Home
  • Register
  • Login
Trang 2/3 đầuđầu 123 cuốicuối
kết quả từ 11 tới 20 trên 25

Ðề tài: Virgins

  1. #11
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    Dạ e đang học lớp 12 mà, đâu dám post bài thường xuyên. Riêng truyện này e sẽ cập nhật tiến độ mới nhất, ss đừng lo
    -------------------------------------------------------------------------------------------
    cont...

    Con người là một sinh linh sống bằng biểu tượng và yêu thích kỷ niệm. Với tôi, những bức họa chân dung vẽ Jan trước hoặc sau những lần ân ái là bằng chứng xác thực nhất cho nhận xét trên, nó còn là một phương cách hữu hiệu để giải tỏa sự dồn nén dù chẳng phải là tác phẩm đại tài gì ráo. Chiều nay, khi Kan hớn hở đưa tôi về theo lời thỉnh cầu trong tin nhắn tối qua, tôi nhìn thấy Jan đang ẩn mình sau mép tường kế cửa chính của trường, chăm chăm vào chúng tôi. Jan biết tôi đang làm gì, vì sao tôi lại làm thế và tôi biết cô biết. chính thế mà suốt đời này, cô sẽ mãi mãi bị tôi thao túng. Tôi nhìn Kan mà tôi nghiệp cho anh, quá lậm vì tôi đến nỗi nhìn thấy hình dáng tôi như thế này, anh vẫn khen tôi đẹp. Anh bảo tôi là cô gái có cá tính, rằng việc cắt tóc chỉ khiến anh phải đối đầu với nhiều kẻ địch, nhưng anh tin mình sẽ là người chiến thắng vì chỉ mỗi anh mới xứng với tôi.

    Không quá khó khăn khi giải quyết đống quà và thư linh tinh, kể từ khi xuất hiện với mái tóc mới, số lượng những thứ đó bắt đầu tăng lên. Tôi không mấy tự hào bản thân vì điều đó. Ngay cả khi mẹ tôi đúng – tôi mang trong người một vẻ đẹp hoàn hảo, thì đã sao. Cả bạn và tôi cũng như bao người khác chỉ có thể hấp dẫn mọi người, bạn bè, khi trong mình luôn có một cái gì đó để người khác muốn biết, muốn khám phá. Nhưng nếu ước muốn khám phá không còn nữa, họ sẽ quay đi, nghĩa là ta cũng chẳng có gì hấp dẫn. tôi chúa ghét câu “I have no choice”, lúc nào cũng có lựa chọn nếu ta chịu phá bỏ những nguyên tắc và lối mòn suy nghĩ vốn đã in hằn sâu vào ký ức của mỗi người ngay từ khi còn trong ối. Tôi không muốn kéo dài sự trừng phạt dành cho cô nữa vì, thật ra tôi đang trừng phạt chính mình. Tôi sẽ đến nhà, vào phòng và gặp cô nói chuyện trực tiếp. tôi sẽ nhìn thẳng vào mắt cô và chứng minh cho cô thấy cô cũng yêu tôi nhiều như tôi yêu cô. Tôi sẽ làm điều đó ngay bây giờ.

    Không phải lần đâu tiên bước chân vào nhà Jan, nhưng mỗi lần đến nó đều mang lại ấn tượng khá mới mẻ, vì cha cô đã thiết kế nó như thể tự lột xác mình, và mẹ cô đã thổi linh hồn vào nó với những bức tranh treo tường, những khúc opera, cách bài trí đậm chất quý tộc. họ là những mẫu người trái ngược hoàn toàn với mẹ, và hãy thầm nghĩ nếu họ và bà gặp nhau, sẽ có một trận hỗn chiến xảy ra, hoặc bà sẽ ngủ cùng lúc với cả hai. Rất có thể. Tôi được chào đón bởi ông quản gia không mấy thân thiện, ngay cả ông cũng có một niềm hãnh diện khi được phục vụ họ. Tôi được dùng trà trong căn phòng sang trọng quen thuộc, hồi tưởng lại những kỷ niệm, thầm cười khi nghĩ về những chuyện chúng tôi đã cùng làm trên ghế sopha này, dưới sàn nhà này, ngay trước lò sưởi ấy mà họ, những con người trí thức tao nhã chẳng hề biết một chút gì. Vẫn còn một nơi mà thiếu nó, ký ức của tôi sẽ hỏng một mảng lớn - căn phòng của Jan. Tôi bước vào nó, khá rộng nhưng không bằng phòng tôi, khác một điều là phòng tôi trống rỗng, còn phòng cô được trang trí như một tiểu thư. Chiếc tủ âm tường đầy những đồ đắt tiền, có lần không biết đùa hay thật, Jan thề sẽ đốt tất cả nếu chúng cứ làm vướng bận việc chúng tôi gần nhau. Mọi kỷ niệm sẽ liền mạch nếu không có tiến bước chân người đang tới, giọng nói của Mc và Jan đang càng lúc càng gần. nếu thấy tôi bây giờ, sẽ có rắc rối lớn cho Jan. Chiếc tủ quần áo lúc này lại có thêm một chức năng mới – nơi lánh mặt lý tưởng. Đôi tai tôi tập trung hết cỡ..dường như họ đang tranh cãi chuyện gì đó. Những khe ngang trở nên hữu ích khi vừa tầm mắt để tôi thấy được họ đang làm gì – một tên nghe lén chuyên nghiệp.
    - I don’t understand…why hesitating?..Mc có vẻ hơi thất vọng vì chuyện gì đó.
    - I’m sorry…Jan không nhìn Mc. Cô ngồi trên giường, quay sang nơi khác, né tránh anh.
    - Don’t just say sorry this way..we’re talking about our wedding. Everybody’s expecting it..so do we..Mc bắt đầu lớn giọng.
    - …I was thinking something else..cô lại bối rối..
    - Oh yeah..so what was it..come on! Is he the reason..?..
    - What? Cô lúc này mới chịu nhìn anh, nhưng với ánh mắt như không tin mấy điều mình vừa nghe.
    - what happened to you..dating with another man..I don’t care, he knows he’s a loser already.
    - What are you talking about? Who is he?
    - Just admit it, don’t lie to me anymore..Mc đang tức giận thật sự.
    - …you’re insense....
    - Ok! I don’t know and I don’t mind who the hell he is, your best friend, Linda, I know she’s hiding him for you and I told her about the wedding and you know what, her reaction sait it all..
    - You told Linda about our wedding?.cô bật dậy và tôi biết, cơn giận không chỉ có ở Mc…I can’t believe you did that.. cô lắc đầu thất vọng.
    - So what?..she has to know it, sooner or later, so now you’re scared of what he’s gonna know..Mc lại thách thức, nhưng tôi có cảm giác Jan đúng là đang sợ.

    Cô định bước đi khỏi Mc thì anh níu tay cô lại, thì thầm điều gì đó tỏ ra hối lỗi. Cô lại đẩy anh ra nhưng không mấy cương quyết. Họ hôn nhau. Tôi không hiểu sao mình có thể tiếp tục nhìn những cảnh tượng này Nó khiến tim tôi nhói lên từng hồi, dạ dày lại bắt đầu đau thắt.Anh đẩy nhẹ cô xuống giường. Tôi quay đi, nhắm mắt lại và cố ngăn không nghe những tiếng động quen thuộc của ngày xưa đang tái hiện. Jan đã từng nói tôi là người đầu tiên nhưng hiện thực bây giờ cho tôi thấy mình không phải người cuối cùng. Mc bắt đầu sờ soạng những phần nhạy cảm của cô. Mỗi một va chạm là một lần nước mắt tôi chảy xuống. Cố gắng che miệng để sự nức nở không thành tiếng nhưng không biết tôi còn chịu đựng được bao lâu. Jan đang thả hồn mình vào vòng tay Mc, đôi khi cô kiềm anh lại nhưng chỉ cần anh van nài, cô lại nấn ná và để mọi chuyện tiếp diễn. [Nào, hãy nhìn đi, người con gái mi yêu thương đang nằm trong lòng một người đàn ông khác. Những điều mi ao ước giờ chỉ hắn được thỏa mãn. Hãy căng mắt ra, nhìn từng động tác, nhìn từng hình ảnh. Chúng sẽ rất tốt để nuôi sự căm phẫn của mi lúc này]. Đôi tay mềm mại ấy giờ đang ôm ấp một người không phải tôi. Cô đẩy nhẹ đầu anh ra như cái cách cô hay làm khi chúng tôi bên nhau, và yêu cầu anh như cái cách cô yêu cầu tôi và tôi biết, tên khốn ấy sắp chạm đến vùng sâu kín nhất của Jan…khi giây phút ấy đến, tim tôi ngừng đập. tiếng rên của cô làm máu tôi ngừng chảy…và tình yêu tôi chết lịm. Người tôi rung bần bật vì tức giận. tôi muốn xong ra đập chết 2 người họ nhưng chân tôi không bước đi nổi nữa.. trong góc tối căn phòng, trong chiếc tủ eo hẹp, mùi tanh hôi của tình yêu chết đang chiếm dần cơ thể tôi, cơn lửa nóng giận đang thiêu đốt tâm hồn tôi. Quay lại để xem họ còn làm cái quái quỷ gì nữa, để xem liệu tôi còn tự chủ được bao lâu. Không như tôi nghĩ, Mc chỉ được phép đến mức đó vì Jan muốn tất cả cho đêm tân hôn. Cô thật suy nghĩ chu toàn như cái cách cô giết tôi, hoàn hảo tuyệt đối.
    - what’s the matter with you? You’ve tried to stop me many times. Sự phấn khích của Mc bị ngưng bặt và tất nhiên, anh chỉ có thể cau có.
    - I’ll give you all of me for the wedding night..Jan cố thuyết phục Mc bằng những lời lẽ đường mật. Lời hứa của cô bỗng chốc trở nên dối trá với tôi.
    - You promise. Cơn giận của Mc dịu lại. trong anh như một đứa con nít đang bị dụ dỗ.
    - I promise..hug me..I wanna sleep in your arms.
    Và Mc ngoan ngoãn nghe theo như một con mèo. Không biết họ làm như vậy với nhau bao nhiêu lần trước đây nhưng tạ ơn chúa đã giúp tôi nhìn thấy con người thật của Jan. những lời nói của cô đã quá quen thuộc với tôi như lời độc thoại, đến nỗi tôi có thể hình dung chính xác cô sẽ làm gì với Mc tiếp sau đó. Tôi rón rén bước ra cửa khi họ đã chìm sâu vào giấc ngủ, (nếu có thấy tôi lúc này cũng chẳng sao, tôi không còn quan tâm gì đến hậu quả sau này nữa), không quên nhìn lại Jan, khuôn mặt ấy trong lúc ngủ thánh thiện làm sao, nhưng bất chợt tôi cảm thấy một nỗi đau ê ẩm và nặng nề ở sâu trong cơ thể mình, kèm theo một cảm giác ghê tởm dữ dội. Giá như tôi đừng đến, giá như tôi đừng yêu cô.

    Mẹ tôi lại đi không báo trước. một mẫu nhắn quen thuộc và hộp thư thoại với nội dung cũ kỹ càng làm bà trở thành người mẹ vô tâm. Như thế có lẽ tốt hơn. Tôi đứng ngắm mình trong gương, mường tượng ra hình ảnh Jan ôm tôi từ phía sau, ấn đầu tôi sang một bên và nhẹ nhàng hôn lên cổ, lên mang tai tôi, đôi tay lần sâu vào lớp áo, chạm vào nhũ hoa và đùa giỡn với chúng. Giật mình! Chỉ còn tôi trong gương, một con người mới, không còn mái tóc dài nữa, đôi mắt xanh vẫn chẳng thay đổi nét buồn bên trong nhưng vẻ mệt mỏi xuất hiện ngày càng nhiều. Ôi! Những cảm giác của ngày xưa còn tồn động, hiện rõ như mới ngày hôm qua làm tim tôi thắt nghẹn. Dù ao ước muốn là người bình thường bao nhiêu, nỗi khao khát được chạm vào cơ thể Jan càng mãnh liệt bấy nhiêu. Tôi có thể vui vẻ với Kan, nhưng làm sao khước bỏ được hình ảnh của cô mỗi lần nhìn anh, làm sao để anh nắm tay mà không nhớ đến cảm giác mềm mại của đôi bàn tay cô…
    thay đổi nội dung bởi: kazuki, 03-05-10 lúc 16:35

  2. #12
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Bài gởi
    396
    Được thích 84 lần trên tổng số 56 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    phải nói là sống động đến từng chi tiết
    viết Tiếng anh quá chuẩn *lớp 12 sao mềnh đọ nổi*
    chờ chap tiếp

  3. #13
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    hcm ct
    Bài gởi
    30
    Được thích 0 lần trên tổng số 0 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    fic hay nhưng đọc sát thế cũng mỏi mắt thật.
    au này còn viết mấy fic khác cũng hay lắm.
    ~.~
    keep it for yourself

  4. #14
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    cont...

    Bây giờ thì căn phòng tôi thật sự trống rỗng như cái thuở ban đầu của nó, không một bức họa, không một tấm ảnh nào cả. Nhưng thú thật tôi cần một thứ gì đó ở trong phòng, một thứ gì đó để cắn xé, gào nát, nếu không, như một danh nhân lớn đã viết rằng: “ Phải chi cô được nghe những lời chế nhạo khi có người hỏi: tôi có giết người yêu hay không, khi bắt được tại trận cô ngoại tình, tôi đã trả lời đơn giản rằng: tôi sẽ giết chính tôi” -
    tôi sợ mình sẽ hành xử bản thân để giải tỏa nỗi đau đang giày vò cơ thể. Trong tình yêu, khái niệm ghen tuông thường được dùng để chỉ sự thiếu tin tưởng vào lòng chung thuỷ của người yêu và sự dằn vặt bởi khát vọng muốn giữ độc quyền người yêu. Như La-rô-sơ-phu-cô đã nói: “ Trong ghen tuông có nhiều tự ái hơn tình ái?”. Hay như Mô-li-e cũng nói: “ Tình yêu của người đang ghen giống với lòng căm thù hơn là tình yêu”. Thế giờ đây trong tôi là gì? Ghen ư? Không, đó là một từ phổ biến nhưng hoàn toàn không chính xác trong tình huống này. Có lẽ, tôi đang chết trong lòng một ít. Khi tình yêu mất đi, bạn hụt hẫng như chứng kiến chính mình chết vậy.

    Cuộc sống những ngày tiếp sau là của một Linda khác, im lặng và khó gần. Duy nhất Syvana được tôi đáp vài lời trước giờ vào học. Bạn ấy là người khá nhạy cảm, nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, dù không rõ nó là gì, Syvana đều có những phép ứng xử thích hợp, nhất là hay đưa ra những lời khuyên khá hữu ích – hãy học phép ứng xử của Khổng Tử, những gì xảy ra mà ta đã cố gắng hành động hết mức vẫn không khắc phục được thì hãy bình tĩnh chấp nhận, vì điều đó nằm ngoài khả năng của ta, thuộc về số phận. Tôi không tin vào số phận. Nó là do tôi tạo ra. Bạn có lẽ không tin khi thấy nhiều kẻ ngu dốt nhưng có hàng vạn tiền trong tay, những kẻ bất tài lại được làm lãnh đạo, nhưng hãy ngẫm nghĩ thử điều này - “tất cả những gì bạn có thể tưởng tượng đều là sự thực” (hãy search nó trên google, bạn sẽ biết nó là của ai). Tôi sẽ cho bạn xem số phận tôi được tạo ra như thế nào.

    Tôi không còn ngó quanh hay dáo dác tìm kiếm Jan nữa. Tốn thời gian. Từ 1 tuần trước, tôi đã off điện thoại và dặn dò Syvana không được hé môi một lời cho bất cứ ai về tôi, kể cả Kan. Thật ra họ sẽ dễ dàng tìm thấy tôi trong các lớp học. chính tôi đã tự biến mất và chỉ xuất hiện những buổi học trái giờ Jan, còn Kan, anh cũng khổ sở lắm khi nhắn hộp thư thoại cả chục tin cho tôi, nhưng vấn đề là anh phải thực hiện dự án và thế là, bất chợt tôi né được anh mà không cần tốn công sức nào.

    Tôi nhận ra người con gái đã từng xuất hiện trong những buổi party của gay và les tôi tham dự lần trước. Đó là Jolie, một cô gái sống khép kín và hiền lành. Tính cách cô khá giống người châu Á. Jolie trước đó có đến chào tôi vài lần nhưng chỉ Syvana chào lại, bản thân tôi lúc ấy đang chú ý đến Jan nên không còn tâm trí cho những việc xung quanh. Bây giờ thì tôi để mắt đến cô, vẻ đẹp đang từ từ hiện dần trên người con gái ấy. Con người ai cũng yêu quý cái đẹp. Đô-xtôi-ep-xki nói rằng: “Cái đẹp đã cứu vớt thế giới”, cứu vớt tôi. Jolie có vẻ gì đó thoáng giống Jan, nhất là ánh nhìn cô xoáy vào trong mắt tôi. Mỗi lần như vậy, hình bóng của Jan lại khuyết dần. Không, nó tăng lên ấy chứ. Jolie cảm tôi từ cái lần đầu tiên gặp mặt, rồi từ khi biết tôi là les, tình cảm ấy càng đậm hơn, chính Syvana đã từng đem thư cô đến tôi và khuyên tôi nên cho Jolie một cơ hội khi Jan không còn xứng đáng nữa. Tôi đánh giá cao điều đó lúc này. Tôi muốn biết sự thật tôi có cảm giác với bất kỳ cô gái nào, hay chỉ có với Jan thôi. Tôi hẹn cô nơi phòng piano cũ, cảm thấy thú vị khi sắp làm một vài thí nghiệm nhỏ nơi cô gái bé nhỏ này.
    Jolie khá ngây thơ và thật đúng giờ. Khi tôi vừa mở cửa chào, vẻ hồi họp đã chiếm lấy cô từ khi nào.
    - Hi! So sorry about your waiting. Tôi nghiêm túc hơn cái lần gặp Jan, không kẹo cao su, không giọng xấc xược.
    - It’s ok….Jolie tỏ ra bối rối..thôi nào..bình tĩnh đi, tôi không ăn thịt đâu.
    - So..how are you ?
    - I’m fine..yeah..so fine…very fine..how’bout you? Cô đúng là khá đáng yêu với cái vẻ lúng túng như thế này.
    - I’m so fine.
    Tôi bậm môi, chợt quên mất lý do gặp Jolie khi vô tình chạm phải ánh mắt cô, ánh mắt tựa như Jan đang nhìn tôi. Để tự đánh thức mình, tôi phải tiếp tục cuộc đối thoại:
    - I just wanna say..that..your letters are so sweet..I love’em..and..thank you..thật sự lúc này tôi đang đánh mất mình..làm ơn đừng nhìn tôi như thế nữa..
    - …sự lúng túng đang bao trùm cả căn phòng…
    - So...do you have to go home now?..tôi lại chủ động..
    - Yeah..no…I mean..I should go home but it’s not necessary..and you?
    - I have to go now. Tôi lại nhìn đi nơi khác, cố tránh ánh mắt ấy..

    Và chúng tôi cùng bước ra cửa. Thật ngẫu nhiên khi tay tôi lai chạm phải tay Jolie khi đang định cầm tay nắm kéo ra. Và sự va chạm đầu tiên khiến ánh mắt chúng tôi đập vào nhau. Jan…tôi thì thầm..Jolie bước đến bên tôi, hôn vào môi tôi, những cử chỉ yếu ớt làm sự rạo rực trong tôi dâng lên ngùn ngụt..như những hình ảnh đầu tiên của tôi và Jan..bất chợt tôi như người mộng mị, chìm sâu vào cơn hoang tưởng, kéo Jolie đến gần hơn, ôm chặt cô hơn. Đầu tôi chỉ toàn hình bóng Jan, cố tua lại những cảm giác ngày nào. Bờ môi Jolie không mềm mại, ngọt ngào nhưng đủ mãnh liệt để đánh chìm lý trí tôi. Không biết chúng tôi như thế bao lâu nữa, nhưng bừng tỉnh và tìm lại chính mình sẽ trở nên vô cùng khó khăn nếu không có tiếng bước chân người chạy dọc hành lang, kèm tiếng nức nở của giọng nói quen thuộc. Tôi biết. Đó là Jan.

    Không nhớ mình làm thế nào để từ biệt Jolie, nhưng tôi nhớ khá rõ tâm hồn mình bấn loạn thế nào khi nghĩ về những gì Jan đã nhìn thấy. Thế thì sao. Cô ta làm thế được với Mc, chẳng lẽ tôi không thể. Mối tình đầu đẹp không phải chỉ vì nó là mới nhất, “duy nhất” mà còn vì cái bản chất trong sáng lành mạnh đến vô cùng của nó. Nhưng cô đã giết nó. Đồ dối trá. Tôi bật khóc. Chẳng thể làm gì lúc này ngoài khóc. Thật là oan nghiệt thay cho những ai chưa có dịp bộc lộ những đặc trưng giới tính của mình mà phải chịu những nổi đau như vậy. mà tôi cũng chẳng biết mình khóc vì cái gì, sợ sệt điều gì. Tôi đã yêu, nhưng thật ra là vì cái gì? Có lẽ chỉ vì một điều hết sức nhỏ nhặt-nét cong độc đáo trên môi nhiều khi bi thương đến nhói lòng. Không một người con gái nào trên đời này có được như vậy… – tôi chua chát thừa nhận. Thế đấy, cái giá đắt mà ta sẽ phải trả nếu cuộc tình của ta cứ mãi lang thang, cứ mãi tìm nhầm bến đỗ..đúng không..???
    cont....

    Những tác phẩm của các triết gia Đức mang lại cho tôi nhiều thích thú, tất nhiên không phải do sự thán phục mù quáng, mà nhờ có thì giờ nhàn rỗi cộng với thói quen suy nghĩ một cách nghiêm ngặt, tôi đã khám phá ra những sai lầm của họ.

    Ngẫm nghĩ thật tức cười, khi vận dụng những kiến thức chuyên môn về tâm lý con người, tôi đều gặp những khó khăn nhất định, có khi kết quả không như những gì mong muốn và gây hậu quả khôn lường. Thế nhưng chỉ cần phá bỏ nguyên tắc, thay đổi trật tự một chút, kết quả lại vượt trên cả sự mong đợi. Điển hình là việc tôi lừa bạn. Dám chắc ai cũng sẽ ngỡ ngàng với những gì tôi sắp kể ra đây, trái ngược hoàn toàn với những dòng đầu tiên tôi viết.

    Tôi nằm, ngước mắt lên trần với bao suy nghĩ ngổn ngang. Không thể hình dung được tâm trạng cô bây giờ ra sao. Jan ơi! Tôi chột dạ, nửa muốn trách mình, nửa muốn không. Nhớ lại cảm giác ban chiều thật sự khiến tim tôi se thắt, bỗng chốc biến bản thân thành kẻ tội đồ với lối suy nghĩ non nớt, điên rồ…giờ thì Jolie sao đây, cô ấy sao đây…có tiếng gõ cửa, chắc chắn đó không phải Syvana vì bạn ấy không bao giờ nhã nhặn như thế, chỉ có thể là cô. Và đúng như vậy, Jan đang ở trước mặt tôi. Sự xuất hiện bất ngờ khiến tôi ngạc nhiên quá đỗi. Đôi mắt cô chắc đã khóc nhiều lắm. Nó đỏ ngầu, sưng tấy và nhìn tôi chằm chằm. Bất chợt trong tôi dấy lên cảm giác tội lỗi khủng khiếp. Không để tôi nói một lời, cô bước vào nhà một mạch. Thói lịch sự giả tạo biến mất ngay lúc ta đối diện chính cảm giác của ta. Chúng tôi thoáng chút bối rối, nhưng nó biến mất khi Jan vừa cất tiếng:
    - I saw you. Bờ môi Jan rung rung, cô như sắp khóc. I can’t believe my eyes..có gì đó nghẹn nơi cổ họng cô..và tôi gần như bất lực.. chỉ dám đứng bên cạnh cô, nhẹ đưa tay lau nước mắt mà sợ sệt chúng sẽ lạnh lùng bị phủi ra.
    - No..don’t touch me..you kissed that girl in the place we’ve been..how callous!..Jan đẩy tôi ra xa, òa khóc, ôm mặt mà chẳng thể ngăn nổi dòng nước mắt chảy dài trên đôi bàn tay. Nhớ lại cảnh Mc và cô bên nhau…bất giác tôi thấy giận kinh khủng.
    - And I saw you with Mc..in your bed…who’s callous now?..
    - …..How?...rồi như nghiệm ra điều gì đó..I had the feeling that you were there..I got it, you hurt me because I hurt you..you know nothing what you’ve done to me, selfish… khuôn mặt cô lúc này chẳng đáng thương hại chút nào cả.
    - You call me selfish..how dare you..tôi tiến sát gần cô, cái tính ương ngạnh giờ đây trỗi lên khiến tôi chỉ muốn gây chiến..nhưng Jan nhanh chóng chụp tay tôi dù tôi chưa hề có ý sử dụng đến chúng..
    - You’re selfish. The only one you love is you..cô nhấn mạnh từng chữ như thách thức. Máu tôi sôi ùng ục. chúa ơi! Tôi sắp gần như mất tự chủ.
    - You don’t have a right to say these words to me. Tôi nhìn trừng trừng vào mắt Jan và cô cũng nhìn lại tôi như thế. Đôi tay tôi bị bóp mạnh, không cách nào gỡ ra được.
    - I don’t have a right?..no, you’re wrong..I have a right to do anything to you, you see now.

    Chúng tôi giằng co. Tôi bị mất thế và ngã nhào phía sau, lên sàn nhà. Jan đè lên người tôi, cơ thể cô lại bắt đầu tiết ra cái mùi quen thuộc khiến tôi mê mệt…damn it – tôi thầm nghĩ. Cú ngã khiến Jan buông lỏng và tôi nhanh chóng vùng tay mình ra nhưng chỉ vài giây sau, chúng lại trở về vị trí cũ, gọn trong tay cô. Jan cúi mặt sát như đang tìm kiếm gì đó trong mắt tôi. Hơi thở mạnh phà vào mũi làm tôi chết nghẹt vì ý niệm khao khát nhục dục. Cô kéo hai cánh tay tôi qua khỏi đầu, giữ chặt chúng bằng tay trái và tay phải lần mò vùng dưới tôi. Sự mạnh mẽ của cô khiến tôi sợ hãi… Con người luôn tự mâu thuẫn với chính mình, như tôi, hân hoan khi ước nguyện dành cho cô sắp thành hiện thực nhưng vẫn cố gắng giãy giụa trong tuyệt vọng..và rồi…cả Jan và tôi đều thay đổi nét mặt..khi ngón tay cô chạm vào..và đi vào..tôi không biết diễn đạt cảm giác mình thế nào, một chút đau buốt nhưng tôi yêu thích nó, một dòng nước đang chảy ra. Chiếc áo sơ mi bị sốc qua khỏi rốn và cổ áo bị rách toạt do sự giằng co lúc nãy đã vô tình để lộ bầu ngực tôi. Jan như mất tự chủ, ánh mắt nhìn vào tôi như một con mãnh thú. Một nguồn sinh lực không rõ từ đâu bừng bừng hun nóng dòng máu trong tôi. Quan sát gương mặt Jan, tôi ngạc nhiên rằng tại sao lại có một khuôn mặt phụ nữ hoàn hảo đến thế trên cõi đời này. Sự thôi thúc của cơn thèm khát đang bao lấy cả hai.
    - you’re virgin..
    - not anymore..
    Jan ấn tay. Cơ thể tôi rung lên, bủn rủn. Ánh mắt cô không còn tồn tại sự giận dữ nữa, như thể cô đang chạm vào điều gì đó khá mới mẻ. Đôi tay tôi được buông lỏng. chúng vén vạt áo của Jan và chạm phải một bộ ngực căng tròn. Những cảm giác ngày xưa đang ùa về mạnh mẽ. Không còn cảm giác đau buốt nữa, tựa hồ như có cái gì đó nhúc nhích trong cơ thể làm tôi tê dại. Jan cúi đầu hôn vào cổ tôi, bàn tay vuốt ve má tôi như để chắc rằng cô không làm gì tổn thương tôi cả. Tôi bấu mạnh vào vai cô như thôi thúc và để cho cơ thể mình hòa cùng cái cử động nhịp nhàng ấy. Thế rồi trong tôi có cái gì đó vỡ tung làm tôi bật lên thành tiếng, cảm giác một dòng chảy nóng ấm đang ùa ra, và người tôi nấc từng đoạn, cơ bụng tôi co giật nhưng Jan vẫn giữ yên ngón tay mình…cô nhìn xoáy vào tôi âu yếm bởi đây là lần đầu tiên của tôi, cảm giác tình yêu cô dành cho tôi đang dâng lên nồng nhiệt. ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cô, tôi biết mình là nô lệ, giờ đây, không phải cô, chính tôi mới là kẻ bị cô thao túng. Jan nhẹ nhàng rút tay ra, nhưng tôi vội vàng nắm chặt nó như muốn giữ lại, ước gì nó cứ thế này mãi…cô cười, một nụ cười hiếm hoi cũng là hạnh phúc lớn lao nhất đời tôi. Nhìn lại cơ thể ấy thêm một lần nữa, tôi thấy máu trên ngón tay cô. Xúc cảm cuộn trào, dáng vẻ ngượng ngùng, lúng túng cuốn Jan sà vào lòng tôi. đây chắc hẳn là sự trải nghiệm ly kỳ nhất đời cô. Jan lại khịt mũi giữa lòng ngực tôi, cử chỉ đáng yêu làm sao. Rồi cô bật dậy, ngã người ra sau, để mặt tấm vạt áo nhàu nhĩ rối bời trên bụng và không buồn giấu đi bộ ngực trần, từ từ cởi từng khuy áo, cứ thế kéo tôi lại gần. để mặt ngón tay bị hấp dẫn bởi cái ẩm ướt và sự mơn trớn của chiếc lưỡi Jan, tôi mê mẩn đắm chìm vào những cảm giác lạ. Jan kéo ngón tay tôi ra và dẫn nó đến nơi mà chốc nữa thôi, sẽ biến cô thành của tôi mãi mãi…cơn yêu đương tình ái chỉ khiến hai tâm hồn lạc lối. chúng tôi hòa vào nhau, yêu nhau như những kẻ say. Giờ thì chẳng còn gì có thể chia tách chúng tôi nữa, ngay cả cái chết.

    Jan lại không ở lại qua đêm, nhưng thế cũng đủ lắm rồi. Giờ chia tay vẫn còn chưa đến. Thật nực cười, nếu nghĩ lại, dám chắc cô sẽ bị cảnh sát còng đầu vì tội….nhưng bản thân người bị hại lại chính là kẻ tòng phạm…trớ trêu là dù giờ đây tôi đang nằm trong tay Jan, đang mê đắm bởi những gì phút giây vừa qua mang lại… nhưng trong tôi cảm thấy nỗi sợ lạ lùng bủa vây xung quanh một cách từ từ và lặng lẽ, không máu me, chém giết đầy thương tích…nỗi sợ mất Jan..nó đang bắt đầu hoành hành trong tim tôi, mỗi lúc một nhiều hơn.

  5. #15
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    Trên núi ở chung với tía :''>
    Bài gởi
    975
    Được thích 98 lần trên tổng số 52 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    hay quá, chap này diễn biến tâm lý khá hay, không biết cuối cùng 2 người có ở bên nhau không nhỉ , cám ơn Kazuki
    Love is not about finding the right person, but creating a right relationship. It's not about how much love you have in the beginning but how much love you build till the end.

    Meeting you was fate, becoming your friend was a choice, falling in love with you was beyond my control!

  6. #16
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    cont........

    - You’re not gonna leave me, are you? Hướng mắt nhìn xa xăm, lưng tựa vào ngực Jan và gối đầu trên tay cô, tôi thấp thổm đợi chờ câu trả lời...một giây, hai giây..cô vẫn mãi mê vui đùa cùng im lặng..
    Tôi biết cô đang nghĩ gì. Với tôi, Jan là tất cả, nhưng với cô, tất cả không chỉ là tôi. Không!! Tôi không đủ độ lượng để thông cảm và chấp nhận cho bất cứ điều gì khác ngăn cản mình và cô đến với nhau…tôi không thể khoan dung để trở thành kẻ thứ ba giấu mặt nữa..tôi không đủ tình yêu để có thể cho ai được nữa ngoài cô..
    - I was in the wardrobe..seeing you and Mc..was there any feeling?
    - Yes…how’bout you? Bấy giờ cô mới chịu mở lời, nhưng…lòng ngực tôi lại bắt đầu đau nhói..
    - Disgusting..that was how I feel.. một nụ cười mỉa mai bật thành tiếng..
    - Really? So what’bout you and that girl? Anything new? Cô vẫn chẳng chịu nhìn lấy tôi….why you did that?..giong Jan lại nghèn nghẹn….
    - Because…whatever you did to me, you’re the only one I can see in anybody….
    - And the only one possess me..cô tiếp lời…the same fool reason as mine.. cô cười thầm…but it’s true, right?
    Tôi xoay người lại, nhìn Jan. Đôi mắt cô chất chứa cái nhìn bi quan về cuộc sống, nỗi khát khao được yêu như một cô gái bình thường làm lòng tôi nhói buốc. Cô không cố che đi hàng nước mắt, chỉ là…nó không chịu trào ra mà ngấn lại trên khóe mi…
    - I don’t like her..Jan đáp trả ánh nhìn tôi bằng giọng nói trầm trầm đầy đe dọa..I don’t wanna see you with her..đôi tay mềm mại lại ve vãng chiếc cằm tôi. Tất nhiên tôi hiểu cô muốn gì..
    - Tell him not to touch you, then I won’t see her..
    - No. you’re mine now. You don’t have anyright to bargain..you’ll be regreting if you meet her once again…
    - Ok. I won’t meet her and you mary him. That’s a deal?..tôi lại mỉa mai.
    - I have to..Jan nhỏ nhẹ..you were agreed with me. We both know it’s gonna happen…

    Thế đấy. tôi cuộn mình vào lòng Jan. Chúng tôi có rất ít giây phút bên nhau. 9 giờ kém 15, thời gian trôi qua không quá nhanh, nhưng chúng tôi đã để im lặng lắp đầy, lãng phí nó vô ích. Jan bấu chặt bầu vú tôi từ đằng sau, như một thói quen, cái kiểu lưu luyến lạ lùng trước khi rời xa của cô chỉ làm tôi nghiện ngập trong ái tình. Định nói vài lời thách thức cô, ức chế chèn ngẹt cả tim làm tý nữa tôi lại lôi Mc vào giày xéo cô, nhưng nhìn lại cái đống bùi nhùi quần áo lẫn lộn - một trải nghiệm ly kì nhất đời tôi vừa xảy ra và chỉ xảy ra 1 lần mà thôi, tôi biết mình có mặc cả nổi đau ai nhiều hơn ai cũng thế thôi. Jan nghĩ gì, không lẽ tôi không biết, muốn sống một cuộc đời bình thường với Mc – người đàn ông của mọi phụ nữ, mặt khác lại giấu giếm một người phụ nữ khác bên mình, một ham muốn nhục dục, một tình yêu tội lỗi nhưng không bệnh hoạn, tội lỗi mà vẫn đáng thương.

    Jan về. Ánh mắt tha thiết, lo lắng. Tôi muốn hỏi cô có hối hận không, rồi lai thôi, e ngại câu trả lời ấy. Đòi hỏi lòng chung thuỷ tuyệt đối một cách ích kỷ cho riêng bản thân mình là giết chết tình yêu cô dành cho tôi. Nói khác đi, đến với Jan, tôi phải khác Mc, những cảm xúc giả tạo phải luôn được tuyên dương, và khi chỉ mình cô với tôi, hãy chỉ luôn là tôi và cô, đừng kéo theo gì nữa cả, đừng nói đến gì khác nữa cả. không biết bao nhiều lần tôi tự nhủ như thế, và tôi đã luôn tuân theo như thế, đến cuối cùng, Jan lại thay đổi. Sự nhàm chán, sự vô nghĩa, là kẻ thù số một của tình yêu. Ái tình là con vật kỳ quái Đói thì sống mãi, no thì chết đi. Có phải vì tôi cho cô nhiều quá, nên chưa một lần cô thôi làm tôi đau. Có phải vì nhưng ước nguyện quá đỗi binh thường và chính đang của cô, nên tôi cứ mãi sống bất bình thường như vậy. Hãy thi đua nhau trong sự nhường nhịn. Những ý muốn của cô đối với tôi phải cao hơn của chính bản thân tôi. mẹ bảo thế. Bà là nhà uyên bác nhưng bị hâm nặng. Những lý lẽ logic của bà chỉ làm cho cô con gái chịu thêm nhiều sự bất công trong tình yêu đối với người giờ đây là phụ nữ của suốt cuộc đời nó. Tôi với lấy tay Jan một lần cuối trước khi cô ra xe. Bàn tay mềm mại bao gọn bàn tay vo vọng của tôi rồi luyến tiếc dứt ra.
    - Goodnight!
    - Goodnight!

    Chúng tôi bịn rịn nhau trong vài phút Jan mới ra về thực sự. nhưng mùi hương cô còn phảng phất ngập trên sàn nhà. Tôi nằm ngay vị trí lúc nãy cô nằm mà hít, mà ngửi, mà nhớ lại cảm giác ấy, hồi tưởng khoảnh khắc ấy. Tình yêu của con người được nuôi dưỡng bằng lô-gích của niềm tin. Lô-gích mong muốn và hy vọng. Phải!Niềm tin là tất cả. đã có đức tin thì một mảnh vụn của một cánh cửa cũ nát cũng trở thành thánh tích. Bằng không thì cả cây thánh giá đích thực cũng thành cột mục. Tôi không tin Jan, chưa bao giờ, nhưng tôi hiểu Jan, tôi biết Jan rõ từng ngõ ngách trong tâm hồn đến mức nhàm chán, chỉ là tôi không lường trước được những hành động của cô. Bởi thế tôi không muốn tin cô. Cố tình tạo một khoảng trống nào đó giữa chúng tôi, để say sưa với những khám phá trong thế giới bí ẩn của người ấy, để mà hiểu nhau, để mà chấp nhận.

    Tôi lại đi học đều đặn. tất nhiên, bạn thân hữu của tôi luôn tỏ vẻ thông cảm cho cái tính thất thường này, dù hơi khó chịu. Và Jan lại tiếp tục hẹn hò kín đáo ở phòng piano cũ. Chúng tôi vui vẻ với nhua được gần một tuần. Nhưng hôm nay phòng piano có người tập đàn, là Jolie. Cô thấy tôi qua kính cửa. Cái dáng lù khù bất thường làm tôi tò mò, như thể cô sắp ngã quỵ. Ánh mắt vẫn không rời nhưng khuôn mặt tái nhợt thoáng vẻ đau đớn. những nốt nhạc trầm bỗng hổn độn chẳng ra cung bậc. cảm giác cô đang kêu cứu buộc tôi đẩy cửa vào trong. Ngay lúc đó thì Jolie ngã thật, may mà tôi đỡ kịp, không thì đầu cô đã va vào chiếc ghế kế bên và hậu quả khó lường. cô chưa ngất, bờ môi khô ráp bông cả da, thân thể yếu đuối dồn hết cả vào tôi.
    - Hey hey!! Are you ok? Tôi lo lắng hỏi han..take a seat here..easy.easy
    - ………Linda….cô khó nhọc tiếp lời tôi.
    - What happened?
    - …………cô bật khóc và chìa tay ra, những vết cứa không đều đặn xuất hiện trước mắt tôi, vẩn còn rỉ máu. Hóa ra đó là nguyên nhân khiến cô như thế này. Tôi vội vả xé một mảnh áo mình, buộc chặt nó trước vết thương, sốc cô dậy để dẫn đến phòng y tế, nhưng Jolie ngăn lại. cô dùng gần như toàn bộ sức lực còn lại chỉ để níu lấy người tôi như van nài một ân huệ cuối cùng.
    - No..please..don’t go..people left me alone, they hate me…nước mắt cô dàn dụa nhưng khóc không còn bật nổi thành tiếng…my parents hate me, they try to kill me, kill my soul..
    - They did it to you..
    - They told me to do it. My father..he..he..
    Tôi cố gắng cuối người sát gần để nghe cái giọng nói yếu ớt ấy thì thào
    - He raped me….I hate myself..but I wanna see you…please don’t leave me..please..Jolie bấy chặt người tôi, còn tôi thì lùng bùng cả tai. Làm sao tin được điều tôi vừa nghe thấy, nhưng hình hài người con gái trước mặt mình thì làm sao có thể là một vở kịch. Đây không phải là lúc để phân thị đúng sai. Tôi phải gấp rút gọi cứu thương và đó là tất cả những gì tôi có thể làm lúc này.

  7. #17
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    cont.....

    “Có hai cách để nhìn đời, một là coi như chẳng có gì là huyền dịu, hai là coi như mọi điều đều huyền dịu”
    Jan nhìn tôi với ánh mắt như lửa đốt, giận tái mặt mà vẫn bình thản trước mọi người.

    Tôi chưa bao giờ hứa thôi gặp Jolie. Nếu đó là một thỏa thuận bất thành văn thì có vẻ phản ứng Jan bây giờ là hợp logic, nhưng thà như thế, ai trong tình huống đó cũng đành chấp nhận như thế.

    Chuyện của Jolie nhanh chóng lan nhanh khắp trường, vì hôm đó xe cứu thương náo động cả khu. Kan đã có mặt kịp thời giúp tôi bế sốc Jolie ra ngoài và cũng thật kịp thời, cô nhìn thấy tôi. Jolie chưa ngất hẳn. Cô quá yếu nhưng vẫn cố níu tay tôi đến khi được chuyển lên xe, Jan im lặng nhìn theo, không phụ giúp, không lo lắng, không bàng quan. Khi tình trạng Jolie được ổn định, cảnh sát đã nhanh chóng ập đến nhà cô nhưng chỉ còn lại cảnh tượng kinh hoàng, bố mẹ cô đang nằm bất động trên vũng máu. Nguyên nhân cái chết chính xác là từ con dao dùng để rạch cổ tay cô. Họ kết luận Jolie sẽ đi tù sau khi xuất viện vì tội ngộ sát.

    Jolie có rất ít bạn. Nằm trong viện cũng chẳng ai đến thăm, nếu có cũng chỉ một vài thầy cô và cảnh sát. Ngày hôm sau, Syvana thay tôi chăm sóc cô, vẫn còn mê man vì mất máu quá nhiều. Với tôi, nổi lo sợ bắt đầu dấy lên khi không thể liên lạc được với Jan. Tôi thức suốt đêm chỉ để mong ngóng được tin nhắn từ cô, dĩ nhiên lúc nào cũng chỉ có tôi và điện thoại, không một hồi âm. Lên trường, mọi việc có chút lộn xộn, mọi người xôn xao về Jolie nhưng đa số là tò mò, một vài ý kiến vớ vẩn của tụi con trai làm bọn con gái bình thường kia lấm lút phá cười. Tôi khi đó bất bình nên chạy đến chỉnh đám ấy. Chúng im lặng bỏ đi không nói nên lời nào nữa. sự việc đơn giản chỉ có thế, nhưng với Jan, nó chỉ góp thêm gió cho cuồng phong sắp tới.

    Tôi thấy Mc tan trường một mình. Bóng anh từ xa lầm lũi hậm hực bước về phía tôi. Bước chân vừa định cất thì Kan đánh vai tôi từ phía sau. Anh tỏ ra đáng tiếc chuyện vừa xảy ra với Jolie, choàng vai, trấn an tôi bằng những hành động như một người tình, nhưng anh không hề biết điều tôi lo lắng bây giờ không phải chuyện đó, tôi muốn Jan của tôi.

    Mc dừng chân ngay trước mặt tôi và Kan. Anh nhìn tôi chầm chầm nhưng thoáng buồn bã. Tôi bắt đầu hồi hộp chờ đợi anh lên tiếng:
    - I feel so sorry for Jolie…and for you too. You were my friend, Linda...Anh lạnh lùng bước ngang qua tôi, dừng lại nhìn Kan. You should be careful of this girl, she’s not what you think..Anh lại nhìn tôi…Tell him he will never get her. She’s mine already.
    - What is he talikng about? Kan nhìn tôi tỏ vẻ khó hiểu.
    - I have no idea.

    Kan đưa tôi ra xe. Anh sẽ chở tôi về hôm nay nhưng tôi muốn gặp Jan, vì thế, anh đã chở tôi đến tận nhà cô. Một cuộc họp khẩn đã may mắn kéo anh rời khỏi tôi dễ dàng. Khi chỉ còn mình tôi với căn nhà lớn, một cảm giác lạ lùng bao quanh. Dĩ nhiên, tôi vẫn được chào đón nồng hậu, nhưng ông quản gia có vẻ đang giấu nổi lo từ đâu đó. Cha và mẹ cô mỏi người đều có thú vui riêng, người chơi golf, người đi gym và để cô lại với thú vui riêng của cô, có giống tôi không nhỉ, sự cô đơn và bóng tối. ông quản gia cảnh báo không nên gặp cô lúc này, chỉ phí công thôi, vì cô đã dặn dò ông như thế. Tôi vẫn bước vào, cánh cửa khép hờ làm sao ngăn nổi nổi mong chờ được nhìn thấy Jan. nhìn thấy cô đang nằm hướng mặt ra ngoài cửa sổ, bất giác tôi muốn được ôm cô vào lòng, nhưng tiếng nói cộc cằn từ cô làm tôi chùn bước.
    - I told you not to bother me.
    - It’s me. Giọng tôi rung rung sợ sệt. Jan đột ngột quay người lại nhìn tôi với gương mặt ngạc nhiên, rồi chuyển nhanh với ánh mắt giận dỗi., đôi mắt đục ngầu.
    - Why you come here?..
    - I miss you. I’ve sent you a lot of messages without anyreply..I’m so worried..
    Jan bật dạy cười khãy
    - I thought you were so busy with that girl.
    - Don’t say so…I..
    Nhìn quanh phòng, bây giờ tôi mới nhận ra nó bừa bãi cỡ nào. Đồ đạc tứ tung còn cô nhìn tôi dửng dưng.
    - You did that?..Why?...
    - Nothing..
    - You’re jealous..tôi nhấc một bước tiến về phía cô.
    - Stay there..Tôi vẫn cố bước..I said “Stay there”..Cô quát lớn nhưng tôi cứ bước. Mắt cố lại ngấn lệ. Khi chạm được vào cô, khó khăn đấy, cô vùng mạnh, cố đẩy tôi ra..Don’t touch me..don’t..rồi cô òa khóc như đứa trẻ khi đã gọn trong vòng tay tôi.
    - I love you, only you. Don’t push me away, please..
    - You promised me not to see her again. You’re liar…liar..
    - I just try to save her..baby..I came there to see you, not her, but when I came, she had been there for a while…Tôi có ôm chặt Jan hơn nữa, bao nhiêu nhung nhớ giờ đây như được giải phóng hết..trust me..
    - But you hold her hand in front of me….she loves you, right?...
    - ………………
    - Get out of here..cô lại vùng vẫy…GET OUT..just get..Tôi bị mất thế và bị đẩy ra xa. Người ngã nhào xuống dưới đất. Jan đứng dậy và bắt đầu đập phá. Chưa bao giờ tôi thấy cô như vậy. Cơn ghen mù quáng chẳn lẽ đã phủ mờ lý trí cô. Dù tôi chẳng phải là người có lỗi, nhưng vẫn phải làm nguôi lòng cô bằng những lời xin lỗi thiết tha.
    - I’m sorry..Jan, please don’t do it…I’m sorry..it’s not my fault.She loves me nd that’s her matter.
    - It’s your fault..you let her love you..cô tiếng lại gần tôi với khuôn mặt lắm lem nước mắt, nhăn nhó vì tức giận…IT IS YOUR FAULT..YOU KNOW WHAT..cô chia năm ngón tay phải trước mặt tôi, cố tình cho tôi thấy chiếc nhẫn lấp lánh mới toanh ngay vào ngón áp út..you see..your gonna get what you want..my wedding is on this weekend..smaile..
    Đầu óc tôi như quay cuồng, cảm thấy lòng ngực bị đè nặng đến ngộp thở
    - you can’t be serious
    - Yes, I can….
    - You must be kidding..nước mắt tôi sắp tuông trào..cảm nhận được bờ môi đang lập bập vì rung rẩy, tôi sợ…
    - No, I’m not..cô cười, nụ cười độc ác nhất tôi từng thấy..now, get out..
    Tôi lặng người, nhìn thẳng ngay vào mắt cô. Không thể tin được vào tai mình nhưng gì vừa nghe thấy. Nhưng Jan nhẫn tâm quay lưng lại. Cô còn không có lấy một lời để giữ chân tôi..có cảm tưởng như bóng tôi đang sụp xuống quanh tôi, chân bước lùi cho đến khi hình bóng Jan nhòe dân không thể ra hình hài được nữa vì nước mắt, tôi quay người lại chạy một mạch ra khỏi cánh cổng lớn. giờ thì có đi đâu, cũng chỉ toàn là địa ngục mà thôi.

  8. #18
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    cont...

    Trong mắt tôi, Jan vẫn luôn dịu dàng. Nét đáng yêu và sự duyên dáng chưa bao giờ mất đi ngay cả những lúc tệ hại nhất. Những gì cô làm cũng chỉ vì cơn ghen không thể kiềm chế, đến nỗi đập phá tứ tung, mà đã như thế nghĩa là cô yêu tôi nhiều lắm, rất nhiều. Trong lúc ghen người ta thường hành động thiếu suy nghĩ nên tôi có thể thông cảm và bỏ qua những lời nặng nhẹ, nhưng quyết định lấy Mc luôn khiến tôi thắc mắc, việc Jolie và tôi chẳng đáng gì để hành động như thế…có lẽ đó chỉ là đùa giỡn thôi phải không Jan?

    Tôi đi mà không ý thức được mình đi, thẩn thờ như kẻ mất hồn. mi mắt nặng trĩu khi phải chịu áp lực của vết xưng bụp và cái mũi để như không khi chẳng thể thở nổi vì nghẹt. vào bệnh viện, người ta nhìn tôi tò mò, có lẽ giờ tôi xấu xí lắm với cái đầu không chãi chuốt và bộ quần áo lệt xệt. tôi đứng ngoài cửa nhìn vào bên trong phòng Jolie. Cô đã tỉnh nhưng còn khá yếu. bệnh viện gọi tôi vào gấp vì cô chỉ muốn gặp và nói chuyện với tôi. Các chú cảnh sát cũng dặn dò tôi kỹ lưỡng phải hỏi những gì để tìm thêm thông tin dựng lại hiện trường. cuối cùng tôi cũng nhấc được vài bước vào phòng. Nhìn Jolie xơ xác quá, dù sao cô cũng là “queen of silence”, có lẽ không ai dám nghĩ một thời cô là sinh viên xuất sắc của khoa tâm lý khi thấy cô trong hoàn cảnh này. Tôi đặt bó hoa lên bàn và ngồi cạnh Jolie. Cô nhìn tôi không chớp mắt.
    - So happy when you’re here..cô mở lời khó khăn
    - How are you today?
    - Nothing better until your coming. Cô nắm lấy tay tôi một cách yếu ớt.
    - You have to be better..
    Cô cười, hiền hòa làm sao, dễ thương làm sao. Tôi lại nhìn thấy Jan trong mắt cô. Đôi mắt màu xanh lục lúc nào cũng làm tôi bối rối. Đỡ cô ngồi dậy và rót một ngụm nước cho cô, cảm giác tôi đang làm tất cả vì Jan (giá như cô là Jan thì hay biết mấy).
    - I’m feeling better than ever. Cô nhìn tôi âu yếm khi tay nâng niu chiếc cốc nước. Thank you for saving me and…being here with me.

    Giọng cô khàn khàn đứt quãng. Có vẻ cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn và..dường như đang cố tránh nhắc tới những việc vừa xảy ra. Cảm giác tội lỗi chợt thoáng trong tôi khi nghĩ về Jan, tôi cũng cảm thấy tội lỗi cho cả Jolie vì cô đang ve vãn tôi. Nhưng nghĩ kỹ lại, chuyện giữa tôi và Jan ngoại trừ người trong cuộc thì còn ai biết nữa, ngay cả Syvana cũng chỉ chập chờn nhận ra những điều sơ khởi mà không biết nó đã phức tạp đến dường nào. Và cũng nghĩ kỹ lại, tôi thấy lòng buồn rười rượi. chuyện tình này đang đi vào ngõ cụt ngay khi vừa đạt đến đỉnh điểm cao trào. Đường đến hạnh phúc thì quá xa và gập gền trong khi đường về lại quá ngắn và suông sẻ. sao lại thế? Tôi đã hi sinh tất cả rồi mà, tôi đã dâng hiến tất cả rồi kia mà….chẳng phải “ tình yêu sẽ được đáp lại bằng tình yêu” sao? Thật tôi chẳng còn biết làm thế nào cho vừa lòng cô, chỉ hi vọng những lời nói ngày hôm qua là do cơn giận vô tình đem đến.

    Jolie lại chìm vào giấc ngủ say sau một muỗi thuốc an thần. tinh thần và sức khỏe cô hiện giờ chưa phải là điều kiện tốt cho cuộc điều tra, còn tinh thần và sức khỏe tôi cũng chẳng khá hon cô bao nhiêu.
    Hôm nay không có lớp học. Thời tiết tuyệt đẹp, một ngày nắng ráo, bầu trời xanh và trong vắt, với những đám mây trắng rõ nét. Tôi lang thang từ bệnh viện về nhà, bất giác lại rẽ bước hướng nhà Jan. Tôi nhớ cô quá. Sao đến giờ cô vẫn chưa nhắn tin. Sao lúc nào tôi cũng là người phải chịu đựng và lép mình.

    Cái mãnh lực tình yêu thật ghê gớm, nó làm cho một thanh niên bỏ hết những thú vui, bạn bè, thói quen, thay đổi hẳn nếp sống cũ. Nhưng sắc đẹp của cô thật quyến rũ, sự hứa hẹn tình yêu thật quá nhiều, khiến tôi trở thành mù quáng, và hoàn toàn quy phục người con gái này.

    Cách nhà chừng 10 mét, tôi đã thấy xe mẹ đậu ngoài sân. Có thể bà là kẻ nhàm chán nhất với tôi, nhưng sự trở về lần này làm tôi thấy gánh nặng trong lòng như sắp được trút bỏ. dù gì thì bà cũng là một giáo sư, một nhà báo uyên bác và thấu hiểu sự đời. lời khuyên từ bà bây giờ là điều quý giá nhất. bà nhìn thấy tôi thì tỏ ra hớn hở, rồi chạy lại ôm chặt tôi (một phản ứng lạ).
    - Hi! Honey..oh I miss you so much..
    - Glad that you’re back.
    Bà nhìn tôi ngạc nhiên, có vẻ như hành động của tôi không như thường lệ.
    - you look so strange..your hair’s getting longer. So pretty..
    - thanks..
    - just in time..bà đắc ý
    - in time what?
    - We’re gonna join a big celebration..very very big and odd.
    - That’s why you came back so early.
    - You got me baby. Bà cười đắc ý.
    Tôi chẳng lạ gì tính cách trẻ con này, đã gần 40 mà vẫn hay nghịch ngợm, và hễ có cái gì lý thú thì bà lại lộ vẻ khoái chí dễ dàng. Tôi đáon bữa tiệc đó chắc cũng ít nhiều quái kiệt. cái cách tôi nhìn bà đã tố cáo rằng tôi đang nghĩ đến một bữa tiệc quái đãng. Bà vội đính chính ngay
    - don’t look at me this way. it is not a freaky party. It’s a wedding of my friends.
    - What? Your friends???
    - Actually, it’s a wedding of an old friend’s daughter.
    Tôi tỏ ra nghi ngờ..
    - when?
    - Soon…this weekend..
    Có cần trùng hợp đến vậy không……???????
    - Where are they?
    - They live nearby..two blocks away..oh..we haven’t seen each other for a long time..
    - And they are…
    - The Zhumthors.
    - No way..tôi thì thào chẳng thành tiếng..vậy là Jan sẽ cưới Mc thật sự. cô không nói đùa.
    - It will be an interesting party..would you join us?
    - No…tôi còn không nói nổi thành câu..
    - What? Why?..
    - ..nothing..tôi quay lưng định bỏ đi thì bà níu lại
    - Wait? What’s wrong with you?
    - Just leave me alone ok?
    - Ok..ok..you might be tired..take a rest..

    Tôi bỗng thấy tim đau nhói..không thể tin vào tai mình và cũng không thể tin vào sự thật đang rành rành trước mắt, vậy là cô đã quyết định. Nông nỗi quá Jan ơi, chỉ vì cơn ghen tuông vô lý ấy mà chấp nhận cấm chặt cuộc đời mình như thế sao..tôi phải đi tìm Jan, mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn được mà..đúng ko..

    Tôi đến nhà tìm Jan. căn nhà rộng lớn này ngốn của tôi hết 15 phút chỉ vì vài lời hỏi han lãng xẹt của ông quản gia và câu trả lời cut ngủn “she’s not here” khi tôi nói muốn gặp Jan. tôi lại tiếp tục đi trong vô định, không biết tìm cô ở đâu bây giờ nữa. ngay lúc này bệnh viện lại réo tôi vào. Thật Chúa biết cách trêu người.

    Sắc mặt Jolie tái nhợt. Cô vừa trải qua một cơn chấn động dữ dội. Vừa trông thấy tôi cô đã bật khóc nức nở. Cô bảo rằng cô sợ..viên cảnh sát có khuôn mặt già già phúc hậu kia. Gã trông giống cha cô, ông Spears. Nhưng khổ nỗi chính gã lại thụ lý vụ án này, nghĩa là cô còn gặp gã dài dài, và nghĩa là gã sẽ không có cơ hội tiếp xúc trực tiếp nhân chứng.

    Cô ôm chằm lấy tôi cho đến khi mọi người trong phòng ra hết mới chịu buông lỏng. Khóc, dường như cái từ ngữ này luôn đi bên tôi và đôi mắt tôi lúc nào cũng hoặc là chứng kiến nó, hoặc là thực hành nó. Chính cái lúc tôi lau nước mắt cho cô cũng là lúc tôi nhận biết sự có mặt của Jan ở đây từ nãy giờ. Cô vừa ra ngoài mua chút thức ăn và khoảng thời gian đo vừa đủ để bắt gặp một cảnh tượng mà tôi tin rằng..nó là một thùng xăng khổng lồ cho ngọn lửa hiểu lầm tai hại bùng cháy mãnh liệt. giờ thì chẳng còn gì để giải thích. Trừ khi cô thật sự tin tôi, tin vào tình yêu của tôi và của cô.

    Jan bình tĩnh chào tôi như một ngùơi bạn. rồi cô buớc vào trong với hộp pizza và một lon nuớc ngọt.
    - I know you would come so I bought’em for you, my friend. Jan cố tình nhấn mạnh hai từ cối như để dằn mặt tôi.
    - She’s been with me since the morning. Jolie tiếp chuyện, vẻ mặt đã giản ra đuợc một chút và nụ cuời thoáng hiện trên khuôn mặt. It’s so kind of you.
    - Thanks…I’ve been looking for you.Tôi chẳng biết nói gì. Mọi sự giải thích sẽ chỉ làm chuyện chúng tôi bị phát hiện.
    - I thought you were here. I’m right. You’ll be here. sooner or later…
    Sự im lặng bao phủ quanh phòng. Tôi tiếp nhận thức ăn từ tay Jan, cố va chạm vào tay cô nhưng Jan thờ ơ chẳng phản ứng gì.
    - I’ve gotta go. See you then. Cô quay nguời và buớc đi nhanh chóng, không để tôi nói lấy một lời từ biệt. nhìn bóng dáng ấy lạnh lùng xa dần, tim tôi lại nhói đau. Không đuợc. bằng mọi giá chúng tôi phải có một buổi nói chuyện đàng hoàng. Tôi phải chạy theo cô ấy.
    - I’ll be back soon.

    Chưa nối hết câu thì tôi đã chạy thẳng ra ngoài, ngó dáo dác, chẳng thấy Jan đâu. Sao cô đi nhanh thế không biết. tôi chạy dọc hành lang, tìm khắp các ngõ quẹo nhưng vẫn chẳng chút dấu vết nào. Cuối cùng, chỉ còn khu vựa Restroom ở cuối dãy là có khả năng nhất dù tôi ngờ ngợ việc vô đó là gần như không có khả năng. Đúng là cô ở trong đây thật. Trong đây có tất cả 5 phòng nhỏ, 4 phòng đều mở toang cửa, chì duy nhất một phòng đóng kín và có tiếng nức nở.
    - Jan? is that you?
    - ……….không một tiếng trả lời nhưng tiếng khóc thì im bặt.
    - I know it’s you. Please open the door….please..there’re a lot of misunderstanding that I need to explain to you. I..
    - Stop it. Don’t say anything.
    - Jan..please listen to me..you have to trust me..
    - I did….but now, not anymore.
    - Why are you so unreasonable?...how can you think that there’s something between me and Jolie? It’s impossible.
    - I don’t think..I see it.
    - No. just open the door. Tôi đập cửa..open the door..let me see you. Và giọng tôi gần như vỡ tung..

    Cuối cùng thì cô cũng chịu nghe tôi một lần. cánh cửa mở ra và tôi nhìn thấy Jan, không ai trên đời này có thể so sánh với cô, Jan của tôi. Chỉ cần như thế này thôi, cô muốn tôi hạ mình xin lỗi bao nhiêu lần cũng đuợc.
    - What?..what are you ganna say?
    - I..I love you..
    - …………
    - I swear..nothing between me and her…
    - You have nothing involving with her.
    - No, I havn’t. You’re right. Tôi nắm lấy tay cô đưa lân mặt mình. Bàn tay mịn màng chạm nhẹ vào má tôi,mọi gánh nặng, phiền muộn đều tan hết. chợt tôi nhận thấy một vật cưng cứng cợm trên mặt…chiếc nhẫn…nó vẫn còn đó..tôi nhìn vào bàn tay Jan..và nhìn vào mắt Jan…cố xua đi những gì mẹ tôi nói lúc nãy.
    - It’s time to take it off. Baby..
    - …..Jan bối rối…it’s too late..
    Có thể bạn không kin, nhưng bằng mấy chữ ấy thôi có thể giết cả một con nguời. con nguời ấy là tôi.
    - Why you say so?...it’s just a purnishment, isn’t it?..
    - ….cô quay đi, có né tránh ánh mắt tôi..
    - Tell me..you’re not gonna marry Mc..please..
    - …lại im lặng……..
    - Ok..ok..I’m sorry..I’m wrong..I’m a bad girl..I made you cry. I’m sorry..please..forgive me..forgive me..Jan..tôi bât khóc. Nuớc mắt bây giờ là thứ vũ khí tốt nhất để dành lại Jan. cô cũng khóc cùng tôi, gạt nuớc mắt cho tôi mà nuớc mắt cô cứ lăn dài. Chúng tôi ôm lấy nhau và cùng cầu nguyện thời gian đừng trôi quá nhanh…Jan ơi, cô làm tôi đau quá..
    - I’m the one who has to say sorry…I’m sorry. I shouldn’t have done this..I’m sorry..
    - Done what?..
    Jan nhìn thẳng vào mắt tôi..rồi hôn vào môi tôi..một nụ hôn thật dài, như một nụ hôn cuối cùng..
    - I love you. ..but I don’t wanna lose Mc.

    Tôi ngỡ ngàng truớc những gì cô vừa nói. Nó giống như cầu bùa chú cuớp lấy mất hồn tôi. Jan..cô lại buớc đi, bỏ mặt tôi. Nuớc mắt không chảy nỏi nữa. tôi nghe trong tôi có tiếng gào thét, cảm nhận từng mạhc máu bị cắt rời, từng bộ phận bi xuyên nát và con tim tôi ngừng đập..cô ấy đâm tôi một nhát quá đau..đau lắm..tôi chết mất, không buớc đi nổi nữa, không thể cử động nỗi nữa..Jan..Jan..tôi chỉ nghe trong đầu mình van mãi cái tên ấy..Janet..cái tên của nguời con gái tôi vừa yêu..

  9. #19
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    cont..

    Mẹ chưa bao giờ nói mình giỏi. bà chỉ nói người ta giỏi. và mẹ cũng chưa bao giờ nói mình giàu. Bà chỉ nói người ta giàu. Bà đã chuẩn bị sẵn đủ mọi thứ cho ngày dự đám cưới mà không quên làm tôi ngạc nhiên vì những món trang sức đắc tiền không biết từ đâu có.
    - how do you have such expensive precious jewelleries?
    - I didn’t have any intention to tell you your story, but I will after the wedding..Bà vịnh vai tôi trấn an.
    Tôi biết bà hứa sẽ giữ lời, nên cũng không gặng hỏi thêm, mà giờ tôi cũng không đủ thời gian và tâm lực để nghe những thứ linh tinh đó. Biết hay không cũng chẳng sao.
    Mẹ tôi là một người phụ nữ lập dị. không hiểu nổi lý do gì cứ mỗi lần tiệc tùng là khư khư đòi tôi mặt áo dài, nhưng ngoại trừ những bộ áo dài đó thì tôi cũng chẳng có gì để diện.

    Những người đi dự ngày hôm đó toàn quý tộc, những kẻ giàu có, sang trọng và còn có cả những diễn viên điện ảnh, ca sỹ…đủ những tầng lớp thượng lưu ở mọi lĩnh vực. Tôi không muốn đi, nhưng tôi nghe mẹ và Syvana, tự thâm tâm tôi nhủ rằng, như đi đưa đám tang cho tình yêu mình.

    Jan thật lộng lẫy trong chiếc áo cưới truyền thống do mẹ cô tặng. Nụ cười cô tràn ngập hạnh phúc khi đi bên cạnh ông Zhumthor đến thánh đường, nơi có Mc, người đàn ông của cuộc đời cô. Khi Vị Cha Xứ dương cao giọng đọc vang từng lời sau “Yes, Ido” không chần chừ của Jan và khi họ hôn nhau trong sự ngưỡng mộ và hài lòng của mọi người, đó là giây phút thiêng liêng, vĩnh cửu nhất. Tôi chợt nhớ lại cái khoảnh khắc chúng tôi dâng hiến cho nhau. Nó cứ như là một giấc mơ, chưa bao giờ thực sự tồn tại. Bây giờ tôi mới tin chắc chắn rằng giữa chúng tôi đã chẳng còn gì.

    Hạnh phúc và tình yêu của tôi mãnh liệt thế nào, thì bây giờ cơn tức giận và nỗi mất mát càng lớn lao hơn thế ấy. Sự tình là như vậy, khi con người đặt hết khả năng yêu thương của mình vào một đối tượng duy nhất. Cùng với sự mất mát tình yêu, tất cả cùng sụp đổ đối với tôi; tôi đứng đấy giữa đống gạch vụn, hoàn toàn bị tước đoạt đến trắng tay.

    Ngay sau phần nghi thức là bữa tiệc lớn, lớn theo đúng nghĩa của nó từ quy mô đến chất lượng. Jan hoàn toàn không hề biết tôi đến, có lẽ vì số lượng khách quá đông, và cũng có lẽ chưa bao giờ cô nghĩ tôi chấp nhận hay có đủ tư cách đứng đây. Mẹ tôi đi lại nói chuyện khá vui vẻ với mọi người, một vài người trạc tuổi mẹ, đàn ông và đàn bà, đến chào bà như một người bạn cũ giờ mới gặp lại, một vài người trẻ hơn cỡ hai đến ba mươi tuổi thì cuối chào kính nể. tôi chẳng biết họ là ai, những người không quen, chưa bao giờ nghe mẹ nhắc gì đến họ. Đột nhiên bà dừng lại, một người đàn bà chạy đến và ôm chằm lấy bà..trông dáng sang trọng nhưng rất quen..là mẹ Jan:
    - Long time no see.
    - Yeah, long time no see.
    - You look so..amazing..how’s it doing? Mẹ Jan nở một nụ cười khiếm nhã.
    - So well. And you..oh no need to ask. Always the same. Bà bật cười…Congratulation! Your daughter is really look like you, especially in the church.
    - Thank you. Oh dear! So grateful for your coming. Mẹ Jan đặt tay lên ngực mình tỏ điều biết ơn vô cùng – một thói lịch sự kiểu cách, khá phụ hợp với hoàn cảnh. I’d like to introduce you my daughter. Rồi bà quay về phía Jan, đang chéo tay Mc cạn ly cùng mọi người. Honey! This is my old friend, actually, one of my best friends.
    - So nice to meet you!
    - Oh, when seeing you from a distance, I know you’re so beatiful, and now..no words to discribe your beauty. Bà đúng là dẻo miệng…làm Jan đỏ ửng cả mặt.
    - This’s my angel. Mẹ cô ngắt lời. I heard that you have a daughter too. She’s here, isn’t she?
    - Yeah, that’s right, she’s here and …bà nhìn về hướng tôi..[oh, no no..], tôi thầm nghĩ., nhưng đã quá muộn để tránh mặt, bà trông thấy tôi, và cô cũng thế. She’s over there..baby, come here.
    Khỏi phải nói Jan kinh ngạc cỡ nào khi thấy tôi. sắc mặt cô giản ra trông rất tội. xin đừng hiểu lầm, tôi không đến phá đám đâu. Bước chân tôi loạng choạng vì lúng túng. Thật sự tôi chỉ muốn ngấm cô từ xa, rồi lẳng lặng quay về.
    - oh..is this your daughter..I’ve thought that she has a nose like yours..now, I’m right..so beautiful..a mixed blood girl as your wish..bà nhìn tôi không chớp mắt..và Jan cũng thế.
    - you know her..
    - yeah, of course, she usually slept overnight with my Janet. They’re close friends.
    - You and..Janet..so you both know each other..mẹ nhìn tôi ngạc nhiên, ngón tay khua liên hồi giữa tôi và Jan như chẳng thể tin nổi..rôi bà lại thay đổi ánh mắt tựa như nghiệm ra điều gì.
    Hai người mẹ lại lo chí chóe gì đấy, nhưng dù xung quanh ồn ào đến đâu, vẫn luôn có khoảng lặng giữa tôi và cô. Thật khó khăn làm sao để mở lời.
    - I’ve not known you here..I thought that..
    - I know..I didn’t want to come but my mom..anyway, this party is so fabulous..and you guyz are…a very nice couple…
    - Thank you..cô vẫn nhìn tôi chầm chầm.
    Chợt Mc bước đến và ôm lấy cô từ đằng sau. Anh hôn vào gáy cô, ngay trước mặt tôi. lòng tôi chua xót và nóng cháy đên độ muốn nhảy vào mà giết chết anh ngay tức khắc, một kẻ ngây thơ đến có tội. Rất may Kan đến kịp lúc. Anh bắt tay và làm những động tác thân mật chúc mừng họ, không ai biết giữa tôi và Jan có những ánh nhìn buồn bã riêng tư đến mức nào..
    - Linda, I’m so sorry about what I’ve said to you..please accept my appology..Mc nhìn tôi hối lỗi..anh đang làm tôi khó xử vì tôi đang muốn gán tội anh…Jan told me everything..It’s just a misunderstanding of mine..anh chuyển ánh nhìn đầy yêu thương sang Jan..now I know I have to believe my whole-life lady..Và họ hôn nhau như không có sự tồn tại tôi ở đó…Kan vò vai tôi như để xã bớt ganh tỵ, nhưng với tôi, cảm giác nôn mửa đang trào lên.
    - I need to go..sorry. Câu nói làm đứt quãng mạch yêu đượng của đôi vợ chồng mới cưới. Tôi còn chẳng để ai trong số họ thốt một lời, đi một mạch đến Restroom dù trong đầu vẫn chưa hình dung đuợc nó ở đâu.

    Đến đựơc Restroom quả là một kỳ công, vì suốt dọc đuờng đi tôi đã phải cố gắng chèn lại nổi đau đớn và nuớc mắt. Phấn trang điểm đã lem bớt, có cũng chẳng khiến tôi đẹp hơn tý nào (tôi nghĩ thế). Tôi dễ dàng nhận ra mình trong guơng, thần sắc không đổi, buồn bã, đau đớn…không còn từ nào đủ để mô tả tâm trạng tôi lúc này cả. nhìn sâu thẳng vào đôi mắt xanh ấy, nguời con gái trong guơng giờ như một linh hồn phảng phất. nothing left between us..nothing..tôi có đáng bị đối xử như thế không? Tôi có nên giận cô không? Chắc chắn rồi, tôi đáng bị như thế vì tôi không tuân theo ý Chúa, và dĩ nhiên tôi phải giận, nếu không nói là căm ghét, vì chính cô là phuơng tiện để Chúa trừng phạt tôi. Tôi chợt suy nghĩ đến cai chết. oh! Sẽ rất tuyệt nếu tôi kết thúc nỗi đau tại đây, và cô sẽ hoàn toàn trút bỏ mọi gánh nặng để xây dựng hạnh phúc cho tuơng lai bình thuờng cô mơ uớc, rồi cô sẽ hụt hẫng khi nhận ra Mc không như cô mong đợi, và sẽ hối hận vì đã bỏ rơi tôi.
    Tôi thôi không nghĩ ngợi lung tung nữa. tự thâm tâm tôi phân biệt đuợc những gì mình nên làm ngay lúc này: buớc ra và cuời. what a life! Kan đang đợi tôi bên ngoài. Anh có vẻ là nguời duy nhất tôi cần ngay lúc này.
    - You look so pale. You have sick? Anh lo lắng nhìn tôi.
    - No, just feeling a bit dizzy.
    - Are you ok?
    - Yeah, sure.
    Anh thở phào nhẹ nhõm.
    - U know..I love you..
    - [come on..not the right time]
    - I wish to have a wedding like this..with you.
    - Kan! I..
    - How u feel..getting married with me after this..
    - Kan..it’s too soon..
    - Yeah, I know..giọng anh hơi buồn..there’s something I wanna ask u..
    - Sure.
    - People are talking about u..and..Jolie..u know..
    - What are they saying?
    - Something not good…
    - U believe it?
    - No, absolutely.
    - So why are u asking me?..
    - ………..
    - If it’s true. Will you stil love me?..
    - …….I don’t know. But I do love u linda. U never tell me u love me too.
    - U want me to say it now?
    - No…
    Vẻ bối rối đến trẻ con của anh không làm tôi buồn cuời nổi. chẳng biết bây giờ tôi phải làm gì với anh nữa.
    - It’s my turn to ask u. do u know why Mc married Kan so early?
    - ..wierd question. U promise me not tell everyone about this?
    - Of course.
    - She’s pregnant.
    - What?
    - Yeah, she’s pregnant and Mc doesn’t want any backtalk so..
    - Jan’s pregnant. Tôi sắp ngất, đôi chân bủn rủn không còn đứng nổi nữa.
    - No, I didn’t mean jan. I mean the girl mc has slept with. She’s a whore. Mc made a big mistake but he does love jan. you know.Jan’s been ignoring him lately. That makes him so sad. So he got drunk and..
    - ……….does jan know it?
    - Of course not. Otherwise this never happened. But jan will marry him. Their parents have planned it up for half of the year and she knows it. She’s happy with it.
    - Why u know that?
    - He told me that. About One month ago, jan and mc announced they would get married today. Jan was so happy to cry. Everybody’s glad for them.
    - ………….that means she made the dicision already..tôi thầm thì như một nguời điên.
    - Yeah..

    Sự việc có vẻ không đơn giản như tôi nghĩ ngợi. nếu đúng như lời kan nói, thì những gì jan đã làm với tôi gần đây, giận dỗi, ghen tuông chỉ là một vở kịch để cô trút hết trách nhiệm về phía tôi, để bản thân tôi phải ray rứt..đúng là việc tôi và jolie không đến nổi phải quyết định lấy mc…jan quá nhẫn tâm đến như vậy sao..tôi phải làm gì..bỗng chốc cảm thấy mình thật sự ra chẳng hiểu gì về cô cả..cô đang nghĩ gì..cô muốn gì ở tôi..đâu cần phải làm thế, chỉ cần nói một lời, tôi sẽ mãi mãi không bám theo cô nữa…không..jan của tôi không phải như thế…cô ấy là Chúa của tôi, cô ấy thánh thiện, hiền từ..cô ấy yêu tôi..cô không thể làm như vậy với tôi.

  10. #20
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    cont....

    Vì đã đau khổ về moị điều rồi,
    Bạn chẳng có gì để đau khổ nữa,
    Và cứ thế, chiụ những ngọn roi đều đều cuả số phận.
    Cũng như hưởng những ân huệ cuả nó (…)

    Chúng tôi chạm mặt nhau ngay khi Kan rời khỏi tôi để tiếp chuyện Mc và gia đình. Trong cái không khí u uất ảm đạm này, ngôn ngữ không còn tồn tại giữa cô và tôi. Jan bước chậm rãi về phía tôi, đôi mắt đuợm buồn, một cảnh tuợng thiểu não quen thuộc đến chán ngán.
    - I’ve been looking for you.
    - Too hard to find a place for us, right? Tôi dửng dưng nhìn cô.
    - ..can we..
    - Be friends? No, never and ever.
    - Linda,..u know I love u. I’ve never fell for someone like u before even Mc. I will never love someone so much as I loved you..cô nức nở bật thành tiếng..tôi cảm thấy sao bản thân mình đáng thuơng quá..yêu cô đến khốn cùng như thế này.
    - U have planned the wedding for long time. Being jealous was just one of the plays, isn’t it?
    - What are you talikng about?
    - You’re a bad pretender. You’re not good at lying, jan.
    - Linda,..this would come. It was a matter of time. How could I delay my wedding…
    - So you’re confessing it. Tôi cuời mà bờ môi rung rung.
    - No. u know it already…Mc is the important man in my life, my future.

    - How about me? What about you told me u love me? Did you think of Mc when you were f*cking me.
    Vừa kịp lúc nhận ra mình đã quá đà thì đã quá muộn để né tránh cái tát tay của cô. Nhưng nó không làm tôi tỉnh, nó khiến cơn giận tôi ngút cao đến nỗi đốt nóng cả lòng ngực. cô thần người một khoảng rồi lo lắng tiến sát tôi.
    - Linda! I ..am sorry..I didn’t mean to hurt u..i’m sorry honey.
    - How dare u call me honey. Don’t u stay away from me. Tôi vội lùi buớc như một phản ứng tự nhiên mà dáng đi loạng choạng vì cái tát tay ấy. nó khiến tôi phát khóc.
    - You should not have said these words..I’ve suffered much enough. I can’t handle it anymore..Jan bật khóc, nhưg cố guợng lại những giọt nuớc mắt. bây giờ nhìn cô, tôi cũng chẳng còn biết diễn tả tâm trạng mình như thế nào nữa…khi trực tiếp đối diện với những sự thật rõ ràng đã lường trước, dù là nhỏ nhoi, taí tim tôi luôn bị tổn thương, huống chi là chuyện này. Tôi muốn khóc vì bất lực. ôi! một kẻ với traí tim yếu đuối làm sao.
    - And you think I’m happy?? You’re right. You’re not gonna see me again. Tôi nhìn cô với đôi mắt câm phẫn…cầu mong cô đừng noí thêm lời naò nưã vì tôi đã đau đủ lắm rồi..
    - Linda,..please forgive me. Please. Cô noí trong nước mắt. thứ nước mắt vô nghiã nhất tôi nhìn thấy trong lúc này.
    - No, I’ll never forgive you and we’ll never be friends.

    Tôi không chạy. tôi đường hoàng quay đi. một khoảnh khắc mong manh đủ để nghe tiếng nấc đoạn tiếng khóc cô, như khi bạn muốn gào thét thật to và khóc thật lớn, nhưng không thể, bạn chỉ biết im lặng và trút vào thanh quản những lực âm mạnh đến đau điếng, tiếp sau là những tiếng nấc nghẹn ngào. Tô cũng khóc, không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn. lần đầu tiên, tôi cố tình che giấu đi caí sự thật mà đáng lý, dù có “mất lòng” thế nào, cũng phải nói ra. Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con nguời có thể gây bất kỳ thảm hoạ nào, nhưng tôi ngược lại, không chai sạn mà rỉ máu, không vô trách nhiệm nhưng bị tuớc đi cái trách nhiệm phải yêu, thế mà tôi cũng gây ra thảm hoạ [tôi cho là thế].
    Tôi lẫn trốn trong bốn bức tuờng để không phải đổ lệ truớc những sự thật phũ phàng. Tôi không múôn nguời ta nhìn thấy tôi khóc dù chẳng có gì phải che đậy, có thấy cũng không sao. Một mình tôi vật vã vì những cơn đau trong căn nhà quạnh quẽ. Khi những cơn đau chưa đến độ nghiệt ngã, tôi mơ hồ mường tượng ra Jan đang vui vẻ cùng Mc. Tôi cảm nhận đuợc nỗi cô đơn, hụt hẫng này. Tôi thấy đuợc sự buồn tẻ đến nhạt nhẽo này. Bỗng chốc tôi thấu hiểu đuợc những gì bạn tôi, syvana, nghĩ vào khoảng thời gian rất lâu truớc, khi bạn ấy gần như sụp đỗ vì người yêu đầu tiên ruồng bỏ, không có gì ngoài trống rỗng và một chút gì đó của cái nhìn vô hồn vào mọi vật. theo Mayer, tôi thuộc nhóm những người chấp nhận những thiên hướng tinh thần của mình. họ là những ngừơi vừa có ý thức về những gì mình cảm nhận vừa chẳng làm gì để mình điều chỉnh lại. một điều tuyệt vời gần như chính xác nhất, khuynh hướng này thường gặp ở những người suy sụp, cam chịu thất vọng.

    Gió vẫn rít từng cơn buốt lạnh. Mưa khi rả rích, khi ào ạt mù mịt tưới xuống cả khu rừng đã sũng nước. Chỉ có đá núi là vẫn trơ trơ với cái thời tiết khắc nghiệt này, còn tất cả như đã thu mình lại để chống chọi với cái lạnh. Tôi đi lang thang một ngày một đêm trong khu vườn nơi công viên lân cận đến kiệt sức, nhưng sau mỗi lần nghỉ mệt ngắn ngủi, nỗi đau khổ trong tim lại thúc tôi tiến bước. Tôi cứ phải đi mãi, tưởng chừng như mình cần phải đi đến tận cùng thế giới, cho đến tận cùng cuộc đời, một cuộc đời đã mất hết ý nghĩa và ánh sáng. Nhưng tôi không lang thang đến những vùng xa lạ, chỉ lượn quanh khu nhà điều hiêu vốn chẳng có một tuổi thơ hay ho gì để gợi nhớ. Đã qua 1 ngày sau đám cưới của Jan, tôi thấy đau nhưng có gì đó khiến tim nhóm lên một niềm hi vọng. tôi chẳng nhớ ra đuợc gì…đã có chuyện gì đó tôi biết đuợc..một sự thật tồi tệ truớc khi nhận cái tát của cô…

Trang 2/3 đầuđầu 123 cuốicuối

Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •