Home
  • Register
  • Login

Xem Kết Quả Phiếu: các bạn thích bài viết này không ?

Số người bỏ phiếu
8. You may not vote on this poll
  • Thích

    7 87.50%
  • Không thích

    1 12.50%
Trang 3/4 đầuđầu 1234 cuốicuối
kết quả từ 21 tới 30 trên 39

Ðề tài: [SNSD] Sunny, my lady

  1. #21
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    Default Trả lời: Ðề: Sunny, my lady - Chap 1

    Trích Từ bài viết của chjhj_KNM View Post
    tác giả biết + đọc giả cũng biết => nhân vật cũng biết
    ôi mình thật là giỏi toán
    Nhân vật thuộc tuýp ED bạn ơi )
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  2. #22
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: Chapter 8

    Cô Voi vẫn tiếp tục bước đi, từng bước giày cao gót chân đi lộc cộc lên sàn đủ khiến Tae Yeon rợn hết cả gáy. Cô giáo Voi này bình thường rất yêu quý Tae Yeon vì cậu ta học rất giỏi lại rất chăm chỉ học hành, nhưng có lẽ vì cậu ta đã gây ra chuyện kinh khủng lúc nãy nên cô Voi nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu ta.

    Dừng bước ở phòng nghỉ giáo viên, cô Voi mập đột nhiên sững lại một hồi lâu, làm Tae Yeon có linh cảm nếu cậu ta dám hỏi gì sẽ bị cô Voi mập lườm rách mặt. Rồi không để Tae chủ động được gì, cô Voi mập tiến đến sát Tae, mặt nghiêm trọng:

    -Tae Yeon!

    -Dạ…dạ… - Tae Yeon lạnh hết cả gáy, giọng lí nhí.

    Cô voi mập giơ một ngón tay nhấc chiếc kính bự của mình lên, sát khí lại càng ngùn ngụt trên cái mặt mập của cô:

    -Tôi hỏi em một câu!

    “Chắc chắn phen này thì chết tôi thật rồi!”. Tae Yeon mặt cúi gầm xuống, giọng lạc đi:

    -Cô…hỏi đi ạ!




    -Ờ, ok…Thế cái bạn em đưa về nhà là bạn nào? – Cô mập đổi giọng, hóa ra cô không định nói về tội ác Tae vừa gây ra ban nãy, làm Tae thầm thở phào nhẹ nhõm đôi chút - Sao học sinh đã rủ nhau đi bụi đời rồi thế này? Khôn hồn thì em khai thật ra mau, nếu không tôi sẽ cho mời phụ huynh của em tới đây trao đổi !

    Dù thế nào thì bà mập này luôn hỏi đúng vào vấn đề rồi, không cần phải lòng vòng gì cả. Tae Yeon cảm thấy cay đắng vì sao một thanh niên “cứng” như nó lại bị vùi dập bởi bao nhiêu thế lực trong trường như vậy chứ, từ cái hội bạn đáng sợ của nó, bà cô mập hay làm mặt nghiêm trọng như trinh sát này và bây giờ thì sắp tới còn có nhiều thảm cảnh khác đáng thương hơn dành cho nó:

    -Cô giáo bình tĩnh…ba mẹ em ở Mỹ rồi, cô không thể liên lạc với bọn họ được đâu!

    -Em đang đe dọa tôi? –Cô mập trừng mắt, đồng tử mỗi lúc một giãn hơn nữa –Dù ba mẹ em có ở đầu bên kia địa cầu tôi cũng đòi họ về ngay trong ngày mai được luôn! Hay là em muốn tôi cho em thôi học?

    Tae Yeon nghe bà đe dọa, sớm đã biết mình không thể tiếp tục kéo dài cuộc trò chuyện hơn nữa làm mất thời gian của cô mập, đành thở phào một cái rồi trả lời lấy lệ:

    -Vậy cô muốn hỏi chuyện gì ạ?

    -Cứ trả lời mấy câu hỏi của tôi lúc nãy! Tập trung vào!

    Tae không còn cách nào khác, đúng là không thể đấu lại với sức bền của giáo viên:

    -Hai mẹ con Sunny vừa qua bị dượng đuổi ra khỏi nhà, ngay trong đêm tối bạn ấy biết đi đâu chứ? Em ở nhà cũng chỉ có một mình, mời bạn ấy đến sống cùng thì có gì là sai ạ?

    -Ờ…Cái này tôi biết! Tôi không phải định gọi em đến đây nói chuyện đó!

    -Thế…cô chẳng bảo em khai ra chuyện này còn gì? – Tae Yeon mắt tròn mắt dẹt nhìn cô Voi mập với vẻ mặt khó hiểu.

    Vừa bị Tae nhìn xoáy, cô mập tỏ ra vẻ chần chừ, cứ cự nự mãi không nói nên lời:

    -Tôi định hỏi em chi tiết, tỉ mỉ hơn nữa…Đại loại là tôi định hỏi…em… em…

    -Dạ?

    -Ý tôi là…trời ơi! Rốt cuộc em có…bi…biến thái không hả?

    Cái giọng bà mập phải trùng xuống đến năm, bảy phần so với lúc đầu mới nói được trọn câu, cảm giác cô mập phải đấu tranh tư tưởng khổ sở cực độ mới dám nói ra câu này.

    “Biến thái ? Biến thái là cái gì nhỉ?

    Chết rồi…cũng có thể là…

    Nếu mà mình hiểu đúng nghĩa, thì, làm sao mà cô mập biết chuyện này nhỉ?”

    Tae Yeon cảm thấy vô cùng khó xử với câu hỏi của cô mập, trong khi cô mập thì cứ săm soi không ngừng để chờ đợi câu trả lời từ phía nó.

    -À…không…em không hiểu câu hỏi của cô cho lắm…

    Tất nhiên Tae Yeon nó đánh trống lảng rất nhanh, để phòng tránh cô mập có thể hỏi quá nhiều rồi lộ hết bí mật của nó. Cô Voi thấy Tae Yeon ngây ra như thế lại càng cố hỏi dồn, có vẻ không hài lòng về điều nó vừa trình bày:

    -Em động não lên một chút! – Cô mập trỏ ngay ra bên ngoài cửa sổ - trường mình là một ngôi trường không có nam sinh, và trường hợp như em, tất nhiên không phải trường hợp đầu tiên. Tôi chỉ muốn nói là em cần tỉnh táo để…nhận diện ra giới tính thật của em. Tôi biết bạn Sunny đó rất dễ thương nhưng …làm một người bình thường thì vẫn tốt hơn cho cả hai em…

    Tae Yeon thừa hiểu cô Voi mập đang nói về cái chuyện của mình, nhưng mà không thể thừa nhận với cô mập là cậu ta có tình cảm đặc biệt với Sunny, nếu không Sunny sẽ rắc rối to mất. Dù gì cậu ta cũng không muốn nhiều người biết chuyện này trừ đám bạn của cậu ta, chỉ cần cậu ta xác nhận tình cảm của mình là họ chắc chắn sẽ làm rùm beng lên cho cả cái thị trấn này mất:

    -Cô đừng nghĩ nhiều, bọn em trong sáng mà! Em xin lỗi cũng để cô phải lo cho em, nhưng bọn em sẽ không làm ảnh hưởng đến quy định nhà trường.

    Nội quy nhà trường luôn là cái gì đó rất hay ho để Tae Yeon lấy ra làm bình phong chống đỡ ánh mắt soi mói dò xét của cô Voi mập. Cũng may là cô Voi mập đã nguôi giận nên tha cho nó, dọc đường quay trở về lớp học vẫn chỉ len lén nhìn theo xem nó tính làm cái gì chứ cũng không hỏi thêm gì nhiều cả. Tae Yeon biết cô mập là muốn bức chết mình đây mà, phải thế nào cô mới chịu thôi không chú ý đến nó chứ?

    Tae Yeon thực ra trong lòng biết thừa cô giáo nó không bao giờ chịu bỏ qua, chỉ là nó đã chốt hạ bà bằng một vài lời nói có phần thuyết phục đôi chút nên cô tạm thời cho nó nghỉ ngơi để chờ đợt thịnh nộ sóng thần tiếp theo. Tae cảm thấy mình nặng trĩu, chân không muốn bước đầu óc cũng không muốn nghĩ gì hết cả. Tae vừa mới chỉ nhận ra tình cảm mình dành cho Snny chứ chưa công khai gì nhiều, cũng không dám chắc liệu nó có quả quyết theo đuổi tình cảm với Sunny hay không mà người ta đã ùn ập vào phá đám, kiểu này nó trắc trở thật rồi.

    ***


    Vẫn như mọi ngày, món trứng sốt tương cà của Sunny cay kinh khủng, xém chút nữa là khóc vì rộp lưỡi. Hôm nay mẹ cô mãi vẫn chưa về, có lẽ ngủ lại luôn ở phòng trực của tổ dân phố. Công việc của mẹ có vẻ rất suôn sẻ nên Sunny cũng thấy vui lây, nghĩ bụng ngày mai mẹ về sớm phải làm thật nhiều món ngon mới được.

    Nghe có tiếng chuông cửa bên ngoài, Sunny biết ngay Tae đã về, vội vã chạy ra mở cửa. Sunny ở nhà cả ngày rất chán, lại nhớ gương mặt vừa trẻ con vừa quyến rũ của Tae Yeon thì bất giác bật cười không nhịn được, lại thấy thật ấm áp và hạnh phúc.

    -Tae Yeon – Sunny nhìn Tae mỉm cười nhẹ nhàng – Sao hôm nay cậu về muộn vậy?

    Tae Yeon trông có vẻ sầu não mệt mỏi, hai tay cứ buông thõng cả xuống, có lẽ nó có chuyện gì buồn hoặc cái cặp sách nó mang trên vai quá nặng hay chăng. Sunny thấy nó không nói gì chỉ lắc đầu ngán ngẩm, tự nhiên thấy lo lắng thay cho nó:

    -Cậu có chuyện gì à? Trông mặt cậu khó coi vậy?

    -Cũng không có gì... – Tae Yeon nhìn thấy Sunny hôm nay xinh đẹp, mặc một cái tạp dề màu hồng rất dễ thương, tự nhiên cảm thấy có chút xấu hổ nên quay mặt đi.

    -Cậu làm sao vậy? Thấy tôi còn quay đi nữa chứ? Rõ ràng là cậu đang không vui rồi!

    Sunny tiến sát lại gần Tae Yeon, gương mặt trong sáng như thiên thần, nhất là đôi môi căng mọng quyến rũ của cô khiến người đối diện khó kìm lòng nổi. Tae Yeon ngượng đỏ mặt, cứ tìm cách tránh ánh nhìn của Sunny mà không được:

    -Từ từ...từ từ nào Sunny...đừng nhìn tôi...

    -Cậu làm sao thế, sao cậu cứ vòng vo mãi thế? – Sunny tỏ vẻ cau có, hơi khó chịu với thái độ tránh né này.

    -Cậu…cậu nói chuyện sao phải áp sát vào tôi như thế? Nào…nào…

    Tae Yeon càng cố lùi xa, Sunny càng áp sát lại gần, cảm giác hai người không còn một khoảng cách nào nữa. Vì Sunny cứ không để ý gì đến mặt mình đã đỏ lên từ khi nào rồi, Tae Yeon cảm thấy rất bối rối, tự nhiên không thể cưỡng lại được sức cuốn hút của Sunny.

    “Chết thật, làm thế nào đây?

    Môi cậu ta…môi cậu ta đẹp quá…

    Cậu ta sao vô ý thế này, gần thế này…

    Mình…biết phải làm sao bây giờ?”


    Sunny kề sát lại gần bờ vai Tae Yeon, mùi thơm từ tóc của cô nàng khiến Tae cảm thấy khứu giác mình như bị dẫn dụ đến mức sắp bị thôi miên luôn. Đôi mắt Sunny to tròn, nhìn gần chúng long lanh giống như hai viên bi thủy tinh trong suốt như chứa cả hồ nước bên trong, thôi thúc Tae Yeon có một chút ý thức lạ mãnh liệt từ bên trong sâu thẳm trái tim của nó. Nó chỉ như muốn ghì chặt Sunny xuống, đè lên Sunny và hôn cô ấy một chút, một chút thôi…đã đến giới hạn của nó rồi, nó không thể chịu được nữa.

    Tae Yeon xô Sunny xuống sofa, bắt đầu nhìn Sunny âu yếm, mỗi lúc một xoáy sâu vào gương mặt ma mị của Sunny thêm một chút nữa.

    -Tae…cậu…cậu sao thế?

    Sunny ấp úng, mặt đỏ rần lên từ bao giờ rồi, giống như cánh hoa anh đào nhẹ bay trong những cơn gió đầu xuân của Hàn Quốc. Từng ngón tay xinh xắn thon dài của cô khẽ động đậy, nhịp nhàng theo từng chuyển động của đôi bờ mi cong vút giống như phách nhạc với nhịp điệu hòa hợp đến mức khó tin. Tae Yeon nó sắp không kiểm soát được mình, nó không biết mình sẽ làm gì, không hiểu nếu nó có làm gì liệu Sunny có chịu tha thứ cho nó không. Điều đó thoáng hiện qua tâm trí Tae, rồi nó lại nhanh chóng quên đi, không còn quan trọng nữa rồi.



    Sunny đẹp rất đẹp…

    Đẹp đến mức lòng người ta thật khó yên, nếu không có được chút gì từ cô quả là một sự uổng phí…

    -Cậu thật gợi cảm…

    Tae Yeon khẽ thì thầm, giọng nói những đợt sóng nước dịu dàng xô vào bờ, khiến Sunny cũng đê mê, chớp mắt một cái thoáng qua, rồi bất động trong không gian yên tĩnh ấm cúng này.

    Sunny đã lâu không được nghe ai khen ngợi. Chưa có một ai nói với cô cô gợi cảm, người ta chỉ có thể nói cô rất đẹp mà thôi. Sunny biết mình đã luôn là tâm điểm của sự chú ý từ hồi trung học cơ sở, lũ con trai luôn luôn bàn tán về ngoại hình của cô nhưng chỉ khiến cô kinh tởm và phớt lờ tất cả. Trừ ba Sunny không thể tôn trọng một người con trai nào, ai nấy họ đều chỉ muốn yêu một cô gái vì cô ấy đẹp, chưa bao giờ thật sự cảm nhận được cái thần bên trong cô ấy…

    Tae Yeon, ấm áp lắm…



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 8 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  3. #23
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: Chapter 9


    Sunny bắt đầu nhắm mắt lại, cảm nhận những chuyển động nhẹ nhàng, thanh khiết như gió mát của Tae Yeon. Tae Yeon không cần phải mạnh bạo cũng không cần phải tranh giành điều gì, mọi thứ chỉ nhẹ nhàng, thập thình đến rồi đi, giống như một cái bóng người qua đường vừa nhanh vừa khó nắm bắt, mọi thứ Sunny có thể cảm nhận được chỉ là hơi thở mỗi lúc một mạnh phía trên mình, phảng phất vào da thịt Sunny như một sự xâm thực nhẹ nhàng quyến rũ.

    -Tae…Yeon … - Tiếng Sunny gọi mỗi lúc một trầm bổng, du dương lay lắt vào từng khung bậc cảm xúc bên trong Tae Yeon.

    -Đừng nói gì...Ở bên tôi thêm một lát nữa thôi…

    Nụ hôn đầu tiên. Đúng rồi, nụ hôn đầu tiên của cả hai người…



    Tae Yeon lần đầu làm một chuyện táo bạo như thế này, nó chẳng biết mình làm vậy là phải hay trái, là đúng hay sai. Tae Yeon thật sự đã bị Sunny làm cho đam muội cả rồi, thần trí nó để cả vào đôi môi dày quyến rũ và cánh tay trắng trẻo của cô nàng. Tae mở căng mắt mình ngắm nhìn Sunny như một sự hưởng thụ của ích kỉ cá nhân, nó không còn nhớ đến cái gì gọi là rào cản, trở ngại, mối e sợ những cảm giác bất chợt ấy là không thật sự sâu sắc,…

    -Sunny…thấy ấm áp… - Sunny nói nhỏ, hình như đã thấm đượm chút ngọt ngào, thủ thi khẽ bên tai Tae một giai âm ma mị.

    -Sun, cậu bên tôi, được không?

    Tae bắt đầu bộc lộ mình ra, cảm thấy mỗi lúc hơi thở mình càng gấp gáp trên cổ và tai Sunny, nhanh chóng lướt qua như một ngọn gió giữa căn phòng với không gian gia đình như thế này. Tae không dám chắc mình đúng, nhưng Tae ngỡ mình nhận ra mình yêu rồi, yêu Sunny mất rồi. Những gì vừa mới nghi hoặc sáng nay không phải là giả dối, là ảo tưởng nữa. Cậu yêu cái nhìn mơ màng của Sunny, yêu mái tóc nâu bồng bềnh và nhất là bờ môi phảng phất mùi hương hoa nhài của cô. Đối với Tae Yeon Sunny là một tạo vật rất đẹp của Chúa. Cô ấy không những đẹp bên ngoài mà còn thu hút bên trong, có gì đó ngọt ngào u uất, mong manh dễ vỡ, cảm giác cầm lên thật khó.

    Sunny, nếu nắm chặt quá sẽ tan nát trong tay cậu, buông ra thì sẽ cảm giác tiếc nuối đến chết mất.

    -Nếu tôi…yêu cậu…như thế này…được chứ?

    Còn gì cần phải sĩ diện nữa, Sunny cô ấy thấy thái độ đối xử của Tae Yeon vừa qua, lẽ nào còn không hiểu hay sao mà Tae cần phải che giấu thêm nữa? Đã quá đủ rồi mà, cậu ta vốn không quen với việc bày tỏ như thế. Cậu ta từ nhỏ đã sống rất đơn độc, không một ai chạm tay được đến tâm hồn cậu ta. Cậu ta chẳng bao giờ than thở với ai những gì cậu ta buồn, cậu ta mong muốn những gì?

    Cậu ta đã quá quen với việc chịu đựng sự khác biệt của mình với những cô nàng được coi là “bình thường” cùng giới. Họ có bạn trai, họ xinh đẹp, họ biết nấu ăn và họ không yêu người con gái nào. Tae không thể tự mình đánh đồng với họ, không thể yêu nam giới, không biết tô son sao cho đẹp, cũng không thể mang chân vào những đôi giày cao gót đủ màu đủ kiểu. Cậu chỉ cảm thấy những chi tiết máy thật kì diệu, sự xoay chuyển của động cơ, cậu thấy cái đẹp trong từng sự giao động. Cậu đã không bao giờ thấy nó ở một con người, cho đến ngày cậu gặp Sunny…

    Ánh mắt ấy của Sunny, nói thế nào thì nói, còn kì diệu hơn cả ngàn sự chuyển động của cơ khí…

    Đôi môi Sunny, dẫn dụ hơn cả niềm đam mê máy móc...

    Cậu yêu, yêu thật rồi, không thể phủ nhận được…

    “Sunny…nợ Tae nhiều rồi…Có thể trả ơn Tae thế này không?”

    Mặt Sunny đỏ ửng lên, đôi mắt vẫn lim dim không dám mở to để đối diện với Tae Yeon. Ngay từ lần đầu gặp Sunny đã bị hớp hồn bởi cái thần bất kham của Tae rồi, lại càng không bao giờ nghĩ có ngày hôm nay với Tae. Ánh mắt Tae không có chút nhu nhược nào, hơn bất kì một cậu con trai nào Sunny đã gặp. Ánh mắt ấy chứa đựng cái gì đó đau thương, trắc ẩn mà vẫn lạc quan hồn nhiên, Tae Yeon gợi nhớ về một người bạn thanh mai trúc mã đặc biệt nhà bên mà Sunny hằng mong có được. Cô đã lãng phí cả một thời trung học của mình để chịu đựng nỗi đau. Nỗi đau mất ba ám ảnh Sunny mãi, cho đến giờ phút này Sunny vẫn không thể nào gần gũi với bọn con trai được. Không một cậu con trai nào có thể che chở cho hai mẹ con cô, cô đến giờ đã dám chắc chắn khi đưa ra kết luận này.

    Những gì Sunny hi vọng ở một người dượng, cứ nghĩ ông ta sẽ là trụ cột, là mái nhà che gió che mưa cho mẹ cô, chỉ cần ông ta tốt với mẹ cô là được rồi. Sunny chẳng bao giờ muốn làm phiền ai, càng không cần ai phải yêu thương mình hay báo đáp lại sự kì vọng của mình. Cô lúc nào cũng tự ti, chỉ muốn ẩn mình trong đám đông, không muốn tiếp xúc với ai vì không dám tin một ai…

    Bởi, Sunny cần một trụ cột…

    Có lẽ nào, người đó là Tae Yeon không…

    Tae Yeon chẳng phải đã luôn xuất hiện mỗi khi Sunny vui nhất, buồn nhất sao?

    Khi cô bị dượng đánh đập, không phải Tae đã làm cô quên đi hay sao?

    Đúng rồi, Tae đã chạm đến những thương tổn trên cánh tay của cô bằng bờ môi mềm mại của mình…

    Tae cho mẹ con Sunny một mái nhà ngay ngày cô bị dượng đuổi, chẳng phải Tae đã không đòi một sự trả giá nào sao?

    Tae Yeon còn giúp đỡ cô, ở bên mẹ con cô trong khi hai người sống ở đây, đã luôn cùng Sunny xây dựng bình yên sao?

    Tae Yeon thật sự là chủ cuộc đời của cô rồi…

    “Tôi không cần cậu trả…Cậu có tự nguyện không…? “ Tae nói nhỏ, tay không chịu nằm yên, mơn trớn khắp người Sunny.

    “Tôi vâng phục cậu… tôi dựa vào cậu, là tôi…tự nguyện…”

    Sunny nói ra điều này cũng không cần nghĩ nhiều, trái tim cô luôn biết rõ nó muốn gì mà. Nếu nói ra rằng cô rất, rất muốn Tae Yeon…rất yêu Tae Yeon, liệu cậu ta có chấp nhận hay không? Liệu Tae Yeon đang nghĩ gì, cậu ta có cần cô không, cậu ta có yêu cô không?

    Sunny nghi hoặc…

    Chính xác hơn, cô ấy muốn cậu ta yêu cô ấy, như một người nam bình thường yêu một người nữ bình thường…

    Sunny cần tình yêu đặc biệt ở Tae Yeon, không muốn cậu ta yêu mình chỉ như hai người bạn thân thiết…

    -Vậy hôm nay tôi ngủ với cậu…

    Tae chẳng ngại ngần gì, giữa hai người họ tưởng chừng như không còn khoảng cách, đồ của Sunny cũng nhanh chóng nằm la liệt trên sàn.

    -Tae muốn tôi thế nào? – Sunny thì thầm, ngượng ngùng vì Tae đã nhìn thấy mình, thấy hết cả rồi.

    -Gọi unnie đi, thân mật với tôi đi…

    Tae đặt tay lên những chiếc xương quai xanh tuyệt đẹp của Sunny, khẽ lần xuống tới nơi ngực cô rất nhẹ nhàng đủ để khiến Sunny cảm thấy mình không phải đang bị lợi dụng mà được vỗ về, âu yếm. Cô nàng sở hữu đôi môi xinh đẹp và cơ thể hoàn hảo bé nhỏ này thật sự được Tae yêu chiều vô cùng, bỗng nhiên lột xác hóa thành một người cả gan, đưa tay lên ngực Tae cảm nhận nhịp tim cậu ta.

    Trong thổn thức Sunny khẽ gọi, gợi lại một cảm giác ám ảnh đối với Tae.

    “Unnie,tôi yêu cậu…”





    Tae Yeon được thỏa mãn nhu cầu, sự độc chiếm tràn ngập trong cậu ta.Tae thật sự rất muốn làm Sunny thỏa mãn hơn nữa, cậu ta muốn cô nàng này phải kêu gào vì sung sướng đến phát rồ nên bị áp lực đôi chút, dù sao đây cũng là lần đầu Tae được tiếp xúc với một vật thọ tạo tuyệt mĩ của Chúa đến như thế này. Tae càng tham lam, càng muốn tận hưởng bao nhiêu thì nó càng lạm quyền bấy nhiêu, không chỉ dừng đến độ mơn trớn mà còn tìm mọi cách để từ chỗ cưng nựng đến hành khô cô nàng kia đến bến. Nó bắt đầu để lại những dấu răng của nó trên cánh tay mềm mại như bông của Sunny, rồi lại tàn nhẫn hơn nữa nó bắt đầu xâm nhậm vào cô hơn nữa.

    Quả không sai khi Yoon A và Tiffany đã phán như thật rằng Tae là một đứa tụ tập đầy đủ thói hư tật xấu, dê cụ có tiềm năng, chủ trì trên giường hoàn hảo. Nó làm Sunny vừa đau đớn vừa khoái lạc, cả người cô hơi chút là cong lên đón nhận những trò chơi đùa quái gở mà Tae đã tự biên trên cơ thể mình, nước mắt bắt đầu chảy ra từ đôi mắt long lanh của Sunny.

    “Cậu khóc sao? Đau lắm sao?”

    Tae Yeon này rất khôn ngoan chỉ hỏi để lấy lệ như vậy nhưng nó đam mê quá đáng rồi đâu có quan tâm đến Sunny đang rên lên như con mèo nhỏ bị lạnh khi mỗi ngón tay của Tae Yeon chạm đến những phần nhạy cảm cua cơ thể cô. Sunny nghĩ mình điên thật rồi.

    Vẫn biết rõ là sự chiều chuộng ban nãy của Tae Yeon đã biến mất…

    Vẫn biết là cậu ta đang hành hạ mình, cả người đã mệt lử, cảm giác đê mê tê liệt khắp toàn thân, đau muốn chết…

    Màn bách hợp này là một thứ điên rồ, nó khiến cho hai người nữ trở nên ngây ngây dại dại, điên cuồng vì tình yêu.

    Sunny không bao giờ có thể tưởng tượng, mà đúng ra không bao giờ dám nghĩ, là Tae Yeon là người đầu tiên lấy đi sự trong trắng rụt rè của cô.

    “Đáng ghét…Tae Yeon, đau quá…Cậu thật đáng ghét…”

    “Phải, ai bảo cậu quyến rũ tôi, mê hoặc tôi…Tôi chết vì cậu mất…”

    “Cậu…yêu tôi chứ? Cậu thích chứ…? Aghhh…nhẹ nhẹ thôi, tôi đau quá….”

    “Cậu đẹp lắm…Cậu là của riêng tôi, cậu là của tôi rồi…”


    Tae Yeon mặc sức tham lam, chiếm hữu hết lần này đến lần khác, tới tận khi cả hai cùng mệt lử thì chúng nó quấn lấy nhau, mùi hương phảng phất của cả hai khiến cho cái sofa này trở nên một nơi rất tiện nghi, thích hợp để nghỉ ngơi sau khi lâm trận. Lần đầu của hai đứa nó ở trong căn phòng này, trên sofa này, Sunny gối đầu lên tay Tae, ấm áp hạnh phúc len lỏi từng chút từng chút trong trái tim cô. Sunny ngực trần đang phập phồng từng hơi thở, mồ hôi toát ra trên cổ cô, lăn xuống nơi những đường cong của cô khiến Tae Yeon cay đắng tiếc đứt ruột vì nó không còn sức để tận hưởng thêm chút nào nữa…

    Màn đêm buông xuống, Tae chìm vào giấc ngủ, trong mơ cũng cảm thấy yên bình với Sunny không khi nào an tâm hơn thế…



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 9 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  4. #24
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: Chapter 10

    Sunny vẫn còn bối rối, sáng nay đi học mà tâm trí cô để đi đâu hết cả. Cô nàng lơ đãng mở ba lô, lấy ra một ít sách cho môn triết học đầu giờ.

    Trải qua một đêm như hôm qua đúng là khiến Sunny phát điên, điên luôn cái đầu mọi ngày vẫn rất thông minh thấu đáo. Tae Yeon làm như thế thật là khiến cô nhớ mãi, muốn mãi thêm chút nữa thôi, cảm giác thèm được thấy mặt Tae, chạm vào Tae khiến cô day dứt muốn chết. Cử chỉ của Tae còn khó hiểu hơn cả một phạm trù triết học phức tạp nhất, nó khiến cô không sao lý giải nổi nữa. Cô biết mình thật sự rất yêu Tae Yeon, đã hiến dâng cho Tae tất cả những gì quý báu nhất của một cô gái, từ tình yêu đầu tiên đến lần quan hệ đầu tiên, mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy.

    -An-nyeong, Sunny !

    Sunny đang lơ đễnh không hình dung được gì, tự nhiên nghe thấy tiếng gọi liền quay lại. Tưởng ai hóa ra là cô nàng Soo Young lớp 10-1 chuyên Toán, bạn cùng lớp với cậu bạn hàng xóm lâu năm Seo Huyn của Tae.

    -An-nyeong, Soo Young… - Sunny vẫn còn mơ mơ hồ hồ, chưa hiểu chuyện gì sắp xảy ra với sự xuất hiện đột ngột của cô nàng này ở lớp mình.

    -Aegyo, Sunny! Cậu làm tôi ghen tị đấy!~

    Soo Young mừng quýnh cả lên, cứ nghịch cây bút chì của Sunny, lăn lên lăn xuống rồi bắn tim tùm lum khiến Sunny cứ ngơ ngác, mặt mũi ngây cả ra như chú cún lạc đường.

    “Thôi chết, nhỡ là cô nàng này biết chuyện của mình với Tae đêm qua…”

    Nghĩ đến đây mặt Sunny đã đỏ như tôm rang muối, cảm giác muốn lánh mặt đi đâu đó cho khói xấu hổ, cô chẳng thể chối bỏ chuyện hôm qua đã xảy ra giữa mình và Tae, lại càng không thể nào che giấu được sự thẹn thùng khỏi mắt nhìn tinh tường của Soo Young. Soo Young thấy thế thích chí, cười ha hả như thể vừa mới đại thắng một giải toán:

    -Haha, Sunny, cậu xem cậu kìa….Đáng yêu quá đi thôi…

    -Gì…chứ? Không không tôi…tôi làm sao đâu… - Sunny lắc đầu quầy quậy, mặt cúi thấp tránh ánh mắt Soo Young.




    -Tôi biết cả, tôi biết hết luôn! – Soo Young cười càng lúc càng to, đến nỗi cả cái bàn rung lên bần bật theo điệu cười của cậu ta – Tưởng giấu được tôi hả, cô người tình bé nhỏ của Tae Yeon? À không phải nói là bà xã tương lai, em người yêu nhí nhảnh vợ tương lai…Tụi này đã bắt Tae Yeon khai cả rồi nhé…Haha lúc bị tra hỏi nó ngại không khác gì cậu bây giờ…Các cậu ghê thật đấy…Người ta bằng các cậu giờ này chưa chắc đã dám quan hệ…Các cậu liệu có thể có em bé không nhỉ? Haha…

    Sunny trước những lời trêu đùa này, mặt mũi còn đâu dám đối diện. Mấy cái đứa bạn ở hội học cùng trường cấp hai của Tae Yeon thật ghê gớm không khác gì lời đồn trong trường, chỉ mấy đứa tụi nó đủ sức tạo scandal cho cái trường nữ sinh này nổi tiếng nhất thành phố Seoul này luôn:

    -Thôi mà…Agh..Xin cậu đừng có nói to…Nhỡ người khác nghe thấy…

    -Sao nào? – Soo Young nhướn mày, giọng điệu của nó cứng cỏi, gợi cho Sunny một cảm giác nó cũng…nằm trên, y hệt như Tae Yeon hôm qua – Cậu còn chần chừ gì nữa, không tính công khai đi hả? Chúa ơi nhìn xem cậu đang làm cái gì kìa? Cậu làm thế nghĩa là cậu phủ nhận tình cảm của Tae Yeon đấy biết không hả?

    -Không, không phải tôi muốn giấu… - Sunny lí nhí – Tôi…tôi vẫn còn chưa sẵn sàng…

    -Chưa sẵn sàng mà đã quan hệ? Cậu đùa tôi?...Mà…Tae…là người đầu tiên của cậu?

    -Ừ…Tôi, tôi thật sự…không hiểu tại sao tôi lại đam mê như thế…

    Sunny cô nàng nhút nhát mà cũng có lúc thừa nhận một chuyện kinh dị thế này, khiến Soo Young cảm thấy đầy khoái chí, trên môi nở nụ cười ranh ma tinh quái đậm chất tachi của nó:

    -Cậu yêu Tae Yeon, chắc chắn chứ?

    -Tôi… Phải. Nhưng…

    -Sao nữa?

    -Tôi không dám chắc Tae Yeon sẽ…sẽ lâu dài với tôi… - Sunny bộc lộ ra chút lo âu, nó chẳng biết mình vừa nói ra cái gì nữa.

    -Haha, yên tâm đi… - Soo Young cọ vai vào lưng Sunny, hích hích cô nàng mấy phát – Cậu đủ gợi cảm để thâu tóm Tae rồi…Cậu đáng yêu chết đi được…Hết YulSic rồi lại SunYeon à…Haha, SunYeon, cặp đôi đẹp đấy…

    -Cậu thật là…

    Sunny gắt lên, tay cầm chiếc điện thoại Sony Xperia Tae Yeon mua cho để liên lạc mà suýt chút nữa đánh rơi ra ngoài. Thật ra cô biết tỏng cô nàng Soo Young cũng chẳng hơn gì cô còn đòi trêu chọc cô, tin đồn Soo Young và Hyo Yeon có tình cảm với nhau đã được cái trường này đồn ầm lên từ lâu rồi. Cũng phải, Hyo Yeon sexy đến điên đảo, nguyên vòng một khủng và cặp chân dài thon thả đã đủ khiến mọi anh chàng chết đứ đừ chứ đừng nói là sắc nữ như Soo Young. Soo Young mê toán thì mê thật nhưng nó ham cái đẹp còn đam muội hơn nhiều, cứ thấy cái gì nghệ thuật là mắt nó như bị dính chặt vào luôn. Có lần Sunny nhớ cô đi qua căn tin mua bánh cho bữa trưa đã thấy Soo Young lén sờ đùi Hyo Yeon ngay trong đám đông, nhìn thấy cảnh đó cô thẹn vô cùng, lại còn thấy quá ê mặt vì phản ứng khi đó của Hyo nữa. Cô nàng khi bị Soo Young sàm sỡ đã không những không tỏ ra khó chịu mà còn có vẻ e ấp, khẽ khàng luồn tay xuống đặt lên tay Soo Young mặc cho có một số người đã nhìn thấy vô cùng tức mắt. Chẳng có lẽ, Soo Young đã nổi tiếng là sát thủ tình trường ở đây, cậu ta không cần phải liếc mắt với cô nàng nào cũng có thể “câu” về một đống em nữ sinh nhỏ tuổi hơn ở các trường cấp hai trong thành phố. Tất nhiên Sunny không hiểu vì sao cậu ta đào hoa thế lại tỏ ra rất ngại ngần khi tấn công Hyo Yeon, mặc dù cặp đôi YulSic nổi tiếng Jessica và Yuri ở lớp 10-5 chuyên văn cả hai đã tay trong tay công khai rồi, thậm chí còn được lên báo idol vì là cặp đôi bách hợp học trò đẹp nhất năm thì Soo Young lại cứ lấn cấn mãi chưa tỏ tình.

    -Thôi, tôi nói thẳng ra nhé… -Sunny chun mũi, điệu bộ soi mói ẩn hiện – Thế Hyo Yeon đã đủ ngọt ngào cho cậu chưa? Cậu đừng có tưởng tôi không biết gì thì bắt nạt tôi… - Sunny lại mạnh miệng hơn chút nữa – Cặp đùi của Hyo Yeon cũng gợi cảm ấy chứ hả? Tôi hóng tin SooHyo xuất hiện trên báo nhé…

    -Ấy…ấy…Thôi làm ơn đừng săm soi…Giữ bí mật hộ tôi…

    Soo Young xuống giọng ngay khi Sunny vừa trêu SooHyo, SooHyo kìa, chẳng khác nào trêu chọc sự yếu đuối ủy mị không dám bày tỏ của cậu ta. Thấy được thể, Sunny lại tiếp tục trêu chọc:

    -Ừ…thế cậu còn trêu tôi với Tae nữa hay không…?

    -Không dám nữa, không dám nữa.. – Soo Young lí nhí đáp trả, vẻ mặt rầu rĩ.

    Thắng được Soo Young đâu phải dễ, Sunny đắc chí lắm. Soo Young vốn là một cạ với Tae về sở trường…nằm trên rồi. Không thể để Soo bắt nạt được, nếu không thật sự sẽ rất thảm hại…

    ***


    Soo Young lén lén lút lút, đeo kính râm mặc áo choàng dài trốn phía sau cái Mescedes-Benz mà bố nó mới tậu cho nó hai tháng trước, xách trên tay vô số thứ đồ lỉnh kỉnh đi theo. Sáng nay nó bị Sunny trêu chọc vụ SooHyo đã đủ ê mặt rồi, không thể để bị Tae Yeon hay là bất kì ai đó trong trường này nhìn thấy. Nguy hiểm nhất đối với Soo Young bây giờ là số lượng fan girls đông đảo của nó trong thành phố, nếu họ nhìn thấy nó với Hyo Yeon chắc họ chọi trứng thối vào nó luôn.

    Hyo Yeon đang từ trong lớp ra ngoài, có lẽ giờ này lớp 10-7 nhạc lý vừa tan lớp đệm thanh. Hyo trông lúc nào cũng xinh đẹp, cặp chân dài thẳng tắp như muốn hút mắt Soo Young vào, đã vậy cô còn mặc chiếc váy ngắn-không-thể-ngắn-hơn, càng làm cho Soo Young trở nên…dê cụ.



    -Hyo…

    Soo Young giậm chân, ra hiệu cho Hyo Yeon từ đằng xa, gọi khe khẽ thập thò như bọn đạo chích. Hyo Yeon nhìn thấy Soo Young đã kịp nhận ra,vội đỏ mặt chạy tới, vừa đi vừa kéo váy xuống để mình không bị quá thô trong mắt cậu ta, vô tình lại càng khiến Soo thêm chú ý vào cặp chân dưới lớp váy ấy:

    -Soo Young…Cậu đang làm gì vậy?

    -Suỵt, khe khẽ thôi, dùng mấy thứ này đi… - Soo Young đưa cho Hyo một chiếc kính râm của Ray-ban, một chiếc mũ lưỡi chai màu hồng và một chiếc khẩu trang – Đi xem phim với tôi nhé?

    Hyo Yeon nghe thấy Soo Young nói thế thì ngạc nhiên lắm. Chả là mấy hôm nay cô nàng ngóng mãi lời mời này của Soo rồi, có khi đêm về còn mơ thấy mình với Soo tay trong tay trong rạp chiếu phim, chỉ chờ đến lúc hai nhân vật tachi và neko hôn nhau là họ có thể khóa môi luôn.Hyo mỗi khi nghĩ đến những cảnh ngọt ngào này thì cứ như bọn nghiện cần sa, mê mê dại dại cả luôn.

    Thật ra Hyo Yeon vẫn luôn luôn phân vân không biết mình có là gì trong mắt Soo Young không nữa, vì Soo chẳng bao giờ tỏ tình với cô cho dù đám bạn trong bộ tám rắc rối lúc nào cũng trêu đùa về chuyện này rồi gán ghép họ với nhau. Hyo Yeon không ít lần cảm thấy tủi thân khi cặp YulSic kiss nhau trên phố mọi nơi mọi lúc khiến cho đám phóng viên săn ảnh teen idols đuổi bám chụp hình lia lịa, rồi lại còn SunYeon còn cả gan quan hệ trong thời trung học phổ thông. Cô nàng đỏng đảnh ngầm so sánh Soo Young với Jessica và Tae Yeon mà cảm thấy thua kém, giá như Soo Young bạo dạn hơn chút nữa giờ này có khi họ đã thản nhiên với nhau, có thể thân mật trên bãi biển, hay thậm chí trong xe ô tô…

    -Cậu…sao không rủ Seo Huyn hay Tiffany đi xem phim, lại rủ Hyo đi thế này? – Hyo Yeon giọng có chút ghen tuông, lại là cố thúc ép để Soo Young phải bày tỏ ra kì được mới thôi.

    -À…- Soo lắp bắp, kéo Hyo Yeon vào trong xe – Họ…có việc bận cả rồi…Đi với tôi…

    Hyo Yeon tính cự nự nhưng bị Soo đưa đi đột ngột như thế, đành ngồi trong xe thầm lầm bầm trong đầu Soo thật đáng ghét. Tỏ tình cũng dễ thôi sao phải khó nói như thế, suốt dọc đường đi lại chẳng nói một tiếng nào. Cuối cùng sau mười lăm phút Soo Young cũng rẽ xe vào lối một con hẻm không có người, nhìn đi nhìn lại cũng không thấy ai ra vào chỗ này.

    -Cậu tính làm gì? – Hyo Yeon khẽ bĩu môi, trông cô nàng vừa sexy vừa đáng yêu.

    -À…tôi…tôi định nói với cậu thế này này…

    -Sao? – Hyo Yeon làm bộ kiêu căng.

    Chả phải là vô tình hay cố ý mà tự nhiên trên nhìn xuống gầm xe, Soo Young thấy chiếc dây bra lộ ra, kéo dài lê thê bên hông Hyo Yeon.

    Hyo Yeon lộ nội y rồi!

    “Ái, tránh ra…” – Hyo Yeon kéo áo lên, tránh ánh mắt soi mói, dê cụ 35 của Soo Young (35 là dê các bạn độc giả ạ ).

    -Tôi chịu không nổi…

    Nói hết câu, Soo Young đặt môi lên Hyo Yeon, hôn lấy hôn để cô trên xe kệ cho Hyo giãy giụa như thế nào…

    Xem ra ngoài Sunny và Tae Yeon sắp bị mọi người trêu chọc cho đến xấu hổ, cặp đôi SooHyo này cũng không ngoại lệ…



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 10 ***



    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  5. #25
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: chapter 11


    Thực sự cái vẻ chiếm hữu ích kỉ của Soo Young khiến Hyo Yeon không chịu nổi. Hyo hạnh phúc lắm khi mình chuẩn bị trở thành cái gì đó Soo Young muốn đoạt lấy bằng được, mặt khác lại cảm thấy bức bối khi không hiểu được thật ra Soo Young có coi mình là neko đặc biệt không hay cậu ta chỉ muốn chơi đùa lợi dụng mình để vui vẻ, cậu ta có hàng tá các em gái lúc nào cũng lõng nhõng đi theo kêu gọi “sunbae, sunbae” cơ mà. Làm gì mà đến lượt Hyo Yeon sẽ là người mà cậu ta công khai giới thiệu với mọi người?

    -Nào, bỏ ra Soo! – Hyo Yeon cố gắng lách mình qua khe cửa kính ô tô,chếch choáng sau nụ hôn vừa thoáng qua, hi vọng chui được ra ngoài – Cậu đừng có coi tôi như món đồ chơi của cậu…

    -Cậu im đi! – Soo Young mặc kệ Hyo Yeon có vẻ cự tuyệt, cứ như sắp muốn nuốt chửng cô luôn rồi – Cậu thích tôi thì đừng có tỏ ra không có gì như vậy…

    -Cậu thật quá đáng, Soo Young…Tôi là gì của cậu mà cậu áp đặt tôi?

    Hyo Yeon thực sự kì vọng sẽ được nghe một câu đại khái như “tôi thích cậu”, “cậu là cái gì đó tôi không thể bỏ lỡ”, “tôi cần cậu”,...Đối với một người xinh đẹp như Hyo thì việc chờ đợi một người nhún nhường là điều khá khó khăn, Hyo Yeon đã không quen với việc phải đợi ai. Cô nàng là trung tâm của mọi cái nhìn, đến mức sáng sớm mở cửa đã thấy một đống bưu kiện không đề tên người gửi lẫn có tên người gửi ở trước cổng nhà là quà tặng cho cô. Soo Young có gì ngoài gương mặt lạnh băng quanh năm đó mà lại thu hút cô đến như thế chứ?

    Đã mấy năm kể từ khi họ quen nhau hồi cấp hai Soo Young rõ ràng đã thể hiện ra cậu ta muốn cô đến chết được, tại sao cậu ta lại mập mờ không rõ ràng như vậy..? Hay cậu ta muốn một cô gái như Hyo phải bày tỏ trước? Thật sự thì điều đó là quá khó với cô, nhất là khi Hyo Yeon…đã không giống những cô gái bình thường yêu con trai mà cô lại chọn yêu một đứa con gái. Hyo Yeon đẹp hơn họ, yếu đuối hơn họ mà lúc nào cũng cố tỏ ra cá tính, chứng minh cho người khác thấy cô mạnh mẽ như vẻ ngoài. Hyo không còn niềm tin vào con trai khi đã chứng kiến bao nhiêu đứa bạn của mình cứ đến tuổi yêu là bị bạn trai bỏ rơi, rồi quan hệ xong rồi “đá”,…họ thật sự không có khả năng mang lại hạnh phúc cho Hyo nên cô không thể dựa vào bọn họ được.

    Thật ra, Hyo Yeon thừa biết, không dựa vào đàn ông cũng không thể dựa vào Soo Young…

    Soo thật ra cũng đào hoa đâu kém gì chứ? Cậu ta quyến rũ đến đỗi mà mỗi khi cậu ta băng qua hành lang, cả khối nữ sinh lớp dưới la hò như thể có thần tượng ca nhạc nào đến thăm viếng vậy. Soo chưa bao giờ liếc mắt nhìn một cô gái nào, có lẽ vì cậu ta lấy việc cậu ta bẩm sinh đã đẹp mà làm phách. Hyo Yeon thấy dù mình có đẹp cũng không dám chắc mình đã đủ tầm của Soo Young, cô chỉ có thể là một trong số những người Soo yêu chứ không thể chiếm trọn tâm trí của Soo được.

    Nụ hôn vừa rồi, chợt đến chợt đi, hơi nóng của Soo còn đọng lại trên môi, mùi nước hoa Calvin Klein của cậu ấy vẫn dai dẳng trên cổ…

    -Tôi…muốn cậu dừng trò chơi này lại…Tôi sắp phát điên vì cậu, điêu đứng vì cậu rồi đấy…Cậu hài lòng chưa?

    Hyo Yeon thật sự đã nói hết những gì muốn nói, thật kì lạ, sao nước mắt cứ lã chã thế này.

    “Mình đúng là một con chết tiệt, một con khốn lụy tình, đã biết người ta chỉ đùa giỡn chứ không hề nghiêm túc với mình sao lại xúc động như thế này?

    Sau này Soo Young sẽ ghét mình mất, cậu ta sẽ không bao giờ nhìn đến mình nữa mất. Chọc giận cậu ấy mất rồi…”


    -Hyo, ai nói cậu là trò đùa của tôi chứ?

    Soo Young nhíu mày, giữ chặt tay không để cô nàng nóng bỏng trước mặt mình khóc thêm chút nào nữa. Phải rồi, hôm nay cô ấy không giống ngày thường, cô ấy còn đáng yêu hơn như thế nữa. Cô ấy thường ngày lúc nào cũng tỏ ra cứng rắn, gợi cảm với danh tiếng là nữ hoàng của những điệu nhảy Hallyu trong trường, Soo thật sự không nghĩ là cô ấy lại dễ khóc như thế. Hyo thật ra chỉ là một cô gái bình thường thôi. Hyo đẹp thật nhưng không phải một món đồ chơi đắt tiền mua được là lãng quên đi giá trị của nó, cô thật sự chỉ muốn được ai đó thấu hiểu và trân trọng…

    -Cậu còn dám nói…cậu làm vậy với tôi…Tôi là gì của cậu chứ?

    Hyo Yeon bực tức, đập cái túi hiệu Michael Kors đến mấy phát vào Soo Young, cứ mặc không quan tâm có thể Soo sẽ bị thương mà chỉ cảm thấy muốn trút giận. Cô chỉ muốn cự tuyệt Soo, không để cậu ta có cơ hội làm tổn thương trái tim cô thêm một lần nào nữa.



    -Cậu nghĩ tôi dễ dãi như thế với mọi người sao?

    -Cậu phủ nhận sao? Cậu như vậy, ai cậu cũng có thể hẹn hò, cậu tệ lắm!

    -Tôi làm gì có hẹn hò với ai chứ? – Soo Young trừng mắt, xiết chặt cổ tay Hyo đầy tức tối.

    -Bỏ ra, đau quá…! Cậu đừng tiếp tục lừa tôi nữa…

    -Tôi làm gì mà cậu bảo tôi lừa cậu chứ…Thực sự thì…TÔI-THÍCH-CẬU-LÂU-LẮM-RỒI!

    Soo Young nặn từng chữ rõ ràng, rõ ràng đến nỗi làm Hyo Yeon xém chút nữa thì đứng hình, tim bật ra đằng sau.





    -Cậu…nói nữa đi! Cậu nói lại tôi xem nào?

    Hyo Yeon chớp chớp mắt hồi lâu, rất lâu.

    -Tôi không nói lại đâu! – Soo Young ngượng ngùng, mặt đỏ lựng như cậu học trò nhỏ.

    -Cậu ngại? – Hyo Yeon cười phá lên, quên luôn cả sự bức bối vừa nãy cô vừa gặp phải.

    -Ngại…ngại làm gì chứ?...

    Thấy Soo Young còn lắp bắp không thôi, Hyo Yeon bỗng nhiên quàng tay qua vai Soo Young, ghé sát môi lên má cậu ta:

    -Hyo mong đợi cậu nói vậy lâu rồi…

    Cả hai cười khúc khích trên xe, cứ ôm lấy nhau chơi đùa như hai đứa trẻ con, hôm nay thực sự là một ngày đặc biệt với hai người họ…

    Cặp SooHyo cuối cùng cũng ra đời, có lẽ phải kỉ niệm thôi…

    ***


    Sunny về nhà trong bộ dạng mệt mỏi, phải cái cô chưa già đã bị đau lưng, xương khớp trùng trầy hết cả, cảm giác như dư âm của chuyện thân mật tối qua vẫn còn đeo bám cô. Bước từng bước nặng nhọc, cô không biết liệu mình có nấu nổi cơm không nữa, chẳng suy nghĩ gì nhiều đẩy cửa ra.

    “Sunny~ về rồi sao con?”

    Là mẹ. Sunny thật sự cảm thấy ngạc nhiên khi hôm nay mẹ không ngủ lại phòng trực ở tổ dân phố. Lâu lắm rồi mới được thấy mẹ ở nhà, Sunny không thể nào không vui mừng mà chạy tới ngồi ngay bên cạnh mẹ cho dù mình còn cảm thấy mệt mỏi:

    -Mẹ, mẹ về lâu chưa? – Sunny vừa nói vừa ngúng nguẩy rót nước đưa mẹ uống.

    -Một lát rồi con. –Mẹ Sunny vẫn như vậy, trông mẹ dạo này có vẻ rất hạnh phúc –Tae Yeon đâu? Hôm nay chưa thấy nó về nhà?

    Nhắc đến Tae Yeon, Sunny không khỏi giật mình, không biết tại sao cậu ta về muộn vậy nhỉ? Hay là cậu ta ngại gặp mình vì chuyện tối qua? Nghĩ đến đây mặt Sunny tự nhiên đỏ hồng lên:

    -Cậu ấy…cậu ấy có lẽ…đang ở trường…

    -Ồ… - Mẹ có vẻ không ngạc nhiên, tuy nhiên vẫn ra vẻ nhí nhảnh như một thiếu nữ - Tae Yeon nó vẫn thường rất ngoan mà…Đúng là Tae Yeon của chúng ta chăm chỉ thật đấy…

    Nghe mẹ nói, Sunny thầm nhủ trong lòng mấy lời phản đối. Tae Yeon đúng là cáo giả nai mà, lúc nào cũng tỏ ra vẻ ngoan ngoãn với người lớn để che giấu bản chất dê cụ của cậu ta. Sunny phải thừa nhận nếu phải nói ai đó sống lỗi siêu đẳng thì chắc cũng là Tae luôn,tối qua Tae chẳng đã bộc lộ ra là một đứa bất trị rắc rối, tham lam háo sắc đến mức làm Sunny thương tật đầy mình đấy sao? Không rõ Sunny có phải người đầu tiên của cậu ta không, nhưng nếu cô là lần đầu thì thật sự Tae đúng là đứa có thiên phú làm…boss.

    -Vâng…Có lẽ…mà con không nghĩ là cậu ấy…ngoan…

    Sunny chỉ kịp lí nhí mấy chữ, Tae Yeon đã từ cửa chạy xộc vào, giọng điệu vẫn mạnh mẽ như mọi khi:

    -Mẹ về nhà! Mẹ về lúc nào đấy? Sunny cậu về rồi, chúng ta đi nấu gì đó cho mẹ ăn cùng !

    -Tae Yeon ngoan thật đấy! Mẹ nhớ hai đứa quá !

    Mẹ đúng là nạn nhân tội nghiệp khi đã dính bẫy của Tae Yeon, Sunny chỉ biết thầm tưởng tượng trong đầu rồi lén lắc đầu ngán ngẩm. Phải công nhận Tae cậu ta diễn sâu thật, cậu ta làm con gái mẹ lần đầu điêu đứng đau đến chết đi sống lại rồi mà coi như không có gì hết, ngang nhiên nịnh mẹ thế này cũng khiến Sunny cảm thấy bất an không biết tí nữa cậu ta định giở trò gì với mình trong bếp đây. Dây vào cậu ta đúng là họa vô đơn chí, Sunny chỉ biết cầu nguyện Chúa lát nữa giải cứu cô khỏi con mắt dê cụ của Tae Yeon.

    -Hì hì, mẹ xem này, Sunny mới là ngoan. – Tae Yeon vờ vịt như không hiểu gì, giỏi đến mức người ta tưởng cậu ta ngây thơ hồn nhiên thật – Mấy hôm nay ở nhà Sunny nấu đồ ăn ngon lắm, món Katsudon làm rất ngon, cả Gimbab cũng làm rất nhiều cho con mang đến trường nữa!

    -Haha, mẹ ngạc nhiên đấy!~

    -Sunny, vào bếp với tôi nào, chúng ta làm vài món nhanh cùng ăn với mẹ thôi!

    Sunny cứ ngây mặt ra mặc kệ cho Tae Yeon lôi xềnh xệch vào bếp, thầm nhủ phen này không yên thân với cậu ta rồi. Vừa vào bên trong nhà bếp tránh được ánh nhìn của mẹ ở bên ngoài, hơn nữa mẹ đang xem chương trình truyền hình thực tế nên không để ý, Tae Yeon đã đè Sunny lên bàn, thủ thỉ vào tai, khẽ khàng vuốt ve cặp đùi trắng nõn dưới chiếc váy đồng phục học sinh xếp li của cô:

    -Sunny, tôi nhớ cậu quá!~

    -Từ từ nào… - Sunny đỏ mặt từ lúc nào, vừa muốn vừa không muốn phản kháng lại Tae Yeon – Mẹ đang bên ngoài đấy, nhỡ mẹ nhìn thấy thì sao?

    -Mẹ đang xem truyền hình, hơn nữa, tôi không nhịn nổi…Làm sao bây giờ?




    Giọng nói của Tae mỗi lúc một ma mị, quyến rũ lại đầy uy lực thôi thúc, khiến Sunny đã nhũn cả người ra như muốn tan chảy luôn từ lúc nào rồi. Tại sao cậu ta đen tối như vậy, biết cậu ta xấu tính nhưng vẫn muốn thân mật?

    -Ừm, cũng được, Sunny ở bên Tae vậy! – Sunny đỏ mặt, cắn chặt mép cà vạt vừa bị Tae Yeon kéo cho xộc xệch.



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 11 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  6. #26
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: Chapter 12

    Nhìn thấy vẻ gợi cảm của Sunny, Tae Yeon thật không thể khoanh tay đứng nhìn được. Có ngu mới chịu để lỡ mất cơ hội ngàn năm có một như thế này, Sunny cô ta xinh đẹp khiêu khích như một món đồ ăn ngon nóng sốt, nếu để lỡ thì vô cùng tiếc nuối. Tae biết thừa mình thật sự rất nham nhở khi người ta vừa mới chịu thỏa hiệp mình đã được đằng chân lân đằng đầu, nhưng biết làm sao khi Sunny đã tự bật đèn xanh cho nó rồi.

    -Cậu thật xinh đẹp. – Tae Yeon thì thầm bên tai Sunny – Tôi sẽ không cởi áo của cậu, đồng ý không? Nhanh thôi, chỉ khoảng 15 phút là mọi thứ sẽ xong.

    -Cậu…cậu thật là đồ đen tối… - Sunny lí nhí, gương mặt trái xoan đỏ bừng, hai tai cảm giác nóng lên từ lúc nào.

    -Tôi đen tối? Đâu có, lỗi là do cậu nên tôi mới như vậy!

    Tae Yeon tráo trở phủ nhận hết, nụ cười ranh ma kéo dài từ ánh mắt cho đến đôi môi quyến rũ của nó đã mê hoặc thần trí của Sunny, khiến cô cảm thấy mình không còn chỉ rụt rè đón nhận mà còn muốn lao vào cuộc chơi tình cảm này với Tae Yeon nữa. Tae ghê gớm như vậy, ma mị chết người thế này, Sunny làm sao có thể từ chối nó được nữa đây?

    -Tôi làm gì…khiến cậu trở nên như vậy?

    -Vì cậu đẹp. Tôi thích cái đẹp. Thế thôi.

    Tae Yeon lần mò từng ngóc ngách trên mình cô nàng bé nhỏ kia, khiến cậu ta ngây ngây dại dại vì cảm giác thích thú khi từng giác quan mình được cảm nhận sự thâm nhập nhẹ nhàng. Tae Yeon như bóng trăng trên mặt nước đang chuyển động, rập rờn rập rờn mà không cần nhanh lẹ, cậu ta cứ lặng lẽ khiến Sunny phải điêu đứng. Từng ánh mắt, làn môi cậu ta chạm vào nhẹ nhàng gợi cảm giác được ngâm mình trong bồn tắm thư giãn, rồi lặng lẽ buông mình ra khi bị ánh mắt ấy nhấn chìm, đâm sâu vào bên trong lạnh ngắt. Khi tay Tae Yeon chạm đến chiếc váy cũn cỡn của Sunny, cậu ta trông như muốn lột phăng cái váy đó ra luôn vậy. Đôi mắt cậu ta ghì chặt lấy cả người cô, khiến cô không thể nào kiềm chế nổi ham muốn bản thân, đôi vai rung lên khe khẽ, lấy hai tay che mặt đi vì ngượng:

    -Tae Yeon, đừng mà…

    -Kệ cậu đấy, tôi biết, cậu muốn tôi mà…

    Tae Yeon ranh ma như vậy nên Sunny tự mình biết thừa cô không thể chống trả sự cuồng bạo của cậu ta nữa rồi, cô cũng ý thức được bên dưới mình đã ướt đẫm từ bao giờ, không muốn cố gắng che giấu nữa. Lưỡi Tae Yeon luồn sâu vào trong miệng cô, nhấp lại một chút, rồi lại cắn nhẹ lên bờ môi dưới dày gợi cảm ấy, khiến Sunny không thể nói chuyện. Cô không thể thét lên vì vui sướng hay làm gì cả, mẹ bên ngoài sẽ nghe thấy mất, đành đưa tay lên bịt miệng lại, vừa đẩy Tae Yeon ra để tránh bị cậu ta kích thích dù cô biết thừa mình sẽ muốn cậu ta đến chết mất.

    -Uhmmm…

    -Cậu thích lắm, phải không? – Tae Yeon bật cười - Cậu nhìn xem, cậu run lên rồi này…

    -Tha cho tôi đi mà…Tae…




    Đôi mắt Sunny long lanh đầy nước, cảm giác cô ấy ngây thơ trong sáng như thế này Tae cũng có chạnh lòng đôi chút, nhưng phần ích kỉ muốn giật đứt hàng cúc áo của Sunny để tận hưởng bờ ngực căng phập phồng của cô lại thôi thúc nó nhiều hơn. Thật ra những lúc thế này có mẹ đúng là không hay, nó thật sự muốn làm cho Sunny phải khóc thét lên vì sướng thì thôi, nhưng mẹ tất nhiên sẽ cản trở nó không thể làm gì cô con gái rượu của mẹ được.Tae Yeon mở hai chân Sunny ra, nó dùng hai chân mình kẹp cặp đùi nõn nà ấy lại để có thể chiếm tiện nghi thêm nữa, bắt đầu kéo quần chip của Sunny xuống.

    -Chết thật…gì mà ướt thế này? Cậu đã thích vậy rồi sao?

    Tae ranh ma nhìn lên môi Sunny, đôi môi câu dẫn đó trào nước miếng ướt cả áo cậu ta rồi, xem ra cô nàng này đúng là không nhịn nổi nữa. Nhìn chút gì ướt đầm trên quần lót cô ta đã đủ hiểu cô ta muốn làm như thế nào, cả người cứ cong lên, hai đường eo thon chữ S không ngừng rung lên bần bật. Tae thấy thế chỉ việc cho hai ngón tay mình vào trong miệng Sunny, tưởng như lưỡi Sunny sẽ đẩy nó ra vì cô không dám thừa nhận sự thích thú của sắc dục như thế này, nhưng ai ngờ cô nàng lại quấn chiếc lưỡi mỏng đỏ hồng của mình lấy hai đầu ngón tay ấy, hơi nóng thở ra toàn mùi thơm nhẹ nhàng tự nhiên đầy gợi dục.

    -Cậu…kh..không mà… - Sunny lấy hai tay che mặt, cô thấy mình sắp khóc, sung sướng đến mê dại cả người- Đừng mà…Tôi xin cậu mà…Agh…

    Sunny van vỉ cũng vô ích, vì Tae cứ lấp lửng vừa bạo vừa lạnh lùng, cứ mỗi khi Sunny đón đợi một kích thích mạnh mẽ nào đó thì cậu ta chỉ nhẹ nhàng hờ hững làm cô cảm giác mình bị hụt hẫng khó chịu, khi muốn cậu ta nhẹ nhàng một chút cậu ta lại cuồng lên làm tới khiến cô ê ẩm. Tae quả là người có sở trường làm Sunny điêu đứng vì nó, chỉ cần quan sát nét mặt Sunny thôi nó cũng biết được cô nàng khó chiều này đang nghĩ cái gì. Rõ ràng dòng chữ “làm tình với tôi đi” hiện rõ trên mặt cô ta, vậy mà còn dám kìm nén như là mình vô tội lắm vậy, thật sự rất thú vị. Cái kiểu neko bánh bèo này nếu là ở trong mấy bộ anime thì Tae sẽ cảm thấy đáng ghét lắm, nhưng không hiểu sao khi áp dụng vào Sunny lại có cảm giác muốn ăn tươi nuốt sống Sunny ngay lập tức.

    -Một chút nữa…Tôi chưa làm gì nhiều mà…

    Tae nhấp lên nhấp xuống ngón tay nó vào vùng tam giác nhạy cảm nơi Sunny đã cố khép chân vào để che giấu, kì lạ là mỗi khi Tae thâm nhập mấy ngón tay nó vào khu vực đó Sunny lại có xu hướng mở rộng chân ra, vùng cửa mình cứ co thắt không ngừng, chắc chắn cô nàng này thích lắm đây. Chỉ như vậy thôi sao đủ cho Tae, Tae vẫn còn muốn bóp mạnh lên khu vực nhỏ nhắn trơn tru không có chút lông tơ nào như thế, rồi Sunny thấy hai bên hông mình cứ nhịp nhàng chiều theo từng di chuyển của cậu ta. Cậu ta ác, ác độc lắm, biết rõ Sunny muốn đến chết sao chỉ cho vào rồi lại nhanh chóng rút mấy ngón tay ra ngoài, thật sự rất khó chịu.

    Tae Yeon nó quan sát nãy giờ, thấy mấy cái biểu hiện hết sức gợi dục đó, nó có chút gì đắc ý, giọng vẫn nhẹ nhàng đến đáng sợ:

    -Cậu nói đi, cậu muốn tôi không? Còn chối, tôi không thỏa mãn cậu nữa!

    Tất nhiên Sunny đâu muốn thừa nhận, nhưng bàn tay Tae Yeon mỗi lúc một mạnh bạo không chịu yên, cậu ta lại đút vào sâu hơn nữa, khiến cô cảm giác như cửa mình muốn rách toạc ra, lại muốn ghìm chặt hai ngón tay cậu ta không để cho ra nữa. Sâu lắm rồi, cô cảm thấy như bên trong mình sẽ ra hết mất, cô muốn lắm Tae Yeon sẽ cứ giữ những ngón tay cậu ta nằm sâu ở đó thôi. Xấu hổ như vậy nhưng Sunny biết mình không có lựa chọn nào, đành phải chịu thiệt thôi:

    -Ưm..làm ơn..agh…đút sâu vào hơn đi…

    -Tôi biết mà! – Tae Yeon thì thầm bên tai Sunny, rồi rút những ngón tay của mình khỏi âm hộ cô ta – Hôm nay đến đây thôi, mau ra ngoài đi, mẹ đợi đấy~

    Tae Yeon nhanh chóng như vậy Sunny còn biết nói sao nữa, cô hụt hẫng còn chưa đủ sao? Tae cũng chẳng để Sunny đợi lâu, nó đưa hai ngón tay ban nãy đã ướt đẫm những dịch nhờn lên miệng Sunny. Sunny cũng không quen làm trò này, nhưng thật sự ý Tae là muốn cô nuốt vào, đành bẽn lẽn làm theo. Tae đúng là ranh ma, nó chỉ đợi Sunny dùng lưỡi liếm hết dịch nhơ của cô rồi bắt đầu nhếch mép cười khẩy:

    -Mùi vị sao nào? Cậu thích chứ?

    Sunny lắc đầu.

    -Thôi được, lấy mấy thứ trong tủ lạnh ra, chúng ta cũng có việc phải làm với đống đồ đó đấy!

    ***


    Nằm ngủ với mẹ mà Sunny cứ thao thức không ngủ được, hai bầu ngực cứ cứng lại, căng phồng lên bởi khí quản cứ vận động liên tục. Có phải là vì lâu ngày cô không được ở chung với mẹ mà cảm giác bồn chồn này đến hay không? Tất nhiên…không. Cô biết rất rõ bản thân mình. Cô muốn một cái gì đó khác, trong đầu cô chỉ toàn là hình ảnh Tae của lúc nãy ùa về, rõ mồn một. Cô nhận ra bên trong mình có chút gì đó như là ham muốn nhục dục, đã hai ngày nay ngày nào cũng thân mật với Tae Yeon quá chóng vánh khiến cô không còn kịp để nhận ra mình mỗi ngày một cần cậu ta.

    Cảm giác khô khốc bao vây cổ họng, khiến Sunny biết mình thật sự khát, khát Tae Yeon một cách quá đỗi…

    Sunny bắt đầu nghĩ lại mọi chuyện, chẳng phải ngay từ ngày đầu cô đã rất yêu Tae rồi hay sao? Tae những ngày đầu tiên cũng không phải là một người như bây giờ. Cậu ta lúc đó rất ngây thơ, cảm tưởng như không biết chuyện gì là tình dục cả, tất cả cậu ta biết chỉ đơn giản là mấy thứ máy móc phức tạp trong phòng thực tập cơ khí và mấy cô bạn có phần gàn dở nhưng rất chí cốt của cậu ta. Cậu ta bây giờ thật sự khác xa với cái ngày hôm đó khi Sunny vừa gặp cậu ta, đúng là cậu ta có hơi đáng sợ nhưng tâm tính cậu ta rất thất thường, vừa đáng yêu vừa nghiêm túc nên không ai hiểu cậu ta thực sự suy nghĩ cái gì cả.

    Đúng là, càng nghĩ về cậu ta, Sunny càng thấy mình bức bối, có chút mất kiểm soát…

    Cô bắt đầu cảm thấy mình không ổn, như có chút bất an.



    Cậu ta sao có thể từ một người không biết cái gi là yêu trở thành một người khôn ranh như bây giờ nhỉ? Cậu ta là thiên tài học một biết mười vừa mới tiếp xúc với nữ giới đã thuộc được mánh hay cậu ta chỉ trả vờ như thế? Nếu cậu ta trả vờ…cậu ta đã từng có ai chưa?

    Mình có phải người đầu tiên của cậu ta không? Hay là ai đó khác? Yoon A? Hay Tiffany ? Mà không, chắc không thể đâu, Yoon và Fany chẳng phải là người bình thường hay sao? Làm sao có thể có quan hệ kiểu này với cậu ta?

    Là Soo Young hay sao? Càng không thể, cậu ta với Tae đều là tachi, ai nhịn ai đây?

    Vậy tất nhiên cũng không thể là Jessica.

    Hay là Seo Huyn, Hyo Yeon, hay Yuri?

    Càng nghĩ, Sunny càng mệt, càng không muốn nghỉ nữa. Cố gắng chợp mắt, ngày mai ra sao thì ra…

    Cảm giác bất an ấy vẫn choán lấy thần trí Sunny…



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 12 ***

    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  7. #27
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: Chapter 13

    Thực sự những ngày đó đã quá đủ để chịu đựng, Sunny cảm thấy mình vẫn không thể nào nguôi ngoai được sự bất an đó, và vẫn rất nghi ngờ Tae Yeon. Mỗi khi Tae Yeon nói hay cười, cô đều cảm giác mình bị tổn thương, tủi thân vô cùng.

    “Liệu ngoài tôi ra cậu còn cười nói với ai nữa hay không, cậu như thế này với bao nhiêu người rồi? Tôi là cái gì của cậu? “


    Rất nhiều lần Sunny muốn hỏi, nhưng nếu hỏi sợ lại bị Tae Yeon chán ghét. Cậu ấy sẽ thấy phiền phức vì con người cô thật hẹp hòi làm sao. Như vậy, thật sự cô cảm thấy mình ích kỉ, xấu xa lắm. Tae Yeon biết đâu chỉ yêu một mình cô nghe được những lời ấy cậu ta cũng sẽ bị tổn thương, làm gì có ai có thể coi như không có chuyện gì khi bị người yêu nghi ngờ?

    Xét cho cùng, thực ra Sunny và Tae Yeon cũng chưa thể coi là người yêu của nhau. Họ chưa công khai, cũng chưa bao giờ hẹn hò. Cả hai chỉ có một mối quan hệ ràng buộc duy nhất là hai lần qua đêm đó với nhau.

    Đi dọc hành lang mà Sunny cứ nghĩ mãi không thôi, cầm trên tay ly trà vừa mua còn mát lạnh mà có cảm giác như nó không thể làm mát cái tâm trạng bối rối của mình. Cô nóng lòng muốn tìm một ai đó để hỏi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại xung quanh mình chẳng có ai, chỉ có mình mình bị cô lập trong thế giới nội tâm của mình. Hỏi ai? Lẽ nào cô hỏi bảy cô bạn thân của Tae Yeon rằng cô đang nghi ngờ tình cảm của Tae và cô không biết phải làm gì hay sao? Nếu hỏi như vậy thật sự sẽ rất kì cục, và lại họ sẽ nghĩ về cô như thế nào khi Tae Yeon chơi thân với họ đã rất lâu? Liệu họ có thể nói dối cô để bênh vực Tae Yeon hay không?

    Sunny đã bị tổn thương rất nhiều lần rồi, cảm giác ích kỉ và khó tin tưởng này cũng không phải lần đầu cô có. Cô đã từng bị tổn thương về chuyện của ba, lại đến lão dượng độc ác, giờ không thể nào chịu tổn thương thêm được nữa. Tae Yeon chẳng phải vừa chữa lành cho cô sao? Nếu giờ đây cô bị Tae quay lưng cô sẽ phải sống sao? Thật sự thì, Tae là người tốt nhất với cô, cũng sẽ là người làm đau cô nhất. Khi niềm tin đổ vỡ thì sao có thể cứu vãn mối quan hệ với Tae được nữa?

    Sunny biết mình đã bị ham muốn tình dục làm cho ngây dại, nhưng cô không thể vì thế mà bán rẻ thể xác mình cho Tae Yeon để cậu ấy lấy nó ra làm trò đùa. Cô cần được biết thật ra Tae còn yêu ai nữa không, thật sự cô có đang nghi ngờ một cách vô cớ hay những gì cô nghĩ là thật?

    -Hey, cậu đang làm gì ở đây thế?

    Cô nàng Jessica vẫn hớn hở như mọi ngày, tay lúc nào cũng cầm điện thoại nhắn tin 24/7. Jessica luôn là người đi đầu trào lưu mà, từ cái thời điện thoại Samsung dáng gập đã trở nên lỗi thời cậu ta chuyển hẳn sang sử dụng Iphone cho đến nay. Nhìn cô ấy mới thấy Tae Yeon rõ là giản dị, lúc nào cũng trung thành với Sony Xperia đời cũ.



    -Jessica…- Sunny lí nhí chào lại – Tôi đang có chút chuyện cần phải nghĩ…

    -Sao hả? Cậu nói xem nào, biết đâu tôi giúp được? Mà cậu hay thật đấy, mới có một tháng đã chài được Tae Yeon, neko như cậu cũng không tệ nhỉ? Kể ra cậu cũng đẹp đấy, nhưng tôi có Yuri rồi!

    -Không, không phải chuyện này… - Sunny ngượng chín mặt vì cái điệu bộ hùng hổ bá đạo của Jessica.

    -Haha, vậy thì là chuyện gì? Không phải chuyện cậu ngủ với…

    May là Sunny kịp ngắt lời Jessica, không kịp để cho cậu ta blah bloh nữa:

    -Shhhhhuu…suỵt! Cậu nói nhỏ thôi, cả trường biết đấy!

    -Cậu làm sao đấy hả Sunny, có phải cậu nhát đến mức cả chuyện tình cảm cũng không dám công khai không? Hay là…cậu không phải…là…les…

    -Cậu nói nhỏ chút đi mà!~ Sunny bần thần cả người vì những suy luận có phần rùng rợn của Jessica – Tôi chỉ là đang băn khoăn một chuyện thôi…

    -Có một thứ mà nãy đến giờ lắp bắp, nói mau đi !

    -Ừm..chỉ là…không biết…Tae Yeon đã từng có ai chưa?

    Nghe đến đây, Jessica phì cười, xém chút nữa thì nó đụng đổ cốc trà lạnh của Sunny, cứ thế khanh khách ở hành lang khiến cho bao nhiêu con mắt tò mò phải hướng vào hai người :

    -Sunny em, nhìn cái mặt nó mà coi đi, trông thộn như vậy ai mà thèm để mắt đến? =]] Nói thật chứ 16, 17 tuổi rồi còn không biết tachi là gì, neko là gì mà cũng đòi hẹn hò? Nếu không phải cô em Sunny đây ngây thơ dễ thương thì còn lâu cái mặt nó mới dám ! Chưa gì đã xí xớn quan hệ rồi kể ra nó khôn thật đấy!

    Nghe giọng Jessica bình luận về Tae Yeon đúng là Sunny có cảm thấy yên tâm đôi chút, tuy nhiên làm sao mà dám chắc Jessica đánh giá về Tae Yeon có quá thấp hay không. Tae nếu là lần đầu cách nào mà làm tình thành thục như thế:

    -Cậu bớt coi thường đi, cậu với Yuri chắc gì đã đi xa được như thế?

    -Hả? Ờ há, tôi với Yul thật ra cũng không có gì nhiều, chỉ là một ngày quan hệ vài lần, gặp nhau ở đâu là tay trong tay tình cảm lắm, chưa có gì thật mà~

    Jessica kể ra cũng khéo léo mỉa mai, ai chẳng biết Yuri lớp 10-5 chuyên Văn mặt xinh như hoa dáng người gợi cảm, kể ra Jessica này đúng là cái gì cũng đi trước thời đại, chọn một bạn gái đúng điệu bagel, đúng là khiến cho người khác ghen tị gần chết. Yuri cũng chẳng thích nói chuyện, chẳng qua vì Sunny là người mà Tae Yeon đã chọn cho nó, nếu không Yuri cũng không muốn nói chuyện với cô. Chẳng hiểu bằng cách nào mà Jessica lại cưa đổ được cô nàng đó, thật ra Jessica cũng không phải người đẹp duy nhất xung quanh Yuri :

    -Ừm…thì…nói chung là…tôi vẫn không thấy yên tâm về Tae…

    -Sao? Cậu cứ nói đi, tôi nghe?

    -Tae…có vẻ như…không coi tôi là người đặc biệt…

    Jessica nghe đến đây vẫn có chút không hiểu, cậu ta mắt hơi nheo lại, nét mặt thoáng có chút đắn đo :

    -Đặc biệt? Ý là…Tae Yeon không có ý định nghiêm túc với tôi…cậu ấy chỉ coi tôi là một người yêu chơi…

    -Đồ hâm! –Jessica nghe thế phì cười, khẽ véo tai Sunny – Cậu biết không Tae Yeon nó chỉ có mình cậu thôi ! Cậu dễ thương thế này sao? Haha Tae Yeon nó thành ra thế này cũng là nhờ cậu cả đấy~

    -Tôi không hiểu…?

    Đúng là Jessica nói vậy càng khiến Sunny phân vân hơn, thật sự cô không thể nào hình dung được Jessica đang có ý gì. Tae yeon nếu chỉ có mình cô tại sao lại chuyên nghiệp như vậy chứ, nó biết rõ ràng cô muốn điều gì, không những thế còn có thể làm cô đau đầu đến muốn ngất luôn vì cách cư xử quá đỗi khó hiểu của Tae. Tae luôn luôn không làm cho Sunny thỏa mãn dù Tae biết thừa cô muốn Tae thế nào, khi cô cần nó mạnh bạo thì nó lại hờ hững, khi muốn nó dừng lại thì chỉ một chút thôi nó cũng không chịu.

    -Cậu tự mà nghĩ… - Jessica ghé sát tai Sunny, thì thầm phả từng hơi nóng vào gương mặt đang đỏ bừng lên của cô – Tôi tới giờ vui vẻ với Yul rồi, đi đây~

    Đúng ra là, lúc này Sunny cảm thấy cả thế giới như chỉ có mình cô đang bị cho ra rìa vậy!

    “Mấy cái người này thật sự rất kì cục!”

    ***


    Vẫn như mọi ngày cô nàng Yuri vẫn kiêu chảnh như thế, chắc tại vì thấy Jessica bắt đầu dễ tính nên mới muốn làm giá chút thôi, hay là Yul khó chịu trong người giận lây luôn cả Jessica rồi.

    -Thôi mà~ Jessica khéo léo vỗ về định nịnh nọt Yuri – Yul giận tôi chuyện gì chứ?

    -Em thật sự không muốn nói chuyện với Sica đâu! – Yuri ngoảnh mặt làm ngơ, hắt một hơi “hừ” rõ dài.

    -Sao Yul lại không muốn nói chuyện? Tôi làm gì sai cũng phải nói với tôi chứ?

    -Sica làm gì sai với em, tự biết chứ?



    Cô nàng Yuri này đúng là dở dở ương ương khó chiều hết sức, vừa mới hôm qua thân mật còn nằm dài người ra để Jessica ve vãn khắp cơ thể, cái vẻ gợi dục mơn mởn của Yuri làm sao Jessica quên được chứ, tại sao hôm nay lại giận dỗi vô cớ như thế này? Những neko thật sự đúng là phức tạp, cô nàng Hyo Yeon bên lớp 10-7 đỏng đảnh lúc nào cũng ăn vận sexy câu dẫn cái đứa dê cụ như Soo Young cuối cùng lại không chịu bày tỏ để đến lúc Soo nó phải giở trò cưỡng ép mới chịu thừa nhận đã yêu nó từ lâu rồi. Cô nàng Sunny bên lớp chuyên Anh cũng không khá khẩm gì hơn, vừa mới dâng hiến cho Tae đã vội nghi ngờ Tae Yeon không nghiêm túc với mình. Hai người họ đã từng khiến Jessica nghĩ nó thật may mắn vì có được một cô người yêu “vừa đẹp vừa thơm” như Yuri, không những dễ thương gợi cảm mà còn biết cách chiều nó, làm nó lúc nào cũng được đáp ứng những nhu cầu tình dục quái gở, bây giờ thật ra Jessica thấy mình bất hạnh thật vì Yuri cũng không khác hai cô nàng kia là bao nhiêu.

    -Tôi làm gì sai với Yul thật sự tôi cũng không biết, tôi không cố ý…

    -Được! – Yuri mặt nghiêm, quắc mắt quay sang lườm Jessica – Thế Sica vừa làm gì với Sunny ở trên hành lang?

    Jessica bị lườm lạnh cả gáy, thấy Yuri sao mà đột nhiên đáng sợ như vậy, hóa ra là vì ghen tuông linh tinh. Phải rồi, dù sao Yul cũng là con gái, ích kỉ ghen tuông như vậy thật đáng yêu:

    -Haha, em ghen hả Yul?

    -Còn nói! Sica thường xuyên tìm cách trêu ghẹo con gái như thế sao??...Thật sự thì..em rất khó chịu đấy! Có phải là vì Sunny đáng yêu hơn em nên Sica tán tỉnh cô ấy không?? Thế…em là gì của Sica chứ?

    Yul bĩu môi phụng phịu, có đôi chút bức bối và tủi thân vì tự ti mình không dễ thương như Sunny. Cô nàng này cũng có lúc như vậy, thật sự khiến Jessica thấy đắc ý lắm, rõ ràng Yuri phải rất yêu nó mới có thể trở nên như thế này:

    -Tôi chỉ nói chuyện với Sunny thôi mà, em làm gì ghen tuông vậy Yul?

    -Còn chối! Jessica còn ghé tai Sunny thì thầm cái gì, Sunny mặt đỏ cả lên kìa!

    Yuri vẫn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt như không còn giữ được bình tĩnh nữa rồi, cứ phụng phịu sắp khóc.

    -Đâu có, Sunny cô ấy đỏ mặt với người khác mà~ Với Tae yeon của cô ấy, đâu phải với tôi?

    -Thôi, em không tin đâu!



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 13 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  8. #28
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 Sunny, my lady: Chapter 14

    Nhiều khi Yuri thật sự rất ngốc nghếch, những hành động đó khiến Jessica đang đắc ý tự nhiên lại thành hụt hẫng, cảm giác không được tin tưởng. Mọi thứ thật sự rất tồi tệ khi Yuri không như mọi ngày, không có niềm tin nơi Jessica. Chẳng phải ngày bình thường Yuri là một người tình rất tận tụy hay sao? Tại sao hôm nay Yuri dám công khai chống đối, nói rằng không tin tưởng Jessica trong khi nó đã chịu nhường nhịn, thậm chí đã giải thích rõ ràng với Yul rằng cô ta chỉ đang hiểu lầm. Yuri nhiều lúc thật sự rất vô lý, tự nhiên nổi giận, khi nổi giận cũng chẳng muốn nói lý do gì:

    -Điều gì khiến em không tin? Yul, từ bao giờ em dám tỏ thái độ như thế này?

    -Sica tưởng em dễ gạt lắm, phải không? – Yuri tức giận,mặt mũi tối sầm lại – Em biết em luôn phải chấp nhận thua thiệt trong mối quan hệ này! Thậm chí em vẫn luôn là người yêu Sica nhiều hơn cả…Sica yêu ai đâu cần phải quan tâm đến cảm nhận của em, cũng đâu cần phải phủ nhận làm gì?

    -Em…Em có ý gì?

    -Cuối cùng thì, Sica yêu ai em cũng phải chấp nhận hết cả thôi!

    Phải chấp nhận?

    Thật sự điều đó làm Jessica chối tai vô cùng.

    Chính xác hơn, Jessica không hề cảm thấy dễ chịu chút nào với cái kiểu phó mặc đó của Yuri.

    -Yul…Em muốn tôi yêu ai cũng được sao?

    -Thật sự nhiều khi em đã nghĩ thế đấy!

    Yuri cau có, hậm hực không để ý gì đến nét mặt Jessica nữa. Cô nàng này, không bao giờ là người biết điều.

    Jessica tiến tới, bóp mạnh vào vùng eo Yuri, khiến cái vòng eo nhỏ nhắn của cô đã nằm trọn cả trong lòng bàn tay với những ngón tay thuôn dài mãnh lực của Jessica. Yuri bất chợt bị chộp giật, có hơi chút sợ hãi vì thái độ bạo gan này của Jessica, cảm thấy vô cùng sợ sệt, chân tay tự nhiên bủn rủn không có chút sức lực nào chống đỡ:

    -Sica…Sica…Bỏ em ra…

    Jessica nhìn thấy mặt Yuri tái mét lại cũng không hề có ý định dừng lại, trái lại còn hung hăng hơn gấp mấy lần chính nó lúc Yuri mới đang ghen với Sunny, nó bắt đầu luồn ngay bàn tay nó xuống khu vực hạ bộ, bóp mạnh kích thích sự ham muốn và đớn đau thể xác cùng lúc bên trong Yuri, cô bắt đầu cảm nhận được khu vực đó bị hành hạ đến mạnh bạo, đi kèm theo là đáy quần lót của cô đã ướt sũng từ lúc nào.

    Yuri cảm thấy mình lâng lâng, muốn phản kháng nhưng không được, cảm giác của cô sao mâu thuẫn thế này? Cô chỉ muốn lập tức bước xa khỏi Jessica, còn có chút muốn phản kháng lại khiến Jessica phải đau khổ vì sự bướng bỉnh của mình nhưng hôm nay cô cảm thấy mình tự nhiên không thể chống trả, vẫn là Yuri vâng lời của mọi ngày.

    -Yul…tôi xem em không vâng lời đến khi nào…



    Jessica xé toạc chiếc áo mỏng manh bằng lụa crepe của Yuri, để lộ ra một mảng ngực trắng nõn và những đường cong nóng bỏng. Jessica cảm thấy mình như thèm ứa nước miếng cái cảm giác được cắn mạnh vào cái khe ngực đang phập phồng kia của Yuri, còn cảm thấy có gì đó rất ham muốn không như mọi ngày sau những khi mơn trớn cơ thể Yuri nó sẽ lập tức giở trò với cả cái khu vực kẹp giữa hai chiếc đùi kia ngay. Chỉ riêng hôm nay thôi, Jessica muốn trừng phạt cả cơ thể Yuri, cho Yuri biết được rõ bổn phận của một nô lệ ái dục như cô là sao, thật ra vốn không có quyền được phản kháng.

    Nó móc hai ngón tay vào chiếc lưỡi vào sâu trong họng của Yuri, hòng tìm kiếm được chiếc lưỡi đỏ hồng đang ấn chặt trên vòm họng để ngăn không cho nó thâm nhập. Yuri mình nóng ran, miệng chảy xuống những nước, cảm giác thèm muốn được Jessica mân mê càng lúc càng lộ ra trong ánh mắt đầy dục vọng của Yuri. Yuri cũng thật kì lạ, bình thường Jessica muốn gì là chiều ngay có bao giờ phản kháng, tự nhiên hôm nay lại dám chống lại cả sự ham muốn của mình sao…

    Jessica cũng không muốn để Yuri cảm thấy bức bối vì những nhu cầu sinh lý của mình không được đáp ứng, nó vội vã cho những ngón tay mình vào sâu trong cửa mình Yuri, mỗi lúc một sâu hơn, thâm nhập tàn bạo mọi ngóc ngách khiến cho Yuri mình mẩy ê ẩm, rên la thảm thiết bên cạnh nó:

    -Aghh…Sica….dừng lại đi…agh…

    -Tại sao dừng…em muốn vậy mà….

    -Agh…xin lỗi….Em xin lỗi sunbae…buông em ra…ahg…

    -Tôi phải trừng phạt em, Yul…Để em biết em đã làm cái gì sai…

    Nước từ bên trong mình Yuri trào hết cả ra rồi, cô cảm thấy mình thật khó chịu, sao lại yêu Jessica đến thế này? Thật là không biết xấu hổ, không biết sĩ diện gì cả mà…Thế này thì thể diện cô để đâu đây? Tự trọng của cô ở đâu đây? Jessica cũng thật quá ác độc, đến một chút thể diện cuối cùng cũng không muốn giữ nổi cho cô, thế này mà bảo nó yêu cô lắm sao? Chẳng phải là nói dối rõ ràng sao?

    “Vẫn biết Jessica lợi dụng mình, lợi dụng cơ thể này, mà sao mình cứ muốn thuyết phục bản thân cậu ta đang yêu mình?

    Vẫn biết mình thật tệ, tại sao lại không có sĩ diện thế này?...

    Chẳng phải Jessica thấy hết phản ứng của cơ thể mày rồi hay sao,Yuri ?”


    ***


    Yoon A hôm nay chẳng có học hành gì được, mọi ngày nó thường hay buôn chuyện với Tae Yeon về mấy vấn đề của nó, nào là vay nợ nặng lãi, nào là đi thẩm mĩ viện, móng chân móng tay đầu tóc da dẻ các thứ đều phải nhờ đến spa chăm sóc,vv…Vậy mà hôm nay không thấy Tae Yeon xuất hiện trong lớp, chắc nó lại đi đâu đó tìm cô nàng Sunny để gạ gẫm hay là đang đi buôn chuyện với mấy đứa còn lại trong nhóm. Yoon A tức lắm, cảm giác hậm hực cứ trào dâng trong lòng, nó muốn tìm một đứa nào để kể chuyện ngay lập tức.

    -Ehh~ Yoon, cậu ở đây à?

    Tiffany đứng ngay trước mặt, vẻ ngạo nghễ vẫn toát ra giống y như mọi ngày, chắc vì hôm nay nó kiểm tra đã đủ điểm qua môn cơ khí nên đã lắm. Tiffany vẫn với mái tóc ngang vai màu hạt dẻ, hôm nay lại có cách ăn mặc rất thượng lưu khác hẳn với mọi ngày chỉ mặc đồng phục, khiến Yoon phần nào đó cũng hơi bất ngờ.

    -Cậu không đi đâu, ở lại đây nói chuyện với tôi chút!

    -Được, tôi cũng định bảo thế! Hôm nay Tae Yeon đi đâu rồi, chúng ta cũng hết người để trêu~

    -Fany à, bây giờ tôi thật là không biết phải làm sao đây….!! Tôi lại nợ tiền mỹ phẩm và spa rồi~

    -Chúa ơi…. – Tiffany đang định nhấc cốc trà lên uống, tự nhiên dừng lại vài giây, tách trà sóng sánh rớt vài giọt xuống đất – Cậu có quá nhiều mỹ phẩm rồi vẫn mua nữa hả??

    -Nhưng hãng đó mới ra nhiều đồ đẹp quá…



    -Cậu đấy – Tiffany trừng mắt – Cậu còn mua nữa thì coi chừng tôi, tôi sẽ báo với nhà trường về vụ nợ nần của cậu!

    -Không được đâu~ Tiffany mẹ tôi giết tôi mất!
    -Thế thì đừng mua nữa!

    -Nhưng…nhưng mà….

    Yoon A bị đuối lời, cảm giác bị ấp úng không biết nói gì cho lại Tiffany. Đúng là cô có hơi quá ham mê mua mỹ phẩm rồi làm đẹp, bấy lâu nay không quan tâm đến chuyện khác được nhiều. Nhiều khi Yoon thấy mình thật đáng trách tại sao không biết kiềm chế một chút, để đến lúc nào đó có tiền nhiều hơn sẽ mua thì có lẽ đã không phải vay nợ rồi.
    -Xem tay cậu này…

    Tiffany nhấc bàn tay Yoon A lên, dò xem vào lòng bàn tay cô thấy những vết chai sần, bàn tay có chút thô ráp không giống như ngoại hình luôn luôn được chăm chút của cô. Bàn tay ấy khô hanh còn nứt nẻ, thật sự có lẽ đằng sau những sự phù phiếm kia, Yoon A đã phải chịu vất vả rất nhiều. Nhiều lần thấy Yoon ngủ quên trong giờ học, cứ nghĩ Yoon A thức đêm chat chit trên mạng với đám bạn trai hão nào đó, cuối cùng Yoon A cũng không có ai đi bên cạnh. Người yêu thì cũng chỉ nói chuyện vu vơ, không nắm tay cũng không động chạm gì, làm gì có ai yêu nhau như thế chứ?

    Có lẽ cũng là do Yoon A đã không thể tìm được điểm chung nào với một ai, lâu ngày cũng chỉ yêu theo kiểu vớ vẩn như vậy, chẳng có một chút kết quả nào…



    Yoon A thấy Tiffany cứ nhìn chằm chằm mình, cảm thấy có phần quá đỗi mất tự nhiên, cô ngại không biết mình phải làm gì, tự nhiên rụt tay lại. Kì lạ nhỉ, bình thường có Tae Yeon bao giờ cô chẳng cùng với Tiffany phối hợp trêu nó cho tới bến, tự nhiên hôm nay lại ngượng với Tiffany là sao?

    -Tay cậu chai sần cả ra rồi…chỉ vì một buổi được xuất hiện đẹp trước mọi người mà cậu phải khổ thế này sao?

    -Tôi đâu có…mặc kệ đi… - Yoon A đỏ hết mặt, cúi xuống thấp thấp một chút để Tiffany không dò xét ánh mắt mình.

    -Mặc kệ làm sao? Cậu khi không trang điểm…cũng rất đẹp. Đừng cố gắng vô ích làm gì…

    Tiffany xoa lòng bàn tay Yoon A, thổi phù phù lên để làm ấm cho cô. Yoon A tự nhiên thấy tim mình đập loạn xạ, cảm giác khó chịu cứ bủa vây lấy cô, cô không thể ngăn nổi suy nghĩ của mình lúc này. Tự nhiên tim lạc nhịp vì Tiffany, cả người run rẩy vì Tiffany, cô chẳng nghĩ được chuyện gì giờ này nữa. Tiffany nhìn thật kĩ thì đâu có trang điểm gì vẫn rất đẹp đó thôi, cả gương mặt vẫn toát lên được thần thái gì đó không giống người xung quanh cô. Tiffany vẫn trong sạch, thuần khiết như nước mà vẫn có chút quyến rũ. Điều duy nhất Yoon A cảm thấy luôn hổ thẹn với Tiffany, đó là cô phải nỗ lực trang điểm mới đẹp như ngày hôm nay, trong khi Tiffany không cần làm gì cũng có thể tự tin đứng trong đám đông. Thấy Tiffany như thế này, làm sao Yoon dám đứng cạnh Tiffany đây?

    -Tôi…tôi không thể nào đẹp…khi không trang điểm gì…

    -Đâu có, cậu đẹp lắm mà… Đừng nghĩ vậy, dừng lại đi, đừng trang điểm nữa….Tôi thấy cậu thế này đẹp hơn nhiều…

    Tiffany nó cũng không biết mình đang nói gì, ấp ấp úng úng. Cũng phải thôi thường ngày nó đâu có cơ hội nói chuyện nhiều với Yoon, thỉnh thoảng cũng để ý nhưng không thật sự nhớ nhiều để mà lưu tâm làm gì. Cậu ta chỉ thỉnh thoảng thấy Yoon A hay về một mình, cứ nghĩ Yoon chỉ vì mệt và đỏng đảnh hay đi về hẹn hò với bạn trai cậu ta quen trên mạng, hóa ra là cậu ta đi về để đi làm thêm.

    Mình, đúng là cũng không nên phán xét một ai dựa trên vẻ ngoài của họ.



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 14 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  9. #29
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 Sunny, my lady: Chapter 15


    Từ dạo đó với Tiffany ở trong lớp, Yoon A trở nên dịu dàng hơn hẳn, cũng ít trang điểm đi mà dường như đang hướng đến phong cách trang điểm nhẹ nhàng, tự nhiên kiểu mấy cô nàng dễ thương trên tạp chí Hàn Quốc. Thấy sự thay đổi bất chợt này của Yoon A, cả trường nữ sinh đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên nọ, trong đó có cả Tae Yeon là thành phần kém update những tin tức nhất cũng trở thành một trong những thông tấn xã đưa tin về Yoon:

    -Các cậu biết tin gì chưa? Yoon A dạo này thay đổi ghê lắm! Tự dưng không ai thấy Yoon A trang điểm theo kiểu cũ nữa?

    -Ừ phải! – Jessica lầm bầm như thể độc thoại – Dạo này cũng không thấy nó tìm cách đánh môi dày giống cái cô hot blogger Lily Maymac nữa. Thậm chí cả bơm môi cũng không thấy?

    -Chắc nó hết tiền, đang vỡ nợ nên không dám làm đẹp nữa? Hay là dạo này kịch liệt đi làm trả nợ nên không còn thời gian để trang điểm?

    Cô nàng Hyo Yeon này lúc nào cũng tìm ra được lý do để châm chọc Yoon A, thật khiến cho mọi người không chết vì cười thì cũng cảm thật nhột gáy vì lời nói rất động chạm đến vấn đề. Từ ngày cặp đôi SooHyo công khai đến nay, lúc nào cũng có thể thấy Hyo Yeon trong tình trạng lạc quan vui vẻ, Soo Young thì cứ như thể không quan tâm đến dư luận, hồn nhiên nắm tay sờ soạng Hyo ngay trước đám đông, khiến vô số nữ sinh và cả nam sinh ngoài trường đều cảm thấy như họ sắp phải độc thân dài hạn.

    -Có lẽ nào là thế không? – Sunny lí nhí, ngồi ngay cạnh Tae Yeon đang tiện tay giựt mấy cái decal quảng cáo trên mặt bàn bảng tin của trường – Yoon A lại đang yêu anh chàng thư sinh nào, có lẽ anh ấy không muốn Yoon trang điểm quá nhiều nên cậu ấy đổi phong cách?

    Soo Young ngắt lời, bắt đầu lao vào tranh luận:

    -Cũng không thể ! Yoon A nó có bao giờ yêu ai được hai ngày đâu mà? Toàn bạn trai online trên mạng, tình cảm còn chẳng có thì lấy đâu ra yêu đương nhiệt thành đến mức đổi phong cách chứ?



    Cả đám cứ thế nhặng xị lên, mỗi người một ý khiến cho Tiffany là người hiểu chuyện nhất cũng đang đau cả đầu, không biết giải thích ra sao với lũ nhiều chuyện này. Thật ra, Tiffany biết Yoon A dạo gần đây không trang điểm nhiều là vì mình, nhưng cậu ta không thể nào mà hình dung ra được là, Yoon như vậy không chỉ bởi nghe theo lời khuyên của cậu. Yoon A thấy được sự trân trọng mà Tiffany dành cho mình, lại rất quan tâm Fany nghĩ sao về cô nữa. Chẳng phải khi Tiffany vừa mới khen Yoon A đẹp khi không trang điểm Yoon liền lập tức thay đổi hay sao?

    Trên thực tế, Tiffany không phải một người đào hoa, cũng không phải một sắc nữ hay đi cưa cẩm người khác. Tiffany thậm chí còn chẳng biết mình như bao cô gái bình thường yêu con trai hay là…giống như đám bạn của nó. Kì cục thật, nhóm này vốn có 8 người, vừa mới kết nạp thêm Sunny là 9, vậy mà đã có đến ba cặp…không giống người thường. Thì phải chấp nhận chuyện này là sự thực, trường này lấy đâu ra con trai cho chúng nó yêu, chúng nó lâu dần xúc động với nhau cũng phải. Nhóm này chín đứa con gái đứa nào cũng đẹp nhất nhì trường thì lấy đâu chỗ cho mấy thằng con trai tầm thường xen vào? Mới ban đầu là cặp YulSic, Jessica và Yuri đã làm mưa làm gió cả cái trường khi công khai mình là cặp bách hợp nữ. Chúng nó thân mật với nhau giữa đám đông một cách vô cùng thoải mái và vô tư, chẳng cần quan tâm đến ai. Kế sau hai đứa nổi loạn này là cặp SooHyo của Soo Young và Hyo Yeon cả hai đều nổi bần bật, chàng là sắc nữ nổi tiếng được bao nhiêu em lớp dưới ngưỡng mộ, nam sinh các trường cũng đổ xô về đây cả vì nó; nàng thì là nữ sinh chân dài mặt hot girl nóng bỏng. Hai đứa này yêu nhau thế này chắc gây thù chuốc oán với không ít người. Còn nữa, tiếp cuối cùng hai đứa Sunny và Tae Yeon từ chỗ bạn bè quen biết tình cờ tự nhiên về sống chung nhà, lại còn thân mật ngủ với nhau ngay sau khi sống chung được vài tuần, chưa kể tin shock hơn cả là Tae Yeon không hề biết gì về chuyện tình cảm, còn Sunny thì vốn ngây thơ hiền lành chẳng quan tâm chuyện đôi lứa gì hết. Tae Yeon là người đầu tiên của Sunny và Sunny cô ta cũng vậy, hai người này dính nhau như đuôi sam thật khiến cho Tiffany nhiều khi cảm thấy bạn mình nó sắp yêu nhau hết rồi.

    Giờ nghĩ đi nghĩ lại, thấy chuyện hôm đó xảy ra, Yoon A cũng thật là dễ thương, thật đáng được chú ý…

    Nghĩ thêm một chút nữa, trong nhóm giờ chỉ còn Seo Joo Huyn, Yoon A và cậu ta…

    Nếu cậu ta và Yoon A trở thành một đôi, xem ra Seo Huyn lần này thảm rồi…

    Cũng không phải Seo Huyn không hiểu mấy người bạn của mình có vấn đề gì, chỉ là Seo Huyn nó như một đứa nhóc con và nó chẳng hiểu chuyện gì cả. Seo Huyn luôn là người lắng nghe hết những vấn đề của nhóm, đương nhiên thật không khó để Seo Huyn nhận ra mấy người bạn của mình đang có những mối quan hệ như thế nào, chỉ là Seo Huyn cảm thấy họ sống rất thật, họ sẵn sàng làm những gì họ nghĩ, họ cũng chưa bao giờ vì yêu người nào mà bỏ rơi cô cả. Nghĩ đến đó, Seo Huyn cũng biết mình đã không chọn nhầm bạn, và cũng sẵn sàng sống dưới sự đùm bọc của họ như cô em út nhóc tì.

    Chuyện giữa Tiffany và Yoon A hôm ở trường Seo Huyn dĩ nhiên biết đầu tiên, vì cô đã được nghe mấy đứa lớp cơ khí ở bên ngoài lớp trực nhật hôm đó kể cho hết, nhưng vẫn dứt khoát không muốn tiết lộ gì cho mấy người còn lại, một phần vì không muốn cả hai người trong cuộc phải dây vào rắc rối, phần còn lại cô lo sợ Tiffany chưa chắc chắn về tình cảm của mình dành cho Yoon A, hay có lẽ là Yoon A đang lầm tưởng rằng Tiffany có để ý đến cô rồi đến lúc Tiffany không thừa nhận lại trở nên thất vọng và đau khổ. Thực sự Seo Huyn cảm thấy rất day dứt nếu không hỏi thẳng Tiffany liệu cậu ta có tình cảm với Yoon A hay không, nhưng sợ lúc hỏi ra rồi Tiffany lại cảm thấy ngại khi phải đối diện với Seo Huyn và cả Yoon A nữa, chẳng phải lúc đó cô đã vô tình phá hoại tình cảm đang diễn biến tự nhiên của hai người họ?

    "Không biết Tiffany có thật lòng không nhỉ? "



    Câu hỏi đó cứ ám ảnh Seo Huyn suốt đoạn đường về nhà, mỗi một bước chân lại cảm giác tâm trạng khó chịu day dứt nặng xuống thêm một chút. Hôm nay ba mẹ đi làm về sớm, Seo Huyn cũng cảm thấy vui hơn chút. Cô là con một của một gia đình bình thường, ba là một nhạc sĩ không nổi tiếng, mẹ cũng là một nhân viên ở khách sạn mực thước nên cuộc sống của cô rất yên ấm, tuy nhiên ba mẹ lại thường xuyên vắng nhà, một tuần họ chỉ có thể ăn cùng nhau hai bữa tối, chính vì hạnh phúc gia đình tưởng chừng như rất quý giá nên Seo Huyn trân trọng từng ngày như vậy.

    Seo Huyn bấm chuông, chờ đợi tiếng gọi thân thuộc của ba mẹ:

    -Seo Huyn, con về ăn cơm nào!

    -Dạ - Seo Huyn lí nhí, khác với vẻ hoạt bát thường ngày của nó – Ba mẹ cứ ăn cơm trước, con có chút chuyện, lên phòng nghỉ một lát!

    -Sao vậy con?

    Seo Huyn khác lạ hơn mọi ngày khiến cho ba mẹ cô lo lắng lắm, bình thường về đến nhà có bao giờ cô con gái độc nhất của họ xỉu mặt ra như vậy, nó vốn là người vui vẻ hoạt bát lắm mà. Seo Huyn lầm lì đi lên gác, bỏ mặc cho cái balo của nó nằm sóng soài trên ghế sofa, phần cơm bố mẹ để dành cho nó cũng nằm la liệt trên bàn.

    Seo Huyn đóng cửa, thở dài ra một hơi, định soạn tin gửi cho Yoon A hỏi thăm xem ý của Yoon với Tiffany như thế nào, nhưng nghĩ nếu mình xen vào hai người đó lại mất tự nhiên nên thôi. Cô cũng dự định mời Tiffany đến nhà để nhân tiện hỏi ý cậu ta, nhưng sợ cậu ta nghĩ Seo Huyn suy nghĩ trẻ con phiền phức cũng ngại.

    Cặp đôi SunYeon dạo này cũng xa cách nhau hơn một chút, cả hai người họ giờ có lẽ có chuyện gì đó, tự dưng Tae yeon gần đây rất hay tránh ánh mắt của Sunny, lại còn không muốn trả lời mỗi khi có ai hỏi về mối quan hệ của họ.Cặp YulSic thì có lẽ từ xưa đến nay vẫn như có ranh giới gì đó như chủ-tớ, Jessica thật sự rất chiếm hữu, có lẽ cô nàng Yuri này bị hành cho mệt lắm. Yuri trông lúc nào cũng rã rời, đi học còn ngủ gật triền miên. Cặp SooHyo thì khỏi nói, do Soo Young quá ham…nên đôi khi Hyo Yeon mặt đỏ bừng lên vì hạnh phúc, có khi cặp đôi này công khai sờ mó ngay chốn công cộng. Cuối cùng chỉ có Seo Huyn là còn chút thời gian cho bản thân, nhưng thấy bạn bè nó đứa nào cũng sắp điên vì tình yêu đôi khi Seo Huyn cảm thấy mình cũng bồn chồn, đứng ngồi không yên theo.

    “ Làm sao đây nhỉ?

    Ba má thấy mình không ăn cơm, chắc chắn rất lo cho mình…

    Nhưng mà, chuyện của mấy đứa nó, giờ tính sao?

    SunYeon thì không rõ là có lục đục gì không nữa…

    YulSic, không biết được lâu bền không? Jessica độc chiếm vậy, làm sao đây? Yuri liệu có quá đầu tư vào chuyện tình cảm này không?

    SooHyoo xem ra có vẻ ổn định nhất đó…

    Mà, nếu Tiffany và Yoon A thành một cặp, đặt tên cho họ là gì nhỉ? YoonFany…? Nghe cũng hay…?”


    Một mớ bòng bong xuất hiện trong thần trí của Seo Huyn. Phải công nhận Seo Huyn là hình mẫu em út lý tưởng, nó chẳng mấy khi nghĩ cho mình, luôn luôn tìm hiểu và quan sát để tìm thấy điểm tốt ở người khác và luôn chăm sóc lo lắng cho từng người trong số họ. Có phải vì Seo Huyn là con một vốn không có anh chị em nên nó trở nên nhí nhảnh đáng yêu như thế hay không? Hay vì nó vốn không có nổi một người bạn đồng trang lứa để tâm sự? Hay vì nó quan tâm quá nhiều?

    Nghĩ nhiều, Seo Huyn cũng cảm thấy chán nản, đành lôi mấy tờ giấy nháp từ trong hộc bàn ra nghịch, tô tô vẽ vẽ mấy thứ đáng yêu vào đó, mặc kệ cho ngày mai đến trường thấy cái mặt xị ra của mấy đứa bạn nó như thế nào.

    Seo Huyn thật sự rất đáng yêu, tuy hay lo nghĩ nhưng lại hay quên, hệt như một bà cụ non.



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 15 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  10. #30
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    Default Trả lời: [SNSD] Sunny, my lady

    Gần đây Tiffany không giống như trước, suốt ngày quanh quẩn ở trong lớp, không hay ra ngoài nghỉ ra chơi, khác hẳn với mọi ngày cậu luôn luôn có thói quen ra ngoài trêu chọc vài đứa bạn cho đỡ chán. Yoon A cũng biết Tiffany gần đây đã thay đổi, nhưng không rõ sự thay đổi này đến từ đâu, không biết là do Tiffany mệt mỏi hay là do...mình cũng không biết chừng, nhưng tất nhiên Yoon A lấy tư cách gì mà hỏi chuyện đó. Tốt hơn hết cô nên im lặng còn hơn hỏi linh tinh rồi lại mang tiếng ảo tưởng.

    Chiều nay không thấy Tae Yeon trong lớp, Yoon cảm thấy buồn chán vô cùng, chắc giờ này chẳng còn cách nào ngoại trừ chạy tới bắt chuyện với Tiffany đang ngồi bên góc phần tư cuối lớp. Yoon quay lại định bắt chuyện mới để ý Tiffany nhìn cô suốt từ nãy giờ, đột nhiên đỏ mặt, Tiffany bị phát hiện thì vội vã hướng ánh nhìn của mình ra cửa sổ.

    -Tifany, dạo này cậu sao rồi?

    -Khoẻ, còn cậu? Học cùng lớp, bao lâu không hỏi han, tự nhiên cậu lại hỏi vậy là có chuyện gì?

    Tiffany nói những lời này là có ý chống chế, ém nhẹm việc cậu ta nhìn trộm Yoon suốt từ nãy giờ. Cậu đúng là kiêu căng phách lối lạnh lùng khó chịu, chỉ được mỗi một lần cậu ta tử tế với Yoon A cầm lấy bàn tay cô mà xoa vào sao lại khiến cô nhớ nhung yêu thích cậu ta như thế này.

    -À, không... Chỉ là lâu rồi bọn mình không nói chuyện...

    -Là cậu không bắt chuyện với tôi, tôi và cậu cùng lớp còn phải khách sáo vậy ư?

    Tiffany nói xong thì bật cười khúc khích, bất chấp mặt Yoon A đã đỏ lên thêm một chút nữa.

    -Thì...tôi muốn nói chuyện với Fany...

    -Vậy thì tốt. Cậu dạo này cũng thay đổi nhiều lắm.

    -Tôi..? - Bị Tiffany nói đến bản thân mình, Yoon A bất giác sững lại vài giây - Tôi thay đổi gì rồi sao?

    -Mọi ngày cậu hay trang điểm là vậy, giờ sao lại để mặt mộc nhiều vậy?

    -Tôi...à...đôi khi cũng nên để da mặt thở chút xíu...

    -Mọi ngày cậu nghĩ được nhiều vậy sao?

    Tiffany này hôm nay kì cục lại hỏi gặng nhiều như thế làm Yoon A bí lời, chẳng biết trả lời ra sao. Bình thường cậu ta đâu hay hỏi nhiều như thế, thái độ cũng rất điềm đạm dịu dàng chứ không như hôm nay chút nào. Cái cách cậu ta đang nói chuyện với cô...một là cậu ta ghét cô, cảm thấy khó chịu muốn nói móc nói mỉa gì cô, hai là muốn bức cô đến mức phải thừa nhận cô không còn như trước vì bị cậu ta làm cho thay đổi.

    " Làm sao Fany biết được mình thay đổi vì cậu ấy? "

    " Rõ ràng Tiffany không thể biết gì được...?"

    2864914_1341903219200-19res_500_400

    Yoon A ấp úng, mặt mỗi lúc một đỏ như say nắng, lùi lại vài bước tựa lưng vào phía mép tường bên cạnh, phong thái có chút thụ động rõ ràng, tỏ ra hoang mang về thái độ có chút khiếm nhã của Tiffany. Fany may sao cũng biết cậu ta hỏi hơi quá, thu lời lại đôi chút cho bầu không khí đỡ căng thẳng:

    -Thôi được rồi, có ra sao thì cậu cũng quên đi, tôi không có ý nói gì khiến cậu phải nghĩ nhiều.

    -Ừm...Yoon A cứ nghĩ... Đã nói gì...làm cậu giận...

    -Tôi? - Tiffany bật cười lần nữa, song cố nhịn lại để không làm Yoon A tiếp tục sợ - Tôi có làm gì cậu đâu? Sao cậu nghĩ tôi cáu.?

    -Thì...hay là...Tiffany không thích tôi như bây giờ?

    -Trời ơi, Yoon ! - Tiffany giơ tay đặt lên tóc Yoon, vuốt nhẹ những sợi tóc mai dài có mùi thơm nhẹ nhàng của hương hoa - Tôi mừng còn không được, cậu rất đẹp. Cậu khi không trang điểm thật sự đẹp, tôi nói với cậu rồi mà.

    -Tôi...chỉ là tôi...tôi cứ lo cậu không thích?

    -Haha... - Tiffany tiến lại gần Yoon A hơn - Cảm nghĩ của tôi ra sao đối với cậu quan trọng lắm hay sao?

    Ánh mắt Tiffany có chút thay đổi, đột nhiên trở nên lạnh lẽo, lại có chút gì đó sắc bén như muốn phơi bày, khám phá tâm tư suy nghĩ của Yoon, khiến Yoon A cảm thấy lạnh người, cũng không hiểu Tiffany định làm gì.

    -Tiffany...cậu...?

    -Cậu đang nghĩ gì?

    -Tôi...Yoon không biết...

    -Sao lại không biết? Trong đầu cậu lúc này có gì?

    -Khô...không...

    -Tôi thấy ánh mắt cậu lúc nãy nhìn tôi, có nhiều hơn như thế mà?

    Tiffany đặt tay lên bầu ngực Yoon A, tự nhiên bóp chặt lấy ngực phải, ngang nhiên cởi từng chiếc khuy mặc cho Yoon A đang bàng hoàng còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra. Ngực Yoon A nhỏ chứ không lớn như của Sunny, chạm vào có thể rờ được giữa hai bầu ngực đó là những chiếc xương lồng ngực nhô lên rõ mồn một. Yoon A không lựa chọn những chiếc áo cúp ngực gợi cảm để tôn lên vòng một của mình mà trái lại lúc nào cũng mặc những chiếc áo quây nịt ngực, khiến cho bầu ngực đó đã nhỏ lại nhỏ thêm. Cá nhân Tiffany cảm thấy khá khó chịu, mình vẫn bị cuốn hút, song cảm thấy vẻ rụt rè này cùng với bộ ngực nhỏ con đó, cậu cảm giác như mình là một kẻ ấu dâm.

    -Tiffany...Tiffany làm gì vậy...?

    -Mặt cậu đang đỏ lên này...

    -Đừng...đừng...dừng lại đi mà...làm ơn...

    Mặt Yoon A đỏ ửng lên rồi, chắc bên dưới hạ bộ cũng không được ổn. Chết tiệt, chuông hết giờ ra chơi đã điểm, làm gì cậu ta ở đây cũng không ổn, chắc phải đưa cậu ta đi đâu đó rồi làm gì thì làm.

    -Được rồi, đi theo tôi...

    Tiffany cứ cầm tay Yoon A kéo đi thật nhanh ra khỏi lớp, dọc theo dãy hành lang đến phòng vệ sinh, mặc cho Yoon A lúng túng cứ giữ lấy chiếc áo đang bị banh hết khuy, lộ cả mảng da trắng phơi ra lấp ló dưới bàn tay cô đang ra sức che chắn. Chết thật, nếu có ai đó thấy mình đang như thế này, chắc chắn mình sẽ không xong mất !

    " Tiffany...cậu ấy định làm gì mình đây?"

    " Mình...mình chết mất, không kiểm soát nổi mất?"

    " Rõ ràng là Yoon A, mày làm sao vậy?"

    " Mày có bạn trai cơ mà, lẽ nào mày cũng giống như SunYeon, YulSic và SooHyo sao?"

    " Nếu Tiffany cưỡng hiếp mình...mình có đồng ý hay không?"

    Dọc đường đi Yoon A cứ nhắm mắt cầu mong cho những chuyện cô nghĩ không xảy ra, đúng, những chuyện như thế này không bao giờ nên xảy ra. Cô không thể để Tiffany có thể làm gì cô khi cô còn...không hiểu rõ bản thân mình thế nào. Liệu có phải Yoon A bản thân cô thực sự là lesbian không, hay là cô chỉ nhất thời bị đụng chạm ngọt ngào bởi Tiffany mà xúc động quá rồi? Cô phải làm thế nào để nhận ra được ý muốn của mình đây?

    Mọi thứ dần dần trở thành một mớ hỗn độn, thật sự rất phức tạp, bám lấy tâm trí đang hoảng loạn của Yoon A...

    -Cậu. - Tiffany nói như ra lệnh - Làm tình với tôi đi!

    -Fany, không thể được mà... Cậu đừng khiến tôi khó xử...

    -Có gì mà khó xử? Cậu không muốn hay sao?

    Vừa nói, Tiffany vừa luồn tay xuống, bóp chặt lấy phía dưới của Yoon A. Nơi đáy quần lót mình Yoon A có thể cảm thấy rõ ràng những thể dịch nhũ bạch xối ra, mặt cô nóng lên, môi cong hơn đôi chút. Yoon A không rõ cảm giác này là sao, chỉ thấy ở chỗ đó có sự vận động mạnh mẽ, co thắt không ngừng như muốn thúc giục bàn tay Tiffany ép sâu vào hơn nữa. Sự thô bạo của Tiffany mỗi lúc một phát tiết ra, cậu ta không còn nể nang gì đến cảm giác của Yoon A nữa rồi, cứ bóp mạnh hơn nữa khu vực nhạy cảm đó, rồi chà sát những ngón tay mình dọc theo cửa mình Yoon A trước khi đặt những ngón tay thon dài án ngữ sâu trong âm hộ cô, cố gắng khám phá hết tất cả những gì có trong đó, càng lấn sâu cơ thể Yoon phản ứng càng mạnh, cơ vòng âm hộ đã co đến mức tối đa, kéo theo cả những dây thần kinh cảm giác nơi hai cặp đùi thon nõn của Yoon cứ đôi lúc là giật lên theo chuyển động của tay Tiffany, miệng cô bắt đầu trào ra chút nước, ánh mắt trở nên hoang dại thèm muốn hơn nữa, rên rỉ thành thanh âm bên tai Tiffany những lời nói dối trắng trợn, trái ngược với dục vọng trong lòng luôn thôi thúc như muốn nói " Tiffany cậu thô bạo nữa đi! ":

    -Agh...đừng mà...

    -Cậu thèm lắm, chẳng phải vậy sao?

    -Cậu đừng ép tôi...làm ơn...

    -Được, vậy không ép nữa, tôi để cậu tự do!

    Tiffany nhanh tay rút ra khỏi cửa mình cô nàng tội nghiệp Yoon A, nhanh chóng và dứt khoát không chần chừ chút gì. Sự khắc nghiệt này của Tiffany khiến Yoon A được buông ra, có chút gì đó nuối tiếc, muốn níu kéo lại những động chạm, những hưng phấn làm nóng mặt ban nãy. Cả người Yoon A như muốn khuỵu xuống, vẫn chưa hết bần thần về cảm giác lúc nãy, vừa lạ lẫm vừa táo bạo khủng khiếp.

    3145493_1359925683611-51res_500_452

    Tiffany mặc kệ cho Yoon A ngồi thụp xuống một cách vô lực bên cạnh bồn rửa tay, lập tức đi khỏi nơi này không do dự.

    Tifany đi khỏi rồi, tự nhiên Yoon A cảm thấy mệt muốn ngất đi, nhìn xuống chân mình lại thấy có hai hàng máu chảy chạy dọc bắp chân còn chưa kịp khô.

    "Mình... Đây là..."

    "Lần đầu của mình..."

    "Cảm giác này là sao vậy...?"

    "Tệ thật..."

    Lồm cồm bò vào trong gian vệ sinh, Yoon A lập tức đóng chặt cánh cửa lại, không để ai nhìn thấy cô trong bộ dạng này. Hạ bộ của Yoon đau nhức, cả người ê ẩm. Cô lập tức đi rửa mặt, làn nước mát xoa dịu tất cả những cảm xúc cô vừa có, từng sự nhục nhã, từng sự khoái lạc vừa nãy cứ thế rửa trôi đi cả.

    “Yoon A, sao lại ở đây?”

    Yoon A thấy có người gọi mình, lập tức quay lại thì nhìn thấy Seo Huyn đang lúi húi đi vào. Trông cô nàng Seo Huyn này lúc nào cũng rất đáng yêu, nhiều khi vô tư một cách thái quá, không giống như cô lúc nào cũng lo toan về mọi

    chuyện từ tiền mua quần áo mỹ phẩm cho đến giày dép, giờ lại thêm cả mối quan hệ giữa mình và Fany.

    -Chào cậu, Seo Huyn, cậu đến đúng lúc quá!

    -Ừ, trông cậu có vẻ mệt mỏi?

    Ánh mắt Seo Huyn nhìn cô từ đầu đến chân, có phần hơi lo lắng, làm Yoon A chẳng biết nói thế nào nữa. Hoàn cảnh của cô thực sự rất éo le:

    -Tôi…vừa ở đây…với Fany…

    Seo Huyn cũng không ngạc nhiên khi thấy đầu tóc Yoon A xõa xượi, áo quần xộc xệch, rõ ràng hai người họ vừa có một pha âu yếm trong này:

    -Tôi hiểu.

    -Cũng không còn sớm nữa, vào lớp đi, tôi kể cho cậu nghe.

    Seo Huyn không dám nói gì, lo sợ của cô về mối quan hệ này, cuối cùng cũng xảy ra thành hiện thực. Cô không biết mình có nên nói ra cho Yoon A biết không, hay sẽ giữ im lặng.

    Cả đoạn đường đi cùng Yoon A, Seo Huyn vẫn nâng lên đặt xuống, không thể nói gì được.



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 16 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

Trang 3/4 đầuđầu 1234 cuốicuối

Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •