bị thương...lần nữa.”

    Fate làm như được bảo và, một cách không mấy tình nguyện, thả cái ghế xuống rồi khoanh tay lại.
    “Yo Amy!” Hayate vui vẻ chào như thể chẳng có chuyện gì xảy ra cả. “Hội trưởng đâu rồi? Em tưởng chỉ ở cùng với cậu ấy trong tòa hành chính chứ.”

    Amy đi tới một trong những cái bàn trong phòng và lấy ra một cái máy tính bảng từ trong ngăn kéo. “Chị đã ở đó, nhưng cậu ấy kêu chị đi tới phòng hội đồng trước mà không có cậu ấy và chuẩn bị cho cuộc họp mặt với Nanoha-san. Cậu ấy nói là sẽ bắt kịp sau khi đã xử lí xong một vài chuyện lặt vặt.”

    “Hmm...chuyện lặt vặt à~?” Hayate vuốt cằm. “Tớ tự hỏi chuyện lặt vặt mà anh ấy đang xử lí là gì nhỉ. Và tại sao anh ấy lại muốn làm một mình?” Một nụ cười quỷ quyệt nở trên môi cô gái ấy. Có lẽ là cái này hay cái kia...”

    Vita che mặt. “Hayate...Đủ rồi đó.”

    “Ờm,” Alisa đồng ý trong lúc xoa thái dương. “bọn tớ lạy cậu đó. Làm ơn dừng dùm cái đi.”

    “Gì cơ? Sao lại phải dừng? Các cậu không tò mò anh ấy làm gì khi ở một mình sao?”

    “CẬU IM LUÔN ĐI!” Vita, Alisa và ngay cả Fate hét lên. Mặt họ hơi đỏ lên. Tôi nghĩ là mặt tôi cũng trở nên hơi ấm sau những gì Hayate đã nói. Hên là mình còn đang ngồi.

    “Sao? Tớ đã nói gì? Tớ đâu có ám chỉ cái gì đâu.” Hayate giơ tay chống đỡ. Nhưng rồi nhận ra cái gì đó và cười thầm đầy nham hiểm. “Ooh~, tớ biết rồi nha. Đầu óc mấy cậu cũng quá đen tối đi.” Cô ấy lau nước mắt tưởng tượng đi và diễn sâu mà thở dài. “Tớ thấy tự hào ghê vậy đó!”

    Amy vỗ tay để thu hút sự chú ý của họ. “Được rồi, được rồi! Vậy là đủ rồi, bốn đứa các em. Mấy đứa đang làm Nanoha-san cảm thấy khó chịu đó.” Cô ấy cười xin lỗi với tôi. “Đừng để ý tới mấy đứa nó nhiều quá, Nanoha-san. Rồi em cũng sẽ quen với tụi nó thôi.”

    “Um, không sao mà. Đừng lo về em, um…”

    “Oh! Phép lịch sự của chị đâu nhỉ? Chị là Amy Limietta từ lớp 3-B. Chị là thư ký của hội học sinh.”

    “Chị ấy còn là thư ký riêng của hội trưởng kiêm bạn gái nữa.” Hayate trêu chọc mà thêm vào. Amy nhéo má Hayate. “Ow ow ow! Đau quá aaa, Amy-shamaaa! Nhàm nhơn nhả nhem nha nhi! (Làm ơn thả em ra đi!)”

    Làm lơ tiếng than khóc của Hayate, Amy nói thêm với một nụ cười ngọt ngào. “Nếu em có bất kì thắc mắc gì, đừng ngần ngại hỏi chị nhé. Được không, Nanoha-san?”

    Wow, chị ấy có vẻ là một người rất tốt. Mình sẽ cần tất cả những sự trợ giúp có thể có được sau tất cả những gì đã xảy ra hôm nay.
    “E-Em sẽ làm vậy. Cảm ơn chị, Amy-senpai.”

    “Nhân tiện, senpai,” Alisa nói, không hề bị ảnh hưởng bởi tình trạng đáng thương của Hayate. “không phải chị nên chuẩn bị cái gì đó mà hội trưởng muốn chị chuẩn bị cho cuộc gặp sau đó sao?”

    “Oh, chuyện đó hả? Chị đã làm xong rồi.” Amy trả lời mà vẫn không thả má Hayate ra và vẫn ngó lơ tiếng than khóc của Hayate. “Chị đã phòng ngừa bất cứ hành động phạm tội trong tương lai mà Fate có thể thực hiện, cũng như những khả năng tai họa xảy ra với Hayate và, quan trọng hơn hết, tránh Nanoha-san bị hậu chấn tâm lý (PTSD/ liên hệ gg-sama để biết thêm chi tiết) trước ngày đầu tiên chính thức của em ấy. Tất cả trong một ngày làm việc.” Và kết thúc với một cái nhún vai nhẹ.

    Amy cảm thấy thương hại cho Hayate và thả hội phó ra. Cô gái bị trừng phạt xoa cái má đau nhức và càm ràm một cách thái quá về việc thư ký hội học sinh tàn nhẫn và độc ác ra sao, người mà chỉ lắng nghe cô ấy một cách hờ hững.

    “Giờ thì,” Vita đẩy người dậy khỏi bức tường. “chắc là tớ và Alisa nên quay về tuần tra như thường lệ thôi.”

    “Eeeh?” Hayate rên rỉ. “Tại sao chứ? Ở lại thêm chút nữa đi, Vita-chan, Alisa-chan!”

    Alisa đang mở một trong những cánh cửa đôi nửa chừng. “Bọn tớ chỉ ở lại lâu hơn một chút vì bọn tớ cảm thấy không yên khi để cậu và Fate một mình với nhau, và- như lời Amy-senpai đã nói, bọn tớ không muốn học sinh mới chuyển đến bị tổn thương tinh thần trước ngày đầu tiên của cậu ấy thôi.”

    Vậy có nghĩa là từ ngày thứ hai trở đi, mình chắc chắn sẽ bị chấn thương tâm lý vì hai người này sao? Ngôi trường này bị làm sao vậy?


    “Nhưng bởi vì Amy-senpai đã ở đây rồi, tớ chắc là chị ấy sẽ quản lý được tình hình một cách ổn thỏa thôi. Giờ thì, bọn em lên đường đây, senpai. Cho em xin lỗi trước cho bất cứ rắc rối nào trong tương lai mà bà chị họ của em sẽ gây ra.” Vita cúi người một chút và rời khỏi phòng với Alisa. “Hẹn gặp lại, Hayate.”

    Chỉ còn lại bốn người bọn tôi ở lại và cả ba phải nghe Hayate kể lể về việc đứa em họ đã phản bội và bỏ rơi cô ấy cho kẻ thù như thế nào. Tất nhiên, Amy-senpai khiến cô ấy phải im lặng với một cái nện vào đầu và nhắc cô ấy về vị trí quan trọng của cô ấy khi là một hội phó hội học sinh.

    Thiệt tình, làm thế nào mà một người như Hayate lại trở thành hội phó hội học sinh được chứ? Mình không nghĩ là có một lý do hợp lý nào cho hiện tượng này đâu.


    Trong lúc Amy đang giáo huấn Hayate, tôi nhận ra là Fate đã không nói chữ nào được một lúc rồi và nhìn có vẻ đang nhàm chán. Ngay lúc này, Fate trông như một người bình thường khi chỉ đang ngồi đó. Và miễn là cô ấy không vớ được thêm bất cứ món đồ nội thất nào nữa.

    “Có chuyện gì không?”

    Cô ấy nhìn thẳng vào tôi ngay lúc này. Cô ấy đang nói chuyện với mình kìa!

    “Eh? Um, k-không. Không có chuyện gì cả!”

    Fate nhìn chằm chằm thêm một lúc nữa và nói. “Cậu chăm chú nhìn tớ được một lúc rồi đó.”

    “T-Tớ có làm vậy sao?” Cô ấy bắt được mình nhìn đăm đăm vào cô ấy! Thiệt xấu hổ quá đi! “Thật sự là không có gì đâu mà! Không có gì hết đó...Fate-chan.”

    Fate nhướn mày. Mình nói gì sai sao? Cô ấy hừ nhẹ một tiếng rồi chống khuỷu tay lên đầu gối và tựa cằm lên các đốt ngón tay. “Vậy giờ chúng ta gọi nhau bằng tên luôn hả?” Cô ấy cao ngạo cười. “Chúng ta thực quen biết nhau tới vậy sao?”

    “Ah, tớ vẫn chưa giới thiệu mình với cậu. Tớ là- ”

    “Takamachi, đúng không? Tớ đã nghe được khi cậu tự giới thiệu với Hayate rồi. Không cần phải lặp lại.”

    “Tớ chỉ là...muốn làm lại cho đàng hoàng thôi!”

    Fate nhướn cái lông mày mảnh và cao ngạo nhìn tôi. “Đàng hoàng? Có phải cậu muốn ám chỉ là tôi quá ngốc nên không bắt kịp tên cạu ngay cả khi cậu không nói chuyện với tôi? Biết thân biết phận chút đi, lính mới.”
    Tôi có cảm giác là lại có một cái tĩnh mạch trong thái dương của mình bị vỡ nữa rồi. Cô gái này phiền toái thiệt đó nha! Cô ấy bị làm sao vậy chứ? Và mình thật sự chỉ là muốn tự giới thiệu một cách tử tế thôi! Chẳng phải đó là điều cơ bản khi nói đến thái độ lịch sự sao? Khi nói đến kết bạn mới nữa?

    Khi tôi đang chuẩn bị đáp trả lại thì cái cửa lại một lần nữa mở ra. Lần này là một cậu con trai cao với đôi mắt và mái tóc màu xanh của bầu trời lúc nửa đêm, và cùng với cậu ấy là Hiệu trưởng Lindy và... ba mẹ tôi? “Mẹ? Ba?” Tôi nhanh chóng đứng dậy ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấy họ ở cửa.

    “Nanoha?” Mẹ là người mở lời đầu tiên. Ba tôi chỉ đơn giản là trông có chút đứng hình. Tôi không thể đổ lỗi cho ông vì lần cuối họ nhìn thấy tôi, tôi vẫn còn khô ráo và mặc đồ thường bao gồm một cái váy xanh dương, áo cánh (blouse) màu trắng và một cái áo khoác denim. Giờ thì tóc tôi vẫn còn hơi ẩm và tôi đang mặc đồ thể dục của Học viện TSAB với một cái khăn tắm quấn quanh vai. “Chuyện gì đã xảy ra với đồ của con nữa?”

    Con vừa mới nhảy xuống từ tầng hai và lặn một cái thiệt lẹ trong hồ bơi trường có được không?
    “Um...” Tôi gãi nhẹ má mình và bồn chồn cười. “Có rất nhiều chuyện đã xảy ra trong lúc con đang...dạo quanh trường.”

    “Loại chuyện gì?” Ba khoanh tay lại và nói với tôi bằng giọng kiểu như đừng-nói-chuyện-vô-nghĩa-với-ba.

    “Um...” Tôi nhìn chân mình và ước có cái lỗ để mình có thể chui xuống mà trốn luôn trong đó. Liệu ba có tin mình nếu mình kể những gì đã thật sự xảy ra không? “Con kiểu như...đã té xuống hồ bơi.”

    Ờ thì, đúng là tôi đã té vô hồ bơi mà. Tôi chỉ là đang cho ông ấy cái ý tưởng bình thường nhất mà tôi có thể nghĩ ra. Tôi sẽ không kể cho ông sự thật đã xảy ra trước đó đâu. Ba không nói thêm bất cứ thứ gì sau đó. Cảm giác như thể chỉ có ba người chúng tôi trong phòng vậy. Ba mẹ có kiểu năng lực như thế với tôi, chắc vậy. Nhất là ba tôi.

    “Nanoha,” Ba nói đủ lớn để chỉ mình tôi có thể nghe thấy. “Hôm nay còn chưa phải là ngày đầu tiên mà con đã gây ra vài rắc rối rồi. Ba có chút thất vọng đó.”

    Điều đó khiến tôi sững lại một chút. Tôi biết mình đáng ra phải làm gì. Đó hoàn toàn không phải lỗi của tôi. Tôi muốn nói với ông rằng tôi không hề cố ý vướng vô cái mớ hỗn độn này. Nhưng lời nói lại không thể thốt ra được. Cả người tôi tê dại và tôi chỉ có thể thì thào một câu “con xin lỗi” với ông. Tôi thật sự không thể nhìn vào mắt ông ấy và chỉ nhìn đăm đăm vào cái bóng của ba mẹ trên sàn. Tôi cắn môi và cố gắng nén lại những giọt nước mắt. Tôi không có ý định khiến mình thêm bẽ mặt nữa đâu.

    Chân họ di chuyển khỏi tầm nhìn của tôi và tôi cho là Hiệu trưởng Lindy đang gọi họ. “Ba mẹ sẽ đợi con trong xe, Nanoha.” Mẹ nói và tôi có thể nghe được tiếng cánh cửa đóng lại.

    Mình muốn ở bất cứ chỗ nào khác trừ chỗ này ra.


    Tôi đang cố chặn những tiếng động quanh tôi bằng tâm trí nhưng tôi vẫn nghe được vài tiếng ồn từ Hayate, Amy và cậu con trai mới đến, khiến tôi đơn giản là phải ngước lên nhìn.

    “Để tớ làm đi mà!”

    “Hayate,” Chàng trai vuốt sóng mũi. “Tớ sẽ biết ơn lắm nếu cậu không làm vậy với học sinh mới của chúng ta.”

    “Eeh? Tại sao lại không chứ?” Hayate phồng má với cậu ấy.

    “Vì bóp ngực ai đó chắc chắn không phải là cách chắc-chắn-thành-công để làm họ vui lên đâu.” Amy nghiêm khắc nói.

    Tôi theo bản năng che ngực mình lại.

    “Ờm, chúng ta hãy vào vấn đề chính thôi, được không?” Chàng trai nói và ngồi vào phía sau cái bàn ở đầu phòng. Không lẽ cậu ấy là...! “Đầu tiên, cho phép anh nói, chào mừng em đến với Học viện TSAB, Nanoha Takamachi. Và thứ hai là, anh xin lỗi về việc Fate khiến em vướn vào cái đống lộn xộn của em ấy. Cuối cùng, em cứ mặc kệ Hayate đi.”

    “Anh xấu tính quá đó, Chrono!” Hayate rên rỉ và thở dài. Cô ấy hắng giọng và không khí xung quanh cô ấy trở nên nghiêm túc hẳn. “Nanoha-san, tớ xin phép được giới thiệu với cậu hội trưởng hội học sinh của chúng ta.”

    Hayate trở nên nghiêm túc trông có chút kì lạ.


    “Chrono Harlaown. Năm ba, lớp 3-B. Hân hạnh được gặp em, Nanoha Takamachi.”

    “Em cũng rất hân hạnh được gặp anh, Hội trưởng.” Mình biết mà.

    Chrono bật cười. “Cứ tự nhiên đi, Takamachi-san. Em ngồi đi. Bọn anh khá là hiếm khi nhận học sinh chuyển trường khi đang trong giữa học kỳ thế này. Nhưng em hẳn phải là trường hợp đặc biệt.”

    “Ờ thì cô ấy khá là dễ thươ- ow! Chị dẫm lên chân em kìa, Amy!”

    Chrono đằng hắng và lặng lẽ cảnh cáo Hayate, người mà đang tuân theo bằng cách làm cử chỉ kéo khóa miệng lại, khóa nó và quăng chìa khóa đi. “Dù sao thì,” Chrono bật máy tính bảng lên và lướt ngón tay trên màn hình cảm ứng. “em sẽ bắt đầu ngày học chính thức đầu tiên của mình vào ngày mai. Amy sẽ cung cấp thời khóa biểu cho em. Những bài học, vật dụng và những thứ còn lại sẽ được đưa đến cho em ngay sau đó. Những giáo viên sẽ đưa cho em bài tập đặc biệt để giúp em bắt kịp với các bạn.” Anh ấy gõ nhẹ vài lần lên màn hình và gật đầu. “Đồng phục đã sẵn sàng để chuyển đến nhà em. Hãy nhớ mặc cả bộ đồng phục đàng hoàng vào ngày mai. Và,” Anh ấy thở dài và cười. “Anh biết chuyện này đã trở nên lỗi thời rồi nhưng mà, anh hi vọng là em sẽ đọc hướng dẫn dành cho học sinh TSAB và tuân thủ nội quy nhà trường. Nếu tuân theo chúng thì em sẽ không cần phải lo chuyện phải gặp thành viên của ban Kỷ luật đâu. Có phải vậy không, Fate?”

    Fate đảo mắt. “Sao cũng được.”

    Anh ấy ngừng lại một lúc và nhìn cô gái tóc vàng bên cạnh tôi đây. Anh lại thở dài và gõ cái gì đó trên màn hình. “Anh đã gặp Vita và Alisa trên đường tới đây. Anh đã nói chuyện với nói chuyện với những giáo viên nhìn thấy em. May mắn thay, hệ thống của chúng ta và hội học sinh vẫn nhân nhượng về việc đó, nhưng bọn anh có giới hạn. Anh hi vọng chuyện này sẽ không xảy ra lần nữa.”

    Hội trưởng im lặng và đợi cô gái nói gì đó nhưng Fate không đáp lại. Sau một lúc, anh thở dài và tắt máy tính bảng đi. “Rồi, tất cả chỉ có vậy thôi. Một lần nữa, chào mừng em đến học viện, Takamachi-san. Fate,” Anh gọi cô gái và đợi cô ấy nhìn anh. “Hình phạt dành cho em là tiễn Takamachi-san tới xe của em ấy. Chúng ta không thể để ba mẹ em ấy chờ lâu hơn nữa.”

    Fate đứng dậy. “Còn lâu em mới- ”

    “Hay là em muốn anh kể chuyện này cho Hiệu trưởng Lindy?”

    Fate cắn khóe môi và vai bất lực xụi xuống. “...Em rất hân hạnh.”

    Hết part 3


    Omake


    Nanoha: *vươn vai* Ay~, cuối cùng cũng xong \(^^)/

    Fate: *cười* Vất vả rồi ^^

    Nanoha: *ngó quanh* Ủa mà Tora-chan đâu rồi? Mọi lần tới omake là nhoi lắm mà O^O

    Fate: *chỉ vô phòng editor* Ở trong đó đó

    (Nanoha ngó vô phòng)

    (Editor gục trên bàn, hồn bay ra khỏi miệng)

    (Nanoha từ từ khép cửa lại, quay lại chỗ Fate)

    Nanoha: Sao te tua dữ vậy trời _ __”

    Fate: Tại mới thi học kỳ đó, bị chỉnh tới thảm ^^”

    Nanoha: Ra là vậy, thôi kệ chứ biết sao =w=”

    Fate: Giờ thì chúng ta hãy cùng chào đón-

    Hayate: Và cô nàng tanuki độc nhất vô nhị đã tới với mấy bợn thân yêu rồi đây~!!!! \(*^*)/

    Amy: Đúng là Hayate đi tới đâu là nhộn nhịp tới đó nhỉ ^^

    Chrono + Nanoha: Quá nhộn nhịp rồi _ __”

    Editor: *đạp cửa bay ra ngoài* Cậu tới rồi đó hả, Hayate-choan~ ^^)/

    (Editor với Hayate khoác vai nhau nhảy lòng vòng)

    Chrono: = =” Trời ạ

    Nanoha: _ __”

    Fate + Amy: ^^”

    (Cửa bị đạp mở lần hai)

    Yuuno: Rồi tui mất luôn đất diễn rồi hả??? QAQ

    Editor: *quay qua nhìn* À Yuuno đó hả? Còn lâu lắm mới tới cậu~ :3

    Yuuno: *khóc ròng một dòng sông* T^T

    Editor: Thôi chúng ta kết thúc nào, để hai mẹ trẻ đi đón Vivio nữa ^^

    Tất cả cùng đồng thanh: Hẹn gặp mọi người ở part 4 nha~!!! ^^)/

    Vài lời từ editor:
    Mọi người thích truyện thì nhớ vote với comment ủng hộ mình nha ^^
    Yêu mấy bạn nhiều \(^^)/ <3

    P/s: Truyện này mình up lên wattpad trước rồi mới re-up ở đây nên chậm hơn ^^"

  8. #7
    Tham gia ngày
    Nov 2014
    Đến từ
    đây ( ͡° ͜ʖ ͡°)
    Bài gởi
    193
    Được thích 464 lần trên tổng số 128 bài viết

    Default Ðề: [NanoFate] [Trans] Last Chance (Cơ hội cuối cùng) - RatSkie

    Tớ không biết nhiều về NanoFate cũng như fic nên chắc không góp ý được gì, cơ mà sẽ ủng hộ cậu hết mình
    "Ngáo ộp "

  9. #8
    Tham gia ngày
    Jan 2018
    Tuổi
    18
    Bài gởi
    20
    Được thích 9 lần trên tổng số 9 bài viết

    Default Ðề: [NanoFate] [Trans] Last Chance (Cơ hội cuối cùng) - RatSkie

    Trích Từ bài viết của Kuro Neko View Post
    Tớ không biết nhiều về NanoFate cũng như fic nên chắc không góp ý được gì, cơ mà sẽ ủng hộ cậu hết mình
    Mình cảm ơn cậu đã ủng hộ Mà không biết nhiều cũng không sao đâu, vì fic này được viết ở một chiều không gian khác với bản gốc nên về cơ bản thì nó giống như bhtt thông thường thôi, cậu cứ đọc thử đi ^^

  10. Có 1 thành viên thích bài viết của Tora Kazanari:


Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •