Home
  • Register
  • Login
Trang 8/8 đầuđầu ... 678
kết quả từ 71 tới 78 trên 78
  1. #71
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    nơi đã FA :))
    Bài gởi
    3,834
    Được thích 5,171 lần trên tổng số 1,189 bài viết

    Default Ðề: [Nanoha][Trans] Beginning, Leaving, Returning

    Chương 5 Phần 1



    "Fate-chan!

    "Fate-chan"

    "FATE-CHAN"

    Giọng nói đó trở nên ngày càng to và rõ ràng hơn mỗi khi tên cô được lặp lại. Cô không biết và cũng không thể nhận ra giọng nói đó thuộc về ai. Nó thật mềm mại và ngọt ngào, nhưng cũng ẩn chứa nỗi buồn và sự tức giận.

    "FATE-CHAN!"

    Lần này giọng nói đó trở nên to và giận dữ hơn nhưng cô không thể hiểu được lý do khi mà giờ đây cô cảm thấy thật mệt mỏi, thân thể đau nhức còn đầu óc thì quay cuồng. Tất cả những gì cô muốn là nhắm mắt lại để thoát khỏi sự đau đớn này, nhưng phần nào đó trong cô lại không muốn. Giọng nói giận dữ mà cô nghe thấy mang lại một cảm giảm thân quen và gần gũi mà cô không thể chối bỏ. Dù có tức giận, nhưng âm thanh ấy vẫn thật ấm áp, mang đến một cảm giác kì lạ lan tỏa khắp thân thể cô. Và cô biết chỉ có một người mới mang lại cho cô cảm giác ấy...

    "TỚ GHÉT CẬU"

    Đôi mắt bật mở.

    Nanoha.

    Bằng một tốc độ mà cô không biết là mình còn khả năng làm được, Fate bay về phía âm thanh đáng yêu đó và tìm kiếm người chủ nhân xinh đẹp của giọng nói đó. Những vết thương, vết cắt và máu vẫn hiện rõ, nhưng chúng không còn là vấn đề nữa. So với Nanoha, không gì đáng lo nữa. Chỉ trong một vài giây, họ đã đứng đối diện và lạc vào ánh mắt của nhau. Có thể thấy rõ tất cả; sự tức giận, chán ghét, sợ hãi, buồn bã, và tình yêu; tất cả đều ẩn hiện trong đôi mắt ướt át màu xanh ấy. Đôi tay họ từ từ đưa lên, như muốn chạm vào nhau, để ôm nhau một lần nữa, nhưng lại bị ngăn cách bởi một bức màn chắn.

    "Nanoha..."

    "Fate-chan..."

    "Làm ơn rời khỏi đây ngay. Nguy hiểm lắm."

    "Tớ ghét cậu, Fate-chan." Nanoha thì thầm "Cậu ích kỷ lắm, cậu biết không." Những cảm xúc hỗn loạn trong đôi mắt cô biến mất và giờ chỉ còn lại sự quyết tâm. "Cậu nghĩ tớ có thể nhìn cậu chết được sao?"

    "Nanoha, làm ơn nghe tớ. Cậu phải đi ngay. Cậu không thể sử dụng phép thuật. Cơ thể của cậu quá yếu để cung cấp cho nó. Cậu sẽ làm hại đến bản thân mình và đứa bé mất." Giọng nói của Fate trở nên to hơn cô mong muốn. Cô không muốn hét lên... nhưng cô phải làm thế, cô cần làm thế.

    Nanoha bật cười.

    "Fate-chan..." Từ từ đứng dậy nhưng không hề rời khỏi ánh mắt của người kia, cô tiếp tục "Điều gì khiến cậu nghĩ tớ sẽ muốn sống tiếp mà không có cậu..."

    "Nanoha..." Fate thì thầm khi mà chân của Nanoha chậm rãi rời khỏi mặt đất.

    "Nanoha..." lần này cô nói to hơn.

    "NANOHA..." cô hét lên nhưng Nanoha không dừng lại và cũng không định nghe theo lời cô. Đôi khi cô chỉ mong rằng Nanoha không cứng đầu như mình.

    "Tớ sẽ phá vỡ kết giới đó Fate-chan. Hãy chờ tớ."

    "Chết tiệt, Nanoha, đồ ngốc. Cậu sẽ tự làm thương bản thân mất." Cô nguyền rủa. Mình phải làm điều gì đó, nếu không... nếu không..., Fate nghĩ trong khi Nanoha tiếp tục bay cao hơn. Hướng sự chú ý trở lại đối thủ của mình, cô nhận ra sự ngạc nhiên trong ánh mắt chúng. Điều đó khiến cô ghê tởm. Cô ghét chúng. Ghét chúng vì đã khiến cô lâm vào tình cảnh này. Ghét chúng vì đã đặt mạng sống của người mà cô trân trọng nhất lên một sợi chỉ mong manh. Cô phải tiêu diệt hết những tên này. Và cô phải làm thật nhanh. Vì Nanoha.

    "Bardiche. Blitz Rush."

    Nanoha, tớ có thể làm được. Tớ sẽ làm được điều này. Cho cậu.

    "Plasma lancer" Fate hét lên, triệu tập những quả bóng năng lượng và bắn thẳng về phía đối thủ.

    "Riot Zamber"

    Nhận lệnh, Bardiche biến thành hai thanh kiếm lưỡi cong với một sợi dây ma thuật ở cuối mỗi cán để kết nối với nhau.

    Chan chát! Chan chát!


    ___


    T/n: hô hô lười quá nên cắt chương cuối làm hai phần còn một phần nữa là kết thúc bộ này nhé

  2. Có 8 thành viên thích bài viết của conansecond:


  3. #72
    Tham gia ngày
    Jun 2013
    Đến từ
    Musou
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    392
    Được thích 1,353 lần trên tổng số 160 bài viết

    Default Ðề: [Nanoha][Trans] Beginning, Leaving, Returning

    yahoo! cuối cùng cũng được đọc lại. Văn phong dịch tiếng Anh của bạn thực sự rất khiến mình ngưỡng mộ!

    Thank bạn ngàn lần!

  4. Có 1 thành viên thích bài viết của snowberry_2411:


  5. #73
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    nơi đã FA :))
    Bài gởi
    3,834
    Được thích 5,171 lần trên tổng số 1,189 bài viết

    Default Ðề: [Nanoha][Trans] Beginning, Leaving, Returning

    Chương 5 - Phần 2


    Nanoha cảm thấy kiệt sức vì nguyên nhân nào đó cô không rõ. Có thể là vì cô đang mang thai chăng. Có một sự khác biệt lớn trong năng lực phép thuật hiện giờ của cô.

    "Phá kết giới,"

    Thất bại.

    Khó chịu.

    "Phá kết giới"

    Lại thất bại

    Tức giận.

    [Fate!] ngay cả khi dùng thần giao cách cảm, giọng nói của cô vẫn chứa đầy sự lo lắng, khi cô nhìn thấy cơ thể của Fate đập mạnh xuống nền đất cứng.

    [Tớ ổn mà Nanoha]

    Nhắm mắt lại, nắm chặt tay cầm Raising Heart, triệu tập tất cả sức mạnh hiện có trong cơ thể mình và dồn chúng lại tạo thành một quả cầu năng lượng ngày càng lớn trên đầu Raising Heart.

    Cậu không thể chết, Fate-chan. Cậu còn chưa có sự cho phép của tớ mà.

    "Starlight break-"

    Câu lệnh của cô bỗng nhiên ngừng lại khi tay cô đưa lên bụng mình, nắm chặt lấy bộ quân phục. Đau quá. Cảm giác đau đớn này, như thể đứa bé của cô đang gào thét. Nó muốn cô dừng lại bởi nó cũng phải chịu cùng một nỗi đau.

    "Mẹ xin lỗi... Nhưng mẹ phải làm điều này. Làm ơn tha thứ cho sự ích kỷ của mẹ." Cô thì nhẹ nhàng thì thầm, xoa khẽ lên bụng mình lần cuối và rồi đưa tay trở lại tư thế chiến đấu trước đó, mặc kệ những cơn đau cả về thể chất và tinh thần. "Làm ơn tha thứ cho mama của con..."

    "Starlight... breaker..." một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má.

    "Nanoha... KHÔNG!"


    Đôi mắt đỏ ấy bật mở, nhịp tim của Fate trở nên dồn dập, còn hơi thở thì rối loạn.

    Trạm xá, cô đưa mắt nhìn xung quanh và chỉ dừng lại phía người đang nằm trên chiếc giường cách không xa cô. Đó không phải ai khác mà chính là Nanoha của cô, người vẫn chưa tỉnh lại.

    Fate vội vã nhảy xuống giường, mặc kệ cơn đau đầu và cơ thể đau nhức của mình, cô hướng về phía người mà cô yêu nhất.

    Fate mỉm cười.

    Nanoha vẫn còn sống khi cô nhận thấy nhịp thở phập phồng lên xuống. Không băng bó, không vết cắt hay vết bỏng. Mọi thứ đều ổn. Nanoha vẫn ổn. Đứa bé vẫn...

    Ồ không, không phải vậy chứ. Cô đặt tay lên phần bụng đã trở nên phẳng lì của Nanoha. Nó đã không còn phồng lên; không còn đường cong đáng yêu mà Nanoha luôn phàn nàn nữa.

    "Trông tớ có béo không Fate-chan?" Nanoha ngắm nghía bản thân trong chiếc gương dài đặt trong phòng của họ. Đây đã là tháng mang thai thứ ba và bụng của cô hiện lên rõ hơn.

    "Không có đâu Nanoha" Fate trấn an cô.

    "Cậu không biết là tớ đã không còn mặc vừa quân phục nữa à?"

    "À... cũng dễ hiểu thôi mà."

    "Thế nghĩa là tớ béo rồi!"

    "..."


    "Tớ xin lỗi..." Fate thì thầm, giọng nói chứa đầy nỗi đau và cảm giác tội lỗi. "Tớ xin lỗi..." cô lặp lại khi nước mắt đã đong đầy khóe mi và chỉ trực trào ra. Cô đổ lỗi cho sự yếu kém của bản thân, cho thất bại của mình, và cho nỗi đau cô đã gây ra cho người mình yêu. Nếu như cô mạnh hơn thì chuyện này đã không xảy ra. Nếu như cô không tồn tại thì nỗi đau này đã không bao giờ xuất hiện.

    Dù có phàn nàn, nhưng cô biết Nanoha yêu đứa bé ấy. Nó có thể là một tai nạn, là một sự bất ngờ, nhưng cả hai người đều đã học được cách chấp nhận và yêu nó vì một lý do không nói ra, tình yêu.

    "Tớ không nghĩ là cậu có thể nghe thấy gì đâu Fate-chan" Nanoha tươi cười khi cô nhẹ nhàng vuốt mái tóc màu vàng kia. Cô yêu tư thế này, yêu sự đụng chạm, nhưng cô đặc biệt yêu cái cảm giác khi được ở trong vòng tay mềm mại của Fate.

    Dán tai vào bụng Nanoha, Fate chăm chú lắng nghe. Nanoha nói đúng, cô không nghe thấy gì hết. "Đâu, tớ có nghe thấy mà. Con gái chúng ta vừa nói 'Chào Fate-mama' xong." Cô nói đùa.

    "Ế con gái á?" Nanoha đáp lại đầy thích thú. Trước đây Fate đã đáng yêu rồi, nhưng giờ cô ấy dễ thương đến mức đáng kinh ngạc.

    "Yup. Giọng nói của con bé to và ra lệnh hệt như Nanoha-mama ấy." Fate trêu chọc.

    "Mou... Fate-chan" Đưa tay lên, Nanoha định tát yêu Fate, nhưng rồi lại bị bắt và giữ lại . Tối nay Fate thật nghịch ngơm, và cũng mang đầy vẻ tán tỉnh nữa, cô suy nghĩ khi cảm nhận những cái vuốt tay yêu thương.

    "Thế cậu muốn đặt tên cho con là gì, Fate-chan?"

    "Ừm" Fate cân nhắc suy nghĩ. "Tớ không biết nữa Nanoha. Tớ không giỏi trong việc đặt tên. Cậu đã nghĩ ra cái tên nào chưa?"

    "À... tớ cũng đã suy nghĩ đến việc này. Cậu nghĩ thế nào về tên 'Ai', Fate-chan?" Ai có thể nghe quá đơn giản và nhàm chán cho một số người, nhưng với Nanoha, đây là cái tên tuyệt vời nhất. Ai nghĩa là tình yêu, tương trưng cho tình yêu mà cả hai người họ che giấu.

    "Ai. Ai Takamachi." Fate luôn luôn ngây thơ trong việc nhận ra ý nghĩa ẩn giấu nhưng điều này không ngăn được cô thích cái tên này. "Con nghe thấy không? Từ giờ tên con là Ai." Cô nhẹ nhàng nói với một chất giọng đầy vui mừng với đứa bé còn chưa sinh. "Khi con ra đời, mình bay cùng nhau nhé. Với Nanoha-mama và Vivio nữa."

    "Fate-chan ngốc."


    Fate không nhận thấy rằng nước mắt cô đã trào ra và tạo nên một vệt ẩm ướt trên nệm trắng, nhưng cô không quan tâm. Sự tức giận và kinh tởm bản thân đã đẩy tất cả cảm xúc sang một bên. Cô đã thất bại trong việc bảo vệ người cô yêu, thất bại trong vai trò làm cha mẹ, và cũng thất bại trong việc giữ đứa con của cô được an toàn.

    Cô cần ra khỏi đây. Để xả hết nỗi tức giận và căm tức lên chính bản thân mình.

    Giá như cô chưa từng tồn tại.

    Đứng dậy, Fate quay lưng định rời đi. Điểm đến, không rõ; một nơi nào đó, bất kì nơi nào mà cô không thể gây ra nỗi đau.

    "Làm ơn..." ai đó bắt lấy cổ tay cô và chậm rãi nói một cách thiếu sức sống. "Đừng đi..."

    "Tớ xin lỗi Nanoha..." cô lại xin lỗi nhưng giờ là với một Nanoha đã tỉnh táo. "Nếu tớ không đi... Tớ sẽ..." cô không thể tiếp tục. Tay nắm chặt thành nắm đấm, mắt nhắm lại, và không thể nói thêm lời nào. Cô có cảm giác bản thân mình sắp nổ tung. Bất kì nơi nào không phải chỗ này.

    "Nếu cậu đi." Nắm lấy cổ tay Fate chặt hơn, Nanoha tiếp tục, "Cậu sẽ... chỉ làm tổn thương tớ."

    Giọng nói đó gần như một lời thì thầm, nhưng Fate có thể nghe thấy rõ ràng, cô bối rối "Tại sao..."

    Giật mạnh tay, Nanoha kéo Fate quay lại đối mặt với mình. "Bởi vì nếu cậu đi..." đưa tay Fate chạm vào ngực trái, ngay phía trên trái tim đang đập của cô. "Con tim tớ sẽ ngừng đập."

    Nước mắt rơi nhiều hơn.

    Kéo Fate vào một cái ôm ấm áp, Nanoha nghĩ nó cần thiết bởi Fate bắt đầu thư giãn. "Tớ là người đã đưa ra quyết định ích kỷ này. Tớ biết những hậu quả của nó từ trước, nhưng tớ..." cô thở dài, đặt một nụ hôn đầy vương vấn lên thái dương của Fate. "Tớ không nghĩ tớ đủ mạnh mẽ... để sống thiếu cậu. Khi nghĩ đến điều đấy, tớ đau lắm."

    "Nanoha..."

    "Làm ơn hãy nghe tớ, Fate-chan. Đừng tự trách bản thân mình. Hãy hiểu rằng tớ, Nanoha Takamachi, sẵn sàng hi sinh mọi thứ chỉ để thấy cậu sống sót, kể cả khi đó là mạng sống của bản thân mình". Đặt thêm một nụ hôn nữa lên trán Fate, cô ôm chặt vòng tay của mình quanh eo Fate. Cô cảm thấy buồn và suy sụp nhưng cô phải mạnh mẽ. Fate cần cô nhiều như cô cần Fate. Sự việc này sẽ để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa nhưng họ sẽ đối mặt với nó, và vượt qua nó cùng nhau.

    "Tớ không muốn sống, nếu phải trả giá bằng mạng sống của cậu..."

    "Đó có phải một lời tỏ tình không?" cô trêu chọc, cố làm thay đổi không khí. Sau cùng thì đó vẫn là quyết định đúng đắn. Có được Fate trong vòng tay; và đúng nó cũng là một quyết định ích kỷ. "Fate-chan này... chúng ta luôn luôn có thể sinh thêm mà."

    Fate đỏ mặt, mắt mở to. "Đ-được... s-sao?" cô ngượng ngùng lắp bắp.

    Đáng yêu quá. "Cậu nghĩ được không?"

    "Đ-được... n-nếu... đ-đó là điều cậu muốn." Fate càng lắp bắp.

    "Tớ muốn. Tớ muốn... mười đứa." Nanoha cười.

    "..."

    "Tớ yêu cậu Fate-chan."

    "Tớ cũng yêu cậu Nanoha."

    Những từ ấy giống như ma thuật, lan tỏa cảm giác ấm áp và yêu thương dào dạt khắp cơ thể cô. Những từ ấy nghe thật ngọt ngào, thật đáng yêu, và cũng thật thỏa mãn cho tai cô, ngượng ngùng đặt lá thư của Fate về phía sau.

    Tớ yêu cậu

    - Fate Testarossa



    ~Hết~



    T/n: cuối cùng cũng hoàn thành fic này. Mình đang suy nghĩ tới việc dịch Strawberry Panic novel, nhưng cứ từ từ ngày tháng còn dài nhỉ

  6. Có 10 thành viên thích bài viết của conansecond:


  7. #74
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Tuổi
    17
    Bài gởi
    49
    Được thích 18 lần trên tổng số 17 bài viết

    Default Trả lời: [Nanoha][Trans] Beginning, Leaving, Returning

    cái quái gì thế này .

  8. #75
    Tham gia ngày
    Apr 2008
    Đến từ
    nơi đã FA :))
    Bài gởi
    3,834
    Được thích 5,171 lần trên tổng số 1,189 bài viết

    Default Trả lời: [Nanoha][Trans] Beginning, Leaving, Returning

    Trích Từ bài viết của jinkaido View Post
    cái quái gì thế này .
    fanfic nanofate, hỏi cái quái gì thế

  9. #76
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Tuổi
    17
    Bài gởi
    49
    Được thích 18 lần trên tổng số 17 bài viết

    Default Trả lời: [Nanoha][Trans] Beginning, Leaving, Returning

    k có gì . àhaha ...

  10. #77
    Tham gia ngày
    Jul 2016
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    18
    Bài gởi
    14
    Được thích 7 lần trên tổng số 3 bài viết

    Default Trả lời: [Nanoha][Trans] Beginning, Leaving, Returning

    hay quá đi , Thanks chủ thớt

  11. #78
    Tham gia ngày
    May 2012
    Đến từ
    1 nơi nào đó như bao nơi nào
    Tuổi
    22
    Bài gởi
    50
    Được thích 39 lần trên tổng số 8 bài viết

    Default Trả lời: [Nanoha][Trans] Beginning, Leaving, Returning

    6 năm theo nó, cuối cùng cũng xong

Trang 8/8 đầuđầu ... 678

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •