Home
  • Register
  • Login
Trang 1/3 123 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 25

Ðề tài: Virgins

  1. #1
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Virgins

    -Tên fiction/fanfic/khác: Virgins
    -Tác giả: mclee
    -Nguồn: Asian Labrys
    -Link nguồn: Virgins - mclee
    -Dẫn chứng: "^^ cám ơn bạn đã ủng hộ mình..đọc comment mà muốn thức suốt đêm để post cho xong hết để không phụ lòng các bạn ghê luôn...yên tâm nhé, mình sẽ cật lực viết xong câu chuyện này trong 4 ngày nữa..chắc chắn thế..áh! kazuki cứ post lên bất cứ diễn đàn nào tùy thích nhé..đừng bận tâm gì cả..^^ cám ơn kazuki nhiều nghen..dẫn bạn đi uống cafe luôn..hihi "
    -Rating: 18+
    -Genre: Tình cảm

    Phải, chúng tôi trinh nguyên. Chúng tôi giữ gìn nhau, không phải vì sự kiềm chế nhục dục, mà vì biết tương lai không thể có nhau. Tôi yêu cô ấy trong đau đớn. Cô ấy yêu tôi trong né tránh và ghê sợ.

    Janet là dành cho đàn ông. Đó là điều mà Syvana khẳng định ngay lần đầu gặp Janet, cô người yêu mà tôi đơn phương thầm yêu trộm nhớ. Tôi lớn lên trên đất Anh vì mẹ tôi người Anh. Sơ yếu lý lịch của tôi chỉ thế thôi. “welcome to the L word” là những gì tôi có được khi thừa nhận với cô bạn thân nhất, Syvana, vào nửa năm trước. từ lúc đó, tôi chỉ sống trong mệt mỏi. cái khó chịu nhất là nhìn Janet và McBrown, một tay trống cừ khôi của trường, tay trong tay đi lại dọc hành lang. đó là cặp đẹp đôi nhất và được yêu thích nhất. đúng thôi, một nữ top 5 người đẹp, một nam top 5 người đạt học bổng. họ là những gì tinh hoa nhất và đến với nhau là điều tất yếu. trớ trêu ở đây là tôi lại đặt tình yêu vào một người quá cao, mà lại cùng giới. “b*llsh*t”, Syvana vẫn thường nói thế khi thấy tôi buồn vì thứ tình yêu vô nghĩa. Đối vớ bạn ấy không hề có chữ đơn phương, “go get her”. Một lời khuyên vỏn vẹn 3 chữ từ bạn ấy mà tôi cho là viễn vong và hoang đường nhất.

    Để tôi kể cho các bạn nghe việc tôi yêu Janet như thế nào. Tôi bị sét đánh ngay từ lần đầu gặp cô ấy và bắt đầu nhận ra xu hướng tình dục của mình khi tham dự buổi tiệc sinh nhật của Janet. Gia đình Janet có cống hiến khá lớn cho trường và họ khá có tiếng tâm. Thế nên khi đã làm cái gì thì họ làm cho nhớ suốt đời, và sinh nhật của janet, đứa con út quý giá, không phải là ngoại lệ.dù vậy, Janet không quá kiêu căng. Cô ấy như 1 thiên thần, hiền dịu và biết cách cư xử, hòa đồng với mọi người. Tôi đi dự do chính cô ấy mời, và dĩ nhiên, Syvana cũng có mặt. Ngày hôm đó, cô ấy trang hoàng cho mình bằng chiếc sườn xám màu tím than đầy gợi cảm. khỏi phải nói McBrown tự hào như thế nào về người yêu mình và anh ta cũng không khiến Janet thất vọng, Còn tôi, Syvana chỉ thốt lên “ how virgin baby! How you get this?”. Oh! Đó là chiếc áo dài một lần về Việt Nam tôi được họ hàng tặng, nó được thêu tay những hoa văn rất châu Á, nhưng tôi không nghĩ nó lại ấn tượng đến những người trong buổi tiệc đó, đặc biệt là với Janet, but she did. “ such a beautiful lady!!”, Kan, thành viên trong ban nhạc của McBrown, đã tán tỉnh tôi bằng câu nói vô nghĩa ấy vì (anh ta nói với bất cứ cô gái nào – tôi nghĩ thế), nhưng tôi chỉ biết mỗi mình Janet. Cô ấy đang giữa sàn nhảy, đắm đuối những bước nhảy với McBrown. Họ là trung tâm của mọi sự chú ý và gia đình họ gần như thỏa mãn ước vọng khi thấy điều đó. Tôi chỉ biết đứng nhìn, bất ngờ Kan nắm tay tôi và kéo ra sàn. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt van nài & Syvana thì cười khúc khíc. Bạn ấy thì thầm như thể “ give him a chance”. “ok”, đó là câu trả lời ngầm của tôi. Chỉ có thế tôi mới được nhảy gần Janet dù, dĩ nhiên, không phải là bạn nhảy của nhau. Cô ấy nhìn tôi, không phải là mơ, nhưng nó mờ mịt giửa thực và ảo. đó là ánh nhìn của những người bạn dành cho nhau, nhưng trong giây phút ấy, cứ như thể là “I want you”. “ you look so beautiful”, câu nói này cũng chỉ là 1 lời khen từ bạn bè của Janet. Nó rất đỗi bình thương nhưng lại làm tôi, dù lý trí rất nhiều, hân hoan vui sướng. Sau bữa tiệc, Janet khá bận rộn với công việc chia tay bạn bè. Cô ấy gần như không quan tâm đến tôi nữa và tôi ra về trong nỗi buồn đơn phương cùng Syvana. Tối đó lòng tôi rất nôn nao. Tôi cứ nhớ về Janet không thôi đến nỗi ngay cả Syvana cũng nhận ra đì6u đó. “ you like her” – Syvana cười nham hiểm nhìn tôi,“what?” – tôi tỏ vẻ như nó là điều điên rồ nhất,“don’t deny it, I know it all” – Syvana lại cười đắc ý, “you’re crazy” – tôi cũng cười nhại theo nhưng ngượng ra phết, “hey! Hey! Just accept it. What’s the big deal? It’s ok to me. I’m your friend”. “sự im lặng tượng trưng cho đồng ý”, và tôi đã làm thế. Syvana quàng vai tôi. Bạn ấy cười khãy và ra vẻ như là một chuyên gia thực thụ. Khi chúng tôi về phòng, Syvana buộc tôi phải kể cảm giác của mình như thế nào. Bạn ấy nhìn ra khi thấy ánh mắt tôi chỉ hướng về Janet suốt buổi tiệc. Nhưng tất cả những điều đó không khiến tôi suy nghĩ nhiều bằng việc bạn ấy khẳng định Janet cũng bị tôi thu hút. “ just kidding, right?”, tôi nói với giọng nửa nghi nửa ngờ nhưng bạn ấy thì sure như đinh đóng cột “ come on baby! You’re so beautiful and angelish that even girls will be addicted to you. I can see it with my bisexual eyes. Trust me”. Oh! Tôi mừng thầm trong lòng vì điều đó dù nó viễn vong. Và quả thật có chút hi vọng khi sau cuộc nói chuyện đó ít phut, tôi nhận được tin nhắn từ Janet [so sorry. I really didn’t mean letting you go without any goodbye. Please accept my appologies. Sweet dreams ] Bạn nghĩ tôi có ngủ được đêm đó không ???

    Tuy nhiên, 6 tháng trôi qua mà Janet vẫn đối xử như bạn bè với tôi. Nó không vượt quá những gì tôi suy đáon và chưa hề chạm được vào những gì tôi mơ mộng. và McBrown luôn có cô trong tay khi ở trường, khi tan trường và khi ngoài đường. không ai hiểu được nổi đau của tôi như thế nào, ngoại trừ Syvana. Trong thời gian này tôi gặp khá nhiều rắc rối. đầu tiên là Kan trở về thăm trường. Kan vừa là thành viên ban nhạc cùng với McBrown, vừa là anh họ của anh ta, tất nhiên, Kan cũng nằm trong top 5 như em họ mình. Có lẻ các bạn chưa hình dung rõ về họ, anh em nhà Kotter, với đôi mắt xanh và chiếc cằm chẻ đầy nam tính. Không vô lý tý nào khi họ được top hot girls chọn lựa, không bao gồm tôi & Syvana. Kan yêu tôi, lần này không cần lời nhận xét của Syvana tôi vẫn biết. Anh ta tặng hoa và gửi những mẫu giấy nhắn lãng mạng cho tôi mỗi ngày, làm các bạn cùng lớp tôi phải ganh tỵ và ao ước. nhiều người nói tôi quá may mắn khi được Kan để ý, nhưng tôi không nghĩ vậy. nó chỉ khiến tôi phải mệt mỏi hơn thôi. Janet gần như không hề biết chuyện này (cũng phải thôi vì cô ấy học khác lớp tôi..tôi đã nói Janet lớn hơn tuổi tôi chưa nhỉ??? Cô ấy sắp ra trường cùng McBrown đấy), và đó là điều may mắn dù không biết vì sao tôi lại thấy nó may mắn. thế nhưng nó tồn tại khá ngắn ngủi khi Syvana, một lần ngồi uống nước cùng Janet đã vui miệng mà nói tuột ra hết việc Kan tán tỉnh tôi thế nào. “ Kan falls in love with you, babe”-Tôi ngượng chín cả người trong khi bạn ấy thích thú khẳng định điều đó….cuộc nói chuyện giữa 3 người kết thúc ngắn ngủi không mong đợi khi janet đột nhiên phải ra về…nhưng giữa tôi & Syvana thì không kết thúc sớm thế. Chúng tôi cãi nhau 1 trận ra trò trên đường về nhà Syvana trong 5 phút, rồi bạn ấy cười phá lên trong khi mặt tôi nóng bừng vì tức giận, “ there’s nobody like you, honey, being loved with such beautiful people and you just say noo..”, “what am I supposed to do now?...hey hey!! What you mean saying people?..”, “I mean Kan & Janet. I could see how jealous she was when I told her Kan loved you”, “It’ll never happen. That’s what I’m quite sure about”- Tôi bỏ đi một hơi về thẳng nhà, chỉ để tiếng bạn ấy với theo, và tự nghĩ bạn gì lại giỡn cái kiểu đó…

    Sáng hôm sau, tôi đến trường sớm hơn 20 phút. Thật là 1 người bạn tốt khi để tôi trằn trọc cả đêm vì câu kết luận hoang đường tốiqua, nhưng nhờ thế mà tôi có cơ hội gặp Janet. Cô ấy là một sinh viên tốt, nếu không nói là quá giỏi và cực kỳ gương mẫu khi lúc nào cũng đi học rất sớm. janet đang ngồi trên ghế đá khuôn viên trường. cô ấy đang suy ngẫm gì đó (tôi đoán là đang nghĩ về McBrown, đó là suy nghĩ logic vì…ai mà chẳng thế), rồi khi nhìn thấy tôi, cô ấy giơ bàn tay lên chào. Nụ cười cô ấy không rạng rỡ như thường lệ. cô ấy bỏ những quyển sách vào túi và tiến lại gần tôi. Tôi có thể hình dung cô ấy như một vị nữ hoàng, đang tiến về phía thần dân với sự tuân phục những người xung quanh (nhưng tôi chẳng thể thấy một ai ngoài cô ấy..). Jant lại nở nụ cười khi đã đứng đối diện tôi, “g’morning! How r u?” – cô ấy chào tôi mà tôi thì lại quá bối rối..,” I’m fine. How’bout u?”- tôi trả lời trong ngượng ngùng, “ not fine at all…I’m kidding..”, một câu đùa khá dễ thương đấy chứ…tôi thầm nghĩ.. “can I ask you something?..” – Janet ngập ngừng hỏi tôi…, “yes?”, “I know Kan loves you, seriously,..but..do you love him..or even like him..?”, “….I don’t know..” – tôi nhìn Janet tỏ vẻ không hiểu và hoài nghi vì sao cô ấy hỏi tôi như thế..và Janet lúng túng hẳn lên.. “ I just…wana say..that..Kan is a good guy and…you will..be a nice couple”, “that’s what you wanna tell me…Syvana told me the same..maybe I’ve gotta give him a chance..” – tôi thật sự thất vọng và quyết định thế. Janet không vui như tôi hình dung khi nói điều đó. Cô ấy cười gượng nhưng tôi ko rõ có phải vậy không hay chỉ là tôi tưởng tượng ra thế. Nhưng rõ ràng là nguyên cả ngày học hôm đó tôi chẳng thể tập trung nổi, và cũng chẳng biết Janet đã đi đâu. Tôi có tìm cô ấy vào cuối ngày và gặp cô ấy đang nói chuyện khá vui vẻ với Mc. Đó là lúc tôi biết tôi nên quên Janet và cho mình một cơ hội với người khác giới.

    Hôm sau, Kan lại tặng tôi 1 bó hoa hồng tuyệt đẹp và làm cả lớp trầm trồ. Syvana lại cười nham hiểm. chúng tôi kết thúc buổi học sớm và bị chia tách khi Kan đậu xe đợi tôi trước cổng trường. anh ta chuẩn bị một chiếc không mui bóng lưỡng (quá đỗi bình thường so với gia đình Kan) và đứng cứ như thể một diễn viện nổi tiếng. anh ta làm mọi người chú ý (tôi ghét điều đó kinh khủng) không ngoại trừ Janet, “hi!!” – Kan chào hỏi tôi mà cứ như một người bạn, tôi nhận ra anh ta cũng biết ngượng ngùng, “hi!!”, “ I’ve sent you a message this morning and..would you say yes?”, tôi đang lúng túng thì Janet từ đâu đi đến cùng Mc, “hi! Everybody..hide something?..” – cô ấy lém lỉnh hỏi chuyện mà tôi chắc rằng cô ấy biết câu trả lời.., “ don’t lie to me bro. this must be the girl you told me. So beautiful…”-Mc nhìn chằm chằm vào tôi như điều tra gì đó nhưng tôi nhanh chóng để mắt mình hướng đến Jan, “you all know the anwser so now leave us alone.., ok bro..?”, “ok”, cứ như thể cuộc đối thoại chỉ có 2 người con trai này vậy và tôi hơi khó chịu…đột nhiên Jan lên tiếng “hey!! I know a very interesting place and I think we should be there tonight..ok?”, đúng là một vị cứu tinh thật sự…(phải không nhỉ)..”sounds great, I’ll be there with you” – chúng tôi bắt gặp ánh mắt nhau và cùng gật đầu, có niềm hân hoan trong lòng tôi và tôi thấy nụ cười Jan trở nên huyền hoặc đến nổi tôi muốn đắm chìm trong nó…nhưng Kan thật sự thất vọng dù anh không nói ra…..

    Chúng tôi đến 1 quán bar khá nổi tiếng trong thành phố (rõ ràng không ai muốn đến đây cả..nhất là tôi..và có thể là Jan). Kan nhanh chóng chuyển sắc mặt khi bước vào trong. Anh ta và Mc có vẻ hào hứng nhưn Jan thì tỏ vẻ miễn cưỡng…tại sao thế? Cô ấy là người khởi sướng mà?? Câu hỏi đó đeo tôi suốt buổi tối và trở nân lãng xẹt khi thấy Mc đang vịn eo Jan hòa theo điệu nhạc sôi động giữa sàn nhảy. bây giờ thì Kan thực sự có khối không gian thực hiện ý định của anh với tôi lúc đầu. Anh ngồi sát vào tôi trong khi mắt tôi đang cố kéo nó ra khỏi Jan (tôi không muốn ngoài Syvana còn có thêm người biết về điều này), “..I’m sorry..I thought we would have a great date but…it turns out to be this way…” – Kan không mấy chân thành khi nói thế vì anh dường như rất thích thú với nơi này, “ it’s ok” – tôi đáp lời cộc lốc, “I don’t think so..you wanna go somewhere so that we can..”, oh!! Anh ta hiểu lầm ý tôi rồi..tôi không muốn đi đâu lúc này cả - “ why don’t we…dance..?” – tôi nhanh chóng kéo kan khỏi ghế. Đó là cách duy nhất & hữu hiệu nhất để tôi tiếp cận Jan (và tôi sure rằng các bạn có thể dùng nó trăm ngàn lần cũng chẳng sợ bị phát giác). Hành động của tôi khiến Kan bật tia hi vọng. anh ủng hộ hết mình bằng cách hòa vào tiếng nhạc sôi động. với tôi, nó chỉ là thứ hỗn tạp đang ngăn cản những luồng cảm xúc mạnh mẽ khi gần Jan. nó lùng bùng và làm tôi muốn phát điên nhưng tâm trí tôi đã tự động hóa lọc âm chỉ để lại tiếng đập của nhịp tim tôi đang điên đảo vì Jan. bạn biết không ? . Jan là tất cả. cô ấy thành thiện trong bất cứ tình huống nào & hoàn mỹ trong bất cứ tư thế nào – khi ngồi, khi đi, khi nhảy. nụ cười cô ấy tạo lực hút hút tôi vào mà một khi đã nhìn thấy Jan, tôi không thể cách cô 20 bước chân. Tôi như muốn nhảy sổ vào cướp cô ấy đi khỏi nơi này rồi chuyện còn lại ra sao thì ra. Tuy nhiên, tôi là người lý trí, hoặc giả nếu không ( hoặc giả này có lẻ mới là lý do thực sự) thì có thực hiện cũng chẳng thể khiến Jan đáp lại tôi, nếu không nói là ghê tởm, hoặc nhẹ hơn là tội nghiệp & thương hại. Tôi mất gần 1 phút để bình tâm trước sự cuống hút của Jan nhưng khó chịu khi trở lại với thựa tế là Kan đang vuốt ve eo mình. Tôi thực sự không thấy tự nhiên chút nào và tất nhiên, đi nhà vệ sinh là lý do tuyệt nhất để né tranh sự thật…tôi rửa mặt, nhìn vào gương & săm soi khuôn mặt mình. Càng nhìn càng buồn..sao tôi lại như thế này??? Sao tôi không thể làm theo kế hoạch – cho bản thân 1 cơ hội để trở lại binh thường, sao tôi cứ mê muội vì những điều không thật. Tôi chưa thực sự tìm được giải pháp, nhưng đây không phải là thời gian tốt để suy nghĩ. Tự trấn trĩnh mình, tôi biết điều cần thiết bây giờ là bước ra và vui vẻ với Kan nhưng … chưa kịp hành động thì lại đụng phải Jan. chúng tôi xém nữa thì va phải mặt nhau ngay cửa ra vào và, khỏi phải nói nó làm tôi đỏ mặt cỡ nào ( hình như Jan cũng thế). Tôi lúng túng còn cô ấy bối rối ( 1 phản ứng khá tự nhiên..đúng không nhỉ ?), “ I’m sorry..I..” – Jan ngượng ngùng hỏi tôi và tôi ngượng ngùng trả lời – “I’m ok..and you ?”, “I’m ok…”…sau đó là một vài câu ngớ ngẩn mà tôi nói cho có lệ vì thực sự tôi không thể cưỡng lại mình, nếu còn ở đó tôi sẽ hôn cô ấy mất, mà đó sẽ thật sự là điều kinh hãi cho cả tôi & Jan, nhưng Jan cứ giữ tôi lại với cuộc nói chuyện không ngớ ngẩn (theo quan điểm của jan và có lẽ là của các bạn), “ are you alright?..seems you don’t like this place..”, “..yes, I do…I do…yeah…I do..” – rồi tôi chuồn lẹ. Jan đi theo sau. Có vẻ cô ấy không vào nhà vệ sinh với mục đích thông thường. chúng tôi lại đối mặt với 2 chàng mà tôi nghĩ rằng, nhờ họ mà tôi càng lúc càng rối. họ trò chuyện gì đó rất vui vẻ khiến cả Jan cũng tham gia nhưng tôi thì..một thín giả bất đắc dĩ. Thỉnh thoảng tôi bắt gặp ánh mắt của Jan nhưng cô ấy mau chóng nhìn sag hướng Mc. Ơn chúa là nhờ có thế mà tôi có đủ động lực để chêm vài câu nhưng đủ ngắn để dập tắt khi Mc hôn Jan tình tứ.
    thay đổi nội dung bởi: kazuki, 20-09-15 lúc 02:56

  2. Có 2 thành viên thích bài viết của kazuki:


  3. #2
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    Chúng tôi kết thúc cuộc vui một cách chán nản. càng chán nản hơn khi giờ đây tôi phải về riêng xe với Kan. Tôi biết anh sẽ tranh thủ thời gian để kéo tôi đến với anh nhưng…tôi chưa sẵn sàng..chưa sẵn sàng để trở lại bình thường…bất ngờ Jan lại nảy ra sáng kiến. cô ấy muốn tôi đi chung xe và 1 excuse hết sức hợp lý – đến nhà tôi mượn sách [ thật ra cũng chẳng hợp lý gì mấy ]. Kan thất vọng..oh! dĩ nhiên rồi, nhưng Jan lại cười tươi..cô ấy có những nụ cười cũng bí ẩn và huyền dịu như chính bản thân cô ấy vậy. cuộc sống sẻ kém vui, tình yêu sẽ kém hấp dẫn nếu thiếu những người như Jan, và việc yêu Jan không khiến tôi hối hận khi đột nhiên bản thân trở nên lạc lõng. Càng lúc tôi càng quên đi khái niệm “bỏ cuộc và quay về” như lúc đầu đặt ra.

    Việc đi chung xe với Jan đã làm 2 chàng bất đắc dĩ trở về tay không – đó là nhận định thích thú của Jan. cô đang rất hào hứng khi vừa phá bĩnh kế hoạch mấy ngày qua của Kan, nhưng tôi không cười nổi, hoặc dã là cười gượng. làm sao có thể tự nhiên nổi khi đây là lần đầu tiên tôi đi chung xe với Jan chứ. Tôi quá ngớ ngẩn & khờ khạo khi chẳng bung ra được 1 câu nào ra trò cả..và..dĩ nhiên, khi chủ đề về Mc & Kan kết thúc, chúng tôi chỉ còn sự im lặng bao quanh. Đường về nhà tôi cách bar cũng gần 20 phút, quá ngắn để tôi có thể hưởng trọn những giây phút như thế này, thế nên nếu không tận dụng nó sẽ là một điều vô cùng đáng tiếc. “ you seem so quiet tonight…” – câu hỏi đầu tiên liên quan đến tôi từ Jan, “ really?..” – tôi giả đò không biết, “ yeah, do I bother you..you wanted to go with Kan, didn’t you ?..:, “ no, no,..I wanted to go with you..I just..” – oops!! Lồi đuôi rồi.., “just what ??”, cô ấy lại cười, lại bí hiểm.. “ This is the first time I’m with you in your car..” - tôi bối rối trả lời, “so??” – Jan bỗng nhiên dừng xe, nhìn vào mắt tôi & hỏi, “so…I..I..It’s a brand new car so I’m so excited..” – “that’s all??” – Jan lại nhìn xoáy vào mắt tôi, “yeah..that’s all..”. tôi như một con ngốc, xém tí nữa thì đã bung ra hết tách tành tạch cảm xúc của mình. Jan lại rồ xe & chạy tiếp. cô hơi thất vọng…nhưng cô muốn gì ở tôi nhỉ..hành động lúc nãy của cô khiến tôi tò mò.. hay là cô đã biết..không đời nào, nếu thế an sẽ tránh tôi hàng trăm mét, càng xa càng tốt..vậy thì là gì chứ.. Khoảng không lại bao trùm chúng tôi trong vài phút nhưng Jan mau chóng làm nó tan biến, “ tell me the truth!”, “what’s the truth?”-tôi ngơ ngác, “you don’t like Kan”, “ .. I will..” – tôi lóng ngóng, “ no, you won’t…”, giờ thì tới lượt Jan bối rối…, “why?”, … “ I’m sorry..I..where’s your house?”. Cô ấy đánh trống lảng không giỏi tý nào cả, thế nên tôi đâu dễ dàng bỏ qua. “stop here! I’ll tell you if you answer my question” – tôi cương quyết và Jan trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Cô ấy dừng xe và..thể hiện như thể tôi đang chèn ép cô quá mức. “…I don’t know why I said that..just forget about it..please..” – Jan van nài tôi nhưng vô ích, “ no, I don’t and I won’t..this afternoon you said to me that I should have given him a chance..and now..I don’t understand..”, “ I didn’t know that you did what I told you to do…just do what your heart wants you to do..”, giờ thì cô làm tôi khó chịu thật sự. sao không trả lời thẳng thắng cho rồi nhỉ, câu nói đó có liên quan gì đến câu hỏi đâu chứ. “ You know what my heart wants me to do?” – chưa để Jan trả lời, tôi chòm qua và hôn môi cô ấy. đó là phản ứng vô thức. tôi thề là tôi không chủ ý như thế, nhưng..nó đã đi quá xa rồi. sau hành động ngu xuẩn ấy, tôi bắt đầu chờ đợi bi kịch đến với mình, một phản ứng thái quá, một ánh mắt kinh tởm hay một sự phớt lờ mãi mãi. Quá muộn để suy nghĩ rồi… Jan ngơ ngác “đứng hình” trong vài giây. Cô nhìn tôi không chớp mắt đầy ngạc nhiên, còn tôi..cũng không biết mình trông đợi gì từ Jan nữa. nhưng nó là cái hôn mở đầu cho một nụ hôn dài và sâu sau đó. Jan không phản ứng như tôi suy nghĩ mà ngược lại..cô ấy gần như đồng tình nó. Cô chủ độg hôn tôi. Khởi đầu là những cú chạm nhẹ giữa những bờ môi, tiếp sau là những nụ hôn sau hơn, khi những chiếc môi không còn là thành viên duy nhất, thì lưỡi chung tôi cũng tham gia. Chúng quấn lấy nhau, vờn nhau như thể đã quen nhau lâu lắm rồi và giờ mới gặp lại. đôi tay Jan kéo đầu tôi sát vào cô ấy nhẹ nhàng. tim chúng tôi đập mạnh như muốn vỡ tung. không ai muốn dứt ra, không ai muốn dừng lại nhưng…khúc dạo đầu chỉ nên có thế thôi. Chúng tôi như đồng ý tạm dừng ở đây, chỉ tạm dừng thôi nhé. Nhưng sự ngạc nhiên mà cả hai mang lại cho đối phương như vẫn còn đó. Nó không làm chúng tôi bối rối nữa, mà làm chúng tôi phì cười, một nụ cười chưa phải của sự thoả mãn, là của sự đồng hợp, của giây phút biết chúng tôi không cô đơn, lạc lõng, của niềm hân hoan khi tìm được nhau, khi chấp nhận nhau. Jan vẫn còn luyến tiếc. ngón tay cô ấy chạm nhẹ vào môi tôi và ánh mắt jan không rời khỏi nó. Cô ấy muốn nữa và tôi cũng thế. “ come to my house!” – tôi thì thầm và Jan cười mỉm tượng trưng cho sự đồng ý. Chúng tôi nắm lấy tay nhau từ giây phút đó cho đến khi chiếc xe dừng trước cửa nhà tôi. Không ai trong chúng tôi đặt câu hỏi liệu chuyện này có quá nhanh không. Tôi tin chắc Jan cũng đang phân vân điều đó như tôi. Khoảng thơi gian từ chỗ trao nhau nụ hôn đầu tiên đến nhà tôi đủ để cả hai suy nghĩ kỹ hơn về việc sắp diễn ra, và vì thế mà Jan lưỡng lự.

    Mẹ tôi lúc nào cũng vắng nhà. Bà là journalist thế nên bắt bà ở nhà là cực hình và tôi không bao giờ muốn làm điều đó. Jan hơi bỡ ngỡ khi bước chân vào nhà tôi. Những bức ảnh về bà treo khắp nhà khiến cô thích thú và tôi bíêt, cô sắp hỏi tôi điều gì đó về thân thế tôi. Dĩ nhiên, tôi không để cô ấy thức hiện điều đó. “ come to my room and I’ll answer every question.”. cô ấy lại cười. lần này là 1 nụ cười gợi tình và..tôi sẽ làm tất cả để có nụ cười đó một lần nữa. phòng của tôi đủ lớn cho 2 người, nếu không nói là 6 người. tôi không để Jan bị chiếm lấy bởi sự tò mò và ngạc nhiên 1 lần nào nữa. tôi đang chờ đợi chuyện đó. Tôi đã sẵn sàng. Jan ôm lấy tôi. Cô dường như cũng không để thời gian trôi qua vô nghĩa. Chúng tôi 1 lần nữa lại quấn lấy nhau, chặc hơn, nhẹ nhàng hơn nhưng nóng bỏng hơn. Tôi nghe tiếng tim mình đập mạnh khi Jan đẩy tôi xuống giường. cô nằm lên người tôi, hôn môi tôi. Lưỡi cô dò tìm sâu vào trong khoang miệng tôi và vờn lưỡi tôi. Tim cô ấy đập mạnh lên lòng ngực tôi và đôi tay lần sau dưới lớp áo tôi, mân mê tắm lưng tôi. Chúng tôi dừng lại vài giây. Jan nhìn vào mắt tôi như để chắc rằng tôi muốn thế, “ do you think it’s too fast?” – Jan hỏi tôi, “ no. how’bout you?”, “ I fall in love with you at first sight, you have no idea how much I want you” – oh! Jan làm tôi bất ngờ khi thú nhận điều đó, và dĩ nhiên “me too, so what are you waiting for?...I’m ready..”, và Jan mỉm cười. cô trở lại với một nụ hôn thật nhẹ nhàng. bàn tay tôi vô thức ôm chặt đầu Jan, ngón tay đan xen tóc cô ấy và những tiếng rên, những hơi thở gắt bắt đầu xuất hiện. Tôi chưa bao giờ nghĩ Jan lại mãnh liệt như thế. Phút chốc cơ thể chúng tôi cuốn vào nhau mà không có một trở ngại nào. Da thịt chúng tôi chạm vào nhau, những ngón tay đan xen như không bao giờ muốn rời ra. Tôi nghe tiếng Jan thì thầm “ you’re so gentle, so soft..I want it..” môi cô ấy lại tìm kiếm, mân mê những nơi nó đi qua trên thân thể tôi và…dừng lại ở nơi sâu kín nhất. chỉ 1 khoảng thời gian ngắn sau, tôi cảm giác phía dưới nặng trịu, tay tôi gòng và nắm chặt ga giường. tôi dang rộng chân, căng người lên để hưởng trọn niềm thú lạc. Jan trườn người lên tôi 1 lần nữa. Cô nhỏm dậy, ngắm cơ thể tôi như một đứa bé thích thú tìm hiểu món đồ chơi mới. đôi bàn tay Jan bao gọn bầu ngực tôi. Cô nhắm mắt lại để cảm nhận những luồng cảm giác lạ và dẫn tay tôi lên bầu ngực cô. Tôi hiểu jan đang van nài. Tôi hiểu đã đến lúc tôi phải đáp rả lại những gì Jan vừa đem đến cho tôi. Chúng tôi đổi tư thế cho nhau. Một tay Jan báu chặt vào lưng tôi, tay còn lại sờ soạn chiếc mông tôi. Cô ấn nhẹ đầu tôi xuống và…những tiếng rên bắt đầu trở lại, lần này là của Jan. cũng chỉ ít phút sau, tôi cảm giác cơ thể Jan căng cứng. những cú co giật nhẹ từ phía Jan cho tôi biết tôi đã hoàn sứ mệnh xuất sắc. chúng tôi chưa kết thúc yêu đương nhanh thế. Không ai trong chúng tôi muốn cả. Jan nằm ôm trọn tấm thân tôi. Tay cô ấy vòng ngang ngực tôi, ngực cô di chuyển trên lưng tôi, môi cô lại tiếp tục lướt trên gáy tôi còn tôi thì hưởng thụ trọn những điều đó. “how you feel?” – Jan hỏi mà đôi môi vẫn lười rời khỏi vị trí của nó từ nảy giờ, “ too good to answer. How’bout you?”, “ nothing to blame, you’re the best love-maker, babe” – Jan vừa nói vừa dụi đầu vào cổ tôi, “ have you done this with Mc? “ – một câu hỏi ngu suẩn nhất mà tôi biết tôi sẽ hối hận khi nghe câu trả lời, “ …you really want the answer?..”, “no”, “no”, “no what?” - tôi tỏ ra khó hiểu, “ no is my answer” – Jan lại hôn vào cổ tôi tiếp tục và nó làm tôi phì cười (dĩ nhiên tôi cười không chỉ vì thế).

  4. Có 2 thành viên thích bài viết của kazuki:


  5. #3
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    Buổi sáng đến thật nhanh. Với nhiều người, mặt trời tượng trưng cho một ngày mới, là khoảng thời gian để bắt đầu lại những công việc thường nhật, tất nhiên, vài sự thay đổi nhỏ vẫn có cơ hội xuất hiện. tuyệt nhiên đối với chúng tôi, nó là thứ đáng ghét nhất báo hiệu sự xa cách, sự giả vờ và kiềm nén. Chúng tôi là những kẻ đang yêu. Chúng tôi không biết mệt khi thổ lộ tình cảm cho nhau suốt đêm qua, không e ngại khi nhìn thấy thân thể nhau dưới những tia sáng tinh khôi mà chút nữa thôi, chính nó, và cùng với số phận, với đạo đức xã hội sẽ tạo dựng một vở kịch tẻ nhạt cho 2 diễn viên bất đắc dĩ là Jan và tôi. Jan nhìn tôi. Cô cười nhẹ và đặt tay lên vuốt má tôi. Những nụ hôn lại nồng nàn, những bờ môi lại quấn quýt. Jan cứ cuốn vào tôi, dụi đầu vào giữa lòng ngực tôi. Mọi giác quan tôi đang mở hết công suất để cảm nhận dư vị của sự cuồng nhiệt còn xót lại đêm qua. Jan hư quá, tham lam nữa, nhưng tôi thích thế và tôi muốn thế. Chúng tôi quần nhau suốt cho đến khi tin nhắn Mc làm vỡ bầu không khí yêu đương. Đến giờ rồi, chia tay thôi. Jan nhìn tôi lo lắng. cô sợ tôi giận khi đọc tin nhắn của Mc. Tôi biết nội dung đó là gì. Tôi biết rõ vai diễn của mình hơn ai hết, “ So you have to go now..”, “yeah..It’s Mc and he asks me where I am..” – Jan đối thoại tôi một cách sợ sệt, “ I know..just..don’t worry honey..I’m fine” – tôi đứng dậy, tranh thủ get dress và tránh nhìn vào mắt Jan, tôi sợ sự dối trá vừa bung khỏi miệng tôi bị cô nhìn thấy. Jan đến vòng tay ôm lấy tôi từ phiá sau. Chúa ơi! Làn da ấy lại một lần nữa làm tôi rung rẩy, nhưng tôi biết làm gì bây giờ nhỉ. “ are you sure you’re fine, baby..I don’t think so” – Jan nói mà bờ môi gần như chiếm lấy trọn cổ tôi nhưng tôi không còn tâm trí để cười lúc này, “..me neither..but I’ll be fine..I promise you..” – tôi cố trấn an Jan, “ hey baby” – Jan nhẹ nhàng xoay người tôi lại và nhìn vào mắt tôi – “ I will never force you to do anything you don’t want..so please don’t say words for pleasing me..ok..”, “ No, I don’t..”. cuộc đối thoại chỉ nên ngắn thế thôi, nếu dài hơn nữa tôi sẽ không để Jan rời khỏi nhà này nửa bước, tôi thề đấy. Chúng tôi ăn sáng và đến trường cùng nhau. Chúng tôi hôn nhau trên xe khi cách trường 50 mét & biến đổi thành những straight girls sau nụ hôn dài đó. Jan đỗ xe và bước xuống thật nhanh trong khi tôi vẫn còn chần chừ. Tôi chẳng có lý do gì để thúc ép bản thân chuyển động cả nhưng Jan thì có Mc, anh ta đang hí hửng chạy đến với cô bạn gái của mình. Họ chào nhau bằng 1 nụ hôn nhẹ. Họ cười đùa với nhau bằng ánh mắt tình tứ và vui vẻ nắm tay nhau. Tất cả đều diễn ra trước mắt tôi. Tất cả đều giả tạo. Tôi thấy Jan ngượng ngùng, nhìn tôi mà tay cố đẩy Mc ra. Jan sẽ tránh tôi khi cùng Mc, hoặc tránh Mc và cùng tôi. Đằng nào cũng cho thấy chuyện đêm qua có ảnh hưởng đến cô, nghĩa là nó không là giấc mơ của riêng tôi, nó có thật, nó đã xảy ra và sẽ còn tái diễn.

    Tôi không đơn lẻ suốt buổi học vì có Syvana. Bạn ấy cứ réo tai tôi về chuyện Kan và tôi hẹn hò, nhưng không hề biết nó đã chuyển biến phức tạp cỡ nào. Tôi không muốn nói về Syvana nhiều. Đây là câu chuyện giữa tôi và nhân tình nên tạm thời lướt qua những đoạn có bạn ấy nhé. Tan trường, tôi không có xe về, chưa bao giờ từ trước đến nay, nên hành động quen thuộc là đón xe bus. Nhưng tôi đợi Jan. Tôi muốn cô ấy đưa về. Tôi muốn cô ấy dành một đêm cho tôi nữa. There she is. Lẫn trong nhóm sinh viên đang nhốn nháo, ồn ào, Jan trở nên khác lạ - điềm tỉnh và im lặng. cô dáo dác xung quanh như đang tìm ai đó, rồi nở một nụ cười mà với tôi là rạng ngời nhất khi ánh mắt chúng tôi tìm thấy nhau. Tôi đỏ mặt, vì tôi đang yêu. Mọi cô gái trong giai đoạn hẹn hò đều thế cả thôi, khi tình nhân nhìn họ tình tứ, khi tình nhân tiến về phía họ và tim họ rộn ràng khi nghĩ đến 1 đêm thăng hoa cho tình yêu. Có những cô chưa sẵn sàng vì một vài lý do nào đó, nhưng với tôi lại khác – yêu thì làm gì có sẵn sàng, nó cứ đến thế thôi ( các bạn đừng dại dột suy nghĩ giống tôi nếu các bạn không thể chấp nhận bất cứ hậu quả nào mà lối suy nghĩ này đem đến ). Đoạn thẳng giữa tôi và Jan bị cắt đôi khi Mc đón đầu cô. Dù Mc cố gắng cướp lấy ánh nhìn của Jan thì cô vẫn nhiều lần để mắt đến tôi. Tôi có thể cảm nhận được cô khổ sở thế nào khi hạn chế hành động đó đến mức thấp nhất có thể để Mc không nhận thấy anh đang bị phớt lờ và tôi không cảm thấy thất vọng vì đang tạm thời bị bỏ rơi. Tôi tin mình giờ đây là trung tâm sự chú ý của Jan. Nhưng cuộc nói chuyện giữa 2 người giờ biến tôi thành kẻ bị bỏ rơi thực sự vì Mc sẽ về cùng xe với Jan. tôi ghét Mc, chắc chắn thế. Mọi cô gái trong trường sẽ bật cười và cho là tôi điên khi lại ghét 1 chàng trai đáng yêu, tài năng như Mc. Oh! Họ mới chính là những kẻ khùng đáng bị cười nhạo, vì ai trên đời này lại đi thích tình địch của mình. Jan và Mc tiến về phía tôi, không, tiến về phía xe cô …và tôi – một kẻ thứ ba sắp nổi điên, đang đứng ngay đó. “ Hi! Beautiful lady! waiting for Kan, aren’t you?” – Mc hỏi một câu quá ngớ ngẩn, “ No..” – tôi giữ mắt mình đến Jan và trả lời cộc lốc. Sự phản hồi đó khiến Mc hơi bị quê còn Jan lại bối rối, “ why don’t you get in the car with us?..” – Jan giả vờ trong tội nghiệp. cô ấy rõ ràng không giỏi diễn xuất tý nào. “ No, thanks. I’m going home by bus. Now I’ve gotta go. C-ya.”, “ Hey! Wait! I’ll give your books back tonight, ok?” – Jan với lấy tay tôi và cô gắng nói đủ lớn để Mc nghe thấy. Cô thường có những ý tưởng không tồi cho những việc thế này. Chúng tôi nhìn nhau. Jan nhướn một bên chân mày dò ý tôi và dĩ nhiên, “ Ok! I’ll be at home..and..waiting for you”. Jan bước qua và cố va chạm nhẹ vào người tôi. Tiếng hít mũi của Jan cho tôi biết cô đang cố tìm kiếm mùi hương quen thuộc tối qua từ tôi. Chúng tôi miễn cưỡng chia tay tại đây nhưng Jan sẽ lại là của tôi đêm nay.

    9 h tối, tôi chẳng biết làm gì ngoại chờ đợi Jan đến. có thể tối qua hơi bừa bộn, nhưng đêm nay sẽ tốt hơn vì tôi đã chuẩn bị tất cả - dọn dẹp và trang trí. Tôi làm một bữa tối nhẹ và lãng mạn. tôi đã mất gần 2 tiếng đồng hồ search google tất cả những cách thức để tạo một đêm nồng nàng, một đêm đáng nhớ…oh..không phải chỉ một đêm. Đừng nghĩ tôi hư hỏng. tôi đã yêu Jan hơn nửa năm và Jan cũng chẳng thua gì tôi. Tất cả mọi sự kiềm nén đều phải được đền bù xứng đáng và đây chỉ là một phần nhỏ sự đền bù ấy. tôi có gọi mẹ nói vài câu phiếm. Bạn có thể nói gì với mẹ mình khi cả 2 cách xa nhau nửa quả cầu thì tôi thế ấy, thậm chí tôi còn chẳng nghỉ nổi cái gì hơn thế vì trong đầu toàn về Jan. 9h30. thời gian thật chậm chạp khi không có Jan. cô ấy đến trễ. Cô ấy bắt tôi đợi. tôi sẽ phạt cô ấy…10h, một tin nhắn lúc này sẽ làm tôi đỡ phát nóng biết chừng nào, nhưng chẳng có gì cả ngoài những ngọn nến sắp cháy hết, những đĩa đồ ăn ngụi lạnh. Tôi gần như đập phá hết toàn bộ, cố gắng kiếm cái gì đó, lý do nào đó để kiềm mình lại…tuy nhiên, vẫn là tôi với tôi. 10h30, một tiếng chuông muộn làm tôi ngưng khóc. Là Jan. tôi nhìn thấy rõ cô qua cửa sổ và cô đang rất hối hả. cánh cửa mở, tôi đang đối diện với Jan, chẳng muốn nói gì còn Jan thì vội ôm tôi vào lòng, “I’m so sorry, so so sorry..honey”. tôi đẩy Jan ra. Hành dộng đó chưa đủ để cơn giận nguôi đi. “ It’s not the right time to give the books back, you should go home now” – tôi lạnh lùng trả lời, “ Come on! Let me in and I’ll tell you the whole things..please..” – Jan trong thật tội nghiệp lúc này, nhưng tôi biết cô đang thành khẩn, thế nên tôi ra hiệu cho cô vào trong nhưng Jan đã lừa tôi. Cô chẳng kể gì như đã hứa mà chỉ đem cho tôi những nụ hôn hấp tấp và vội vã. Cô đẩy tôi vào cửa, ôm chặt người tôi và không để một hành động nào ngăn cản mình. Tôi sẽ không làm thế. Đôi tay tôi đang khích lệ Jan khi vuốt ve eo cô. Thân hình tôi đang khuyến khích Jan khi uốn sát vào cô. Chúng tôi nghỉ vài phút…rồi lại thế..rồi lại nghỉ.. Đêm nay Jan không thể qua đêm ở đây. Ba mẹ Jan không cho phép cô quá thân mật với những người không biết danh tánh. Việc hôm qua là một trường hợp ngoại lệ, và chỉ duy nhất được xảy ra 1 lần. Tôi không vui nổi nhưng Jan lại không có vẻ gì buồn bã, “ not spending the night here doesn’t mean you can’t sleep with me..and I’m here to take you to my house…you can not refuse it darling” – Jan lại đưa ra 1 sáng kiến tốt, quá tốt để chúng tôi gần nhau mà chẳng lo ngại gì. Tối đó tôi ngủ ở phòng Jan. chúng tôi chỉ có thể ôm nhau nhưng thế thôi cũng đủ lắm rồi. Jan kéo tôi vào lòng. Cô đan những ngón tay chúng tôi vào nhau, ngửi mùi tóc tôi và siết chặt người tôi bằng cả đôi chân mình. Chiếc áo ngủ mỏng manh không che chắn nổi thân hình tôi khi ánh trăng lọt vào. Nó khiến Jan mê mẩn khi đôi mắt cô lướt dọc cơ thể tôi. “ you know how beautiful you are..you know how badly I want you..so stop trying to get me in mood now..” – Jan có vẻ không giỏi trong chuyện kiểm soát bản năng của mình, hay chính tôi là kẻ đã biến cô ấy thành ra như thế..tôi không có tâm trí để suy nghĩ. Khi gần Jan, đầu óc tôi trở nên trống rỗng, năng lượng tôi tràn trề và đôi mắt không hề biết mệt. dù đã gần 3h sáng nhưng chúng tôi vẫn mân mê nhau. Thật khó khăn để vỗ Jan vào giấc ngủ vì chỉ cần tôi trở mình là cô lại tỉnh giấc. chúng tôi quấn chặt nhau như thể chỉ cần lơi lỏng 1 tý thôi là sẽ mất nhau mãi mãi vậy. ôi! Mất nhau là chuyện sẽ phải xảy ra thôi, thế nên những giấy phút thế này cần phải trân trọng. tôi sẽ thật nhẹ nhàng, thật dịu dàng bên cạnh Jan. tim tôi sẽ đập cùng nhịp với tim Jan, hơi thở tôi sẽ hòa vào hơi thở Jan và..một ngày không xa..tôi sẽ mãi mãi thuộc về Jan khi cô ấy sẳn sàng.

  6. Có 1 thành viên thích bài viết của kazuki:


  7. #4
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    Tiếng gõ cửa làm chúng tôi thức giấc. “ Honey! Wake up! Food’s getting cold.” – mẹ Jan gọi với bằng cái giọng cao đậm chất opera. Bà quả không phải nghệ sĩ tồi khi là giáo sư quốc tế giảng dạy tại Sydney và Paris. Cha của Jan là bạn khá thân của Peter Zumthor – cả 2 đều là những kiến trúc sư nổi tiếng thế giới. tôi không dành nhiều bút mựa tả họ vì bản thân tôi có rất ít thông tin và cũng chẳng quan tâm nhiều. Điều tôi quan tâm và gần như hiểu biết nhất là Jan và chỉ Jan mà thôi. Chúng tôi ăn sáng cùng cha mẹ cô trong không khí khá hòa nhã, nếu không nói là sang trọng. suốt bữa ăn, chúng tôi lén lút đưa mắt nhìn nhau. Thỉnh thoảng Jan gắp đồ ăn cho tôi và họ trơ mắt nhìn với sự ngạc nhiên trầm tĩnh. Tôi thích cái kiểu quý tộc đến dại dột của họ khi cố gắng đối đãi nhau trong mức độ vừa phải của thói lịch sự giả tạo. kết thúc cảnh ăn khá thành công, chúng tôi chuyển sang cảnh những đứa trẻ ngoan ngoản vui vẻ đến trường. Jan cố gắng né tránh trả lời lý do cô đến trễ ngày hôm qua bằng việc đánh trống lảng cùng những nụ hôn dịu dàng. Tôi không tha Jan dễ dàng thế đâu, nhưng vì là người lý trí, mà người lý trí thì hay mất nhiều thời gian, nên tôi sẽ chọn lúc khác tra khảo cô vậy. Chúng tôi trao nhau nụ hôn cuối trước bãi đậu xe 50 mét và chia tay nhau vừa vì Mc và còn có Syvana. Jan không quên véo ngón tay út tôi trước khi hòa cùng Mc và nhóm sinh viên năm cuối như để nhắc nhở “ you’re mine” và tim tôi gần phát điên vì sự lãng mạn đó. Tôi cố xoay người để Jan sớm khuất tầm mắt, còn cả một ngày dài diễn xuất phía trước. “ Don’t try to pretend in front of me, friend, you’re both so close lately”- Syvana vẫn cái giọng lém lỉnh đáng ghét ấy, nhưng lần này tôi chẳng thể né tránh điều gì, nụ cười của tôi đã nói lên tất cả. “you’re gonna tell me what’s happening, right?” – bạn ấy lại dụ tôi đấy, “No, I’m not” – tôi dứt khoát, “ Oh! Come on! It’s not fair” – Syvana vẫy lẫy, “ Nothing’s fair..we haven’t done anything, we’re just..”, “ Don’t you say you’re just friends, I know it all honey, you’ll tell me someday” – bạn ấy cắt ngang với thái độ nửa đùa nửa thật. Xét cho cùng, quả thật có sự bất công với Syvana khi bạn ấy kể tôi nghe bất cứ những mối quan hệ chằng chịt của mình còn tôi lại chẳng hé môi lấy một lời. Syvana lưỡng tính nhưng dường như thích nữ giới hơn. Vẻ bề ngoài hơi sport nhưng vẫn đậm chất nữ tính khiến không ít chàng phải đau khổ và believe it or not, trong suốt gần 10 cuộc tình thì chỉ có 1 lần duy nhất bạn ấy quen boy nhưng nó cũng nhanh chóng tan tành. Tôi chẳng nhớ gì nhiều về những mối tình đó, đơn giản vì tôi chưa trải qua nên chẳng thể cảm nhận được gì, ngoại trừ 1 điều Syvana đã từng khẳng định với tôi rất lâu mà thời điểm đó tôi cho là chẳng liên quan gì đến mình – “ whenever you have sex with a girl, you’ll want more”. Quá chính xác cho tình huống của tôi lúc này. Những lần va chạm đầu tiên ám ảnh tôi đến cùng cực. tôi ngửi thấy mùi Jan rất rõ. Chỉ cần nó thoảng qua là tôi biết Jan đang ở gần. những tiếp xúc nhẹ nhàng với cơ thể Jan khiến đầu óc tôi quay quần trong lớp học. đôi lúc tôi cười thầm một mình, đôi lúc nghĩ ngợi xa xăm. Buổi học cuối cùng cũng kết thúc, tôi lại chờ Jan. Trong đầu tôi nảy ra nhiều ý định – sẽ nói những gì, hỏi những gì và dụ cô trả lời chuyện tối qua như thế nào, nhưng lần này không thấy cô ấy. nhấc bước chân đi thật khó khăn khi trong lòng ngổn ngang nhiều suy nghĩ lúc này nhưng tôi phải tìm Jan. nỗi nhớ của tôi đã tràn khỏi tim và tôi không thể chịu đựng được khi thiếu vắng Jan quá lâu. Những dãy hành lang im ắng trở nên đáng sợ. tôi mệt mỏi khi lang thang hết dãy này đến dãy khác, rồi bỗng nghe tiếng Jan vọng từ đâu đó. Jan đang ở phòng tập cùng Mc. Lần này thì tim tôi chết nghẹt khi trông thấy họ đang ôm ấp nhau. “You’re so weird these days” – Mc cố kéo Jan vào lòng và chồm người hôn lấy cô, “ Stop it! It’s not the right time” – cô cố gắng đẩy Mc ra nhưng cũng muốn nương lại vòng tay ấy, “ why you’re acting so strange, we just had a good date last night and you ruined it completely with the worst excuse than ever. Now you try to push me away. I’m your boyfriend, remember”. Tôi đứng nhìn mà lòng đau quặn, thì ra tối qua cô ấy cùng Mc nên mới đến trễ. Tại sao Jan không nói với tôi, tại sao cô né tránh câu trả lời. dù biết đó là điều tôi phải chuẩn bị để chứng kiến hằng ngày nhưng không bao giờ nghĩ lại đau đớn như vậy. chạy đi lúc này là cách tốt nhất vì nếu không, tôi sẽ khóc, ngất và đau khổ tột cùng. Tiếng bước chân đã tố cáo tôi, “ who’s that?” – giọng Mc gọi lớn nhưng tôi không còn biết gì nữa.

    Màn đêm buông xuống thật chậm chạp. tôi khó khăn di chuyển mình rời khỏi giường. cái bụng trống rỗng khiến tôi giờ đây muốn ngã quỵ. Off máy, đóng kính cửa, mọi liên lạc bên ngoài đều bị khoá chặt, chỉ có tôi và bóng tối, cả hai đều không biết làm gì, nghĩ gì. Tôi buồn lắm. Không gian này khiến tôi nhớ lại ngày biết về thân thế mình, tôi cũng hành động như vậy. cái cảm giác là người thứ ba khá thú vị: lén lút, sợ sệt, để rồi sau đó là sự dằn vặt và bế tắc. thật lạ! con người thường tự làm đau mình hơn khi họ gặp phải những chuyện không vui. Dù muốn dù không, bạn cũng chỉ biết trút giận lên chính bản thân mình mà thôi. Những nỗi đau tôi gánh phải không quá lớn, không có gì to tát cả nếu ta nghĩ nó như thế . Tôi hiểu Jan cũng khổ tâm lắm. nếu không mối tình lặng câm của cô không kéo dài lâu như vậy. tôi còn có lựa chọn, nhưng Jan lại kẹt Mc, kẹt gia đình, kẹt dư luận. Tội nghiệp Jan của tôi. Cô ấy chịu nhiều áp lực quá. Nhưng tôi vẫn rất giận. tôi có quyền ghen, quyền buồn bã và quyền tự làm đau cơ thể mình. Có tiếng chuông điện thoại reo, không cần phải hỏi, đó là mẹ. chắc bà khá lo lắng khi di động tôi không hoạt động. gọi vào lúc này thật không hay tí nào, vì tôi chẳng nhất nổi đôi chân và cũng chẳng muốn hoạt động đôi tai. [ hi! Honey. I have called you so many times but had no replies. I just want you to know if there’s anything wrong happened to you, you know the solution right. Be strong. I’ll come home in a few weeks. I don’t know but I promise you I come back. Bye my sun ]. Oh! Quý hoá quá khi có được một người mẹ tốt như vậy, bỏ tôi một mình gần như nguyên năm. Không biết bà sinh tôi ra để làm gì.. biến tôi thành kẻ canh nhà phải không nhỉ…dù sao tôi cũng đã quen rồi…ai cũng nói tôi đẹp, con lai thường rất xinh và khá đặc biệt khi trong mình mang 2 dòng máu. Với tôi, đó toàn là điều ngớ ngẩn. Từ lúc sinh ra, tôi đã không có 1 cuộc sống bình thường. tôi phải tự chăm sóc, thường xuyên ở nhà một mình và…không ai biết điều này ngay cả Syvana, tôi bị trầm cảm rất nặng và thường xuyên lui tới bác sỹ tâm lý. Căn bệnh đó chưa bao giờ rời khỏi tôi, và nó đang ngày một nặng hơn, nhất là vào khoảng thời gian này.

    Tiếng chuông cửa làm lòng tôi hân hoan. Là Jan. tất cả những gì tôi cần chỉ là cô ấy đến đây. Mất một lúc để sửa sang lại đầu tóc và quần áo, tôi từ từ mở cánh cửa một cách nặng nhọc. hình ảnh cô trước mắt tôi tựa như một thiên thần đang hiện ra cứu rỗi linh hồn lạc lối. Jan lo lắng, nét mặt cô thể hiện điều đó. “ I failed to call you. Why have you turned off the phone…I’m so worried about you” – cô nói với giọng trách móc. Đáng lẽ Jan không nên có thái độ đó trong lúc này. “I thought you was so busy with Mc..so I set you free..I don’t wanna bother you..” – Tôi chẳng thể nhìn nổi vào mắt cô, “ what you’re talking about? Only you at home, alone…you know it’s so dangerous..I can’t get you out off my mind..if something bad happens to you, I’d rather die..” – giọng Jan trầm xuống khổ tâm, “ really?..I saw you with Mc in the gym..I heard what you was saying to him…” – cổ họng tôi sắp nghẹn vì nước mắt trực trào, Jan trở nên bối rối – “ So..it was you…baby! I’m sorry..we all know it’s not that easy…I just..can’t…”, “ I know…it’s just…It upsets me for a while but I think I can handle it..promise me you will never do it again..don’t meet him alone like that anymore..you promise?” – tôi năn nỉ Jan mà sợ hãi câu trả lời, “ I can’t..Mc will realise me & you..actually, he did..I’m so afraid of..” – cô thật sự làm tôi thất vọng, “ of being gay..being with me…I know that…” – tôi bắt đầu tức giận – “ you shouldn’t be here” – tôi đóng sầm cửa mà người rã rời, chờ đợi tiếng gõ cửa, chờ đợi 1 giọng nói với gọi, chờ đợi 1 lời năn nỉ..nhưng tất cả những gì nhận được là tiếng xe nổ máy càng lúc càng xa dần. Tôi oà khóc. Sao cô ấy có thể vô tình đến thế, sao có thể làm tôi đau đớn như thế này. Tôi không thiết gì nữa cả..tôi muốn ghét Jan. Tôi muốn giận Jan. Tôi sẽ làm cô ấy phải hối hận.

  8. Có 1 thành viên thích bài viết của kazuki:


  9. #5
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    Tôi tránh Jan từ lúc đó. Chính cô ép tôi phải như thế. Chỉ một lời hứa thôi mà, cô có thể gặp Mc trước mặt tôi, hôn Mc, ôm Mc, cười đùa với Mc, nhưng làm ơn đừng đi riêng nhau, đừng để tôi trở thành kẻ thứ 3 lén lút như hôm đó. Chỉ một lời hứa thôi mà, tôi sẽ cho cô vào nhà, ôm cô, hôn cô, nuông chiều những thôi thúc bản năng của cô. Với tôi, chỉ một lời hứa thôi, Jan có thể có tất cả, dùng tôi làm bất cứ thứ gì, muốn tôi đóng bao nhiêu vai cũng được. dễ dàng lắm mà Jan, sao cô lại không gật đầu, sao cô bỏ đi giữa lúc tôi cần cô nhất. Làm tôi đau cô nhận được gì. Tim cô có tan nát, nước mắt cô có cạn, cơ thể cô có suy sụp, linh hồn cô có héo khô không? Chắc chắn rồi, vì tôi nhìn thấy tất cả trong mắt cô khi Kan đem thức ăn cho tôi, vui cùng tôi, và hôn lên trán tôi. Tôi cố tình đấy. Đôi mắt cô đỏ ngầu. cô muốn khóc, muốn quát mắng Kan và tôi, nhưng chẳng thể, cô đem tất cả trút vào Mc. Tội nghiệp anh chàng quá. Thật ra tôi không quá nhẫn tâm đến vậy. suy cho cùng, Mc chẳng có lỗi gì trong chuyện này, có chăng chính là anh không dành cho Jan, cô ấy và tôi là dành cho nhau, là của nhau. Thế nên tôi không muốn hành hạ anh và Jan nữa. bản thân tôi cũng chẳng thể tiếp cận Kan quá lâu [vai này quá khó để diễn đạt]. Gần anh, tôi chỉ như một bức tượng biết đi, đầu óc tôi giờ đây chỉ có thể nghĩ làm thế nào để phạt Jan chuyện hôm qua mà thôi.

    Kan đưa tôi vào trường và đó là nhiệm vụ duy nhất của anh có thể chỉ trong ngày hôm nay, hoặc vài ngày tới tùy mức độ thành công của kế hoạch. Tôi không care cho lắm những tiết học chán ngắt. những chuyện điên rồ của Syvana còn hay hơn nhiều, và đó là lý do vì sao tôi thiết tha trong mong giờ ra chơi . nhưng thoát khỏi những quy phạm tri thức chưa hẳn đã là vai trò tốt của “ breaktime” khi chính nó lại khiến tôi chạm mặt Jan. bạn biết, từ lúc yêu Jan tôi đã phải rất cố gắng để bản thân trông đẹp hơn trong mắt cô, và khi muốn trừng phạt người tình, cách duy nhất là phải làm mình đẹp nhất nhưng khó chạm vào nhất để cô phải khổ sở vì nỗi khao khát bị kiềm nén bởi chính những gì cô gây ra cho tôi. Dường như những suy tính của tôi đều chính xác. Jan nhắn tin hẹn gặp tôi vào cuối giờ ở phòng tập piano. Đó là căn phòng có mật độ empty nhiều nhất trong ngày và hoàn toàn an toàn cho những vụ vụng trộm. dĩ nhiên tôi đồng ý. Tôi còn mong chờ điều gì hơn thế nữa. Tôi vào phòng trước và chờ đợi Jan trong sự hồi hợp. Không quá vất vả cho một sinh viên cưng xâm nhập trái nội quy của trường như tôi, nhất là khi chú bảo vệ là một tay sát gái…cuối cùng thì Jan đã xuất hiện trước mặt tôi. Không khí khá nặng nề và im ắng. chúng tôi lúng túng không biết phải bắt đầu bằng từ ngữ gì và ai sẽ khởi xướng nó. Jan bước từ từ đến, tay chạm nhẹ vào cằm tôi còn tôi thì đứng im bất động, “ don’t use Kan for purnishing me, please..I can’t stand it..” – lời nói Jan khiến tim tôi như ngừng đập, người tôi muốn ngã quỵ và cơn giận đã biến đi đâu mất. Chỉ một sự va chạm nhẹ từ Jan là cơ thể tôi như hoàn toàn mất năng lượng sống. Nếu có thể, chỉ một lần thôi, bạn hãy thử trong tình thế như tôi lúc này, tất cả những gì bạn muốn là tha thứ và dâng hiến. Nhưng cái tôi quá lớn đã khiến lòng tôi giờ đây toàn sự mâu thuẫn. Chính nó lại làm tôi một mặt thốt ra những lời trách móc, mặt khác lại nắm tay níu kéo Jan – “ You have me do it..it’s your fault..”, “ yes, it’s my fault, tell me how to have your forgiveness ?” – giọng nói Jan dịu dàng ru đầu óc tôi vào mê mẩn, bàn tay Jan làm tôi tê dại khi mân mê má tôi, chiếc môi Jan khiến tôi đông cứng khi lại tìm đến môi tôi, nhưng, như đã nói, Jan đâu được tha dễ dàng thế. Tôi giả vờ giận dỗi đẩy cô ra – “ Mc will realise us…”, “Please don’t push me away” – tất cả những gì Jan có thể làm là giữ chặt lấy tay và kéo tôi vào lòng. Tôi chỉ đợi có thế - “”do you regret what you did to me last night?”, “Yes, I do..” – Jan trả lời trong mê sảng, tôi có cảm giác chỉ cần được ôm tôi thôi, cô sẽ đồng ý bất cứ yêu cầu nào. Đừng nói với tôi, độc giả thân mến, bạn có thể vượt qua ải mỹ nhân. Dù bạn là ai, dị tính, đồng tính, hoán tính, tất cả đều bị khuất phục trước cái đẹp, cốt lõi là những phần được khám phá cuối cùng khi phá bỏ lớp vỏ đẹp đẽ bên ngoài nhưng đến lúc đó bạn đã mất khá nhiều thời gian và công sức chỉ để chạm được vào cái đẹp ấy. Con người thường không dễ từ bỏ những gì họ đã tốn quá nhiều để đạt được, càng không thể rời khỏi những thứ khó khăn lắm mới chạm tới được. Hãy thử làm mình trở thành khó chạm tới nhất, bạn sẽ đạt được mục đích dễ dàng như tôi. Chúng tôi làm hòa nhưng không có nghĩa chuyện của Mc đã được giải quyết. nhưng nghĩ cho cùng, trong cuộc tình tay ba này, tôi có góc nhìn tổng quát nhất. Tôi nằm trong tối còn anh ngoài sáng. Anh sẽ chỉ là một màn che giúp Jan giấu đi những điều tội lỗi nhất – tôi nghĩ thế. Bạn phải tin tưởng một người giữa muôn người bạn dối trá, và Jan chọn tôi là người đó. Cô cho tôi những gì cô không cho Mc. Chúng tôi không tìm đủ lý do chính đáng để được bên nhau về đêm, nên chúng tôi tìm đến nhau vào những khoảng thời gian còn lại, ở bất cứ không gian nào, trên ghế sopha nhà Jan, phòng tập piano, phòng gym, thậm chí cả toilet nữ. Tôi không tin mấy vào một tình yêu thuần khiết không sắc dục. nó là vô nghĩa với tôi và Jan. tuy nhiên, nếu xét theo phương diện giữa cô và Mc thì nó là cái cớ tốt nhất. Đôi khi ta phải ủng hộ những triết lý, quan niệm ta cho là sai – câu nói này khá hiệu quả trong trường hợp của tôi.

    2 tháng trôi qua khá nhanh, quá ngắn cho những kỷ niệm chúng tôi sắp tạo ra nhưng lại khá đủ cho sự nghi ngờ xuất hiện trong Mc. Syvana nhiều lần bảo tôi hãy coming out càng nhanh càng tốt vì sớm muộn gì nó cũng đến, không thì kim trong bọc cũng có ngày lòi ra. Jan và tôi thỏa thuận không nhắc nhiều đến việc đó. Cô chưa sẵn sàng đón nhận chính mình chứ đừng nói chi đến việc yêu cầu người khác chấp nhận. ngay cả với tôi, dù mẹ rất open-minded, nhưng chính bản thân tôi cũng dè dặt khi quyết định nói giới tính thật của mình. Cả hai đều có những nổi khổ tâm giống nhau và đó chính là lý do chúng tôi chưa thể hoàn toàn thuộc về nhau. Có những quy tắc chung mà ta thường phân loại chúng thuộc về những điều hiển nhiên: hiển nhiên chúng tôi sẽ chia tay một ngày nào đó, hiển nhiên tôi vẫn sẽ cố gắng giữ lấy Jan càng lâu càng tốt, hiển nhiên thời gian sắp tới, tôi cảm giác cuộc tình này sẽ phải gặp sóng gió.

    Tôi không tài nào chợp mắt được. Chỉ mới cách đó 1 tuần thôi chúng tôi còn ân ái nhau, vậy mà giờ Jan như người xa lạ. Cô tránh tôi được bao lâu, giả vờ được bao lâu. Cô nói sẽ liên lạc với tôi ngay khi đến Luân Đôn, thế khi trở về cũng chẳng nói với nhau lời nào. Tôi cố tiếp cận Jan, nhưng ngay cả nhìn tôi cô cũng không thể. Thư từ, tin nhắn, điện đàm,..mọi cách liên lạc đều vô dụng. tôi như người điên. Đầu tóc tôi rối bời. thân thể tôi hôi hám. Nó thối rửa khi thiếu vắng cô. Cái luận án chết tiệt đã cướp mất Jan của tôi. Luân Đôn quái quỷ đã làm Jan xao lãng việc hẹn hò cùng tôi….không!...dễ dàng đến thế sao..chắc chắn là còn điều gì đó nữa..tôi dò hỏi Mc, vui vẻ đi ăn tối với Kan và chấp nhận trò chuyện với mấy cô bạn khó ưa để tìm hiểu về Jan, nhưng những gì tôi nhận được từ họ là con số 0. Tôi nhớ Jan. Tôi nhớ mùi tóc, mùi cơ thế cô, nhớ đôi tay, nhớ thân hình, nhớ đôi môi, nhớ tất cả về cô. Tôi biết sóng gió rồi cũng sẽ đến, nhưng không nghĩ nó đến nhanh như vậy. Tôi ghét cái cảm giác mơ hồ và hoài nghi về một mối quan hệ ( dù tôi phải sử dụng nó tiếp xúc với Kan). Tôi biết Jan không thể kiềm nổi bản thân quá lâu nếu xa tôi, nhưng lần này cô làm tôi thấy sợ thật sự. cảm giác bất an luôn giày vò tôi. Tôi phải tìm gặp cho bằng được Jan, phải lấy được câu trả lời từ cô.

  10. Có 1 thành viên thích bài viết của kazuki:


  11. #6
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    Hai ngày qua thật khó khăn. Cứ như thể chết mà không biết vì sao mình chết vậy. Đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt phờ phệt là những hình ảnh đầu tiên tôi nhìn thấy khi thức dậy. “ xác chết biết đi” – một bộ phim chẳng mấy hay ho nhưng tôi lại nhập vai hết sức, mà đôi lúc cảm thấy thà như thế còn hơn. Đã là xác chết thì không còn biết đau đớn là gì nữa, chỉ mỗi việc đi và nhát ma người khác, thế nhưng xác chết tôi lại chỉ nhát bản thân mình, thậm chí tôi cũng chẳng biết sợ là gì – đóng dở hết sức. Jan tránh mặt không khiến tôi thành ra như thế, mà nguyên nhân chính là cô lại khá gần gũi Mc. Từ lúc từ Luân Đôn về, cô chỉ trao nụ hôn cho duy nhất Mc mà thôi, còn tôi bị bỏ xó. Cứ hễ thấy tôi sắp lại gần là cô lại quấn lấy Mc, cố tỏ ra như trước giờ không có chuyện gì, thậm chí còn tệ hơn cả mối quan hệ của một người bạn – cô lờ như không quen tôi. Syvana lúc này trở thành một nhà tư vấn xuất sắc, bạn ấy tuy không khiến tôi thấy khá hơn nhưng làm tôi hiểu được những gì tôi đang gặp phải là chuyện hết sức bình thường khi yêu 1 straight – họ đến vì những cảm giác lạ và đi khi bắt đầu quen dần. Tôi không nghĩ như thế. Jan yêu tôi thật lòng, nhìn vào mắt cô ấy tôi hiểu được tất cả, rằng Jan khao khát tôi như tôi khao khát cô, Jan muốn ôm tôi thật chặt, muốn hôn tôi thật nhiều, muốn mân mê làn da tôi mỗi tối. Tất cả những gì trong hai tháng đầu không đủ, chưa bao giờ là đủ cho chúng tôi ngay cả bây giờ, khi Jan phớt lờ tôi thì cũng chỉ vì cô không dám nhìn vào mắt tôi, không dám để bản thân đi theo bản ngã vốn có của nó thôi.

    Tôi lại đợi Jan ngoài bãi đỗ. Vẫn lẫn trong đám sinh viên tầm thường ấy, Jan tỏa sáng như một thiên thần, nhưng lần này, thiên thần trở nên cô đơn lạ thường. Đôi mắt cô sáng rực khi thấy tôi nhưng lại nhanh chóng chuyển ánh nhìn sang hướng khác. Đôi chân cô nấn ná không muốn bước nữa rồi cứ như cô đang thúc ép nó đi, bước những bước nặng trĩu về phía tôi. Dù mong mỏi được nói chuyện với Jan, chờ đợi câu trả lời từ Jan cỡ nào, thì hành động này khiến tôi lo lắng. Khi bạn không còn lý do trốn tránh nữa, cách tốt nhất là đối đầu và giải quyết cho xong chuyện. Tôi phát sợ khi thoáng nghĩ “xong chuyện” này sẽ không theo ý muốn, nhưng nhớ lại cái cảm giác bồn chồn muốn nôn khi tim nhói ruột đau, tôi lại có thêm can đảm đón nhận câu trả lời của cô. Jan đang đứng trước tôi, nhìn tôi, nhìn xuống đất.. rồi lại nhìn tôi. Một thoáng đau lòng hiện trên nét mặt cô, nhưng câu nói lại chẳng ăn nhập gì cả.
    - We should stop. Tôi có cảm giác từng chữ cô nói ra như những lưỡi dao, không chỉ làm đau cô, mà còn làm xót cả tôi.
    - Why you do this to me? Cổ họng tôi nghẹn lại rung rung. Phát âm lúc này thật khó khăn.
    Jan đi qua tôi, cố tình kết thúc cuộc nói chuyện theo cách vô tình nhất. Tôi chỉ còn biết im lặng hình dung những hành động của Jan tiếp sau đó: bước lên xe, nổ máy và để lại âm thanh đáng ghét quen thuộc của tiếng xe, chí ít nó cũng ráng níu lại với tôi, cho tôi thấy nó quanh quẩn quanh tôi khi bóng cô càng lúc càng xa dần. Giây phút này đây, tôi biết cuộc sống rồi sẽ chẳng còn ý nghĩa nữa. Sao tôi ghét bản thân mình đến thế…ghét sự thấu hiểu và cảm thông của những kẻ đang yêu..họ đang lảm nhảm trong đầu tôi, biện minh cho hành động của Jan. Bất cứ lý do gì cũng không bao giờ làm tôi tha thứ cho cô một lần nào nữa. Thà đừng để tôi yêu, đừng để tôi đắm trong mê muội, ám ảnh bởi những dục vọng, khao khát những đêm yêu đương cuồng dại, bất tận. Quá sai lầm khi nghĩ có thể ruồng bỏ tôi chỉ với một câu nói ngắn gọn thế. Nhưng tôi không như những người khác, vì bản chất tình yêu này đã không bình thường, nên tôi không để mình lậm trong nước mắt và đau khổ. Tôi cũng không bám lấy cô như những ngày qua, van nài được nghe tiếng cô trong điện thoại, cầu xin được nhìn thấy cô trong những lần online. Tôi xin hứa với trái tim đang thoi thóp này rằng, sẽ để nỗi sợ hãi mất Jan ngấm dần vào, lặng lẽ và âm thầm cho đến khi nó bắt đầu quen thuộc, khi ấy cơn sợ sẽ không đi vào quên lãng nữa, mà nó trụ lại, tồn tại mãi mãi song song với sự hận thù và căm giận. Xin đừng hiểu lầm, tôi sẽ không biến tất cả những dòng suy nghĩ này thành hành động, và rồi biến đổi luôn cả hình dạng mình. Tôi sẽ không để bản thân phờ phạc, đôi mắt hốc hác. Tôi phải bình tĩnh, không được khóc, nhưng cũng không thể cười. Sự im lặng diễn ra khá lâu trước khi tiếng bước chân nặng nề của tôi đánh bật nó, nhưng chẳng mấy chốc nó lại đến và quần lấy tôi trên xe bus, rồi một lần nữa tạm lánh khi tôi được chào đón tại nhà – mẹ tôi đã về. Bà không quá vui mừng khi thấy con gái sau chừng ấy thời gian xa cách, cũng không quá lo lắng khi thấy tôi gượng cười mà khuôn mặt đầy sự mệt mỏi. Bà đơn giản là “ surprised!” và “I’ve just arrived and so tired..is there anything for dinner?”. Một buổi tối của sự mất hồn, tôi chẳng thể nhớ đã nói gì với bà vì lúc đó không là tôi, tôi không ở bên bà, tôi đang đối mặt với địa ngục của tình yêu. Sự thừa mứa cảm giác khoái lạc nhưng nghèo nàn về thoả mãn khiến tôi khóc. Tôi không biết tìm đâu một người nữa như Jan để yêu và được yêu. Tôi bấn loạn khi nghĩ đến việc ngày mai sẽ nhìn thấy Jan cùng Mc mà bản thân không còn là trung tâm của cô, không còn là sự thật để cô dùng Mc che giấu nữa – cô bên Mc vì cô bên Mc.

    Tôi muốn bạn biết một chút về tôi. Nếu thấy tôi ngoài đời, bạn sẽ tự hỏi sao một cô gái như vậy lại có thể là les – tôi là les nên mới được như vậy. Tôi không chỉ khác người ở chỗ đó, tôi sinh ra từ trong ống nghiệm. Như những ngừơi phụ nữ hiện đại khác, yêu tự do, làm những điều mình thích mà không bị ràng buộc, mẹ tôi chọn cách thông minh nhất – tìm một donor, và như thế bà có thể chủ động chọn tính cách cho con mình, bà có thể muốn nó trai hay gái, muốn nó đẹp hay xấu, thông minh hay đần độn, bà có thể làm tròn bổn phận của một người phụ nữ mà vẫn không làm thay đổi cách sống thường nhật của mình. Trong tình huống này, bà chọn một donor châu Á rặt Việt Nam. Ông là ai tôi không rõ, biết như thế là quá đủ vì nói thật, nếu phải chọn một người đàn ông Việt Nam làm cha, tôi thà sống trong một gia đình đồng tính (suy nghĩ này được hình thành từ rất lâu trước khi tôi biết mình là les). Tôi không biết bà làm cách nào để nuôi tôi lớn như thế này khi bù đâu bù cổ vào công việc nhà báo, nhưng biết khá rõ cô đơn đã làm bạn với tôi như thế nào. Bóng tối và sự im lặng đôi khi đến với tôi để chia sẻ, chúng là những người bạn không mấy tốt vì đã lôi tôi lại gần với trầm cảm. Khi tôi nói với bác sĩ về xu hướng tình dục của mình, ông trả lời rất thản nhiên, tôi sẽ trở thành nô lệ của tình dục, hoặc tự giết chết bản thân mình bằng sự bi quan và tiêu cực, nhưng còn hơn là sống mà nửa tỉnh nửa mê như một kẻ tâm thần, tôi nên chọn trở thành slave of sex thì hơn.
    Biết về tôi như thế là khá đủ, nói thêm cũng chỉ nhiêu đó mà thôi, hơn nữa điều bạn quan tâm bây giờ là chuyện giữa tôi và Jan. Từ sau ngày đó, tôi tỏ ra bình thường như không có chuyện gì. Tôi còn điềm tĩnh hơn cả Jan và đây là điểm đáng sợ Syvana nhận xét - Thường trước cơn giông lớn trời rất quang đãng. Chứng kiến Mc và Jan tay trong tay không còn khiến tôi bận tâm, chí ít là vẻ bề ngoài của tôi thể hiện như vậy. Tôi sẽ làm Jan thấy khó hiểu, làm cô chú ý theo cách thông minh nhất chứ không đèo bồng – cô muốn chia tay, she got it. Nhưng dường như có vài sự việc không mấy dễ dàng với Mc, bằng chứng là sau 2 ngày tôi và Jan xa nhau, Mc đã tìm đến tôi với thái độ không mấy thiện cảm. Anh chặn lối đi của tôi sau giờ tan trường một cách bực dọc:
    - Hey!..
    - Hey!...how are you?
    - Not fine at all..I know you’re hiding something..
    - I don’t know what you’re saying..
    - Please tell me..
    - Tell you what?
    - Is Jan… dating with someone? Mc có vẻ khó chấp nhận việc mình đang nói.
    - Why you say that?
    - Jan’s acting so strange these days..she’s avoiding me usually..
    - Why don’t you ask her? Tôi bắt đầu tò mò..
    - I did but she…didn’t tell me anything, she said she was so tired of her homeworks but I don’t think so..she’s never been close to someone but you and I know you’re the only person who know the whole things happening now..tell me..
    - I have no idea about that..why me..một chút sợ sệt thoáng hiện trên nét mặt tôi và tôi nghĩ Mc đã nhìn thấy điều đó..không lẽ anh đã biết.
    - Oh come on…just tell me..who is he?
    - What?..câu nói Mc làm tôi bất ngờ..
    - Look! I found a lot of emails sent anonymously to her inbox..I know that’s the man she often raves about.she avoided my kisses and forgot saying goognight to me..she’s never acted like that before..until she knows you…don’t lie to me..
    - …Tôi biết nói gì bây giờ ngoài sự sung sướng đang len dần trong mạch máu. Jan vẫn còn nghĩ đến tôi mà..
    - Ok! Even though you keep silence but I know that man’s outthere. I know she has another man and I know you know him but send him my message..it ends..Jan is for me and she’s getting married after graduating…tell him I’ll be so happy if he can come to our wedding.
    Mc hùng hổ quay đi, để lại tôi những lời như sét đánh. Niềm vui sướng lụi tắt quá nhanh khiến tim tôi hụt hẫng. Lý do Jan chia tay tôi thì ra là đây. Cô ấy sẽ lấy Mc còn tôi sẽ về làm vợ Satan …

    Tôi lại trở về nhà trong cơn đói tình. Mẹ vẫn đang ngấu nghiến lấy cái laptop để hoàn thành xong report, chẳng màng gì đến tôi..nevermind..bà có quan tâm thì cũng chỉ làm rối chuyện. Bà sẽ không bị shock về giới tính của tôi vì đã một lần bà ngủ với callgirl. Khi ấy tôi 12 và hiểu được chuyện gì xảy ra trước mắt mình, một người phụ nữ mặc đồ hở hang tựa hồ như chẳng mặc gì cả bước ra từ phòng mẹ, cô ta nhìn thấy tôi, nở nụ cười chẳng ái ngại, tiến đến, quẹt mũi yêu tôi và nói với cái giọng lả lơi quen thuộc trong giới của cô – “your mom’s so great..I’ll be seing her again”. Đó là một kỷ niệm không thể quên nhưng với mẹ, nó quá đỗi bình thường. Chỉ cần lấy lý do phục vụ cho nghiên cứu, bà có thể bước vào hoặc chạm vào bất cứ thứ gì đáng ngờ nhất.
    - I love a girl. Xem ra tôi vẫn phải cần bà để trút bớt gánh nặng và đó là câu nói sau khi tôi quăng chiếc cặp chứa đầy những thói đạo đức giả bên trong.
    - That’s great. Bà vẫn khá dửng dưng khi mắt chỉ chăm chú nhìn vào màn hình.
    - But she kicked me out. Tôi nhìn bà xem xét từng phản ứng. Lúc này thì bà mới chịu nhìn về phía tôi.
    - Does she love you?...yes of course..
    - How you know that?
    - You’re too gentle for everygirl to refuse…bà cười đắc chí..nhưng thật quá sai lầm, vì Jan đã bỏ tôi..
    - So why she left me?...tôi nhăn nhó khó hiểu.
    - Because you love her..
    - What?...I don’t understand..
    - Look! Love chases you when you run and runs when you chase it…but when you touch it, you’ll die partly inside..
    - Nonsense..một câu trả lời nước đôi..she’s getting married and I want her to be back to me, can you tell me how?
    - Show her what she can get from you.
    - Stop fooling around me..ok..mom.. tôi sắp điên tiết..
    - If you keep you anger this way, you’ll never understand wht I’m saying..calm down and think baby.

    Tôi bỏ bà ở lại với mớ triết lý điên rồ chẳng sử dụng được vào đâu, nhưng sau một đêm, tôi hiểu bà muốn nói gì. Chẳng có biểu hiện của sự điên rồ nào rõ ràng hơn việc làm đi làm lại một việc và mong đợi kết quả sẽ khác đi. Tôi sẽ thay đổi, ngoại hình và vóc dáng, tính cáh..tất cả..tôi sẽ cho Jan thấy cô phải hối hận khi ruồng bỏ tôi.

  12. Có 1 thành viên thích bài viết của kazuki:


  13. #7
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    Tôi cắt tóc. Với phong cách tomboy, mái trước vẫn để dài và chải 3/7 nhưng sau ót lại sát đầu , tôi chẳng giống gì một les cả, “ you just make yourself prettier, honey” là lời nhận xét duy nhất từ Syvana, ngoài ra toàn là sự thiểu não hay thất vọng của tôi. Tôi không cố tình làm vậy, chẳng qua tên thợ cắt tóc đã hiểu sai ý và giờ đây tôi chẳng ra con gì..nhưng Syvana lại khá thích thú với hình tượng này. Tôi trở về nhà xem xét phản ứng của mẹ, tự hỏi bà sẽ ngạc nhiên ra sao khi thấy hình hài tôi như thế này và đưa ra lời khuyên lãng xẹt gì nữa. Tôi cười thầm khi biết mình sắp phá vỡ cái tính dửng dưng của bà mẹ bất thường này nhưng...(lại một chữ nhưng đáng ghét), bà thậm chí còn vỗ tay khen ngợi. Bà cho rằng tôi hiện tại mới chính là tôi, rằng kẻ mang trong mình hai giới tính mới là hiện thân của sức mạnh và vẻ đẹp tuyệt đối. Bà cho tôi xem hình chụp một bức điêu khắc trong cuốn Mỹ thuật La Mã Cổ đại Toàn tập - khúc DV hoàn hảo đang thò ra từ giữa khe háng của một người con gái tuyệt đẹp nằm lõa thể trên đá...thái độ của tôi chỉ có thể là quay đi, uống ngụm nước và quay lại với lời giải thích – “mom! I’m lesbian, not like this”. Bà khăng khăng nói tôi và cô gái trong hình về cơ bản chẳng khác gì nhau, ngoài mặt tôi là một cô gái mang nét đẹp của cả nam lẫn nữ, giờ đây, với mái tóc này, cũng giống như tôi là một chàng trai mang thân hình tuyệt mỹ của người con gái. Điên hết mức có thể rồi đó mom. Thật khó xác định được phản ứng của một người như bà khi mọi hành động và suy nghĩ đều không theo một lý trí nào cả. Oh!..lý trí...không...khi đưa ra các quyết định trong cuộc đời, chúng ta thường cho mình là người kiểm soát và sự lựa chọn là sáng suốt, lý trí, trên thực tế, không hề.....

    Đó là khoảng 5h chiều khi kết thúc cuộc nói chuyện với mẹ, 10 giờ tối nay tôi sẽ đi cùng Syvana. Bạn ấy muốn giúp tôi thoát khỏi Jan (dù tôi chẳng hé răng một lời về chuyện của mình) bằng cách cuốn tôi vào những party dành cho les và gay. Thế cũng tốt. Tôi có một chút e ngại vì là lần đầu, nhưng nhanh chóng thích nghi vì ở đây, những buổi tiệc này, người tham gia ai cũng như tôi: cô đơn và dồn nén. Nỗi cô đơn luôn tồn tại trong mỗi con người, nó trường tồn cùng với con người, gặm nhắm dần sinh lực của bạn. Ngay cả khi bạn sống, được cảm thông và chấp nhận giữa chính con người, giữa chính những người có cùng nổi đau như bạn, bạn mãi mãi cô đơn khi không có một ai để sẻ chia, yêu thương và chăm sóc. Đó là lý do mặt dù được mở rộng tầm mắt về thế giới của mình, quen biết nhiều hơn, tôi không mong mình kiếm được ai nữa.

    Thế giới tâm lý của con người hiện tại và có lẽ mãi về sau này, vẫn còn đầy những bí ẩn. Hiểu biết của con người về chính mình bao nhiêu nữa là đủ?... bạn biết mọi sáng tạo văn hóa của con người: nghệ thuật, luật pháp, tôn giáo..đều được coi là sự phát triển của tính dục, nghĩa là bản năng tính dục là nguồn gốc của mọi công trình vĩ đại, cũng nghĩa là người càng có sự dồn nén tình dục bao nhiêu, họ phải giải thoát sự dồn nén ấy thành những hướng khác, lĩnh vực khác, làm bộc lộ và thay thế những dồn nén đó. Nên thế mới có câu “ có tài có tật”. Vậy tôi giải thoát sự dồn nén của mình bằng cách nào, bằng cách chấp nhận hẹn hò với Kan. Tôi không muốn mình là les nữa. Tôi đã chứng kiến những nỗi đau mà họ, những người đồng tính, phải đối mặt khi họ chấp nhận bản thân mình, và tôi đã hứng chịu nổi đau ấy một lần (không biết khi nào mới nguôi ngoai). Đừng hiểu lầm là tôi sẽ bỏ qua cho Jan, không bao giờ đâu.

    Jan nhìn thấy tôi với mái tóc mới. Cô rõ là đã tỏ ra rất ngạc nhiên và đầy mặc cảm tội lỗi khi nghĩ mình là kẻ đã khiến tôi thành ra thế này. Thật nực cười khi bao nhiêu lần tiếp cận cô ấy không thành công, lần này Jan lại chủ động tìm đến tôi và hẹn gặp tại căn phòng Piano cũ..như thế là sao nhỉ…
    Khi tôi bước vào phòng, Jan đã ở đó từ khi nào. Tôi đoán là cô chắc đợi tôi lâu lắm, vì tôi cố tình đến trễ 30 phút…sự trừng phạt đầu tiên..
    - I’m sorry being late. Tôi nói với cái giọng xấc xược cùng viên kẹo gum đang xì xèo trong miệng. Phong cách của tôi bây giờ đúng là quái đản..tôi nghĩ thế..Nhưng nó không khiến Jan khó chịu.
    - It’s ok..Jan lại dùng cái chất giọng dịu dàng ngày nào quyến rũ tôi…trong cuộc đối thoại này, nó không có tác dụng.
    - What do you want from me? Tôi nhìn Jan bằng khuôn mặt chẳng tỏ ra lấy một chút thân thiện.
    - …Jan hướng mắt nhìn xuống..rồi lại nhìn lên, ngay vào mắt tôi…Why did you do this?
    - Did what?
    - Cutting your hair…
    - Oh..this’s what you wanna talk to me..So what?...it’s none of your business…Tôi định quay đi thì Jan níu tay tôi lại..
    - It is my business..is that…breaking up with me made you do this? Jan cố cho tôi thấy cô cảm thấy tội lỗi như thế nào khi nghĩ mình là nguyên nhân..
    - Hey! Hand off me..don’t you feel guilty..it doesn’t work at all..just give me a break..Tôi giật tay Jan ra.
    - So now you hate me..Jan khẽ cười, một chút đau đớn hiện trên khuôn mặt..That’s what I want..
    - Yeah..You got it absolutely..congratulation!..Can I go now?

    Lần này đến lượt tôi thành kẻ vô tình bước đi, nhưng tôi thật sự chẳng cảm thấy vui vẻ gì cả. Tôi ghét cái sự tôn trọng bạn tình của Jan khi cô để tôi đi mà chẳng níu kéo. Làm ơn hành động phi lý trí một tí có được không. Những con người danh giá thường làm những việc tốn nhiều thời gian. Họ cho họ đang đơn giản hóa vấn đề nhưng trên thực tế, họ đang giản tiện nó. Tình yêu không bao giờ có thể đơn giản được, phúc tạp mãi mãi là phức tạp mà thôi. Sao Jan không hiểu cô không bao giờ thoát khỏi tôi.

  14. Có 1 thành viên thích bài viết của kazuki:


  15. #8
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Đến từ
    1 nơi đầy lời dối trá,phiền phức....
    Bài gởi
    68
    Được thích 11 lần trên tổng số 11 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    wa wa, fic rất hay, nhưng mà bạn gì ơi, cách từng đoạn nhỏ ra nhé

    sẽ dễ đọc hơn

    dài quá sẽ gây rối mắt và tăng cảm giác oải

    tiện thể bạn vào đăng kí fic để mình làm list và +yun cho bạn lun nhá

    thân
    Trăm năm trong cõi duyên tình,
    Tìm đâu bóng dáng một người thứ hai...
    Quay vần vận mệnh trớ trêu
    Nơi nào biết có mình ta và người...

  16. #9
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    HCMC
    Bài gởi
    188
    Được thích 201 lần trên tổng số 50 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    sr, cái này là y nguyên bản gốc của tác giả nên tớ cũng ko dám tách đoạn ra. Khuyên mọi người nên down bản word về đọc, bề ngang ít hơn nên đọc dễ hơn

  17. #10
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    Trên núi ở chung với tía :''>
    Bài gởi
    975
    Được thích 98 lần trên tổng số 52 bài viết

    Default Ðề: Virgins

    lâu rùi mới thấy em trai post bài trên forum, fic hay lắm, post tiếp nha , thấy tội cho Jan quá. Tác giả viết hay quá trời, càng đọc càng cuốn hút
    thay đổi nội dung bởi: Seishirou Sakurazaki, 03-05-10 lúc 00:09
    Love is not about finding the right person, but creating a right relationship. It's not about how much love you have in the beginning but how much love you build till the end.

    Meeting you was fate, becoming your friend was a choice, falling in love with you was beyond my control!

Trang 1/3 123 cuốicuối

Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •