Home
  • Register
  • Login
kết quả từ 1 tới 5 trên 5
  1. #1
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    Lover's heart.
    Bài gởi
    410
    Được thích 7 lần trên tổng số 4 bài viết

    Default Ngợi ca cuộc sống

    [ k bik post đúg chỗ hay k, sai thì nhờ mod chuyển dùm.Thanks ]
    Dạo này trg 4rum có nhìu ng` buồn. Thôi thì sẵn để tuyên truyền cho anh Wang :47: tớ đã xin phép mod bên fans cho phép post bài dịch cuốn sách của Hom
    Credit : Cira@www.ourhomevietnam.com


    NGỢI CA CUỘC SỐNG
    { In praise of life - Leehom's Laos commemorative book }


    By Wang Lee Hom
    A/N ( đây là lời nhận xét của ng` dịch ) :
    Quyển sách ít bài viết hơn là Cira nghĩ.

    Cảm nhận ư? Vẫn vậy thôi, vẫn là Leehom , không có gì đặc biệt cả, vẫn thành thật và chân thành như thế. Những cảm nhận của Hom được ghi lại không chút cường điệu và nó thay đổi từng ngày trong chuyến đi, bằng những điều Hom tự thấy, tự nghe và cảm nhận...Và vì thế quyển sách không ướt át, mùi mẫn nhưng cảm động theo cách riêng của nó. Vậy homies hãy theo dõi sự thay đổi trong cảm xúc ấy, từng ngày nhé.

    Một cách khác để bày tỏ lòng biết ơn

    Trong gia đình họ Wang, lễ tạ ơn là dịp mà mỗi năm mọi người trong gia đình tôi được sum họp để được thưởng thức bữa tối do Wang mama ,đầu bếp vĩ đại nhất trên thế giới( trong mắt tôi) nấu. Cho dù có bận rộn đến đâu, hay dù tôi có đang ở bất cứ nơi nào trên thế giới đi chăng nữa, tôi luôn dừng mọi công việc và bay về New York để được thưởng thức món gà tây tuyệt cú mèo.
    Chỉ cần nghĩ đến nó bây giờ : tươi sốt, ngào ngạt hương thơm, đó chính là dấu hiệu của ngày lễ tạ ơn...

    Bao nhiêu đó cũng đủ khiến cho tôi đạt ngay vé quay về nhà. Thế nhưng năm nay , lần đầu tiên trong đời, tôi quyến định hủy bỏ chuyến bay đã đặt từ trước.

    Năm nay tôi thay thế gà tây bằng những con dế

    Hay chính xác hơn, nên nói là cơm, măng, dế và cua ,những món tôi có thể sẽ ăn trong chuyến đi đến Lào với tư cách đại sứ của World Vision Đài Loan vào lễ tạ ơn. Ý nghĩa nguyên sơ của lễ tạ ơn chính là để bày tỏ lòng biết ơn vì đã được ban phước để có những vụ mùa bội thu và có đủ thức ăn. Với tôi cách tốt hơn để tỏ lòng biết ơn chính là giúp đỡ những đứa trẻ khó khăn, những đứa trẻ có lẽ đã không có " những vụ mùa bội thu" ( và tôi biết gia đìng tôi cũng nghĩ vậy). Tôi rất mong chờ chuyến đi này, lần đầu tiên tôi được gặp mặt 10 đứa trẻ mình bảo trợ và để chia sẽ với chúng thứ ngôn ngữ chung của âm nhạc. Tôi không thể nào đợi nổi để được nhìn thấy các em cười, nghe các em hát. Và dĩ nhiên , tôi mong chờ công việc trước mắt với tư cách là đại sứ , sẽ có thể nhìn thấy rõ hơn bức tranh về những gì mà World Vision taiwan đã làm được và chưa làm được ở những vùng khó khăn ờ Lào.

    Album mới của tôi " Thay đổi chính mình" mang đến lời nhắn nhủ về sức mạnh của con người, rằng chúng ta có khả năng làm những điều đúng và tạo nên những đổi thay tốt đẹp để thay đổi thế giới. Dù là lời kêu gọi bảo vệ môi trường hay những hoạt động từ thiện hay trong chính nghề nghiệp của mình, tôi được truyền cảm hứng bởi lời nhắn nhủ ấy và hi vọng các bạn cũng có những nguồn cảm hứng trong mùa lễ này. Sau tất cả, niềm cảm hứng chính là hạt giống đầu tiên mang đến những vụ mùa bội thu!

    Lể tạ ơn hạnh phúc

    Wang Leehom
    2007.11.21
    thay đổi nội dung bởi: Gin, 19-05-09 lúc 08:31
    I don't give a damn !!!!

  2. #2
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    Lover's heart.
    Bài gởi
    410
    Được thích 7 lần trên tổng số 4 bài viết

    Default Ðề: Ngợi ca cuộc sống by Wang Lee Hom


    Ngày 1 ở Savannahket : sự nghèo khó ẩn giấu

    Hôm nay, tôi nhận ra đói nghèo có thể tự nó ẩn mình. Savannahket là thành phố lớn nhất và thịnh vượng nhất ở Lào, sau Viên Chăn, tuy nhiên những vùng nghèo khó nhất của đất nước này cùng với World Vision ADP's ( Area development programs - chương trình phát triển vùng) cũng có ở đây. Sau một lát đi dạo loanh quanh những nơi đìu hiu quanh khách sạn của mình, tôi tìm thấy một cửa hàng tạp hóa có đủ mọi thứ như bất kì cửa hàng làm ăn phát đạt * nào ở Đài Bắc. Thật đáng ngạc nhiên, họ có tất cả mọi thứ có thể tưởng tượng được. Đây có thật sự là một thành phố nghèo? Tôi bắt đầu tự hỏi. Thật khó tin khi đứng trước những kệ chất đầy mạn che nắng và những loại dầu gội đầu tên tuổi.

    Nhưng khi tôi rời cửa hàng, tôi bất ngờ nhận ra sự tương phản hoàn toàn. Ngay đối diện bên đường, những gánh hàng rong nghèo nàn bán thịt nướng. Ban đầu, tôi nghĩ đó là thịt gà, nhưng khi để ý kĩ hơn, đó là những cái mõm heo rõ mồn một , họ bán đầu heo nướng... thật khủng khiếp, những cái mặt heo còn nguyên vẹn. Tôi chưa bao giờ từng trông thấy những thứ như thế. Mặc dù chúng có thể ngon, nhưng tôi nghĩ mình sẽ cho qua! Khi đến với chuyện mạo hiểm liên quan tới ăn uống tôi thường sẵn sàng cho những thách thức nhưng bằng cách nào tôi cũng không thể tưởng tượng thấy mình đang ăn những thứ đó... không thể nào!

    Sau khi quay về khách sạn, tôi nghĩ ,các khách sạn thích dùng hệ thống sao để đánh giá, và nếu tôi là người đánh giá, tôi cho chỗ này 2 sao trên 5. Ở đây không có internet, nhưng có câu lạc bộ disco/ karaoke ở tầng dưới với những cô nàng mặc đồ bó sát ngồi ngoài hành lang, và khóa phòng ngủ bị hỏng , nên tôi đã mất 15 phút để có thể thật sự vào căn phòng của mình. Tôi gần như vặn gãy chiếc chìa khóa bằng thiếc trong cái nắm cửa khi cố mở. Họ CÓ nước nóng, và ra trải giường trông sạch , nên được 2 sao. Nó hơn khách sạn tôi nghỉ ở Tây Tạng khi thu âm " Nhật nguyệt trong tim" 1 sao, nơi mà sàn nhà luôn ướt do hầm tự hoại bị hỏng... Eo, đó là khi bạn tự hỏi có chăng loại 0 sao? Tôi mừng rỡ với 2 sao, đã quá tốt cho tôi để ngủ ngon.

    Có cái gì đó báo cho tôi biết, ngày mai, sự nghèo khó sẽ không còn quá ẩn giấu. Chúng tôi sẽ đến gặp Peh , đứa trẻ đỡ đầu đầu tiên của tôi.

    Source: In praise of life - Leehom's Laos commemorative book
    Translation : Cira @www.ourhomevietnam.com
    I don't give a damn !!!!

  3. #3
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    Lover's heart.
    Bài gởi
    410
    Được thích 7 lần trên tổng số 4 bài viết

    Default Ðề: Ngợi ca cuộc sống by Wang Lee Hom


    Ngày hai - Đuổi theo con ếch

    Con người gắn liền các biểu tượng với những ý nghĩa khái quát. Các kí hiệu không ngừng được biết trong thế giới kí hiệu học: Santa Claus nghĩa là Giáng Sinh, những hình cung màu vàng nghĩa là thức ăn nhanh, người phụ nữ dưới mái nhà nghĩa là thanh bình, đứa trẻ lặng im trong bức ảnh của World Vision nghĩa là sự đói nghèo. Nhưng nguy hiểm diễn ra ở chỗ khi nhưng ý nghĩa khái quát ấy hoàn toàn thế chỗ cho chính những hình ảnh, ví dụ khi ngày càng quen với hình ảnh Santa claus , chúng ta quên mất ngày nghĩ lễ thật ra để đón mừng sinh nhật Chúa Jesus. Những biểu tượng , sau khi được lặp lại quá nhiều có thể làm lu mờ ý nghĩa nguyên thủy của chúng.

    Hôm nay, sự đói nghèo không còn chỉ là một bức ảnh. Nó có cái một tên, một khuôn mặt, một cuộc đời và cả một cá tính. Tôi rất hồ hởi làm quen với Peh, cậu bé 6 tuổi, nhà bé ở làng Nakoutchan. Tôi đã mua rất nhiều quà: Bảng vẽ, chì sáp, bút lông, bút chì, trống đồ chơi, kèn trumpet đồ chơi, kèn clarinet đồ chơi, ba lô, gấu bông, bánh ngọt... Tôi chuẩn bị quá mức giống như nhà sản xuất một album tốt nên làm, haha!

    Chỉ có 25 kilomet, nhưng chiếc Toyota Land Cruiser mất hơn một giờ đồng hồ để vào đến nhà Peh. Cả con đường giống như đi tàu lượn siêu tốc, nhưng còn dữ dội hơn rất, rất nhiều. Trên tàu lượn siêu tốc bạn không nghe hành khách kêu lên :" Tôi nghĩ tôi bị trẹo xương hông rồi!" hay " Ối, tôi vừa cắn vào lưỡi !" Tôi thật tình gần như lao đầu ra khỏi cửa sau những cú đập mạnh, nhưng may mắn thay kính xe chống chọi được sự va đập của cái đầu dưa của tôi. Không cần phải nói, không có đường là một vấn đề lớn cho làng Peh. Chuyện gì xảy ra nếu họ muốn mua bán thứ gì đó ngoài làng? Không có đường tức là không có giao đổi buôn bán. Tệ hơn, nếu như có ai bị ốm và cần gặp bác sĩ ? Kết quả là họ quay sang dựa vào những thứ mê tín dị đoan và những phương pháp chữa bệnh đầy nghi hoặc của thầy mo, một thứ rất đáng lo ngại khác. Rồi người dẫn đường nhắc tôi đây đang là mùa khô và trong mùa mưa những con đường lầy lội thực sự không thể đi qua , ngay cả với xe máy. Trong những tháng mưa từ tháng 7 đến tháng 11, dân làng gần như bị cắt đứt khỏi phần còn lại của nền văn minh.

    Khi chúng tôi đến nhà Peh, tôi vung vẩy những món quà đầy màu sắc trước cậu bé. Làm tôi thất vọng, từng món quà một bị từ chối, mẹ Peh kinh khiếp tôi và các nhân viên World Vision; sau đó tôi mới biết những người hàng xóm nói với cô rằng chúng tôi sẽ bắt con trai cô và mang nó đi vĩnh viễn! Thảo nào cô không chấp nhận bất cứ món quà nào. Chúng tôi mất rất nhiều thời gian trước khi có thể phá vỡ khoảng cách, nhưng với sự giúp đỡ của cô phiên dịch hăng hái Soukanya, chúng tôi tổ chức chơi nhảy dây, limbo*, cầu Luân Đôn đang rơi, trốn tìm với bọn trẻ trong vùng. Chúng tôi tạo ra sự náo nhiệt! Bọn trẻ làm tôi mệt lử nhưng nhìn tôi chơi những trò chơi dần dần thuyết phục mẹ Peh rằng tôi vô hại và đồng ý cho tôi đi theo cô và Peh kiếm thức ăn cho bữa cơm hàng ngày.

    Cô dắt tôi đến cái ao nhỏ, đầy bùn , đường kính không hơn 6, 7 mét. Cô dùng cái mai nhỏ để đào xuống bất cứ đâu thấy có lỗ trên mặt đất , nơi bất kì loại sinh vật nào có thể ẩn nấp bên trong. Hầu hết những cái lỗ đều trống rỗng, và những cú đào liên tục không có kết quả. Cho đến cuối ngày, một vài con cua bé nhỏ được tìm thấy, nhưng có một con ếch gầy gò màu nâu để lại ấn tượng khó phai trong tôi.

    Khi đào sâu, sâu hơn xuống đất ướt, mẹ Peh không bao giờ thôi nhìn vào cái lỗ tối mặc dù nó méo mó, quằng ngoèo.Bất thình lình một con ếch nhỏ màu nâu phóng hết tốc lực ra. Này, nó có thể chạy! Nếu như có cuộc thi Olympic dành cho ếch, nó sẽ là Liu Xiang trong thế hệ của mình. Con ếch hẳn là biết nó cần trốn chạy để bảo vệ mạng sống, và cậu bé Peh rất hối hả! Nó nhảy ra khỏi cái lỗ của mình và ngay lập tức biến mất vào đám cỏ cao. Trước khi tôi kịp phản ứng ( sự thật là, ngay lúc ấy, tôi đã tự hỏi : "cái quái gì thế nhỉ?" ) , mẹ Peh như một con thú săn mồi mãnh liệt, bò lăn bò toài , nhanh chóng lùng sục đám cỏ tìm con ếch chạy trốn. Tôi biết cơ hội của cô rất mong manh nhưng mẹ Peh cương quyết không để nó trốn thoát. Tôi đã thấy trước mắt mình một người phụ nữ trưởng thành, bò lăn bò toài , hoàn toàn chú tâm đuổi theo con ếch nhỏ bé. Cái nhìn trong ánh mắt cô khiến tôi nhận ra bài học giá trị nhất: đứa trẻ lặng im trong bức ảnh của World Vision không phải là sự đói nghèo. Đây mới là sự đói nghèo. Mẹ Peh , đuổi theo con ếch chạy trốn. Cô hối hả, bất chấp và hung hăng. Sau sự truy đuổi nhanh nhẹn kì diệu và cú vồ sư tử cuối cùng, cô đứng dậy, hé lộ con ếch gầy gò dài 4 centimet trong lòng bàn tay. Thức ăn, thật khan hiếm, thật quý giá, nó dường như ít hơn một miếng và, dù là cho Peh bé nhỏ. Tôi thấy thán phục.

    Đói nghèo không còn giấu kín.
    ...
    limbo: trò chơi ngửa người khi đi qua sợi dây hay cây gậy ngày càng hạ thấp
    I don't give a damn !!!!

  4. #4
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    Lover's heart.
    Bài gởi
    410
    Được thích 7 lần trên tổng số 4 bài viết

    Default Ðề: Ngợi ca cuộc sống by Wang Lee Hom


    Ngày 3 - Giá trị của một con người. Gia đình Panmahah.

    Cùng quãng đường dài và bụi bặm như từ Savannakhet đến Atsaphone, nhưng hôm nay tôi thật sự có thể ngủ trong chuyến đi tàu lượn siêu tốc ! Tôi phát hiện ra với dây an toàn ngang qua ngực có thể giảm thiểu sự di chuyển của cơ thể và áo gió quanh cổ giảm thiếu sự di chuyển của đầu nên nó sẽ không lao ra cửa sổ nữa. Tôi đoán chắc mọi người cũng đã rất mệt, chúng tôi có thể bất ngủ ở bất cứ đâu.

    Từ Atsaphone chúng tôi đi đến làng Song Hong, còn hẻo lành, nghèo nàn hơn cả Nakoutchan. Đó là bối cảnh rừng núi, rất khác với những cánh đồng ở Nakoutchan, những con đường nhanh chóng chỉ còn là lối mòn, nên chúng tôi phải dừng xe và đi quãng đường còn lại bằng những chiếc xe thồ. Với tôi chúng trông như những chiếc xe cắt cỏ thời xưa. Sau 40 phút đi xe thồ, chúng tôi đến một căn nhà sàn nhỏ làm từ những cây gậy. Thật sự nó có cấu trúc khá đẹp, được dựng một cách đơn giản nhưng bằng đôi tay khéo léo và đầy yêu thương. Nó cao lên khỏi mặt đất như tất cả những ngôi nhà ở Nakoutchan (những con gà ở bên dưới) ,khi leo lên thang tôi thấy ngôi nhà rất chắc chắn.

    Ở đó, tôi gặp Panmahah,cô bé nghèo nhất tôi từng thấy. Giống như rất nhiều đứa bé ở làng Song Hong, cô bé không có được bảo trợ từ World Vision. Việc WV đưa tôi đến đây thăm cô bé làm tôi hy vọng một ngày nào đó cô bé sẽ nhận được bảo trợ, nhưng sự nghèo khó của gia đình cô bé, như một căn bệnh, đã gây ra mất mát, đem đến những tổn thương không thể thay đổi. Sự tổn thương ấy đặc biệt in dấu lên hoàn cảnh 3 đứa trẻ:

    Chúng bẩn thỉu và xa cách. Chúng có cái nhìn vô hồn trong đôi mắt, điều đặc biệt khó chịu khi nhìn thấy ở những đứa trẻ nhỏ. Gia đình Panmahah không có điều kiện cho cô bé ( hay hai em của cô bé) đến trường, trình độ giáo dục phổ thông của cô bé là con số không. Học phí đầu vào khoảng chừng 10 USD. Không chỉ tiền học phí vượt quá sức họ, họ cũng không có khả năng mua bút chì, giấy, sách cho việc đến trường. Hơn thế nữa, những đứa trẻ rõ ràng bị đói. Gia đình Pahmahah quá nghèo nên họ ăn cả cá chết nổi trên mặt suối gần nhà. Dòng suối đục ngầu ấy còn là nước uống của họ. Không cần phải nói, nước rất bẩn và không an toàn để uống, và không , họ còn không đun sôi nước trước khi uống. Trong một khoảng khắc, tôi thoáng thấy em gái 6 tuổi của Panmahah ăn những con mối bò ra từ tổ như một con đười ươi. Tôi đã suy nghĩ, Wang mama sẽ nói gì nếu như bà trông thấy tôi ăn mối ở tuổi đó! Bà sẽ đánh tôi một cái thật mạnh và mắng cho một trận, nhưng trong gia đình này, không có ai để ý.

    Điều kiện sức khỏe của bọn trẻ thật đáng lo ngại. Đứa trẻ thứ tư đã qua đời. Đứa nhỏ nhất bị một con bọ hút máu chui vào tai từ 2 tuần trước. Điều ấy khiến nó rất đau đớn, khó chịu, nhất là về đêm nhưng gia đình không có tiền đưa đứa bé đi gặp bác sĩ. Thay vào đó, họ dựa vào cách chữa của thầy mo theo thuyết vạn vật hữu linh mà tôi thấy nghi hoặc, nếu không muốn nói hơn. Bằng một cách nào đó, phun một mồm đầy nước hương hiệu vào không khí để làm con bọ bò ra khỏi tai đứa bé. Rõ ràng nó vẫn chưa có tác dụng.

    Tính tổng cộng, gia đình này không có gì cả. Đó là khái niệm khó có thể hiểu được, tôi chỉ sửng sốt nhận ra khi tôi thực sự nghĩ đến. Có lẽ thứ duy nhất họ có là cánh rừng um tùm, với tất cả nguồn tài nguyên thiên nhiên của nó, và cha mẹ đã quen,có đủ kiến thức về môi trường xung quanh để nuôi sống bọn trẻ. Ngôi nhà được dựng bởi người cha, tôi ngày càng tăng dần sự ấn tượng về kĩ năng thủ công của ông ấy. Dáng ông nhỏ và liêu siêu nhưng nhanh nhẹn. Sau khi một công sự WV của tôi mất thăng bằng ( gia đình Panmahah thì không bao giờ) và ngã từ cầu bằng cây gỗ xuống dòng suối cao đến cổ phía dưới, ông nhanh chóng làm chúng tôi ấn tượng bằng việc dựng ngay cái tay cầm chắc chắn, ít nhất dài 10 feet cho chúng tôi đi qua. Cộng sự của tôi bảo :" chúng ta thật may mắn khi có ông ấy ở cạnh"

    Đến cuối ngày, tâm trạng các thành viên WV đều ủ dột. Tất cả chúng tôi đều cảm thấy chán nản, buồn rầu sau khi trải qua một ngày với gia đình cơ cực ấy. Nhưng khi chúng tôi chuẩn bị ra về, cha Panmahah đã khiến chúng tôi hoàn toàn sửng sốt, tôi sẽ không bao giờ quên khoảng khắc ấy. Ông xuất hiện từ phía sau nhà với chiếc túi ny lông đựng đầy 10 con cua sống. Ông nài nỉ chúng tôi nhận chúng cùng với môt bó rễ cây để ăn, như món quà đưa tiễn. Chúng tôi nhìn món quà của ông và nghĩ , chỗ thức ăn đó đủ cho hơn một tuần. Họ rất cần số thức ăn đó. Tất cả chúng tôi đều sững sờ - đó là giây phút rất ngại ngùng. Ông nài nỉ: " lấy đi, lấy đi".

    Cher Hur nhân viên địa phương của World Vision Lào bước đến. Anh reo lên " Thật là món quà quý!" . Tôi phản đối :" Chúng ta không thể nhận những thứ đó được. Họ cần chỗ thức ăn đó trong khi chúng ta thậm chí có thể sẽ không hề ăn những con cua ấy! " Cher Hur thốt lên vui vẻ: " Thế CÀNG quý chứ sao!" . Cher Hur lớn lên trong nghèo đói ở Luang Prabang. Khi còn là đứa trẻ đói khát, anh trường thành nhờ vào những con chuột tìm thấy trong rừng. Cher Hur hiểu có những thứ còn quan trọng hơn cả thức ăn và dưỡng chất. Phẩm giá con người và lòng kiêu hãnh là những thứ luôn được trân trọng dù cho ở bất kì giai tầng xã hội nào. Thật khó có thể nhận món quà ấy, nhưng chúng tôi cuối cùng cũng đồng ý, và khi chúng tôi nhận lấy, gia đình Panmahah rõ ràng tỏ ra nhẹ nhõm. Vào giây phút ấy, tôi biết Cher Hur đã quyết định đúng.

    Giá trị của con người không được quyết định bởi tài sản vật chất của anh ta. Tôi biết rất nhiều người giàu có, những người không đạt được giá trị mà cha Panmahah có. Họ có thể lái những chiếc xe sang trọng hay thậm chí đi máy bay riêng, nhưng những hành động của họ vạch trần sự thiếu hụt trong con người - một giá trị nghèo nàn ở bên trong.

    Cha Panmahah là minh chứng sự giàu có ở bên trong và nghèo khổ ở bên ngoài; một thái cực đối lập với một vài người giàu có mà tôi biết. Và hai cực đối diện ấy thực ra cũng như nhau ?

    Nếu như chúng ta bỏ tất cả nỗ lực đạt đến sự giàu có bề ngoài, thì cuộc sống của chúng ta chẳng qua cũng chỉ nghèo nàn như gia đình Panmahah. Thật kì diệu khi chúng ta học được từ một người đàn ông, người không có thứ gì.

    Source: In praise of life - Leehom's Laos commemorative book
    Translation : Cira @www.ourhomevietnam.com
    ...
    [IMG] [/IMG]
    Ngày 5: Tình huống tuyệt vọng* và niềm hy vọng âm nhạc


    Gia đình Panmahah hẳn ở hoàn cảnh tồi tệ nhất có thể có; họ không có gì cả: không quần áo, không thức ăn, không học hành, và dường như cả chỗ nương náu. Không có gì cả hẳn nhiên phải ở tận cùng, mắt xích cuối cùng của sợi dây nghèo khổ. Phải vậy không? Hôm nay, tôi có cảm giác như Lão Hà Tiện* của Dickens ; mỗi ngày trong chuyến đi này là tiến thêm một hồi cảnh tỉnh.Tôi giờ đây đang run sợ chuyến thăm cuối cùng của "The ghost of Christmas Yet to Come".

    Hắn chỉ cho tôi thấy có thứ con dưới cả con số không. Subzero-dưới không. Khoản thậm dư đó là: Bệnh tật, sự kém năng lực, sự tuyệt vọng và cái chết.

    Yeung mười tuổi. Mắt bên phải của cậu bé là khối cầu sáng như một viên đá đen, mắt bên trái màu trắng xám cẩm thạch. Khi mới lọt lòng, cậu bé bị chứng phát ban lan ra khắp mặt. Với không một sự chữa trị y khoa nào, chứng phát ban lan lên mắt trái. Yeung gãi và gãi, và rồi con mắt hoàn toàn bị mù.

    Ngôi nhà của cậu bé là túp lều một phòng, bên trong là cả gia đình: bốn anh em và mẹ. Có thể bởi vì có mùi, hay việc đứa bé nằm trên sàn nhà trong cơn sốt và chứng phát ban trên khuôn mặt, hay có thể hình ảnh người mẹ ( trông bà giống như đã trên 50) cho con bú với bầu vú như miếng khoai khô... tôi không biết, nhưng dù vì bất cứ thứ gì, tôi bắt đầu thấy mệt.

    Cha Yeung qua đời 2 năm về trước nên gánh nặng nuôi nấng 5 người dồn cả lên vai người mẹ già của bọn trẻ. " Nếu như có bất cứ chuyện gì, lạy chúa , xảy ra với mẹ chúng, coi như là chiếu tướng, hết cờ với bọn trẻ", Albert, người hướng dẫn WV của chúng tôi nói.

    Sau một vài phút trò chuyện, tuy nhiên, nó đã cho tôi thấy bà đã tự đầu hàng. " Việc đó thì chẳng thể làm được gì" bà nói yếu ớt. Khi được hỏi về chứng phát ban ở đứa bé nhỏ nhất, bà thì thào " Cũng như thằng Yeung thôi. Mong là nó không lan lên mắt" . Tôi hỏi liệu bà có thể đưa đứa bé đi bác sĩ, bà lắc đầu thay vì nói " dĩ nhiên là không".

    Điều tệ khiến mọi chuyện tệ hơn là họ hàng Yeung từ chối giúp đỡ. Thường thường, ở những ngôi làng, họ hàng và cộng đồng rất gắn bó, nhưng mẹ Yeung đã bị gia đình và cả cộng đồng hắt hủi. Vì lí do nào đó hôn nhân của bà bị gia đình ngăn cấm, nhưng bà không nói thêm.

    Gặp gia đình Yeung khiến tôi nhận ra vai trò quan trọng của cha mẹ, không kể tới điều kiện xã hội, văn hóa, kinh tế. Nếu như cha mẹ chúng đầu hàng, đứa trẻ sẽ trả giá cho điều ấy. Yeung và các em đang trong báo động đỏ và rất cần sự giúp đỡ.

    Sau khi trải qua buổi sáng nặng trĩu với Yeung, tôi đã quá sẵn sàng cho nửa ngày còn lại. Thực sự tôi đã chờ đợi sự kiện này từ cả tuần. Đó là buổi dạy nhạc!

    Là một nhạc sĩ tận tâm, tôi chưa bao giờ mất đi niềm tin sức mạnh của âm nhạc có thể vượt qua mọi rào cản và chạm đến trái tim con người. Với tôi, đó là thứ ngôn ngữ thiêng liêng nhất của nhân loại; mỗi nền văn hóa trong lịch sử đều có thứ âm nhạc của riêng nó. Bây giờ là lúc cho tôi trở thành thấy giáo dạy nhạc cho bọn trẻ trong vùng, và tôi có một kế hoạch tấn công!

    Tôi đã chuẩn bị 10 bộ trống đồ chơi, mỗi đứa bé tôi bảo trợ một cái và chúng tôi dựng một sân khấu nhỏ, cao hơn mặt đất một mét. Bọn trẻ đứng theo đội hình chữ U, và tôi dạy bọn trẻ đánh trống cùng một nhịp, một cách từ từ vào lúc ban đầu và tăng dần nhịp độ khi chúng tôi bắt đầu gõ đúng nhịp.

    " Trái ! Phải ! Trái ! Phải !" . Trong vòng vài phút, chúng tôi đã là một đội diễu hành nhỏ, tất cả bọn trẻ đều cười !

    Bị thu hút bởi nhịp điệu và sự ồn ào, hầu hết bọn trẻ trong lang đều chạy đến rất đông. Nhanh chóng, tôi được bao quanh bởi trên 100 đứa trẻ ( bây giờ tôi đã có dàn đồng ca của mình!). Khi gẩy đàn guitar, tôi hát thứ dễ nhất mà tôi có thể nghĩ ra, đó là 3 nốt nhạc đầu tiên trong khuôn nhạc: lên cao dần " Dooo, reee, miii" và xuống thấp dần. " Miii, Reee, Dooo" và bảo bọn trẻ lập lại theo tôi. Bọn trẻ ban đầu rụt rè và cười khúc khích nhưng chỉ sau vài lần tôi cứ lập đi lập lại, tiếng bọn trẻ bắt đầu to hẳn lên. Điều đó cho tôi thấy bọn trẻ là một dàn đồng ca với tài năng thiên phú đặc biệt. Bằng cách nào đó, tôi biết chúng tự nhiên đã vậy.

    Tôi không bao giờ quên khoảng khắc tiếng hát của 100 đứa trẻ Lào bay cao và lấp đầy bầu không khí bụi bặm. Cứ thế cho đến khi tôi ra hiệu ngừng lại, và bọn trẻ im lặng, háo hức chờ được dạy câu hát tiếp theo. Sự thiết tha trong những tâm hồn bé nhỏ... và nỗi lo lắng câu tiếp theo tôi dạy sẽ quá khó và chúng không thể hát được. " Do, Re, Mi, Fa, Sol, Sol, Sol" bọn trẻ hát được, "Sol, Fa, Mi, Re, Do, Do, Do" thì không, nên chúng tôi ngừng ở câu trước. Nhưng cùng nhau chúng tôi có thể kết hợp " Dooo, reee, miiii", " Miii, reee, dooo", "Do, Re , Mi ,Fa , Sol, Sol, Sol ! ", và hoán đổi ba cụm từ ấy. Thành quả tuyệt vời của bọn trẻ chỉ trong một thời gian ngắn! Và chúng tôi đã vui làm sao!

    Đáng tiếc, buổi học nhạc kết thúc quá sớm và đã đến lúc tôi và nhóm WV quay trở về nhà trọ. Bọn trẻ thất vọng ra mặt, nhưng tôi đã bảo chúng , bất cứ khi nào chúng muốn nhớ đến tôi , hãy đơn giản hát "Do, Re , Mi ,Fa , Sol, Sol, Sol" và điều đó sẽ làm chúng thấy vui. Bọn trẻ đuổi theo xe tôi suốt con đường làng và không ngừng hát "Do, Re , Mi ,Fa , Sol, Sol, Sol ! ", vẫy tay và cười. Tôi hạnh phúc vì đã để lại giai điệu mà chúng sẽ không quên.

    [/IMG]


    Source: In praise of life - Leehom's Laos commemorative book
    Translation : Cira @www.ourhomevietnam.com

    ....

    Tình huống tuyệt vọng :nguyên văn là checkmate - chiếu tướng, ý chỉ một tình huống tuyệt vọng ko thể nào thay đổi được. Vì tiếng việt ko ai tự nhiên nói "chiếu tướng" mà người ta hiểu cả nên chỗ này dịch thoát ý


    Lão Hà Tiện - Scrooge (Ebenezer Scrooge) tên nhân vật chính trong tác phẩm The Christmas Carol ( Bài thánh ca giáng sinh) của Charles Dickens - nhà văn vĩ đại người Anh xuất bản năm 1843.
    Scrooge- Lão Hà Tiện là một lão già, không vợ con , giàu có nhưng bủn xỉn, luôn nghi ngờ vào lòng tốt của người khác, hắn đối xử bạc ác với mọi người xung quanh. Jacob Marley, một cộng sự trước đây của hắn, là kẻ cũng giống như hắn , khó chịu, nhẫn tâm , bủn xỉn, sau khi chết ông ta học được bài họ về lòng trắc ẩn và muốn ngay lại cảnh tỉnh Srcooge. Linh Hồn Jacob Maley hóa thân thành 3 hồn ma : the Ghost of Christmas Past, Present, and Yet to Come.The ghost of Christmas Past đưa hắn về quá khư khi còn là đứa trẻ nghèo khổ, bất hạnh nhưng khao khát vươn lên , đáng tiếc chính tham vọng của hắn đã hủy hoại mối quan hệ của hắn và những người yêu quý hắn. The ghost of Christmas Present cho hắn thấy niềm vui khi được cùng người khác. Cuối cùng the Ghost Christmas yet to come, đưa hắn đi chuyến đi đáng sợ nhất , cho hắn thấy cái chết cô độc của hắn trong tương lai , thấy mình đã thờ ơ với những người nghèo khổ, rằng với tiền bạc và sức mạnh của mình lẽ ra hắn đã có thể giúp đỡ họ.

    Túm lại là ý ổng tự sỉ vả mình giống như Lão Hà Tiện trong tác phẩm , sống thờ ơ, không biết ngoài kia người khác cơ cực ra sao và chuyến đi này giống chuyến đi mà The ghost of Christmas yet to come đưa Lão Hà tiện đi, giúp cảnh tỉnh ổng.( khả năng tự sỉ nhục hiếm có khó tìm)
    thay đổi nội dung bởi: yinchan, 05-07-08 lúc 18:44
    I don't give a damn !!!!

  5. #5
    Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    Lover's heart.
    Bài gởi
    410
    Được thích 7 lần trên tổng số 4 bài viết

    Default Ðề: Ngợi ca cuộc sống by Wang Lee Hom



    Bạn tôi Khamphouva

    Rất khó cho tôi để viết về ngày thứ tư ở Lào, ngay cả lúc này, khi đã ba tháng sau sự kiện đó.

    Khi tôi hoàn thành tất cả các bài nhật kí khác và đưa chúng cho World Vision , họ gọi lại cho tôi, khó hiểu: "Có gì nhầm lẫn không?", họ hỏi: " Sao từ ngày 3 nhảy thẳng lên ngày 5 vậy?"

    Sự thật là , tôi đã nghĩ về ngày thứ tư ấy mỗi ngày kể từ khi nó diễn ra, chỉ đơn giản là nó khó để viết. Hầu như thường xuyên trong những bữa ăn, tôi nhìn thấy Khamphouva bé nhỏ ngồi đối diện mình trong chiếc áo polo màu vàng của nó, cười trong sự sửng sốt; nó không thể tin rằng đây là cách chúng tôi ăn. Nó nhìn quanh quanh nhà hàng, đĩa và bộ đồ ăn sạch sẽ, người bồi bàn làm đầy ly của tôi với nước nho, và nghĩ: " đây là thật sao?". Các bạn thấy không, Khamphouva, người bạn 7 tuổi của tôi, đã để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc và lâu dài, và sẽ luôn ở trong tôi. Viết về cậu bé giống như cố gắng sáng tác bài hát tựa đề cho album tiếp theo hay một điều gì đó hơi quá gần trái tim tôi. Tôi luôn nhận thấy khi càng quan tâm đến điều gì thì lại càng khó viết về nó hơn. Cuối cùng tôi thường không nghĩ mình sẽ viết gì nữa, chỉ đúng như cảm xúc của tôi.

    Nhưng dù sao tôi cũng sẽ bắt đầu.

    Ngày thứ tư là câu chuyện về Khamphouva, cậu bé nhỏ có cha mẹ đi làm xa ở Thái Lan, và để lại cho cậu duy nhất tấm ảnh lờ mờ, bạc màu để nhớ về họ. Mặc dù thế, cậu để chân dung họ gắn trên tường, phía trên cái chiếu ngủ bẩn thỉu của mình. Thực sự bức ảnh đó là tài sản quý giá nhất của Khamphouva. Cậu bé tự hào nói với tôi, cha nó rất khỏe, và cũng cao như tôi vậy, và ông ấy bây giờ có thể trở về bất cứ lúc nào. Sự thật là đã hai năm trôi qua.

    Niềm tin của Khamphouva rằng cha mình sắp về là điều đau lòng nhất trong hoàn cảnh của cậu bé, nhưng.... nó cho cậu hy vọng. Một niềm hy vọng quý giá, tôi nhận ra, đó là thứ quý giá nhất cậu bé có, nó nâng cậu lên trên hoàn cảnh xung quanh mình và cho cậu nghị lực. Khamphouva sẽ chịu đựng được tất cả vì cậu bé tin vào tương lai tốt đẹp. Khi tôi hỏi ước mơ của cậu là gì, cậu bé trả lời liền tù tì không một chút ngập ngừng. " Cháu muốn trở thành một chiến sĩ trong quân đội Lào. Và một ngày nào đó cháu sẽ có ngôi nhà của cháu, nên cháu, bố và mẹ sẽ được ở cùng nhau. Và cháu muốn một con bò của riêng cháu." Cậu bé trả lời rất nhanh, tôi đoán chắc những ước muốn ấy đã được lặp đi lặp lại trong tâm trí cậu.

    Trong mắt của người con trai, Cha Khamphouva là một người hùng. Nhưng nếu các bạn hỏi, khi nhìn vào tấm ảnh, tôi thấy một cặp nam nữ tuổi đôi mươi, họ đã bỏ lại đứa con trai của mình vì lí do kinh tế. Họ trông khá đẹp và hợp thời trang, gợi nhắc tôi về các diễn viên Thái lan trong những bộ phim truyền hình. Và thật ngạc nhiên , họ rất trắng ( còn trắng hơn tôi nhiều) nhưng da Khamphouva sẫm như màu cà phê, và các bạn sẽ không thể tin nổi nó là con họ sinh ra ( các bạn có thể đã trông thấy Khamphouva bé nhỏ trong ảnh trước rồi vì tấm ảnh đó hiện đang là hình quảng cáo cho World Vision Đài Loan. Hai người chúng tôi trông có vẻ như đang nhìn thẳng camera nhưng thật ra chúng tôi đang lấy dây thun bắn người chụp ảnh !)

    Để miêu tả vẻ bề ngoài của cậu bé, Khamphouva gầy nhưng rắn rỏi, mặc quần màu bộ đội với cái đầu cắt sát như một quân nhân. Cậu nhóc cũng cố bước đi giống một người lính. Nhưng đôi dép quá rộng , hơn chừng 2 cỡ, và miếng dán của chiếc dép bên trái không còn dính nữa, nên thường thường, chiếc dép rơi ra khỏi chân giữa chừng và cậu phải quay lại nhặt nó. Thật ra rất là ngộ nghĩnh khi nhìn cậu nhóc bước đi khệnh khạng trong chiếc dép sai cỡ to kếch xù. Dù có vài cản trở nhỏ nhặt, như đôi dép, nhưng cậu bé có phong thái của một người Sparta và đôi mắt cậu có cái nhìn quả quyết của một chiến binh. Tôi có thể nói cậu bé đã sống với giấc mơ trở thành một chiến sĩ bằng một quyết tâm phi thường, tôi không nghi ngờ rằng một ngày nào đó cậu bé sẽ hiện thực hóa ước mơ, ít nhất là theo một cách nào đó. Cậu bé có thể là người cô độc trong sứ mệnh ấy, nhưng đó là sứ mệnh của cậu và vì thế, tôi biết rồi Khamphouva sẽ đi tới những nơi khác.

    Vì cậu, tôi mong sao những nơi ấy xa khỏi ngôi nhà của người chú

    Ở đây, Khamphouva bị đối xử một thứ thừa thãi. Cậu bé là vị khách không được đón chào. Chú cậu đã đủ vất vả để nuôi nấng hai đứa con ruột trước khi có sự xuất hiện của Khamphouva. Biết mình được thương hơn trong nhà, hai chị em họ của Khamphouva trở thành những kẻ bắt nạt độc ác, thường xuyên lợi dụng, ra lệnh cho cậu bé, lấy cắp đồ đạc và bắt cậu bé ngủ trong góc, v.v. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là Khamphouva đón nhận mọi sự bắt nạt với thái độ Thiền - rất điềm tĩnh. Ví dụ, khi tôi mang quà đến cho cậu bé: Chì sáp, bút chì, bàng vẽ, kẹo..., một trong hai chị em họ đứng sát bên cậu bé, giật từng thứ một ra khỏi tay khỏi tay Khamphouva, nhưng cậu bé không phản kháng. Đứa chị họ đó có ánh mắt đòi hỏi, nụ cười nham hiểm, mái tóc xoăn màu đen, tất cả đặc điểm khiến con bé trông giống như một con linh cẩu độc ác. Con bé gào lên " Cháu đáng được mấy thứ này hơn nó !", và chỉ một giây sau, quay sang nhìn tôi bằng tất cả nụ cười, lễ phép hỏi liệu tôi có còn thứ gì cho nó nữa không. Nhưng món quà cuối cùng của tôi là một chiếc cặp đeo màu xanh bộ đội. Tôi giơ cao chiếc túi trong tay, tuyên bố lớn với mọi người trong nhà: "Cái cặp này là cho Khamphouva bời vì cậu bé sẽ trở thành quân nhân của quân đội Lào một ngày nào đó, và mỗi chiến sĩ cần một cái như thế. Đây là một phần của quá trình huấn luyện."

    Khamphouva quỳ gối xuống trước tôi, và khom mình trong sự tri ân, lặng lẽ dập trán xuống sàn nhà thay vì nói "cảm ơn vì đã hiểu giấc mơ của tôi và giúp tôi đến gần nó hơn một bước". Cậu bé đứng lên, nghiêm mình để nhận từ tôi chiếc túi. Giây phút đó, nó có lẽ giống như một tấm huân chương danh dự quốc gia. Rất mãn nguyện, cậu bé đeo chiếc túi qua vai trong khi đứa chị họ cáu kỉnh vì ghen tị. Một chiến sĩ đủ khôn ngoan để biết nên cởi chiếc túi của mình ra ngay vì e rằng nó sẽ bị đánh cắp và tôi giúp cậu bé rút ngắn sợi dây đeo cho vừa vặn. Linh cẩu đầu xù gần như giận điên lên.

    Từ giây phút đó, Khamphouva nắm tay tôi bất cứ đâu chúng tôi đi. Tôi đoán đó là cách để cậu bé thừa nhận rằng chúng tôi gắn kết với nhau bằng một vài giá trị cơ bản: lòng tốt, sự cảm thông và sự tôn trọng. Tôi nghĩ có những thứ mà mọi người ở bất cứ nền văn hóa nào trên thế giới đều như nhau. Cũng có thể việc nắm tay tôi còn bộc lộ nỗi khao khát hình ảnh một người cha trong Khamphouva.

    Cậu bé dắt tôi đi quanh rừng, chỉ cho tôi làm cách nào để săn bắt và tìm kiếm thức ăn. Khamphouva là cậu nhỏ khéo léo, và luôn có thể tự nuôi sống mình bằng những gì tìm được, gồm : đọt măng, cua, ếch, dế và nỗi kinh sợ của tôi, những con bọ hung.

    Những con bọ hung nhỏ, còn gọi là những con bọ phân, bọ hung là những con bọ nhỏ màu đen sống trong chất thải của bò. Khamphouva có thể dựa trên màu phân bò mà biết chỗ nào có đầy bọ, và chỗ nào không có. Khi chúng tôi đi ngang qua đống phân màu sẫm, dấu hiệu của sự ẩm ướt, nơi bọ hung ẩn náu. Khamphouva mỉm cười. Cậu nhóc tìm thấy thức ăn. Thành thật mà nói tôi gần như lộn mửa khi nhìn thấy đứa bé ấy cào đống phân bò ướt bằng đôi bàn tay không, đào ra một đám bọ nhỏ đen ánh, thứ sẽ là bữa ăn trưa của chúng tôi.





    Sau một ngày dài tìm kiếm, chúng tôi mệt lả. Mặt trời chói chang cả ngày và tôi bây giờ bắt đầu cảm thấy vết rát vì cháy nắng trên gò má. Chúng tôi đã đi hết một khỏang rừng rộng lớn và mấy cánh đồng, bây giờ chiếc giỏ của Khamphouva là một nguồn cung cấp nhỏ ,đa dạng sinh học : một bó đọt măng nhỏ xíu, 2 con dế lớn, một con cua bắng trái banh golf, một con ếch gầy và chừng chục con bọ hung. Mấy thứ này là món ăn kèm trong bữa ăn, cùng chúng lại là cơm dính và loại nước chấm cay.

    Đó không phải là bữa ăn ngon miệng. Nhưng dù sao nó vẫn là bữa ăn phung phí so với tiêu chuẩn của Khamphouva, và tôi ăn cùng thằng bé mọi thứ trừ những con bọ phân. Thằng bé cho tôi hẳn một con dế, nguyên cả con cho tôi, vì biết đây là lần đầu tiên tôi thử ăn côn trùng. Giòn...Tôi phải thừa nhận, nó khá là ngon ! Nhưng những thứ còn lại trong bữa ăn thì... không. Khi ăn cơm dính ,nuốt từng cục lổn nhổn, lạnh và cứng.

    Sau ngày hôm đó, bụng tôi đau thắt. Khiến tôi nhớ ra Khamphouva không rửa tay sau khi lục lọi đống phân, và chúng tôi ăn bốc. Điều tệ hơn, ngay trước khi ăn chúng tôi cùng nhau đi loanh quanh, tay trong tay...nên có nghĩa là... eo.

    Sau bữa ăn trưa, công việc nhà còn nhiều hơn nhưng Khamphouva vẫn nhính chút thời gian chỉ tôi chơi hai trò yêu thích của chú nhóc : Bắn dây thun và liệng dép. Bắn thun tình cơ cũng là sở trường của tôi nhưng không sánh được với thằng bé. Khamphouva là một tay thiện xạ, có thể bắn trúng bàn tay xòe ra của tôi cách xa 15 feet, ba lần trúng cả ba. Nó là thần đồng bắn thun! Quân đội sẽ rất may mắn khi có cậu bé làm một tay bắn tỉa. Rõ ràng , liệng dép cũng là trò chơi rất phổ biến của trẻ con ở Atsaphone ( thảo nào dép thằng bé rơi ra từng mảnh!). Tuy nhiên, trò chơi có vẻ như là cởi dép ra rồi ném chiếc dép đi. Có lẽ là chỉ tại tôi không hiểu.

    Khi hoàng hôn vừa xuống, bầu không khí ở Atsaphone trở nên lạnh lẽo và yên ắng. Những vặt nắng phía chân trời làm sáng lên trong không gian những hạt bụi dát vàng, như thể có bùa chú nhiệm màu bao trùm cả ngôi làng. Các vị chức sắc trong làng kêu gọi buổi họp mặt có tên "baci", là cách họ chào mừng những vị khách quan trọng. Đó là nghi lễ kì lạ và thân tình với những lời cầu nguyện dài và theo cùng là những sợi chỉ trắng được buộc quanh cổ tay nhau để trao đổi những lời nguyện cầu an vui và những lời chúc tốt đẹp. Người già nhất, sau khi dẫn dắt mọi người khấn nguyện, nói bài phát biểu chào mừng chúng tôi. Để đáp lại các vị lãnh đạo làng, tôi cũng phát biểu: "Đây là bạn của tôi Khamphouva, nhờ cậu bé mà lần đầu tiên tôi được ăn dế trong đời ". Mọi người đều cười hồn hậu. "Ba mẹ Khamphouva ở xa tận Thái Lan, nhưng cháu nó rất may mắn khi được bà con trông nom". Tôi còn lợi dụng cơ hội nói lời gửi gắm chú thằng bé trước mặt mọi người. Ông ta phồng ngực lên như một con chim cổ đỏ.

    Tiếp theo là đến bữa tiệc. Đó là gà, món cao lương mỹ vị hiếm có của họ. Có lẽ chỉ một lần trong năm những người dân làng mới dám ăn gà, loại gia cầm được coi như đơn vị trao đổi tiền tệ. Với Khamphouva, được ăn gà cho bữa tối sau khi vừa ăn bọ phân cho bữa trưa giống như thiên đường trên mặt đất. Nhìn thằng bé ăn con gà của nó, cứ một lát lại cười toe toét là điều mà tôi sẽ không bao giờ quên. Khamphouva không ngừng cười suốt buổi tối.

    Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt

    Vẫn nắm tay nhau, tôi đã nói với Khamphouva tôi sẽ gặp lại nó sớm thôi. "Chúng ta sẽ gặp nhau ngày mai trong buổi học nhạc !" ,tôi gần như reo lên. Nhưng tôi biết buổi học ngày mai sẽ có cả trăm đứa trẻ khác, và sẽ không có thời gian cho riêng Khamphouva. Bỗng dưng, tôi thấy mình giống như hình ảnh một người cha khác cho thằng bé một niềm hy vọng không thật bằng chuyện hứa sẽ sớm quay về. Điều an lòng duy nhất là tôi biết thằng bé tin vào hy vọng ấy, điều đó làm cho tự nó có thật. Do vậy, có lẽ cuối cùng sẽ không phải là giả dối. Có lẽ niềm hy vọng ấy là đúng.

    Và tôi đã không nói dối khi bảo rằng tôi sẽ gặp lại thằng bé sớm thôi. Tôi thấy nó ngồi đối diện mình trong mọi bữa ăn. Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là thứ cơm dính, lạnh và lổn nhổn, những con côn trùng chúng tôi đã ăn và thức ăn trong miệng tôi bây giờ ngon hơn đến thế nào. Điều thứ hai, tôi nghĩ nếu thằng bé ở đây. Chắc lại sẽ thấy thiên đường trên trái đất một lần nữa. Cái miệng cười thật rộng ấy lại cứ thế không ngớt một lần nữa. Suy nghĩ thứ ba là, tôi tự hỏi " Khamphouva đang ăn gì hôm nay ?"

    Trong tất cả những đứa trẻ tôi gặp ở Lào, tôi nhớ người chiến sĩ bé nhỏ ấy nhiều nhất. Và tôi nghiêm mình chào cậu:

    Khamphouva, người bạn của tôi, cậu giữ cho tâm trí mình ở cao hơn hoàn cảnh tăm tối. Điều đó thật đáng ghi nhận. Những người khác bị nỗi cơ hàn bao quanh tác động và quật ngã, nhưng cậu không hề đầu hàng. Cậu biết mơ ước về một tương lai tốt đẹp hơn và quyết tâm biến nó thành sự thật. Hãy giữ lấy ước mơ đó. Hoàn cảnh của cậu là động lực cho tất cả chúng tôi.

    Source: In praise of life - Leehom's Laos commemorative book
    Translation : Cira @www.ourhomevietnam.com
    [IMG] [/IMG][/IMG]
    ...
    Sparta : những chiến binh Sparta nổi tiếng về tinh thần quả cảm
    15 feet ~ 5m
    I don't give a damn !!!!

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •