Home
  • Register
  • Login
Trang 3/3 đầuđầu 123
kết quả từ 21 tới 25 trên 25

Ðề tài: Virgins

  1. #21
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gởi
    32
    Được thích 0 lần trên tổng số 0 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    hay wa bạn ui, khi nào có chap tip za

  2. #22
    Tham gia ngày
    Jun 2014
    Tuổi
    23
    Bài gởi
    7
    Được thích 3 lần trên tổng số 3 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    Chap hay quá!!!
    Khi nào thì cậu ra chap mới vậy?
    Đang hay mà!

    Không được comment không dấu, đã edit
    thay đổi nội dung bởi: Zhi Ying, 20-11-14 lúc 08:32

  3. #23
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Virgins - Chương 15

    Vốn bản gốc viết thoại rất sát nhau và liên tục, nhưng thế các bạn sẽ rất khó đọc nên tớ tách ra. Nó làm mất đi sự dồn dập của diễn tiến truyện nên nếu muốn, các bạn qua trang chủ để đọc theo cách kia nha. Trang chủ ở post 1 topic này.

    Chương 15

    Khi những cái mất nó đến quá nhiều, tôi thèm khát muốn tìm sự ngơi nghỉ, muốn dập tắt chính mình đi. Lúc tôi khóc, tôi có tự hỏi tại sao mình khóc. Như những giọt nước mắt giam mình trong tủ đông, cứng thành đá. Rất lâu, rất lâu. Một ngày thả ra nắng mặt trời. Nó tan chảy, tan chảy, rồi chẳng mấy chốc mà tan biến bốc hơi vào trời đất. tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì cô. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của cô? Trong nỗi chập chờn giấc ngủ của mình, tôi vẫn thường mơ đến cô, vẫn khao khát được yêu, một lần yêu trọn vẹn không lo lắng sợ sệt. và chỉ cần cô quay về bên tôi, mọi lỗi lầm sẽ được chấp nhận. Tôi sẽ trao cho cô tất cả niềm tin và hi vọng, một lần nữa, dù chúng giờ là thứ xa xỉ nhất mà tôi vừa mất. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần. Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Con người dường như không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt, để thấy những thế giới nội tâm sâu sắc trong nhau. Ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận sỏ mũi dắt đi. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Thế giới thì rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn.

    - I’m so proud of you, darling.

    Tiếng mẹ làm tôi trở về thực tại sau cái khóc no nê trong góc phòng. Nhìn khuôn mặt hì hửng của bà, tôi biết mình giờ như một con ngốc. Bà biết tôi khóc, dễ dàng quá mà, mắt sưng húp thế kia. Bà đứng khoanh tay, nghiêng đầu nhìn tôi không chút ngạc nhiên. Bà biết hết rồi.

    - Oh! I’m sorry for interupting you.

    Bà nói trong lúc loay hoay cất chiếc áo khoác da bò, cái bà chỉ mặc khi đi với những người bạn rất thân hoặc ai đó quan trọng.

    - You don’t need to say anything, just listen to me if you like. - Một lời khuyên hữu ích vì ngay lúc này tôi không muốn cất cái âm thanh thều thào yếu ớt, khàn khàn nghèn nghẹn đáng ghét ấy.

    - People are talking about you and Kan. They envy your beauty but they have to accept it. But the bride…

    - How’bout her?

    - Oh! So now you can speak..unfortunately, I’ve not seen her since her wedding… - Sao tôi ghét bà đến thế - But she had been worried about you…

    Chúng tôi kết thúc cuộc đối thoại với cái kết mở chẳng chút gì hay ho từ bà. Trước khi biến mất dưới tầng hầm ngột ngạt vốn là văn phòng làm việc, bà không quên cố tình khua tay cho tôi thấy xấp giấy nghiên cứu với cái topic “Phân tâm học và những điều phi lý” của bà. Bà biết tôi đã phá phách một chút trong đó, nhưng cái ý nghĩa của hành động lúc nãy không phải dằn mặt tôi. Tôi chợt nhớ ra có một đoạn trong ấy nhận định “theo điều tiên thuyết thứ nhất thì những hoạt động tinh thần thường thường là vô thức, khi có một hoạt động nào là vô thức, thì đó chỉ là những hoạt động lẻ loi, một phần nhỏ nào đó của đời sống tinh thần nói chung thôi”. Về điểm này, chúng ta, trái lại, coi những hoạt động này là có ý thức như một cái gì đặc biệt biểu thị, như một định nghĩa của tinh thần. Sự đồng hóa giữa tinh thần và ý thức tự nhiên đến nỗi nếu có người tỏ vẻ nghi ngờ là chúng ta phản đối ngay. Rõ ràng, nhận định ấy rất có giá trị nhưng chẳng liên quan gì đến hiện tại của tôi. Không! Thật ra là có. Một nhận định khác cũng từ tập nghiên cứu ấy nói rằng, khi con người càng đè nén cảm xúc vô thức bao nhiêu, họ càng trở nên dễ dàng ngoan ngoãn từ bỏ suy nghĩ ý thức bấy nhiêu. Đơn giản chỉ có thế. Nói thẳng ra là, Jan càng muốn né tránh con người thật của mình, cô càng trở nên sa ngã hơn bao giờ hết. Và chỉ cần một hành động nhỏ đúng đắn của tôi, mọi thứ cô cố gầy dựng sẽ sụp đổ cho dù nó vững vàng cỡ nào.

    Buổi tối trước khi ngủ, bà thực hiện tốt lời hứa của mình về thân phận tôi. Nhưng đó là 1 câu chuyện khác mà đến sau này, khi gần kết thúc chuyện giữa cô và tôi, nó mới thật sự có giá trị.Tôi quay lại bệnh viện, nơi Syvana đang than vãn cầu cứu đến phát khóc khi thay tôi chăm sóc Jolie – người yêu bạn ấy nổi cơn ghen….

    - Hi! How are you? - Sắc mặt tôi chẳng cười nổi dù đã gồng hết sức.

    - Hi! I’m so fine now….I miss you so much..

    Tôi vẫn chưa cố định được bó hoa tặng cô thì đã nhận được cái ôm thật chặt từ Jolie…rõ là ko thể vui nổi…

    - Thank God. You come. - Syvana đáp lại tôi bằng vẻ mặt như vừa trút hết gánh nặng. Cô người yêu của bạn ấy cũng ở đó. Oh! Cô ta chẳng có vẻ hiền từ gì cả..nhưng rõ là cô ta yêu bạn tôi nhiều lắm, vì nếu ko đã ko nổi cơn ghen đến mức Syvana phải sợ... Tôi xoay xở một cách khó khăn khi đang trong vòng tay Jolie. Dù tôi biết cô không cố tình làm vướng nhưng cái thân hình yếu ớt của cô lại vô tình biến tôi thành cái giá đỡ bất đắc dĩ. Jolie thật lạ, mỗi lần đến đều thấy cô better rất nhiều, nhưng khuôn mặt càng lúc càng phờ phạc... Trong đôi mắt cô có tôi, trong nụ cười cô cũng thế, cả cái thân xác này cũng cho tôi cảm giác nó thuộc về mình gần như trọn vẹn... dĩ nhiên... tất cả cũng chỉ bởi ánh mắt ấy..ánh mắt của Jan… Giờ tôi hiểu vì sao lòng cảm thấy hân hoan và nhẹ nhõm phần nào khi cất bước đến đây… Tôi muốn hỏi vài điều nhưng Syavna đã cướp lời, bạn ấy muốn kết thúc thật nhanh gọn buổi nói chuyện xã giao cấp sơ đẳng nhất truớc khi trở về cùng cô bạn gái với vẻ mặt hầm hầm.
    Giai đoạn chuyển ca không tốn quá nhiều thời gian, và nhanh chóng, chỉ còn tôi với Jo. Cô dõi theo từng hành động của tôi cho tới khi tôi yên vị kế bên cô.

    - Where have you been? Jo lo lắng hỏi tôi.

    - It’s so complicating... - Tôi lãng tránh nhưng đôi mắt Jo xoáy vào tôi như dò xét…

    - I’ll tell you when you get home, I promise.. - Tôi gồng hết các cơ mặt, cười trấn an...

    Jo bất giác cười tươi rói như vừa nghe được điều gì lý thú...

    - Why you’re laughing?...

    - I’m just thingking about going home with you… I’ve been awaiting it for ages...

    - Yeah... It’ll come soon...

    Jo giữ chặt tay tôi... Ánh mắt rạng ngời… Tôi không hiểu sao việc trở về căn nhà ấy lại khiến cô vui đến thế, ngay cả khi đi cùng tôi, không lẽ cô không một chút ám ảnh gì về những sự kiện đã qua, cô sẽ ra sao khi cảnh sát hỏi cung mình… Thái độ của Jo trở nên khác biệt rất rõ, nhưng tôi không thể đủ tỉnh táo để phân tích thêm điều gì khi đối diện đôi mắt Jo... Tôi may mắn thoát khỏi vòng tay Jo nhờ sự có mặt của ông cảnh sát trưởng, dù không phải là cuộc chạm mặt trực tiếp. Khuôn mặt ông không còn điềm tĩnh nữa.

    - It’s the result of the investigation...

    - Why d’you give it to me?

    - You’re the only one closest to her... and... If you can find some one else, just do what I’m doing to you...

    - She does have relatives, doesn’t she?...

    - Unfortunately..no..and I’m afraid that you now have to take care of her more frequently... she can’t suffer more pain... and she can’t even remember anything about the murder...

    - What?!

    - The camera captured them. Her parents killed each other, she was there and…if I were her, I’d rather kill myself... - Ông nhìn thẳng vào mắt tôi với vẻ mặt lạnh tanh đến phát ghét - ..So please, do not leave her alone... she would have been dead unless I passed by seeing her and I think she won’t get one more good luck second time... now your turn to watch her…

    - ………..

    - And promise me not to recall the murder to her in case you want her death..

    - ..I won’t...

    - Good girl...

    - Bye sir...

    Jo đón tôi ngay cửa phòng. Cô không thể đợi tôi chủ động mở cửa và một lần nữa, sự thiếu vắng Jan lại khiến tôi mủi lòng để mặc môi Jo tự do đặt vào môi tôi…

    - I miss you... - Jo ghé sát tai tôi thì thầm, vòng tay ghì chặt cổ tôi như sợ tôi biến mất - ...Why d’you always leave me alone?

    - I’m sorry... - Tôi cố gắng nhẹ nhàng gỡ tay Jo - ...I went get some drinks but they sold out the drink… - Dường như mọi cố gắng của tôi vẫn chưa đủ để cổ tôi được thả lỏng hơn... - No explanation... - Jo nhìn tôi tinh quái... - You have to make it up to me.., - nụ cười cô trở nên ranh mãnh - Oh!..ok..what d’you want? - Bất chợt lòng trắc ẩn về cô khiến tôi cười không còn gượng gạo nữa...

    - I want you to take me home.

    - No. You need to stay here for a while for the recovery...

    - Your home is the best place for my recovery…

    - What? My home?...

    - Yes... not your home... our home… We have a family... What’s wrong with you?

    - I’m the one who asks... I think we’re misunderstand something...

    - Honey!... If it’s not our home... then what home you mean?

    - I thought your home...

    - My home is your home... You forget it?

    - What?... - Tôi bắt đầu rối... nhưng nghĩ lại những gì vừa xảy ra ngay lúc tôi gặp lại cô, những thái độ khó hiểu... Tôi đã hiểu phần nào vì sao cô lại nói như vậy... Ông bác sĩ đã nhận định sau cú shock vừa rồi, cô đã tự dựng nên hco mình một câu chuyện. Đây là bệnh lý thường gặp rồi từ từ sẽ khỏi dần... Nhưng tôi chưa bao giờ ngờ câu chuyện này lại liên quan đến tôi... Tạm thời Jo giờ đây không liên quan gì đến bố mẹ cô ấy, họ được cho là chưa từng tồn tại torng ký ức của cô... Giá như tôi được như thế…..

    - Ah… I got it... I’m sorry...

    - Oh darling!... You must have studied a lot... - Tay Jo sờ nhẹ lên khuôn mặt tôi như trấn an... Cô ấy thật không biết bản thân mình mới cần điều đó...
    - Yeah…that’s why I’m sometimes absent-minded.

    - Don’t worry... Your girl will make you feel better after we get home... so... you’re taking me home today...

    - Yeah sure, but not now... you need more...

    - No plz... You take me home and then… you can do whatever you want to me... Deal?

    - [tôi đã định kiên quyết từ chối..nhưng không thể nào không nuông chiều ánh mắt ấy được... god bless me]... Deal.

    - Yes... - Jo nhảy cẫng lên sung sướng... Cô gần như có thể đi lại bình thường, không như đầu giờ tôi gặp... Và chúng tôi cùng trở về nhà ngay buổi chiều ngày hôm ấy...

    ( Hết chương 15 )

  4. #24
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Trả lời: Virgins

    Chương 16

    Những thủ tục pháp lý rườm rà ngốn gần 4 tiếng đồng hồ nhưng dù sao tôi cũng đã hoàn thành tốt vai trò một công dân tốt. Khi đưa Jo về, mẹ không khó chịu, tươi cười niềm nở hơn cả với con mình. Dù sao tôi cũng đã xi nhan bà trước. May mắn là với một người mẹ như bà, tất cả những gì xung quanh đều là những mẫu thí nghiệm và trường hợp của Jo, tuy không phải mới nhưng là cuộc tiếp xúc trực tiếp đầu tiên, tôi nghĩ ít nhiều bà cũng hứng thú với điều này. Chúng tôi gặp chút rắc rối lúc đầu vì chưa hiểu rõ vai diễn của mình trong câu chuyện của cô, giờ thì có thể tạm tóm tắt: mẹ tôi là người mẹ Jo, tôi là người yêu và căn nhà này là của cô… Khá buồn cười nhưng đó là phương pháp chữa trị tạm thời cho căn bệnh này. Dù khẳng định Jo không liên quan gì đến vu án đó nhưng vì sao họ chém giết lẫn nhau hiện vẫn còn là một dấu chấm hỏi lớn. Jo cho những vết thương trên tay là do cơn ghen nông nổi với tôi, còn vì sao cô quên địa chỉ nhà và cách bày trí chỉ là do tai nạn té lầu tai hại… Một câu chuyện hoàn hảo.
    Hè rồi, thật ra với tôi, có hay không mùa này cũng chẳng khác gì nhau. Hôm nay là thứ bảy, đã một tháng trôi qua kể từ ngày đám cưới của Jan. Vết thương tình vẫn còn âm ỉ, chỉ vơi bớt phần nào khi tôi gần Jo, nhưng ngoại trừ đôi mắt ấy, còn lại tôi chẳng chút cảm giác gì. Tôi mong Jo mau khỏi hẳn, dù nhiều lúc tôi cũng muốn biến câu chuyện ấy thành sự thật.. Tôi lại lang thang, đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai. Thế nên bao giờ cũng thế là người quen nhận ra tôi trước mỗi khi chợt lướt qua nhau. Kan nhiều lần hẹn tôi ăn tối, và đôi lần tôi đáp lại anh vì, một lần nữa, lòng trắc ẩn. Đến tận bây giờ, Kan vẫn ko hề hay biết chuyện giữa tôi và Jan, và mãi mãi sẽ không ai biết về nó ngoại trừ những người trong cuộc. Hôm nay anh lại hẹn tôi ra, vẫn nhà hàng cũ và những chuyện phiếm cũ.

    - You look great darling! - Anh cười hiền, một vẻ nam tính dư thừa với tôi.

    - Thanks… - Tôi dứt lời với hành động ngồi xuống cái ghế anh đã nhã nhặn kéo giúp.

    - I’ve been looking forward to this time... It’s so good to see you again.

    - ………..

    Anh bồi bàn nhanh chóng phục vụ chúng tôi bằng lời chào và sự ân cần niềm nở, và như mọi khi, Chicken salad cho tôi và Bangers and Mash cho Kan.

    - I have some news for you honey. - Anh hồ hởi nhìn tôi.

    - What news?

    - Jan and Mc are going back. The honeymoon seems to end so soon…

    - Oh! D’you know when?

    - Maybe next week.

    - D’you know why?

    - ……No. they sent me some photos last week and that was all. They looked so happy together... I don’t know any reason for this...

    - I see……….

    Bữa ăn tối diễn ra suôn sẻ. Quả là những vai diễn đời thường này thật khó dù nó nhàm chán và nhạt nhẽo làm sao. Kan ngỏ ý đưa tôi về. Chúng tôi lại có thêm vài phút cho cảnh diễn cuối cùng torng ngày hôm nay.

    - You seem so quiet today.

    - Really?... It may be because I’m abit tired...

    - You should have told me before honey...

    - I’m sorry, I will next time...

    - I heard about Jolie... She’s with you now, right?

    - …Yeah...

    - How is she now?

    - She’s fine.

    - ... Glad for’er…

    - You better drop me there... - Tôi dùng ngón tay chỉ về phía gần 1 căn nhà màu xanh vốn chẳng biết của ai.

    - What’s wrong? It’s not your house, let me take u home.

    - Thanks, it’s so kind of u but not this time… plz...

    - Ok. - Kan dừng xe. Vẻ mặt anh lộ rõ vẻ luyến tiếc cộng một chút khó hiểu.

    Tôi chưa ra vội, hình như anh còn muốn nói điều gì đó. Điều gì cũng được, miễn là đừng chạm vào tôi.

    - I think you don’t feel good.

    - I told you I’m tired.

    - It’s not that. What’s wrong with you?

    - ………..I’m sorry. But I don’t know why. I just wanna get home.

    - If there’s anything that makes you mad, plz let me know...

    - Sure. There’s no need to hide it from you.

    Tôi bước xuống xe, trong đầu cầu mong anh mau quay đầu xe chạy đi… Nhưng Kan vẫn cố nói với vài câu:

    - Hey! It’s dangerous to walk home at this time. Please take care.

    - Don’t worry.

    - I love you.

    - ...[tôi cười]… You take care, too. Bye

    - Goodnight darling.

    Tôi vẫy tay chào anh và trút mạnh hơi thở vào không khí, một gánh nặng đã được bốc dỡ.

    Hè nhưng tiết trời vẫn khá lạnh, cái lạnh se thắt từ ngoài vào trong và cả từ trong lan tỏa ra ngoài. 20 tin thoại chưa nghe, tôi chúa biết tất cả là của Jo, tôi tranh thủ thời gian xả hết và bắt đầu tạo 1 câu chuyện về thưa với cô. Đầu óc tôi nếu không cố lấp đầy sẽ bị nỗi đau dày vò... Vốn mình không phải là người cứng cỏi, nên luôn phải dè chừng những thứ khiến bạn yếu kém, bạn khác xa với những người thực sự mạnh mẽ, vì họ luôn thể hiện sự yếu mềm mà không cần che đậy bởi lớp vỏ bọc nào. Nhanh thật, vèo một cái đã tới nhà, tôi nán ngoài cửa ít phút để logic hóa lại câu chuyện, vì Jo rất nhạy cảm, nếu phát hiện một điểm gì đó ko thật, cô sẽ tự biến mình thành một kẻ đáng thương ai cũng dối lừa [bạn thấy rõ rồi nhé, yếu đuối nhưng ai cũng phải sợ cả]. Jo đợi tôi ngoài ban công, và dĩ nhiên vài phút nán lại của tô trở thành một kế hoạch không thể thục hiện khi cánh cửa đã mở sẵn chào đón. Cô chạy sà vào tôi tựa như 1 người vợ gặp lại chồng sau bao nhiêu năm xa cách...

    - Honey, I’m so worried about u.

    - I told you I would meet Syvana today…

    - I left a lot of messages. Did you get’em?...

    - Yeah. But I didn’t have time to reply... Let me in so that we can talk more... Ok?

    Jo mỉm cười... Còn tôi muốn bật khóc vì mẹ tôi lại đi, chẳng biết đi đâu nhưng cứ thế mà bỏ tôi lại với Jo. Syvana đã đi Hawai cho kỳ nghỉ hè... Tôi không biết còn kiếm đâu lý do gì để từ chối cô đêm nay… Đêm buông xuống thật mau, mau đến hốt hoảng... Giật mình một cái đã gần 11h. Và cũng thật nhanh cái tin nhắn chúc ngủ ngon của anh đã phá tan câu chuyện của tôi. Đùng một cái, không khí trong nhà thay đổi 180 độ. Nó không ầm ầm giận dữ, nhẹ nhàng một cách man rợ... Jo cười nhẹ, hỏi tôi tin nhắn đó của ai, nó có quan trọng không, rồi cô quăng chiếc điện thoại vào lò sưởi, cũng thật nhẹ. Bạn sẽ chẳng phát hiện được điều gì khác biệt cho đến khi nhìn những giọt máu nhỏ lỏm tỏm từ đầu ngón tay Jo. Chúng bị cắn đến ria cả móng.

    - What are you doing?! - Tôi gần như hoảng... Vội nắm lấy đôi tay cô

    - They need to be taught well. - Cô nhìn tôi không một chút đau đớn.

    - No... - Tôi băng tay Jo mà trong lòng thấy may mắn vô cùng vì đã tham gia khóa học sơ cứu ở trường. - ... I’m sorry. Plz forgive me…

    - You don’t need to do it... Saving’em is wasting your time.

    Tôi dễ dàng thấy giọt nước mắt trong nụ cười Jo.

    - No... Don’t hurt you anymore… You hurt me too… - Tôi có thể làm được gì ngoài chấp nhận thêm một vai tình nhân với lời thoại cổ điển làm hài lòng một người bệnh…

    - Really?... - Jo ko cười nữa, cô lo lắng câu nói ấy là thật, lo sợ bản thân đang làm đau tôi.

    - Yes... I love you. - Bây giờ tôi mới thấy tác dụng tuyệt vời của chai rượu vang lúc uống cùng Kan, thêm vào ánh mắt ấy thì chẳng cần phải gượng gạo nói những lời yêu thương đến cô làm gì…

    - I love you too.

    Hoàn tất băng bó, tôi đưa cô ra phòng khách trấn an. Giờ là thời gian tốt sử dụng lọ thuốc an thần luôn kè kè tên tay. Tôi đặt 2 viên trên bàn và vỗ về Jo:

    - Take these and get some sleeps.

    - I’m sorry... Did I hurt you?

    - Don’t worry. I’m fine... I’d be happy if you do what I tell you to...

    Jo nắm tay tôi đưa lên má mình nhưng tôi mau chóng rút tay lại...

    - I’m going get drink for you.

    Khi tôi quay lại thì những viên thuốc đã không còn, có vẻ như Jo khá nghe lời… Một cô gái ngoan...

    - It’s done?

    - Yeah... - Cô cười tươi như 1 đứa trẻ...

    - Well done... Now go upstrairs and get sleep. Everything’ll be fine tomorrow.

    - You don’t go with me?

    - …….I have some works here... The deadline’s tomorrow... so... maybe...

    - Ok. I got it.

    Jo bước đi nhanh qua những nấc thang sau cái đá mắt tình tứ, còn tôi thở phào nhẹ nhõm. Ngồi trên ghế sopha, uống ngụm nuớc và tựa đầu suy nghĩ. Tôi nghĩ về Jan, về việc phải đối diện với cô sắp tới, nhưng trước nhất, tôi nghĩ về lý do vì sao cô kết thúc tuần trăng mật khá sớm. Tôi lại hoang tưởng rằng cô còn nhớ đến tôi. Hay Mc không thể thoả mãn hết những gì tôi đem đến cho cô… Hoang tưởng cũng chỉ là hoang tưởng...

    5 phút trôi qua khá chậm, nhưng lại khiến đầu óc tôi quay cuồng, nó không phải cảm giác buồn ngủ, nóng nực đến muốn lột sạch hết quần áo... Rồi hình ảnh lúc rõ lúc nhạt, thực ảo xen lẫn vào nhau… Tôi thấy Jan... đang buớc nhẹ nhàng từ trên lầu xuống. Cô đến gần tôi, áp sát mặt vào tôi... Đẹp làm sao...

    - You’re ok?

    - You’re back…

    Câu nói tôi bị đứt quãng bởi đôi môi Jan, một nụ hôn dài... Một nụ hôn làm tôi chết ngạt... Người tôi nóng hừng hực khiến tôi thở hắt, nhưng dù thế nào tôi vẫn không muốn nụ hôn ấy chấm dứt. Đôi tay tôi vội ôm lấy cô. Trong tôi dâng lên một ccảm xúc rất mạnh, đến nỗi muốn phá vỡ lồng ngực. Và cô cũng ôm lấy tôi. Tôi như người đi trên dây đánh đu giữa một bên là những mơ hồ đầy cám dỗ và một bên là những dấu chấm hỏi, rằng việc Jan có mặt ở đây là không thể, và việc cô đang làm chỉ là những hình ảnh đáng hổ thẹn trong tôi… Nhưng dù thực hay ảo, tôi vẫn hân hoan chào đón. Chúng tôi nhìn nhau không nói... Jan đưa tay tự cởi chiếc áo thun phông vốn là của tôi. Căn phòng không đèn, ánh trăng hắt vào khoảng không tạo sự mờ ảo, đủ để tôi vùi mình trong trí tưởng tượng đầy nhục dục này. Cơ thể cô có chút khác lạ, nhưng tôi không quan tâm, điều tôi ước ao bây giờ là đuợc hoà nhịp cùng cơ thể ấy, những đường cong nom được thượng đế tạo tạc khá hoàn hảo. Jan đưa tôi ánh nhìn tình tứ gợi cảm. Cô cầu xin tôi trong yên lặng. Đôi mắt xanh của Jan như run lên trong bóng tối. Hơi thở của cô quá nhẹ, như một tiếng thì thầm. Chúng tôi tiến vào nhau, đôi môi quấn lấy nhẹ nhàng, chậm và khẽ.

    - You said you love me?

    - Yes, I love you. - Tôi nói trong mê sảng.

    - Prove it.

    Chúng tôi lại hôn nhau. Ngón tay cô rung lên trong mái tóc đen ngắn của tôi, còn cánh tay tôi vòng quanh cổ Jan kéo tôi sát gần và hôn đáp trả một cách mãnh liệt. Lúc sau tôi rút lại để thở, Jan lại giữ chặt và hôn mạnh hơn. Lưỡi chúng tôi chạm nhẹ lấy nhau rồi lại rút vào miệng mình. Sự thăm dò kéo dài gần như mãi mãi, đưa chúng tôi vào những nụ hôn sâu hơn, dài hơn. Những bàn tay bắt đầu lần mò, chà sát và mơn trớn những đường cong. Chúng tôi chui xuống qua lớp quần áo, rồi chậm chạp chạm vào làn da đang nóng bừng lên. Đôi môi của Jan trượt xuống cằm, xuống cổ tôi. Tôi ngả đầu ra sau rên rỉ khi cô để lại dấu vết răng và lưỡi của mình. Đôi mắt chúng tôi gặp nhau trước khi cô nói:

    - Never leave me alone. Never and ever.

    - Yes. - Tôi trả lời như đứa trẻ vâng lời mẹ. Bất ngờ cô đẩy tay xuống dưới chiếc áo lót của tôi, khum lấy bộ ngực đang căng phồng, chầm chậm mở ra rồi ngay lập tức giật mạnh áo ném ra sau. Đôi môi cô gắn liền với nhũ hoa đang rộn ràng của tôi khiến tôi thở hổn hển. Tôi cũng đáp trả những hành động đó. Trong trạng thái quay cuồng, cô dẫn tay tôi lên vùng ngực mềm mại của mình cùng với những tiếng rên khẽ. Đôi mắt như thôi miên tôi vào sự ái ân cuồng loạn. Chúng tôi lại say sưa trong những cảm xúc mãnh liệt gây ra bởi sự tiếp xúc giữa hai thân thể giờ đã hoàn toàn không còn gì che chắn. Xương chậu chúng tôi chà xát lẫn nhau trong khi những ngón tay và đôi môi mân mê làn da nhạy cảm ở ngực và cổ. Jan nhanh chóng giữ chặt lấy lưng tôi, vỗ về và thủ thỉ:

    - I’m coming… Don’t stop.

    Tôi trượt khỏi nguời cô và ngắm nhìn, trong khi cô nhìn tôi thiết tha nài nỉ.

    - Let me look at you... Jan như kích thích tôi khi mở rộng chân để tôi nhìn thấy tận nơi sâu kính nhất của cô và điều đó khiến tôi mất tự chủ.

    - You can’t help it. - Jan cười thách thức nhưng cô ấy đúng. Chúng tôi bắt đầu trườn người lên nhau, và khi đã có được tư thế để chắc rằng chúng tôi có thể tận hưởng khoái lạc cùng nhau, cả tôi và Jan như bị điện giật bởi cú chạm lần đầu vào nơi ấy, nhưng nhanh sau đó, cô nằm ngửa ra, đầu hàng để mặt tôi chiếm lấy toàn bộ cơ thể mình. Tôi trượt môi mình xuống và tiếp tục công việc dang dở. Hông cô không chịu để yên, nấc liên tục cùng những âm thanh khêu gợi khiến nguời tôi điên đảo. Tôi cảm giác cô sắp lên nhưng bất chợt Jan nắm lấy bàn tay phải tôi hôn nhẹ:

    - Put it in... Please... I wana be yours...

    Nhìn cô say đắm và vâng lời… Nhưng ngay lúc đầu tiên, một thứ nước có màu đỏ đục trào ra làm tôi sợ hãi... Tôi nghe tiếng kêu nhỏ của Jan nhưng cô nhanh chóng vịn tay tôi lại không để vụt ngón tay ra... Kéo đầu tôi lại gần và hôn nhẹ:

    - I’m yours now.

    Tôi vẫn chưa hết bần thần thì Jan lại kéo tôi dậy và đặt ngón tay cô vào. Giờ thì tôi không còn đủ sức để kháng cự hay đủ tỉnh táo để nhận ra điều gì, dù trong tâm trí tôi biết đây ko phải thật, không phải Jan. Tôi tỉnh dậy với cái đầu nặng trĩu và phía dưới đau buốt... Mệt lả người đến cả ngồi dậy cũng không nổi. Cánh tay trái tôi bị vật gì đó đè nặng không thể nhấc lên được. Và khi tôi cố kéo cánh tay ra khỏi cái vật đó, một vật lớn hơn nối liền với nó cũng chuyển động. Vật đó là Jo. Cô đang trở mình. Nhìn thấy khuôn mặt cô đang đối diện với gương mặt mình làm tôi hốt hoảng đến nỗi đủ sức để bật dậy. Một đống quần áo lộn xộn bị vứt tứ tung là những gì đập vào mắt tôi sau Jo. Tôi lấy tay đập mạnh vào đầu cố nhớ lại việc tối qua nhưng tất cả còn sót lại là hình ảnh 2 cô gái đang quằn quại khi đạt đến đỉnh điểm của cơn mê tình ái… Tôi phát khóc khi nhận ra 2 cô gái ấy là tôi và Jo... Tôi lo lắng khi nghĩ đến việc phải đối mặt với cô khi cô tỉnh dậy và sợ hãi khi thấy ngón tay mình vẫn còn những vệt trắng đục hòa lẫn những sợi đỏ như máu......

    Bất chợt Jo lại trở mình lần nữa và lần này cô ấy thức thật. Cô ngồi dậy vòng tay ôm eo tôi từ phía sau:

    - Why you’re awake so soon, honey. - Cô vừa hôn vào cổ tôi vừa thủ thỉ.

    - …….. - Tôi cứng đờ người.

    - You were so sweet last night.

    - … - Tôi nuốt nước bọt một cách khó khăn. Jo trượt 1 tay xuống cánh tay tôi vuốt ve.

    - Don’t worry. Til death do us part now, baby.

    Tôi chẳng há lấy được 1 tiếng, và đầu óc tôi trống rỗng. Jo cạ ngực mình trên lưng tôi. Ngón tay cô chải lên mái tóc đen rối bù của tôi. Đôi môi Jo chạm vào thái dương đẫm mồ hôi của tôi, còn tôi ao ước tất cả hãy chỉ là những cơn ác mộng....

    ( Hết chương 16 )

  5. Có 1 thành viên thích bài viết của kazuki:


  6. #25
    Tham gia ngày
    Jan 2016
    Bài gởi
    4
    Được thích 4 lần trên tổng số 2 bài viết

    Default Trả lời: Virgins

    Cảm ơn bạn :3 fic lôi cuốn lắm

Trang 3/3 đầuđầu 123

Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •