Home
  • Register
  • Login
Trang 2/15 đầuđầu 1234 ... cuốicuối
kết quả từ 11 tới 20 trên 142
  1. #11
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Tuổi
    23
    Bài gởi
    20
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Ðề: Mãi mãi yêu em.

    hix đọc ko đa gì hết bạn ui
    Khi em bên anh anh đâu biết sẽ yêu em nhiều thế
    Giờ đây chia tay anh đâu biết sẽ đau thế này
    Ở nơi phương xa anh không khóc, khi anh không còn gặp em
    Nhưng anh sẽ khóc khi em không còn yêu anh

  2. Có 1 thành viên thích bài viết của Poseidon:


  3. #12
    Tham gia ngày
    Oct 2010
    Bài gởi
    204
    Được thích 327 lần trên tổng số 56 bài viết

    Default Ðề: Mãi mãi yêu em.

    @Aisha: Thanks chị chỉ dùm lỗi nha
    hix sao mà ai cũng comt giống nhau thế nhỉ

  4. #13
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Tuổi
    29
    Bài gởi
    72
    Được thích 19 lần trên tổng số 14 bài viết

    Default Ðề: Mãi mãi yêu em.

    tai đọc thấy nhanh thiệt.
    nói vậy thui
    ủng hộ fic tới cùng
    chap 3 nào có thế yuu
    nóng lòng muốn bik fate gap nanoha thế nào quá
    Lỵ Mỹ Võng Lượng Tứ Tiểu Quỹ
    Cầm Sắt Tỳ Bà Bát Đại Vương
    "Mạc Đỉnh Chi"

  5. #14
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Tuổi
    23
    Bài gởi
    20
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Ðề: Mãi mãi yêu em.

    yuu treo fic lâu quá yuu ui chờ đợi mòn mỏi
    Khi em bên anh anh đâu biết sẽ yêu em nhiều thế
    Giờ đây chia tay anh đâu biết sẽ đau thế này
    Ở nơi phương xa anh không khóc, khi anh không còn gặp em
    Nhưng anh sẽ khóc khi em không còn yêu anh

  6. #15
    Tham gia ngày
    Oct 2010
    Bài gởi
    204
    Được thích 327 lần trên tổng số 56 bài viết

    Default Ðề: Mãi mãi yêu em.

    Part 3 đã chuyển cho Sa rồi. Các bạn chờ vài ngày nữa Sa gửi lại rồi Yuu post ha

  7. #16
    Tham gia ngày
    Oct 2010
    Bài gởi
    204
    Được thích 327 lần trên tổng số 56 bài viết

    Default Ðề: Mãi mãi yêu em.

    Part 3


    -Mau vào đi. Bàn tay như thép nguội của nguời đàn ông đẩy tôi vào phòng rồi đóng sập cửa lại.

    -Không…đừng mà…mở cửa cho con ra với. Tôi gào lên rồi chạy lại tia sáng cuối cùng nơi cánh cửa nhưng tiếng kêu lạnh thấu xuơng của chiếc khóa bên ngoài đã không còn cho tôi một hi vọng nào cả.

    -Làm ơn đi…hic…cho con ra ngoài đi mà. Tôi vẫn cố gắng níu kéo, mặc cho tôi gào thét, nhưng cả thế giới này có lẽ đã quay lưng lại với tôi rồi.

    Tôi gục xuống nơi góc tường, ngồi đó, một mình. Nỗi sợ hãi bao trùm tâm trí tôi, hai hàng nuớc mắt cứ tự do chảy. Bên trong căn phòng tối đen, ẩm thấp và lâu lâu lại văng vẳng những âm thanh rùng rợn. Đầu óc tôi bắt đầu thêu dệt đủ thứ khủng khiếp xuất hiện để làm hại tôi. Càng lúc tôi càng sợ, càng cố thu mình lại, càng khóc nhiều hơn đến khi đôi mắt đã nặng trịch, đau đớn.

    Tôi không biết mình đã phạm lỗi gì để phải chịu đối xử thế này. Mà dù tôi có muốn thì một đứa trẻ như tôi có thể làm được gì nhỉ? Tôi ngồi như vậy không biết đã bao lâu rồi, không biết bên ngoài trời còn sáng hay đã qua đêm nhưng bên trong thì vẫn chỉ là một màu đen tối. Tôi ngồi im không khóc nữa. Mặc dù vẫn còn rất sợ nhưng tôi đã không còn hoảng loạn như trước nữa.

    -Crack…

    Tôi giật mình ngước lên, âm thanh vang lên thật rõ, không thể là lầm đuợc. Tôi lại bắt đầu hoảng loạn và cố căng mắt ra hi vọng nhìn thấy gì đó trong căn phòng kinh khủng này. Tôi nín thở, cố gắng không phát ra tiếng động nào để nghe ngóng xung quanh. Tôi sợ hãi lùi lại nhưng đằng sau tôi chỉ là sự lạnh lẽo của cái cửa sắt bít bùng. Hai tay tôi run rẩy vòng sang ôm lấy đôi chân đang run lên cầm cập của mình.

    Hai đốm sáng lờ mờ màu đỏ đâu đó lơ lửng trong không trung, răng nanh sáng loáng

    -Cháu bé à, máu của cháu thơm lắm…Giọng ai đó vang vọng từ cả bốn phía

    Nguời tôi run lên bần bật, trí não tôi phát ra xung điện báo có nguy hiểm nhưng chân tôi cứ ì ra, bây giờ thậm chí đến cả bản thân cũng không nghe tôi nữa rồi.

    -Ô…ông là ai?

    -Ta là ba con đây mà, con không nhận ra sao?

    Ông ta cười lớn, va đập vào những bức tường không gian rồi bật vào trong óc tôi.

    Môi tôi mấp máy nhưng tai tôi không còn nghe thấy gì nữa hay là tôi đang bị ảo giác.

    -Ba…ông là…là ba của con thật sao? Tôi run lên

    -Phải, nào…lại đây với ba nào con gái.

    …dừng lại đi…

    Chân tôi nhích lên

    …đừng, quay lại đi, mau chạy đi…

    -Nào, lại đây với ba đi con. Tiếng nói lại vang lên

    …không ông ta là nguy hiểm, ông ta chỉ lừa mày thôi…

    ‘CÂM ĐI’

    …Fate…

    1 bước

    -Phải rồi, thế… Buớc lên một bước nữa nào! LẠI ĐÂY CHO TAO. Tôi thấy có gì đó đột nhiên nhảy vào nguời tôi rồi ôm cứng, tôi không thở đuợc

    -Ba…ba làm gì con vậy?

    Tôi nghe rõ tiếng thở rít qua kẽ răng của ông ta khi ông cúi xuống cổ của tôi, bàn tay của ông ta ôm chặt lấy cơ thể tôi

    -Ba ơi…ba…ba con không thở được. Thả con ra…Tôi bắt đầu gào thét vùng vẫy thoát ra nhưng không thể, cánh tay ông ta siết ngày một chặt hơn. Hai lá phổi tôi đang đòi không khí, thứ mà giờ đây trở nên cực kì quý giá

    -Ahhhhhhhh…

    Người tôi cứng lại, từng luồng khí lạnh chạy dọc xương sống khi một đường ẩm uớt luớt qua cổ tôi

    -Phập…





    -Hộc…hộc…tôi ngồi bật dậy

    Ấm…ấm quá. Thứ gì đó thật nóng ấm, khắp cơ thể tôi, giống y như lúc đó. Một thứ chất lỏng tanh tanh xộc vào mũi. Chỉ duy nhất thứ đó là tôi còn cảm nhận đuợc, không đau đớn, không màu sắc, tất cả chỉ còn là thứ mùi buồn nôn đó.

    Tôi nhìn xung quanh, bầu trời cũng đen kịt phủ bên trên một màu trắng tinh khiết. Chỉ là một cơn mơ thôi, một cơn mơ tồi tệ về quá khứ của tôi. Đã muời năm rồi kể từ lúc đó nhưng không hiểu sao hình ảnh đó cứ mãi chập chờn trong mỗi giấc mơ của tôi. Có lẽ đó là sự trả giá cho mỗi lần một viên đạn rời khỏi miệng súng để kết liễu mạng sống của một kẻ khác. Hay đó là phần nguời còn sót trong tôi. Kẻ mà mọi nguời vẫn hay gọi là “Kẻ sát nhân máu lạnh”
    ...

  8. Có 11 thành viên thích bài viết của yuuki tashimaru:


  9. #17
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Tuổi
    29
    Bài gởi
    72
    Được thích 19 lần trên tổng số 14 bài viết

    Default Ðề: Mãi mãi yêu em.

    sao màk khó hiểu quá
    thank tác giả
    Lỵ Mỹ Võng Lượng Tứ Tiểu Quỹ
    Cầm Sắt Tỳ Bà Bát Đại Vương
    "Mạc Đỉnh Chi"

  10. #18
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Đến từ
    Otaku Zone
    Tuổi
    23
    Bài gởi
    418
    Được thích 459 lần trên tổng số 88 bài viết

    Default Ðề: Mãi mãi yêu em.

    ái chà chà, đúng là ko có kiếng thì sửa lỗi thiếu sót quá. Mai mốt chắc Sa phải mang kiếng lên rùi mới sửa lỗi cho Yuu đc rùi

  11. #19
    Tham gia ngày
    Jun 2010
    Đến từ
    ハッピランド
    Bài gởi
    506
    Được thích 166 lần trên tổng số 131 bài viết

    Default Ðề: Mãi mãi yêu em.

    ko hiểu gì hết

    đợi chap sau xem thế nào?

    nhưng sao vẫn thấy ngắn quá
    thay đổi nội dung bởi: Aisha, 02-09-11 lúc 01:11 Lý do: a


    フエイ

  12. Có 1 thành viên thích bài viết của Aisha:


  13. #20
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Đến từ
    Otaku Zone
    Tuổi
    23
    Bài gởi
    418
    Được thích 459 lần trên tổng số 88 bài viết

    Default Ðề: Mãi mãi yêu em.

    Part 4:

    Sẽ là không an toàn khi một cô gái đi một mình lúc nửa đêm ở một nơi vắng vẻ thế này.

    Cô gái vừa đi làm về vì cô ta vẫn còn đang khoác trên người bộ đồ công sở. Bây giờ đã quá nửa đêm, con đường vắng vẻ và yên ắng, ánh sáng từ mấy ngọn đèn đường cách xa nhau không đủ soi sáng mọi ngõ ngách của con đường nhỏ. Bất giác cô ấy quay lại, một cảm giác khó chịu lớn dần, cô ấy lại bước vài bước nữa nhưng cảm giác như bước chân ngày càng nặng dần, cứ như nó không chỉ là của cô. Cô gái bắt đầu đẩy tốc độ của mình lên và rồi là cố chạy thật nhanh nhưng chỉ 2 giây sau, cô gái bất tỉnh và thêm 2 giây bữa cô gái đã biến mất khỏi con đuờng nhỏ đó.

    Hai chấm đỏ lơ lửng sáng dần lên, thứ gì đó sáng loáng kề gần đến cổ cô gái đang bất tỉnh.

    …Grừ…

    -Dừng lại

    Hắn ngừng lại rồi ngước mắt lên nhìn, tôi thoáng thấy nét sợ hãi khi hắn nhìn thấy tôi nhưng rồi nỗi sợ hãi được thay nhanh bằng cái nhếch mép. Trong chớp mắt hắn biến mất.

    -Quá chậm. Tôi cười nhẹ rồi liếc nhìn cô gái, cô ấy vẫn bất tỉnh nhưng không hề bị thương. Tôi lấy một viên đạn lắp vào súng, đối với hạng vampire này thì chỉ cần một viên là đủ.

    Hắn chạy một đoạn khá xa rồi quay lại nhìn, không thấy ai ở đằng sau làm hắn cười toe toét.

    -Tìm ta sao?

    -Làm sao mà…

    Hắn giật mình lùi lại vài bước khi nhìn thấy nòng súng của tôi đang chỉa vào nguời hắn. Hắn cúi xuống đất, tay che đôi mắt rồi lại ngẩng lên cười lớn. Giọng cười vang vọng tứ phía.

    -Thợ săn vampire à? Nguơi chỉ giống ta thôi. Vừa dứt lời hắn nhảy bổ vào tôi.

    -Đoàng…tiếng vỏ đạn vang lên khô khốc khi nó chạm mặt đất. Máu tuôn ra như suối …và rồi tất cả chỉ còn là một đống tro xám, một cơn gió nhẹ thổi qua làm nó biến đi một đám bụi.

    -Rác rưởi.

    Tôi quay đi, nhìn lên bầu trời. Lại một ngày không trăng.

    Như vậy đã là quá đủ cho một đêm. Tôi cho tay vào túi đi dạo một chút, bây giờ tôi không muốn về nhà. ‘Nguơi chỉ giống ta thôi’ tôi tự hỏi nó có nghĩa là gì? Không khí khá loãng nhưng thoang thoảng đâu đó là một mùi khó chịu, thực ra là nó không khó ngửi nhưng vì nó phát ra từ những thứ rác ruởi nên nó không hề dễ chịu một chút nào. Có lẽ hôm nay tôi phải làm thêm giờ.

    Tôi vội đến nơi phát ra những thứ mùi đó. Một căn nhà nhỏ nằm im ắng.

    -Ahhhhhhh…

    Đá văng cánh cửa, tôi nhìn thấy bên trong là hơn chục cặp mắt đỏ ngầu đang nhìn tôi. Trên tay chúng là một cô gái trẻ còn ở đằng xa thì có lẽ đã là xác của bố mẹ cô ta rồi.

    -Chạy…chạy đi…tiếng cô gái yếu ớt.

    ‘Cô bé này…’

    Bọn chúng nhìn nhau rồi chạy về phía tôi với một tốc độ kinh khủng, có lẽ đây không phải vampire thuờng. Liếc nhìn xuống dưới, quá tệ vì tôi chỉ còn 3 viên đạn. Tôi nhẹ nhàng lách nguời rồi xoay lại tung cước vào người một tên, lực đá không quá mạnh nhưng cũng đủ làm nó chỉ còn là một đống tro. Nhân lúc có đà tôi lại cúi xuống né một tên đang nhảy lên tôi rồi rút súng ra bắn.

    -Ahhhhhh… tiếng hét lại vang lên làm tôi phân tâm và cây súng của tôi bị đá vang đi chỗ khác và có hai tên đang bẻ quặp hai tay tôi về đằng sau trong khi tên thứ ba đang chạy tới. Nhấm mạnh chân xuống đất tôi nhảy lộn một vòng qua người hai tên kia rồi nắm áo một tên kéo lại làm bia đỡ. Tôi liếc nhìn sang bên kia, tên vampire đang cúi từ từ xuống cổ của cô. Tôi định chạy lại thì lại bị bốn tên cản đuờng. Mấy con này say máu quá mất hết lí trí rồi. Tôi vòng người né bàn tay đang đến rồi bẻ quặp lại, ném mạnh nó về phía con đang chạy tới làm chúng đập mạnh vào tường rồi tan biến. Đột nhiên tôi thấy người mình bị nhấc bổng lên rồi đạp mạnh xuống đất, tôi thấy tanh tanh trong miệng nhưng cơn đau điếng nhanh chóng biến mất, tôi lăn sang bên kia tránh cái đạp tiếp theo rồi bật người dậy, thúc mạnh tay mình vào ngực nó, tôi bóp chặt thứ đang đập thình thịch tới khi không còn dấu vết gì nữa.

    -Tách tách…

    Từng giọt đỏ tươi đang chảy ra từ vết cắn…cô gái run lên bần bật khi tiếng kêu đã không còn phát tiếng ra được nữa.

    -Đoàng…

    Âm thanh chát chúa vang lên và phản xạ nhiều lần vào óc tôi truớc khi trả lại cái im lặng cho căn phòng tối. Một ít khói còn bay ra từ nòng súng làm nhạt nhòa hình ảnh cô gái truớc mắt tôi. Mũi tôi tràn ngập mùi vị tanh tanh, tôi hơi nhăn mặt truớc bước đến truớc cô gái, cô ấy đã bị cắn và sẽ nhanh chóng biến thành vampire thôi. Không biết tại sao nhưng tôi thoáng hối hận vì đã không chờ một lúc nữa để tên vampire đó giết chết cô ta thay vì bây giờ tôi làm việc đó. Cũng phải thôi vì cô ta sẽ sớm trở thành một vampire giống chúng và sớm muộn tôi cũng sẽ phải giết cô ta.

    Mắt cô gái nhắm nghiền khi cô ấy nằm yên như thế, cứ như đang chờ đợi tôi làm cái việc này vậy. Vài cọng tóc nàu nâu bay rủ lên khuôn mặt còn vài cọng khác vẫn còn bay nhẹ theo làn gió. Tôi ghét thế này, tôi ghét mỗi khi phải giết người không hề có khả năng tự vệ, không chống trả hay thậm chí còn chưa làm gì tôi. Đây không phải là lần đầu tay tôi nhuốm máu nhưng là lần đầu tôi ngập ngừng khi đưa họng súng chỉa vào tim cô gái.

    Cô gái khẽ cựa nguời, tôi biết cô ta sẽ sớm tỉnh lại. Máu trên cổ cô ta đã không chảy nữa, chỉ một chút nhưng cũng đủ chứng minh cô ta không còn là nguời nữa.

    Mở chầm chậm đôi mắt và chớp mấy cái cho hình ảnh rõ nét, cô ta bật dậy. Tôi có thể thấy rõ nét hoảng hốt trên mặt cô ta khi thấy tôi đang cầm khẩu súng. Kí ức bắt đầu ùa về khi mắt cô ấy mở to còn tay thì đưa lên vùng cổ bị cắn khi nãy quệt một đường rồi chầm chậm đưa xuống nhìn, vẫn còn một vết máu ở trên đó. Có lẽ cô ấy đã lờ mờ nhận ra gì đó. Mắt cô ấy đẫm nước.

    -Em…em bị cắn, vậy…em không còn là nguời nữa…phải không?

    -Phải.

    Cô gái ngẩng đầu lên nhìn tôi.

    -Chị là…thợ săn vampire?

    -Đúng vậy.

    Cô gái cúi đầu xuống, nước mắt chảy ngày một nhiều hơn.

    -Em hiểu việc chị làm…vampire là những kẻ xấu xa, nguy hiểm, khủng khiếp và…và…em không có gì oán trách chị cả. Nhưng…làm ơn đừng để nó đau quá…

    -Crack…

    Tiếng lên đạn khẩu súng của tôi làm cô gái giật mình, tôi biết tôi làm cho cô ấy sợ. Cô bé nín thở nắm chặt hai tay và cả đôi mắt của mình lại.



    Cô gái ngã xuống đất.
    thay đổi nội dung bởi: Sayuki, 05-09-11 lúc 21:48

  14. Có 10 thành viên thích bài viết của Sayuki:


Trang 2/15 đầuđầu 1234 ... cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •