Home
  • Register
  • Login

Xem Kết Quả Phiếu: các bạn thích bài viết này không ?

Số người bỏ phiếu
8. You may not vote on this poll
  • Thích

    7 87.50%
  • Không thích

    1 12.50%
Trang 4/4 đầuđầu ... 234
kết quả từ 31 tới 39 trên 39

Ðề tài: [SNSD] Sunny, my lady

  1. #31
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: Chapter 16

    Gần đây Tiffany không giống như trước, suốt ngày quanh quẩn ở trong lớp, không hay ra ngoài nghỉ ra chơi, khác hẳn với mọi ngày cậu luôn luôn có thói quen ra ngoài trêu chọc vài đứa bạn cho đỡ chán. Yoon A cũng biết Tiffany gần đây đã thay đổi, nhưng không rõ sự thay đổi này đến từ đâu, không biết là do Tiffany mệt mỏi hay là do...mình cũng không biết chừng, nhưng tất nhiên Yoon A lấy tư cách gì mà hỏi chuyện đó. Tốt hơn hết cô nên im lặng còn hơn hỏi linh tinh rồi lại mang tiếng ảo tưởng.

    Chiều nay không thấy Tae Yeon trong lớp, Yoon cảm thấy buồn chán vô cùng, chắc giờ này chẳng còn cách nào ngoại trừ chạy tới bắt chuyện với Tiffany đang ngồi bên góc phần tư cuối lớp. Yoon quay lại định bắt chuyện mới để ý Tiffany nhìn cô suốt từ nãy giờ, đột nhiên đỏ mặt, Tiffany bị phát hiện thì vội vã hướng ánh nhìn của mình ra cửa sổ.

    -Tifany, dạo này cậu sao rồi?

    -Khoẻ, còn cậu? Học cùng lớp, bao lâu không hỏi han, tự nhiên cậu lại hỏi vậy là có chuyện gì?

    Tiffany nói những lời này là có ý chống chế, ém nhẹm việc cậu ta nhìn trộm Yoon suốt từ nãy giờ. Cậu đúng là kiêu căng phách lối lạnh lùng khó chịu, chỉ được mỗi một lần cậu ta tử tế với Yoon A cầm lấy bàn tay cô mà xoa vào sao lại khiến cô nhớ nhung yêu thích cậu ta như thế này.

    -À, không... Chỉ là lâu rồi bọn mình không nói chuyện...

    -Là cậu không bắt chuyện với tôi, tôi và cậu cùng lớp còn phải khách sáo vậy ư?

    Tiffany nói xong thì bật cười khúc khích, bất chấp mặt Yoon A đã đỏ lên thêm một chút nữa.

    -Thì...tôi muốn nói chuyện với Fany...

    -Vậy thì tốt. Cậu dạo này cũng thay đổi nhiều lắm.

    -Tôi..? - Bị Tiffany nói đến bản thân mình, Yoon A bất giác sững lại vài giây - Tôi thay đổi gì rồi sao?

    -Mọi ngày cậu hay trang điểm là vậy, giờ sao lại để mặt mộc nhiều vậy?

    -Tôi...à...đôi khi cũng nên để da mặt thở chút xíu...

    -Mọi ngày cậu nghĩ được nhiều vậy sao?

    Tiffany này hôm nay kì cục lại hỏi gặng nhiều như thế làm Yoon A bí lời, chẳng biết trả lời ra sao. Bình thường cậu ta đâu hay hỏi nhiều như thế, thái độ cũng rất điềm đạm dịu dàng chứ không như hôm nay chút nào. Cái cách cậu ta đang nói chuyện với cô...một là cậu ta ghét cô, cảm thấy khó chịu muốn nói móc nói mỉa gì cô, hai là muốn bức cô đến mức phải thừa nhận cô không còn như trước vì bị cậu ta làm cho thay đổi.

    " Làm sao Fany biết được mình thay đổi vì cậu ấy? "

    " Rõ ràng Tiffany không thể biết gì được...?"




    Yoon A ấp úng, mặt mỗi lúc một đỏ như say nắng, lùi lại vài bước tựa lưng vào phía mép tường bên cạnh, phong thái có chút thụ động rõ ràng, tỏ ra hoang mang về thái độ có chút khiếm nhã của Tiffany. Fany may sao cũng biết cậu ta hỏi hơi quá, thu lời lại đôi chút cho bầu không khí đỡ căng thẳng:

    -Thôi được rồi, có ra sao thì cậu cũng quên đi, tôi không có ý nói gì khiến cậu phải nghĩ nhiều.

    -Ừm...Yoon A cứ nghĩ... Đã nói gì...làm cậu giận...

    -Tôi? - Tiffany bật cười lần nữa, song cố nhịn lại để không làm Yoon A tiếp tục sợ - Tôi có làm gì cậu đâu? Sao cậu nghĩ tôi cáu.?

    -Thì...hay là...Tiffany không thích tôi như bây giờ?

    -Trời ơi, Yoon ! - Tiffany giơ tay đặt lên tóc Yoon, vuốt nhẹ những sợi tóc mai dài có mùi thơm nhẹ nhàng của hương hoa - Tôi mừng còn không được, cậu rất đẹp. Cậu khi không trang điểm thật sự đẹp, tôi nói với cậu rồi mà.

    -Tôi...chỉ là tôi...tôi cứ lo cậu không thích?

    -Haha... - Tiffany tiến lại gần Yoon A hơn - Cảm nghĩ của tôi ra sao đối với cậu quan trọng lắm hay sao?

    Ánh mắt Tiffany có chút thay đổi, đột nhiên trở nên lạnh lẽo, lại có chút gì đó sắc bén như muốn phơi bày, khám phá tâm tư suy nghĩ của Yoon, khiến Yoon A cảm thấy lạnh người, cũng không hiểu Tiffany định làm gì.

    -Tiffany...cậu...?

    -Cậu đang nghĩ gì?

    -Tôi...Yoon không biết...

    -Sao lại không biết? Trong đầu cậu lúc này có gì?

    -Khô...không...

    -Tôi thấy ánh mắt cậu lúc nãy nhìn tôi, có nhiều hơn như thế mà?

    Tiffany đặt tay lên bầu ngực Yoon A, tự nhiên bóp chặt lấy ngực phải, ngang nhiên cởi từng chiếc khuy mặc cho Yoon A đang bàng hoàng còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra. Ngực Yoon A nhỏ chứ không lớn như của Sunny, chạm vào có thể rờ được giữa hai bầu ngực đó là những chiếc xương lồng ngực nhô lên rõ mồn một. Yoon A không lựa chọn những chiếc áo cúp ngực gợi cảm để tôn lên vòng một của mình mà trái lại lúc nào cũng mặc những chiếc áo quây nịt ngực, khiến cho bầu ngực đó đã nhỏ lại nhỏ thêm. Cá nhân Tiffany cảm thấy khá khó chịu, mình vẫn bị cuốn hút, song cảm thấy vẻ rụt rè này cùng với bộ ngực nhỏ con đó, cậu cảm giác như mình là một kẻ ấu dâm.

    -Tiffany...Tiffany làm gì vậy...?

    -Mặt cậu đang đỏ lên này...

    -Đừng...đừng...dừng lại đi mà...làm ơn...

    Mặt Yoon A đỏ ửng lên rồi, chắc bên dưới hạ bộ cũng không được ổn. Chết tiệt, chuông hết giờ ra chơi đã điểm, làm gì cậu ta ở đây cũng không ổn, chắc phải đưa cậu ta đi đâu đó rồi làm gì thì làm.

    -Được rồi, đi theo tôi...

    Tiffany cứ cầm tay Yoon A kéo đi thật nhanh ra khỏi lớp, dọc theo dãy hành lang đến phòng vệ sinh, mặc cho Yoon A lúng túng cứ giữ lấy chiếc áo đang bị banh hết khuy, lộ cả mảng da trắng phơi ra lấp ló dưới bàn tay cô đang ra sức che chắn. Chết thật, nếu có ai đó thấy mình đang như thế này, chắc chắn mình sẽ không xong mất !

    " Tiffany...cậu ấy định làm gì mình đây?"

    " Mình...mình chết mất, không kiểm soát nổi mất?"

    " Rõ ràng là Yoon A, mày làm sao vậy?"

    " Mày có bạn trai cơ mà, lẽ nào mày cũng giống như SunYeon, YulSic và SooHyo sao?"

    " Nếu Tiffany cưỡng hiếp mình...mình có đồng ý hay không?"

    Dọc đường đi Yoon A cứ nhắm mắt cầu mong cho những chuyện cô nghĩ không xảy ra, đúng, những chuyện như thế này không bao giờ nên xảy ra. Cô không thể để Tiffany có thể làm gì cô khi cô còn...không hiểu rõ bản thân mình thế nào. Liệu có phải Yoon A bản thân cô thực sự là lesbian không, hay là cô chỉ nhất thời bị đụng chạm ngọt ngào bởi Tiffany mà xúc động quá rồi? Cô phải làm thế nào để nhận ra được ý muốn của mình đây?

    Mọi thứ dần dần trở thành một mớ hỗn độn, thật sự rất phức tạp, bám lấy tâm trí đang hoảng loạn của Yoon A...

    -Cậu. - Tiffany nói như ra lệnh - Làm tình với tôi đi!

    -Fany, không thể được mà... Cậu đừng khiến tôi khó xử...

    -Có gì mà khó xử? Cậu không muốn hay sao?

    Vừa nói, Tiffany vừa luồn tay xuống, bóp chặt lấy phía dưới của Yoon A. Nơi đáy quần lót mình Yoon A có thể cảm thấy rõ ràng những thể dịch nhũ bạch xối ra, mặt cô nóng lên, môi cong hơn đôi chút. Yoon A không rõ cảm giác này là sao, chỉ thấy ở chỗ đó có sự vận động mạnh mẽ, co thắt không ngừng như muốn thúc giục bàn tay Tiffany ép sâu vào hơn nữa. Sự thô bạo của Tiffany mỗi lúc một phát tiết ra, cậu ta không còn nể nang gì đến cảm giác của Yoon A nữa rồi, cứ bóp mạnh hơn nữa khu vực nhạy cảm đó, rồi chà sát những ngón tay mình dọc theo cửa mình Yoon A trước khi đặt những ngón tay thon dài án ngữ sâu trong âm hộ cô, cố gắng khám phá hết tất cả những gì có trong đó, càng lấn sâu cơ thể Yoon phản ứng càng mạnh, cơ vòng âm hộ đã co đến mức tối đa, kéo theo cả những dây thần kinh cảm giác nơi hai cặp đùi thon nõn của Yoon cứ đôi lúc là giật lên theo chuyển động của tay Tiffany, miệng cô bắt đầu trào ra chút nước, ánh mắt trở nên hoang dại thèm muốn hơn nữa, rên rỉ thành thanh âm bên tai Tiffany những lời nói dối trắng trợn, trái ngược với dục vọng trong lòng luôn thôi thúc như muốn nói " Tiffany cậu thô bạo nữa đi! ":

    -Agh...đừng mà...

    -Cậu thèm lắm, chẳng phải vậy sao?

    -Cậu đừng ép tôi...làm ơn...

    -Được, vậy không ép nữa, tôi để cậu tự do!

    Tiffany nhanh tay rút ra khỏi cửa mình cô nàng tội nghiệp Yoon A, nhanh chóng và dứt khoát không chần chừ chút gì. Sự khắc nghiệt này của Tiffany khiến Yoon A được buông ra, có chút gì đó nuối tiếc, muốn níu kéo lại những động chạm, những hưng phấn làm nóng mặt ban nãy. Cả người Yoon A như muốn khuỵu xuống, vẫn chưa hết bần thần về cảm giác lúc nãy, vừa lạ lẫm vừa táo bạo khủng khiếp.




    Tiffany mặc kệ cho Yoon A ngồi thụp xuống một cách vô lực bên cạnh bồn rửa tay, lập tức đi khỏi nơi này không do dự.

    Tifany đi khỏi rồi, tự nhiên Yoon A cảm thấy mệt muốn ngất đi, nhìn xuống chân mình lại thấy có hai hàng máu chảy chạy dọc bắp chân còn chưa kịp khô.

    "Mình... Đây là..."

    "Lần đầu của mình..."

    "Cảm giác này là sao vậy...?"


    "Tệ thật..."

    Lồm cồm bò vào trong gian vệ sinh, Yoon A lập tức đóng chặt cánh cửa lại, không để ai nhìn thấy cô trong bộ dạng này. Hạ bộ của Yoon đau nhức, cả người ê ẩm. Cô lập tức đi rửa mặt, làn nước mát xoa dịu tất cả những cảm xúc cô vừa có, từng sự nhục nhã, từng sự khoái lạc vừa nãy cứ thế rửa trôi đi cả.

    “Yoon A, sao lại ở đây?”


    Yoon A thấy có người gọi mình, lập tức quay lại thì nhìn thấy Seo Huyn đang lúi húi đi vào. Trông cô nàng Seo Huyn này lúc nào cũng rất đáng yêu, nhiều khi vô tư một cách thái quá, không giống như cô lúc nào cũng lo toan về mọi

    chuyện từ tiền mua quần áo mỹ phẩm cho đến giày dép, giờ lại thêm cả mối quan hệ giữa mình và Fany.

    -Chào cậu, Seo Huyn, cậu đến đúng lúc quá!

    -Ừ, trông cậu có vẻ mệt mỏi?

    Ánh mắt Seo Huyn nhìn cô từ đầu đến chân, có phần hơi lo lắng, làm Yoon A chẳng biết nói thế nào nữa. Hoàn cảnh của cô thực sự rất éo le:

    -Tôi…vừa ở đây…với Fany…

    Seo Huyn cũng không ngạc nhiên khi thấy đầu tóc Yoon A xõa xượi, áo quần xộc xệch, rõ ràng hai người họ vừa có một pha âu yếm trong này:

    -Tôi hiểu.

    -Cũng không còn sớm nữa, vào lớp đi, tôi kể cho cậu nghe.

    Seo Huyn không dám nói gì, lo sợ của cô về mối quan hệ này, cuối cùng cũng xảy ra thành hiện thực. Cô không biết mình có nên nói ra cho Yoon A biết không, hay sẽ giữ im lặng.

    Cả đoạn đường đi cùng Yoon A, Seo Huyn vẫn nâng lên đặt xuống, không thể nói gì được.



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 16 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  2. #32
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: Chapter 17

    Chủ nhật này, ba mẹ Tae Yeon từ bên Mỹ sẽ về thăm nhà…!

    Đây thật sự, là một bất ngờ rất, rất lớn đối với Tae Yeon.

    Có nằm mơ nó cũng không nghĩ được là ba mẹ sẽ có lúc về thăm nó.

    Tae Yeon sau khi nhận được điện thoại, lập tức chạy đến siêu thị nơi Sunny mua đồ để tìm cô. Sunny đang ở quầy rau củ, tay xách một túi đồ khổng lồ với cả tá mì ly ngổn ngang bên trong:

    -A, Tae…Sao cậu lại tới đây, chẳng phải đã nói rõ cậu phải ở nhà canh nồi súp rồi sao? Lát nữa nước mà trào ra ngoài là không có gì ăn đâu!

    -Cậu trật tự đi, shhh…. – Tae Yeon kéo tay Sunny vào góc khuất chứa đồ trong kho siêu thị, nhất định không thể để cô nàng này to mồm nói oang lên được.

    Tae Yeon bữa nay lấm la lấm lét, bộ dạng nó cứ quýnh cả lên làm Sunny chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra, bị nó lôi lệt xệt, tiếng đôi dép tông xỏ ngón ma sát với sàn đá hoa kêu đánh xẹt một đường dài. Sunny giật điếng mình, cứ ngỡ Tae Yeon định sàm sỡ cô ngay chỗ đông người như thế này, có phần hơi co người ra đằng sau tránh né cái nhìn của Tae:

    -Cậu…cậu có sao không vậy? Đừng…đừng có mà…đây là chỗ đông nguời…

    -Không! Nghe tôi nói đây này, cậu định nghĩ bậy bạ cái gì vậy hả?

    -Không phải là…- Sunny đỏ mặt, ngượng ngùng vì hóa ra mình suy nghĩ đen tối – Vậy…cậu đến đây làm gì? Có chuyện gì mà bí mật thế chứ?

    -Chả có gì, nghe cho kĩ đây, ba mẹ tôi sắp về!



    -Hả?

    Sunny ngạc nhiên, tự nhiên có chút vui mừng rồi phụng phịu bất chợt:

    -Vậy…tôi và mẹ sẽ dọn đi…

    -Nói gở! – Tae Yeon vỗ đầu Sunny, mày cau lại – Cậu không phải đi đâu cả!

    -Làm sao có thể? Ba mẹ cậu về đây, tôi lấy tư cách gì để ở nhà cậu?

    -Làm hầu gái của tôi!

    Sunny không tin vào tai mình, Tae Yeon đúng là người có bệnh.

    -Không thể nào chứ, cậu đang nghĩ gì mà lại có ý tưởng đó chứ?

    -Tôi nghiêm túc đấy! – Tae Yeon đặt tay lên trán Sunny, rồi bất chợt vỗ vỗ vài cái ra điều như hay ho lắm – Bố mẹ tôi là những người thật sự rất khác thường!

    -Khác thường hay không, tôi cũng không thể ở nhà cậu trong tư thế đó được! Hầu gái cũng được thôi, nhưng làm gì có chuyện hầu gái đưa cả mẹ về ở nhà chủ chứ?

    -Sao cậu phải câu nệ thế chứ, cậu sợ ai sao? Cậu sợ ba mẹ tôi à?

    -Ughm, liệu họ có đánh giá tôi chăng?

    -Tôi mới là chủ nhà! Không phải họ ! Cậu sợ gì hả?

    -Họ là bố mẹ của cậu đấy!

    -Ừ, tôi biết. Nhưng tôi là chủ nhà, cậu đừng lo!

    Sunny bắt đầu ái ngại nhìn Tae Yeon. Cô không biết sau này mình sẽ phải làm sao?

    ***


    Bố mẹ Sunny đúng y hẹn về nhà ngay chủ nhật, đúng vào ngày đó Tae Yeon đi nhà thờ, còn Sunny thì ở nhà do không có việc gì làm.

    Từ phía ngoài cổng đã nghe thấy tiếng động cơ xe, Sunny nhẹ nhàng ra mở cửa.

    -Hai bác…là?

    -Cô…là ai nhỉ? Trông trạc tuổi như chủ nhà ? Đây có phải nhà của Kim Tae Yeon không?

    -Ồ vâng ! – Sunny mỉm cười nhẹ nhàng như nắng sớm, cô biết chắc chắn đó là bố mẹ của Tae Yeon, mình cũng nên tạo ấn tượng tốt – Con chào hai bác! Hai bác vào nhà đi ạ, Tae Yeon đang đi nhà thờ mất rồi ạ.

    -Cháu… - Mẹ Tae Yeon hơi ngờ ngợ - cháu là ai vậy?

    -Cháu là Sunny, là…người giúp việc mới của Tae Yeon…

    -Ủa, Tae Yeon nó chịu thuê người giúp việc hay sao? Vậy…tốt quá! Chào cháu! – Bố Sunny rất nhiệt tình niềm nở, lập tức chạy ra vỗ vai Sunny – Cháu chắc chỉ trạc tuổi Tae Yeon thôi nhỉ?

    -Vâng, cháu học cùng trường với Tae Yeon luôn đấy ạ! – Sunny vừa nói, vừa giúp hai bác chuyển đồ đạc vào trong nhà, cô khệ nệ xách vali vừa lo ngại không biết liệu gia đình Tae Yeon nghĩ về mình như thế nào nữa đây.

    -Ủa, cùng trường sao? - Mẹ Tae Yeon cũng vui vẻ cười tiếp chuyện Sunny - Vậy là hai cháu là bạn, chứ đâu có quan hệ chủ nhà và giúp việc ở đây nữa? Ồ bác rất vui vì được biết có người muốn chơi với Tae Yeon, bác hi vọng cháu thích nó!

    Sunny chỉ cười không hiểu tại sao cả nhà Tae Yeon ai cũng nói về cậu ta tệ như vậy, hay mối quan hệ giữa Tae Yeon và ba mẹ cậu ấy vốn đã không tốt như cô tưởng. Trong lòng cô thật sự rối bời, vừa muốn hỏi hai bác vừa ngập ngừng như không, đành theo hai người vào lối trong nhà, nơi mẹ Sunny đang chuẩn bị vài món đồ ăn cay yêu thích trong bếp.

    -Ủa, chị là...? - Ba Tae Yeon ngạc nhiên, cũng hơi có chút bỡ ngỡ, miệng vẫn như đang mỉm cười - Chị là...mẹ Sunny?

    - Ồ, thật ngại quá...Chào anh chị...! Vâng, phải, tôi là mẹ của Soon Kyu Sunny đây ạ!

    -Thật tốt quá, vậy là có hai mẹ con chị chăm sóc cho Tae Yeon nhà chúng tôi rồi, tôi rất vui!

    Mẹ Tae Yeon chạy tới, lập tức vơ lấy chiếc tạp dề vào bếp, cùng phụ một tay với mẹ Sunny, khiến cô cảm thấy hai người họ thật thân thiện làm sao. Không rõ Tae Yeon đã giới thiệu hai mẹ con cô với hai bác nhiều chưa, nhưng rõ ràng hai người họ cư xử rất có thiện chí và hiếu khách, khác xa với những lời cảnh báo của Tae.

    -Vậy...Cháu, à đúng rồi, gọi cháu là Sunny hay Soon Kyu nhỉ?

    -Bình thường thì Tae Yeon hay gọi cháu là Sunny, hay là hai bác cứ gọi cháu là Sunny ạ!



    -Ồ, vậy...Sunny...cháu quen với Tae Yeon nhà bác...thế nào nhỉ?

    -À...cháu cũng nói rồi ạ...cháu là người giúp việc của bạn ấy...ạ...

    -Chỉ vậy thôi sao? - Ba Tae Yeon vừa nhấc cốc trà nóng lên môi nhấp một ngụm nhỏ, chợt buông xuống đặt chiếc tách nhẹ lên bàn, mày hơi nhíu lại đôi chút.

    -À... - Sunny thấy phản ứng ấy thì bắt đầu đỏ mặt, cứ nghĩ đến quan hệ "chủ tớ" mà cô và Tae Yeon đang có, ấp úng không biết nói sao - Vâng...

    -Thế thì, haha...cháu hãy cố gắng để có một mối quan hệ tốt hơn với Tae Yeon nhà bác nhé!

    Câu nói của ông làm Sunny giật bắn mình, luống cuống gãi đầu vuốt tóc, vẻ mặt ngượng ngùng mỗi lúc một lộ rõ hơn:

    -À...vâng...cháu...cháu...

    -Xem cháu này, haha, con bé này dễ thương quá!

    Mẹ Sunny và mẹ của Tae Yeon ở trong bếp cả hai đều phá lên cười, đánh tan không khí căng thẳng ban nãy khi Sunny cứ lớ ngớ không biết hồi đáp ra sao trước câu nói khó hiểu của ba Tae Yeon. Sunny cảm thấy mình thật muốn độn thổ vì xấu hổ, rõ ràng ba Tae Yeon mới chỉ nói như vậy thôi mà đã khiến cô ngượng đến thế này rồi, sau này ở cùng với Tae Yeon trước mặt bác ấy thì làm sao dám đối mặt? Sunny cầu nguyện Chúa giờ này cho Tae Yeon về nhà luôn đi cho rồi, chỉ cần cậu ta về may ra còn biết đối diện với hai người ba mẹ kì cục này như thế nào.

    -Ba, mẹ!

    Đúng là vừa nhắc tới Tào Tháo Tào Tháo liền tới Tae đã về.

    -Ồ, Tae Yeon, lâu không gặp con lớn ra nhiều đấy!

    -Vâng, phải rồi, ba mẹ làm con vui lắm đấy, cảm kích chết đi được!

    Tae Yeon cười nửa miệng, vừa cười vừa như sắp cáu, từng chữ nói mà như mỉa mai, làm hai mẹ con Sunny không hiểu chuyện gì cả hai đều lúng túng, cách đối xử thế này không phải là một cách nói chuyện bình thường của một đứa con lâu ngày không được thấy ba mẹ.

    -Tae Yeon, con dạo này còn biết nói giọng đó nữa!

    -Còn phải nói, đã mười mấy năm rồi, chưa một ngày ba mẹ về thăm con, thế này là thế nào hả? Có biết con sắp chết vì mong ba mẹ về rồi không?

    -Thì...ba mẹ xin lỗi con, nhưng cả hai chúng ta đều bận mà...

    -Bận? Bận với ba cái thứ âm nhạc quỷ quái đó, ba mẹ sắp quên mặt con rồi!

    Tae Yeon cau có, mặt phụng phịu như đứa trẻ con bị giành mất quà,trông nó tội nghiệp chết đi được. Sunny và mẹ đến giờ mới ngớ người ra, hóa ra hai người này là nhạc sĩ sống bên nước ngoài, đã lâu Tae Yeon không được gặp họ một lần nào, nên có phản ứng này cũng thật là đáng thương cho cậu ta.

    -Ba mẹ không có thời gian đùa với con đâu Tae Yeon! Con giận ba mẹ lại đi luôn đấy?

    Tae Yeon lúc này mới giãn cặp mày nó ra đôi chút, ngước lên nhìn ba mẹ:

    -Con...con chỉ đùa một tí, ba mẹ tỏ thái độ chấp nhặt, đòi đi ngay sao?

    -Đâu có, vì biết là con đùa, ba mẹ mới dọa con cho vui!

    -Vẫn đáng ghét y như ngày nào ấy, sao ba mẹ không ở tịt bên đó luôn đi, về thăm con mục đích chính là chọc tức con à?

    Ba Tae Yeon phì cười, rót cho Tae Yeon một tách trà nóng:

    -Ba mẹ về đây để xem con sống thế nào, tiện hỏi con đã để mắt đến ai chưa? Con...cũng học cấp ba rồi chứ đâu còn nhỏ nữa?

    -Học không xong, thời gian đâu nghĩ đến ai? Ngoại trừ...

    Tae Yeon chắc định nói huỵch toẹt ra...

    Tất nhiên, nó sẽ nói nếu không kịp thời bắt sóng ánh nhìn như tia sét giận dữ của Sunny.

    Lúc này, Tae Yeon cũng đành lí nhí:

    -Chắc người đó cũng không muốn con nói nhiều...

    Mẹ Tae Yeon tỏ ra ngạc nhiên, chạy ra ngồi gần nó, định gặng hỏi thêm đôi chút:

    -Có gì mà phải giấu, cứ nói đi mẹ xem, dù nó là ai ba mẹ cũng ủng hộ con!

    -Thôi...bọn con cũng có chỗ khó nói, chưa phải lúc...

    Thấy Tae Yeon phản ứng như thế, cả hai vợ chồng họ ngồi quây lại chỗ nó, ánh mắt như dò xem thái độ của Tae Yeon:

    -Này nhé, đừng có nghĩ là con giấu được ba mẹ...Mau nói đi, ba mẹ nghe...

    -Ba mẹ kì cục quá.!

    -Lại còn dám nói hỗn? Ba mẹ kì cục đấy, con đừng hòng giấu tiệt đi nhé!

    Ba Tae Yeon lại chêm thêm lời:

    -Con biết vì sao ba mẹ về đây không? Mục đích lần này ba mẹ về đây, là để tìm hiểu đời sống của con dạo này ra sao, nhân tiện muốn biết mặt "người ta" của con đấy!

    -Ba, mẹ...!

    -Con khôn hồn thì giới thiệu đi, nếu không ba mẹ làm căng con khó xử đấy! - Mẹ Tae Yeon rướn mày lên nhìn con, có chút tò mò xen lẫn chút "quyền uy phụ mẫu" để đe dọa nó nói ra.

    Tae Yeon thật sự căng thẳng, lén nhìn Sunny, Sunny cũng không biết làm gì...

    Mọi chuyện, không biết phải giải thích thế nào bây giờ???



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 17 ***


    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  3. #33
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: Chapter 18

    Sunny không biết mình và Tae Yeon nên làm thế nào nữa, cả hai người đều đã quá khó xử trước ánh mắt của ba mẹ Tae Yeon, cộng thêm mẹ Sunny đang ở trong bếp cứ loay hoay, thấy bên ngoài ầm ĩ cũng tò mò không hiểu rốt cuộc Tae Yeon yêu ai mà để ba mẹ nó lo lắng như thế này.

    -Thôi được rồi, ba mẹ lên đây, con muốn nói chuyện riêng với ba mẹ!

    Ba Tae Yeon thấy sự nhượng bộ của con mình thì đắc chí lắm, gật gật đầu tán thưởng:

    -Được, vậy tôi xin phép hai mẹ con Sunny nhé, gia đình tôi cần nói chuyện riêng với nhau.

    -Ồ…Vâng… - Mẹ Sunny lí nhí.

    Song song với sự ngại ngùng của mẹ Sunny là cảm giác lo lắng, bất an của Sunny. Mấy tháng nay cô đã suy nghĩ mãi về chuyện giữa cô và Tae Yeon mà chưa tìm ra lời đáp rồi, từng ấy chuyện chưa đủ để cô đau đầu hay sao. Cô thật sự cảm thấy rất bế tắc khi trong lòng cô người cô yêu nhất bây giờ là Tae Yeon cũng không rõ có muốn cam kết yêu cô thật lòng hay không, hay tất cả những sự bỡn cợt về thể xác thời gian qua chỉ là những trò đùa của Tae Yeon lên cô. Những suy nghĩ ấy chưa lúc nào nguôi ngoai trong lòng Sunny thì giờ đây không biết Tae Yeon định nói chuyện gì với ba mẹ cậu ấy? Cậu ấy có dám thừa nhận là cậu ấy đã có quan hệ với cô không, hay chỉ dám nói rằng cậu ấy và cô chỉ là chủ và hầu gái? Hay cậu ấy lại nói rằng cậu ấy không phải là bách hợp nữ, cậu ấy đang yêu một người khác, một người nam chứ không phải cô? Bởi nói ra điều này, điều mà hai cô gái yêu nhau trong một gia đình Cơ Đốc nhân tin Chúa như gia đình của Tae Yeon, thật sự là một chuyện khó khăn.

    “Làm thế nào bây giờ…

    Nên để mặc Tae Yeon tự nói, hay lúc nào đó thích hợp, mình sẽ gặp hai bác ấy để thú nhận?

    Liệu Tae Yeon có kể với hai bác ấy mình chính là người Tae Yeon đang yêu không?

    Thật sự, tôi giận cậu lắm đấy, Tae Yeon…

    Tại sao không cho tôi một lời giải thích? Tại sao không cam kết với tôi, cho tôi một lời khẳng định rằng cậu cũng yêu tôi chứ?

    Cậu cũng từng nói cậu thích tôi, nhưng liệu thứ “thích” ấy của cậu, có phải thứ mà tôi muốn không?”


    Sunny nhìn Tae Yeon đi theo ba mẹ cậu ta lên cầu thang, trong lòng thật sự rất khó diễn tả, cảm giác ngập tràn đó đã khiến cô thấy mình thật lạc lõng, có hơi chút tuyệt vọng gì đó…

    ***


    Ba mẹ Tae Yeon ngồi trên sofa, cả hai không nói gì với nhau, cứ đánh mắt ám hiệu để đùn đẩy người này người kia thúc giục Tae Yeon tiết lộ một phần bí ẩn nào đó về người nó đang thích.

    Tất nhiên họ cũng lo lắng, vì Tae Yeon chưa bao giờ thích ai từ trước đến giờ, ngay đến bạn bè nó cũng chỉ có một số ít, ngoài ra không chơi với ai. Nó cũng là một đứa rất kì quặc, từ xưa đến nay, chỉ một câu để miêu tả thôi, nó chẳng giống con gái chút nào. Nó đã theo ngành cơ khí ngay từ cấp hai, và cũng chẳng thích ba mẹ nó nhắc đến những mối tình quốc dân trên TV. Cuộc sống của Tae Yeon rất đơn thuần chỉ là máy móc, khiến họ lo lắng không biết sống xa họ lâu như vậy nó có được vui hay không, hay con họ lại cô đơn một mình không có lấy một người tâm sự?

    Nhiều khi họ chỉ nghĩ rằng, kể cả con mình yêu một cô gái, điều đó cũng chẳng thành vấn đề khi nó thật sự yêu…

    Tae Yeon cắt đứt bầu không khí im lặng và ánh mắt đùn đẩy của ba mẹ nó, lên tiếng làm thời gian bao trùm cả căn phòng như ngừng lại một chút:

    -Ba mẹ, cả hai người muốn hỏi chuyện gì, sao cứ phải ra hiệu cho nhau vậy?

    Ông bà Kim cả hai đều ngượng chín mặt khi bị cậu con mình bắt thóp, đành lúng túng hỏi:

    -Thế, con nói đi…

    -Sự thực thì, mọi chuyện cũng khá là phức tạp…

    -Con cứ nói đi, ba mẹ sẽ nghe.

    -Thực tế là, con với Sunny không phải là chủ hay hầu gái gì đó…

    -Thế…lẽ nào là…

    -Thì…ban đầu Sunny là bạn học của con…

    -Bạn đó…liệu có phải là người mà con đang…để mắt…?

    -Ba cứ nghe con nói nốt đã…

    -Thôi được, Tae Yeon. – Ba Tae Yeon cúi đầu thấp hơn chút xíu.

    -Cậu ấy rất đáng thương, ba cậu ấy mất rồi, cậu ấy và mẹ phải sống với dượng. Dượng của cậu ấy, thật sự là một người rất đáng ghét.

    -Sunny thật tội nghiệp. – Mẹ Tae Yeon bắt đầu ngẫm nghĩ, rồi gật gật đầu.

    -Con quen cậu ấy ở trường, hôm đó cậu ấy vừa bị dượng hành hạ, cả người cũng bầm tím cả…



    -Rồi sau đó thì sao?

    -Cậu ấy và mẹ đã bị dượng đuổi ra khỏi nhà sau vài hôm con quen cậu ấy ở trường.

    -Tội nghiệp vậy…

    -Thế nên con đưa cậu ấy và mẹ cậu ấy về đây sống chung.

    -Được thôi, không vấn đề gì đâu con, nhưng mà…Sunny có phải là…

    -Vâng…thì đúng rồi…

    -Con…suy nghĩ đã chín chắn chưa?

    -Con cũng đã nghĩ kĩ rồi…

    Bố mẹ Tae Yeon không nói gì, Tae Yeon cũng không nói gì, cả ba người họ cứ cúi đầu, không dám nhìn nhau. Bố mẹ Tae làm vậy coi như cũng có ý thuận lòng, vì cả hai người đều không phán xét gì Sunny cả, điều đó khiến Tae Yeon thật sự rất yên tâm, nhưng không biết Sunny sẽ nghĩ gì, nhất là khi cả gia đình họ nói chuyện riêng thế này, chắc chắn Sunny sẽ hoang mang không biết họ nói gì với nhau. Việc của Tae Yeon bây giờ là phải làm sao để trấn an Sunny, làm sao để Sunny không nghĩ ngợi nhiều đây?

    Mối quan hệ này cũng chỉ vừa mới bắt đầu vậy thôi, cũng không nên để Sunny quan tâm quá. Sunny rất nhạy cảm, dễ bị tổn thương, Tae Yeon cũng đã ngủ với Sunny rồi, làm sao để Sunny có thể cảm thấy hạnh phúc và an toàn? Tất cả những thứ đó cũng là áp lực rất lớn đối với nó, vì nó chưa bao giờ yêu ai từ trước đến nay. Nó yêu Sunny và nó tin rằng Sunny là người duy nhất cần và đủ cho tất cả các nhu cầu của nó, nên thực tế nó nghĩ rằng lòng mình sẽ không thay đổi, riêng chuyện này nó đã rất nghiêm túc.



    Sunny nằm bên cạnh Tae Yeon mà trái tim cô cứ cảm giác bất an, đau nhói chạy dọc sống lưng, có vẻ như Sunny vẫn không thể ngừng tò mò chuyện hôm nay xảy ra giữa gia đình Tae Yeon với nhau. Cô khe khẽ gọi tên Tae Yeon, muốn lay cậu ta dậy để có thể hỏi cho rõ:

    -Tae Yeon, Tae Yeon…

    -Hmmm… - Tae Yeon vẫn đang say giấc đột nhiên bị gọi dậy, vẫn còn đang mơ mơ màng màng chưa rõ chuyện gì, đành cất tiếng trong vô thức.

    - Tae… hôm nay nói chuyện gì với ba mẹ vậy?

    -Hmmm…Sunny…đừng…quan tâm, không có gì đâu…!



    -Thấy thái độ này của Tae Yeon Sunny là không thể phớt lờ, cô ngồi bật dậy, dựa lưng vào thành giường, trùm kín chăn lên khắp thân thể. Sunny thật sự cảm thấy rất khó chịu vì cô nghĩ Tae Yeon đã giấu mình chuyện gì đó, càng không thể cố ép Tae Yeon nói ra, trong lòng cô không thể không bùng phát vì đã dồn nén sự chịu đựng này quá lâu rồi:

    -Tae Yeon, từ bao giờ Tae Yeon không còn trân trọng tôi nữa vậy?

    -…Cậu nói gì thế…?

    Tae Yeon nghe thấy những điều này từ Sunny thì choàng tỉnh, mở to mắt nhìn Sunny đang phản ứng một cách bất kham, khó chịu:

    -Giờ cậu muốn tôi phải làm gì cho cậu chứ?

    -Tôi chỉ muốn Tae Yeon nói với tôi chuyện chiều nay thôi…

    -Tôi chẳng đã nói rồi sao? Không có gì thật mà!

    -Làm sao tôi có thể yên tâm khi cậu nói vậy trong khi tôi không cảm thấy thế?

    -Cậu sợ ba mẹ tôi nghĩ gì về cậu sao? – Tae Yeon nhíu mày, ánh mắt khó chịu lộ rõ trên gương mặt trái xoan mê hoặc của nó.

    Sunny thì tỏ ra yếu đuối, có chút bất an đã lộ ra trên gương mặt cô, rồi sau đó một lát cô trở nên hỗn loạn, hỏi Tae Yeon một loạt những câu hỏi:

    -Tôi muốn biết tất cả: Ba mẹ cậu nghĩ gì về tôi, ba mẹ cậu coi tôi là gì của cậu? Cậu có kể với ba mẹ cậu tôi là bạn gái cậu không? Hay cậu nói rằng đó là một người con trai khác để ngụy biện cho con người của cậu? Tae Yeon, làm ơn…Hãy nói với tôi…

    -Bình tĩnh lại đi đã, Sunny…- Tae Yeon thấy Sunny phản ứng như vậy, bản thân cảm thấy rất khó xử.

    -Tae Yeon không giải thích cho tôi, tôi không thể bình tĩnh được!

    -Được rồi, được rồi…Ba mẹ tôi đã biết tất cả chuyện giữa chúng ta…

    -Sao? – Sunny ngẩn người ra – Cậu nói cho họ biết, hay họ tự biết?

    -Chắc hai người họ cũng lờ mờ đoán ra, vì tôi vốn không có nhiều bạn bè, cũng không bao giờ chịu giao tiếp với ai…Giờ tôi chỉ là xác nhận thôi…

    -Cậu nói tôi là người yêu của cậu?

    -Không những thế…Tôi cũng kể với họ về việc chúng ta đã gặp nhau như thế nào nữa…

    Sunny bị đưa đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, cô cứ nghĩ ba mẹ Tae Yeon sẽ phản đối chuyện của hai người họ nên ngay từ đầu đã không muốn Tae Yeon nói với họ, nay ba mẹ Tae đều đã hiểu cả rồi, cô cũng thấy mình không thể tiếp tục che giấu điều gì, chỉ thấy bản thân mình thật sự rất bối rối:

    -Vậy…họ có phản đối…hay có nói gì đó không tốt không?

    -Về chuyện đó thì cậu yên tâm đi, không sao cả mà…

    -Ba mẹ cậu chấp nhận một cách vui vẻ chứ? Nếu họ không thật sự thoải mái…tôi cũng không muốn làm khó họ…

    -Cậu nghĩ cái gì vậy Sunny? Giờ cậu suy nghĩ nhiều quá rồi, cậu mau đi ngủ đi! Mọi chuyện thật sự rất tốt đẹp mà!

    -Tae Yeon nói vậy tôi vẫn không thể yên tâm…

    -Nằm cạnh tôi, nào – Tae Yeon ra lệnh – Nhắm mắt lại và ngủ đi, mọi thứ đang diễn ra rất tốt đẹp mà…Cậu không cần phải lo về ba mẹ tôi…

    -Nhưng…còn mẹ tôi…mẹ tôi chưa biết gì về chuyện giữa hai chúng ta…

    -Chẳng phải trước nay tôi thân mật với cậu mẹ cậu vẫn không hay biết gì sao? – Tae Yeon cười nhẹ, rồi lại đặt lưng xuống giường, ôm Sunny thật chặt trong vòng tay rồi chìm sâu vào giấc ngủ.

    Thái độ nhẹ bẫng này của Tae Yeon về cơ bản cũng thấy Sunny yên tâm hơn, nhưng còn mẹ cô không biết chuyện, đến khi mọi chuyện lộ ra phải làm sao, cô thật sự không thể nào tưởng tượng nổi.



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 18 ***


    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  4. #34
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: Chapter 19

    Sáng thứ hai là cả một ngày dài ác mộng với Sunny, nhất là sau khi những chuyện không trong dự tính của cô cứ liên tiếp xảy ra. Cô không dám nghĩ về những gì sẽ đến với cô tiếp theo, hay là bất cứ một thứ gì khác ngoài vòng tay của Tae Yeon ôm chặt lấy cô, những lời nói động viên của Tae Yeon, suy nghĩ rằng ba mẹ Tae thật sự đã chấp nhận cô và mọi chuyện hi vọng sẽ không quá tệ khi mẹ cô biết con gái mình không yêu một thằng con trai.

    Sunny lò dò vào bếp, pha cho cả nhà một vài ly sữa, cùng với một chút bánh táo đang nướng. Mẹ của Tae Yeon thích nhất là món này, hỏi Tae Yeon mới biết bà ấy không giống chồng là một nghệ sĩ piano, bà ấy có biểu diễn một số bản solo piano ở một vài thính phòng nhỏ nhưng nghề chính thức của bà là nhà nghiên cứu xã hội học. Mẹ Tae Yeon thường xuyên suy nghĩ rất chung chung về mọi thứ, thường không hay so đo đến những cái không quy chuẩn, không giống bình thường. Bà theo phong cách của nhà xã hội học August Comte nên cái gì cũng chỉ quan tâm đến những thứ ổn định, chuẩn mực.Không hiểu khi bà sinh ra Tae Yeon và để cậu ấy một mình lớn lên trong ngôi nhà này từ ngày tiểu học, bà có bao giờ nghĩ đến việc sẽ có ngày Tae Yeon không giống như những người khác, không tuân theo thước đo của xã hội đó không? Mẹ Tae Yeon biết rõ giờ Tae Yeon là lesbian, đã vậy còn nuôi Sunny như cô vợ nhí trong nhà, theo lý mà nói thì bà phải là người phản đối dữ dội nhất những sự đối nghịch quy tắc này, vậy mà lại nhìn Sunny với cái nhìn rất dễ chịu, dường như cũng không hề có suy nghĩ rằng Sunny là một đứa con gái, hay đại loại như cô đang quyến rũ con bà:

    -Sunny, con đã dậy sớm vậy à?

    Tiếng bà nhẹ như tiếng gió thổi nhẹ bên tai buổi sớm, làm Sunny nhất thời có chút ngạc nhiên, sững lại một giây rồi mới định thần, bật cười một cách nhẹ nhàng:

    -Dạ…bác…mời bác dùng bữa sáng ạ…

    -Ồ không, có thể con hãy gọi ta là mẹ…sau này sống cùng nhà Tae Yeon sẽ cần nhờ con giúp đỡ nhiều..



    Không hiểu sao bác gái nói đến đây, cả Sunny cả bác ấy không ai hẹn ai cả hai đều đỏ mặt, im lặng và không thể nói gì cả. Tất nhiên rồi, điều này chẳng khác nào là nói Sunny sau này sẽ chăm sóc, yêu thương Tae Yeon đến lâu dài, trong lòng Sunny trống ngực đã rộn ràng hơn đôi chút, cũng có gì đó mừng vui đến nỗi cuống quít tay chân lên cả:

    -À, không….không ạ, Tae đã dạy con rất nhiều…con mới là người đã được giúp đỡ…

    Mẹ Tae Yeon cũng chỉ cười mỉm không đáp, có lẽ bà rất ưng Sunny, chứ không chỉ đơn thuần là thích. Sunny rất giống hình ảnh của bà lúc nhỏ khi còn là cô sinh viên trường nữ, bà thường xuyên cười mỗi khi có ai bắt chuyện và thường cũng không hay kể lể với người khác về những tổn thương của mình, cô nữ sinh trường nữ như bà lúc đó chỉ có thể tự làm và tự đứng lên mà không đòi hỏi sự giúp đỡ. Cô nàng Sunny trong mắt một nhà xã hội học có ánh mắt quan sát như bà, là một người tương đối từng trải. Thường thì ở độ tuổi này sẽ thường tỏ ra quá khích, vui quá, buồn quá, giận quá hay quá đam mê một thứ gì, nhưng Sunny thì không. Không hiểu cô gái này làm thế nào có thể giữ được trái tim Tae Yeon như vậy, Tae Yeon đã từng chẳng khác nào một con robot vô hình khó chịu, bình thường không bao giờ nói chuyện nhiều với ai, cũng chẳng muốn để ý quan tâm thứ gì, thường thì chỉ thích cơ khí đến phát cuồng.

    Vẫn như thường ngày ba Tae Yeon giờ này là thức dậy, lại ngửi thấy mùi bánh táo hành hạ khứu giác của Sunny, cảm thấy vô cùng phấn chấn. Hai bố con Tae Yeon như hai đứa trẻ con, nhao nhao từ trên cầu thang xuống tranh nhau xem ai được ăn bánh đầu tiên:

    -Ê, ba đi biền biệt từ đó đến giờ, tất nhiên là con là chủ nhà rồi! Con phải được ăn trước!

    -Láo toét, ba là ba của con, ba đã lớn tuổi đương nhiên phải được ăn trước!

    -Con xuống trước cơ mà, phải có thứ tự xếp hàng chứ?

    -Không có thứ tự nào hết, ba là người lớn, kính lão đắc thọ…

    Hai ba con Tae Yeon cãi nhau om tỏi khiến hai người Sunny và mẹ Tae đang nói chuyện dưới nhà cũng phải phì cười, hai người này to đầu rồi mà như con nít. Tất nhiên là mẹ của Sunny đang ngủ trên lầu nghe thấy những tiếng động kinh khủng như thế cũng bị giật mình tỉnh giấc, vội vã chạy xuống xem hai bố con nhà họ diễn trò hề buổi sáng:

    -Thôi đi, hai người làm ơn đừng cãi nhau nữa, cả hai đều sẽ được ăn, còn rất nhiều mà! – Sunny vừa nói vừa không thể nhịn nổi miệng mình mà cười khúc khích.

    Mẹ Tae Yeon vừa tranh thủ lấy mấy chiếc bánh nóng hổi khỏi lò nướng vừa phì cười y như Sunny:

    -Hai ba con xem, mẹ Sunny bị hai người đánh thức luôn rồi kia kìa!

    Nhìn thấy mẹ Sunny đi xuống từ phía cầu thang song song bên cạnh, Tae Yeon và ông bố trẻ con của nó mới bẽn lẽn nhìn nhau, cả hai như hai đứa trẻ con vừa bị phạt sau khi đã làm sai và chuẩn bị đón chờ người lớn phạt roi:

    -Đó, con thấy chưa, con là người đã làm cho mẹ Sunny thức giấc!

    -Ba thì có, còn dám đổ thừa cho con hả?

    #$*@)#*$&*

    Hai cha con này cũng may sao Chúa không sắp đặt để họ sống cùng với nhau, nếu không chắc ngày nào cũng có người đau màng nhĩ với họ. Quả thực, Tae Yeon tuy không nói ra, cậu ta vẫn không thể che giấu được sự cô đơn của mình. Cậu ta không cho phép Sunny nhắc đến ba mẹ cậu ta, cũng không bao giờ tự mình kể về họ cho những người xung quanh. Lúc đầu Sunny cảm thấy không hiểu, trách cậu ta vô tâm, hay nghĩ rằng ba mẹ cậu ta không phải là những người tốt, hoặc đã vô tình gây tổn thương cho cậu ta, hóa ra là vì cậu ta quá yêu ba mẹ mình nên mới không muốn nhắc đến họ, sợ nhắc rồi sẽ lại nhớ. Sunny chợt nhớ tới ba của mình, thoáng có chút buồn, nhưng thật may sao cô đã kịp thời trấn an được bản thân, không khóc trước mặt họ.

    “Phải, bây giờ Sunny đã có gia đình rồi mà, chẳng phải bố mẹ Tae Yeon đều rất tốt hay sao?

    Mẹ cũng đang ở đây, ngay cạnh Sunny cơ mà…

    Nhưng liệu điều này có tồn tại lâu bền hay không?

    Tấm lòng Tae Yeon, liệu có thể duy trì như thế này lâu dài? Hay đến một thời điểm nào, cậu ta sẽ lại rung động trước ai đó như mình?”


    Nghĩ đến điều này Sunny lại cảm thấy bất an như mọi ngày, điều này cô vẫn luôn giữ trong lòng từ ngày trao thân mình cho Tae Yeon. Tae Yeon rất biết cách chiều cô, có thể nói Tae Yeon là một kẻ chuyên nghiệp. Liệu điều Tae Yeon nói, Sunny là người đầu tiên của cậu ta, có phải là sự thật không? Không phải Sunny ích kỉ, chỉ muốn mình là người đầu tiên, nhưng cô không thể chịu đựng được việc bị một ai đó mình rất yêu lừa dối. Còn, kể cả khi Tae Yeon đã nói thật với cô, một người tình đáng mơ ước như Tae Yeon rồi cũng sẽ là miếng mồi ngon của những cô nàng lesbian quyến rũ đầy dục tính khác, liệu Sunny có thật sự đặc biệt trong mắt Tae Yeon hay chỉ là sự rung động nhất thời đến từ cậu ta, cậu ta vốn chỉ muốn dùng Sunny để chơi đùa?

    Càng nhìn thấy hiện thực trước mắt đang vui vẻ ra sao, Sunny lại càng không muốn nghĩ về chuyện bất an đó, trong lòng cứ phân vân, nếu như hôm nay đến trường, nhất định sẽ tìm ai đó trong 7 cô nàng còn lại trong nhóm để nhờ họ đưa ra một lời khuyên…

    ***


    Tiffany mệt mỏi nhấc người ra khỏi cái bàn học, nó đang đánh một giấc say sưa trước khi vào lớp, giờ bị đánh thức nó cảm thấy rất mệt, song thấy Sunny trông như đang có chuyện gì nên cũng lập tức chỉnh đốn lại tinh thần, mặt mũi đã không còn cái vẻ uể oải ban nãy:

    -Sunny, cậu tìm tôi có chuyện gì à?

    -Ừm, phải…cậu rảnh không, ra ngoài này ngồi với tôi một lát đi.

    Tiffany còn chưa hiểu chuyện gì, chỉ kịp gật đầu, rồi hai người cùng ra sân trường, mua lấy hai lon cà phê ở cái máy bán hàng tự động rồi ngồi nói chuyện:

    -Sao rồi Sunny, trông mặt cậu lạ lắm?

    -Ừm, phải…tôi có chút khó xử…

    -Cậu nói đi, có phải…Tae Yeon không?

    Thật ra Sunny không hề biết chuyện Tiffany cũng là một tachi như Tae Yeon, cũng không biết gì về việc Tiffany đã lạm dụng khiến Yoon A suýt khóc, vừa tủi nhục vừa ham thích ở hành lang lớp học hôm nọ, chỉ nghĩ rằng Tiffany là một cô gái bình thường…không yêu con gái, nên bất chợt bị Tiffany nói trúng, cô cứ ngây người ra:

    -Ừm…tôi không thể phủ nhận…

    -Cậu thật ngốc, cậu có ham mến Tae Yeon không?

    Sunny không hiểu Tiffany muốn nói gì, cứ ấp úng, không biết mình kiểu có đúng không:

    -Ham mến…? Thích Tae Yeon sao?

    -Không, không chỉ đơn thuần là thích…Cậu bị Tae Yeon quyến rũ, thừa nhận chứ?

    -Uhm…



    Mặt Sunny đỏ rần lên, khiến Tiffany cảm thấy thật sự có gì đó khó chịu trong lòng, giá như Yoon A chịu thừa nhận tình cảm của mình như cô nàng Sunny này có phải sẽ dễ chịu hơn cho cậu ta không. Quả thật Tiffany ít khi thấy ai dễ thương như cô nàng Sunny này, chỉ cần hỏi là sẽ lập tức thừa nhận, phải nói là Tae Yeon đúng là một thiếu gia khôn lỏi, nếu không sao trị được cô nàng này? Bấy lâu nay, ra là không có mắt nhìn người, cứ nghĩ Tae Yeon nó cũng ngơ ngơ, không biết gì ngoài cơ khí chứ.

    -Nếu cậu đồng ý thế này, tôi giúp cậu một tay?

    Sunny thấy điệu bộ của Tiffany có phần bí hiểm, không rõ ràng, lại thấy Tiffany nhìn cô có gì khang khác, trong lòng hơi có chút lo lắng, khó hiểu:

    -Sao cậu lại nhìn tôi như vậy? Cậu…muốn tôi giúp chuyện gì?

    -Cậu muốn Tae Yeon, phải không?

    -Ừm…Nhưng tôi có thể làm gì cho cậu?

    -Cậu muốn biết Tae Yeon đối với cậu ra sao, vậy cậu hãy làm bạn gái của tôi một thời gian, như thể tôi sẽ thay thế Tae Yeon, thấy sao?\

    Tiffany nói thế? Cái quái gì đang xảy ra ở đây thế này?

    Sunny cảm thấy mọi chuyện mỗi lúc một phức tạp, không đơn giản như những gì cô nghĩ.



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 19 ***


    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  5. #35
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 Sunny, my lady: Chapter 20

    -Ừm… - Sunny không biết liệu có phải mình đang hiểu lầm từ “ bạn gái” mà Tiffany cậu ta đang nói hay không – Ý cậu…là tôi và cậu…hẹn hò như tôi với Tae Yeon?

    -Chính xác. – Tiffany cười nửa miệng bí hiểm, trên đôi mắt với hàng mi cong tự nhiên, thoáng thấy có chút gì đó toan tính khó lường.

    -Nhưng…Tiffany không phải…

    -Cậu không thích tôi, vì tôi không phải Tae Yeon?

    -Không, mà là…cậu không phải là bách hợp nữ…

    Tiffany phì cười, ra cô nàng Sunny này cứ ngỡ thông minh hơn Tae Yeon, ít ra cũng có chút kinh nghiệm, ai dè lại rụt rè ngơ ngác thế này, thật đáng thú vị làm sao:

    -Tôi là bách hợp nữ, cậu không biết, phải không?

    Tất nhiên Sunny không thể tránh khỏi ngạc nhiên khi nghe những lời này, gương mặt cô thoáng dừng biểu cảm trong vài giây. Lẽ nào những gì Tiffany làm trước đây đều là giả dối hay sao? Cậu ta chẳng phải có rất nhiều bạn trai? Hay là những đứa con gái trong nhóm hiểu lầm về giới tính của cậu ta bấy lâu nay? Sunny thật nôn nóng muốn biết, cô tự nhiên cảm thấy nếu mình đồng ý với Tiffany chuyện này, chẳng phải cô đang lừa dối Tae Yeon sao? Chấp nhận hẹn hò với Fany chẳng khác nào cô đã phản bội Tae Yeon trước, chẳng thể nào cô làm như vậy được:

    -Không được…Tiffany…tôi không thể…



    -Có gì không thể? Tôi sẽ không xâm phạm cậu, cũng không quyến rũ cậu thân mật với tôi đâu.

    -Không, không phải… - Sunny bất giác đỏ mặt – Tôi không phải là sợ mình sẽ chiều theo ý cậu…

    -Thế cậu sợ gì chứ, SoonKyu? – Tiffany nghiêng người, cười lớn một tiếng như thể là hành động này của Sunny rất đáng yêu đối với cậu ta.

    Tiffany thật sự rất khác thường, điều này khiến Sunny sợ tái mét mặt, thật sự không biết cô nên làm gì, chỉ biết nhắm mắt, cầu nguyện Chúa ngài cho cô qua khỏi tai nạn chết tiệt này với cậu ta.



    ***


    Mấy ngày nay Yoon A có vẻ lạ, nó nhận ra được sự khác thường đến từ chính bản thân mình, mà không thể lý giải điều này với ai.

    Thật sự, đây là một điều rất nhục nhã, ít nhất là đối với nó.

    Sau cái lần gặp được Fany ở dãy hành lang và bị Tiffany giở cái trò đồi bại kia ngay khi cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì, mỗi khi nghĩ đến cảnh ấy mặt Yoon A lại đỏ bừng, tay chân bủn rủn, lại muốn chạy ngay vào nhà tắm, xả đầy nước vào bồn và ngâm mình một giờ đồng hồ. Cô không hiểu nổi chính mình nữa, tại sao cô không thể xua đi những suy nghĩ về ngày hôm đó Tiffany làm gì với mình? Nghĩ về Tiffany sao cô lại ngượng, lại xấu hổ như thế này?

    Mấy ngày nay khi chỉ có một mình Yoon A thường tìm đọc những truyện yuri trên mạng, có những khi nhìn thấy hai cô gái đó quấn lấy nhau thực hiện cái hành vi kia, dù thế nào cũng chỉ nghĩ ra Tiffany mà thôi. Yoon A thường cảm thấy cô đơn khi đêm đến, cô muốn được đụng chạm, muốn được xâm phạm như lần đó, nhưng không ai khác cô chỉ muốn Tiffany mà thôi. Chỉ Tiffany mới có thể làm điều đó, điều mà cô không thể có được từ Tae Yeon, Jessica hay là Soo Young, thậm chí là bất kì tachi nào khác. Không phải Yoon A đang ảo tưởng, hay quá coi trọng lần đầu tiên của mình đến nỗi phải ép mình theo Tiffany, nhưng thật sự vào cái ngày Tiffany cầm tay cô trong lớp, Yoon A đã có cảm giác rất khác lạ. Cách Tiffany tiếp cận cô, ngoại trừ lần đó có phần thô bạo đến điên cuồng, còn lại những khi khác đều rất lịch thiệp, cậu ta luôn cho cô quyền lựa chọn. Yoon A biết mình thật sự quá yếu lòng đến nỗi đã yêu cậu ta, nhưng cô phải làm thế nào khi trong lòng cô không thể chọn cho mình một người khác?

    Cô thật sự nghĩ mình cần một lời khuyên, làm thế nào Tae Yeon có thể nhận ra giới tính thật của cậu ấy và chấp nhận tiến đến với Sunny? Có phải cậu ấy đã biết từ lâu mà không muốn thể hiện cho ai biết, hay cậu ấy tình cờ nhận ra? Can đảm nào khiến cậu ấy có thể bày tỏ tình cảm của mình với Sunny? Hay Soo Young làm thế nào có thể khiến Hyo Yeon “đổ”? Jessica và Yuri, chẳng phải luôn rất đẹp đôi hay sao?

    Họ có can đảm, còn cô thì không, đó là điều cô dám chắc chắn…

    “Mình có nên im lặng, để rồi vuột mất Tiffany không?

    Nhưng cậu ấy làm như vậy với mình, mình thật sự làm sao có thể chủ động tỏ tình với cậu ấy? Như vậy chẳng khác nào không có sĩ diện, không biết xấu hổ, đã bị cậu ấy cưỡng đoạt còn tỏ ra ham muốn cậu ấy sao?

    Giờ mình nên làm gì? Nên bỏ qua tự trọng này mà nói rõ với cậu ấy, hay mặc kệ ra sao thì ra?

    Mình…thật sự không thể làm gì được…”


    ***


    Một tuần sau, cả trường từ những người nhanh tin cho đến những đứa chẳng quan tâm gì nhất, cũng đều biết Sunny hay đi với Tiffany, tần suất nhiều đến mức bất thường. từ hành lang trường học đến tận nhà thể chất, họ đều nhìn nhau một cách thoải mái, vô tư mà không quan tâm đến ánh mắt dò xét của những người xung quanh. Khỏi phải nói cũng biết Tae Yeon là người khó chịu nhất, cậu ta đã quen với việc Sunny là của riêng thuộc quyền sở hữu của chỉ mình cậu ta, giờ làm sao cậu ta có thể san sẻ cho ai khác, kể cả cho dù người đó là Tiffany, là bạn thân của cậu ta đi chăng nữa? Hằng ngày khi Tae Yeon ngang qua, nếu vô tình bắt gặp Sunny đi cùng Tiffany, Sunny thậm chí cũng không thèm quay lại chào Tae Yeon mà chỉ cười rồi hai người họ cứ vậy đi tiếp, không thể không làm Tae cảm thấy mình như bị trêu tức.

    Ở nhà chuyện thân mật giữa Sunny và Tae Yeon cũng ít đi, mỗi khi Tae chủ động gần gũi, Sunny cũng kiếm cớ gì đó để từ chối. Nếu như Sunny không khước từ được cô ấy cũng chỉ hời hợt, để Tae Yeon muốn làm gì thì làm, không giống như mọi lần chỉ biết cắn răng chịu đựng sự ham muốn của chính bản thân mình và cả của Tae ở phía trên nữa.

    -Sunny…

    -Sao vậy? – Bị Tae Yeon gọi, Sunny có hơi mơ màng ngủ, nhưng có lẽ tiếng gọi của Tae Yeon làm cô ngạc nhiên đôi chút.

    -Có chuyện này tôi nghĩ tôi phải nói rõ với cậu.

    -Thôi, để khi khác đi, tôi mệt rồi.

    -Cậu mệt? Vậy sao?

    -Ừ.

    -Mọi ngày cậu thân mật với tôi thế nào, sao cậu không cảm thấy mệt? Dạo này cậu làm gì mà trở nên yếu đến thế này?

    -Sức khỏe con người thì biết thế nào mà đoán trước chứ?

    -Sunny, tôi không thể tin nổi!

    -Cậu đừng nghĩ linh tinh nữa, chẳng có gì cả, tôi mệt lắm, phải đi ngủ đây…

    Sunny kéo chăn trùm kín đầu, không muốn để Tae Yeon thấy cô cũng đang khó chịu. Tất nhiên, làm sao có thể không khó chịu được khi cô phải đóng giả làm một người tình hờ hững, bản thân cô tự biết mình yêu Tae Yeon như thế nào. Tae Yeon đang ghen ư? Cảm giác này là sao đây, trong lòng cô có hơi chút thích thú. Thật hiếm có khi nào mà Tae Yeon chịu bộc lộ ra chút trẻ con, chút tranh giành của cậu ta, nhưng Sunny vẫn biết mình không thể nào vì một chút cảm động này mà không thử thách Tae Yeon được. Tiffany nói rất phải, nếu chỉ mềm lòng vì một chút ngọt ngào của Tae Yeon, sau này có bị Tae Yeon cho là quá dễ dãi hay không?

    Thực lòng ngay lúc này cô muốn quấn lấy Tae Yeon chết đi được, cô thậm chí muốn cậu ta luồn tay qua eo cô, chơi đùa với bầu ngực phập phồng mơn mởn của mình, lại càng có thể dùng đầu lưỡi đáng sợ kia mà thử khắp người cô nữa.Kìm chế bản thân thật sự rất khó, nhất là khi cô đang ở cạnh người cô thương yêu nhất, Sunny càng cảm thấy như mình sắp không chịu đựng nổi.



    “Mày có nên dừng trò chơi tại đây không, Sunny?

    Mày đang làm chuyện chết tiệt gì với Tae Yeon và chính bản thân mày đây?

    Sunny, chuyện này không nên đâu, nếu Tae Yeon mà tiếp tục hiểu lầm, chắc chắn cậu ấy sẽ giận lắm đấy.

    Nhưng mà…cũng không thể dừng lại ở đây được…

    Nếu như Tae Yeon chỉ là ghen trong chốc lát, không thật sự vì mình mà trở nên quá đỗi ích kỉ thì sao?

    Mình nên làm sao đây? Nói cho Tae Yeon biết hết, hay là cứ thế làm theo kế hoạch của Tiffany?

    Mọi chuyện sao càng lúc càng trở nên khó khăn thế này nhỉ?”


    Sunny thật sự rất lo sợ, không chỉ đơn thuần là cảm thấy vui một chút vì Tae Yeon đang ghen. Nếu Tae biết chuyện này chắc ghét Sunny lắm. Tae Yeon rất ghét bị ai đó lừa, điều này Sunny đã biết từ rất lâu, và chính Tae Yeon cũng đã không ít lần nhắc nhở cô.

    Tae Yeon ngoài bức bối ra, cậu ta không thể cảm thấy gì vào lúc này. Tất cả những gì cậu ta có thể nói về mình lúc này chỉ là cảm giác cậu ta thua kém, cậu ta không thể giữ được Sunny, và phải ghen với chính bạn thân của mình. Tại sao đang yên đang lành cậu ta không tiến đến với người khác, hay là tiếp tục hẹn hò đám bạn trai của cậu ta, tán tỉnh Sunny với mục đích gì? Cậu ta rõ ràng là bạn của nó sao? Nó cũng không biết nên để Sunny đi cùng với cậu ta, hay đấu tranh cho lợi ích của cậu. Rõ ràng trong tình cảm với Sunny, cậu ta rất ích kỉ, thậm chí không muốn để lỡ cơ hội nào để khiến Sunny khốn khổ với những lần điên cuồng của cậu ta. Nhưng nói gì thì nói chuyện tình bạn lại là chuyện khác, cậu không thể nào tranh giành cái gì với Tiffany được, kể cả khi cậu ta có làm vậy đi chăng nữa. Tiffany vốn là người bạn rất tốt của cậu cơ mà, làm sao có thể không nhường cậu ta chút ít?

    “Sunny, liệu em có yêu Tiffany thật không?

    Nếu em yêu Tiffany, tôi nhất định sẽ để em tự làm theo ý mình…

    Nhưng mà, mình phải làm sao đây?

    Lẽ nào là mình sai, mình đã đối xử không tốt với Sunny, luôn luôn đòi hỏi mà không quan tâm cô ấy nghĩ gì sao?

    Chẳng phải là cô ấy rất thích mình hay sao? Cô ấy cũng luôn tỏ ra thích thú mỗi khi thân mật với mình mà?

    Nên giận Sunny không đây, tại sao hỏi mà cô ấy không nói rõ lý do tại sao chứ?”


    Tae Yeon và Sunny, tuy ở gần nhau như thế này, nhưng thực chất họ chẳng hiểu nổi đối phương. Cầm cự kiểu này, cả hai đều rất khó chịu…



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.



    *** End chapter 20 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  6. #36
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: Chapter 21

    Tae Yeon ngồi học trong lớp mà cứ như người mất hồn, thờ thẫn nhìn ra bên ngoài cửa sổ, khiến cô Voi mập chú ý từ nãy đến giờ. Cái đứa này nó đã dây vào mình đến mấy lần rồi, chưa bao giờ nó chịu để cô ta yên một phút nào, chắc phen này nó muốn bị đuổi học thật luôn quá.

    Cô Voi mập bực tức bẻ đôi cục phấn, ném một mẩu trúng giữa đầu Tae Yeon, khiến nó giật mình mà quay ra:

    -Ái ui!

    -KIM.TAE.YEON !!! Giờ này của tôi là giờ gì?

    -Em xin lỗi cô ạ… - Tae Yeon lí nhí – Em đang suy nghĩ một vài thứ…

    -Vậy hả? – Cô mập gằn giọng, từng chữ từng chữ như những cái gai đâm vào người đối diện – Thế em đang nghĩ gì vậy, cho tôi hỏi đại Hàn dân quốc từ thập niên 80 của thế kỉ trước đến nay đã thay đổi như thế nào?

    -Em… - Tae Yeon ấp úng, nó không thể nào tập trung nổi vào câu hỏi của cô Mập, kể cả thế nào nó cũng không thể trả lời.

    -Được rồi, Tae Yeon, em nhớ đấy. Tôi sẽ không bỏ qua chuyện này, thế nhé!

    Tae Yeon lầm lũi cúi mặt xuống, tiếp tục cố gắng chú tâm vào tờ giấy bài tập ban nãy cô Mập đưa ra. Nó không hiểu tại sao có lúc mình lại ngã lòng như thế này, vẫn y như ngày nào mới gặp Sunny, chưa khi nào nó thực sự có thể lạnh lùng nhẫn tâm mà mặc kệ cô ấy.

    Ngày Sunny bị bố dượng đánh đập, Tae Yeon đã động lòng như thế nào, nó còn nhớ rất rõ.

    Ngày mà Sunny và mẹ bất lực đứng trước cửa nhà của chính mình mà khóc, Tae Yeon cũng là người duy nhất dang tay ra đón nhận họ.

    Ngày đầu tiên Sunny bắt đầu sống ở nhà Tae Yeon, cô ta còn bỡ ngỡ ra sao, Tae Yeon cũng biết.

    Cho đến khi Sunny dâng hiến cho cậu ta, Tae Yeon cũng ghi nhận.

    Và ngay cả bây giờ khi Sunny sắp thuộc về người khác, Tae Yeon cũng biết mình không thể nào đuổi Sunny ra khỏi tâm trí mình.



    Tờ giấy bài tập vẫn trắng trơn, đầu óc Tae Yeon cũng trống rỗng. Nó cố gắng hết sức viết nguệch ngoạc một vài chữ bằng bút chì vào tờ giấy rồi tẩy đi, tẩy lại cho đến khi tờ giấy nhàu nát, tới tận khi chuông reo, cả trường này cũng chỉ thấy Tae Yeon đi học về một mình, không còn hình bóng Sunny trong nụ cười nhẹ nhàng luôn luôn sánh bước cùng cậu ta.

    ***


    Yoon A đã hít đất đến nay là hơn 100 cái, tay cô cũng tím bầm, cả người nhức mỏi hết cả. Chưa bao giờ Yoon A đặt ra cái mục tiêu kinh khủng như thế này, bình thường sức của cô chỉ có thể chịu được 25 lần chống đẩy. Cô tự nhủ mình phải vượt qua, vượt qua, từ những cái hít đất đầu tiên, mỗi lúc một khó nhọc dần cho đến cái thứ 97,98, 99 rồi 100.

    “Việc này xong rồi, nếu mình làm thành nhất định sẽ đến bày tỏ với Tiffany…!”

    Cuối cùng Yoon A cũng chiến thắng được bản thân mình và những sự yếu đuối đến thừa thãi, cô đã nghe tin đồn giữa Sunny và Tiffany. 2NY ở trường đã quá nổi tiếng rồi, đến nỗi mà Tae Yeon ghen thế nào, ghen ra sao hiện hết cả lên mặt, đám bạn Girl’s Generation gồm 7 người còn lại ngoài Yoon A ra cũng chẳng đứa nào dám lại gần Tae Yeon vào lúc này. Yoon A cũng có cố gắng bắt chuyện và hỏi han Tae Yeon, nhưng tất cả những gì cô nhận lại được chỉ là sự cáu gắt và từ chối, lảng tránh trả lời tất cả các câu hỏi của cậu ta. Tae Yeon bây giờ không muốn nói gì hết, dù cho Sunny có bỏ cậu ta thật đi chăng nữa, lời cự tuyệt và những hành động xa lánh của Sunny có rõ ràng như thế nào cũng không thể khiến Tae Yeon gục ngã. Biết là vậy, cậu ta chắc hẳn vẫn rất đau lòng. Tae Yeon đã vì Sunny làm bao nhiêu chuyện, đến mức mà cậu ta chưa bao giờ chịu bắt chuyện, chịu gần gũi với ai mà cũng phải tranh thủ từng giây phút để tiếp cận Sunny. Cậu ta vốn có lối sống khép kín, mặc kệ mọi sự, nhưng trước khi chuyện này xảy ra Tae Yeon đã từng cười rất nhiều so với trước kia, cậu ta cũng không còn cô đơn nữa. Tae Yeon cứ tưởng mình đã được chữa lành, được kết nối lại với thế giới bên ngoài, ai ngờ chính Sunny lại đạp đổ niềm hi vọng của cậu ta thêm một lần nữa. Tae Yeon cần phải vượt qua cú shock này, chắc chắn là vậy.

    Nếu như Yoon A can đảm đủ để có thể bày tỏ với Tiffany, không biết chừng Tiffany sẽ động lòng, lại có thể buông Sunny ra và cả hai người họ cùng nghĩ lại, Sunny cũng có thể sẽ quay về với Tae Yeon. Điều này không chỉ tốt cho Yoon A mà còn tốt cho cả Tae Yeon bây giờ đang khủng hoảng nữa, nếu như Tiffany cũng thích cô thì hay biết mấy.

    Yoon A chăm chú nhìn vào gương, nhìn mình trong gương giờ đã rất xinh đẹp so với mọi ngày. Cô đã gầy đi, trước nay Yoon A vốn nổi tiếng là cành hạc sương mai, nay càng gầy hơn nữa. Nước da trắng sứ của Yoon A khiến cô trông càng mảnh dẻ, mường tượng như có thể bị bóp nát cho đến vụn vỡ. Cô cố gắng tưởng tượng ra trước mắt mình, người trong gương lúc này đây, không phải Yoon A nữa, mà sẽ là Tiffany mà cô đang muốn bày tỏ.

    “Fany, em… yêu…Fany…” – Đôi môi đỏ của Yoon A e ấp thốt lên từng chữ, thỏ thẻ với hình bóng trong gương.

    “Không được, mình điên thật rồi…Nếu ai nhìn thấy mình bây giờ…họ sẽ tưởng mình bị điên…

    Mình vì Tiffany mà điên cuồng thế này sao?

    Càng lúc mình càng không thể hiểu nổi Yoon A trong con người mình, Yoon A rốt cuộc mày có dám tiến lên với Tiffany không, hay lại chấp nhận vuột mất cậu ấy cho Sunny đây?

    Không, không thể nào…

    Mình phải cố lên chứ, không chỉ là cố cho mình thôi đâu…

    Cho cả Tae Yeon, cho cả Tiffany và Sunny nữa chứ….!”

    ***


    Cũng lúc đó, mặc cho Yoon A và Tae Yeon mỗi người một nỗi niềm, mỗi người một việc bận riêng, cô em út nhóm Girl’s Generation Seo Huyn đã đến tận nơi để gặp Tiffany, ngay chính giữa phòng thể chất không một bóng người mà đối chất với cậu bạn đáng ghét này.

    Rốt cuộc cậu ta tính làm cái gì, bắt cá hai tay hay sao, đã làm tình với Yoon A rồi còn muốn tán tỉnh Sunny của Tae Yeon nữa sao?

    Cô vốn định im lặng để hai cặp đôi SunYeon và YoonFany họ tự giải quyết với nhau, mặc dù trong lòng cảm thấy rất khó chịu nếu như mình không lên tiếng chuyện của hai người họ. Tiffany thật tệ, cậu ta định lợi dụng thể xác của Yoon A rồi lại định làm tổn thương tâm hồn cô ấy nữa hay sao?

    -Sao, Seo Huyn bé gặp tôi, có chuyện gì thế?

    -Tôi ghét cậu lắm đấy, Tiffany! Tự mình làm gì thì phải chịu trách nhiệm đi!

    Tiffany không hiểu chuyện gì, ngớ người ra một lúc, rồi mới chợt nhớ ra gần đây có tin đồn không hay lắm về mình và Sunny. Hóa ra là cô nàng bé út này bất bình thay cho Tae Yeon, nên chưa gì mới định tìm cậu ta đòi tính sổ:

    -Ủa, thế té ra là cậu vì chuyện tin đồn tôi với Sunny có gì đó mà làm loạn lên thế này hả? Haha,bé út à, về nhà mà viết nhật kí, thật ra mọi chuyện không như cậu nghĩ đâu! Cậu bất bình cho Tae Yeon đến vậy hay sao?



    Seo Huyn ghét cách nói chuyện này của Tiffany, mặc dù thường ngày từ xưa đến nay Tiffany vẫn luôn gọi cô như vậy nhưng riêng lần này cô cảm thấy khó chịu vô cùng:

    -Đừng có nói chuyện kiểu đó với tôi! Tae Yeon thôi hay sao? Tôi còn bất bình cho người khác hơn nữa ấy!

    Tiffany nghe đến đây thì thật là khó hình dung, hay là cô nàng này tức vì Sunny là người lăng nhăng, phụ lòng tin tưởng của cậu ta, cậu ta niềm tin bị đổ vỡ nên bất bình cho chính bản thân mình đã vội tin người:

    -Ơ kìa, Sunny hay sao? Sunny cô ta can tâm tình nguyện, ai bắt bớ gì mà cậu nghĩ tôi tệ như vậy?

    -Sunny? Hả? Cậu nghĩ tôi còn quan tâm Sunny nghĩ gì nữa ư? Cậu đừng có đánh trống lảng!

    -Hử? – Tiffany nhíu mày, lúc này cũng chẳng thể nghĩ ra ai đã khiến Seo Huyn hiền lành này phải bất bình thay cho.

    Seo Huyn trỏ vào mặt Tiffany, không kiềm chế nổi thốt lên những lời xúc phạm, chối tai vô cùng:

    -Đã thế để tôi nói thẳng nhé bạn thân! Cậu đã làm gì với Yoon A trong hành lang lớp học và trong phòng vệ sinh nữ? Cậu đã làm ra những chuyện hay ho như thế nào! Xem kìa, Yoon A bây giờ cảm thấy thế nào? Cậu dù không có tình cảm gì với Yoon A, được thôi, vậy cậu lạm dụng thân xác Yoon A chỉ để thỏa mãn cái dục tính của cậu hả? Rồi sau đó để mặc cô ta với nỗi đau đó hay sao? Dù gì Yoon A cũng là bạn lâu năm của cậu, làm vậy cậu có thấy mình ác lắm không?

    Seo Huyn xa xả vào mặt từ nãy giờ, còn chẳng kịp để Tiffany chớp mắt nổi một cái.

    Đại ý điều mà Seo Huyn nói gì, tất nhiên Tiffany vừa mới hình dung ra, khoảng một tích tắc trước đây.

    Mọi chuyện chẳng cái gì đi chệch khỏi dự đoán của nó, Tiffany tự nhủ mình thật là tài.

    -Cậu chẳng thể nào hiểu nổi được, Seo Huyn bé à! Haha, ra là cậu giận vì chuyện này à?

    Seo Huyn thấy Tiffany cười phá lên, không hiểu nổi cậu ta thực ra sao lại độc ác đến vậy, giận quá mất khôn, mặt đã đỏ tía tai lên từ lúc nào:

    -Yoon A là bạn tôi! Tae Yeon cũng là bạn tôi đấy, biết chưa hả? Cậu có thể đối xử như thế với bạn của mình, nhưng tôi thì không!

    Tiffany cũng bị shock đôi chút, nhưng chắc chắn thà cứ để bị hiểu lầm thế này, nó không thể nào giải thích cho Seo Huyn biết sự thật được, cho đến khi thực hiện được kế hoạch nó sẽ không bao giờ nhấc miệng lên nói bất cứ điều gì, chỉ là buồn cười vì sao Seo Huyn này lại ngây ngô như vậy, không sợ cậu ta mất lòng, cũng chẳng sợ tình bạn giữa hai người bị rạn nứt, cứ lẽ phải mà bênh.

    -Thôi, tôi có việc, đi trước đây! – Tiffany thoái thác, không muốn tranh cãi với cô nhóc này mất thời gian, đành lựa lựa mà bỏ đi luôn chứ ở lại làm gì nữa.

    -Cậu…tôi thật ngu ngốc mới có một người bạn như cậu!

    Seo Huyn bực tức, nói thẳng không kiêng nể gì hết. Ái chà, những lời này cũng thật là xát muối, Tiffany cũng đau lòng đôi chút, mà không sao, bỏ đi…

    Chừng nào kế hoạch chưa xong, cậu ta cứ mặc kệ, kệ luôn cả những lời Seo Huyn đang lải nhải sau lưng…



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.

    *** End chapter 21 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  7. #37
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: Chapter 22

    Cuối cùng, Tiffany vẫn là đứa ranh ma nhất, quả nhiên mọi thứ không thể nào ra ngoài kế hoạch được.

    Yoon A cuối cùng cũng đã gọi điện cho Tiffany, để hẹn cậu ta một cuộc nói chuyện. Hai người đến gặp nhau tại quán cà phê Angel nằm ở đầu phố. Không gian ở quán này cũng đẹp, đủ để khiến Yoon A có động lực để nói những điều cần nói.

    Tiffany cười nửa miệng, vẻ tự tin đó khiến Yoon A rất hồi hộp, lại cảm thấy như cậu ta đang khiêu khích mình. Yoon A luôn luôn bị động trước Tiffany, từ trước đến nay vẫn vậy, cô luôn bị Tiffany chi phối:

    -Tiffany, tôi…có chuyện muốn nói… - Yoon A ấp úng, cố gắng giữ khoảng cách khỏi Tiffany, tránh không để chuyện ở hành lang hai người thân thân mật mật xảy ra ở đây nữa.

    -Yoon nói đi – Tiffany đổi cách xưng hô, có chút thả lỏng hơn so với ban đầu, lúc này Yoon A có thể thở phào nhẹ nhõm.

    -Uhm…Chuyện này…khó nói lắm…

    Mặt Yoon A đỏ lên theo từng chữ cô nói, khiến Tiffany thấy trong người mình bốc hỏa hết cả, chỉ muốn ghì lấy cô nàng này mà tùy ý hành sự luôn ngay bây giờ. Tiffany không biết Yoon A định nói gì, nhưng chắc chắn là Yoon A đã đổ cậu ta rồi, mặt đỏ như thế kia còn chối cãi sao được nữa. Giờ Tiffany nôn nóng lắm, chỉ muốn cô ta thừa nhận luôn cho xong:

    -Tôi không có nhiều thời gian đâu, muốn nói gì sao cậu không nói nhanh gọn đi?

    Rồi bất chợt Tiffany nhổm người lên, ghé sát mặt vào tai Yoon A:

    -Tôi thật sự vẫn nhớ chuyện giữa hai ta…



    Giả dối. Tất cả chỉ là giả dối mà. Yoon A không thể tin nổi, cậu ta nhớ chuyện hôm thân mật đó sao còn đi với Sunny làm gì chứ? Biết cậu ta nói dối rồi sao mặt cô vẫn đỏ lên như thế này? Từng thanh âm của cậu ta, phả vào gáy Yoon những hơi nóng, khiến mặt cô hồng lên dần đều, y như trái đào vừa mới bị cắn ra vậy:

    -Tôi…tôi…không thể nào tin nổi…

    -Khó tin lắm sao? – Tiffany nhếch mép, đặt tay lên đầu Yoon A, chơi đùa từng lọn tóc cô – Còn tùy thuộc vào Yoon A, chứ tôi đã bày tỏ ra như vậy rồi, còn có gì để phải giải thích nữa?

    -Không minh bạch… - Yoon A khẽ lẩm nhẩm, tỏ ý bất mãn.

    -Không minh bạch chuyện gì? Cậu ấm ức sao? Cậu cần gì ở tôi?

    -Tôi…tôi muốn Tiffany phải khẳng định…

    -Khẳng định? Khẳng định chuyện gì nào?

    -Tôi…

    -Em nói rõ ràng ra, có phải tôi sẽ nhẹ nhàng với em hay không, Yoona bé nhỏ?

    Giọng Tiffany vẫn khiêu khích như thế, thật sự quá nguy hiểm với cô. Từ trước khi cô không biết rõ con người thật của Tiffany, cô cứ nghĩ Tiffany là kiểu con gái lạnh lùng không cần quan tâm người khác nghĩ gì và có hàng tá đàn ông theo đuổi, cô cũng chỉ biết mải miết chạy theo thú vui làm đẹp mà chẳng thèm để tâm đến việc Tiffany đó có gì đặc biệt. Nào ngờ chính sự không quan tâm đó của Yoon A ngày hôm qua lại khiến bây giờ cô phải bất ngờ thế này, Tiffany không những là lesbian mà còn rất ranh ma, biết rõ từng ngóc ngách trong suy nghĩ của cô, khiến cô dù muốn nói dối hay không thừa nhận mình đã trót yêu cậu ta cũng không thể được. Bây giờ Tiffany cũng không chịu nói rõ cậu ta có yêu Yoon A hay không, chơi đùa với cô đến bao giờ nữa, thật Yoon A không biết làm thế nào. Nếu tỏ tình liệu cô có bị Tiffany chê cười không, hay ngược lại họ sẽ thành một đôi? Liệu Tiffany có định nghiêm túc không, cậu ta còn có cả Sunny cơ mà, tại sao còn muốn cô?

    -Ừm…Fany…không nghiêm túc…

    -Tôi? Em là gì của tôi mà cần tôi nghiêm túc? – Tiffany cười phá lên – Rõ ràng em có phải là phần nào của tôi không, tại sao đòi hiểu được tôi muốn gì nghĩ gì?

    “Em là gì của tôi mà cần tôi nghiêm túc?”

    Yoon A thực sự không thể chịu đựng nổi câu này. Cô thấy shock, mặc dù vẫn luôn tự ti về bản thân, cho rằng mình không xứng với Tiffany, nhưng cô không thể ngờ khi đối mặt với những lời này từ chính miệng Tiffany nói ra lại khó chấp nhận đến vậy. Đến lúc này Yoon A thấy mọi chuyện đã quá rõ, cô không thể hi vọng gì ở mối quan hệ này nữa, Tiffany chỉ coi cô là một món đồ chơi không hơn không kém, cô cũng không có một giá trị nào hơn thế trong mắt Tiffany.

    -Thế được rồi, em không muốn gì cả. Em phải đi về.

    Yoon A phải cắn chặt môi lại ngăn không cho mình nói gì thêm cả, nói nữa cô chắc chắn sẽ khóc mất. Tại sao mọi chuyện lại tệ thế này, biết thế ngay từ đầu đừng vì ai mà thay đổi, đừng vì bất cứ người nào mà làm cho bản thân mình trở nên thảm hại như thế này. Giá như cô không gặp Tiffany ngay ngày hôm đó, để rồi Tiffany cầm lấy bàn tay của cô và cô đã rung động, có thể hôm nay đã không xảy ra chuyện này. Yoon A biết mình vốn rất yếu đuối, để người khác thừa nhận mình cô đã luôn phải thay đổi sao cho phù hợp với họ, đám con trai kia muốn cô trang điểm, son phấn, họ cho rằng như thế là đẹp cô cũng chấp nhận chạy theo thói xa xỉ để làm vừa lòng họ, chỉ hi vọng có thể tìm được cái gì đó gọi là tình yêu. Bây giờ khi cô đã tìm được điều đó ở một người không phải là con trai, cô đã phải mất rất nhiều thời gian để đấu tranh với chính bản thân mình và thừa nhận rằng mình cũng là một bách hợp nữ. Cũng không chỉ có vậy, cô còn chấp nhận mất đi lần đầu tiên của mình, bây giờ đổi lại chẳng được gi cả, còn mang thêm nỗi đau cho chính mình nữa. Yoon A chỉ cảm thấy không can tâm.

    -Yoon A, có thật vậy không?

    Giọng Tiffany dừng Yoon A lại. Cô muốn bước đi, nhưng tại sao chân cô lại không thể rời khỏi chỗ này? Cô nhận ra cô vẫn luôn bị giọng nói này thôi thúc, níu kéo, đến giờ khi đã hiểu ra rồi mà vẫn ngu ngốc nghe theo cậu ấy.

    -Em không phải là gì của Fany…Fa…ny… - Yoon A bắt đầu khóc, nước mắt không thể cầm lại được theo nhau mà chảy xuống nơi hai gò má xinh đẹp của cô – Vậy…mình em…mình em…yêu…Fany thôi…

    Mọi chuyện có lẽ chỉ đến đây là thảm hại lắm rồi.

    Yoon A đã yêu cậu ta, đến nỗi chẳng còn quan tâm đến tự trọng của bản thân nữa.

    Yoon A bị giữ lấy từ phía sau. Đột ngột.

    Cả người Yoon A nóng lên, tay cô ướt đẫm mồ hôi và nước mắt vừa lau chưa kịp khô, rướn người lên vừa định chống đối, vừa như không, nửa tận hưởng cảm giác được Tiffany ôm như thế này. Đã không biết bao nhiêu lần cô ao ước có được cảm giác này, kệ đi, kể cả Tiffany muốn lừa dối cô đến thế nào nữa cũng được, không sao hết. Giờ tự trọng của bản thân đâu còn gì, chỉ muốn chiếm lấy một chút ấm áp để an ủi chính mình thôi, thế nào cũng ổn cả.

    -Ngốc… - Tiffany khẽ cắn lên tai Yoon A – Đến giờ mới chịu thừa nhận hay sao?

    -Tiffany… thừa biết rồi. chơi đùa với em chưa đủ sao… còn muốn em phải nói gì nữa?

    -Tôi cần một lời khẳng định, chính miệng em nói ra cơ. Tôi không muốn mình bị ngộ nhận.

    -Tiffany nói câu này với bao nhiêu người? – Yoon A kẹt cứng trong vòng tay Tiffany, cự tuyệt không dứt khoát, cứ nửa vời như muốn níu kéo – Sunny cô ấy chắc cũng đã nghe những điều này…

    -Đồ ngốc. – Tiffany vẫn ôn tồn, giọng hạ thấp xuống, vẻ tự tin lúc mới gặp nhau đã biến mất, xen vào đó đôi chút bối rối vì Yoon A vẫn không hiểu tất cả những gì cô thấy giữa Tiffany và Sunny – Nếu như em hiểu ra ý tôi từ sớm, hiểu ra bản thân em đã yêu tôi đến thế nào, chắc chắn tôi sẽ không phải diễn trò này trước mặt em.




    -Uhm…trò gì?

    -Sunny chẳng có gì với tôi cả, thật đấy.

    -Em không tin, tại sao Tiffany lại luôn chơi đùa với người khác như thế này?

    -Ngốc, Sunny vẫn là của Tae Yeon mà. Tôi mượn tạm đôi chút, để cho em ghen mà bộc lộ tình cảm với tôi.

    -Thật…? – Yoon A cảm thấy trong lòng có chút vui lên, song không dám vội tin, sợ mình lại bị lừa gạt.

    -Tôi và Tae Yeon là bạn tốt của nhau, sao có thể cướp người Tae Yeon trân trọng nhất? Hơn nữa, nếu như tôi có ý gì đó với Sunny, liệu Sunny có dám đến với tôi không? Sunny và mẹ cô ấy…nợ Tae Yeon nhiều như vậy, Sunny sao có thể…? Em đến giờ…vẫn ngốc nghếch như ngày nào…

    Đến giờ, lại thêm một lần nữa Yoon A dám khẳng định cô đã hiểu.

    Lần này cô hiểu chắc chắn luôn, chẳng thể nào là hiểu nhầm được nữa.

    Còn gì vui hơn nữa dành cho Yoon A, khi cô biết rõ tình cảm của mình và Tiffany, cô không yêu đơn phương. Tiffany không chơi đùa với cô.

    -Vậy…vậy là…

    -Phải – Tiffany vòng tay qua eo Yoon A, xiết mạnh hơn một chút – Nếu em hiểu sớm điều này chắc tôi đã không bị Seo Huyn mắng oan…

    -Seo…Huyn?

    -Seo Huyn lo cho em lắm. – Tiffany bật cười thành tiếng, làm cho bầu không khí hết phần căng thẳng, trái lại còn có cảm giác ấm áp, quen thuộc – Cô ấy cứ nghĩ rằng tôi lừa em, bắt cá hai tay, lại còn trách tôi lợi dụng thân xác em nữa. Mà…em cũng lạ, chuyện như vậy em kể với Seo Huyn, không ngượng sao?

    Yoon A lắc đầu chối phắt đi, xua xua tay:

    -Không, không, em không kể chuyện đó với Seo Huyn mà…

    -Xem này, mặt đỏ lên rồi, giờ em cần gì giấu tôi nữa, chuyện giữa hai chúng ta sớm muộn gì tôi cũng sẽ công khai mà…

    -Không, không phải thật mà…Là…lúc đó sau khi…chúng ta…thân mật ( nói đến đây, mặt Yoon A lại đỏ lên )…Seo Huyn đã nhìn thấy em ở trong nhà vệ sinh…xoay xở…

    -À… Haha – Tiffany cười phá lên còn lớn hơn lúc nãy – Ra là cô nhóc này rình trộm, bấy lâu nay chắc cũng biết hết chuyện giữa hai chúng ta…

    -Uhm…

    Yoon A đỏ mặt thế này thật sự rất dễ thương, Tiffany không thể cầm lòng nữa. Cậu ta xoay người cô lại, đặt tay lên ngực Yoon A, vẫn thấy Yoon A tim đập nhanh như hồi đầu hai người bắt đầu tình cảm. Tiffany cúi xuống thấp hơn chút, kề sát môi mình lên tai, lên tóc rồi lên mặt Yoon A, cuối cùng dừng lại ở đôi môi căng mọng của cô, cắn nhẹ một chút lên nó:

    -Từ nay về sau, chúng ta cũng là một cặp rồi…

    -Uhm, YoonFany…Mình sẽ yêu nhau như SunYeon, YulSic và SooHyo nhé…

    -Còn xem liệu tôi dạy được em không đã…



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.

    *** End chapter 22 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  8. #38
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 Sunny, my lady: Chapter 23

    Yoon A có gì chẳng đem đi hàn thuyên với Seo Huyn, lâu dần chuyện cũng lộ ra. Seo Huyn sau khi biết rõ Tiffany không phải người sở khanh như thế thì thấy có lỗi lắm, cô út của Girl’s Generation chẳng biết nói gì, chỉ có thể ấp úng đứng trước mặt Tiffany nói không nên lời, làm cậu ta buồn cười gần chết, xém chút nữa lại lên cơn trêu chọc.

    -Ui, tôi xin lỗi, xin lỗi Tiffany mà! – Seo Huyn lí nhí, cầm trên tay cốc smoothie xoài mà Tiffany thích nhất hòng chuộc lỗi, nhìn điệu bộ đáng thương của cô ta ai cũng lấy làm mắc cười.

    -Thôi, nào nào…Hiểu lầm thôi mà…Sau này đừng có trẻ con như thế là được… - Tiffany choàng tay qua cổ Seo Huyn, tính chọc léc nhưng sợ Yoon A lại ghen nên thôi – Nếu không có cậu thì chắc là chúng tôi cũng chẳng có ngày hôm nay, nhỉ?

    -Hic…Tôi đâu cố tình….chỉ là…tôi lo cho Yoon…

    -Ơ, thì tôi đâu có giận gì đâu, haha…

    ***

    Cặp đôi YoonFany này dù dính vào nhau như sam rồi, tin đồn Tiffany bắt cá hai tay lại tiếp nối tin đồn cũ cứ thế mỗi ngày được thổi phồng lên, làm Tae Yeon mất ăn mất ngủ, càng lúc càng lo cho Sunny. Thôi thì Sunny yêu cậu ta không còn yêu Tae cũng được, Tae cũng chấp nhận hết, nhưng ít ra Sunny cũng phải biết phân biệt tốt xấu chứ, chẳng nhẽ lớn như vậy rồi lại phải để cậu ta nói thẳng ra sao? Tiffany yêu Sunny giờ sao lại thành ra yêu cả Yoon A, mọi chuyện cứ rối tung cả lên.

    Nhà xã hội học mẹ và nhà sáng tác nhạc vĩ đại ba giờ cả hai đều chưa hay chuyện gì, cũng vì thế mà trong nhà vẫn còn được yên ổn, không hiểu nếu ba mẹ biết chuyện lùm xùm đang xảy ra này, chắc chắn ba mẹ sẽ làm loạn lên cho coi. Ba mẹ rất kì vọng ở Sunny, cũng ngầm chấp nhận cô như…con dâu, làm sao có thể để ba mẹ biết được Sunny lại đang lừa dối con ông bà đem lòng yêu một người khác? Không những thế người đó còn là bạn thân của con họ.

    Thật sự mọi chuyện đang trở nên rất tệ.

    Mẹ Sunny hôm nay hình như đi chợ lâu về hơn mọi khi, mặc dù đống đồ mua về để làm món tokbokki cũng không đến mức lỉnh kỉnh. Mẹ Sunny vẫn về theo lối cũ, tình cờ trông thấy có cô bé mặc đồng phục trường nữ của Sunny, trông mặt quen quen.

    “A…Hình như…Cô bé này là Seo Huyn…?”

    -Seo Huyn….đúng không cháu? –Mẹ Sunny gọi liền theo phản xạ.

    Thấy ai đó gọi tên mình, Seo Huyn quay ra:

    -Ồ đúng là cháu! Cháu chào cô! Cô đi chợ đây sao?

    -Phải rồi, có món tokbokki chúng nó thích ăn lắm đấy! – Mẹ Sunny niềm nở như mọi khi, quả là dịp tốt để Seo Huyn hỏi về quan hệ của cặp SunYeon.

    -Tốt quá, à…cho cháu hỏi…dạo này mối quan hệ giữa Tae Yeon và Sunny có tốt không ạ?

    -Ủa.. – Mẹ Sunny nghe thấy Seo Huyn hôm nay hỏi điều khác thường, cau mày lại đôi chút – Bộ…chúng nó cãi nhau hả?

    -Cũng…tương tự ạ… - Seo Huyn lí nhí, không biết bắt đầu bằng gì.



    -Chết thật, sao chúng nó không nói ra nhỉ?

    Thực ra Seo Huyn nào có biết mẹ Sunny chẳng hề hay gì việc con gái mình đang có…mối quan hệ tình cảm với con gái, nhất là người đó lại là Tae Yeon người đã giúp đỡ hai mẹ con họ. Seo Huyn cứ ngỡ mẹ Sunny hỏi vậy đương nhiên bác ấy cũng biết thừa chuyện của hai người kia, cô cũng hồn nhiên nói luôn chẳng do dự gì cả:

    -Thật ra là Tae Yeon hiểu lầm Sunny thích một cậu bạn ở trường, không còn yêu cậu ấy nữa, Tae Yeon ghen nên cũng không muốn nói chuyện với Sunny ấy chứ ạ…

    Mẹ Sunny thật ra nghe không lọt ra khỏi tai câu nào. Đúng, cô ấy đã nghe đúng hết các từ mà.

    Chỉ là bà không thể tin vào tai mình.

    Chúng nó sống cùng nhau bao lâu nay, yêu nhau, thân mật thế nào, mẹ cũng không được hay biết.

    Thế này chẳng khác này một trò lừa!

    -Cháu…nói sao…Sunny đang yêu…yêu Tae Yeon à? – Mẹ Sunny giọng lạc hẳn đi, lắp bắp không nên hơi.

    Thật ra Seo Huyn đang vô tư kể chuyện, đâu còn quan tâm gì đến việc mẹ Sunny đang bộc lộ cảm xúc như thế nào, cô nàng vẫn vô tư làm cho mọi chuyện lộ ra:

    -Dạ, cũng thật may là hai bác ba má Tae Yeon thích Sunny, cô nhỉ? Nhưng họ cãi nhau làm cháu buồn lắm, cháu chỉ muốn giải quyết hiểu lầm giữa họ mà thôi. Thật sự là cháu rất muốn hôm nào đó, các bác khuyên cả Tae Yeon và Sunny nên hiểu nhau hơn…Ừm, giữa xã hội này được sống chung một mái nhà với ba mẹ…chồng tương lai…lại còn được họ yêu quý….Thật sự đó đã là may mắn rồi!

    Mẹ Sunny ngập ngừng một lát, rồi bất chợt bà xách giỏ đồ đi:

    -Không được, cô phải về gặp Sunny mới được! Chào cháu, gặp cháu sau nhé!

    -Ơ kìa, cô…

    Mẹ Sunny chạy tới chạy lui, về tới nhà, bà liền gọi lớn, khiến cho ngôi nhà vốn đã ầm ĩ này càng thêm lắm chuyện:

    -Tae Yeon, Sunny, hai đứa đâu rồi?

    Sunny vừa về đến nhà, thấy mẹ gọi liền chạy ra, không hiểu chuyện gì:

    -Mẹ, mẹ gọi gì bọn con vậy?

    -Cả hai đứa, ra đây!

    Tae Yeon cũng vừa mới từ trên gác xuống, còn ngơ ngác chẳng hiểu sao hôm nay trông mẹ bực tức như thế, lại có gì đó như là nôn nóng lắm vậy:

    -Mẹ? Có chuyện gì vậy mẹ?

    -May quá, cả hai đứa đây rồi – Mẹ Sunny cố gắng hết sức, kiềm chế lại bản thân một chút ít để mình không nổi nóng. Những gì Tae Yeon làm cho hai mẹ con họ thật sự rất lớn, không thể nào trách Tae Yeon về chuyện đã xảy ra được:

    -Hai đứa…mẹ hỏi hai đứa một chuyện.

    -Dạ?

    -Hai đứa… còn có gì khác…ngoài tình bạn phải không? –Mẹ Sunny nhíu mày, cố lấy hết sự bình tĩnh cuối cùng trong mình để nói từng chữ.

    Tae Yeon không hiểu chuyện hôm nay tại sao lại xảy ra…Thật đột ngột…

    Nhưng nó biết chắc chuyện này cũng không thể giấu được lâu hơn nữa:

    -Dạ, mẹ,…bọn con….đang…trong một mối quan hệ khác… - Tae Yeon thở mạnh một cái, nhìn thẳng vào mắt mẹ Sunny, vẫn đầy kính trọng và bình thản khiến cho mẹ Sunny không thể nói thêm gì nữa.

    Sunny thì trái lại với Tae Yeon, cô thật sự lo sợ. Đây là một mớ hỗn độn. Sunny đã làm rất nhiều chuyện khiến chính mình phải khó xử trong thời gian qua, nào là giấu mẹ chuyện với Tae Yeon, rồi cho đến cả những chuyện kinh khủng như chấp nhận đóng màn kịch hẹn hò với Tiffany, đến nỗi Tae Yeon hiểu lầm nữa chứ, không biết hôm nay Tae Yeon có vạch trần cô không.

    -Tại sao…Tại sao hai con không nói với mẹ…? Tại sao…chuyện này có thể xảy ra giữa hai đứa con gái hay sao?

    -Mọi chuyện đều có thể xảy ra, mẹ à. – Tae Yeon thở hắt ra cái nữa, nó cũng đã quá mệt mỏi vì chuyện tình cảm này với Sunny.

    -Điều quan trọng, tại sao ba mẹ con biết, con lại không nói cho mẹ biết? – Mẹ Sunny bắt đầu nhìn đến cả Sunny nữa – Mẹ cần câu trả lời của con, Tae Yeon, có phải…con giúp đỡ hai mẹ con mẹ...là vì mục đích này, phải không?... Còn Sunny: Con…Vì mẹ nên mới…

    -Không mẹ hiểu lầm rồi,… - Tae Yeon lập tức phủ nhận – Con không hề có mục đích này từ ban đầu….Ban đầu chính con cũng không tin chuyện này sẽ xảy ra…

    -Con, con cũng không tin? Vậy tại sao con làm? – Mẹ Sunny phẫn nộ, dồn nén chút sự bình tĩnh cuối cùng để nói chuyện với cô con gái – Còn con, Sunny, con thì sao? Mẹ đang hỏi con đấy? Có phải con vì mẹ…?

    -Không, mẹ ơi, làm ơn…- Sunny bật khóc, cô cảm thấy mình thật đáng xấu hổ - Con không hề biết giữa mình và Tae Yeon sẽ có chuyện này, mẹ tin con đi mà…

    Không thể nói gì, mẹ Sunny lặng người ra một lát:

    -Mẹ làm sao có thể tin, khi mà cả hai con đã giấu mẹ chuyện này ngần ấy tháng? Chuyện giữa hai đứa con gái… -Bà ngập ngừng, giọng run rẩy – Mẹ có thể chấp nhận. Nhưng mẹ không thể chấp nhận chuyện hai đứa đã giấu mẹ.



    -Kìa, mẹ…Bọn con cũng đã định sẽ nói cho mẹ…- Sunny bật khóc to hơn nữa, giọng cô bắt đầu lạc đi.

    -Phải, để rồi bây giờ mẹ phát hiện ra, các con mới chịu nói!

    Tae Yeon không thể nói gì, chỉ có thể cúi đầu, im lặng chịu đựng hết. Chuyện này đến đây là kết thúc rồi sao?

    -Sunny… - mẹ Sunny vội vã đưa ra quyết định – Con hãy cùng mẹ, đi khỏi cái nhà này. Mẹ cảm ơn con vì những gì con đã làm…cho hai mẹ con mẹ, Tae Yeon. Nhưng mẹ không thể chấp nhận chuyện mình đã bị lừa dối.

    Trong nhà um xùm lên chuyện gì, khiến ba mẹ Sunny ở ngoài cảm thấy bất an, cả hai cùng vừa mới về từ trạm xe, vội vã chạy vào trong xem sao:

    -Mẹ Sunny…trong nhà sao vậy?

    -Ba mẹ Tae Yeon. – Mẹ Sunny gạt nước mắt – Anh chị hãy xem xem, Tae Yeon và Sunny chúng nó đã làm cái gì ! Tại sao anh chị biết chuyện lại giấu tôi?

    “Thôi chết.”
    – Mẹ Tae Yeon tự nhủ. Một nhà xã hội học chỉ chấp nhận những thứ được coi là “bình thường” như bà, bây giờ cũng cảm thấy mình cần phải bảo vệ mối quan hệ giữa hai đứa con:

    -Chị bình tĩnh đi đã, để tôi nói… - Mẹ Tae Yeon nắm lấy tay mẹ Sunny – Chuyện này thật ra chúng nó đã sai vì cả hai đều giấu chị, chúng tôi cũng sai vì đã giấu chị, nhưng chị hãy nghe vợ chồng chúng tôi giải thích…

    -Phải đó mẹ Sunny à…Chuyện không phải như chị đang nghĩ đâu?

    Mẹ Sunny ngồi sụp xuống, bà bất lực buông mình ra, òa khóc lên:

    -Mười mấy năm nay, đây là lần đầu tiên con gái tôi nói dối tôi! Tôi phải bình tĩnh thế nào đây? Chuyện nầy là sao chứ?

    -Mọi chuyện đơn giản thôi mà… -Mẹ Tae Yeon tiến lại gần mẹ Sunny, nâng đỡ cánh tay bà lên – Chị biết, ba Sunny đã mất từ rất sớm, nó cũng phải sống với dượng, đúng chứ? Dượng của nó…cũng là một người đàn ông tồi… Sunny bị tổn thương và không thể yêu một người con trai…

    -Tôi biết…Nhưng cũng không thể là Tae Yeon! Chắc chắn con gái tôi nó đã vì tôi mà làm chuyện này…

    -Tại sao không thể? – Ba Tae Yeon liếc nhìn nó trong giây lát, rồi lại quay sang mẹ Sunny – Nếu như chị cảm thấy tình cảm Tae Yeon dành cho mẹ con chị, chị chắc chắn sẽ nói rằng có thể. Tae Yeon nhà chúng tôi…từ trước nay…Nó thật sự không muốn tiếp xúc với ai cả…Chưa bao giờ…nó nói với tôi về một người nào đó…trừ nhóm bạn Girl’s Generation quen từ nhỏ…

    -Tôi làm sao có thể tin? Nếu..chúng nó…yêu nhau…tại sao phải giấu tôi?

    Tae Yeon biết mình không thể im lặng được nữa:

    -Thật ra bọn con vốn không định giấu mẹ thật mà…Chỉ là con sợ nói ra…Mẹ sẽ phản đối, hoặc nghĩ rằng vì muốn trả ơn con mà Sunny chấp nhận yêu con…Bọn con định bao giờ chuyện này ổn định hơn chút nữa…cả hai sẽ nói với mẹ mà….

    -Thật ra con cũng biết con đã sai… -Sunny lẩm bẩm, vẫn sụt sùi nước mắt – Nhưng con không thể nào rời khỏi căn nhà này nữa mẹ à…Họ đối xử rất tốt với con…Con đã không thể thấy điều đó lần nào nữa từ sau khi ba mất…

    Mẹ Sunny sững người lại đôi chút.

    Hóa ra trên đời này lại có thứ tình cảm thật sự giữa hai đứa con gái với nhau, mà bấy lâu nay mẹ Sunny cứ nghĩ rằng tình cảm đồng tính chỉ là do chúng nó tuổi trẻ nên ngộ nhận.

    Chuyện này không thể trách Tae Yeon, cũng không thể trách Sunny…

    Nếu suy nghĩ đơn giản hơn, có lẽ mọi thứ sẽ khác. Thật ra tình yêu, cũng chỉ là yêu một người cho mình cảm giác an toàn, yêu người nào có thể cho mình một gia đình và khiến mình rung động, có lẽ cũng chỉ vậy.

    Mẹ Sunny, từ nay cũng nên học cách chấp nhận…người mà con gái mình yêu.

    -Ừm, được rồi… - Giọng mẹ Sunny trở nên nhẹ bẫng – Vậy sau này…Hai đứa…mẹ hi vọng hai đứa đừng giấu mẹ chuyện gì nữa…Và…mẹ cũng có nghe Seo Huyn nói….hai đứa có chút trục trặc…Nếu thật sự hai đứa có gì…cả hai nên chỉnh đốn lại….

    Cả nhà, trừ mẹ Sunny, ai nấy đều ngỡ ngàng. Hóa ra mọi chuyện chỉ đơn giản là một câu nói vu vơ của Seo Huyn. Mà cũng thật kì lạ, mẹ Sunny chấp nhận hai đứa, cũng không khó khăn gì mấy.

    Hôm đó, cả nhà nấu món tokbokki mà Tae Yeon và Sunny thích ăn nhất, họ quây quần lại như một gia đình. Cuối cùng Sunny và Tae Yeon, cả hai chỉ còn chút chuyện, song cũng đã có thể thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười với nhau đôi chút…



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.

    *** End chapter 23 ***
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

  9. #39
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    39
    Được thích 38 lần trên tổng số 13 bài viết

    19 [SNSD] Sunny, my lady: Chapter 24 (END)

    Chuyện cuối cùng mà Tae Yeon phải làm, giờ chỉ còn là vấn đề giữa cậu ta với Sunny.

    Sunny bây giờ đã hướng lòng về người khác, đây là chuyện quan trọng nhất.

    Cả gia đình đều đã chấp nhận chuyện họ quen và yêu nhau, nhưng vấn đề nằm chính tại hai người, nếu như Sunny không còn tình cảm nữa…Có thể Tae Yeon vẫn chấp nhận bao dung, làm người yêu trên danh nghĩa với cô để giúp cô và mẹ cô bình yên trong gia đình cậu, nhưng cậu chắc chắn sẽ không tiếp cận Sunny nữa.

    Tae Yeon thở hắt ra, buổi sáng thật là quá nặng nề với nó, nó chuẩn bị một vài cuốn vở, vài cái kẹo lẻ để ăn trên đường tới trường và vô số câu hỏi để hỏi Sunny.

    Buổi chiều nay, tại nơi mà hai người lần đầu gặp nhau, hành lang trường nữ sinh.

    ***


    Sunny biết tại sao Tae Yeon muốn gặp mình, và tất nhiên cô cũng không có ý định muốn che giấu nữa, mà sẽ nói rõ với Tae Yeon chuyện giữa cô và Tiffany vốn chỉ là một trò đùa, bất kể chiều nay Tae Yeon có giận như thế nào cô cũng phải chịu thôi. Nói thì nói là vậy, Sunny vẫn không đủ can đảm để nói chuyện với Tae, sau ngần ấy ngày hai người nằm chung một chiếc giường, thân mật mà chẳng nói chuyện gì cả. Bấy lâu nay mọi thứ diễn ra trong im lặng, quá đủ để giết chết hai người từ bên trong.

    Hành lang lớp học giờ này rất vắng, học sinh trong trường đều vẫn còn đang ăn trưa, hoặc là đang tập trung ở trong nhà thể chất. Chỉ có mình cô, và Tae Yeon, mặt đối mặt với nhau.



    -Sunny, em có thoải mái không, nếu không tôi sẽ dừng cuộc nói chuyện này lại…Tôi cũng không muốn ép em…

    Tae Yeon hôm nay trông khá hồi hộp, mệt mỏi và căng thẳng. Có lẽ thời gian qua mọi chuyện xảy ra như vậy đã đủ khiến Tae Yeon cảm thấy không còn hi vọng gì chăng.

    -Không, chúng ta nên nói chuyện với nhau mà…- Sunny cúi thấp, tránh ánh mắt của Tae Yeon, cô sợ phải nhìn thấy sự giận dữ sắp tới của Tae khi cậu ấy biết sự thật.

    -Vậy…có lẽ em cũng có chuyện muốn nói với tôi…Em…Nên là người nói trước, tôi chấp nhận được hết.

    Có lẽ Tae Yeon đang nghĩ đến chuyện cậu ta sẽ nhận được câu trả lời từ Sunny đại khái như “ Em không còn yêu Tae Yeon nữa” ; “ Người bây giờ em đang dành tình cảm là Tiffany..” hay đại khái câu gì đó tránh làm Tae Yeon bị tổn thương như “ Em cảm thấy em chưa từng hiểu bản thân mình, bây giờ em đã hiểu Tae Yeon không phải sự lựa chọn đúng đắn dành cho em…”. Cậu ta biết mình cũng cần phải đối mặt với chuyện này, không sớm thì muộn, cậu ta cũng phải bị tổn thương một lần nữa.

    -Em sẽ không nói những điều Tae Yeon không muốn nghe…Em cam đoan là vậy…

    -Không, không, em cứ nói sự thật đi thì vẫn hơn! – Tae Yeon xua tay, cậu ta không muốn ngay cả Sunny cũng thương hại mình.

    Cách cư xử của Tae Yeon từ trước đến nay vẫn vậy, cậu ta nói thẳng những gì cậu ta nghĩ, đúng là một người từ nhỏ đã không biết cái gì là vòng vo, cũng không được giáo dục phải sống sao cho kiểu cách, chỉ biết lặng lẽ chấp nhận sự thật. Câu nói này khiến Sunny cảm thấy sao Tae Yeon như đang giục cô nói chia tay, như vậy Tae Yeon sẽ buồn nhiều lắm không, hay cậu ấy sẽ quên cô trong phút chốc?

    Sunny tự thấy mình không thể thử Tae Yeon thêm một lần nào nữa. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô nói với Tae Yeon lời chia tay một lần nữa để tiếp tục thử cậu ấy? Có lẽ cậu ấy sẽ không níu kéo gì nữa đâu, và chắc chắn người phải hối tiếc vì những lời mình đã nói ra sẽ là Sunny. Sunny vẫn cứ muốn thừa nhận rằng thời gian qua cô và Tiffany đã chơi một trò chơi, để cho dù Tae Yeon có giận, có ghét cô, hay thật lòng tha thứ và hai người sẽ lại thân mật, cô cũng không cần phải tiếp tục trò chơi vô ích này:

    -Em…Thật ra…Em và Tiffany…

    -Thôi, à mà thôi, hay em nói đại ra đi nhỉ, em có tình cảm với Tiffany đúng không?

    Tae Yeon chặn giọng Sunny, có lẽ cậu ta sợ Sunny sẽ kể một vài câu chuyện đẹp nào giữa cô và Fany, để lấy cớ chia tay Tae Yeon và mong cậu ta sẽ thông cảm, và chắc chắn cậu ta sẽ ghen đến không chịu nổi mà giữ Sunny lại mất. Sunny vốn là của riêng cậu ta, tất cả đều là của cậu ta, từ mái tóc, ánh mắt, làn môi đến những xương thịt ấy, cô đều đã hiến dâng cho cậu ta rồi mà. Cậu đã quen với việc luôn có cô ấy ở bên cạnh, và ở trong lòng cậu ta từ lâu rồi. Bây giờ Sunny rời đi, đột ngột như thế này, cậu phải làm sao?

    -Không, không, Tae Yeon à…Em…

    Cả hai ấp úng, mỗi người một ý không thể nói ra được.

    -Em…và Tiffany…không có gì cả… - Sunny tiếp tục nói nốt, không để Tae Yeon ngắt lời mình nữa.

    Chuyện này thật ra là sao?

    -Chuyện này thật ra là sao? Em…à mà…Sunny không cần phải nói dối tôi nữa đâu, tôi hiểu hết mà, em cứ nói thật thì hơn là phải nói với tôi hai người không có gì, không cần thương hại tôi… - Tae Yeon cuối cùng cũng lắp bắp được vài chữ.

    -Không, không, Tae Yeon sao không chịu hiểu nhỉ, bọn em không có gì cả!

    Tae Yeon nheo mắt, một đứa chưa từng yêu như nó quả thật không đủ nhanh nhạy để hiểu ra vấn đề này sớm hơn, kể cả khi Sunny đã nói như thế.

    Sunny hít sâu một mạch, rồi cô tiến sát lại gần Tae Yeon, gần đến mức có thể nghe thấy tiếng nhịp tim cậu ta đang đập, rướn người lên, tay quàng qua cổ cậu ta, mong với tới được Tae Yeon cao hơn cô rất nhiều kia và đặt lên môi cậu ta một nụ hôn.

    -Tae Yeon chẳng hiểu gì cả, đáng ghét lắm~

    Tae Yeon thật sự cũng không thể nào mà hiểu, nhưng hành động táo bạo bất ngờ này của Sunny làm cậu ta ngạc nhiên quá, cậu ta run run đưa hai tay lên ôm lấy eo Sunny, cắn nhẹ lên chiếc lưỡi đỏ hồng của cô, như một phản ứng tự nhiên của cơ thể với Sunny kể cả khi cậu ta thật sự không muốn mình lại tiếp tục ảo tưởng gì về Sunny nữa:

    -Sun…Sunny..Em làm sao vậy?

    -Tae Yeon ác lắm, cuối cùng…Em vẫn yêu Tae Yeon… - Cô vùi mặt vào lòng Tae Yeon, cảm giác quen thuộc này lại quay về với cô một lần nữa. Vẫn như mọi ngày, Tae Yeon vẫn thường hay ôm cô như thế này. Sunny cho phép mình ích kỉ, chỉ một lần này thôi, Tae Yeon sau này đối với cô thế nào cũng mặc kệ, Sunny không thể quan tâm nữa rồi.

    -Sunny…à em,…em…đừng cố ép bản thân, tôi hứa là…Kể cả em có yêu Tiffany…Chúng ta vẫn sẽ sống cùng một nhà mà…

    Tae Yeon cảm thấy mình thật ấu trĩ, ngốc nghếch như đứa trẻ con, sao lại có thể nói những lời trái với lòng mình thế này. Sunny ôm cậu ta chặt thế này cơ mà, cậu ta rất muốn là đằng khác, còn muốn có thể thân mật với Sunny ở đây, luôn bây giờ cũng được, nhưng cậu ta vẫn không dám tin vào điều Sunny vừa nói. Sunny yêu cậu ta, kìa, đúng là những lời cậu ta muốn nghe thật mà, tại sao cậu ta lại cố cứng lòng thế này?

    -Không, không mà, em thật sự không yêu Tiffany mà…Chuyện giữa em và Tiffany chỉ là một trò chơi không hơn không kém…

    Tae Yeon sững người lại, buông Sunny ra.

    -Em…Vừa nói gì? – Tae Yeon đứng hình trong giây lát. Sunny liên tục khẳng định cô ấy với Tiffany không có gì, có nên tin cô ấy hay không? Chắc cô ấy không đến nỗi sẽ phải an ủi mình, thương hại mình ngay cả khi mình đã cố gắng chấp nhận sự thật chứ?

    -Em…Em không có gì với Tiffany thật mà… -Sunny lí nhí, đỏ mặt từ lúc nào không biết – Tiffany và em chỉ đóng kịch…để…Fany có thể nhận ra tình cảm của Yoon A, cũng có thể giúp em…thử lòng Tae Yeon…

    -CÁI.GÌ?

    Tae Yeon mở to mắt.

    Cậu ta không dám tin vào tai mình. Hóa ra cậu ta đã bị chơi một vố suốt từ lúc đó đến nay.

    Cậu ta cũng không biết rằng Yoon A và Tiffany, hai người họ đi xa đến mức đó rồi.

    -Yoon A? Yoon A và Tiffany ấy hả?

    -Thì…họ cũng giống như YulSic, SooHyo…và giống chúng ta…

    -EM.ĐANG.NGHIÊM.TÚC.CHỨ? – Tae Yeon nhấn mạnh từng chữ -Vậy…Tôi đau khổ vật vã bao lâu nay…đều là do trò đùa của em hả?

    Sunny hí hửng, mắt cô tỏa ra một vầng sáng lạc quan, vui vẻ:

    -Tae…Tae Yeon…đau khổ vật vã…vì em hả?

    -Giờ em còn đùa được hả? – Tae Yeon bắt đầu trở nên đáng sợ, cặp chân mày đan vào nhau từ lúc nào rồi – Em mau nói, vậy là em giở trò gì với tôi?

    Sunny thấy Tae Yeon thế này, trong lòng cảm thấy sợ sệt, nhưng cũng đành lí nhí:

    -Em…Em cảm thấy như là…ngoài em ra Tae Yeon…có thể có người khác bất cứ lúc nào…Tae Yeon…không hẳn là đã coi em thành một người rất, rất quan trọng…Tae Yeon không yêu em giống như em đang yêu Tae Yeon…Em chỉ là muốn kiểm tra…Liệu chuyện này có khiến Tae ghen hay không…

    -Tôi hả? – Tae Yeon càng tức tối hơn – Tôi không thèm ghen!

    -Vậy..vậy là sao_ - Sunny ngơ ngác, cảm thấy mình bị hụt hẫng – Tae Yeon không ghen?

    -Ghen hả? EM LÀ CỦA TÔi, CỦA TÔi em nghe rõ chưa?! Tôi ghen làm cái gì với cái thứ đã là của mình chứ? Tôi… - Tae Yeon đỏ mặt tía tai, không phải vì giận, mà ngượng thì đúng hơn, cậu ta quay ngoắt mặt đi – Tôi chỉ cảm thấy rất tức…khi có ai đó chạm vào em…Tôi không thích chung đụng với ai hết, cái gì đã là của tôi thì tôi càng không thể chia sẻ!

    Chúa ơi, không ngờ Tae Yeon lại xấu tính đến thế này!

    Đến giờ Sunny đã hiểu cả, hiểu hết mọi chuyện luôn…

    -Tae Yeon, em yêu Tae Yeon nhất! – Sunny cười tươi rạng rỡ, rướn lên ôm Tae Yeon thật chặt, thủ thỉ bên tai cậu ta.

    Tae Yeon được một chút ngọt ngào, trong lòng cũng hết giận từ bao giờ rồi. Cậu ta ghé sát tai Sunny, hôn tới tấp lên cổ, lên trán, rồi lên môi Sunny nữa:

    -Mặc kệ, tôi sẽ trừng phạt em sau, em liệu liệu đi! Để đền bù cho những thiệt hại của tôi!

    Cả hai cười khúc khích, từ bên cánh cửa tiếng máy ảnh ở đâu bắt đầu phát ra, kêu tạch tạch liên tục, khiến họ giật mình quay ra.

    -Haha, SunYeon, đẹp đôi chưa kìa! Không ngờ hai người dám thân mật ở đây nhé! – Soo Young bây giờ đã cắt tóc tém ngắn, trông cậu ta hạnh phúc chưa kìa, cậu ta và Hyo Yeon bên cạnh đã chộp được một đống ảnh của cả hai người họ rồi, thật xấu hổ.



    -Trả đây! – Sunny đỏ mặt, ngượng vì bị bắt quả tang như thế này – Soo Young, cậu đừng quên tôi đã tâm sự với cậu lúc cậu còn đang yêu thầm Hyo Yeon nhé!

    -Ô kìa, dễ thương vậy Sunny, bọn này vẫn còn vài hình nữa trong máy ảnh đây! – Tiffany và Yoon A không biết từ đâu chạy ùa ra, theo sau là Seo Huyn đang líu ríu cười như con gà con đi theo ba mẹ.

    -Đáng ghét, nếu mà không trả tôi nghỉ chơi các cậu!

    Tae Yeon cố chộp lấy cái máy ảnh nhưng vô ích, vì Jessica và Yuri cả hai cũng có mặt nốt, giành lấy cái máy ảnh từ tay Tiffany:

    -Bọn mình bỏ chạy thôi – Jessica hô lớn – Nhanh không hai người họ bắt được bây giờ…~

    “Nào, trả lại đây!”

    Tiếng đám con gái trong Girl’s Generation ầm ĩ cả hành lang. Người duy nhất chứng kiến điều đó, lúc này lại là cô Voi mập đang chuẩn bị lên lớp ?!

    CÁI.BỌN.HỌC.TRÒ.ĐÁNG.GHÉT !!!!!!



    P/s: Mọi chi tiết về fiction này, các nàng liên hệ: http://www.giacatkhonganh.wordpress.com nhé.

    *** The End ***


    Lảm nhảm: Hé hé, vậy là cuối cùng Nguyệt lại cày xong em này nữa, cảm ơn mọi người đã theo dõi SunYeon nhé ^^ Thật ra viết truyện này tốn nhiều công sức hơn là “Công chúa Thanh Cúc” đấy, mặc dù nó ngắn hơn rất nhiều, mỗi chap chỉ khoảng ~2000 chữ, tại Nguyệt không hiểu rõ lắm về tâm trạng của bách hợp nữ + thời gian Nguyệt viết truyện này Nguyệt bận tối mặt tối mũi à, ngày nào cũng đi miết từ sáng đến tối, ngồi học đến gần hết đêm không có time để viết em nó Cũng may là truyện này sau bao nhiêu năm nó cũng ra, và cũng thấy đỡ có lỗi với các tỉ muội Sone hơn😀 Thêm nữa là từ ngày Nguyệt tin Chúa, Nguyệt không có dám viết thể loại này nữa đâu, hèm ^^
    ...:::Sunny & Tae Yeon:::...

Trang 4/4 đầuđầu ... 234

Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •