Home
  • Register
  • Login
Trang 1/6 123 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 51

Ðề tài: Shoujo Collection

  1. #1
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Đến từ
    Otaku Zone
    Tuổi
    22
    Bài gởi
    418
    Được thích 459 lần trên tổng số 88 bài viết

    Default Shoujo Collection

    Tittle: Shoujo Collection
    Author: Sayuki
    Genre: shoujo-ai, fantasy, sci-fi, school life, ecchi.
    Rated: T (16+)

    Summary:
    Đâu ai ngờ rằng sẽ đến 1 ngày, những câu chuyện cổ tích sẽ trở thành hiện thực.



    Chapter 1


    Bao nhiêu người trong các bạn đã rơi vào tình huống dở khóc dở cười như tôi chưa? Không phải chỉ là một lần, mà là rất nhiều lần cứ lặp đi lặp lại suốt năm học cuối cấp của mình. Phải, cái năm học mà đáng lẽ ra tất cả học sinh cùng tuổi trên cả nước phải cắm đầu vào học thì tôi lại phải giải quyết bao nhiêu rắc rối trong đời. Vấn đề lớn nhất là làm quen với môi trường mới.

    Năm lớp 12, tôi phải chuyển trường.

    Vì công việc mà gia đình tôi phải dọn sang bên Mỹ khiến cho việc học của tôi bị đứt quãng. Lúc ấy, tôi đang học lớp 10. Chia tay bạn bè, chia tay quê hương, tôi đi đến đất nước được mệnh danh “Miền đất hứa”.

    Gia đình tôi dọn đến California, riêng tôi, tôi bị đẩy đến một ngôi trường nội trú nằm ngoài khơi Thái Bình Dương.

    _ Ba đã xin nhập học tại một ngôi trường do bạn của ba làm hiệu trưởng. Học ở đó sẽ rất tốt cho tương lai của con. Con đã được đặc cách học nhảy hai lớp rồi đấy. Con là một người đặc biệt thì con phải học torng một ngôi trường “đặc biệt” chứ?

    Đó là những gì mà ba tôi nói trong đêm trước khi tôi lên máy bay để đi ra đảo mà không quên nhấn mạnh hai chữ “đặc biệt”.

    Nhà tôi là một gia đình có nề nếp, ba tôi là người quyết định tất cả, không ai được phép cãi lời ông. Vậy nên tôi chưa bao giờ có được thứ mình muốn mà cứ im lặng làm theo mọi sự sắp đặt của ông. Tôi chỉ mong chờ cái ngày mà tôi có việc làm, ra ở riêng. Lúc ấy, tôi có thể làm bất cứ thứ gì mình muốn.

    Phải, tự do.

    Giờ tôi mới nghĩ đến. Đi đến trường nội trú, có nghĩa là tôi sẽ không ở cùng với gia đình. Tôi sẽ không nhìn thấy ba tôi trong một thời gian dài. Tức là… tôi có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.

    Tôi mỉm cười.

    Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy vui khi mình đã làm theo lời của ba.

    Đứng trước cổng trường, tôi đọc thầm trong lòng. “Trường nội trú “đặc biệt” Springfield”

    _ Ý gì đây hả trời? – Tôi mỉm cười nhìn hai chữ “đặc biệt”.

    Cầm tấm bản đồ trên tay, tôi dò tìm phòng hiệu trưởng.

    Sân trường rộng hơn cây số vuông với rất nhiều cây xanh, bụi cỏ. Trông nó giống một vườn địa đàng hơn. Ba mặt của sân trường được bao quanh bởi các tòa nhà. Ở hướng đông là khu lớp học cao ba tầng, tương ứng với 3 khối trung học. Ở hướng tây là phòng tập thể dục và hội trường tổ chức các buổi văn nghệ hoặc các sự kiện trọng đại trong trường. Ở hướng bắc là khu sinh hoạt của giáo viên và học sinh, bao gồm phòng giáo viên, phòng hiệu trưởng, phòng dành riêng cho các câu lạc bộ, phòng sinh hoạt của hội học sinh và một hội trường nhỏ. Cuối cùng, nằm khuất phía sau dãy lớp học là khu kí túc xá vừa mới được xây cách đây không lâu.

    Tôi đi đến phòng hiệu trưởng và đưa cho thầy tờ giấy giới thiệu của ba. Ông đọc tờ giấy rồi mỉm cười với tôi.

    _ Chào mừng trò đã đến với Springfield. Thầy đã nghe rất nhiều điều về trò. Thầy sẽ đưa em đến gặp giáo viên chủ nhiệm của mình ngay.

    _ Vâng, em cảm ơn thầy.

    Như có phép thần, chỉ với một cái búng tay, một cô giáo có mái tóc vàng với một nụ cười tươi trên môi xuấn hiện ngay đằng sau tôi. “Ôi trời, đâu ra đây?” Tôi ngạc nhiên nhìn cô giáo.

    _ Cô Ryans, đây là học trò mới của lớp cô. Tôi giao lại việc quản lí và tor6ng nom em ấy cho cô đấy.

    _ Vâng, thưa thầy. – Cô giáo mỉm cười với thầy hiệu trưởng rồi qauy sang tôi. – Xin chào em, cô là Aeris Ryans, giáo viên chủ nhiệm của lớp 3-A. Rất hân hạnh được làm quen với em, Minato.

    Cô đưa tay ra bắt tay với tôi. Mặc dù tôi biết chiều cao khiêm tốn của dân châu Á như tôi đây không thể nào so với dân Mỹ nhưng tôi thật sự bất ngờ trước chiều cao của cô Ryans. Tôi ngước lên nhìn cô mà cổ tôi như muốn gãy làm đôi.

    _ V-vâng, rất hân hạnh được làm quen ạ.

    _ Cô sẽ giới thiệu em với các bạn trong lớp. Cũng sắp đến giờ học rồi. Chúng ta đi nhé?

    Tôi gật đầu rồi lẵng lặng đi đằng sau. Chúng tôi đi lên tầng ba ở dãy nhà phía đông, lớp của tôi nằm ở cuối dãy. Tôi không biết có phải là vì đây là một ngôi trường vô cùng “đặc biệt” đến nỗi không có ai xin chuyển trường giữa năm học như tôi hay là mặt tôi có dính nhọ nồi mà đi đến đâu, ai cũng nhìn chằm chằm về phía tôi.

    _ Em đứng ở đây chờ nhé. Cô sẽ gọi em vào trong sau. – Cô Ryans chỉ tôi đứng ngoài cửa rồi bước vào trong lớp ổn định.

    Tiếng ồn ào trong lớp tắt hẳn, theo sau là tiếng nói chuyện của cô giáo.

    _ Mời em Minato. – Tiếng cô giáo gọi tôi.

    Tôi hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh bước vào lớp. Mọi cặp mắt đang đổ về tôi.

    _ Xin chào mọi người, em tên là Sayuki Minato, 16 tuổi. Em là học sinh mới chuyển đến nên còn hơi bỡ ngỡ trước môi trường mới. Mong nhận được sự giúp đỡ từ mọi người.

    Một bầu không khí im lặng bao trùm lên cả lớp học.

    “Chẳng lẽ mình giới thiệu dở đến thế sao?” Tôi bắt đầu đổ mồ hôi hột.

    _ Vì Minato nhỏ hơn các em đến hai tuổi nên cô không muốn ai torng lớp mình bắt nạn em ấy đâu đấy. Giờ em về chỗ ngồi của mình đi, Minato.

    Tôi từ từ bước về chỗ trống ở đằng cuối lớp. Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu khi mọi người vẫn cứ dán mắt vào tôi.

    An tọa trên chỗ ngồi mới của mình, tôi chống cằm nhìn ra ngoài, lơ những cặp mắt đang thăm dò mình mà tai thì vẫn nghe giảng trên bảng.

    Bây giờ, tôi chỉ mong sao cho giờ ra chơi đến thật nhanh để tôi còn có thể trốn vào nhà vệ sinh.

    Reng…

    Reng…

    Tiếng chuông kết thúc giờ học đầu tiên.

    Giờ ra chơi đã đến.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm rồi chuẩn bị chuồn ra ngoài.

    Nhưng xui cho tôi, tôi chưa kịp đứng dậy thì có ba cô gái đến đứng chặn trước bàn. Tôi không nghĩ là đời mình lại kết thúc sớm đến như thế. “Mình còn quá trẻ để chết mà!!” Cô gái thấp nhất bọn nhìn tôi rồi mỉm cười.

    _ Chào em, chị là Yuu, tên thân mật là Yuu Yuu, lớp trưởng của lớp 3-A. Chào mừng em đã đến với tập thể lớp 3-A.

    Trong khi tôi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì cô gái cột tóc đuôi ngựa vỗ vai rồi xoa đầu tôi như một đứa con nít.

    _ Chị là Chjhj, nếu em cần giúp đỡ gì thì cứ đến tìm tụi chị nhé!

    _Còn chị là Lam, rất vui được gặp bé ~ - Cô gái cao nhất nhóm vươn người qua bàn định ôm lấy tôi. Nhưng vì quá ngỡ ngàng, hoặc là vì đó là phản xạ tự nhiên của tôi mà tôi liền nhảy khỏi ghế, khiến cho chị Lam mất đà, ngã lật theo chiếc bàn đổ.

    Trông chị ấy có vẻ đau lắm.

    _ C-chị cho em xin lỗi… E- em không cố ý… - Chưa dứt câu, bỗng nhiên tôi thấy một màu hồng phớt ra mắt tôi. Xấu hổ tôi vội vã quay mặt đi.

    _ Lam à, cậu có sao không? Cái tật lanh chanh của cậu làm em nó sợ rồi kìa. – Chị Yuu tặc lưỡi.

    _Tiện thể đây nhắc cậu luôn, mọi người thấy hết của cậu rồi kìa. Công nhận màu hồng hợp với cậu thật đấy. – Chjhj che miệng cười.

    Tuy xấu hổ nhưng chị Lam vẫn từ tốn đứng dậy, phủi bụi trên đồng phục rồi nháy mắt với tôi.

    _ Bé hư quá đấy. Lần sau còn tái phạm là chị phạt nhá. – Chị Lam mỉm cười rồi bước ra khỏi lớp.

    “Cái quái gì đang diễn ra thế này?...”

    Tôi cảm thấy da tôi như muốn biến thành da cóc sau cái nháy mắt ấy. Tôi sửa lại bàn học của mình rồi ngồi xuống.

    _ Em đừng để ý đến cậu ấy. Cậu ấy thích chọc ghẹo người khác như vậy đấy, nhất là mấy cô gái nhỏ tuổi dễ thương. – Yuu vỗ vai tôi an ủi.

    _ Thì ra trường này mang danh “đặc biệt” là thế này đây sao? – Tôi lầm bầm trong miệng.

    _ Ồ… em không biết à? Vậy chắc em là người thường phải không?

    “Nếu tôi không phải là người thường thì là quỉ chắc?” Tôi nhìn Chjhj, gật đầu.

    _ Vậy thì chắc em chưa được nghe giải thích rồi. Trường này đặc biệt ở chỗ là ngoài những người thường như chúng ta, còn một số học sinh trong trường là người thú cùng sinh hoạt và học tập nữa.

    Tôi mặc dù tôi đã nghe qua nhiều chuyện cổ tích kể về người thú nhưng đây là lần đầu tiên tôi nghe đến chuyện có người thú thật ở ngoài đời.

    _ Thôi mà, chị Chjhj. – Tôi phì cười. – Em với chị đâu phải là con nít đâu mà đi tin ba cái chuyện đó?

    _ Em không tin à? Được thôi. Tụi chị sẽ cho em thấy. – Chjhj khẽ nói nhỏ vào tai Yuu thế nào mà vài giây sau, Yuu nở một nụ cười gian xảo rồi ngoắc tay gọi một cô gái đeo kính tóc cắt ngắn sau gáy.

    _ Xin giới thiệu với em, đây là Kol Takahashi, một người thú. – Yuu giới thiệu.

    _ Này, mấy cậu gọi tớ đến để làm trò đùa à? – Kol tỏ vẻ khó chịu.

    Tôi săm soi cô nàng Kol một hồi rồi lắc đầu mỉm cười.

    _ Em thấy chị Kol bình thường mà. Có phải là người thú gì đâu? – Chjhj đưa ngón tay lên miệng, ra lệnh cho tôi im lặng.

    Ngay sau đó Yuu từ từ lấy ra trong túi áo một tờ giấy, mỉm cười nói nhẹ nhành với Kol.

    _ Kol à ~ Em Sayuki không tin ở đây có người thú… nên phiền cậu giúp tụi tớ chứng minh nhé?

    _ Ơ này… M-mấy cậu tính là-? – Nói chưa dứt câu, Yuu đưa tờ giấy lên trước mặt Kol.

    Tôi không biết tờ ấy đó có gì mà ngay lập tức, mặt của Kol chuyển từ trắng hồng sang đỏ tía.

    Ngay sau đó, một tiếng bùm nhỏ vang lên rồi đột nhiên, Kol biến mất.

    Tôi dụi mắt nhìn thật kĩ vị trí mà Kol mới đúng cách đây vài giây trước nhưng tôi chỉ còn thấy khoảng trống vô hình.

    _ C-chị Kol đâu rồi?

    _ Ở dưới đây nè. – Yuu cười khúc khích rồi lấy tay chỉ xuống dưới đất.

    Tôi rướn mình qua bàn rồi nhìn xuống.

    Và rồi…

    Mọi thứ quay cuồng trước mắt tôi…

    Tôi không thể tin vào mắt mình được nữa…

    Đồng phục của Kol nằm ở trên sàn. Nhưng bên trong nó… là một chú cún lông đen tuyền với khuôn mặt đỏ ửng.

    _ C-các cậu chơi tớ hả! Gâu gâu! – Chú cún nói, trông có vẻ bực tức.

    _ Xin lỗi xin lỗi ~ - Yuu khẽ cười. – Nhưng àm cậu trong hình hài của chú cún dễ thương lắm ~ Lại đây nào.

    Chị Yuu cúi người xuống bế chú cún vào lòng, vuốt ve trong khi chú cún cứ giẫy giụa đòi ra.

    _ Buông tớ ra! Gâu! Không đùa đâu! Đừng có nựng tớ! Không bỏ ra là tớ cắn cậu bây giờ! Gâu.

    _ Wah ~ Kol ~ Cậu dễ thương quá! – Yuu tiếp tục vuốt ve chú cún.

    Chjhj khẽ thở dài rồi quay sang nhìn tôi. Và tôi tin chắc rằng là chị ấy có thể nhận ra rằng là tôi đang nằm ở dưới 3 tấc đất.

    _ Này, em không sao chứ? – Chjhj vẫy tay trước mặt tôi. – Không nói là chị “chu” một cái nha?

    _ Ah Em không sao! Em không sao mà…

    Tôi bừng tỉnh giấc. Nhìn chằm chằm vào chú cún đen trên tay Yuu.

    _ Bỏ tớ ra. Tớ biến lại thành người đây!

    Một tiếng bùm nhỏ lại vang lên. Lần này Kol đã quay trở lại là một cô gái… không có một mảnh vải che thân…

    _ Awww ~ Đang vui mà! – Yuu nói có vẻ luyến tiếc.

    Kol vừa mặc lại quần áo vừa đưa ánh mắt hình viên đạn nhìn Yuu và Chjhj.

    _ Hai cậu liệu hồn với tớ đấy! Tớ không phải là đồ chơi của mấy cậu đâu.

    Chjhj tặc lưỡi – Chậc chậc… Yuu à, cậu có biết nãy giờ Young lườm tớ với Kol không? Cậu cũng nên hiểu cho bọn tớ đi chứ?

    _ Ai cơ? Kwon Hee Young à? – Yuu quay đi nhìn về phía một cô gái đang đeo headphone ngồi nghe nhạc ở gần phía trên bảng. Cô gái đang nhìn Yuu.

    Khi Yuu mỉm cười với Young thì cô ấy đỏ mặt, liền quay mặt đi.

    Yuu phì cười rồi quay lại nhìn tôi.

    _ Sao? Giờ em tin tụi chị chưa?

    Đầu óc tôi vẫn đang quay cuồng. Tôi không còn nghe hay nhìn rõ thứ gì nữa.

    Một màu đen dần bao trùm lấy tôi.

    Và rồi…

    _ Này! Sayuki! Em sao vậy?!

    _Đỡ lấy cô bé đi! Có vẻ cô bé bị sốc rồi!

    _ Đưa cô bé về phòng y tế nhanh!

    … tôi không còn nghe thấy gì nữa.


    Author's note: Sory mọi người nhé. Mới chap đầu àm bắt mọi người phải xem cảnh ecchi đến 2 lần >.>.... Trừ ng` dẫn truyện là Sa ra thì có 5 mem trong 4rum đã lộ diện. Mọi người hãy đoán 5 người ấy là ai nhé? Những người còn lại sẽ xuất hiện ở các chap sau. Còn bây giờ thì... Take off!!!
    thay đổi nội dung bởi: Sayuki, 10-06-12 lúc 19:43

  2. Có 5 thành viên thích bài viết của Sayuki:


  3. #2
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Đến từ
    Soshi world
    Bài gởi
    392
    Được thích 42 lần trên tổng số 26 bài viết

    Default Ðề: Shoujo Collection

    *giựt tem bỏ chạy* hay thật
    hóng chap
    Mik ma giống vậy lắm ah
    Sẽ có nhữg thay trog cuộc đời trước mắt tôi nhưng sẽ có một điều chẳg bao h thay đổi đó chính là tôi yêu em. Tôi sẽ thay em chịu tất cả nỗi đau và sẽ nhặt từng mảnh vỡ.Của niềm tin và cả trái tim em nữa dù cho bàn tay này nhuộm đầy máu, rơi xuống băng tuyết lạnh giá


  4. #3
    Tham gia ngày
    Aug 2009
    Bài gởi
    396
    Được thích 84 lần trên tổng số 56 bài viết

    Default Ðề: Shoujo Collection

    dìm hàng tập thể đê
    mà đề nghị bác post chap thường xuyên, liên tục, ổn định và KHÔNG bỏ fic nhé

  5. #4
    Tham gia ngày
    Apr 2011
    Tuổi
    23
    Bài gởi
    34
    Được thích 2 lần trên 1 bài viết

    Default Ðề: Shoujo Collection

    Thật thần thánh là mềnh nhận ra hết 5 con người lỡ bước xuống địa ngục ~
    Mình có nên vin vào đây để lấy cớ dìm hàng không nhỉ [ Máu tà đạo lại nổi lên ]

  6. #5
    Tham gia ngày
    Mar 2009
    Đến từ
    Trại cuồng Yuri chăng...??
    Tuổi
    26
    Bài gởi
    303
    Được thích 261 lần trên tổng số 43 bài viết

    Default Ðề: Shoujo Collection

    ...
    1 con cún màu đen? :<
    " không 1 mảnh vải che thân "
    Ối giời ơi bạn ơi...
    .
    .
    Ngóng xem lần sau bạn sẽ làm gì với mấy ng tiếp theo đây.
    Takacchan & Kojiyuu Couple X"D

  7. #6
    Tham gia ngày
    Apr 2011
    Đến từ
    xứ sở của YuRi >-<
    Bài gởi
    345
    Được thích 169 lần trên tổng số 49 bài viết

    Default Ðề: Shoujo Collection

    Không nói là chị “chu” một cái nha?
    Sa ui ,... mình không như vậy đâu

    mà là như vầy nè : *hun cái vào má* em dễ thương quá à ~~*cười mãn nguyện*

    thế nó mới đúng chứ


    Kazanari Tsubasa

  8. #7
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Đến từ
    Soshi world
    Bài gởi
    392
    Được thích 42 lần trên tổng số 26 bài viết

    Default Ðề: Shoujo Collection

    *đạp đạp* mi chết đi, mún ta giết mi ah
    Sa up up up nhanh nhanh nha
    Sẽ có nhữg thay trog cuộc đời trước mắt tôi nhưng sẽ có một điều chẳg bao h thay đổi đó chính là tôi yêu em. Tôi sẽ thay em chịu tất cả nỗi đau và sẽ nhặt từng mảnh vỡ.Của niềm tin và cả trái tim em nữa dù cho bàn tay này nhuộm đầy máu, rơi xuống băng tuyết lạnh giá


  9. #8
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Đến từ
    Otaku Zone
    Tuổi
    22
    Bài gởi
    418
    Được thích 459 lần trên tổng số 88 bài viết

    Default Ðề: Shoujo Collection

    Chapter 2


    “Ugh… Mình… đang ở đâu đây?” Tôi từ từ mở mắt, vài hình ảnh màu trắng dần hiện ra.

    Đầu tôi đau như búa đổ. Có lẽ là lúc nãy đầu tôi đập xuống đất mất rồi.

    “… Vậy lúc nãy chỉ là giấc mơ thôi sao?”

    _ Ah, em tỉnh lại rồi sao? – Một giọng nói vang lên, tôi quay mặt về phía giọng nói đó. Một cô gái tóc đen dài ngồi bên cạnh tôi mỉm cười nói – Em ngất xỉu trong giờ học nên mọi người đưa em đến đây. Em cảm thấy trong người như thế nào rồi?

    “Vậy là mình đang ở trong phòng y tế…” Tôi cố gượng dậy, đầu nặng trĩu như vác vài tấn sắt – Em thấy… hơi mệt…

    _ Cũng phải thôi. Em ngã đập đầu xuống đất khá mạnh mà. Em không bị chấn thương sọ não là may lắm rồi đấy. – Cô gái đưa cho tôi một ly nước và vài viên thuốc – Em uống đi, sẽ thấy khá hơn đấy.

    _ Em cảm ơn… - Tôi cầm lấy và uống một hơi. Liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, tôi khẽ giật mình. “Ôi trời, đã 5 giờ chiều rồi sao? Vậy là mình đã ngủ hơn 6 tiếng rồi sao? Thế là đi tong ngày học đầu tiên của mình rồi.” Chỉ tại giấc mơ khốn khiếp đó… - Tôi lầm bầm.

    _ Giấc mơ nào cơ? – Cô gái quay lại nhìn tôi hỏi.

    _À… thật ra là… hơi trẻ con chút nhưng… em nằm mơ thấy… một số học sinh trong trường… là người thú…

    _ Hmm… người thú à? – Cô gái trông có vẻ đăm chiêu.

    _ Vâng… - Tôi tin chắc rằng cô gái ấy đang cười tôi vì giấc mơ trẻ con ấy.

    _ Em nghĩ nó chỉ là một giấc mơ thôi sao? – Bỗng cô gái nở một nụ cười tươi khiến cho xương sống tôi lạnh toát.

    _ … Ơ… Vâng?... – Tôi tròn mắt nhìn.

    _ Vậy thì chị sẽ nói cho bé biết nhé ~ Cô gái bỗng dưng leo lên giường tôi, đưa mặt thật sát vào mặt tôi. Tôi có cảm giác như khuôn mặt mình đang nóng bừng lên và có lẽ nó đã thành trái cà chua chính tự lúc nào. – Đó không phải là giấc mơ đâu. – Cô gái nháy mắt với tôi rồi “bùm”, một làn khói xuất hiện và trước mặt tôi… cô gái biến mất, thay vào đó là một chú mèo trắng lui khui trong bộ đồng phục rộng thùng thình của trường. – Chị cũng là người thú đấy ~

    Tôi trợn mắt, nói không nên lời. Không, đúng hơn là tôi không biết phải nói gì. Thứ mà tôi cứ nghĩ là giấc mơ lại chính là sự thật. Cuối cùng tôi cũng đã nhớ ra. Tôi ngất xỉu không phải bị vấp ngã mà là vì quá sốc. Nhưng đến lần thứ hai này thì tôi không còn thấy kinh ngạc nữa.

    Có lẽ… tôi đã nói quá sớm chăng?

    _ Lilith!! Cậu đang làm cái quái gì vậy?!? – Như sấm nổ ngang tai, một giọng nói vang lên và tiếp theo con mèo trước mặt tôi bị nhấc lên bởi một bàn tay trắng nõn.

    _ T-tớ có làm gì đâu? Chỉ là tớ đang chứng minh vài điều cho học sinh mới thôi mà.

    _ Chứng minh cái sự biến thái của cậu á? Cậu làm vậy chả trách mấy học sinh năm nhất sợ cậu hết.
    Cuối cùng tôi mới nhận ra người vừa cứu tôi khỏi một hoàn cảnh khó nói là một cô gái với mái tóc vàng óng ánh và đôi mắt xanh biếc, đích thị là một người Mỹ chính gốc.

    _ Thôi mà, tha lỗi cho tớ đi, Gin-chan ~ Cô nàng Lilith dụi mặt vào ngực của cô gái tóc vàng, khiến cho cô gái đỏ mặt. Theo phản xạ, cô quăng chú mèo vào tường không thương tiếc.

    _ MÉO!!!

    _ Đồ biến thái!!! – Cô hét to.

    _ Owie… Gin là đồ độc ác mà… - Lilith sau khi văng vào tường đã trở lại hình dáng người, xoa đầu trong đau đớn.

    _ Mặc đồ vào trước đi rồi muốn nói gì thì nói!! – Gin vơ lấy bộ quần áo trên giường tôi rồi ném cho Lilith. Sau khi cô hít một hơi dài thật sâu, cô quay lại nhìn tôi mỉm cười. – Xin lỗi em về những việc ban nãy. Xin em hãy tha thứ cho bạn chị.

    _ Ơ… không sao… em không sao đâu ạ…

    _ Cậu làm như tớ sẽ làm gì cô bé đó ấy. Tớ đâu phải là loại người đó. – Lilith bước ra từ trong góc phòng sau khi đã thay đồ xong.

    _ Uh tớ biết là cậu chưa làm gì nhưng đã có ý nghĩ torng đầu là cậu sẽ làm gì tiếp theo rồi. – Một nụ cười và cặp mắt hình viên đạn chiện lên trên khuôn mặt của Gin.

    _ Ái chà chà ~ Uke của seme hiểu seme như thế là tốt ~ Lilith từ từ sáp lại gần Gin, vòng tay qua ôm lấy chiếc eo thon của Gin rồi thì thầm vào tai – Tối nay seme sẽ thưởng cho uke nhé.

    _ Này… thôi đi. Cậu có biết là đang có người nhìn mình không hả? – Mặt đỏ như trái cà chua, Gin cho Lilith ăn một cái cốc lên đầu làm cô nàng ôm đầu lăn ra đất.

    _ Gì mà bạo lực thế? Chỉ là đùa chút thôi mà? – Lilith nói trong nước mắt.

    _ Ah… mấy chị… - Tôi gần như cứng họng quan sát tất cả. Một phần là vì tôi vẫn còn hơi sốc trước sự thật kinh ngạc của ngôi trường này, một phần là vì quan hệ thân mật giữa hai người kia.

    _ Ối xin lỗi em, chị quên giới thiệu. Chị là Gin, học lớp 3-B, hội trưởng hội học sinh kiêm quản lí phòng kĩ thuật của trường. Còn đây là Lilith, bạn học cùng lớp với chị, hội phó hội học sinh kiêm y tá quản lí phòng y tế này. Rất hân hạnh được làm quen với em, Sayuki.

    _ À vâng… rất hân hạnh được làm quen…

    _ Thường thì học sinh mới vào như em rất dễ sốc trước mấy chuyện này. Nhưng rồi em sẽ quen thôi. – Gin mỉm cười. – Nhân tiện, nếu em có thắc mắc gì thì cứ đến tìm chị hoặc là bất kì ai torng hội học sinh trừ Lilith ra nhé.

    _ Này! Ý gì vậy hả?

    _ Chị cũng là người bình thường như em nên đừng ngại, cứ tự nhiên nhé.

    _ Ơ… vâng…

    _ Cũng đã khá trễ rồi, chị sẽ chỉ em phòng của mình ở kí túc xá nhé? Còn cậu Lilith, nhớ đừng có đi lang thang ở ngoài trễ quá đấy. Tối nay tớ không cho ngủ chung giường với tớ nữa đâu. Cậu đi mưa về ướt nhẹp leo lên giường tớ làm tớ phải giặt lại ga giường mệt muốn chết đi được.

    _ Ế? Vậy tối nay tớ ngủ ở đâu? – Trông Lilith xuống sắc hẳn.

    _ Leo lên giường cậu mà ngủ.

    _ Nhưng mà giường tớ lạnh lắm.

    _ Cậu là mèo mà, thân nhiệt cao thế thì lo gì cái lạnh?

    _ Không có mùi của cậu, tớ không ngủ được. – Lilith làm khuôn mặt của mèo con đang nhõng nhẽo. Có lẽ nó đã có tác dụng khi Gin đỏ mặt quay đi. – Đi mà Gin ~

    _ … Chỉ đêm nay thôi đấy! Không có cơ hội thứ hai đâu.

    _ Tuyệt quá! Yêu Gin nhất! – Lilith ôm chầm lấy Gin, dụi dụi.

    _ Biết rồi! Bỏ tớ ra! – Gin cố đẩy Lilith ra xa.

    Hai người này rất thân thiết với nhau, hơn cả tình bạn ấy chứ. Tôi khẽ lắc đầu rồi bước ra khỏi giường, chỉnh lại đồng phục của mình rồi đi ra cửa.

    _ Chúng ta đi được chưa, chị Gin?

    _ Ah đợi một chút! – Lilith buông Gin ra, mở hộc bàn lấy một bịch thuốc rồi ném về phía tôi. – Thu6o1c của em đấy, uống trong một tuần, mỗi ngày hai viên. Nhớ đấy nhé.

    _ Vâng, cảm ơn chị, Lilith. – Tôi đáp lại, cúi đầu chào.

    _ Thôi tụi tớ đi nhé, Lilith. – Gin bước ra cửa cùng với tôi.

    _ Um, hẹn gặp lại. – Lilith vẫy chào tạm biệt.

    Tôi và Gin từ phòng y tế đi đến khu kí túc xá cũng mất hơn năm phút. Đúng là sân trường này rộng thật. Khu kí túc xá được chia làm hai. Bên khu kí túc xá của nam được gọi là Draco, với biểu tượng là một con rồng đang bay về trời. Còn bên nữ được gọi là Gem, với biểu tượng là một viên đá quí đang tỏa sáng.

    _ Ở đây, học sinh nam và nữ không được đến khu kí túc xá bên cạnh nên nếu em bị phát hiện trong khu tí túc xá của nam là em sẽ bị kỉ luật rất nặng đấy. – Gin giải thích với tôi.

    _ Vâng, em sẽ nhớ điều đó.

    _ Tốt. Đồ đạc của em đã được chuyển lên phòng. Giờ này thì chắc bạn cùng phòng của em đang ở torng phòng rồi.

    _ Bạn cùng phòng á?

    _ Um. Cô ấy đã ở trong phòng đó một mình từ khi cô ấy vào đây học. Chắc cô ấy sẽ vui lắm khi em trở thành bạn cùng phòng.

    _ Em hy vọng là thế… - Tôi cảm thấy có điều chẳng lành sắp xảy ra với tôi.

    _ Ah, chúng ta đã đến rồi đây. – Gin gõ cửa.

    Sau khi đã leo lên tầng 3 của kí túc xá, chúng tôi đang đứng trước một căn phòng nằm gần cuối hành lang, số phòng 318. Ở ngoài cửa phòng là một tấm bảng mang họ của tôi và…

    “Takahashi?”

    Cánh cửa mở ra. Cô gái người thú cùng lớp với tôi, Takahashi Kol, xuất hiện, miệng vẫn còn đang ngậm ống hút của hộp sữa.

    _ Có chuyện gì… Áh!! – Cô gái hét to khiến cho hộp sữa rơi xuống, rất may là Gin đã chụp kịp trước khi nó chạm đất.

    _ Ara… Bình tĩnh nào Kol. BÌnh tĩnh nào ~ Gin khẽ mỉm cười.

    _ C-cô cô nhóc này làm gì ở đây hả? – Kol chỉ vào tôi, quát lớn.

    _ À, tớ xin giới thiệu với cậu, đây sẽ là bạn cùng phòng mới của cậu. Chẳng phải đồ đạc của cô bé đã được chuyển vào phòng rồi sao?

    _ Mớ thùng các tông ấy là của cô nhóc này sao?

    Mặt tôi nhăn lại khi nghe thấy chữ “nhóc” Tuy tôi nhỏ tuổi hơn mọi người nhưng tôi không thích bị gọi là nhóc con, dù sao tôi đâu còn là con nít nữa chứ?

    _ Nào nào, đừng có bất lịch sự với bạn mới của cậu như thế chứ?

    _ Tự nhiên năm cuối của tớ lại có bạn cùng phòng này chứ? Tớ quen ở một mình rồi mà… - Kol nhăn mặt, nhìn tôi dò xét.

    _ Chắc tại trường muốn cậu có kỉ niệm gì đó trước khi ra trường mà. Thôi tớ giao lại cô bé này cho cậu đấy. Hộp sữa của cậu đây. – Gin đưa hộp sữa cho Kol rồi quay đi. – Nhớ đừng có bắt nạt cô bé đấy. Chào nhé.

    Sau khi Gin đã đi khỏi tầm nhìn của chúng tôi, Kol quay lại nhìn tôi. Khác với lúc nãy, cô gái bây giờ có vẻ trầm lặng hơn.

    _ Thôi được, em vào bên trong đi. – Kol mở cửa cho tôi.

    _ Em xin lỗi vì đã làm phiền…

    Tôi bước vào trong. Một khung cảnh đã khiến cho tôi choáng ngợp.

    “Đ-đây là…”

    Từ bốn bức tường cho đến ga trải giường rồi trên bàn học, đâu đâu tôi cũng thấy toàn hình các cô gái trong những cuốn truyện tranh Nhật Bản. Thậm chí trên bàn học là một xấp giấy đang vẽ dở và những bức tượng hình nhân vật hoạt hình.

    “Phòng của một Otaku thứ thiệt…”

    _ Giường dưới là của tôi, cô nằm ở giường trên đi. Đồ đạc của cô ở đằng kia. – Xử lí xong hộp sữa, Kol quăng nó vào thùng rác ở dưới bàn học từ cự li 5 mét. Chắc Kol nằm trong câu lạc bộ bóng rổ rồi.

    _ Vâng… Chị Takaha-

    _ Gọi Kol là được rồi.

    _ À, vậy thì chị cứ gọi em là Sayuki vậy. Chị Kol này… - Tôi nhìn quanh, hơi ngượng ngùng – Chị… là fan của… hardcore Yuri à?

    Kol té bật ngửa trước câu hỏi của tôi, mặt đỏ gay nhìn tôi.

    _ N-này em hỏi cái gì thế hả?

    _ Ơ em xin lỗi… chẳng qua là… em thấy… poster ở trên giường chị… - Tôi chỉ vào tấm poster treo ở bên trong giường tầng dưới với hình cảnh hai cô gái không một mảnh vải che thân đang ôm ấp và làm một số động tác… mà tôi không muốn kể đến…

    _ C-cái đ-đó… - Kol không nói nên lời, quay mặt đi.

    _ Giờ thì em đã hiểu một số chuyện… - Tôi đưa ngón tay trỏ lên má, suy nghĩ đến bức ảnh mà Yuu đưa cho Kol xem buổi sáng. – Có lẽ là vậy…

    _ .Đ-đừng nói với ai về việc n-này… Tôi xin em đấy… - Cô gái trầm và mạnh mẽ ban đầu bỗng biến mất, thay vào đó, trước mặt tôi là một cô gái xấu hổ đang ngấng lệ.

    “Trường gì mà nhiều tsundere thế không biết?” Tôi khẽ phì cười. Tôi tiến lại gần Kol, khẽ vỗ vai cô gái và mỉm cười.

    _ Không sao đâu chị Kol. Em sẽ giữ bí mật dùm chị. Sẽ chẳng có ai biết đâu.

    _... C-cảm ơn…

    Ôi bây giờ thì tôi có thể hiểu một phần vì sao Chjhj và Yuu lại thích chọc Kol đến như thế. Khuôn mặt xấu hổ của cô gái đúng thật là dễ thương.

    _ Kol!

    Vừa nhắc đến quỉ thì quỉ đã đến ngay…

    Từ ngoài cửa sổ, một chú mèo có bộ lông vàng kem bay thẳng vào mặt Kol, không chịu rời.

    _ Cái gì vậy??? Cậu làm gì ở đây hả Yuu? – Kol kéo cô mèo ra khỏi mặt mình.

    Thì ra Yuu cũng là người thú. “Là mèo à?”

    _ Kol ơi cứu tớ với! Lam lại biến hình nữa rồi!

    _ Lại nữa sao? Không ổn rồi… - Mặt của Kol biến sắc.

    _ Có chuyện gì vậy? Sao em không hiểu gì cả? – Tôi nghiêng đầu thắc mắc.

    _ Sayuki, em nên chạy ra khỏi đây đi. Một khi Lam biến thành nguyên hình của cậu ấy thì một chuyện rất kinh khủng sẽ xảy ra đấy! – Mèo Yuu hoảng hốt nói.

    _ Nhưng chuyện gì mới được chứ?? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.

    Kol quay người về phía cánh cửa, châm chú lắng nghe. Cô nàng là cún mà.

    _ Không xong rồi. Lam đang đến đây đấy! Sao cậu lại dẫn cô ấy đến phòng tớ chứ?

    _ Chứ tớ biết chạy đi đâu đây? Phòng cậu là gần nhất rồi.

    _ Cậu đang ở trong hình mèo mà, chạy đi đâu chả được?!?!

    _ Tại tớ bị Lam khống chế trước nên phải biến thành mèo mới thoát được. Tớ qua đây để báo cho mấy cậu biết mà lo chạy.

    _Ôi trời ơi! – Kol vỗ mặt.

    _ Hai người thôi dài dòng đi. Rốt cuộc đang có chuyện gì vậy??? – Tôi gằng giọng.

    Cốc cốc cốc…

    _ Thôi chết! Trễ mất rồi! – Kol đứng bật dậy.

    Cánh cửa phòng mở tung ra như có phép thuật. Từ ngoài hành lang, một cô gái với đôi tai thỏ màu trắng và một nhúm lông đuôi thỏ ở đằng sau mặc duy nhất chiếc quần lót và chiếc áo sơ mi trắng đã mở ba nút ở phía trên.

    _ Ah~ Tìm thấy các cậu rồi nhé ~ Đôi mắt màu nâu đất của Lam giờ đã chuyển thành màu đỏ.

    _ Yuu! Mau gọi Chjhj với Young lại đây nhanh! Gọi được Gin thì càng tốt. Tớ với Sayuki sẽ cố cầm chân Lam – Kol nói với Yuu.

    _ Biết rồi. Cố chờ tớ đấy. – Yuu nhảy ra khỏi cửa sổ rồi biến mất sau các nhánh cây.

    _ C-chuyện gì xảy ra với chị Lam vậy? – Tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ, núp ở đằng sau Kol.

    _ Dài dòng lắm, tôi sẽ giải thích sau.

    _ Kol ~ Trong nháy mắt, Lam đã đứng trước mặt Kol, miệng mỉm cười.

    _ Ối! – Kol chỉ kịp la lên như thế trước khi bị Lam hất tung ra ngoài cửa.

    _ Xin lỗi Kol, nhưng hôm nay tớ muốn chơi với cô bé mới này. – Lam nháy mắt rồi tiến lại gần tôi.
    Mặt dù đang rất sợ và chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, tìm cách khống chế Lam. “May mà mình nghe lời ba, đi học võ đấy.” Tôi tính nắm lấy tay Lam và vật cô xuống sàn nhưng chưa kịp làm gì thì tôi lại thấy hai tay mình đang bị giữ chặt, người nằm ra sàn trong khi Lam thì đang ở bên trên tôi.

    _ Chống cự vô ích thôi. Ngoan ngoãn để chị thưởng thức nào. Bon appetite ~ Lam mỉm cười. Rồi cô gái khóa môi tôi. Nụ hôn đầu của tôi thế là bị cướp mất.

    “Cái gì thế này?!?!?!” Mặt tôi đỏ ửng, tôi cố vùng dậy àm không được. Hai tay hai chân của tôi đều bị giữ chặt. “Có ai không, cứu với!”

    Bốp!

    Bỗng dưng Lam ngã lên tôi, ngất lịm. Cô gái thiếp đi trên người tôi, đôi tai và đuôi thỏ liền biến mất. Ngạc nhiên và vui mừng, tôi khẽ chồm dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh.

    _ Tuy là hơi trễ nhưng vẫn chưa có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra. – Một giọng trầm vang lên. Tôi nhìn lên thì thấy đó là cô gái Kwon Hee Young cùng lớp đã đánh bất tỉnh Lam và cứu tôi.

    _ Sayuki, em không bị làm sao chứ? – Chjhj cúi xuống hỏi thăm tôi.

    _ Ah… em không sao… chỉ là… - Tôi đỏ mặt quay đi.

    _ Thế là một em nữa lại mất first kiss. – Kol vừa xoa đầu vừa nói. – Nhờ Lam mà gần như mọi người trong trường này đều mất first kiss đấy…

    _ Sao tự nhiên đầu tháng mà cậu ấy lại biến hình nhỉ? – Chjhj tự hỏi.

    _ Cậu đi mà hỏi người này nè. – Kol xách cổ mèo Yuu lên.

    _ Á đau đau! Nhẹ tay chút đi! – Yuu giẫy giụa, thoát khỏi tay Kol rồi nhảy vào lòng Chjhj. – Có hỏi tớ, tớ cũng không biết câu trả lời đâu. Tự nhiên cậu ấy cầm hộp bánh có hình mặt trăng tròn ở trên đó rồi mọc tai. Tớ chẳng hiểu nổi.

    _ Vui nhỉ? Hình ảnh trên đồ vật thôi mà cũng làm cậu ấy biến hình à? – Chjhj nhún vai lắc đầu.

    _ Ehem… có ai làm ơn giúp em đứng dậy và giải thích cho em được không? – Tôi cất giọng.

    _ Ah xin lỗi. Tụi chị quên mất. – Trong khi Young bế Lam ra khỏi người tôi thì Chjhj giúp tôi đứng dậy.

    _ Cảm ơn chị. Giờ thì….

    _ Nói thế nào nhỉ?... Nói ngắn gọn là cô nàng Lam này… hơi bị đặc biệt một chút… Tuy là người thú nhưng cô ấy không biến thành thú hoàn toàn như bao người khác, chỉ mọc thêm tai với đuôi thôi. Chắc là vì cô ấy thuộc tộc “thỏ tinh” nên mới như thế. Và cô ấy chỉ biến hình mỗi tháng 1 lần vào lúc trăng tròn, hoặc là khi cô ấy nhìn thấy hình một mặt trăng tròn nào đó theo như lời Yuu nói. – Chjhj lắc đầu.

    _ Cô ấy sẽ trở thành thế này mỗi lúc biến hình à?...

    _ Phải… cách duy nhất để biến Lam trở lại thành người là đánh ngất cô ấy… không thì hi sinh mà làm “món ăn” cho cô ấy… Khi Lam “ăn” xong thì… cô ấy sẽ trở lại bình thường thôi…

    “ Ngôi trường này… đúng là đặc biệt thật…” Tôi không biết nói gì hơn nữa…

    _ Cho tụi chị xin lỗi thay Lam về việc đã cướp first kiss của em nha. – Chjhj cúi đầu xin lỗi.

    Tôi xua tay rồi mỉm cười – Thôi không sao đâu. Em cũng không bận tâm lắm về cái đó nữa.

    _ Yuu này, cậu ở cùng phòng với Lam thì phải quan tâm đến cậu ấy hơn chứ? – Kol nhìn Yuu nói.

    _ Này! Tớ không phải là cô giữ trẻ nhá! Có giỏi thì đổi phòng với tớ đi. Tớ đã hi sinh ở cùng phòng với cậu ấy rồi còn gì? Mệt! Tớ đi ngủ đây! – Mèo Yuu bực tức chạy thẳng ra ngoài cửa sổ, trở về phòng mình.

    _ Đúng là nóng tính thật… Thôi phụ tớ mang Lam về phòng với tớ nhé Young? Còn Kol với Sayuki cứ nghỉ ngơi đi. Mai gặp lại. – Chjhj nháy mắt chào rồi cùng Young vác Lam về phòng.

    Kol khẽ thở dài rồi đóng cửa lại, dọn dẹp mớ hỗn độn trong phòng.

    _ Để tôi dọn dẹp cho. Cô đi xếp đồ của cô vào tủ rồi tắm rửa đi.

    Tôi chỉ biết gật đầu rồi làm theo lời Kol. Sau khi đã tắm rửa xong, tôi bước ra thì thấy Kol đang ngồi vẽ trên bàn, tay cầm ổ bánh mì ăn ngon lành. Không muốn làm phiền, tôi chào Kol rồi đi ra canteen trường để ăn tối.

    Ngày đầu tiên của tôi tại trường trôi qua với biết bao sự kiện đáng nhớ xảy ra. Có vẻ như những ngày tiếp theo ở môi trường mới sẽ không yên ổn như tôi từng nghĩ.

    Nhìn lên bầu trời đầy sao, tôi nghĩ về những người bạn mới, những người bạn kì lạ nhưng đặc biệt.

    Rất đặc biệt…

    Author's note: Xin lỗi nhé. Cũng là vì ko có hứng để up. Xin lỗi mọi người nhiều.

  10. Có 10 thành viên thích bài viết của Sayuki:


  11. #9
    Tham gia ngày
    Oct 2010
    Bài gởi
    204
    Được thích 327 lần trên tổng số 56 bài viết

    Default Ðề: Shoujo Collection

    Sao giống Doremon thêm thế. Cái con mèo như con sói mà nhìn thấy cái gì tròn tròn cũng biến hình ấy. Hihi

  12. #10
    Tham gia ngày
    Apr 2011
    Đến từ
    xứ sở của YuRi >-<
    Bài gởi
    345
    Được thích 169 lần trên tổng số 49 bài viết

    Default Ðề: Shoujo Collection

    ý Yuu nói là dorekofu ấy à

    Yuu giẫy giụa, thoát khỏi tay Kol rồi nhảy vào lòng Chjhj.
    cái đoạn này .... nên để Yuu nhảy vào lòng của Young mới đúng chứ
    sao lại là ta


    Kazanari Tsubasa

Trang 1/6 123 ... cuốicuối

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •