Home
  • Register
  • Login

Xem Kết Quả Phiếu: các bạn thích bài viết này không ?

Số người bỏ phiếu
8. You may not vote on this poll
  • Thích

    7 87.50%
  • Không thích

    1 12.50%
Trang 2/4 đầuđầu 1234 cuốicuối
kết quả từ 11 tới 20 trên 39

Ðề tài: [SNSD] Sunny, my lady

  1. #11
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    245
    Được thích 34 lần trên tổng số 30 bài viết

    Default Ðề: Sunny, my lady - Chap 1

    Mà sao cậu sống ở thời này mà còn không hiểu Shoujo-ai là gì thế ? Shoujo-ai là một thể loại truyện tình cảm nói về quan hệ nữ với nữ đó !
    sao con móm nó rành thế nhỉ

  2. #12
    Tham gia ngày
    Apr 2011
    Đến từ
    xứ sở của YuRi >-<
    Bài gởi
    345
    Được thích 169 lần trên tổng số 49 bài viết

    Default Ðề: Sunny, my lady - Chap 1

    tác giả biết + đọc giả cũng biết => nhân vật cũng biết
    ôi mình thật là giỏi toán


    Kazanari Tsubasa

  3. #13
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    245
    Được thích 34 lần trên tổng số 30 bài viết

    Default Ðề: Sunny, my lady - Chap 1

    ^
    trời bik đất bik, chúng ta bik nữa
    mà sj-a còn chong sáng dc tý, lỡ yu là chìm xuồng lun

  4. #14
    Tham gia ngày
    Apr 2011
    Đến từ
    xứ sở của YuRi >-<
    Bài gởi
    345
    Được thích 169 lần trên tổng số 49 bài viết

    Default Ðề: Sunny, my lady - Chap 1

    cái này thì ai mà biết trước đc nhỡ có yu cũng chả sao...
    chắc pé yoon a nói vậy ám chỉ pé ấy còn trong sáng ở một góc......nào đó


    Kazanari Tsubasa

  5. #15
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Đến từ
    Soshi world
    Bài gởi
    392
    Được thích 42 lần trên tổng số 26 bài viết

    Default Ðề: Sunny, my lady - Chap 1

    cộng nhận vs Hero là vậy
    Coi bộ vậy ChjHj chìm xuồng rùi hẻn
    Indee ah sao chưa up chap mới vậy
    Sẽ có nhữg thay trog cuộc đời trước mắt tôi nhưng sẽ có một điều chẳg bao h thay đổi đó chính là tôi yêu em. Tôi sẽ thay em chịu tất cả nỗi đau và sẽ nhặt từng mảnh vỡ.Của niềm tin và cả trái tim em nữa dù cho bàn tay này nhuộm đầy máu, rơi xuống băng tuyết lạnh giá


  6. #16
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gởi
    207
    Được thích 218 lần trên tổng số 70 bài viết

    Default Ðề: Sunny, my lady - Chap 1

    Everyone thông cảm cho chủ topic đi nào . Bạn ấy cũng bận tối mặt tối mũi ấy chứ _ __ ! . Ráng đợi thêm một thời gian để bạn ấy sắp xếp mọi thứ rồi sẽ hoàn thành ngay cho mọi người đọc ngay
    Kiểu này chắc fic mình ghi cũng dorp mất thôi _ __
    Chút nắng vàng không làm nên mùa hạ
    Chút tình xa lạ sao giữ được người ta !!
    Gửi Gió chút tình

  7. #17
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    Default Trả lời: [SNSD] Sunny, my lady

    Sunny vội rụt tay lại, tránh mắt Tae Yeon nhìn mình:

    -Không có gì, chuyện nhỏ thôi mà, mình tự giải quyết được.

    -Sunny…lẽ nào còn giận việc đụng mình ở hành lang?

    -Không, thật mà! – Sunny nhìn Tae Yeon ái ngại mà không biết giải thích gì cho cô bạn mới quen này hiểu. Chẳng lẽ phải nói là cô bị thương, cô rất đau, quan trọng là sự nhịn nhục của cô đối với người dượng tàn ác kia đã sắp lên đến đỉnh điểm rồi.

    Tae Yeon nhìn như muốn phát cáu mà cũng không phải. Cô cố gắng kiểm soát bản thân, không để mình nổi nóng, cố gắng không gây áp lực lên Sunny. Tae Yeon kéo cánh tay bầm tím của Sunny về phía miệng mình.

    -Á…Bạn làm gì thế? – Giật mình, Sunny hỏi với vẻ gượng gạo.

    Tae Yeon phản ứng nhanh hơn đã ngậm lấy vết thương đang bầm máu chưa tụ trên cánh tay Sunny. Tae Yeon đi một đường lưỡi nhẹ nhàng lên cánh tay thon mảnh của cô bạn, cảm giác đầu lưỡi Tae chạm lên từng xúc giác của mình, mát lạnh như trái dâu trong tủ lạnh vừa lấy ra, làm Sunny có phần muốn hưởng thụ.

    -Thích chứ? Đỡ đau hơn không? – Tae Yeon nhìn thẳng Sunny làm cô nàng ngượng chín mặt, thoáng có chút đỏ lựng như người say. Cánh tay mát lạnh của Sunny theo dây thần kinh cảm xúc làm cho nóng ran lên, chạy dọc cả người, khiến cô nàng ngại ngùng khép mình lại bằng phản xạ tự nhiên:

    -Ừm…Cảm ơn bạn.

    -Lại cảm ơn, sau này nhớ cẩn thận, đừng bao giờ để mình mẩy như vậy nữa!

    -Tae Yeon chẳng phải cũng nhiều vết xước…trên cánh tay đó sao? – Sunny khẽ nhướn mày, bĩu môi ra chiều làm nũng Tae Yeon, trông rất đáng yêu như chú mèo con.

    -Mình khác bạn. Chúng ta không giống nhau.

    “ Mình khác bạn. Chúng ta không giống nhau.”

    Ý này là có ý gì chứ? Sunny không muốn nghe đến sự khác biệt. Cô chỉ cảm thấy rất khó chịu khi Tae Yeon nói ra điều này, giống như Tae Yeon muốn cho cô thấy cô chẳng bằng ai cả. Tae Yeon cũng có lúc kiêu ngạo nói chuyện theo cách này, thật sự Sunny đã bị hụt hẫng bởi những lời nói của Tae Yeon, cô rụt tay lại ngay lập tức:

    -Mình không muốn nói gì về điều này nữa!

    Trước sự phản ứng của Sunny, Tae Yeon cũng cảm thấy khó xử. Cô kéo tay Sunny lại, hỏi:

    -Sao vậy, có gì mà nói với không nói?

    -Mình khác bạn, chúng ta không nói chuyện được! – Sunny đứng dậy, mặt đỏ lựng, toan đi về phía hành lang lớp học.

    -Sao nào, khác chứ! Cậu là con gái lớp tiếng Anh, làm sao giống tôi nào? Cậu là một cô tiểu thư dân quốc đấy.Tôi học cơ khí, khác gì mấy người đàn ông trong nhà máy, cậu muốn nói đến điểm chung nào giữa chúng ta chứ?

    -Bạn cũng là con gái! - Sunny đột nhiên hạ thấp giọng, có phần hơi sợ sệt.

    -Con gái gì? Tôi ghét trở thành một đứa con gái! Tôi ghét thế! – Tae Yeon cũng không nể nang, quát ngay Sunny và lập tức vùng vằng đi lên lầu.

    -Đợi đã, Tae Yeon ! Mình không cố ý nói chuyện đó! – Sunny bàng hoàng chạy theo Tae Yeon, cô quên luôn cả những gì Tae Yeon nói về mình ban nãy.

    -Mặc kệ mình! Cậu về lớp đi! – Tae Yeon bực bội không thèm quay mặt lại, thẳng thừng đuổi Sunny đi. Ở cạnh đó có nàng Seo Huyn cùng lớp với Sunny chứng kiến tất cả, có phần hơi hoảng sợ với thái độ của Tae. Seo Huyn đã sống xung quanh khu nhà của Tae Yeon, tất nhiên chỉ có Seo Huyn là biết rõ Tae Yeon vì sao lại cư xử như vậy. Cô đã chứng kiến Tae Yeon lớn lên từ nhỏ, đương nhiên biết người bạn hàng xóm này…không giống những đứa con gái bình thường. Khi cô ta lớn lên bên cạnh Tae đã thấy Tae thích những thứ con gái không thích. Tae không thích chung đụng gì với con trai, nắm tay cũng không. Tae thường xuyên ăn mặc theo kiểu con trai lại cũng không xem các show thời trang, mua mỹ phẩm hay là trang điểm. Tae cũng không biết nấu nhiều món ăn trong khi hầu hết các cô gái ở tuổi này đều thi nhau lên mạng học nấu cho bạn trai ăn.

    Seo còn nhớ hồi Tae chưa vào trung học phổ thông thường xuyên đánh nhau với mấy thằng gạ gẫm tán tỉnh Tae. Tae Yeon ghét nhất những đứa con trai cứ luôn miệng gọi cô là “ em gái” hay là “em nhỏ”. Tae thậm chí còn yêu cầu Seo Huyn gọi cô là “anh”. Công bằng mà nói thì Tae là một cô gái rất xinh đẹp nhưng ở tuổi này mà không đánh nổi chút son thì thật là thảm hại. Quanh năm chỉ dán mắt vào mấy thứ công nghệ máy móc với cơ khí gì đó sao mà khá được chứ?

    ***

    Sunny đi về nhà, lòng nặng trĩu. Cảm giác vừa nâng lên một cái gì đó rồi lại đùng cái hạ sụp xuống với cô thật là khó. Cô quên luôn cả việc mình đang cãi nhau với lão dượng, chỉ còn nhớ Tae Yeon vì câu nói của cô mà không vui. Cô thật sự thấy Tae Yeon rất khó hiểu. Trừ những lúc Tae Yeon vui thì bạn ấy hơi có phần đáng sợ trong suy nghĩ của Sunny nữa. Trừ lúc Tae Yeon ngậm vết bầm trên tay của Sunny khiến cô cảm thấy chút gì ấm áp vì được nâng niu, còn lại lúc nào cũng thấy Tae Yeon có gì đó hơi xa cách với mọi người. Dù là ở bên ngoài, Tae Yeon đùa với những cô nàng xinh đẹp nữ tính như Tiffany hay Yoon A lớp bên đó, thậm chí cả cô nàng Jessica lớp 10-5 chuyên Văn nổi loạn hay là Seo Huyn lớp 10-1 chuyên Toán, cô ta cứ có chút gì hơi như con trai. Tae rất lịch sự với con gái nhưng khi nói chuyện với con trai lại cho mình cái cảm giác hơi gượng gạo và cộc lốc, thoáng chốc Sunny nghĩ cô ấy có thể đã vì một vài cậu con trai nào đó mà bị tổn thương quá nhiều, hay là có thể cô ấy chưa bao giờ tin tưởng ở con trai. Nhưng mà nghĩ cho cùng thì cũng không đúng, người chỉ chăm chăm vào cơ khí như Tae thì chưa hẳn đã có cậu bạn trai nào để hẹn hò, mà cũng chưa nghe ai nói gì về việc Tae có bạn trai. Nếu có thì hẳn là cô nàng Yoon A kia đã trêu loạn cả lên rồi.

    Sunny cứ bước từng bước nhỏ để đi về trên con đường cô cảm thấy dài hơn mọi hôm trở về nhà. Vừa đến cổng, Sunny đã thấy mẹ cô ngồi bên ngoài, tay xách nguyên một vali đồ rất lớn, khóc lóc bên ngoài. Sunny chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cũng đoán tám, chín phần là do chuyện cô cãi vã với dượng ban sáng. Cô vội vã chạy đến đỡ mẹ, cuống quit hỏi:

    -Mẹ, mẹ sao vậy? Tại sao mẹ lại ngồi đây như vậy?

    Mẹ của Sunny thấy con gái về, đột nhiên òa khóc, kéo tay cô vừa đi nhanh khỏi phía ngôi nhà vừa nói:

    -Dượng…dượng của con…đuổi chúng ta ra khỏi nhà rồi! Giờ chúng ta…không biết phải đi đâu nữa con à…

    Sunny, vô cùng bàng hoàng…

    “6 năm nay tôi cố gắng, là vì cái gì?”

    “Tôi chịu đựng từng cơn dằn hắt của ông,rốt cuộc để làm gì chứ?”

    “ Tôi đã hi vọng ông có thể yêu thương mẹ tôi, cho mẹ tôi một mái nhà. Tôi đã hi vọng ông có thể cưu mang bà ấy. Tôi đã không yêu cầu gì cho bản thân tôi.”

    “Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?”

    Sunny như đổ sụp xuống. Tiền? Giờ cô lấy đâu ra tiền đây? Mẹ cô cũng không thể có tiền trong người được. Từ ngày tái giá bà đã không còn đi làm. Việc nội trợ sớm đã là công việc duy nhất mẹ Sunny có thể làm. Giờ, họ phải đi đâu, ở đâu? Về quê sao? Hay đi đâu? Giờ tâm trí cô rối bời và hỗn độn. Mẹ con cô sẽ phải làm gì, bằng cách nào sống? Ít nhất thì cũng phải tìm được một chỗ để ngủ qua đêm, không thể chỉ ra đường với hai tấm thân nhỏ bé vào cái trời tối mịt như thế này được.

    …Mọi thứ, dường như đã đi quá xa, quá giới hạn của nó, quá tầm kiểm soát của một cô gái nhỏ như Sunny.

    Nghe mẹ khóc, thấy được nỗi đau của mẹ, lại thương xót cho cả chính sự nhịn nhục vô ích bấy lâu nay của mình, Sunny bỗng nhiên vỡ òa. Cô vừa đi vừa khóc, cũng không dám khóc lớn sợ mẹ đằng sau sẽ nghe thấy. Có những chuyện xảy ra khiến người ta câm lặng trong nỗi đau. Những vết bầm tím của ngày hôm qua, tựa hồ chỉ là quá nhẹ nhàng so với ngày hôm nay…

    “Sao, khóc lóc gì chứ?”

    Sunny còn chưa kịp đáp trả, cô ngẩng đầu lên đã thấy Tae Yeon…

    -Không có gì cả, cậu đừng lo… - Sunny cố giữ vẻ bình tĩnh của mọi ngày.

    -Nực cười! Cậu nghĩ cậu nói vậy, tôi sẽ tin sao?

    Nhìn sự ngạo mạn của Tae Yeon bây giờ, Sunny không thể không nghĩ rằng cô ấy đang khinh miệt, chế giễu cô. Với những gì vừa xảy ra đã đủ khiến Sunny vỡ vụn trong tấm lòng, lại thêm với những lời ấy, cô bỗng chốc như phát hỏa vì ấm ức:

    -Cậu đủ chưa? Tôi không cần ai tỏ vẻ thương hại rồi đối xử với tôi như thế! Cậu biết đủ mọi thứ của cậu, cậu biết gì về tôi? Mặc xác tôi, đừng thương hại tôi!

    -Tôi chỉ là đã biết hết mọi chuyện, ai thương hại gì cậu chứ! Cậu đang nổi giận với tôi đấy! – Tae Yeon bực bội, vặn lại những gì Sunny vừa nói.

    -Biết? Biết… thì để làm gì chứ? Ai giúp được chúng tôi chứ?

    Sunny vừa nói vừa òa khóc. Cô ngồi sụp xuống dưới chân mình, mặc cho mẹ cô đang nhìn, mẹ cô đang buồn. Mọi thứ trên thế giới này đều quá phức tạp. Cô muốn mặc kệ tất cả, ra sao thì ra. Giờ cô chỉ muốn yếu đuối một chút thôi. Cô không muốn phải cố gắng chịu đựng bất cứ thứ gì nữa…Ít nhất là, ngay bây giờ thôi…

    -Về sống chung với tôi đi.

    “Về sống chung với tôi đi”

    “Về sống chung với tôi đi”

    Sunny không tin được vào tai mình. Tae Yeon vẫn chìa bàn tay ra, đón lấy cánh tay của Sunny.

    Không phải đây là lối thoát duy nhất Chúa sắp đặt cho cô sao?

    -Liệu…? Được không…? Cậu không phải là…

    -Tôi sống một mình. Từ lâu rồi. Ba mẹ tôi không còn ở cùng nhà nữa.

    -Vì cái gì cậu phải giúp tôi chứ? – Sunny băn khoăn, cô vẫn không nghĩ rằng trên đời này lại có cái gì quá dễ dàng như vậy. Ngay cả ảo tưởng thôi cũng không dám nghĩ.

    -Sau này cậu sẽ hiểu thôi. – Tae Yeon không đôi co gì nhiều, xách hành lí của cả hai mẹ con Sunny. Cái cách Tae Yeon xách chúng trên tay, nhẹ bẫng như một cậu con trai.

    …Cũng không phải con trai, mà là trụ cột…

    …Trụ cột duy nhất bây giờ của hai mẹ con Sunny, mà không, của riêng mình Sunny, cậu ta là cả bầu trời…

    “Chúng ta sẽ là một gia đình, phải không?"


    ***End chap 4***

    Note: Sorry các yuri mem vì tớ quên luôn mật khẩu của yuri.vn nên đến giờ mới đăng nhập được hic
    thay đổi nội dung bởi: ineedavril97, 05-08-16 lúc 09:05
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  8. #18
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 Sunny, my lady: Chapter 5





    Cảnh tượng sống chung với một người khác không phải lão dượng thật khó khăn làm sao, nhất là đối với Sunny đang có phần hoang mang, ngơ ngác khi vừa mới rời khỏi ngôi nhà mình đã sống sáu năm nay. Cảm giác này thật khó chịu, y như cảm giác của một chú cún ở tiệm thú kiểng được mua về nhà chủ vẫn còn lạ lẫm với mọi thứ ở không gian mới.

    Tae Yeon bực mình nhiều hơn là đón tiếp với thái độ nồng hậu giống như người ta thường tiếp đãi khách. Tae Yeon rất tử tế, nhiệt tình với mẹ của Sunny nhưng cứ khi nhìn thấy Sunny Tae Yeon lại giữ một vẻ mặt lạnh băng khó coi, phải nói là khó ưa và khó chịu. Nếu đã tình nguyện xách hành lí đón người ta về nhà mình ít nhất cũng nên tỏ ra có chút thành ý nào chứ, dù là trên danh nghĩa cậu ta cưu mang mẹ con cô về ở chung đã là một hành động hết sức nhân đạo rồi.

    Thời buổi này chẳng ai rảnh mà mang về một nửa gia đình nào đó về sống cùng, nhất là thời buổi khó khăn kinh tế như hiện nay ở nước Đại Hàn dân quốc này nghe còn phi lý hơn.

    Kể ra, Tae Yeon này tuy có hơi khó chịu nhưng còn hơn là đêm nay phải ngủ ở ngoài đường.


    Trước mắt Sunny là một ngôi nhà rộng lớn, có phần hơi cổ điển và ki quái, không giống như các ngôi nhà xung quanh nhà nào nhà nấy thắp sáng ánh đèn, người người quây quần cùng nhau ăn tối hay ít nhất thì cũng phải có bóng dáng ai đó đi lại trong sân. Ngôi nhà của Tae Yeon đã chẳng những không có ai lại còn chẳng có nổi một tia sáng nào phát ra từ một thiết bị chống trộm nào hay bất cứ cái gì khác, nhà cô ta tối om lại khiến người ta có cảm giác không được ấm cúng khi nhìn vào bên ngoài.

    “Chết thật, căn nhà này trông cứ ghê ghê thế nào vậy…”

    Sunny nghĩ thầm trong đầu, vẻ hơi rụt rè khi nghĩ đến việc bước vào trong căn nhà, may sao tâm trạng này bị Tae Yeon nhìn thấu. Tae Yeon cũng biết nhà mình lâu không ai tới sống chung có phần cũng khá cô độc, hèn gì cô nàng Sunny kia nhìn đã biết là sợ rồi.

    -Cậu vào trong đi, tôi mở cửa rồi đấy!

    Tae Yeon nói giọng dửng dưng như thể khiến Sunny cảm thấy như thể cậu ta đã chai lì với mọi thứ rùng rợn rồi. Ừ cũng phải thôi, cậu ta sống trong ngôi nhà này những mười mấy năm làm sao không quen cho được.

    Sunny bước vào cùng mẹ, Tae Yeon theo sau thắp điện lên, trong ánh điện chợt thấy căn nhà có gì đó không kinh khủng như cô tưởng tượng khi nhìn thấy từ phía ngoài.

    Căn phòng khá lớn, khá ấm cúng với một vài thứ đồ chơi cũ kĩ còn được trưng bày làm đồ lưu niệm, một bức ảnh gia đình và một bộ ghế sofa khá đẹp màu gụ ở phòng khách. Sunny cảm thấy ngôi nhà này có gì đó rất quen thuộc, như là một cảm giác gia đình khi ba Sunny còn sống.

    “Ba à, tại sao ba lại mất sớm như vậy chứ?
    Nếu ba còn sống, thấy con khổ như vậy ba có thương con không?
    Tại sao ba lại bỏ mẹ con đi sớm như thế?
    Ba thật nhẫn tâm, ích kỉ vô cùng…”


    Một chút suy nghĩ choán lấy Sunny, khiến cô nàng tự nhiên cảm thấy xúc động, một giọt nước mắt nóng hổi tự nhiên lăn tròn trên má. Sunny cảm thấy nhớ ba, rất nhớ. Căn phòng này gợi cho cô cảm giác như ba đang trở về, ba đang hiện hữu giữa nơi này, ba đang giơ tay ôm mẹ con Sunny.

    Từ ngày ba bị tai nạn giao thông đã không một ai yêu thương mẹ con cô, chỉ có hai người nương tựa vào nhau cay đắng sinh tồn trong căn nhà lúc nào cũng đầy mùi thuốc lá của dượng cùng với toàn mùi nước giặt và nước lau nhà hóa học . Lão luôn luôn rất vũ phu, sau khi được mẹ Sunny để mắt đến rồi thì đã vội trở mặt, từ sau khi lấy được mẹ cô luôn bắt mẹ phải lao động kiệt lực trong nhà, nhà lúc nào cũng đòi hỏi phải sạch sẽ không chút bụi bẩn nào lão mới hài lòng. Chính những đòi hỏi vô lý của một kẻ ích kỉ như lão khiến đôi tay của mẹ mỗi ngày một chai sần. Sunny còn nhớ có lần hệ thống nước trong nhà bị hỏng, vì không dám đề cập với người cha dượng bủn xỉn nên mẹ con Sunny đã phải tự túc sửa chữa nó. Sunny còn nhỏ chỉ có thể giúp mẹ lấy một số dụng cụ, còn lại đều là do mẹ tự làm. Khi đường nước được sửa rồi thì đôi tay mẹ cũng nũa ra vì lạnh, vì ngấm nước và cứ như vậy, dần dần chai sần và thô ráp theo thời gian.

    Nếu ba còn sống nhất định mọi thứ sẽ không tệ đến thế. Nếu ba còn sống ba nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho mẹ con cô…

    Nghĩ đi nghĩ lại, mắt Sunny cũng đã mỏi mệt vì khóc quá nhiều. May là mẹ đang mải nói chuyện với Tae Yeon không để ý, nếu thấy cô trong cảnh này mẹ sẽ lo lắng lắm.

    -Sunny, cậu làm gì thế? – Tae Yeon thấy Sunny đứng một mình, mặt ngoảnh ra bên ngoài cửa sổ từ nãy mà không nói gì bèn gặng hỏi.

    -À, không sao…À Tae này…Dù sao cũng cảm ơn cậu rất nhiều…

    Sunny ấp úng mãi mới được một câu nói cảm ơn Tae Yeon mà cô định nói trên đường ban nãy rồi. Còn nhớ mới hồi chiều vừa cãi nhau với cậu ta, bây giờ cậu ta cho ở nhờ nhà, có lẽ cũng phải xin lỗi cậu ta thành ý một chút:

    -Tae Yeon…Mình cũng định xin lỗi bạn về chuyện hồi sáng…

    Tất nhiên, trái ngược với sự ngạc nhiên mà Sunny nghĩ Tae Yeon sẽ có, cô ta chỉ khẽ lắc đầu:

    -À không, tôi quên rồi. Nhưng hi vọng là sau này cậu không nói cái gì tương tự như sáng nay nữa.

    Sunny đành đánh trống lảng sang chuyện khác để Tae Yeon quên luôn chuyện ban sáng, bất giác nhớ ra ngôi nhà đành gặng hỏi:

    -Ừ…Mà…Ba mẹ bạn đi đâu, sao để bạn ở nhà một mình?

    -Ba mẹ mình không sống ở đây.

    -Vậy họ ở đâu rồi?

    -Họ đang ở Mỹ. – Tae Yeon trả lời ngắn gọn hết mức như không muốn nói về chuyện này – Mà mẹ cậu ngủ rồi đó. Sau này cậu tính làm sao đây?

    -Mình không biết…- Sunny xụ mặt xuống – Chắc là mình phải kiếm việc làm thêm nào đó trả phí thuê nhà cho cậu…Tất nhiên mình biết là sẽ không đủ nhưng…

    -Khoan đã, tôi đâu có nói đến chuyện này. Tiền thuê nhà gì chứ? Tiền học phí và sinh hoạt của hai mẹ con cậu tôi sẽ trả.

    Sunny nghe không tin nổi vào tai mình, có phần cảm thấy nghi hoặc, hay là cô nghe lầm rồi cũng nên:

    -Bạn có nhầm không vậy? Sinh hoạt phí đắt như vậy, sao có thể… Còn tiền học của trường chúng ta cũng không hề thấp…

    -Tôi nói tôi lo được mà. – Tae Yeon đan hai tay vào nhau, ném mình trên chiếc sofa – Cậu chỉ cần đi học về, có gì thì phụ giúp tôi việc nhà, mà không làm cũng được, cũng không cần thiết. Mẹ cậu lớn tuổi rồi không cần làm gì cả.

    Càng lúc những điều Tae nói càng vô lý, rõ ràng là không có chuyện một tháng không phải làm gì cũng có học phí và sinh hoạt phí từ trên trời rơi xuống. Sunny cảm giác mình choáng váng chẳng hiểu chuyện gì cả, tự nhiên lại nhớ đến ban nãy Tae Yeon có nói đến điều kiện gì đó mà sau này cô sẽ hiểu tại sao Tae lại cưu mang cô, cần phải hỏi ngay để tránh bị lừa thêm lần nữa như mẹ đã bị dượng lừa:

    -Này…Ban nãy mình có hỏi bạn tại sao cho mình ở cùng, bạn nói là có điều kiện, vậy điều kiện gì chứ?

    -Chả có! – Tae Yeon nhìn bộ dạng rối rít của Sunny thì phì cười, vắt hai chân lên tay vịn sofa với vẻ mặt khoái trá.

    -Bạn rõ ràng là có điều kiện! – Sunny nhìn Tae Yeon đang cười mà cứ cảm thấy như mình bị lừa tiền đến nơi rồi, cảm giác ấm ức vô cùng.

    -Này tôi không có thật nhé! Lừa cậu thì tôi được gì chứ? Thật ra chỉ là vì tôi cảm thấy ngôi nhà này quá cô đơn, tiền ba mẹ gửi tôi cũng không cần tiêu nhiều như thế thì để lại làm gì chứ? Cậu làm ơn đừng có suy diễn này nọ nữa, giờ không ở với tôi cậu cũng bị người khác gạt cho mất mạng chứ đừng nói đến đi học!

    Cũng có vẻ mình đã quá đa nghi, Sunny ngồi sang bên cạnh Tae Yeon, mặt mày phụng phịu đáng yêu khẽ cù vào lòng bàn chân Tae. Tae bị nhột cười lăn lộn suýt ngã xuống đất mà cô nàng rắc rối kia cũng không chịu thôi đi cho:

    -Ê..này…Hahaha, cậu…cậu làm cái gì thế? Úi chết tôi…

    Mặc cho Tae giãy giụa thế nào Sunny cũng cứ cù cù vào lòng bàn chân cậu ta, khiến cậu ta ngã vật ra sàn mà vẫn cười lăn lộn, cả hai tinh nghịch như những đứa trẻ nhỏ mới bắt đầu biết chơi.

    -Ai bảo bạn hù dọa mình? Mình cù cho bạn chết cười thì thôi…

    Tối hôm đó, ngôi nhà của Tae Yeon bớt lạnh lẽo hắn, hàng xóm Tae cũng không khỏi tò mò tại sao bên cạnh lại có người nói cười như vậy, chắc là do Tae đưa họ hàng về chơi. Chỉ có Seo Huyn đang làm bài tập bên cửa sổ nghe tiếng cười, biết ngay là cô nàng Sunny lớp 10-2 chuyên Ngoại ngữ đây rồi…

    Haiz, chắc chắn cô nàng này không được yên với Tae Yeon đâu…


    ***


    Tin đồn Tae Yeon đang sống cùng với Sunny lộ ra, cả trường ai nấy đều biết chỉ trong vòng vài nốt nhạc do cái thông tấn xã nhanh như thỏ Yoon A và Tiffany, cộng thêm lời chứng xác nhận từ phía Seo Huyn càng làm cho tin đồn vô cùng xác thực.

    -Ủ ôi! – Tiffany cười như người điên giữa lớp mặc cho giờ giải lao chỉ có mười phút cũng phải cố trêu cho được thì thôi – Hóa ra bây giờ có “em” Sunny rồi nên không cần nói chuyện với tôi nữa nhé! Hèn gì mà hôm nọ tôi gọi cứ như người mất hồn ấy!

    Yoon A cô nàng siêu người mẫu trong lớp cũng hùa vào xô đẩy Tae Yeon, đến mức hộp sữa đang uống dở của cô nàng rớt hết cả ra sàn:

    -Này này, trời đất ơi tôi cứ tưởng cậu không biết Shoujo-ai là cái gì cơ mà, hóa ra là ngày nào cũng đọc đến nỗi ngộ luôn rồi! Thảo nào…Trường mình là trường nữ sinh nên cậu cô đơn lắm hả? Kiểu không có bạn trai lâu ngày nên bây giờ cậu mê muội luôn vì ẻm rồi! Chả trách sao tôi thấy cậu đàn ông thế, sửa xe máy sửa ống nước như thần thánh ấy!

    Tae Yeon ngượng đỏ mặt vì dẫu cô không hiểu Shoujo-ai là cái gì cũng biết thừa hai cái đứa này là không có ý tử tế gì, nhìn mặt mũi chúng nó cũng sáng sủa mà nham nhở còn đi trước cả toàn nhân loại. Tae làm bộ lúi húi nhặt hộp sữa lên để không cần phải trả lời câu hỏi móc máy của hai cái đứa con gái nhiều chuyện kia:

    -Tôi với cậu ta trong sáng, hai “ông” làm gì mà phải xì xào lên như thế?

    -“Ông” cái nỗi gì?? Tụi này không phải lesbian nhé, gọi bằng “bà” đi! – Yoon A hấp háy cặp lông mày vừa mới vay nợ để đi làm ở tiệm, mới học sinh thôi đã nợ nần vì làm đẹp – Đùa vậy thôi chứ tôi hỏi thật nhé, cậu thích Sunny hả? Thời đại nào rồi, lesbian cũng bình đẳng như bọn “thẳng” cả mà, cậu ngại cái gì chứ? Công nhận cái cô nàng đó dễ thương thiệt, đôi môi cong cong xinh xinh như thế khéo khi khối anh giai phải chết ngất ấy chứ đừng nói một người siêu nam như cậu! Haiz, cuối tháng này tôi lại có công việc mới rồi…Dễ là tôi phải xin làm tăng ca để đủ tiền làm môi cho giống Sunny mới được, tôi định tiêm filler cho dày thêm một chút nữa, cậu thấy ổn không hả?

    Với Tae Yeon thì tiêm môi thẩm mỹ luôn là một khái niệm triết học vĩ đại và khó hiểu nên tuyệt nhiên chẳng thấm tí nào vào đầu cả, ngược lại cậu ta cũng cảm thấy có chút phải suy nghĩ với câu hỏi nhạy cảm của Yoona:

    -Ờ thì…Tôi biết làm sao được, vừa mới quen có mấy ngày…

    -Này này… - Tiffany réo ầm ĩ cả lớp lên – Chết nhá tôi biết rồi nhá, cậu nói thế tức là cậu cũng thừa nhận cậu có khả năng sẽ có tình cảm trên mức tình bạn với người ta nhá! Lại còn bày đặt mới có mấy ngày tôi biết làm sao được…Thôi đi, vừa quen đã cho vào nhà, tình chết đi được!

    Tae Yeon thấy không thể nào mà đấu lại hai cái mồm của hai đứa con gái kinh khủng này. Cả lũ con gái lớp này nếu không phải vì thi rớt các lớp chuyên khác trong trường thì còn lâu chúng nó mới chịu vào lớp cơ khí này học. Học thì nặng mà tốt nghiệp thì cùng nhau làm thợ xây, chắc tụi nó cũng không có đam mê gì nhiều với học hành nên đi học chỉ lo làm đẹp với sơn sửa móng chân móng tay, rồi lại đi hóng mấy chuyện linh tinh đời tư của mấy nhân vật nổi tiếng trong trường, nhất là Tae Yeon đã từng được rất nhiều các “em gái” lớp dưới ngưỡng mộ vì vẻ đẹp lạnh lùng nam tính tom boy cũng không tránh khỏi tin đồn bị les. Tốt cho hai đứa này quá còn gì, từ nay cứ thích đem chuyện của mình ra kể là lại có người để buôn ngay:

    -Rồi, các cậu nghĩ gì kệ các cậu…Tôi với bạn đó trong sáng, bạn đó tội nghiệp quá nên tôi giúp thì có gì đâu mà ý này ý nọ? Các cậu sao không lo học hành giúp ích cho đất nước Hàn Quốc này mà sao cứ hết tán phét rồi vỡ nợ vì làm đẹp thế? Toàn săm soi chuyện của tôi!

    -Đấy là tụi này muốn tốt cho cậu! – Yoon A và Tiffany không ai hẹn ai hai người cùng đồng thanh hét vào mặt Tae – Cậu mười sáu tuổi rồi cũng nên có người yêu đi, ở tuổi này không có ai đáng thương lắm đó!

    -Người yêu? – Tae Yeon làm bộ mấy cô nàng ngây thơ idol trên tạp chí – Ui chao ui, bao giờ “tui” có người yêu nhỉ? Soái ca nào đến đón tui nhỉ? Hí hí hí…

    Nghe cái giọng đã biết Tae giở trò trêu trọc hai người, Tiffany và Yoon lấm lét nhìn nhau, cả hai thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng khi phải nghe cái giọng bánh bèo giả ngốc của Tae:

    -Thôi thôi, gớm chết đi được, cậu kêu tiếng ỉn nghe còn hay hơn đấy!

    Cả ngày hôm đó là một ngày rất vui với Tae Yeon. Mấy môn học rất hấp dẫn, mọi thứ đều tuyệt vời. Trưa nay Sunny có ghé qua lớp đưa cho Tae một hộp cơm nói là cơm làm cho Tae Yeon ăn trưa, cơm rất ngon trang trí cũng đẹp mắt. Cảm giác lúc nhận được hộp cơm của Sunny mà cả lũ con gái lớp cơ khí vây quanh cứ trêu trọc đến tận cuối hành lang, dù thích hay không Tae cũng phải thừa nhận cô có chút xúc động vì đây là lần đầu tiên cô được một cô bạn quan tâm đặc biệt đến vậy.

    Nhìn kĩ mới thấy Sunny lúc đó rất xinh, rất nhỏ nhắn đáng yêu…

    “Sau này ai làm bạn trai Sunny thì sướng thật nhỉ?”

    Nghĩ mãi cũng thấy đầu óc mình thật đen tối, Tae gạt đi không nghĩ nữa, cả ngày chú tâm vào tờ đề kiểm tra Toán mà đầu óc cứ để hết sang bạn nữ ở lớp chuyên Anh, cả ngày chỉ hi vọng được về nhà để ăn cơm cô bạn ấy nấu. Đúng là cảm giác hai người như hai vợ chồng mới cưới vậy.
    Tae Yeon tự nhiên mỉm cười, chẳng biết lý do tại sao…

    P/s: Mọi chi tiết về fiction này,các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 5 ***

    thay đổi nội dung bởi: ineedavril97, 22-08-16 lúc 06:28 Lý do: Chỉnh font
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  9. #19
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 Sunny,my lady: Chapter 6


    Chủ nhật đẹp trời như thế này mà Tae Yeon nhất định không chịu ra đường, cứ rú rú trong nhà. Suốt ngày lắp ráp đôi ba cái thứ gì Sunny nhìn chẳng hiểu gì cả nên cô chán vô cùng, vác cái máy hút bụi khổng lồ đi lang thang khắp cả bốn tầng nhà Tae Yeon mệt bã hơi lại khiến cô càng bực thêm.

    -Ê, bạn tránh cái chân ra mình hút bụi!



    Sunny tức điên người vì Tae Yeon này dám nằm giữa nhà vặn mấy cái đinh ốc quỷ quái gì đó, đến nỗi mà dầu nhớt bắn ra đầy sàn cô vừa lau, phen này chắc lát nữa phải lau dọn ốm người rồi đây. Trái lại với hi vọng mong manh của Sunny rằng Tae Yeon sẽ thương cái thân bé nhỏ khốn khổ của mình mà dọn bớt đống đồ quái gở kia lại, Tae lại càng nằm ườn ra, tiếp tục tháo tháo lắp lắp:

    -Khỏi hút nữa để đấy đi…Cậu dọn dẹp làm gì cho khổ ra chứ? Tôi còn phải làm một đống thứ đây này, ra phụ tôi với!

    Điên quá, Sunny bật máy hút bụi lên, chĩa luôn vòi hút vào mông Tae Yeon:

    -Cho chừa này! Nghịch ngợm này!

    -Oái, đau quá! – Tae Yeon bị máy hút bụi hút mông, đau quá kêu toáng lên.

    -Bạn có đứng lên không thì bảo? – Sunny tiếp tục cầm máy hút bụi kêu rồ rồ đe dọa.

    Tae Yeon đứng lên, lầm bầm chửi thề, rồi thu dọn bãi chiến trường:

    -Mất cả hứng! Ăn mì không?

    Được hôm mẹ Sunny đi vắng, nghe nói khu phố có chiến dịch tình nguyện nên mẹ sẽ phải làm tình nguyện viên trong một thời gian dài, ngày nào cũng làm văn phòng ở tổ dân phố đến tối mới về. Công việc này khiến mẹ rất vui và có thêm nhiều bạn nên cả hai đứa đều không muốn mẹ nghỉ. Tại sao tên Tae Yeon này khôn thế nhỉ, toàn để dành lúc có mỗi hai đứa thì giở trò lười nhác, cứ thấy mẹ về là lại ra vẻ chăm chỉ dọn dẹp. May sao nó cũng khá tử tế mời mình ăn được bát mì:

    -Được thôi! Mà bạn phải mua mì cay đấy nhé! Mình không ăn ramen đâu!

    Tae Yeon bĩu môi, làu nhàu:

    -Ăn mày còn đòi xôi gấc! Tôi cứ mua mì thật ngọt cho cậu, xem cậu có dám không ăn không? Cái tội dám dọn dẹp hết cả giấc mơ của tôi!

    -Đồ điên, đồ vô duyên! – Sunny lấy gối trên ghế chọi ngay vào lưng Tae Yeon mấy phát liền –Cấm mua cái gì mình không thích ăn!

    Tae Yeon bị thụi mấy phát thì làu bàu, rút ngay cái ô tô đồ chơi trong túi quần ra dứ dứ vào mặt Sunny:

    -Ê, brừm brừm…Muốn bị xe đâm không hả? Mà cậu bỏ cái giọng mình mình bạn bạn đi nhé, nghe ghê lắm!

    Sunny nhíu mày, mắt giãn ra một chút làm bộ khó hiểu:

    -Thế gọi là gì? Không lẽ là mày tao hay sao?

    -Gọi như tôi đây này, tôi cậu! Vừa lịch sự vừa thân thiện! Nghe cái giọng mình bạn khách sáo lắm!

    Sunny làu nhàu tỏ vẻ khó chịu, có thế mà cái đứa này cũng hay xét nét:

    -Ừ…thôi được…! Mau đi mua mì về đi, nhanh nhanh còn hướng dẫn tôi làm bài tập cơ khí!

    -Đợi ở đó…

    Tae Yeon lượt thượt ra mở cổng. Đúng là nhìn sau lưng thì cậu ta chẳng khác gì con trai, trong khi các cô gái mặc quần áo điệu đà nữ tính, không thì chí ít cũng phải ngây thơ dễ thương thì cậu ta khi nào ở nhà cũng áo ba lỗ quần cạp chun rẻ tiền ở chợ tạm, chân đi dép đi trong nhà cứ kêu lệt xệt trong rất bôi nhếch. Khi lên trường thì cậu ta ăn mặc rất đẹp nhưng vẫn có gì đó trông không hề giống con gái, nhất là cậu ta chẳng có ngực cũng không có vòng ba ngoại cỡ.

    Được một lẽ, gương mặt cậu ta toát ra cái gì đó vừa trẻ con vừa trưởng thành, nhìn theo một góc nào đó thì thấy cậu ta rất phức tạp. Có lúc cậu ta trông như một thằng bé con lúc nào cũng nghịch phá mày mò đủ thứ, cũng có những lúc cậu ta như một nam sinh quyến rũ gợi cảm với cái gương mặt lạnh băng không biểu cảm. Sống chung nhà với cậu ta nói là lúc nào cũng bị cậu ta ngược đãi nhưng thực tế thì cậu ta không bao giờ đồng ý cho Sunny làm việc quá nặng, cả ngày cô cũng chỉ phải làm một ít việc vặt. Những công việc bê vác đồ đạc trong nhà hay trèo cao để lấy vật gì đó không bao giờ Tae Yeon để dành cho cô, cái cách đối xử của Tae với mẹ Sunny cũng rất tốt. Cậu ta chủ động đi đăng kí tạm trú tạm vắng cho hai mẹ con cô rồi còn gọi mẹ cô là mẹ rất tự nhiên, có lẽ cậu ta tốt hơn Sunny tưởng nhiều…

    Cảm giác sống chung một nhà như thế này thật là bình yên…

    ***


    Có mỗi gói mì mà Tae Yeon cũng tị nạnh với Sunny, cả hai chí chóe nhau như hai đứa trẻ em lớp mầm. Tea Yeon cũng thật kém may mắn khi chỉ mua được duy nhất một gói mì cay kiểu truyền thống ở cửa hàng tiện lợi, vậy là đành phải mua một gói mì vị hải sản mà cậu ta ghét cay ghét đắng.

    -Tôi ăn mì cay, cậu ăn mì hải sản! – Tae Yeon cứ ôm khư khư gói mì chỉ thiếu nước lụm luôn vào miệng.
    -Còn lâu! Tôi không cho cậu ăn mì cay của tôi, ai bảo cậu xấu số mua phải mì hải sản thì cậu phải chịu! Tôi đã chấm gói mì cay từ trước rồi!

    -Tôi đi mua, đương nhiên tôi được ăn!

    Sunny tranh mãi với Tae Yeon nghĩ lại cũng chẳng có ích lợi gì, hơn nữa mì hải sản cũng đâu có tệ, đành chấp nhận thiệt thòi đi đun nước để hai đứa úp mì.

    “Rõ là trẻ con, đã thế còn đáng ghét nữa!”





    Chỉ vài phút sau, trước mắt hai đứa đã là hai tô mì nóng hổi, giờ chỉ việc chén thôi. Tae Yeon thích ăn trứng mà không có nên cứ miệt mài gắp từng đũa nhỏ một như thể để giết thời gian, vừa ăn vừa ngồi nhìn Sunny bên cạnh cũng đang thưởng thức chút thành quả của mình.

    -Sao, mọi ngày cậu ăn lẹ lắm cơ mà, hôm nay cậu ốm hả? – Sunny nhăn nhó nhìn Tae Yeon đối xử phũ với bát mì, cứ lấy đũa ngoáy liên tục bát nước mì mà không ăn.

    -Mì không có trứng! – Tae Yeon chun mũi lại – Ít nhất cậu cũng phải nấu cho tôi ít thịt bò chứ? Tôi đâu có tốt bụng đến mức muốn ăn chay?

    -Nhịn đi, khỏi ăn luôn đi! – Sunny gắp đũa vào bát Tae kéo mấy sợi mì ngon lành về tô của mình – Được voi đòi tiên!

    Sunny cứ ăn lấy ăn để mặc cho Tae Yeon vừa ra sức ngăn cản vừa làu nhàu sao lại có kẻ khó ưa đến thế. Bất chợt khi Tae Yeon còn đang mải tham gia cuộc chiến tranh giành đồ ăn, tự nhiên nhìn thấy môi Sunny cong lên giữ mấy sợi mì trong miệng trông rất đáng yêu, mặt tự nhiên lại đỏ lên từ lúc nào.

    “Cậu ta đáng yêu quá đi mất..

    Tại sao một người có tính cách mè nheo như cậu ta lại có cái nét đáng yêu lạc lối thế này chứ?

    Dễ thương vậy sao mà ăn nổi nữa?”


    -Này, miệng cậu dính nước sốt mì kìa!

    Tae Yeon vờ vịt, làm bộ lau giúp để chạm vào môi Sunny.

    Bờ môi Sunny mềm mại như nhung, Tae Yeon không kìm được lại thành ra bất lịch sự, ngón tay chạm lên môi Sunny đã đặt lại đó quá lâu, khiến Sunny ngượng ngùng đỏ mặt:

    -Ui, cậu lau sạch chưa vậy? – Sunny hỏi chữa ngượng, nếu không sẽ rất mất mặt đây.

    -À…à… -Tae Yeon được Sunny gọi cũng phải dừng tay lại, mặt cũng đỏ lên vì ngượng – Hết rồi…

    Sunny cúi đầu thật thấp tránh ánh mắt của Tae. Kì lạ tại sao tim cô đập liên nhịp thế này, cảm giác nó mạnh mẽ đến nỗi nếu căn phòng tĩnh lặng hơn chút nữa chắc Tae Yeon nghe được mất. Yeon lúc nãy rất dịu dàng quyến rũ, thoáng khơi dậy ở Sunny một cảm giác lạ lùng khó tả, cả người cứ run lên nhẹ nhàng. Trong chốc lát cô vừa cảm thấy muốn được Tae chạm lâu hơn nữa, vừa là cảm giác vui sướng một cách khó hiểu, hai bàn chân cứ đan lấy nhau từ nãy đến giờ.Mặt khác Sunny đã suýt nữa quên mất Tae Yeon cũng rất đẹp, ánh mắt của cậu ta cứ như những mảnh vụn thủy tinh dằm vào mắt người nhìn, khiến họ có cảm giác như bị cuốn sâu vào và không muốn lôi ra nữa. Cô biết mình không phải ngoại lệ khi bị Tae Yeon thu hút mãnh liệt đến vậy, nhưng tuyệt nhiên cô không hiểu cảm giác lúc nãy của mình giành cho cậu ta là thế nào nữa.

    Rõ ràng lúc nãy Sunny vừa mới phát hiện ra, Tae Yeon vừa giống con gái lại vừa giống con trai, cảm giác rất lạ lẫm. Tae có những ngón tay thon dài. Mái tóc Tae màu đen tuyền ngang vai nhưng không khiến cho người ta cảm giác Tae là một tiểu thư nữ tính. Cho dù cố thế nào Tae cũng không thể cho Sunny hay bất cứ ai cảm giác Tae là một đứa con gái thực thụ, Tae không mang lại cảm giác mềm mại như một cô nhóc tuổi mười sáu.

    Chỉ khi ban nãy Tae Yeon chạm vào môi mình, Sunny mới nhận ra Tae có bàn tay khá thô ráp, phần xương cổ tay to và rất vững chắc, bàn tay lại rất gầy và nhiều gân chứ không đẹp như tay con gái bình thường…
    Cảm giác bây giờ Sunny cảm nhận chỉ là một cảm nhận không giống bất kì ai cả.

    Cô chỉ thấy mình có chút gì đó khác khác, tự nhiên mặt lại đỏ, chẳng hiểu nổi mình nữa.



    Biết rõ Sunny tránh mình, Tae cũng làm thinh coi như không có chuyện gì xảy ra cả, chỉ có một điều Tae không thể giấu là nét mặt ngại ngùng thẫn thờ của mình, lúc nãy còn có nét gì đam mê, bị chìm đắm vào thời gian đang dừng lại tại đó.

    Trong mắt Tae Yeon, Sunny đẹp như một viên kẹo sữa ngọt ngào mềm mại, lúc nào cũng rất nữ tính đáng yêu. Trong trường học Sunny gần như là người thấp bé nhất, cộng với mái tóc màu hạt dẻ hơi xoăn thành từng lọn luôn khiến cô thu hút sự chú ý của người khác. Không chỉ Tae Yeon mà ai cũng có thể thấy dễ dàng Sunny có đôi môi rất đẹp, nó cong và mọng như một trái anh đào chín đỏ gợi về cảm giác rất ma mị dễ thương. Nhìn kĩ sẽ thấy cánh tay Sunny cũng rất mềm dẻo nhẹ bẫng, cứ mỗi lần Sunny chạm vào cái gì đều khiến người ta cảm thấy mong manh dễ vỡ, như thể Sunny có khả năng hòa tan luôn làm một vào thứ ấy.

    Có lẽ rất nhiều người đã thấy cánh tay trắng nõn với nụ cười duyên dáng đúng như tên gọi của cô, khi ở bên như một chiếc nam châm có thể choán ngợp họ hoàn toàn.

    “Mình không thích cảm giác này chút nào cả…

    Sunny, tại sao mình cảm nhận cậu ta lại khác lạ như thế này?

    Mình vừa muốn giữ lấy cậu ta làm của riêng, vừa muốn được chạm vào tận hưởng nét đẹp của cậu ta…

    Mình sao thế này?

    Liệu…Mình có phải như YoonA và Tiffany nói không?

    Nếu thật sự mình có tình cảm với Sunny mình sẽ phải làm như thế nào? Liệu cậu ấy có chấp nhận hay không? ”


    Nghĩ mãi mất một hồi, Tae Yeon đứng lên khỏi ghế không ăn nữa, cầm luôn cuốn tạp chí thời trang của mẹ Sunny ở trên bàn mà lên lầu không để Sunny kịp gọi gì. Cô thật sự cảm thấy mình bức bối khó tả, muốn thử kiểm nghiệm xem lời của hai cô nàng kia nói về mình liệu có thể xảy ra hay không.

    Tae Yeon lật từng trang báo, nhìn những hình thể phụ nữ mặc những bộ đồ sang trọng quý phái trong đó. Rồi Tae Yeon lại lên mạng kiếm một vài hình mẫu các thần tượng nam nhạc pop để xem, thật sự cậu ta cảm thấy bản thân mình lúc này rất khó chiều. Trong đầu cậu ta không có một khái niệm nào về các bạn nam cả, chính vì thế ngay cả những anh chàng mà phần đông những nữ sinh hâm mộ ngày hôm nay trong mắt Tae Yeon trông cũng chẳng có gì đặc sắc, trái lại mỗi khi nhìn thấy những cô gái có vẻ đẹp mỏng manh yếu đuối ở bất cứ đâu Tae đều thấy mình bị thu hút một cách lạ kì.

    “Lẽ nào Yoon A và Tiffany họ nói đúng hay sao?”

    Cô lại một lần nữa nín thở, tìm trên mạng một cuốn sách nổi tiếng về Lesbian mà Yoon A thỉnh thoảng hay đọc. Có lẽ là những thứ đó rất có ảnh hưởng đối với Tae, đọc một chốc Tae đã cảm thấy mặt mày nóng ran, có phần ngượng ngùng xen lẫn chút cảm giác tội lỗi…

    Quan trọng nhất, Tae Yeon đọc những thứ này lại tưởng tượng ra Sunny…

    Trong truyện có cảnh hai người nữ có quan hệ tình cảm rất trong sáng nhưng Tae đầu óc lại để đi đâu, toàn nghĩ đến những hình ảnh mình và Sunny ở bên nhau nói nói cười cười, rồi nghĩ đến lúc cô ôm Sunny chạm vào tóc cô bạn đó, hôn lên trán cô ấy một nụ hôn thật sâu.

    “Bây giờ mình dám chắc là mình…không giống họ…

    Làm thế nào để Sunny biết đây? Liệu Sunny có như thế không?

    Nếu nhỡ tình cảm của mình với Sunny không rõ ràng…Hay là nhỡ mình hiểu lầm?

    Hay là tại cô ta quá thân thiện nên mình bị thu hút nhất thời? Sự thu hút đó giống như của hai người bạn bình thường với nhau?

    Không ổn, mình phải đến tìm Yoon A ngày mai hỏi cho rõ mới được!”




    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 6 ***




    thay đổi nội dung bởi: ineedavril97, 22-08-16 lúc 08:36 Lý do: Thêm ảnh
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  10. #20
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 Sunny, my lady: Chapter 7



    Vừa sáng sớm Tae Yeon đã gọi điện loạn lên cho hội bạn thân còn học chung trường trung học, trong đó có tám đứa vẫn thường hay chơi với nhau.

    Chắc chắn là có Tiffany và Yoon A là hai người còn học chung lớp cơ khí đến nay được gọi đến sớm nhất ở quán cà phê Flower shop quen thuộc của họ. Mãi lúc sau Seo Huyn lớp 10-1 chuyên Toán lẽo đẽo dắt theo đứa bạn khác cùng lớp tên Soo Young trèo tường trốn tập thể dục buổi sáng ở trường đến, sau nữa là Jessica và Yuri lớp 10-5 chuyên văn và cuối cùng là Hyo Yeon lớp 10-7 nhạc lý đến sau cùng. Tám đứa nó đã từng là những con quỷ sứ từ những năm cấp hai và bây giờ vẫn đang là các bà trùm nổi tiếng ở trong trường, lâu lắm mới có dịp gặp nhau mà không được buôn chuyện thì chúng nó không ngồi yên được.

    Phải đến lúc gặp lại từng đứa một Tae Yeon mới biết Jessica và Yuri đang hẹn hò được năm tháng rồi mà chúng nó giấu không cho cả bọn biết. Nếu không phải Seo Huyn bắt được hai chúng nó đang hôn nhau nồng thắm bên bờ tường trường học tình tứ thì chắc chúng nó chắc không bao giờ nói ra, làm Tae Yeon cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút vì ít nhất mình không phải người duy nhất có vấn đề trong hội. Thật ra cặp đôi này cũng không phải là cặp duy nhất trong đám con gái rắc rối này mà còn có Hyo Yeon và Soo Young hai đứa nó đã liếc mắt đưa tình với nhau rất nhiều lần ở dãy hành lang, lại còn đi xem phim cùng nhau nữa. Trên đời này cũng thật lắm chuyện kì cục, dù là trường này là trường nữ sinh hiếm con trai nhưng mấy đứa này đều xinh đẹp cả làm gì đến nỗi không kiếm nổi soái ca, chẳng hiểu vì nguyên do gì mà có đến tận năm đứa khác biệt trên thế giới thì đã có mặt cho cái nhóm này rồi.



    -Tôi thấy cậu cứ bình tĩnh đi! – Jessica ngang nhiên ôm hôn Yuri gợi cảm ngay giữa đám bạn chẳng ngại ngùng gì cả -Thời đại nào rồi còn có thể loại nữ phải yêu nam? Chúng ta có quyền lựa chọn cách sống và giới tính của mình cơ mà? Tôi mặc xác đứa nào kì thị, riêng tôi và Yuri ở bên nhau thì tôi không quan tâm người khác nói gì hết!

    Yuri đỏ mặt, thẹn thùng xen lẫn vui sướng hỗn loạn khi nghe Jessica tuyên bố thẳng thừng về mối quan hệ thế này của hai người. Tae nhìn họ mà cảm giác mình như con gà công nghiệp chẳng biết gì, mặt nó cứ nghệt ra nghe mấy đứa kia nhao nhao bình luận về vấn đề nóng hổi này, hai đầu ngón tay cứ xoắn cái ống mút tới tận khi cái mút xoăn lại đến vẹo vọ. Soo Young cũng lén lén nhìn Hyo Yeon như muốn nhân tiện công khai với mọi người luôn nhưng có lẽ nó ngại lại thôi, chỉ dám cúi thấp lắng nghe y như Tae. Thấy mấy đứa chưa bao giờ yêu như Seo Huyn và Tae Yeon cứ ngồi nghệt ra nhìn nhau, Tiffany chạy ra bẹo má mỗi đứa một phát rồi ngang nhiên tranh luận mặc kệ cho những khách hàng khác ở mấy dãy bàn bên nghe thấy hết:

    -Yêu thì là yêu, làm sao mà phải lo lắng này nọ? Nhìn mấy người các cậu tôi thấy lòng mình chai sạn quá! Tôi đã hẹn hò với không biết bao nhiêu học sinh ở trường nam mà không hề muốn nắm tay cũng không hề có cảm giác yêu đương gì, cứ đứa nào đề cập đến chuyện chạm vào người tôi là y như rằng chúng tôi chia tay! Ôi tuổi xuân của tôi, sao tôi kém lãng mạn thế này?

    Nghe nó nói hay như bài diễn thuyết, Tae Yeon đang không hiểu gì cũng phải thở hắt ra một cái ngán ngẩm vì sao trên đời lại có đứa bình thường được mà không biết hưởng như nó. Nó có vô số bạn trai mà chưa một lần sờ tay nắm chân kể cũng lạ, làm gì có ai yêu kiểu tinh thần và hồn linh như thế ở thời này chứ, bị đá là phải thôi. Seo Huyn nhìn sang bên cạnh mình thì thấy Yoon A nó đã ngủ quên từ lúc nào, hèn gì mà nãy giờ nó không lên tiếng kể lể gì về chuyện tình cảm của nó, hoặc có thể nó biết sẽ bị hỏi nên nó tranh thủ đi ngủ để tránh bị làm phiền. Yoon A mà có người yêu được thì mới là chuyện giật gân, nó có ngoại hình xinh đẹp ngang bằng với Lee Hyori nữ hoàng gợi cảm quốc dân nhưng với cá tính bà chúa của nó chắc không thằng nào dám lại gần. Đấy là Tae Yeon còn không thèm kể đến những tật xấu khác của nó; nào là thói làm đẹp thái quá cứ không có son hay phấn nền bị mồ hôi cuốn trôi là nó phải dặm lại ngay lập tức, dù chơi với nó từ thời cấp hai cũng chưa bao giờ được nhìn thấy mặt mộc của nó. Nó nghiện làm đẹp đến mức hết tiêm môi, làm tóc xoăn, spa chăm sóc da mặt rồi làm móng đến độ nợ như chúa chổm, làm thêm cả ngày không đủ trả hết nợ, tháng nào cũng phải xin tiền ba má. Tất cả chúng nó chỉ có thể đưa ra một kết luận: ai yêu phải Yoon A sẽ phải gánh nợ thay cho Yoon A.



    Hyo Yeon và Yuri là hai đứa theo khái niệm của thể loại truyện shoujo-ai người ta gọi là neko, trái ngược với tachi là Jessica và Soo Young. Còn Tae Yeon thực tế nó chẳng biết nó là loại gì, nó thậm chí còn nảy ra ý tưởng ngu ngốc nếu mình mà có cơ hội với Sunny nhất định sẽ cho Sunny chọn trước (-_-). Hyo Yeon thấy Tiffany đau đầu vì sự vô cảm của cô ta, nửa đùa nửa thật kêu loạn lên giữa quán cà phê:

    -Hay là cậu là…ED? ( Cho ai không biết thì ED là bất lực hay còn gọi là yếu sinh lý nhé

    Sau câu hỏi của nó, đương nhiên, có ít nhất một vị khách đằng sau làm vỡ tách, rơi xoảng xuống đất.

    -Cái gì? Cậu điên à? ED cái gì chứ? Tôi sẽ giết cậu!

    Tiffany cau mày nhón gót lên toan đánh Hyo Yeon một trận, trong khi Hyo Yeon đáng ghét kia thì cười nắc nẻ lên. Cả đám còn lại ngồi đó trừ Tae Yeon ra ai cũng cười lăn lộn khiến Tae cảm giác nó đã quá già so với lũ bạn nó, đành thì thầm hỏi Soo Young đang cố gắng bụm miệng lại để không phun cà phê ra ngoài vì buồn cười:

    -Ê…ED là cái gì?

    Con khốn Tae Yeon này khi không lại đi hỏi cái câu chết tiệt đó, làm bao nhiêu công sức cố gắng để bịt miệng của Soo Young tan thành mây khói, cô nàng phun toẹt hết cà phê trên sàn rồi cười lăn lộn trên sofa, cả đám kia cũng được dịp cười càng to hơn nữa khiến cô nàng bartender ngồi ở quầy đồ uống phải cau mặt lại vì bực tức, phen này mới sáng sớm đã lại phải dọn bãi chiến trường của mấy đứa con gái này.

    -Haha…Tae Yeon…cậu từ từ tìm hiểu đi…Hahaaha…

    Cả lũ con gái xấu tính đang cười mãi tưởng chừng không nhịn được thì bỗng nhiên có một người phụ nữ lặc lè đi vào, phá tan cả bầu không khí hỗn loạn trong quán cà phê…

    “Tất cả các em, làm cái gì ở đây?”

    Không xong. Là tiếng cô Voi mập dạy Lịch sử.

    “Chuồn, chuồn mau! Cô giáo đến đấy! Để cô thấy mặt là toi cả lũ!”


    Jessica thúc Yoon A dậy, cô ả chưa kịp hình dung ra cái gì thấy dáng cô Voi mập vội vã gạt nước miếng bỏ trốn với mấy đứa bạn ngay lập tức, suýt thì bỏ quên cả cặp sách. Tất cả chúng nó trốn ra ngoài bằng phía cửa sau của quán cà phê và đã kịp tẩu thoát trước khi cô Voi mập kịp nhìn hết mặt làm cho bà tức chết lên được. Trong đám này vừa nghe thấy tiếng con nhóc Jessica lớp 10-5 đây mà, đồ mất dạy vô giáo dục. Ngay cả cô giáo mà nó còn dám bỏ trốn, không biết sau này tương lai nước Hàn Quốc này ra sao đây…

    Cực chẳng đã, cô Voi mập đành ngậm đắng nuốt cay gọi một tách trà nóng buổi sáng, chỉnh đốn lại thần kinh để có đủ sức bền chống chọi với lũ học sinh ngay tiết một.

    ***


    Mặc kệ cho Tae Yeon đang đứng ngồi không yên với nỗi lòng thầm kín không thể nói ra của cậu ta, hai cô nàng độc ác cùng lớp Tiffany và Yoon A kia cứ cười khanh khách, từng tiếng cười như muốn đấm vào mặt Tae cách đau điếng. Từ sáng đến giờ đã mấy lần tính từ sau khi được nghe Tiffany kể lại chuyện của Tae đến nay Yoona đã cười như ba sinh được em bé, bây giờ lại công khai móc máy cậu ta làm cậu ta cảm thấy nhức nhối đến điếng người:

    -Haha, úi trời ơi tôi biết ngay cậu mà! Cái người như cậu sống ở thời kì nền văn minh Ai Cập thì làm sao mà biết được cái gì chứ! May cho cậu là cậu còn sớm tỉnh ngộ ra nhé, nếu không cả đời này tôi tưởng cậu ED luôn đấy! ( =]]]] ) Làm ơn mau mau tán cô nàng Sunny đáng yêu bên lớp kia đi xem nào, tôi nóng lòng xem cậu lọm khọm như ông già thế này thì nên cơm nên cháo gì được…Á hahahaa…

    Từ sáng đến giờ nghe mấy con nhỏ này nói chuyện toàn dùng thuật ngữ otaku Tae Yeon cay cú lắm, quyết chí phải học cho kì được một ít để sánh vai với tụi nó cho khỏi bị coi thường. Mấy cái từ nghĩa otaku đó nghe đã chướng tai lại còn cộng thêm giọng cười như phù thủy trong đêm của Yoon làm cho Tae Yeon cảm thấy mình sinh ra như để chết hụt đến mấy lần thì phải. Phải nói là con nhỏ Yoon A này độc ác bẩm sinh, trong hoàn cảnh nào cũng có thể đem Tae Yeon ra làm trò đùa, mà nó cũng thậm chí còn không quan tâm xem phải đối diện với tiết đầu của cô Voi mập thế nào khi mà chúng nó vừa gây ra một tội ác tày trời đó là bỏ trốn khỏi quán cà phê khi bị gọi lại.

    -Còn nói tôi nữa đi…- Tae Yeon lườm nguýt đứa bạn chúa chổm lắm chuyện – Cậu quá đáng rồi đấy nhá, sao cứ phải nhè cái mặt tôi mà cười vào thế? Tôi đã nghĩ cậu là bạn tôi tôi nói ra sẽ tư vấn nhiệt tình cho tôi, đằng này cậu cứ cười vào nỗi khổ của tôi thế!

    Tiffany thấy cách Tae nói chuyện cũng giống một ông già thật, không nhịn được cười cũng bắt bè luôn với Yoon A:

    -Chẳng thế còn gì, cậu già nua như một ông cụ ấy! Bọn tôi chỉ định trêu cậu một chút cho cậu vui mà cậu đã nhặng cả lên rồi!

    Tae Yeon lúc này làm gì còn tâm trạng nào nữa mà vui vẻ? Nó còn đang ở trong một chuỗi các mối lo với mức độ tăng dần đều: đầu tiên liệu nó có thực sự là lesbian không hay là do nó ảo tưởng, thứ hai là cô Voi mập chuẩn bị lên đứng bục giảng tiết đầu tiên và cuối cùng là mối đại họa làm thế nào nếu như tỏ tình rồi mà Sunny không nghe còn từ chối phũ phàng thì tính làm sao:

    -Cậu cứ là tôi cậu sẽ biết… Tôi thực lòng với Sunny mà…Các cậu cứ cười thế này làm tôi thấy tủi thân lắm ấy…

    Tae Yeon nó thật sự đã làm căng mọi chuyện lên quá. Phải nói đúng ra là đối với nó mối tình đặc biệt này lại là mối tình đầu tiên trong đời luôn, thành ra một người vốn chẳng quan tâm đến cái gì ngoài cơ khí như nó cũng bối rối chẳng biết đối diện như thế nào.

    Tiffany và Yoon A thấy thế cả hai đứa cứ đánh mắt xui nhau an ủi nó nhưng chẳng đứa nào dám chọc vào nó lúc này.

    Trên sàn, tiếng giày cộp cộp từng bước nhanh chóng, mấy chốc đã tiến vào lớp học. Là tiếng giày của cô Voi.

    “Tae Yeon, em ra đây cho tôi!”

    “Cô Voi còn chưa thèm đi vào chào cả lớp đã vội gọi ngay tên mình, bây giờ làm thế nào đây?”


    Tae Yeon nó cảm thấy bối rối vô cùng…



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 7 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

Trang 2/4 đầuđầu 1234 cuốicuối

Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •